Mầm Ác

Lượt đọc: 642 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
CHƯƠNG 26

Biba như lấp đầy cả phòng ngoài nhỏ hẹp. Trong nhà không có ánh sáng tự nhiên. Một tấm thảm màu hạt dẻ, mòn vẹt và bẩn thỉu gần như phủ kín sàn nhà. Giấy dán tường hoa văn in nổi được quét qua một lớp vôi màu be, nó khiến nơi này sáng sủa hơn đôi chút. Chúng tôi đi qua hai cánh cửa trước khi đến cuối hành lang, phòng khách mang đậm sắc nâu, bộ ghế bành giả da trông chỉ hợp với một căn phòng lớn hơn căn phòng này khoảng bốn lần. Trên một tủ gỗ thấp có đặt một chiếc ti vi tắt tiếng nhưng vẫn đang nhấp nháy và một cái gạt tàn, đó là những vật dụng duy nhất trong phòng. Biba ngồi banh chân trên một chiếc ghế bành sáng bóng. Không chỉ riêng cái bụng, cả người cô đều béo lên. Bộ ngực lớn hơn của tôi rất nhiều như đang đè lên bụng cô. Cánh tay và chân của cô nần nẫn, cổ như phị ra, má cô húp híp, chiếc mũi nhọn là thứ duy nhất còn lại trên một gương mặt từng mang nét góc cạnh nổi bật. Tôi tự hỏi tại sao trước đây mình lại thấy cô ấy xinh đẹp. Tôi cảm thấy bị phản bội khi thấy sắc đẹp của cô chủ yếu phụ thuộc vào việc cô phải rất, rất gầy. Tôi ngồi xuống chiếc sofa đối diện cô.

“Tôi không biết nên bắt đầu từ đâu.” Tôi nói. “Tôi có rất nhiều câu hỏi và bây giờ lại có thêm nhiều câu hỏi khác.”

“Được, để tôi nói rõ. Đây là con của Guy.” Cô nói, “Giờ chắc tôi cũng mang bầu được tám tháng rưỡi rồi.” Tôi cố tính toán ngày tháng nhưng càng tính càng loạn. Hẳn Biba đã thấy mắt tôi chớp liên tục và biết tôi đang tính không ra. “Tôi nghĩ mình đã mang bầu ngay từ lần đầu tiên.”

“Chẳng lẽ là cái đêm cậu phải vào bệnh viện? Sau khi cậu diễn vở diễn tốt nghiệp ư? Cậu có em bé từ đêm hôm đó sao?”

“Ừm. Đó không phải khởi đầu tốt đẹp cho một sinh linh phải không? Một đứa say rượu trong rừng. Rồi ra nông nỗi này đây...” Biba chỉ quanh phòng. Cô châm một điếu thuốc. “Tôi biết rồi mà. Muốn lên lớp tôi thì nói đi, nói hết rồi sau này đừng nhắc đến nữa.”

“Trông cậu to béo thật đấy.”

“Cậu còn dám nói tôi.” Cô nói, “Chuyện gì đã xảy ra với cậu vậy hả?”

“Tôi đang mặc hết đống quần áo của mình lên người nên trông mới béo thế”, tôi chống chế, vừa nói vừa lột bỏ mấy lớp quần áo và cởi hai bộ váy ra.

“Ở Thụy Sĩ là như thế đấy. Toàn uống bia với ăn pho mát thôi. Giờ tôi về London rồi, sớm muộn gì cũng sẽ hết béo.”

Biba xem một trò chơi trên truyền hình. Hàng xóm của cô cũng xem kênh này và tiếng ti vi dễ dàng xuyên qua vách tường.

“Cậu lấy tiền đâu ra để thuê căn hộ này?” Tôi nói.

“Arouna đã lo chuyện này.” Cô nói, “Đó một dạng lừa đảo trợ cấp nhà ở. Tôi không thực sự hiểu rõ chuyện này, nhưng về cơ bản là bạn của Arouna giả vờ cho tôi thuê lại, còn tôi được nhận trợ cấp thất nghiệp. Nghe chẳng giống kế hoạch trước đây đúng không? Ai dám nghĩ rằng tôi sẽ sa cơ đến nỗi phải nhận trợ cấp thất nghiệp? Lẽ ra lúc này tôi phải là diễn viên nổi tiếng.”

“Tôi biết bây giờ cậu không còn đi diễn nữa.”

“Ừ, trên danh nghĩa thì tôi vẫn có người đại diện. Ông ta chẳng bận tâm cho lắm. Dù sao mục đích vẫn là chờ tôi quay lại nghề diễn sau khi sinh em bé.”

“Tôi thấy ngạc nhiên khi cậu quyết định giữ đứa bé lại.” Tôi nói.

“Nhiều năm qua tôi đã sống thiếu hiểu biết, tôi chẳng biết đến những thứ như thế này và khi tôi phát hiện ra thì tôi đã... chuyện xảy ra rồi... Guy cũng đã chết, tôi nghĩ ít nhất mình có thể làm việc này vì anh ấy.”

“Rex nghĩ gì về đứa bé?” Tôi hỏi. Nhiều tháng trôi qua, đây là lần đầu tiên tôi nhắc đến tên anh, và giọng nói của tôi oằn xuống dưới sức nặng của cái tên ấy.

Biba lắc đầu, “Mấy tháng trước trông bụng tôi chưa to lắm, nhưng từ sau vụ kia tôi cũng chưa gặp lại anh Rex.” Tôi cúi xuống, đưa tay ôm đầu. Tôi không thể xử lý tất cả điều này. “Bố tôi cũng không biết. Chỉ có cậu và Arouna biết thôi.”

Tôi nhớ lại cách Nina thuyết phục Arouna rằng Gaia là con của anh ta và nói, “Ồ lạy Chúa, Arouna không nghĩ nó là của anh ta đấy chứ?”

Biba bật cười, tôi đã quên mất rằng mình đã nhớ giọng cười lanh lảnh ấy đến thế nào.

“Karen, đừng vô lý như thế.”

“Tại sao không? Trên đời này chẳng còn gì có thể khiến tôi ngạc nhiên nữa đâu.”

Đoạn nhạc kết thúc chương trình ti vi vang lên từ căn hộ bên cạnh, tôi còn nghe thấy tiếng bật công tắc và tiếng còi báo nước sôi của một chiếc ấm đun nước.

“Tôi rất vui vì cậu đã trở lại”, cô nói, “Rex cũng thế. Chúng tôi rất nhớ cậu. Chúng tôi hiểu tại sao cậu lại đi xa đến thế.”

“Cậu nói với tôi rằng chúng ta không nên gặp lại nhau!” Tôi nói, “Tôi không muốn đi đâu hết. Tôi muốn ở lại và giúp đỡ hai người.”

“Ừ, nhưng đó lại là cách tốt nhất đúng không? Cậu là người duy nhất không phải chịu bất cứ tội gì và cũng chẳng bị lôi vào vụ này, đúng không?”

“Còn cậu thì thoát cả tội giết người đấy.” Tôi nghĩ thầm.

“Anh ấy sao rồi?” Lúc này tôi không thể gọi tên anh thêm nữa.

“Theo như dự kiến thì họ sẽ xem xét việc chuyển anh ấy tới Nam London. Tôi nghĩ họ làm thế là khá tàn nhẫn. Anh ấy vốn là người Bắc London.” Ở mạn nào của con sông thì có gì khác nhau đâu, nếu chẳng được nhìn thấy con sông trong suốt hai mươi năm giam cầm đằng đẵng?

“Cuộc sống trong tù của anh ấy như thế nào?”

“Phải sống tiếp thôi. Rex vẫn là Rex. Anh ấy gọi cho tôi. Tôi gọi lại cho anh ấy. Chúng tôi đã nói rất nhiều về cậu.”

Cô châm một điếu thuốc khác. Một lời trách cứ nghẹn đắng trong cổ tôi.

“Bây giờ cậu định làm gì?” Cô hỏi, “Cậu có quay về căn nhà ở Richmond không?”

“Brentford.” Tôi đính chính. “Sáng nay tôi vừa về đến đây. Tôi không có kế hoạch gì ngoài việc đi tìm cậu. Bây giờ tôi tìm thấy cậu rồi thì cũng chẳng biết phải làm gì tiếp theo.”

“Cậu sẽ ở với tôi chứ?” Đôi mắt cô mở to, khẽ hỏi. “Cho đến khi em bé sinh ra?”

“Cậu có muốn tôi ở lại đây không?”

“Có chứ.”

Trong căn hộ này chỉ có một phòng ngủ. Quần áo của Biba vứt lung tung quanh một tấm nệm trải trên sàn, đó là những thứ cô ấy mang từ nhà đến đây. Mớ quần áo lòi ra khỏi túi xách, treo khắp trong ngoài tủ quần áo và móc trên một sợi dây phơi kéo ngang hai góc nhà.

“Cậu có thể mặc cái này lúc đi ngủ.” Cô nói rồi ném tôi một chiếc áo phông quen thuộc.

“Đây là áo của Rex.” Tôi nói, đưa nó lên mũi ngửi.

“Tôi nghĩ cậu sẽ muốn mặc nó.” Biba đáp. Cô cúi xuống, nhặt lấy một chiếc túi nằm trên sàn nhà và đưa nó cho tôi. “Tôi cũng giữ nó cho cậu.” Bên trong túi là chiếc váy màu đỏ, bây giờ nó đã trở nên nhàu nát và quá nhỏ so với thân hình của tôi. “Tôi nghĩ việc giữ nó lại sẽ đưa cậu quay về và tôi đã đúng.”

Biba nằm ngủ nghiêng, cong người lại với một cái gối đệm giữa bắp chân. Tôi nép mình vào thân thể cô, nhét chân vào khoảng trống đằng sau đầu gối của Biba. Rồi tôi áp mặt vào giữa xương bả vai của cô và hít lấy mùi hương giống hệt của Rex. Kéo cô lại gần, tôi cảm thấy lồng ngực của cô nhẹ nhàng phồng lên xẹp xuống, tôi ép lòng bàn tay vào làn da bị rạn ra và phù lên của cô. Tôi đã phải há hốc miệng vì kinh ngạc khi cảm nhận được những cú đá hoạt bát của thai nhi.

☆ ☆ ☆

Nhờ có tôi đỡ tay, Biba cảm thấy đủ khỏe để có thể đi dạo hàng ngày, hoặc đi lạch bạch xung quanh khu phố của cô. Cô bị khó thở, cứ đi được vài trăm thước là phải dừng lại để dựa vào tường và thở khò khè cho đến khi cô cảm thấy đủ khả năng đi tiếp. Tôi bị thuyết phục rằng mỗi hơi thở hổn hển và mỗi cơn đau âm ỉ là một dấu hiệu của sắp chuyển dạ.

“Cậu định sinh đứa bé ở đâu?” Tôi hỏi. Lúc chúng tôi đang thưởng thức bữa sáng béo ngậy trong một quán cà phê ở Kentish Town thì tự nhiên suy nghĩ này nảy ra trong đầu tôi, tôi vẫn chưa thấy cô ấy nhắc đến việc gọi nữ hộ sinh hay đến bệnh viện. Tôi luôn cho rằng những phụ nữ mang bầu lớn như Biba phải được chuyên gia y tế giám sát và ngồi chờ trong hành lang bệnh viện với một cái túi đựng đủ đồ dùng.

“Tôi không bận tâm đến chuyện đó cho lắm”, cô nói, sau đó nhúng một góc bánh mì chiên vào quả trứng của mình và nhìn lòng đỏ trứng tràn ra đĩa.

“Biba!”

“Sao nào? Cậu chỉ cần gọi dịch vụ cấp cứu khẩn cấp hoặc cái gì đó tương tự, sau đó họ sẽ đưa cậu đi. Hoặc cậu gọi xe cứu thương. Chỉ cần tôi thấy ổn là được rồi, có vấn đề gì nữa đâu? Nina sinh Gaia trong một túp lều ở đâu đó tại Malaysia, chị ấy vẫn xoay xở được đấy thôi.”

“Ừ, nhưng Nina đã có kinh nghiệm sinh Inigo, chị ấy biết sinh em bé là như thế nào.”

“Bệnh viện không thể từ chối tiếp nhận cậu đúng không nào? Tôi sẽ ổn thôi. Tôi lúc nào cũng ổn.” Cô rướn người ra khỏi chiếc ghế của mình. Biba từng duyên dáng bao nhiêu thì bây giờ lại vụng về bấy nhiêu.

Chúng tôi phải tạm dừng hai lần trên đường trở về căn hộ.

“Tôi chẳng muốn đi đâu nữa”, cô nói, “ước gì chúng ta vẫn còn chiếc xe của cậu.” Tôi đột nhiên nhớ ra chiếc chìa khóa được nhét trong ngăn ba lô của mình, điều đó khiến tôi đứng khựng lại và bị một bà cụ về hưu đẩy thẳng xe hàng vào lưng.

“Cậu đúng là may mắn.” Tôi nói.

☆ ☆ ☆

Tôi phải bắt ba chuyến xe buýt thì mới tới được chỗ tôi gửi xe hồi tháng Chín. Trước sự ngạc nhiên của tôi, người đàn ông làm việc ở nhà để xe nhận ra tôi ngay lập tức.

“Fiat màu vàng”, anh ta nói trước khi tôi kịp mở miệng, “tôi không bao giờ quên một khuôn mặt hay một chiếc xe. Mà cô giấu cái gì trong đó vậy? Một xác chết à?”

“Nghe buồn cười đấy”, tôi nói, “chẳng có gì hay ho cả đâu. Mọi thứ vẫn ổn chứ?”

“Ừ thì nó không biến thành một chiếc Mercedes trong khi cô đi vắng.” Anh ta nói. Biba góp vui bằng tiếng cười khùng khục để phụ họa cho mấy câu nói đùa. Anh ta lắc chùm chìa khóa của mình một cách phô trương trước khi tháo ổ khóa và kéo cửa nhà để xe gỉ sét lên, để lộ chiếc xe nhỏ màu vàng của tôi. Nó phủ đầy bụi nhưng vẫn còn một phần tư bình xăng. Tem thuế cầu đường cho thấy tôi đã nộp thuế đến tháng Tư và giấy tờ xe vẫn ở nguyên trong hộc, tôi lấy tấm giấy phép lái xe nhăn nhúm của tôi ra và đặt nó vào trong ví.

Tôi đẩy ghế khách ngả ra để vừa với cái bụng to tướng của Biba. Cô lê người vào xe và khiến nó lún xuống, chỉ cách mặt đất có 6 inch. Xăng có thể còn, nhưng tôi phải đi bơm lốp trước khi cố gắng lái xe quay về Bắc London.

“Giúp tôi với”, Biba nói. Cô bị kẹt cứng trong khoảng trống giữa ghế và bảng điều khiển. Tôi với tay vào giữa hai chân cô và ngả hẳn ghế ra để cô có chỗ mà thở.

“Ước gì lúc trước tôi biết nó ở đây.” Cô nói, “Thế là tôi có thể lái nó trong nhiều tháng. Di chuyển bằng phương tiện công cộng khi cậu đang mang thai chẳng vui vẻ gì đâu.”

“Cậu không thể lái xe”, tôi nói, “nhìn cậu xem. Cậu sẽ không ngồi sau vô lăng được đâu. Bụng cậu to quá rồi.”

“Tôi cá là tôi có thể.” Cô nói, “Nào, để tôi lái thử xem sao.”

“Không. Chưa kể đến các chuyện khác thì cậu cũng không đủ tiêu chuẩn lái xe.”

“Cậu từng cho Rex lái xe đấy thôi, anh ấy cũng có đủ tiêu chuẩn đâu.”

“Ừ, lẽ ra tôi không nên làm thế. Cậu chưa có giấy phép lái xe đúng không?”

“Lạy Chúa, tôi quên mất là cậu hay lo chuyện giấy tờ đến mức nào.” Biba nói với một nụ cười. “Nào, chúng ta hãy rời khỏi đây. Ồ, thật vui vì không phải đi xe buýt. Sau này đừng bao giờ đi xe buýt nữa nhé.”

Khi chúng tôi ra khỏi nhà để xe, người đàn ông kia còn vẫy tay chào chúng tôi. “Đừng quên đến chỗ chúng tôi nếu cô cần giấu một xác chết.” Anh ta gọi với theo và buông ra một tràng cười nhạt nhẽo.

“Tôi biết anh ta không biết về chuyện của chúng ta.” Biba nói, “Nhưng tôi nghĩ anh ta khá nhạy cảm đấy.”

☆ ☆ ☆

Một trong những điều đầu tiên cô từng nói với tôi là, “Tôi không có tiền.” Hai vai diễn của cô được trả lương cao nhưng cô không dành dụm được gì và bây giờ Biba vẫn nghèo như hồi trước. Tôi từng rất hạnh phúc khi được trợ cấp cho cô, còn bây giờ tôi làm thế vì không còn cách nào khác. Cô không mua quần áo cho em bé của mình vì vậy tôi đến cửa hàng quần áo và đồ trẻ em để mua tã lót, chăn và mấy bộ đồ dành cho trẻ sơ sinh. Tôi chia sẻ với Biba phần còn lại của số tiền mình đã kiếm được ở Bern, tôi dùng nó để mua đồ ăn và chịu trách nhiệm trả tiền điện và gas. Dành cả buổi tối mùa hè dưới ánh nến trong ngôi nhà cơi ra nới vào ở Highgate là một chuyện. Lạnh cứng người giữa không gian nửa mờ nửa tỏ trong một căn hộ ở Kentish Town lại là chuyện hoàn toàn khác. Thường xuyên xảy ra chuyện mất điện vào lúc nửa đêm, cho nên sáng dậy, nếu tôi muốn tắm nước nóng hoặc uống nước nóng thì tôi sẽ phải đi bộ một dặm đến cửa hàng tạp hóa gần nhất để nạp tiền vào thẻ nhiên liệu. Vào một buổi sáng như vậy, tôi ra khỏi nhà, trong túi chỉ có chìa khóa, thẻ nhiên liệu và một đồng hai mươi bảng. Vì thèm caffeine nên tôi vào một quán cà phê, mua cho mình một tách cà phê hòa tan rồi chọn chỗ cửa sổ để uống. Một giờ sau tôi quay về nhà, quẹt thẻ vào đồng hồ đo nhiên liệu và bật một số thiết bị trong nhà lên, bao gồm ti vi và tất cả đèn đóm trong nhà, và thế là mọi thứ lại trở nên sống động. Đó là lý do tại sao nhà chúng tôi thường xuyên hết nhiên liệu. Sau đó tôi tắt hết các thứ, pha một tách trà rồi mang đến bên giường cho Biba. Cô vẫn ngủ khi tôi rón rén bước ra khỏi căn hộ, nhưng bây giờ trên giường của cô chẳng có ai. Căn hộ này quá nhỏ nên nếu cô không ở nhà thì tôi sẽ biết ngay, và chỉ có một lý do khiến cô ấy phải một mình ra đi một cách vội vàng. Trên hành lang có một tờ danh bạ bị bỏ lại. Tôi lấy nó ra khỏi gói giấy bóng kính bằng đôi tay run rẩy và nhìn lên số điện thoại của bệnh viện Royal Free.

“Tôi đang tìm Biba Capel, tôi nghĩ bây giờ cô ấy đang sinh em bé.” Tôi nói với y tá trong nhà hộ sinh. Cô ấy nói với tôi rằng trong danh sách bệnh nhân của họ không có cái tên đó. “Còn Bathsheba Capel thì sao? Có thể tên của cô ấy chưa được đăng ký trong danh sách, nhưng có lẽ cô ấy được đưa vào bệnh viện bằng xe cấp cứu.” Cô y tá chuyển cuộc gọi của tôi trở lại với tổng đài nhưng không ai trong ban trực cấp cứu có thể giúp tôi. Tôi tìm khắp các bệnh viện ở Bắc London, từ Whittington ở Highgate đến UCL và St Thomas ở West End, thậm chí là gọi đến những nơi xa như Barnet và Edgware ở ngoại ô. Không nơi nào vừa tiếp nhận một sản phụ có cái tên như thế. Tôi bắt đầu hiểu thứ động lực khiến Rex luôn phải chạy đôn chạy đáo.

Cả bữa sáng, trưa và tối tôi chỉ ăn ngũ cốc đông lạnh cùng sữa. Hỗn hợp đặc sệt ngọt ngấy ấy dính cứng trong dạ dày của tôi, nhưng tôi không muốn rời khỏi nhà dù chỉ là trong năm phút để sang bên kia đường mua đồ ăn dự trữ. Tôi đi vệ sinh trong khi cửa nhà tắm vẫn mở toang, để đề phòng trường hợp chuông điện thoại bất ngờ kêu vang. 11 giờ, sắp kiệt sức, tôi vừa ôm khư khư chiếc điện thoại vừa kéo chiếc chăn lông vịt lên sofa. 7 giờ sáng hôm sau, cuối cùng chiếc điện thoại cũng rung lên, kéo tôi ra khỏi giấc ngủ chập chờn.

“Cậu đến đón chúng tôi được không?” Cô ấy nói, “Chúng tôi đang đợi cậu bên ngoài bệnh viện Royal Free.” Biba mặc một bộ đồ thể thao rộng thùng thình và trong tay ôm một bọc nhỏ. Những chiếc túi màu trắng trơn nằm một đống dưới chân cô ấy. Cô bế em bé bằng một cánh tay, sau đó ném hết đống đồ ra ghế sau. Một cái túi trong số đó bị mở đôi, mấy miếng bông băng rơi cả ra ngoài. Em bé đang nằm ngủ trong lòng Biba nhưng trông nó có vẻ không thoải mái. Mặt của nó như một quả bóng màu đỏ nhăn nhó.

“Tôi đã gọi điện cho họ”, tôi nói, “họ nói rằng cậu không có ở đó.”

“Họ kiểm tra túi của tôi.” Cô nói, bắt đầu giải thích tất cả mọi việc. Tôi nhướn mày. “Tôi mang ví của cậu theo. Lúc đó tôi cần tiền để trả cho người lái taxi và người ta tìm thấy giấy tờ của cậu trong túi. Tôi cầm giấy tờ của cậu trong tay khi họ đẩy tôi vào bệnh viện. Họ cho rằng tôi là Karen Clarke và tôi... tôi để mọi chuyện cứ thế diễn ra.”

“Cậu có thể bảo họ gọi điện thoại cho tôi. Tôi sẽ ở đó cùng cậu.”

“Bé yêu ơi, lúc ở trong đó tôi còn chẳng nhớ nổi tên mình thì làm sao nhớ được số điện thoại. Đau chết đi được ấy. Cậu không biết đâu.”

Một nắm tay nhỏ xíu bỗng xuất hiện từ cái bọc màu trắng, nó mở ra nắm lại như một chú hải quỳ dưới nước.

“Con trai hay con gái?” Tôi hỏi.

“Một bé gái.” Biba nói. Giọng nói nửa đùa nửa thật của cô chùng xuống như đã kiệt sức. “Nó không uống gì ngoài sữa mẹ. Tôi bị nó tàn phá hết sức. Cậu có biết rằng cậu sẽ chảy máu cho đến sáu tuần sau khi sinh không? Cứ như thể đời này tôi chưa chịu đủ loại sỉ nhục vậy. Tôi cho rằng đó là sự trả thù của tạo hóa vì đã không đến kỳ trong suốt chín tháng trời.”

Hai trong số những chiếc túi màu trắng chứa tã lót, quần áo, chai lọ và mấy hộp sữa bột trẻ em. Còn một túi khác thì nhét đầy bông băng.

“Lúc ở bệnh viện họ đã đưa chúng cho tôi.” Cô nói, “Mấy bộ quần áo trẻ con là lấy của mấy em bé lớn hơn, còn những thứ khác thì bệnh viện cung cấp cho cậu nếu cậu không mang theo đồ của riêng mình.” Em bé chẳng có gì ngoài số tã lót ít ỏi mà tôi đã mua trước đó; không có phòng cho trẻ con, không có đồ chơi, thậm chí không có cả xe đẩy. Con bé chỉ có một cái địu làm từ vải gai dầu do Arouna tặng cho Biba trước khi sinh.

“Những thứ này đủ dùng trong bao lâu? Chúng được dùng để làm gì?” Tôi không thể phân biệt được miếng bông tôi đang cầm trong tay là khăn vệ sinh cho Biba hay là tã cho em bé. Biba nhún vai.

“Có sách hướng dẫn đấy.”

Trong khi Biba và em bé ngủ trên nệm, tôi đọc sách hướng dẫn. Tôi pha một bình sữa bột trẻ em, thử nó lên mặt sau của cánh tay như trong hướng dẫn. Tôi không biết nhiệt độ đó thích hợp hay không, nhưng bình sữa ấy đã sẵn sàng cho em bé bú khi nó thức dậy, cơ thể nhỏ bé của nó phát ra âm thanh lớn đến mức nhà hàng xóm phải bật ti vi để trả đũa. Biba ngồi dậy với khuôn mặt nhăn nhó. Gần núm vú bên trái của cô có một vết bẩn đã khô và một vết khác đang rỉ ra từ núm vú bên phải. Cuối giường có một chiếc quần thể thao bị vo tròn lại và ở nơi cô ngồi, máu thấm xuống ga trải giường.

“Chảy nhiều máu như thế này có bình thường không?” Tôi hỏi. Từ đống áo tỏa ra mùi xạ hương, mùi kim loại, chúng gợi nhắc về những ký ức đau đớn.

“Tôi không biết bình thường là gì từ lâu lắm rồi.”

Tôi vào phòng tắm để lấy một chiếc khăn. Khi tôi trở lại, em bé đã nằm trên đùi Biba, con bé bặm môi lại và vung đạp tay chân như đang cố gắng bơi về phía vú mẹ.

“Con bé thông minh đấy chứ?” Tôi hỏi. “Nó biết chính xác nó cần phải làm gì.”

“Nó không biết gì thì tốt hơn.” Biba nói. Tôi đưa cho cô bình sữa và cô nghiêng nó dốc ngược vào miệng của em bé. Con bé từ chối núm vú cao su hai lần và càng lúc càng hét to.

“Tôi không làm được.” Biba nói. Cô ném bình sữa xuống giường và tỏ vẻ cô có thể sẽ lại làm điều tương tự với đứa bé. “Nào”, tôi nói, “đưa con bé cho tôi.” Tôi gập tay trái lại, đỡ lấy đứa bé và nhẹ nhàng đặt bình sữa cách cái miệng đang điên cuồng hoạt động của nó vài milimet. Lần này nó ngậm lấy núm vú và bắt đầu bú. “Chúng ta nên nghĩ cho nó một cái tên.” Tôi nói, “Chúng ta không thể cứ gọi nó là 'con bé' hay 'em bé' mãi được.” Đứa bé mở hé đôi mắt; mắt nó không mang màu nâu đen của mẹ và bác, mà là một đôi mắt xanh đậm sâu thẳm. Mi mắt của nó hạ xuống và khép lại thành đôi vỏ sò hoàn hảo màu hồng và trơn bóng, lông mi của nó dày rợp như thảm cỏ. Tôi cảm thấy cơ thể trên cánh tay mình dịu ngoan trở lại và con bé trông thật vô tư lự, giống một ông già vui vẻ chìm vào giấc ngủ trên chiếc ghế yêu thích của mình sau khi uống hết nửa chai rượu whisky.

“Con bé đang vui đấy.” Tôi nói với Biba, nhưng cô cũng đã ngủ say.

☆ ☆ ☆

Không biết từ bao giờ, tôi tự nhiên trở thành người chăm sóc cho em bé, cho nó ăn và kiên trì tin rằng Biba sẽ yêu thương con bé ngay sau khi cô vượt qua sự mệt mỏi. Từ lúc Biba trở về từ bệnh viện đến giờ, sự mệt mỏi ấy vẫn giam cô trong những giấc ngủ li bì. Tôi là con một trong nhà và chưa bao giờ bế trẻ con nhiều như bây giờ. Tôi không biết chăm sóc em bé, tất cả những gì tôi có là vài tờ rơi và một cuốn sách hướng dẫn của Miriam Stoppard 54* mua từ cửa hàng từ thiện địa phương. Chúng đã trang bị cho tôi những kỹ năng mới cần thiết. Dù rất lóng ngóng nhưng tôi cũng biết cách giữ cho em bé được khô ráo, ấm áp, ăn no và... còn sống. Tôi thường nghiên cứu sách vào lúc nửa đêm, bàn tay của tôi điên cuồng lật qua những chỉ số. Chữ nghĩa trong sách như nhảy loạn lên trên trang giấy trước mặt tôi mỗi khi tôi mất ngủ và tiếng la hét của em bé âm mưu không cho tôi đọc sách. Tôi nghĩ trước đó bản thân mình đã rất mệt mỏi, rệu rã ngay từ những ngày sau khi vụ giết người xảy ra, nhưng lúc này tôi kiệt quệ hơn bất cứ cơn đau ốm nào mà tôi từng trải qua. Cuộc sống chẳng dễ chịu khi lòng vị tha và sự khổ cực đi kèm với nhau, nhưng chắc chắn đó không phải cảm giác của Biba, vì cô đã đổ lên đầu tôi việc thay tã và cho em bé ăn trong thời gian cô hồi phục. Vào một đêm lạnh giá, khi tôi đổ sữa bột vào nước đun sôi, tôi đã nghĩ Rex hẳn sẽ rất giỏi làm việc này. Chúng tôi cần Rex.

* Là tập sách toàn diện dành cho các bậc cha mẹ về chăm sóc và nuôi dạy trẻ của một bác sĩ người Anh, Miriam Stoppard.

☆ ☆ ☆

Mười ngày sau, Biba vẫn không chịu gọi con bé thân mật hơn là “cô bé” hay “con bé”, mà vẫn gọi con bé là “nó” 55* . Bất cứ khi nào tôi pha sữa và cho Biba cơ hội nuôi dưỡng con gái cô, thì cô sẽ quay lại và nói với tôi rằng cô không khỏe, rằng cô chưa sẵn sàng. Nhưng Biba lại đủ khỏe để uống rượu, cô lấy ra một hộp rượu được cất giấu tít trong một hốc tủ dưới gầm cầu thang, có thể cô đã uống rượu trong suốt thai kỳ của mình. Chúng tôi đặt hộp rượu thăng bằng trên tay vịn sofa và uống nó khi tôi lại cố gắng nhắc đến chuyện đặt tên cho em bé. Biba bất ngờ đánh trống lảng bằng một chủ đề.

* Nguyên gốc: Ten days in, Biba was still refusing to endow the baby with a gender, referring to her as “it”. (Mười ngày sau, Biba vẫn từ chối việc phân biệt giới tính cho em bé, cô vẫn gọi con bé là “nó”). Trong tiếng Anh, “it” (nó), thường dùng để chỉ vật, và có thể dùng cho trẻ sơ sinh; “she/her” (cô ấy, bà ấy, chị ấy), dùng để chỉ người.

“Anh ấy phải nhận trợ giúp pháp lý, cậu biết chứ.” Cô nói. Từ khi tôi trở về từ Thụy Sĩ, tôi luôn cố tìm cách để Biba nói về cái đêm đã đẩy chúng tôi vào tình cảnh này.

“Mọi chuyện đều rất tốt đẹp. Cậu có một luật sư và một cố vấn pháp luật, họ biết chính xác cách hoạt động của hệ thống pháp luật. Họ rất thông minh. Cảnh sát biết khẩu súng đó, như thể nó là một người có tiền án vậy. Họ lần theo khẩu súng đến chỗ mấy gã mà Guy quen biết. Vì vậy, họ biết rằng Rex không... Họ nói như thế nào nhỉ? À, Rex không tìm mua khẩu súng đó, vì vậy vụ này là ngộ sát hay tự vệ gì đó. Họ kết án anh ấy năm năm nhưng chỉ cần ngồi tù hai năm rưỡi là được. Rex đã ở trong tù sáu tháng rồi, nên nếu anh ấy không bắn Tom Wheeler thì chỉ hai năm nữa là anh ấy ra tù.”

“Anh ấy không bắn Tom Wheeler!” Tôi nói. “Cậu mới là người bắn!”

“Lấy làm tiếc!” Cô đáp cùng một tiếng cười khúc khích. “Tôi nghe nhiều đến nỗi gần như tin hẳn vào điều đó. Lời nói dối càng gần với sự thật thì càng tốt. Rex đã nói sự thật, đó là Guy bị bắn trong lúc hoảng loạn, nhưng đó không phải lý do để bào chữa. Cậu thấy đấy, vụ này không phải tự vệ mà là giết người và anh ấy đã nhận tội.” Tôi chống tay lên má. “Vì tiền cả thôi. Họ không thèm đào sâu câu chuyện của cậu nếu cậu nhận tội, vì nó giúp họ tiết kiệm chi phí xét xử và các thứ linh tinh khác.”

“Đã bao giờ cậu nghĩ đến chuyện nói hết sự thật cho cảnh sát chưa?”

“Cưng à, dĩ nhiên là tôi đã định làm vậy. Tôi đã nói ý định đó cho Rex khi đến thăm anh ấy, nhưng Rex không chịu nghe. Anh ấy bảo điều duy nhất khiến anh ấy chống chọi đến lúc này đó là thấy cậu và tôi được an toàn. Anh Rex làm thế để bảo vệ chúng ta.”

“Đằng sau chuyện này còn nhiều lý do hơn thế.” tôi nói. Tôi tự hứa rằng mình sẽ giữ cho bản thân tương đối tỉnh táo để trông nom em bé, nhưng bây giờ tôi quyết định nốc cạn một ly rượu vang. “Anh ấy đổ lỗi cho bản thân vì cái chết của mẹ cậu, và anh tự trách vì đã để cậu tìm thấy bà ấy. Ý nghĩ chết tiệt của Rex luôn là chuộc tội cho một lỗi lầm không phải của anh ấy.”

“Nhìn xem, mọi thứ đã qua rồi.” Cô nói một cách mệt mỏi.

“Nhưng anh ấy không làm điều đó! Anh ấy đang ở tù vì cậu đổ tội giết người cho anh ấy! Cậu có biết chuyện gì xảy ra ở trong tù không? Đàn ông bị hãm hiếp trong tù. Heroin, đánh đập, kéo bè đảng và...” Ý nghĩ của tôi khiến Biba sửng sốt nhất thời, nhưng dường như tự tôi đã làm mình đau khổ với những hình ảnh này. “Cậu có nghe tôi nói không? Chúng tôi đang nói về anh trai của cậu đấy!” Trong cơn giận thay cho Rex, tôi nắm lấy vai Biba và lắc mạnh, nhưng động tác ấy đã đánh thức em bé, nó ọ ẹ mấy câu trước khi lại chìm vào giấc ngủ. Tôi thả Biba ra. Cô im lặng một lúc lâu, nốc cạn ly rượu của mình và cau mày.

“Lúc đó tôi đã rất giận anh ấy.” Cuối cùng cô lên tiếng.

“Tại sao?”

“Rex nói dối tôi, Karen ạ. Chúng tôi đã thề với nhau, rằng nếu có làm gì với bố thì chúng tôi sẽ luôn làm cùng nhau. Thật tồi tệ khi anh ấy viết thư sau lưng tôi, nhưng lại cho Guy biết về chúng. Guy, cái thằng ngốc chết tiệt ấy. Rex phản bội tôi. Rex, người mà tôi tin cậy hơn bất cứ ai... Tôi đã không thể nghĩ thông suốt. Cậu có biết tôi nghĩ gì khi anh ấy bảo chúng ta mau rời khỏi nhà không? Tôi nghĩ, ít nhất anh ấy cũng làm được một điều ra hồn sau khi phản bội tôi như thế.”

Tôi nắm lấy tay cô, cảm giác tội lỗi làm tôi chùng xuống. Tất cả những gì tôi nghĩ khi tôi trả lời cô là phải hàn gắn rạn nứt giữa anh trai và em gái.

“Biba, anh ấy không làm thế.” Tôi nói.

“Ý cậu là gì?”

“Rex không nói cho Guy về những lá thư. Là tôi nói.”

Bàn tay cô co rúm dưới tay tôi và cô vội rụt nó lại.

“Cậu nói? Cậu ư?” Cô châm một điếu thuốc, tôi tự động đứng để mở cửa sổ vì muốn tốt cho em bé. Biba nhảy lên, đóng sập cửa lại, suýt chút nữa cửa đã kẹp vào tay tôi. “Sao cậu có thể làm thế?”

Không khí trong phòng chết lặng. Tai tôi nhói lên và đôi mắt tôi như giật nảy vì sóng âm trầm thấp từ đâu đó trong khu nhà này lan tới. Tôi không xác định được nó đến từ trên, dưới hay từ chỗ liền kề.

“Lúc đó tôi cũng không biết chuyện gì sẽ xảy ra mà, đúng không?”

“Ngoài Rex ra, tôi đã nghĩ rằng tôi chỉ còn có cậu.” Cô nói, “Nhưng điều phơi bày trước mắt tôi đó là tôi không thể tin bất cứ ai.” Cô hất đầu điếu thuốc về phía đứa bé một cách cố ý và đầy giận dữ. Tôi lau tàn thuốc ra khỏi má con bé và đưa nó vào căn phòng bên cạnh phòng ngủ. Khi tôi quay trở lại phòng khách, ti vi đang bật. Từ đó Biba coi như tôi không tồn tại.

Trong những ngày sau đó, tôi thấy mình lặp lại những hành vi của Rex, héo hon trong cảm giác tội lỗi. Tôi sẵn sàng làm bất cứ điều gì, làm tất cả mọi thứ tôi có thể nghĩ ra để khiến Biba hạnh phúc. Tôi chuẩn bị đầy đủ rượu và thuốc lá cho cô. Tôi trở thành một vú em thừa khả năng nhưng thiếu tiền nhất London: khi em bé thức giấc trong đêm thì tôi luôn là người cho nó ăn và thay tã cho nó. Tôi mua cho Biba một quyển tạp chí Sân khấu và khuyến khích cô đọc nó, nói với cô rằng tôi sẽ chăm sóc em bé nếu cô quay lại nghiệp diễn, nhưng cô không bao giờ mở quyển tạp chí ấy ra. Tôi bọc em bé trong những chiếc váy mỏng và đầm xòe của mẹ nó để cố làm cho cô cười, nhưng không có kết quả. Chỉ cần một nụ cười của cô, thậm chí chỉ một lần cô để mắt đến những gì tôi đang làm, cũng sẽ xóa sạch mọi sai lầm cô từng mắc phải. Nhưng không có gì cả. Cô ngủ trên sofa trong khi tôi ở trong phòng ngủ với em bé. Thật khó tin rằng chúng tôi không phải người xa lạ, chưa kể đến chuyện cô từng đưa tôi vào vòng quan hệ thân thiết tuyệt vời của mình và chúng tôi đã cùng hẹn ước sẽ mãi là bạn dưới ánh trăng tròn. Cô biến mất vào một thế giới của riêng mình, không cho ai cơ hội theo chân cô vào đó.

Tôi vẫn ở lại, dù cô còn chìm trong nỗi hờn dỗi ác độc của mình. Tôi bất chấp tất cả, vẫn hy vọng rằng tình bạn của chúng tôi còn có thể cứu vãn. Tôi không còn nơi nào để đi trừ khi quay lại ngôi nhà của bố mẹ tôi. Hơn nữa, họ cần tôi. Một buổi chiều nọ, tôi đi siêu thị về và thấy Biba đang tựa người lên lan can ban công, cô bé con gần như đông cứng vì chỉ được quấn một chiếc áo vest và mặc một cái tã bẩn, trông nó chênh vênh như không được ôm chặt. Cái ôm của Biba quá hời hợt, chỉ cần con bé bất ngờ cử động hoặc khi nó giật mình và thò chân tay ra ngoài, thì nó rất có thể ngã chết như chơi. Khi tôi đưa cánh tay của mình để bế em bé, Biba chỉ đơn giản nới lỏng tay ra và thả con bé rơi xuống. Tôi vội đón lấy nó. Biba mạo hiểm mạng sống của con mình để làm tôi sợ hãi và kiệt quệ. Tôi ớn lạnh khi nhận ra rằng mình không thể rời bỏ họ.

☆ ☆ ☆

Biba để lại mảnh giấy được nhét trong chiếc túi trên mặt trước của bộ quần áo em bé đang mặc.

“Tôi chịu đựng đủ rồi. Tôi không thể ở đây với cậu nữa và tôi cũng không thể chăm sóc cho một đứa trẻ. Tôi rất xin lỗi. Nói với Rex rằng tôi yêu anh ấy. Biba.” Lần này cô không vẽ hình ngôi sao hay một mặt cười rạng rỡ, nhưng cô có viết tái bút ở góc dưới bên phải. “Tôi thích cái tên Alice.”

Túi xách của tôi đã bị dốc ngược và ví của tôi đã bị mở tung.

Cô để lại thẻ và các loại giấy tờ cho tôi, nhưng bốn mươi bảng tiền mặt đã biến mất và chìa khóa xe của tôi không móc ở cửa như mọi khi. Tôi bế đứa trẻ đang khóc lên vai và bước tới nhìn ra ngoài ban công. Chỗ tôi để xe đã trống không, chỉ còn lại một hình chữ nhật màu xám nhạt do cơn mưa suốt đêm qua không thể chạm tới.

« Lùi
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của erin kelly