Liên tiếp bôn ba mấy ngày, Tiết Bạch ngủ một giấc thật sâu, khi tỉnh dậy thì trời đã sáng choang. Hôm qua cưỡi ngựa suốt một ngày, toàn thân đau nhức, hắn liền nằm đó, ngẩn người nhìn những mối ghép xà nhà ngang dọc trên đỉnh đầu. Ánh nắng mùa đông xuyên qua cửa sổ giấy, bị chia thành từng ô nhỏ.
Lúc mới đến, hắn cảm thấy thời gian nơi đây trôi qua quá chậm, quá nhàm chán, nhưng hôm nay lại đặc biệt hưởng thụ sự yên tĩnh hiếm có này.
"Ê, ngươi tỉnh rồi à?" Thanh Lam bưng hộp cơm bước vào, lẩm bẩm: "Ngủ kỹ ghê, mặt trời đã lên ba sào rồi mới chịu dậy."
"Ngủ nhiều thì mới có thể cao lên." Tiết Bạch đáp: "Ở thời Đại Đường này, muốn làm quan, cũng phải có thân hình cao lớn mới được."
"Ngươi thật sự muốn làm quan sao?"
"Ngay cả Lý Bạch cũng muốn, huống chi là Tiết Bạch?"
Thanh Lam phì cười, mãi mới kiềm lại được cảm xúc, cuối cùng cũng không nhịn được mà bật cười thành tiếng. Ánh mắt nàng không còn vẻ oán trách như trước, mà trở nên rạng rỡ.
"Nói tới cũng lạ, các tiểu thư rất ít khi nhắc đến Thái tử sẽ ra sao?"
Tiết Bạch trầm ngâm: "Trong mắt bọn họ, có thể vì bảo vệ gia đình mà 'phản' Thái tử, trong lòng ắt hẳn cảm thấy hổ thẹn."
"Ta thì không thấy hổ thẹn gì cả." Thanh Lam nói: "Ta lại mong Thái tử sớm ngày tiêu đời, nhưng nghĩ đến nếu lại giống lần trước phế Thái tử mà liên lụy nhiều người, thì không biết mình mong muốn như thế đúng hay sai."
Tiết Bạch liền nhớ lại lão binh Lũng Hữu mà mình gặp ở biệt nghiệp phía tây ngoại ô ngày hôm qua. Tự mình dẫn theo thuộc hạ của gian tướng đi bắt một quân sĩ từng chiến đấu vì nước, tâm tình hắn cũng chẳng lấy gì làm vui vẻ.
Nhưng hắn vẫn lạnh nhạt nói: "Đấu tranh quyền lực từ xưa đến nay chính là như vậy, ngoại trừ một số ít người, tuyệt đại bộ phận đều là thân bất do kỷ, không thể tránh được, cho dù ngươi là quan viên chăm chỉ tận tụy hay là binh sĩ dục huyết phấn chiến."
Thanh Lam cảm thụ được hắn có nhiều điều muốn nói, liền nhẹ nhàng đặt hộp cơm xuống, chăm chú nhìn hắn, rất sợ sẽ làm gián đoạn tâm tư của hắn. Tiết Bạch lại không nói thêm gì nữa, tiếp tục ngẩn người.
Thanh Lam hỏi: "Cho nên ngươi có chí lớn, ngươi muốn trở thành số ít người kia, tỉ như Tể tướng sao?"
Tiết Bạch chỉ mỉm cười, không trả lời nàng.
Thanh Lam không thích hắn tỏ vẻ thần bí như vậy, nàng cảm thấy cả hai bị chôn sống cùng một chỗ nên lập trường phải tương cận nhất, bèn bĩu môi hỏi: "Vậy lần này thật có thể phế truất Thái tử sao?"
"Không chắc, dù sao chúng ta đã giao phó nhiệm vụ cho Lý Lâm Phủ."
"Thái tử còn đường sống?" Thanh Lam ngoài miệng tuy nói những lời thương xót chúng sinh, nhưng cũng không phải hoàn toàn không có tâm tư, nàng hỏi tiếp: "Nếu không phế hắn, sớm muộn gì hắn cũng sẽ giết chúng ta a?"
"Đừng lo." Tiết Bạch nói: "Bình tĩnh một chút."
"Hừ, nói đến giống như ta muốn phế Thái tử vậy, ta chỉ là một tỳ nữ có thể làm được gì chứ?"
Thanh Lam lúc này không còn cảm thấy mình là đại tỳ trong nhà, hờn dỗi hắn một câu, từ từ dọn thức ăn, tán dóc mấy chuyện vặt vãnh, cuối cùng nói: "Ngươi ăn đi, lát nữa ta đến thu dọn."
"Ừ."
"Ngươi còn không dậy, muốn ta hầu hạ ngươi thay đồ sao?"
"Không dám, không dám."
Thanh Lam lại cười, bước chân rời đi cũng trở nên nhẹ nhàng. Tiết Bạch gõ nhẹ đầu mình, thầm nghĩ, cũng chớ trêu chọc tiểu cô nương nữa, ảnh hưởng đến tiến bộ. Hắn thực ra cũng biết những chuyện này bây giờ không ảnh hưởng nhiều đến tiến bộ, chung quy là thói quen như vậy, khó mà thay đổi ngay được.
Lúc ăn trưa, Tiết Bạch nghe thấy trong viện có người đang cãi nhau, đợi Thanh Lam vào thu dọn, hắn liền hỏi chuyện.
"Nhị tiểu thư không cho người đưa Liễu lang tế đi chôn." Thanh Lam thấp giọng nói: "Đại tiểu thư đành phải thuê người mai táng giúp."
Tiết Bạch bèn đi qua xem một chút.
Đỗ Xuân vốn chưa từng lo liệu tang sự, người nhà lại chẳng ai đoái hoài, trong viện chỉ còn một mình nàng khoác áo tang, bận rộn đến mức đầu bù tóc rối, đã lỡ mất cả canh giờ cử hành.
Thấy cảnh ấy, Tiết Bạch bước tới, điềm nhiên nói: "Tại hạ đi cùng cô, tuy chẳng giúp được gì nhiều, nhưng cũng có thể chiếu ứng lẫn nhau."
Kẻ khác sợ Đỗ Cấm nổi giận, duy chỉ có hắn chẳng chút bận tâm.
"Không cần..."
Đỗ Xuân vừa định khước từ, nhưng lời chưa dứt, nàng đã không tự chủ được mà đổi giọng: "Đa tạ."
Nàng thực sự đã quá mệt mỏi, cần một bờ vai để tựa vào lúc này.
---❊ ❖ ❊---
Cuối cùng, đội ngũ đưa tang cũng rời khỏi Thăng Bình phường. Lúc sinh thời, Liễu Tích giao du rộng rãi, vậy mà khi nhắm mắt xuôi tay lại chẳng có lấy một người bạn hữu tiễn đưa. Trong đoàn người, ngoài thê tử của hắn, chỉ còn Tiết Bạch đi cùng, mà mục đích cũng chẳng phải để đưa tang.
Đến cả bài vị cũng không dám giơ cao, chỉ sợ giữa thành Trường An này, những kẻ bị hắn hại đến cửa nát nhà tan sẽ kéo đến đập nát quan tài.
Mới đi đến Tĩnh An phường, Tiết Bạch liếc thấy Đỗ Xuân hai chân lảo đảo, vội vươn tay đỡ lấy nàng. Nhìn kỹ lại, thấy môi nàng tái nhợt, ánh mắt rã rời, hắn liền hỏi: "Đêm qua cô không ngủ sao?"
"Ân, cùng nhị muội hàn huyên suốt đêm."
"Lên xe ngựa ngồi đi?"
"Không được, ta không muốn để người khác chê cười." Đỗ Xuân được Tiết Bạch dìu đi vài bước, bèn hỏi: "Đi cùng ta một chuyến, có làm lỡ việc của các hạ không?"
"Đi dạo một chút cũng tốt, coi như làm quen với Trường An."
"Đêm qua chúng ta đã thay các hạ tính toán một phen. Nếu có gia thế thì tốt, từ môn ấm vào quan trường là trực tiếp nhất. Nếu không có, cũng nên khoa cử để làm quan. Lý Lâm Phủ sớm muộn cũng không dựa vào được, các hạ đừng suốt ngày nghĩ đến việc bám vào quý phi. Phải biết rằng dựa vào núi thì núi có lúc đổ, dựa vào nước thì nước có lúc chảy. Muốn tiến thân, cuối cùng vẫn phải dựa vào thực lực của chính mình." Đỗ Xuân nói tiếp: "Những lời này, nếu giờ các hạ ở nhà, chắc là nhị muội sẽ nói với các hạ đấy."
Tiết Bạch đáp: "Tại hạ đang muốn tìm hiểu chuyện vào quan trường Đại Đường, còn xin Đỗ đại tiểu thư chỉ giáo."
"Đỗ đại tiểu thư nghe thật khó chịu, từ nhỏ ta đã ghét người ta gọi mình là ‘bụng to tiểu thư’." Đỗ Xuân hiếm khi lộ ra dáng vẻ tiểu nữ nhi, đoạn nói tiếp: "Vào quan trường có nhiều con đường, ngay cả khi Thánh Nhân trực tiếp phong quan cho các hạ cũng có thể. Ngược lại, dù đỗ Tiến sĩ, cũng chỉ mới có tư cách làm quan, thực sự muốn nhậm chức, vẫn phải mưu tính. Nhưng, trước tiên phải đỗ Tiến sĩ thì mới có thể đi xa hơn."
Nàng nói xong, liếc nhìn Tiết Bạch, thấy hắn đã thấu hiểu nguyên do, mới tiếp tục: "Trên quan trường có những tập tục bất thành văn, con đường thăng tiến cũng vậy, chúng ta tính cho các hạ tám bước đi, các hạ có muốn nghe không?"
"Xin lắng tai nghe."
"Nếu đi đường khoa cử, có hai khoa là Tiến sĩ và Minh kinh. Bước đầu tiên tự nhiên là phải đỗ Tiến sĩ, nhận chức thì làm Giáo thư, Chính tự, sau đó là Kinh kỳ huyện úy, Giám sát ngự sử, Thập di, Viên ngoại lang, Trung thư xá nhân, Trung thư thị lang. Cứ thế từng bước thăng tiến, lên đến Tể tướng, không cần trải qua các chức quan khác, thế nhân gọi là Thanh Vân chính đạo."
Tiết Bạch nghe đến "Kinh kỳ huyện úy" thì nghĩ đến một người, bèn hỏi: "Trường An Huyện úy Nhan Chân Khanh cũng như vậy sao?"
"Ta từng nghe nói qua người này." Đỗ Xuân đáp: "Tiến sĩ xuất thân, làm Giáo thư lang, Huyện úy Lễ Tuyền, Huyện úy Trường An, đúng là đi Thanh Vân chính đạo này, giữa chừng hình như có ba năm chịu tang. Đủ thấy Thanh Vân chi lộ khó đi, chẳng ai biết sẽ gặp phải chướng ngại gì..."
Hai người vừa đi vừa nói, lộ trình hơn một canh giờ bỗng chốc cũng chẳng còn xa xôi.
Chưa kịp bàn đến chuyện thi cử ra sao, đôi bên đã đến một khu quần táng, thực chất chỉ là một gò đất không cao lắm.
Trên gò đã đào sẵn một cái hố, so với cái hố mà Tiết Bạch từng bị chôn sống thì nông hơn nhiều, khiến hắn không khỏi thầm nghĩ, nếu Liễu Tích chưa chết hẳn là có thể bò ra được.
Thấy chẳng có ai đến đưa tiễn, đám người hỗ trợ mai táng liền giả vờ che mặt khóc lóc vài tiếng, sau đó vừa hạ tay xuống, động tác lập tức trở nên vô cùng nhanh nhẹn.
“Chôn cất!”
Chỉ trong chớp mắt, Liễu Tích đã được an táng xong xuôi. Đám người kia vội vã leo lên xe ngựa quay về Trường An, trên gò đất trống trải, chỉ còn lại hai người hai ngựa cùng với tuyết bay đầy trời.
Đỗ Xuân đứng lặng hồi lâu, ngẩng đầu nhìn bông tuyết đang rơi, biết mình cuối cùng đã hoàn thành trọn vẹn nghĩa vụ của một người thê tử.
“Đi thôi.”
---❊ ❖ ❊---
Hai người cưỡi ngựa rời đi, trở lại quan đạo. Đỗ Xuân kéo dây cương, nói: “Đi con đường phía tây bắc, khoảng sáu bảy dặm có một dịch quán, Ngụy gia hàng năm đều nhận quà tết ở đó, ta muốn hỏi bọn họ lúc đó nhặt được huynh ở đâu.”
“Chỉ sợ trễ thì không kịp giờ giới nghiêm.”
“Ta cưỡi ngựa rất giỏi.” Đỗ Xuân cười nói: “Chỉ sợ huynh theo không kịp.”
Tiết Bạch đáp: “Hôm nay tại hạ tiến bộ rất nhiều.”
“Giá!”
Đỗ Xuân đã quay đầu ngựa, thẳng hướng tây bắc phóng đi. Tiết Bạch thì có vẻ vụng về hơn, hắn nắm chặt dây cương, cúi người xuống, bắt đầu thúc ngựa tăng tốc.
Cảm nhận được sự xóc nảy, hắn dần thích ứng, càng chạy càng nhanh, cuối cùng dần dần đuổi kịp Đỗ Xuân.
“Đừng sợ, con ngựa mà huynh cưỡi chính là con hiền nhất nhà đấy!” Đỗ Xuân hô lên một tiếng, lại thúc ngựa tăng tốc lần nữa.
Tiết Bạch cũng theo đó mà tăng tốc. Gió lạnh phả vào mặt cùng tuyết rơi làm hắn không mở mắt ra được… dần dần, hắn lại đâm ra thích cảm giác phi ngựa chạy như bay này.
Càng về sau, hắn quyết định hoàn toàn tin tưởng con ngựa dưới thân, để nó tự do phóng về phía trước.
“Cộc cộc cộc cộc.”
Cuối cùng, phía trước hiện ra một tòa dịch quán. Hai người chậm lại, dừng ngựa trước cửa, nhìn nhau cười sảng khoái.
“Chính là ta dạy Ngũ Lang cưỡi ngựa, huynh học nhanh hơn hắn nhiều.” Đỗ Xuân nói.
Lúc này, một phụ nữ trung niên từ dịch quán bước ra, ánh mắt dò xét nhìn họ rồi tiến lại gần.
“Xin hỏi tiểu thư là… Thật đúng là Đỗ gia đại tiểu thư, nhiều năm không gặp rồi.”
Đỗ Xuân hành lễ vạn phúc, cười nói: “Ngụy phu nhân an khang, khí sắc ngày càng tốt.”
“Vị này là?”
“Phu quân ta không may… cũng không đáng nhắc tới.”
“Ồ, nếu thiếp thân không đoán sai, đây là Đỗ Ngũ Lang đúng không? Bảo sao thiếp thân từ xa đã thấy quen quen, Ngũ Lang quả thật là phong thái xuất chúng, dung mạo tuấn tú, dáng vẻ như ngọc. Là hàng xóm nhiều năm, sau này phải qua lại nhiều hơn mới phải.”
“Ngụy phu nhân lần này đoán sai rồi, đây không phải Ngũ Lang, mà là người được hai tôi tớ Ngụy gia từ Bình Khang phường cứu về. Chúng ta đến đây, chính là muốn hỏi bọn họ tình hình cụ thể lúc đó.”
“Nhà ta còn có tôi tớ ngốc vậy sao? Gặp thiếu niên anh tuấn thế này không biết đưa về nhà mình, lại đưa sang nhà người ta.” Ngụy phu nhân cười nói, vẫy tay gọi một nam tử trung niên trong sân đang kiểm hàng, làm nũng bảo: “Nhị Lang, hỏi xem là tôi tớ nào ở Bình Khang phường cứu người.”
Ngụy gia Nhị Lang liền gọi quản sự đến hỏi.
Quản sự vừa nghe xong liền nhớ ra, đáp: “Đó không phải là Nhạc Xuyên, Nhạc Lao cõng về sao?”
“Bọn họ ở đâu?”
“Ra ngoài nhận quà tết, lát nữa sẽ về.”
Đỗ Xuân nhìn sắc trời, có chút sốt ruột mà dậm chân, liền cùng Tiết Bạch vào sảnh ngồi đợi. Nói là lát nữa, nhưng phải đợi gần nửa canh giờ, mới thấy một đoàn người trong gió tuyết kéo xe trở về.
Ngụy Nhị Lang vội vàng bước ra, nhiệt tình đón tiếp đám thuộc hạ của phụ thân từ Sóc Phương trở về. Hắn đã sớm sắp đặt chỗ nghỉ ngơi cho họ, thái độ ân cần khiến Tiết Bạch không khỏi thầm học hỏi được không ít điều.
Đợi thêm một lúc, hai gã tôi tớ vận thanh y mới vội vã chạy tới. Tiết Bạch tiến lên trước một bước, chắp tay hành lễ, trịnh trọng cảm tạ ơn cứu mạng. Đỗ Xuân thuận thế trao hai túi tiền đã chuẩn bị sẵn từ trước cho họ.
“Tiểu nhân không dám nhận.”
“Ân cứu mạng tựa như tái sinh, hai vị chớ nên từ chối.”
Nhạc Xuyên và Nhạc Lao nhìn hai túi tiền nặng trĩu, trong lòng vừa kinh ngạc vừa thấp thỏm, chối từ vài lượt rồi mới vội vàng cất kỹ, bắt đầu thuật lại chuyện ngày đó.
“Hôm ấy nghe tin Đỗ Ngũ Lang lạc mất tại Tam Khúc, chúng ta liền đến đó tìm kiếm, bởi khu vực này vốn dĩ không lạ lẫm gì.”
Nhạc Lao bổ sung: “Chỉ quen thuộc Tuần Tường Nhất Khúc, còn Nam Khúc cùng Trung Khúc thì quả thực chưa từng đặt chân tới.”
“Đến nơi, mọi người chia nhau ra tìm. Thúc phụ ta đi hỏi thăm người quen, còn chúng ta thì men theo tường thành đi về phía tây.”
“Thúc ấy vốn là muốn đi nghe hát thôi.”
“Tóm lại, chúng ta men theo tường đi tới phía tây Bình Khang phường. Trước mắt là một cái sân rất lớn, nối liền với tường trong phường tạo thành một vùng, hết đường đi, chúng ta liền men theo ngõ nhỏ hướng về phía nam, một bên là đại viện, một bên là chuồng ngựa.”
“Đó là sân đá bóng.”
“Đúng, chính là sân đá bóng.” Nhạc Xuyên gật đầu: “Còn chưa đi đến ngã tư phường, đã thấy một thi thể nằm giữa tuyết trắng.”
“Chúng ta ngỡ là thi thể, nhưng kỳ thực không phải.”
“Đến gần kiểm tra, hơi thở tuy đã đứt quãng nhưng thân thể vẫn còn ấm. Quan sát kỹ hơn, lại thấy người nọ vẫn còn hơi thở. Chúng ta liền nghĩ, chẳng phải đây là Đỗ Ngũ Lang sao?”
“Ai mà nghĩ không phải chứ?”
“…”
Hai người kẻ xướng người họa, tường thuật lại toàn bộ quá trình một cách rõ ràng. Đợi đến khi họ rời đi, Đỗ Xuân cùng Tiết Bạch nhìn nhau, khẽ nói: “Đó là phủ của Trường Ninh công chúa.”
---❊ ❖ ❊---