Mầm Ác

Lượt đọc: 644 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
CHƯƠNG 27

Năm ngày sau đó, giữa lúc sắp phát điên vì kiệt sức với đứa trẻ nằm trong chiếc địu khoác trên vai, tôi đánh liều gọi điện về cho bố mẹ. Đã gần ba tuần trôi qua kể từ lần cuối tôi nói chuyện với họ. Họ vẫn nghĩ tôi đang ở Thụy Sĩ, và thậm chí khi tôi nghe âm báo điện thoại của họ, tôi không biết có nên nói với họ nơi tôi đang sống hay không.

Giọng nói vừa ngạc nhiên vừa vui vẻ của mẹ nằm ngoài suy nghĩ của tôi.

“Cảm ơn Chúa, cảm ơn Chúa.” Dường như bà đang rất kích động. Khi tôi chưa kịp giải thích gì với mẹ thì bà đã gọi lớn, “Karen, cảm ơn Chúa! John! Con bé gọi về này!”

“Có chuyện gì thế mẹ?” Tôi hỏi. “Con chỉ gọi muộn có mấy hôm thôi mà.” Alice luồn vào ngực tôi, miệng của con bé lần tìm bình sữa. Tôi không chuẩn bị trước và nguyền rủa bản thân mình vì đã quên mất chuyện này. Tôi gập ngón tay út và nhét khớp đốt ngón tay của mình vào cái miệng đầy lợi của Alice. “Hơn một tuần rồi đó! Con ổn chứ?”

Thực sự thì không ổn chút nào, nhưng tôi vẫn đáp, “Vâng.”

“Con về từ lúc nào?” Bố tôi nói chen vào. Sự gấp gáp trong giọng nói của ông khiến tôi đầu hàng và những lời dối trá mà tôi luyện tập từ trước đã bị lãng quên.

“Làm sao bố mẹ biết?”

“Cảnh sát gọi cho bố mẹ.” Mẹ tôi đáp. Lời nói của bà khiến tay chân tôi bủn rủn.

“Họ muốn gì?” Tôi cố gắng giữ cho giọng mình thật bình tĩnh.

“Họ thấy xe của con bị bỏ ở Beachy Head. Bố mẹ cứ tưởng con muốn làm chuyện gì đó ngốc nghếch.”

Tôi bỗng nhớ đến một cuốn sách lớn hình vuông, gáy sách bị long ra, được lật mở tại một bức ảnh chụp những vách đá màu trắng. Ký ức về bức ảnh sống động hơn bất cứ hình ảnh nào khác của mùa hè năm đó. Những mảnh vụn cần sa và thuốc lá nổi bật ở kẽ sách. Tôi có thể hình dung ra đường cong của vách đá ấy, nơi bãi cỏ mượt như nhung giao với nền đá phấn. Và sau đó tôi tưởng tượng ra những chiếc xe đang đậu cơ cụm ở góc mép quăn lên của trang giấy, bé đến nỗi trông chúng như những hạt nhựa thu nhỏ. Có lẽ mấy ngày qua xe của tôi cũng nằm trong số đó. Nó còn ở đó hay không? Những ý nghĩ lệch lạc hiện lên trong đầu tôi, tôi nghĩ Biba sẽ không bao giờ trả tiền đỗ xe và tôi tự hỏi National Trust 56* hoặc bất cứ ai sở hữu bãi đậu xe có thấy phiền không khi phải truy thu tiền phạt đậu xe trong trường hợp chủ xe tự tử.

* Tên đầy đủ: National Trust for Places of Historic Interest or Natural Beauty (ủy ban Quốc gia Bảo tồn Di tích Lịch sử và Danh lam Thắng cảnh).

Tiếng cười lợm giọng kẹt trong cổ họng của tôi. Trong lòng tôi tràn ngập suy nghĩ về những gì Biba đã hoặc có thể đã làm. Tôi tự tra tấn bản thân mình bằng hình ảnh tưởng tượng, tôi thấy cô đang đứng trên vách đá cao chóng mặt. Tôi nhớ lại những lời nói của cô về vách đá ấy, hình ảnh cơ thể cô bồng bềnh thanh tao trên mặt nước khi cô chết. Những lời nói tôi đã từng gạt bỏ giờ đấy trở nên rất cường điệu và lôi kéo hết sự chú ý trong tâm trí tôi. Tôi không muốn nghĩ đến cảnh cô nhảy, bước hoặc ném cơ thể của mình xuống vách đá ấy trong sự tức giận buồn bã và tuyệt vọng chứ không phải trong lúc suy nghĩ bồng bột. Tôi cảm thấy mình mới là người rơi xuống.

“Karen?” Bố tôi gọi liên tục. “Karen, con yêu?”

“Có lẽ nó bị lấy cắp”, tôi nói, “con chưa bao giờ đến Beachy Head.”

“Được rồi, được rồi”, bố tôi nói, “bố mẹ biết cuộc sống của con thật khó khăn, nhưng con có thể về nhà mà. Chỉ cần con về với bố mẹ thôi, về nhà nhé con.” Giọng nói của ông méo xệch đi.

Alice hít sâu một hơi như sắp khóc. Tôi đành vội vã cắt ngang bằng một lời chào và cúp điện thoại trong khi bố mẹ tôi vẫn đang nói.

Trách nhiệm không thể chối bỏ hòa cùng nỗi đau khổ, và tôi biết mình phải mang theo gánh nặng tội lỗi, cũng như cưu mang đứa trẻ bị bỏ rơi này. Một làn sóng tuyệt vọng ập đển trong tôi khi tôi nhận ra rằng mình sẽ phải gây nên một nỗi đau chẳng kém cho Rex. Tôi sẽ phải nói cho anh. Tôi không thể không tưởng tượng ra vẻ mặt của Rex khi anh nhận ra rằng sự hy sinh khủng khiếp, những năm tháng cực nhọc và cúc cung tận tụy của anh, tất cả đều trở nên vô nghĩa. Nó sẽ hút sạch phần sức mạnh còn lại trong anh. Sao anh có thể tiếp tục sống khi không còn động lực trong việc bảo vệ em gái mình? Nỗi đau mất nhà, mất tự do chẳng là gì khi đối mặt với điều này. Alice hé môi và bắt đầu nức nở. Tôi đập đầu xuống sofa, òa khóc cùng con bé . Những ngưới hàng xóm đập vào tường và bảo tôi bớt gây ồn ào đi. Tôi nhặt chiếc cốc còn nguyên lớp cặn từ lần cuối chúng tôi uống rượu cùng nhau rồi ném nó vào tường. Nó vỡ thành ba mảnh, rượu chảy thành dòng xuống tường. Vệt rượu màu mận trong mờ, trông giống một bức tranh màu nước.

Tòa thị chính Camden không quá giống với vẻ bề ngoài. Lối vào của nó nằm ở một ngõ nhỏ khuất nẻo gần ga St Pancras, mặt tiền của nó là loại bê tông màu xám đen, lúc nào trông cũng như vừa bị mưa xối qua ngay cả trong ngày rực nắng. Nhưng bên trong, một cầu thang bằng đá cẩm thạch gợi nhắc đến một lâu đài của Ý, mang tới cảm giác oai nghiêm và quan quyền. Cầu thang chia đại sảnh thành hai nửa, tất cả phòng chúc năng nằm dọc theo cầu thang.

Tôi đến sớm hơn giờ hẹn nên đành bế Alice đi lên đi xuống cầu thang, bảo con bé đoán xem điều gì xảy ra ở bên kia cánh cửa, tôi không bận tâm khi có người nghe thấy tôi hỏi một đứa trẻ sơ sinh vài tháng tuổi những câu hỏi tu từ 57* .

* Dạng câu hỏi không đòi hỏi câu trả lời mà chỉ nhằm tăng cường tính biểu cảm của phát ngôn.

Sau vài ngày đảm nhận vai trò người mẹ, tôi hoàn toàn quên mất rằng ban đầu tôi buộc phải thì thầm nói chuyện với em bé để không ai thèm nghe tôi nói nữa.

Một đám cưới ùa ra từ một cánh cửa gần chỗ tôi với những tiếng cổ vũ và huýt sáo. Đám cưới này có không nhiều khách, nhìn họ có vẻ sàn sàn tuổi nhau, chứng tỏ họ là bạn bè của cô dâu chú rể chứ không phải họ hàng. Cô dâu mặc một chiếc váy suông dài tay, chân váy dài đến đầu gối và cầm một bó hoa hồng nhỏ được gói cầu kỳ.

Với một em bé và một cái ba lô trên vai, tôi nghĩ mình chưa bao giờ nhìn thấy một người phụ nữ trông tự do và thoải mái đến vậy. Thật ngạc nhiên khi thấy cả hai bàn chân của cô dâu vẫn còn trên mặt đất. Nếu tôi là cô ấy, chắc chắn tôi sẽ bay lên. Cô gái ấy hôn chú rể của mình ở đầu cầu thang trong khi bạn bè của họ ồ lên chúc mừng và chụp ảnh. Tiếng nói và tiếng vỗ tay vang vọng của họ khiến Alice thức dậy, tôi vội vã bước xuống bậc thềm trước khi nghe thấy tiếng khóc chói tai của con bé.

Nhưng con bé kìm lại tiếng khóc khi tôi bước xuống bậc thang cuối cùng. Những bông hoa lướt qua tai tôi và rơi thành một đống dưới chân tôi. Cô dâu và bạn bè của cô bật cười khanh khách.

Tôi đi theo biển chỉ dẫn trên tường, nó hướng tôi đến nơi tôi phải thực hiện sự gian dối cần thiết của mình.

Tên của nhân viên đăng ký là Comfort Murphy. Bà mặc một bộ đồ hải quân và cài một đóa hoa đỏ hồng trên ve áo. Tóc bà buông xõa, chải ngược thành kiểu tóc giống của Nữ hoàng và giọng nói của bà cũng tỏa ra cảm giác hòa nhã tương tự; nguyên âm bà nói ra nghe giống những nhà tiểu quý tộc nhưng bà thường bỏ qua chữ “h” ở đầu từ và chữ “g” ở cuối từ.

“Tôi vẫn nhớ bọn trẻ như thế nào khi ở tầm tuổi này.” Bà nói, “Cô nghĩ mình sắp phát điên trong ba tháng đầu tiên, nhưng rồi mọi thứ sẽ tốt đẹp hơn.”

“Trông tôi tệ đến thế sao?” Tôi bật cười và bà cũng cười theo. Trong một giây, chúng tôi là bạn, đều là những người mẹ. Một tiếng nổ lớn đập cánh cửa phía sau khiến tôi giật mình, suýt nữa đánh rơi em bé, tôi tưởng là cảnh sát đột kích vào đấy nhưng đó chỉ là âm thanh của đám cưới tràn xuống phố. Mọi người mặc định tin tôi là mẹ Alice mà không chút nghi ngờ. Con bé không phải là một đứa trẻ mất tích và hồ sơ đăng ký bệnh viện ghi tên tôi bên cạnh “Bé gái nhà Clarke”. Cơ quan đăng ký sẽ bỏ qua tập tài liệu có thể gắn kết chúng tôi với nhau cả đời và tôi đang cố lách ra khỏi sự giả dối của những việc tôi đang làm. Tôi cố khiến bản thân mình suy nghĩ như Nina - tôi biết chị ấy có thể làm điều này trong nháy mắt. Tôi phải làm bất cứ điều gì để mang đến cuộc sống dễ dàng hơn cho mình và đảm bảo an toàn cho đứa trẻ mồ côi này. Nhưng tôi không giống Nina. Tôi không phải một người thích phá vỡ quy tắc hay một người có tinh thần tự do. Alice vặn mình và nhìn tôi bằng đôi mắt chăm chú. Người phụ nữ kia nhìn ngón đeo nhẫn trần trụi bên tay trái của tôi một cách kín đáo, đến nỗi tôi gần như không để ý đến ánh mắt của bà.

“Trước khi em bé ra đời cô đã kết hôn với bố của nó chưa, cô Clarke? Nếu đã kết hôn thì cô phải ghi thêm tên của anh ấy vào đấy.”

Tôi nhìn mẫu đơn trước mặt tôi.

“Nếu tôi ghi tên của anh ấy thì có phải ghi thêm địa chỉ không?”

“Có chứ, địa chỉ của anh ấy trước khi em bé được sinh ra.”

Chiếc bút tuột đi trong tay tôi khi tôi viết tên Rex Caspian Capel vào một mục và HMP, Brixton, London SW2 vào một mục khác. Người đăng ký không hề tỏ ra ngạc nhiên hay chê trách. Bà điền vào tờ giấy chứng nhận màu mè trước mặt tôi bằng một cây bút máy kiểu cũ và vẩy vẩy tờ giấy trong không khí trong một hay hai phút chờ mực khô. Sau đó, bà cuộn nó lại, nhét vào một ống nhựa, rồi giao cho tôi. Bà nắm lấy tay tôi vài giây trước khi buông tay ra.

Làn da của bà trắng và mềm mại.

“Giữ nó ở nơi an toàn”, Bà nói, “và chúc cô vạn sự may mắn.”

☆ ☆ ☆

Anh lướt bàn tay trên hông tôi, chỗ chưa từng bị mở rộng do việc mang thai, vuốt qua phần bụng chưa từng căng lên hay để lại sẹo do sinh nở, chạm đến phần ngực chưa xệ xuống vì cho con bú. Cơ thế của tôi ít nhiều vẫn như cũ. Trước sự ngạc nhiên và vui vẻ của chúng tôi, cơ thể tôi như phản ứng mạnh mẽ với bàn tay của anh khi anh rời tay ra.

“Hãy cho Alice một đứa em trai hoặc em gái đi”, anh nói, cườm tay của anh chạm lên làn da dưới rốn tôi, “chúng ta có thể trở thành một gia đình thật sự.”

Cơn run rẩy bùng lên trong tôi. Chúng tôi làm tình mà không cần biện pháp tránh thai, lần đầu tiên kể từ khi anh trở về nhà và lần đầu tôi trao cho anh một khoái cảm chân thành. Cơ thể tôi chân thật với anh hơn chính bản thân tôi, nó đáp ứng lại những động chạm của anh ngay cả khi tôi vô cùng phân tâm. Liệu tôi có khả năng sinh nở hay không? Còn Rex nữa? Trong đời tôi chưa bao giờ sợ mang thai đến mức nghiêm trọng như thế này. Tôi chưa từng mang thai với Simon vì tôi đã uống thuốc tránh thai hàng ngày và cũng chưa mang thai với Rex dù chúng tôi đã quan hệ rất buông thả, suốt cả tháng trời. Rex đã quan hệ với một người nồng nhiệt và mắn đẻ như Nina trong gần hai năm và không có gì xảy ra. Mỗi ngày tôi vẫn lo đến những lúc khẩn cấp, càng về sau kịch bản tôi nghĩ ra lại càng kinh khủng hơn trước. Điều tôi thường lo nhất là Alice, hoặc đứa trẻ sắp sinh sẽ bị bệnh nặng và việc kiểm tra sẽ cho biết chúng không chỉ không hoàn toàn phù hợp với nhau mà chúng còn chẳng phải chị em ruột.

Trong khi gia đình tôi đang ngủ, những suy nghĩ xoắn lấy tâm trí tôi, cuộn mình thành một mầm mống đầy lo âu. Tôi tiếc nuối vì lúc này không nói cho anh biết. Tôi muốn làm điều tốt cho Alice, để con bé có cha mẹ luôn yêu thương nó. Và tôi muốn làm điều tốt cho Rex, để cho anh một lý do để sống. Nhưng có lẽ sự thật đã chứng minh tất cả. Rex yêu những đứa con của Nina như con đẻ và còn yêu Alice hơn thế. Anh có thể yêu thương con bé như đã từng yêu thương Biba, luôn coi nó như một cô bé xinh đẹp cần được yêu thương. Rex thiếu khả năng kiểm soát tình yêu đầy đam mê và giàu đức hy sinh của mình.

Anh lần tìm tôi trong giấc ngủ sâu. Liệu có bao giờ anh nằm như thế này, nhìn tôi ngủ và băn khoăn không biết mí mắt của tôi nhấp nháy bởi những giấc mơ đẹp hay những cơn ác mộng? Anh có nhiều chuyện khiến bản thân mất ngủ và cũng có những bí mật của riêng mình. Tôi tự hỏi liệu anh có cho tôi biết những gì xảy ra với anh trong tù hay không. Tôi nắm lấy cổ tay của anh, nơi làn da mỏng và sáng bóng. Tôi không nghĩ rằng mình có thể kìm nén được sự tò mò này.

« Lùi
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của erin kelly