Trong phòng vệ sinh nhây nhớt tại nhà ga, tôi thay tã của Alice và cho nó ăn để nó ngoan ngoãn trên đường về. Thỉnh thoảng sự ngây thơ và dễ bị tổn thương của con bé làm tôi nghẹt thở; khi tôi đặt nó nằm trên cánh tay để vuốt lưng cho nó ợ tiêu, tôi cảm thấy dưới lòng bàn tay tôi là những xương sườn nhỏ bé của nó, mềm mại và linh hoạt như cây liễu. Da thịt trên cái lưng bé xinh rất mềm mại, khiến tôi ngạc nhiên vì không để lại dấu tay trên người nó như khi chạm tay vào những lớp bột mịn. Khi tôi ôm con bé, tôi cảm thấy xương cốt của tôi thật cứng chắc và da thì quá đỗi thô ráp. Tôi biết càng chăm sóc cho con bé bao nhiêu thì tôi sẽ càng chai sạn bấy nhiêu.
Tôi kiểm tra giá tiền trước khi lên xe taxi. Nó tiêu tốn hết số tiền còn lại của tôi. Chỉ cần thêm một đồng thôi là tôi sẽ phải đi bộ.
Tiếng chuông cửa nhà tôi khác hẳn với lần cuối tôi ở nhà. Tôi nhấn chuông bằng ngón trỏ và nghe loáng thoáng tiếng chuông mô phỏng chuông đồng hồ
Big Ben vang lên trong nhà. Mẹ tôi ra mở cửa với đôi găng tay cao su và hai bàn tay phủ đầy bọt. Gương mặt bà khi nhìn thấy chúng tôi trông như một đứa trẻ ngơ ngác, miệng bà mở ra như một chữ o tròn trịa. Bà lặng người vì kinh ngạc khi tôi trải khăn choàng của Alice xuống và đặt con bé nằm ngửa. Con bé vung tay chân lung tung như một phản xạ vì bị giật mình. Nó cảm thấy mới lạ khi được đặt trên một mặt phẳng đủ thoáng để nó có thể nằm thoải mái. Sau khi gọi bố tôi ở chỗ làm trở về, mẹ tôi mở ba lô của tôi. Túi bên ngoài đựng ví, hộ chiếu của tôi và giấy khai sinh của Alice. Những thứ còn lại đều là thức ăn, quần áo hay đồ thay tã cho Alice. Mẹ tôi lôi quần áo, tã và khăn lau ra ngoài. Khi bà lấy đến bình sữa và máy tiệt trùng sữa mini thì cuối cùng bà cũng lên tiếng.
“Con không cho nó bú à?” Bà nói. Tôi lắc đầu. Tôi không hề nghĩ đến chuyện phải nói với bố mẹ về việc mang thai hay sinh con, rằng tôi sẽ phải nói dối để tránh mẹ tôi đả động đến những kinh nghiệm mà mẹ tôi tin rằng chúng tôi cần chia sẻ với nhau. Tôi sẽ phải mua một cuốn sách và đọc hết nó càng sớm càng tốt.
Bên dưới bình sữa là mấy chiếc áo bẩn của Rex và chiếc váy màu đỏ nhàu nát. Mẹ tôi cẩn thận sắp xếp và kiểm tra chúng trong sự kinh ngạc không nói nên lời trước khi đặt chúng sang một bên. Tôi nghe thấy tiếng bố tôi tra khóa vào ổ. Rõ ràng mẹ tôi đã thông báo cho ông, nhưng ông vẫn còn lưỡng lự, ngạc nhiên khi thấy tôi cúi mình bên một em bé sơ sinh. Có sự thất vọng trong đôi mắt của ông, mà trước đấy tôi vẫn luôn thấy niềm tự hào trong đôi mắt ấy. Những giọt nước mắt kìm nén trong suốt sáu tháng qua giờ tràn ra tới tấp.
“Con rất xin lỗi.” Tôi nói. Tôi ôm Alice vào ngực mình, hổ thẹn vì đã lấy con bé ra để chống đỡ lại sự tức giận của bố tôi, nhưng tôi đã quá mệt mỏi đế đối mặt với cơn giận ấy. “Con đã làm bố mẹ thất vọng. Con đã khiến mọi thứ rối tung. Hãy để con gánh chịu hậu quả. Bố mẹ cứ cho con biết con đã khiến bố mẹ thất vọng như thế nào.”
Họ ngồi cạnh nhau trên ghế sofa, thế nên mắt của tôi ngang tầm đầu gối họ. Tôi cảm thấy mình giống một đứa bé năm tuổi hơn là một bà mẹ mới tốt nghiệp đại học.
“Bố mẹ sẽ không mắng chửi con.” Mẹ tôi nói. “Nhưng mẹ không thể giả vờ rằng bố mẹ không bị sốc và hoàn cảnh hiện nay không như bố mẹ tưởng tượng... Rex là cha con bé phải không?”
“Linda!” Bố tôi nhắc mẹ.
“Trước sau gì cũng phải hỏi.” Bà nói, “Mẹ có thể thấy con gặp rất nhiều khó khăn. Nhưng bố mẹ sẽ luôn bên con. Chúng ta sẽ thông cảm cho con.”
“Con đã làm mọi thứ rối tung lên.” Tôi nói. “Con phá hoại con đường đại học, con phá hoại toàn bộ cuộc sống của mình.”
“Cuộc sống không kết thúc chỉ vì con có em bé, con biết mà.” Bố tôi nói, “Con mới hai mươi mốt tuổi và con vẫn còn cơ hội học hành. Bố mẹ có thể giúp con.”
“Nhưng bố mẹ không xấu hổ vì con ư?” Tôi hỏi. Tôi không thực sự chỉ nói về Alice, nhưng tôi dùng nó để cho mình một cơ hội được thứ nhận. Mẹ cúi xuống và bế Alice ra khỏi vòng tay của tôi.
“Mọi chuyện không như con nghĩ. Con biết đấy, con vẫn là con của mẹ. Mẹ vẫn yêu thương con như bây giờ con yêu thương con bé.” Mẹ tôi nói. “Con có hiểu được không?”
“Vâng”, tôi nói dối. Alice chuyển mình và nhìn bố tôi bằng ánh mắt chăm chú mơ hồ. Bố tôi chìa một ngón tay ra và con bé nắm chặt lấy nó.
“Chúng con có thể ở lại đấy không?” Tôi hỏi.
“Nếu như con đã hỏi điều này”, bố tôi nói. Trán của ông vẫn nhíu chặt nhưng thay vì hứng chịu sự tức giận, tôi đột nhiên nhận ra sự tổn thương, một sự tổn thương mà tôi không nghĩ mình có thể gây ra. “Nếu như con đã muốn hỏi”, ông nhắc lại, lắc đầu. Ông bế con bé khỏi tay tôi và ôm nó vào lòng mình, bàn tay khéo léo và to lớn của ông đỡ lấy đầu nó. Ông nhìn từ Alice sang tôi rồi đến mẹ tôi và khuôn mặt ông dịu lại. “Trông con bé rất giống Karen hồi bé phải không, Linda?” Ông nói và cúi xuống để hôn lên vầng trán mềm mại, mịn mượt của Alice.
☆ ☆ ☆
Tôi thấy anh trước khi anh nhìn thấy tôi. Khuôn mặt của anh không quay ra cửa như tôi dự đoán, mà nhìn xuống và liếc qua một bên như e ngại những gì anh sẽ thấy. Người bảo vệ ngoài cửa nói với tôi rằng anh biết anh có một người đến thăm nhưng không biết là ai. Anh nhìn xuống sàn với nỗi chờ mong đầy kìm nén của một người bị thất vọng nhiều và không thể bám víu vào hy vọng lâu hơn nữa. Tóc anh chớm qua cái cổ dài lêu đêu và trong khi những đường nét trên khuôn mặt anh không thay đổi, thì màu sắc và da dẻ anh đã không còn như trước. Trông anh như thể bị ai đó tô đậm hốc má và hốc mắt của anh bằng bút chì mềm. Sau khi sốc đến mức im thin thít vì bị một viên quản giáo nhai kẹo cao su kiểm tra tã lót, bây giờ Alice đang nằm ngủ trong địu. Tóc của nó bắt đầu dày lên và càng ngày trông càng giống người nhà Capel. Con bé giống hệt mẹ và bác nó, không có nét nào giống bố và trông như nó không được sinh ra nhớ sự kết hợp của bố và mẹ mà chỉ một mình mẹ nó tạo ra vậy.
Tôi đã trông đợi tiếng lách cách đầy đe dọa của nhà tù, và nó nhắc nhở tôi về ngôi trường mà tôi từng học. Khắp phòng chật kín những chiếc ghế màu cam được xếp bên những chiếc bàn vuông vắn. Tường sơn màu xanh xám không mấy nổi bật của hệ thống công quyền. Nhưng màn hình camera mạch kín lắp trên trần nhà và những chiếc áo màu xanh tối mà tất cả tù nhân đều mặc đã nhắc nhở tôi rằng đấy là một nơi thực sự rất khác biệt. Những người đàn ông khoanh tay, nhìn tôi chằm chằm khi tôi đi men theo góc phòng thay vì đi thẳng giữa phòng. Khi tôi đi qua, một người phụ nữ có dái tai kéo gần đến vai bởi một hàng khuyên vàng và đinh tán, cô ta đang luồn một gói nhỏ qua gầm bàn cho một người đàn ông. Cái nhìn của cô ta khiến tôi ngậm miệng. Trông cô ta có vẻ dữ dằn hơn người đàn ông kia.
Rex không nhìn lên cho đến khi tôi đứng đối diện anh. Khi anh ngẩng đầu, sự bất ngờ làm anh nhảy lên và đẩy ghế về phía sau. Nó tạo một tiếng rít lớn trên sàn gạch, khiến viên quản giáo gần nhất giơ lòng bàn tay về phía Rex, anh bèn ngoan ngoãn ngồi xuống. Rex nhìn cái bọc trong vòng tay của tôi và sau đó nhìn vào mắt tôi, anh nhìn qua nhìn lại nhiều lần, đôi mắt chuyển động lên xuống càng lúc càng nhanh. Khi ánh mắt anh quay về phía tôi, trong đó tràn ngập sự bối rối.
“Có một người mà em nghĩ anh nên gặp.” Đúng lúc này, Alice mở mắt và chớp chớp, ngước lên nhìn anh. “Đấy là Alice.” Tôi bế nó ra khỏi địu và ôm nó lên bàn, đối mặt với Rex. “Chào bố của con đi, Alice.” tôi nói. Tay Rex luồn trong mái tóc và khuôn mặt anh nở một nụ cười lo lắng. Tay áo len của anh trượt xuống một hoặc hai inch, để lộ một vết bầm tím rõ ràng trên cánh tay. Tôi cố gắng không nhìn vào nó.
“Alice.” Anh nói và mắt anh rưng rưng lệ ẩn chứa tất cả những câu hỏi mà chúng tôi không có thời gian để trả lời.
“Karen, anh nhớ em rất nhiều. Nhưng chuyện này... Anh không thể hiểu nổi. Em có một em bé. Anh có một cô con gái. Con bé được mấy tháng rồi?”
“Hai tháng.” Tôi nói.
“Tại sao em không nói với anh?”
“Em không biết.” Tôi nói. Tôi đã luyện nói câu này không biết bao nhiêu lần. “Em không biết, mãi sau này em mới biết, em không được phép liên lạc với anh... rồi em lại không biết anh ở đâu.”
“Anh vẫn không thể hiểu nổi chuyện này.” Anh lặp lại, “Làm thế nào mà em... Cái gì nhỉ? Khốn kiếp thật. Anh không biết bắt đầu từ đâu.”
“Em còn không biết anh có muốn gặp em hay không.”
“Dĩ nhiên là anh muốn! Mặc dù Chúa biết anh không xứng đáng với điều đó.” Anh trả lời. “Tôi có thể bế con được không?” Câu hỏi của anh không dành cho tôi, mà là hỏi viên quản giáo lúc nãy vừa bắt anh im lặng. Khi ông ta gật đầu, tôi dùng một tay kéo Alice ra khỏi địu và để Rex đón lấy nó. Anh bế nó rất thuần thục, một tay đỡ sau đầu, tay kia nâng mông của con bé. Dạo gần đấy con bé học được trò la hét bất cứ khi nào người khác bế nó, nhưng nó lại an ổn nằm trên khuỷu tay trái của Rex với sự mãn nguyện và không hề phản đối. Tôi đặt ngón tay của tôi trên cánh tay của anh.
“Em không nghĩ mình được phép chạm vào anh.” Tôi nói. “Em nghĩ chúng ta phải nói chuyện qua điện thoại với tấm kính chắn trước mặt.” Anh vùi mặt vào đầu của Alice và tôi cho phép hai người giữ tư thế đó trong một vài phút. Khi anh nhìn lên, anh hỏi một câu hỏi khiến tôi khiếp sợ.
“Biba đâu?” Anh hỏi. Khinh thường bản thân vì sự hèn nhát của mình, tôi để sự im lặng thay tôi nói ra những lời khủng khiếp. Tôi buộc phải cụp mắt xuống.
“Em rất xin lỗi, Rex.” Tôi nói, “Cô ấy lấy xe của em đi. Họ tìm thấy nó ở Beachy Head.” Giống như tôi, anh lập tức nhận ra ý nghĩa của câu nói này. Tôi chuẩn bị tinh thần cho một tiếng hét đau khổ, nhưng phản ứng của Rex lại như buông xuôi, như thể anh đang tưởng tượng và lướt qua tất cả những kịch bản khủng khiếp có thể xảy đến với em gái anh và phản ứng này cho thấy mười kết quả có khả năng hàng đầu của anh. Anh nhắm mắt lại một vài giây và tôi thấy con ngươi đen tối của Rex run rẩy bên dưới mí mắt mỏng manh, nổi mạch máu tím đỏ. Anh bặm môi lại và gật đầu như khẳng định một điều gì đó cho riêng mình. Tôi nghĩ nếu anh tỏ ra kinh ngạc hay hoài nghi thì sẽ khiến tôi bớt đau đớn hơn thế này.
“Vậy là con bé đã làm thế.” Anh nói. Tôi nghĩ mình phát hiện được một làn sóng ngầm của sự buông xuôi cũng như cam chịu. Hay đó là những cảm xúc của riêng tôi và tôi đem áp nó lên anh? “Anh biết có gì đó không đúng khi Biba không đến thăm anh.”
“Họ không tìm thấy... cô ấy, nhưng cũng không có bất kỳ tin tức gì về cô ấy.” Tôi nói, “Em đã viết thư cho bố anh khi Biba rời đi, trước khi em... được nghe về những gì cô ấy đã làm. Em không thấy ông ấy đáp lại. Chắc ông ấy cũng không nói gì với anh phải không?”
“Anh đã không nghe được tin gì của ông ấy kể từ đêm hôm đó.” Tôi gạt bỏ những hình ảnh rùng rợn đang cố tìm về trong tâm trí tôi.
“Anh có gặp được ai khác không?” Tôi hỏi. Tôi vẫn tò mò dù tôi biết ai có thể đến đấy. Quan hệ xã hội của Rex thậm chí còn hẹp hơn tôi. Chỉ có một người duy nhất còn sống và muốn đến thăm anh, đó là Nina.
Chỉ có điều chị ấy đang ở đâu đó ngập nắng và xa đến vạn dặm, hoàn toàn tách biệt với những điều đã xảy ra. Chị ấy không thể biết về Biba, tôi nghĩ, và tự hỏi liệu đã bao giờ tôi nói với chị ấy về vụ tự tử của Biba chưa. Rex lắc đầu chậm rãi.
“Em là người đầu tiển đến thăm anh.” Anh thừa nhận. Tội lỗi mới nảy sinh từ ký ức về những buổi tối tôi trải qua ở Thụy Sĩ. Tôi cô đơn - tôi rất cô đơn - nhưng tôi có sự tự do và có những người bạn mà tôi cần. Còn anh thì chẳng có một ai.
“Em rất, rất xin lỗi.” Tôi tự hỏi mình đang xin lỗi vì phần nào trong sự có mặt của mình giữa mớ hỗn độn này. Tôi cố gắng gần Rex hơn nhưng anh vùi mặt vào đầu của Alice và lần này không phải để hôn hít con bé, mà anh khóc. Toàn bộ cơ thể của anh run lên trong sự thổn thức câm nín. Người đàn ông ở bàn bên cạnh, một gã tóc đỏ gầy nhom với chữ CYMRU được xăm một cách thô kệch trên mu bàn tay và một đường chấm cắt ngang qua cổ, nhìn Rex với thái độ khinh thị. Khi Rex ngẩng đầu lên, mắt anh đỏ ngầu nhưng hai bên má khô ráo. Anh nhìn khuôn mặt kinh ngạc của tôi.
“Không sao. Trước đấy họ đã từng thấy anh khóc.” Anh nói ráo hoảnh. “Từ lúc anh mới đến đấy anh đã có tiếng vì điều đó.”
“Em không thể chịu đựng nổi khi nghĩ đến chuyện anh ở đấy thêm mười chín năm nữa.”
“Không đến mức đó đâu”, anh nói. “Nếu cải tạo tốt thì chỉ mất hơn mười hai năm thôi. Anh sẽ cố tránh khỏi những rắc rối. Anh sẽ ổn thôi.” Anh nhìn Alice, “Bây giờ anh đã có lý do để tồn tại.”
Ngay cả những tiếng chuông báo hiệu kết thức lần gặp mặt của chúng tôi cũng nghe giống tiếng chuông ở ngôi trường tôi từng học. Rex đưa Alice về với tôi, hạ thấp mình xuống cái địu và đặt tay lên người con bé khi tôi bế nó. Ngón tay cái của anh vuốt ve làn da mềm mại đàn hồi dưới cằm Alice.
“Nhưng anh đang chờ ai tới vậy?” Tôi nói khi ôm Alice vào lòng. “Anh biết có người sẽ tới.” Anh nhăn nhó.
“Hội Thăm Nom”, anh nói, “họ là một nhóm từ thiện đến thăm những người không có ai thăm nom. Anh cứ nghĩ em là một trong số họ. Sau một thời gian ở đây em sẽ làm bất cứ điều gì chỉ để nói chuyện với một người mới tới.”
“Em sẽ trở lại vào tuần tới.” Tôi nói, “Tuần nào em cũng sẽ đến thăm anh cho đến khi họ thả anh ra.”
“Cái gì cơ? Em tước đi quyền gặp Hội Thăm Nom của anh à?” Nụ cười của anh nhẹ lướt qua. “Xem này, em chỉ đến đây để nói với anh về Biba và em bé thôi à, hay em có muốn quay lại không? Ý anh là chúng ta lại về bên nhau phải không?”
“Tất nhiên”, tôi nói, “chẳng phải chúng ta chỉ còn có nhau thôi sao?”
Bế Alice bên hông, tôi cúi xuống bàn để hôn anh. Một dòng điện nhỏ truyền khắp toàn bộ cơ thể tôi.
Tôi cắn môi dưới của anh. “Em yêu anh”, tôi nói.
☆ ☆ ☆
Cuối cùng, tôi gom hết can đảm để liên hệ với Alison Larch. Để đảm bảo mình có thể giấu số điện thoại, tôi gọi cho cô ta và giả vờ là một biên tập viên nhận ủy thác từ Kênh 4, tìm thuê cô ta để thực hiện một bộ phim tài liệu về chủ đề nhà tù dành cho nữ. Sự dối trá đến một cách dễ dàng. Người ta vẫn nói dối mỗi ngày đấy thôi.
“Chúa ơi, nghe thật hấp dẫn.” Cô ta nói, mặc dù tôi không thực sự nói quá chi tiết về dự án này. Giọng điệu của cô ta vẫn như những gì tôi còn nhớ; cô ta có mái tóc vàng, ăn nói theo kiểu bề trên kiểm soát của cuộc nói chuyện ngay cả khi tôi có vẻ mới là cấp trên của cô ta.
“Tôi có một số địa chỉ liên lạc tuyệt vời trong dịch vụ nhà tù. Chỉ cần hoàn thành cho BBC một dự án béo bở về những người chịu mức án tù chung thân và hệ thống ân xá. Tôi đang theo sát một người... tên của anh ta là gì ấy nhỉ?” Tôi nghe thấy tiếng loạt xoạt khi cô ta lật đống giấy tờ trên bàn của mình, cố nhớ ra những tài liệu liên quan đến trường hợp của Rex, những tờ báo cũ, những hình ảnh mờ nhạt của ba chúng tôi. Giọng nói của cô ta trở nên nghèn nghẹn và những ngón tay gõ bàn phím không ngừng khi cô ta tìm kiếm trên hệ thống những tài liệu chi tiết. “Gã to đen. Cô biết gã này rồi đấy.” Từ sự mô tả này tôi chẳng thể biết được đó là ai, nhưng tôi khá chắc chắn rằng cô ta không nói về Rex. Alison Larch thở dài và giọng nói của cô ta lại trở nên rõ ràng. “Nhưng dù sao thì về cơ bản tôi cũng không rảnh rỗi cho đến tận mùa xuân. Tôi đang làm một loạt bài về vợ của những nhà tài phiệt, tôi sẽ ở Nga trong vài tháng. Cô may mắn lắm mới có thể gọi đúng lúc tôi ở London đấy. Chương trình này có thời hạn đến khi nào? Liệu chúng ta có thể lui nó sang năm sau không? Cô nói tên của cô là gì ấy nhỉ? Chúng ta đi uống cà phê nhé!”
“Thực ra ngày mai tôi cũng phải đi công tác.” tôi nói, trái tim tôi dấy lên một làn sóng phấn khích khi biết rằng dự án hiện tại của cô ta không liên quan gì đến chúng tôi. “Tôi sẽ gọi cho cô khi tôi quay lại.” Và tôi cúp máy. Vài giờ sau đó, sự hưng phấn thay thế bằng việc chắc chắn rằng thủ phạm của những cuộc điện thoại gần đây có lẽ chỉ là một kẻ gọi điện ngẫu nhiên để trêu chọc mà thôi, những kẻ đó thường được gọi với cái tên “biến thái 58* ”.
* Nguyên gốc: heavy breather - chỉ những kẻ quấy rối tình dục qua điện thoại.
Tôi ước gì mình có thể hiểu được điều này từ nhiều tuần trước, bởi đó là kết luận rõ ràng nhất có thể. Thời gian và năng lượng mà tôi lãng phí vào sự lo ngại sẽ mang lại kết quả tốt hơn nếu tập trung vào tương lai của tôi, gia đình tôi. Ngày mai tôi sẽ gọi cho công ty điện thoại và xin đổi số.
Rex cảm nhận được tâm trạng vui vẻ của tôi nên tối nay anh không cắm đầu vào xem tin tức, mà thay vào đó anh đưa tôi và chai rượu của chúng tôi lên giường ngay khi thấy Alice đã ngủ say. Cả hai chúng tôi đã chìm vào giấc ngủ khi điện thoại reo. Rex hơi nhếch mắt trái lên.
“Gọi cho em đấy.” Tôi nói, “Để em nghe máy.” Tôi đi xuống cầu thang và nhấc điện thoại lên.
“A lô?”
Có một sự im lặng kỳ lạ quen thuộc.
Tối nay tôi đã khép lại những nỗi đau của mình. Tôi biết mình không nên phản ứng với những kẻ quấy rối điện thoại, nhưng tôi cảm thấy mệt mỏi, tức giận và tôi cảm thấy không chịu đựng được nữa.
“Này, ai đấy?” Tôi hỏi, “Sao mày lại có số điện thoại này? Tao nghĩ mày nên biết rằng tao sẽ báo cảnh sát về những cuộc gọi của mày.” Tôi nghe thấy bật lửa lách cách và một tiếng hút mềm nhẹ. Liệu một tiếng thở dài có thể có âm sắc nhận diện riêng của mình hay không? Bạn có thể nhận ra hơi thở của một ai đó giống như nhận diện giọng nói không?
“Là cậu phải không?” Tôi van vỉ. Ở đầu dấy bên kia là một tiếng thở dài, trong lúc đó tôi cố giữ hơi thở của chính mình. “Hãy nói gì đi”, tôi nói, “làm ơn hãy nói gì với tôi đi!”
Giọng nói thấp hơn ngày trước, khàn và bị phá hoại vì nhiều năm hút thuốc, nhưng chất giọng đẹp - điều đầu tiên khiến tôi yêu cô ấy – vẫn vẹn nguyên. “Bé yêu.” Cô bắt đầu.