Mật Mã 813

Lượt đọc: 221 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 9
kẻ sát nhân

1.

Một trận cuồng phong quét qua đầu Lupin, một cơn bão nổi lên cùng sấm sét thét gầm, gió giật mạnh từng cơn và hàng loạt hiện tượng thời tiết điên cuồng ào ào túa ra trong một đêm hỗn loạn.

Một tràng sét lớn giáng xuống, chọc thủng màn đêm. Trong ánh sáng chói lòa của những tia sét đó, Lupin hoảng hốt, run rẩy vì sợ hãi, người giật lên vì nỗi kinh hoàng, anh ta nhìn và cố gắng hiểu.

Anh ta không nhúc nhích, tay vẫn để nguyên nơi cổ họng kẻ địch, như thể những ngón tay cứng ngắc của anh ta không còn khả năng duỗi ra được nữa. Chưa hết, mặc dù bây giờ đã biết, nhưng anh ta vẫn khó lòng có cảm giác chính xác rằng đó là Dolorès. Đó vẫn là hắc y nhân - gã đàn ông mặc đồ đen, là Louis de Malreich, con thú bẩn thỉu của bóng tối; và tên súc sinh ấy, anh ta vẫn cứ giữ chặt, không định buông ra.

Nhưng sự thật ập đến tấn công tinh thần và ý thức của anh ta. Bị đả bại, bị tra tấn với nỗi thống khổ tột cùng, anh ta thều thào: “Ôi! Dolorès!... Dolorès!...”

Ngay lập tức, anh ta đã nhìn ra nguyên cớ: là bệnh điên. Nàng đã bị điên. Em gái của Altenheim, chị gái của Isilda, con gái của những người họ Malreich cuối cùng, của người mẹ loạn trí và người cha nghiện rượu, chính nàng cũng điên. Một người điên kỳ lạ, điên với vẻ ngoài hoàn toàn tỉnh táo, nhưng vẫn là điên, vẫn là loạn trí, bệnh hoạn, không bình thường, thực sự vô cùng kỳ quái.

Anh ta đã hiểu rõ, hiểu chắc chắn! Đó là cơn điên chết chóc. Nàng bị ám ảnh với một mục tiêu mà mình tự động bị thu hút, nàng giết người, khát máu, vô thức và tàn độc.

Nàng giết chóc vì nàng muốn đạt được điều gì đó, nàng giết người để tự vệ, nàng giết người để che giấu sự thật mình đã giết người. Nhưng nàng - trên hết - giết người chỉ để giết chóc mà thôi. Đoạt mạng người khác làm thỏa mãn cơn thèm khát bất ngờ và không thể cưỡng lại của nàng. Vào những giây phút nhất định trong đời, trong những tình huống nhất định, đối mặt với người nào đó đột nhiên trở thành kẻ thù, cánh tay nàng phải giáng xuống.

Và nàng ra tay, say sưa trong cơn thịnh nộ, tàn bạo, điên cuồng.

Một người điên kỳ lạ, không thể biện bác cho những vụ giết người của mình, nhưng vẫn rất minh mẫn trong cơn mù quáng vẫn rất logic trong cơn rối loạn tâm thần, vẫn rất thông minh trong cơn điên phi lý! Kỹ năng tinh vi, lòng kiên trì, thủ đoạn xảo quyệt của nàng vừa đáng sợ vừa đáng ngưỡng mộ!

Còn Lupin, với óc nhạy bén phi thường, vừa nhìn đã thấy ngay chuỗi những cuộc phiêu lưu đẫm máu, và đoán ra được con đường bí ẩn Dolorès hằng theo đuổi.

Anh ta nhìn thấy nàng bị ám ảnh và phát điên vì mưu đồ của chồng mình, mưu đồ mà nàng rõ ràng chỉ mới biết một phần. Anh ta nhìn thấy chính nàng cũng ra sức truy lùng Pierre Leduc mà chồng mình đang tìm kiếm, và nàng tìm Pierre Leduc để kết hôn với anh ta rồi trở về lãnh địa nhỏ bé Veldenz - nơi cha mẹ nàng đã bị trục xuất một cách nhục nhã - với tư cách một bà hoàng.

Và anh ta cũng nhìn thấy nàng ở khách sạn Palace, trong phòng anh trai mình, Altenheim, khi ai cũng nghĩ nàng vẫn đang ở Monte-Carlo. Anh ta nhìn thấy nàng theo dõi chồng mình suốt mấy ngày liền, bám trên những bức tường, hòa mình vào bóng tối, không ai trông thấy và không ai nhìn ra được trong lớp áo ngụy trang mờ ám.

Và, một đêm nọ, nàng bắt gặp ông Kesselbach bị trói... nàng đã đâm chết ông.

Và, sáng hôm sau, khi sắp bị nhân viên khách sạn vạch mặt... nàng đã đâm chết người ấy.

Và, một tiếng sau, khi sắp bị Chapman tố cáo, nàng đã kéo anh ta vào phòng anh trai mình... và đâm chết anh ta.

Tất cả những việc đó được thực hiện với một kỹ năng quỷ dị, rất tàn nhẫn và man rợ.

Và cũng với kỹ năng như thế, nàng gọi điện cho hai cô hầu của mình, Gertrude và Suzanne. Cả hai đều vừa từ Monte-Carlo đến, nơi một trong hai người đã cải trang thành bà chủ của mình. Bấy giờ, Dolorès mới mặc lại trang phục nữ giới, cất bộ tóc giả vàng hoe đi, thứ đã khiến cho ngoại hình của nàng trở nên hoàn toàn khác biệt. Thế rồi, nàng xuống dưới tầng trệt, gặp Gertrude đúng lúc cô gái bước vào khách sạn và giả vờ như mình vừa mới đến nơi, hoàn toàn không biết tin dữ đang chờ mình.

Quả là một diễn viên có một không hai, nàng vào vai một người vợ với cuộc đời bầm giập trước bàn tay nghiệt ngã của số phận. Người ta thương xót nàng. Người ta khóc vì nàng. Ai có thể nghi ngờ nàng được?

Và rồi, cuộc chiến với anh ta - Lupin - nổ ra, một cuộc chiến man rợ, một cuộc chiến chưa từng có mà nàng lần lượt đối đầu với ông Lenormand và Thân vương Sernine. Ban ngày, nàng nằm dài trên ghế xô pha, đau ốm và yếu ớt, nhưng ban đêm, nàng đứng dậy, chạy khắp mọi nẻo đường, không mệt mỏi và vô cùng đáng sợ.

Và thủ đoạn quỷ quyệt này nữa: Gertrude và Suzanne, những tòng phạm bị đe dọa và phải khuất phục, cả hai đều làm phái viên cho nàng, cải trang thành nàng, như vào ngày ông lão Steinweg bị Nam tước Altenheim bắt cóc ngay giữa Cung Pháp đình.

Và hàng loạt tội ác: dìm chết Gourel; đâm chết Altenheim, anh ruột nàng. Ôi, cuộc vật lộn dưới đường hầm ở biệt thự Hoa Tử Đằng, những việc khủng khiếp, vô hình do con quái vật thực hiện trong bóng tối, giờ đây, tất cả đã rõ ràng hơn bao giờ hết!

Chính nàng là người đã lột chiếc mặt nạ thân vương của anh ta, vạch trần anh ta, tống anh ta vào tù, chính nàng là người đã làm hỏng mọi kế hoạch của anh ta, đã chi hàng triệu franc để giành chiến thắng trong trận chiến với anh ta.

Và rồi hàng loạt chuyện khủng khiếp khác ập đến: Suzanne và Gertrude mất tích, chắc chắn là đã chết! Steinweg bị sát hại! Isilda, cô em gái, bị đầu độc.

“Ôi, thật kinh hoàng, thật tàn độc, đáng khinh bỉ!” Lupin lắp bắp, lòng căm ghét và kinh tởm ộc lên tận cổ.

Anh ta thấy ghê sợ nàng tột độ - người đàn bà đáng ghê tởm. Anh ta muốn nghiền nát nàng, tiêu diệt nàng. Và cảnh hai người họ bấu chặt lấy nhau, nằm bất động trong rạng đông nhợt nhạt đang bắt đầu lẫn vào với bóng đêm thật khiến ai nấy đều phải sững sờ.

“Dolorès... Dolorès...” Anh ta thều thào trong tuyệt vọng.

Đột nhiên, anh ta nhảy lùi về phía sau, mắt dại đi, mồm há hốc vì kinh hãi. Gì thế này? Gì thế kia? Cảm giác lạnh toát đáng sợ khiến tay anh ta muốn đông cứng lại này là gì thế?

“Octave! Octave!” Anh ta gào lên, hoàn toàn quên mất rằng người tài xế không có nhà.

Cứu! Có ai cứu anh ta với! Anh ta cần đó tới trấn an và giúp anh ta. Anh ta run lên vì sợ hãi. Ôi, cái lạnh đó... tay anh ta đang chạm vào cái lạnh của cõi chết! Có lẽ nào?... Vậy là, trong phút giây bi thảm đó, với những ngón tay thép siết chặt, anh ta đã...

Anh ta quyết liệt buộc mình phải kiểm tra. Dolorès không động đậy.

Anh ta nhào đến, khuỵu gối và kéo nàng về phía mình.

Nàng đã chết.

Sau vài giây chết lặng, quãng thời gian ngắn ngủi khi nỗi sầu khổ của anh ta dường như tan biến, anh ta không còn đau nữa. Anh ta không còn giận dữ, oán ghét hay có bất kỳ cảm xúc nào... không còn gì hết. Anh ta chỉ thấy người mệt lử, còn đầu óc ngây ra, cảm giác của một người vừa lãnh trọn một cú đánh thật lực bằng gậy, và không biết liệu mình có còn sống hay không, có đang suy nghĩ hay không, hay có phải mình là trò vui của cơn ác mộng.

Tuy nhiên, dường như đối với anh ta, công lý vừa được thực thi, và anh ta không hề nghĩ, dù chỉ một giây, chính bản thân mình cũng vừa đoạt mạng người khác. Không, không phải là anh ta. Việc xảy ra hoàn toàn nằm ngoài ý muốn của anh ta. Đó là định mệnh, định mệnh cứng nhắc đã thực hiện lẽ công bằng bằng cách tiêu diệt con ác thú tàn độc.

Bên ngoài, chim chóc hót vang. Sự sống trở lại dưới những tán cây cổ thụ nơi mùa xuân sắp mang hoa tới. Và Lupin, bừng tỉnh khỏi cơn mê, dần dần thấy trong lòng dâng lên niềm trắc ẩn khó định nghĩa và đầy phi lý với người phụ nữ khốn khổ kia, một người thực sự rất đáng ghê tởm, đê hèn và đáng bị luận tội hai mươi lần, nhưng vẫn còn quá trẻ và giờ... đã chết.

Và anh ta nghĩ về những giày vò mà nàng phải chịu trong những phút giây tỉnh táo, khi lý trí quay trở lại với người đàn bà điên khủng khiếp ấy và bày ra những hình ảnh rùng rợn về những gì nàng đã làm ngay trước mắt nàng.

“Bảo vệ tôi... Tôi khổ sở quá!” Nàng từng cầu xin như vậy.

Nàng đã chống lại chính mình khi cầu xin được bảo vệ, chống lại bản năng dã thú, chống lại con quái vật trú ngụ trong nàng và ép buộc nàng phải giết chóc, luôn luôn giết chóc.

“Luôn luôn ư?” Lupin thầm nghĩ.

Và anh ta nhớ lại buổi tối hai ngày trước, khi nàng đứng bên cạnh anh ta, với con dao găm giơ cao trên kẻ thù đã phá rối nàng suốt nhiều tháng qua, trên kẻ thù đuổi theo nàng đến cùng trời cuối đất sau mỗi lần nàng gây tội ác, không biết mệt mỏi. Anh ta nhớ rõ, đêm đó, nàng không giết người. Trong khi điều đó mới dễ dàng làm sao: kẻ thù nằm im bất động, hoàn toàn bất lực. Bất giác, cuộc đấu tranh dai dẳng kết thúc. Không, nàng đã không giết, nàng đã đầu hàng trước những tình cảm mạnh mẽ hơn sự tàn ác của chính mình, đầu hàng trước những cảm xúc khó hiểu gồm lòng trắc ẩn, niềm thương cảm và ngưỡng mộ đối với kẻ thường xuyên trấn áp được mình.

Không, lần đó, nàng đã không xuống tay. Và giờ đây, do sự tuần hoàn kinh khiếp của định mệnh, chính anh ta là người xuống tay giết nàng.

“Lần này, mình đã lấy mạng người khác!” Anh ta rùng mình từ đầu đến chân. “Đôi bàn tay này đã giết chết một người đang sống, và người đó là Dolorès!... Dolorès!... Dolorès!...”

Anh ta không ngừng nhắc lại tên nàng, cái tên đầy sầu bi, và anh ta không ngừng nhìn nàng, giờ đã vô tri vô giác, buồn bã, không sinh khí và hoàn toàn vô hại, một nắm xương thịt đáng thương, không còn ý thức, chẳng hơn gì một đống lá khô hay con chim nhỏ nằm chết bên lề đường.

Ôi! Anh ta còn có thể làm gì khác ngoài run rẩy vì thương xót, khi giữa hai người, mặt đối mặt, anh ta là kẻ giết người, còn nàng chẳng qua chỉ là nạn nhân?

“Dolorès!... Dolorès!... Dolorès!...”

Ánh sáng ban ngày phủ trên Lupin đang thẫn thờ ngồi bên người phụ nữ đã chết. Anh ta nhớ và nghĩ, trong khi môi mấp máy, thỉnh thoảng lại bật ra những âm tiết đau buồn không thể nguôi ngoai: “Dolorès!... Dolorès!...”

Dẫu vậy, anh ta vẫn phải hành động, và trong mớ ý nghĩ hỗn độn, anh ta không biết phải làm sao để hành động, hay phải bắt đầu bằng hành động gì.

“Mình phải vuốt mắt cho nàng trước đã.” Anh ta tự nhủ.

Đôi mắt nàng, hoàn toàn trống rỗng, chỉ có cái chết lấp đầy trong đó, đôi mắt dát vàng tuyệt đẹp, vẫn còn nguyên vẻ dịu dàng u sầu làm nên sức hút của mình. Có lẽ nào đôi mắt đó lại là cặp mắt của một con quái vật? Dẫu không muốn và mặc dù đang đối mặt với một thực tế khắc nghiệt, Lupin vẫn không thể trộn lẫn hai bản thể với hình ảnh hoàn toàn khác biệt trong thẳm sâu ý thức của anh ta vào làm một.

Anh ta nhanh chóng sà xuống bên nàng, vuốt đôi mi dài mượt và phủ khuôn mặt rúm ró đáng thương lại bằng một tấm mạng che.

Dường như đối với anh ta, Dolorès đã đi thật xa, lần này, chỉ còn lại hắc y nhân đang thực sự nằm đó, trong bộ quần áo đen ngòm, trong lớp cải trang của kẻ sát nhân.

Giờ anh ta mới dám chạm vào người nàng, sờ vào lớp quần áo nàng đang mặc. Cất ở túi áo trong là hai chiếc ví. Anh ta lấy một chiếc và mở ra. Thứ anh ta thấy đầu tiên là một lá thư của Steinweg, ông cụ người Đức. Thư viết những dòng sau:

“Liệu mình có lìa đời khi chưa kịp tiết lộ một bí mật động trời, chưa kịp đưa ra ánh sáng danh tính kẻ đã sát hại cậu bạn Kesselbach của mình: Đó là vợ cậu ấy. Tên thật là Dolorès de Malreich, em gái của Altenheim, chị gái của Isilda.

Hai chữ L và M là viết tắt của tên cô ta. Trong cuộc sống riêng tư hằng ngày, Kesselbach không bao giờ gọi vợ mình là Dolorès [46] , cái tên của sầu bi, mà là Lœtitia, cái tên mang nghĩa niềm vui. L và M - Lœtitia de Malreich - hai chữ cái luôn được khắc trên tất cả những món quà cậu ấy tặng cô ta, ví dụ như trên hộp thuốc lá được tìm thấy ở khách sạn Palace, và là hộp thuốc thuộc về bà Kesselbach. Cô ta có thói quen hút thuốc những khi đi xa.

Lœtitia! Cô ta thực sự là niềm vui to lớn của cậu ấy trong bốn năm, bốn năm đầy dối trá và đạo đức giả, bốn năm đó, cô ta từng bước chuẩn bị cho cái chết của người đàn ông yêu thương cô ta thật nhiều và tin tưởng cô ta trọn vẹn.

Có lẽ mình nên nói ra ngay lập tức. Mình không đủ can đảm khi nhớ tới người bạn Kesselbach của mình, họ của cậu ấy đang được cô ta mang.

Và rồi mình sợ... Vào cái ngày mình suýt vạch mặt cô ta ở Cung Pháp đình, mình đã nhìn thấy án tử dành cho mình trong mắt cô ta.

Liệu sự yếu đuối của mình có cứu được mình không?”

“Cả ông ấy nữa.” Lupin nghĩ thầm. “Cả ông ấy cũng bị nàng giết!... Có gì ngạc nhiên chứ? Tất nhiên rồi, vì ông ấy biết quá nhiều!... Những chữ viết tắt... Cái tên Lœtitia... Bí mật về thói quen hút thuốc...”

Và anh ta nhớ lại, đêm qua, trong phòng nàng cũng có mùi thuốc lá.

Anh ta tiếp tục lục chiếc ví đầu tiên. Trong đó còn có nhiều mảnh giấy ghi những thông điệp viết bằng mật mã, chắc chắn là thư do đám đồng bọn trao đổi với Dolorès trong những cuộc gặp gỡ về đêm của họ. Trên những mẩu giấy đó có địa chỉ của những người thợ làm mũ và thợ may, nhưng cũng có địa chỉ của mấy nhà trọ tồi tàn, các nhà nghỉ bình dân... và cả những cái tên... hai mươi, ba mươi tên... những cái tên rất lạ, Hector Đồ tể, Armand khu Grenelle, Gã Bệnh...

Nhưng một bức ảnh làm Lupin chú ý. Anh ta nhìn bức ảnh. Ngay lập tức, như một chiếc lò xo đẩy bật ra, anh ta buông ví, lao ra khỏi phòng, ra khỏi nhà, vào công viên.

Anh ta đã nhận ra ảnh chân dung của Louis de Malreich, tù nhân tại trại giam Santé.

Mãi đến lúc đó, mãi đến lúc nhìn thấy tấm ảnh, anh ta mới sực nhớ ra: Cuộc hành quyết sẽ diễn ra vào ngày hôm sau.

Vì hắc y nhân, kẻ giết người, không ai khác chính là Dolorès, nên Louis de Malreich thực sự tên là Léon Massier, và anh ta vô tội.

Vô tội? Nhưng người ta tìm thấy toàn bộ chứng cứ trong nhà anh ta, những bức thư của Hoàng đế, tất cả mọi thứ, hết thảy đều quá rõ ràng, rõ ràng đến nỗi anh ta không thể chối tội. Tất cả những bằng chứng không thể chối cãi đó thì sao?

Lupin dừng lại một lúc, đầu như bốc hỏa.

“Ôi!” Anh ta gào lên. “Mình cũng sắp phát điên lên đến nơi rồi! Xem nào, mình phải hành động... Ngày mai người ta sẽ hành quyết... Ngày mai... Ngày mai, lúc bình minh...”

Anh ta rút đồng hồ ra.

“Mười giờ... Từ đây đi Paris mất bao lâu? Được... Mình sẽ đi ngay... Phải, mình phải đi ngay lập tức... Ngay tối hôm nay, mình phải làm mọi cách để ngăn chặn việc đó... Nhưng cách gì bây giờ? Làm thế nào để chứng minh anh ta vô tội?... Làm thế nào để ngăn chặn cuộc hành quyết? Thôi, không sao! Một khi mình có mặt ở đó, mình sẽ tìm ra cách. Không phải tên mình là Lupin hay sao?... Nhất định mình sẽ tìm ra cách!...”

Anh ta vội vàng chạy vào lâu đài và gọi: “Pierre! Pierre!... Có ai thấy cậu Pierre Leduc đâu không?... A, cậu đây rồi!... Nghe này...”

Anh ta kéo cậu sang một bên và nói một tràng bằng giọng gấp gáp: “Nghe này, Dolorès không còn ở đây nữa... Phải, bà ấy phải đi gấp... Đêm qua, bà ấy đã đi bằng xe của tôi... Giờ tôi cũng phải đi đây... Đừng ngắt lời! Đừng nói gì cả!... Một giây thôi cũng khiến tình hình không cứu vãn được nữa. Cậu mau cho tất cả người hầu kẻ hạ trong nhà về quê, không cần giải thích. Tiền đây. Trong nửa giờ nữa, lâu đài này phải không một bóng người. Và không được cho ai vào đến khi tôi trở về!... Cả cậu cũng không được vào, cậu hiểu chưa?... Tôi cấm cậu vào trong lâu đài... Tôi sẽ giải thích với cậu sau... Lý do nghiêm trọng lắm. Đây, cầm lấy chìa khóa... Đợi tôi ở trong làng...”

Dứt lời, anh ta lại lao vọt đi.

Mười phút sau, anh ta gặp Octave. Anh ta nhảy bổ vào trong xe.

“Paris!” Anh ta nói.

2.

Chuyến đi ấy là một cuộc chạy đua với tử thần. Lupin cho rằng Octave lái xe không được nhanh nên giành luôn tay lái, và cho xe chạy như điên trên đường, nhanh đến chóng mặt. Trên đường, xuyên qua bao làng mạc, dọc theo những con đường tấp nập của nơi phố thị, họ lao vút đi với tốc độ cả trăm cây số một giờ. Những người bị họ dọa sợ chết khiếp chỉ biết gào thét lên đầy thịnh nộ. Chiếc xe đã ở tít đằng xa, khuất khỏi tầm mắt

“Th... thủ lĩnh!” Octave lắp bắp, mặt tái mét vì sợ. “Chúng ta bị kẹt mất thôi!”

“Anh, có thể, chiếc xe, có thể; nhưng tôi thì sẽ đến nơi!” Lupin nói.

Anh ta có cảm giác không phải chiếc xe đang chở anh ta, mà là anh ta đang chở chiếc xe, như thể anh ta đang rẽ đôi không gian bằng sức mạnh và ý chí của chính mình. Vậy phép thuật nào có thể ngăn cản anh ta không đến được Paris, khi nguồn sức mạnh của anh ta là vô tận, còn ý chí của anh ta hoàn toàn không có giới hạn?

“Tôi sẽ đến bởi vì tôi phải đến.” Anh ta nhắc lại.

Anh ta nghĩ tới người đàn ông sẽ phải chết oan ức nếu anh ta không đến cứu kịp thời, nghĩ tới Louis de Malreich bí ẩn, và phát bực vì sự im lặng ngoan cố cùng khuôn mặt không cảm xúc của người đó.

Giữa những tiếng la ó trên đường, dưới những tán cây cành lá kêu soàn soạt khi cỗ xe điên cuồng phóng qua, giữa những ý nghĩ lộn xộn, ong ong trong đầu mình, Lupin cố gắng lập ra một giả thuyết. Và giả thuyết đó đang dần trở nên rõ ràng hơn, từng chút một, rất hợp lý, rất khả dĩ, dù khó tin nhưng chắc chắn là thật. Anh ta tự nhủ, bây giờ anh ta đã biết sự thật kinh hoàng về Dolorès, và đã nhìn ra mọi thủ đoạn cùng tất thảy những mưu đồ ghê tởm của bộ óc điên loạn này.

“Đúng vậy, chính nàng là người đã bày ra những âm mưu kinh khủng nhất để gán tội cho Malreich. Nàng muốn điều gì chứ? Cưới Pierre Leduc, người nàng quyến rũ và mê hoặc, để trở thành người trị vì vương quốc nhỏ bé mà nàng từng bị trục xuất. Mục tiêu đã có thể đạt được, ngay trong tầm tay của nàng. Chỉ có một chướng ngại vật... là mình, Lupin, kẻ hàng bao nhiêu tuần không biết mệt mỏi, ra sức cản đường nàng; mình, người nàng luôn đụng phải sau mỗi lần phạm tội; mình, người có trí thông minh khiến nàng sợ hãi; mình, người sẽ không bao giờ hạ vũ khí cho đến khi tìm ra thủ phạm và tìm được những bức thư bị đánh cắp của Hoàng đế...

Chà, vì mình cần tìm thủ phạm, thế thì thủ phạm sẽ là Louis de Malreich hay đúng hơn là Léon Massier. Léon Massier này là ai? Nàng đã quen biết anh ta từ trước khi kết hôn ư? Nàng có từng yêu anh ta không? Cũng có thể nhưng điều đó mình sẽ không bao giờ biết. Chỉ có một điều chắc chắn: Sự tương đồng về vóc dáng giữa nàng với Léon Massier, khi nàng ăn mặc giống anh ta, trong bộ quần áo đen, và đội thêm một bộ tóc giả màu vàng, đã làm nàng ấn tượng mạnh. Vì nàng hẳn đã theo dõi sát sao cuộc sống lập dị của người đàn ông cô độc này, những chuyến đi về đêm của anh ta, cách anh ta đi lại trên đường phố và cách anh ta cắt đuôi những người theo dõi mình. Từ những lần quan sát đó, cũng như để đề phòng những bất trắc có thể xảy ra, nàng đã dỗ ông Kesselbach gạch tên Dolorès khỏi sổ hộ tịch và thay bằng tên Louis, để rồi khi viết tắt, cái tên trong sổ hộ tịch kia sẽ trùng với Léon Massier...

Khi đến lúc phải hành động, nàng bày ra một cái bẫy hết sức tinh vi, và đã thực hiện vô cùng trót lọt, không một chút sơ hở. Léon Massier sống trên đường Delaizement ư? Nàng ra lệnh cho đồng bọn đến sống ở con đường chạy song song. Chính nàng là người cho mình biết địa chỉ của tay quản gia Dominique, xoay mình về phía con đường bảy tên cướp kia đi. Nàng biết rất rõ rằng, một khi đã đặt chân lên con đường đó, mình sẽ đi đến cùng, nghĩa là mình không chỉ tìm đến chỗ bảy tên cướp mà sẽ lần đến tận tay đầu lĩnh, kẻ giám sát và chỉ đạo chúng, kẻ mặc đồ đen, Léon Massier, Louis de Malreich...

Và quả thật, mình tìm ra bảy tên cướp trước. Rồi điều gì sẽ xảy ra tiếp theo? Hoặc là mình sẽ bị đánh bại, hoặc là mình và bọn chúng sẽ tiêu diệt lẫn nhau, giống như nàng từng hy vọng vào buổi tối hôm đó ở đường Vignes. Và, dù là trường hợp nào đi nữa, Dolorès cũng loại bỏ được mình.

Nhưng chuyện xảy ra lại không như nàng mong muốn. Mình bắt được bảy tên cướp. Dolorès trốn khỏi ngôi nhà trên đường Vignes. Mình tìm thấy nàng trong cửa hàng đồ cũ của tên Lái Buôn. Nàng lại xoay mình về phía Léon Massier, hay Louis de Malreich. Mình phát hiện ra trong nhà anh ta có những bức thư của Hoàng đế, do chính nàng đã đặt vào đó , và mình đã giao anh ta ra trước công lý; mình khám phá ra lối đi bí mật thông giữa hai nhà kho do chính nàng mở ; mình đưa ra những bằng chứng do chính nàng chuẩn bị , và mình đã chứng minh Léon Massier đánh cắp nhân thân của Léon Massier, còn tên thật của anh ta là Louis de Malreich, bằng những tài liệu do chính nàng ngụy tạo .

Và Louis de Malreich phải chịu án tử.

Còn Dolorès de Malreich, cuối cùng, nàng đã giành chiến thắng, nàng an toàn thoát khỏi mọi nghi ngờ một khi thủ phạm đã được tìm ra, nàng ung dung bước ra khỏi quá khứ tai tiếng và phạm tội, nàng thoát khỏi người chồng đã chết, người anh trai đã chết, người em gái đã chết, hai cô hầu đã chết, ông Steinweg đã chết, nhờ mình, nàng được giải phóng khỏi đám đồng bọn của nàng, những tên mà mình đã trói gô và đặt vào tay Weber; và cuối cùng, nàng giải thoát được chính nàng nhờ Lupin mình, kẻ đã đưa một người vô tội mà nàng lấy làm hình nhân thế mạng cho mình lên đoạn đầu đài. Dolorès giành chiến thắng, giàu có với tài sản kếch xù hàng triệu franc, được Pierre Leduc si mê, Dolorès sẽ là một bà hoàng.”

“A!...” Lupin kêu lên, lòng như lửa đốt. “Người đó sẽ không chết! Mình thề trên cái đầu của mình: Anh ta sẽ không chết!”

“Cẩn thận, thủ lĩnh!” Octave sợ hãi nói. “Chúng ta đang đến gần thành phố... Vùng ven rồi... Vùng ngoại ô rồi...”

“Sao tôi phải quan tâm?

“Nhưng xe chúng ta sẽ lật mất... Đường trơn lắm... Xe ta đang trượt rồi...”

“Không phải lo.”

“Cẩn thận... Đằng trước...”

“Sao?”

“Xe điện, ngay chỗ ngoặt...”

“Cho nó dừng!”

“Chậm lại, thủ lĩnh ơi!”

“Không bao giờ!”

“Nhưng không có chỗ vượt!”

“Chúng ta sẽ vượt được.”

“Không vượt được đâu!”

“Được!”

“Ôi, Chúa ơi!”

Một vụ va chạm... những tiếng la hét... Chiếc ô tô đã tông vào xe điện, văng vào một hàng rào, làm đổ sập mười mét ván, rồi cuối cùng, đâm sầm vào góc một sườn dốc.

“Bác tài, xe bác có khách không?”

Lupin nằm bẹp trên bãi cỏ nơi sườn dốc, gọi một chiếc taxi chạy ngang qua.

Anh ta đứng dậy, liếc sang chiếc xe bẹp rúm của mình và đám đông đang đổ xô xung quanh Octave để giúp, rồi nhảy vào taxi.

“Tới Bộ Nội vụ, quảng trường Beauvau... Tiền boa hai mươi franc...”

Khi đã yên vị trên băng ghế phía sau xe taxi, anh ta lại tiếp tục: “Không, không, anh ta sẽ không chết! Không, ngàn lần không, mình sẽ không để lương tâm cắn rứt vì cái chết của anh ta được! Mắc mưu một người phụ nữ và rơi thẳng vào bẫy như một tay mơ như thế là quá đủ rồi... Phải dừng lại! Không được phạm sai lầm nữa! Mình đã khiến người đàn ông khốn khổ kia bị bắt... Mình đã khiến anh ta bị kết án tử hình... Mình đã lôi anh ta đến chân đoạn đầu đài... Nhưng anh ta sẽ không leo lên đó!... Gì cũng được, nhưng sẽ không leo lên đó! Nếu anh ta leo lên đó, sẽ chẳng còn lại gì cho mình ngoài một viên đạn ghim thẳng vào đầu!”

Xe đến trạm thu phí. Anh ta nhoài người ra. “Hai mươi franc nữa, bác tài ạ, nếu anh không dừng lại.”

Và anh ta hét lên với nhân viên thu phí: “Phòng An ninh!”

Họ đi qua trót lọt.

“Nhưng đừng chậm lại, đừng chậm lại, chết tiệt!” Lupin gầm lên. “Nhanh! Nhanh nữa đi!... Nhanh hơn nữa!”

Mấy phút sau, họ đã đến Bộ Nội vụ ở quảng trường Beauvau. Lupin lật đật phi qua sân và chạy như bay lên cầu thang chính. Phòng chờ chật ních người. Anh ta ghi vội ghi vàng lên một tờ giấy: “Thân vương Sernine” và lôi một người tiếp tân ra một góc, nói với anh ta: “Là tôi, Lupin đây. Ông nhận ra tôi, đúng không? Tôi đã cho ông công việc này; một chỗ tuyệt vời khi quy ẩn giang hồ, đúng không? Ông chỉ việc cho tôi vào trong ngay lập tức. Đây, cho tên tôi qua. Tôi chỉ yêu cầu ông điều ấy thôi. Thủ tướng sẽ cảm ơn ông, ông có thể chắc chắn về điều đó... Cả tôi cũng vậy... Nhưng nhanh lên! Valenglay đang đợi tôi...”

Mười giây sau, đích thân ngài Valenglay thò đầu qua ngưỡng cửa văn phòng và nói: “Cho Thân vương vào.”

Lupin lao vội tới, đóng sập cửa vào và ngắt lời Thủ tướng: “Đừng, đừng nói câu nào, ngài không thể bắt tôi... Như vậy sẽ hủy hoại chính bản thân ngài và phương hại đến Hoàng đế... Không, không phải chuyện đó. Ngài nghe này. Malreich vô tội. Tôi đã tìm ra thủ phạm thực sự... Đó là Dolorès Kesselbach. Cô ta đã chết. Xác cô ta đang ở một chỗ nọ. Tôi có nhiều bằng chứng không thể chối cãi. Không thể nghi ngờ gì được. Là cô ta...”

Anh ta dừng lại. Valenglay có vẻ vẫn chưa nghe thủng câu chuyện.

“Kìa, ngài Thủ tướng, nghe tôi nói, chúng ta phải cứu Malreich... Ngài chỉ cần biết là... có một án oan!... Cái đầu của một người vô tội sắp rơi xuống!... Hãy ra lệnh... Hãy nói ngài có thêm thông tin mới... Ngài thích thế nào cũng được... nhưng hãy nhanh lên, không còn thời gian nữa rồi...”

Ngài Valenglay chăm chú nhìn anh ta, rồi lẳng lặng bước tới một cái bàn, cầm một tờ báo đưa cho anh ta và chỉ vào một bài báo.

Lupin nhìn tiêu đề và đọc:

“HÀNH QUYẾT TÊN QUÁI VẬT

Rạng sáng nay, Louis de Malreich đã phải chịu phán quyết cuối cùng...”

Anh ta không đọc hết. Choáng váng, suy sụp, anh ta thẫn thờ ngồi thụp xuống ghế của Thủ tướng, rên lên đầy tuyệt vọng...

Anh ta đã như vậy bao lâu? Anh ta không biết nữa. Khi đã ra hẳn bên ngoài, anh ta mới nhớ lại mọi chuyện. Đã có một khoảng lặng kéo dài, rồi sau đó, ngài Valenglay cúi xuống bên cạnh anh ta, xịt nước lạnh lên trán anh ta. Và, trên hết, anh ta nhớ như in giọng Thủ tướng thì thầm, rất khẽ: “Nghe này... Anh sẽ không nhắc gì đến điều đó nữa, đúng không? Vô tội, có thể, tôi không nói điều ngược lại... Nhưng tiết lộ chuyện bê bối này thì có ích lợi gì? Kết án oan sai có thể gây ra hậu quả rất nghiêm trọng. Có đáng không?... Phục hồi danh dự ư? Để làm gì? Anh ta thậm chí còn không bị kết án dưới cái tên của mình. Đó là tên của tay Malreich mà công chúng ghét bỏ... tên của thủ phạm thật sự... Vậy nên...”

Vừa nói, ngài vừa dần dần đẩy Lupin ra cửa, nói với anh ta: “Thôi, nghe tôi... Hãy quay lại chỗ kia... Thủ tiêu cái xác... Và không để lại bất kỳ dấu vết nào, nhé? Không một dấu vết nào, dù là nhỏ nhất, của toàn bộ chuyện này... Tôi trông cậy cả vào anh, được chứ?”

Và Lupin đi. Anh ta đi như một cái máy, vì anh ta được dặn như thế và vì anh ta chẳng còn một chút ý chí nào.

Anh ta ngồi đợi hàng giờ đồng hồ ở nhà ga. Anh ta ăn tối, lấy vé, ngồi vào một khoang trên tàu, như một cái máy.

Anh ta ngủ không ngon. Đầu anh ta nóng bừng giữa những cơn ác mộng và những lúc nửa mơ nửa tỉnh, cố tìm hiểu tại sao Massier không thanh minh, không biện bạch.

“Anh ta là một người điên... chắc chắn... dở điên dở tỉnh... Anh ta chắc chắn phải quen biết nàng từ trước... và nàng đã đầu độc cuộc đời anh ta... Nàng đã làm anh ta phát điên... Vì thế, anh ta cảm thấy rằng mình rồi cũng sẽ chết... Thế thì còn thanh minh thanh nga làm gì?”

Lời giải thích đó chỉ thỏa mãn Lupin được một phần, và anh ta tự hứa với lòng: Sớm muộn gì rồi anh ta cũng sẽ giải đáp được câu đố đó, và sẽ làm sáng tỏ vai trò chính xác của Massier trong đời Dolorès. Nhưng lúc này, chuyện đó cũng có quan trọng gì đâu! Chỉ có một sự thật rõ ràng là Massier bị điên, và anh ta ngoan cố nhắc đi nhắc lại: “Anh ta bị điên... Chắc chắn Massier bị điên. Vả lại, mấy người nhà Massier này đều thế cả... Một gia đình điên dại...”

Anh ta mê sảng, lẫn lộn những cái tên trong trí não suy nhược của mình.

Nhưng, khi xuống ga Bruggen, bầu không khí trong lành buổi sáng giúp anh ta tỉnh táo trở lại. Đột nhiên, anh ta nhìn nhận lại mọi việc trên một khía cạnh khác. Và anh ta kêu lên: “Chà, rốt cuộc thì đó là việc riêng của anh ta! Anh ta chỉ việc kháng án là xong... Mình chẳng phải chịu trách nhiệm nào hết... Là anh ta tự sát... Anh ta chỉ là một vai phụ trong vở kịch này... Anh ta đã chết... Mình rất tiếc... Nhưng đành chịu thôi!”

Sự thôi thúc đòi hành động lại một lần nữa kích thích Lupin. Mặc dù bị đả thương, bị tra tấn bởi tội ác mà anh ta vẫn biết mình chính là thủ phạm, Lupin vẫn nhìn về tương lai. “Đó là những tai nạn trong chiến tranh.” Anh ta nói. “Đừng nghĩ về chuyện ấy nữa. Không mất gì hết. Ngược lại! Dolorès là chướng ngại, vì Pierre Leduc yêu nàng. Nay Dolorès đã chết. Thế nên Pierre Leduc thuộc về mình. Và cậu ta sẽ cưới Geneviève, theo như mình sắp xếp! Cậu ta sẽ lên trị vì! Còn mình sẽ là ông chủ! Và châu Âu, châu Âu là của mình!”

Anh ta thấy phấn chấn, vững dạ, tự tin đột ngột ngập trong lòng; anh ta huơ tay múa chân, làm những động tác thể hiện vẻ háo hức khi bước trên đường; anh ta múa một thanh kiếm tưởng tượng, thanh kiếm của người đứng đầu mà ý muốn của người ấy là luật pháp, người ra lệnh và người chiến thắng.

“Lupin, ngươi sẽ là vua! Ngươi sẽ là vua, Arsène Lupin.”

Anh ta hỏi thăm một người làng Bruggen và được cho biết ngày hôm trước, Pierre Leduc ăn trưa ở một quán trọ. Kể từ lúc đó, không ai nhìn thấy cậu ta đâu nữa.

“Ồ!” Lupin hỏi. “Thế cậu ta không nghỉ ở nhà trọ à?”

“Không!”

“Vậy ăn trưa xong, cậu ta đã đi đâu?”

“Rẽ vào đường dẫn đến lâu đài.”

Lupin ngạc nhiên bỏ đi. Dù gì, anh ta cũng đã ra lệnh cho Pierre Leduc đóng cửa và không quay lại lâu đài sau khi người hầu kẻ hạ đi hết kia mà.

Ngay lập tức, anh ta nhìn thấy chứng cứ cho thấy Pierre đã không nghe lời mình: cổng hoa viên mở toang.

Anh ta bước vào, đi khắp mọi chỗ trong lâu đài và gọi. Không có ai trả lời.

Đột nhiên, anh ta sực nhớ đến căn nhà gỗ. Ai biết được? Pierre Leduc, lo lắng cho người phụ nữ mình yêu và được trực giác dẫn dắt, có lẽ đã đi về hướng này tìm nàng. Và xác của Dolorès nằm trong đó!

Nóng ruột, Lupin vội vàng chạy.

Thoạt nhìn, tưởng như không có ai trong căn nhà gỗ.

“Pierre! Pierre!” Anh ta gào lên.

Không nghe thấy tiếng động nào, anh ta chạy thẳng vào nhà và vào phòng mình ở.

Anh ta khựng lại, chết đứng ở ngưỡng cửa.

Phía trên xác của Dolorès, Pierre Leduc treo lơ lửng, một sợi dây thừng quấn quanh cổ, cậu đã chết.

3.

Lupin nôn nóng cố lấy lại bình tĩnh. Anh ta cố không làm gì để lộ ra nỗi tuyệt vọng. Anh ta không muốn văng ra một lời hung tợn nào. Sau những trận đòn tàn khốc mà số phận giáng xuống anh ta, sau tội ác và cái chết của Dolorès, sau vụ hành quyết Massier, sau rất nhiều náo loạn và tai biến, anh ta thấy giữ được tự chủ là điều tối cần thiết. Nếu không, đầu óc anh ta chắc chắn sẽ nổ tung.

“Thằng ngốc!” Anh ta vừa nói vừa run run giơ nắm đấm ra với Pierre Leduc. “Thằng đại ngốc! Cậu không đợi được hay sao? Chưa đầy mười năm nữa, chúng ta sẽ giành lại được Alsace-Lorraine!”

Muốn cảm thấy yên lòng, anh ta cố tìm lời để nói, cố tìm điệu bộ để thể hiện, nhưng chẳng nghĩ được gì và đầu anh ta có vẻ sắp nổ tung thật.

“Không, không, không!” Anh ta gào lên. “Không gì hết! Chết tiệt! Lupin cũng điên rồi! Không, ông bạn ạ! Ghim ngay một viên đạn vào đầu anh, nếu anh thích; tôi không thấy còn cách nào khác hết. Nhưng Lupin điên thật rồi! Phong cách, anh bạn ạ, kết thúc cũng phải thật phong cách cho tôi!”

Anh ta đi lên đi xuống, giẫm chân bình bịch và nâng gối lên rất cao, như một số diễn viên vẫn làm khi diễn cảnh điên. Và anh ta nói: “Phải hiên ngang vào, anh bạn, các vị thần đang chiêm ngưỡng anh! Ngẩng cao đầu lên! Hóp bụng lại, chết tiệt! Ưỡn ngực ra!... Mọi thứ đang sụp đổ xung quanh anh. Anh còn quan tâm cái gì nữa?... Đây là thảm họa cuối cùng, tôi đã hạ quân bài cuối cùng, một vương quốc đang trôi xuống cống, tôi đang mất châu Âu, cả vũ trụ đang tan thành mây khói... Ồ, vậy thì đã sao? Cười! Hãy cười lên! Hãy là Lupin, nếu không, anh sẽ gặp rắc rối đấy... Nào, cười lên! Cười to lên, to hơn nữa, nữa! Đúng rồi!... Chúa ơi, buồn cười làm sao! Dolorès, cho tôi điếu thuốc nào, bà bạn già!”

Anh ta cúi xuống, nhe răng cười, tay sờ vào khuôn mặt người phụ nữ đã chết, lảo đảo một lúc rồi ngã lăn ra đất, bất tỉnh.

Một giờ sau, anh ta tỉnh lại và đứng dậy. Cơn cuồng loạn đã qua; và giờ khi đã làm chủ được chính mình, tinh thần thoải mái, anh ta im lặng, nghiêm túc suy xét kĩ tình hình.

Anh ta thấy giờ đã đến lúc phải đưa ra những quyết định dứt khoát, những quyết định không thể rút lại. Chỉ trong có vài ngày, sự tồn tại của anh ta đã đột ngột kết thúc dưới sự tấn công của những thảm họa bất ngờ, dồn dập hết trận này đến trận khác, ngay lúc anh ta chắc mẩm mình nhất định sẽ giành được chiến thắng. Anh ta nên làm gì bây giờ? Bắt đầu lại? Xây dựng lại mọi thứ? Anh ta không có can đảm. Vậy rồi...?

Cả buổi sáng hôm ấy, anh ta cứ thiểu não lang thang trong công viên và dần dần nhận ra vị trí của mình trong từng chi tiết nhỏ của toàn bộ câu chuyện. Rồi từ từ, ý nghĩ về cái chết thúc ép, giục giã anh ta với độ nghiêm khắc tuyệt đối.

Nhưng, dù anh ta quyết định tự sát hay sống tiếp, trước hết, anh ta vẫn phải làm một số việc cụ thể mà anh ta bắt buộc phải thực hiện. Và những việc đó hiển hiện rõ ràng, sắc nét trong đầu anh ta - tinh thần anh ta giờ đây đã dịu lại, đã bình tĩnh hơn trước.

Chuông nhà thờ đổ, báo giờ cầu kinh Đức Mẹ mỗi giữa trưa. “Bắt tay vào việc thôi!” Anh ta nghiêm giọng.

Anh ta quay lại căn nhà gỗ, hết sức điềm tĩnh, vào phòng của mình, trèo lên một chiếc ghế và cắt sợi dây treo cổ của Pierre Leduc.

“Thằng quỷ nhỏ đáng thương!” Anh ta nói. “Cậu phải chịu kết cục như thế này thôi, dây gai quấn quanh cổ. Chao ôi! Cậu không được sinh ra để làm đại nghiệp. Tôi phải thấy trước điều đó mới đúng, và đáng ra, tôi không nên đánh cược tài sản của mình vào một tay thi sĩ nửa mùa!”

Anh ta lục tìm trong người cậu thanh niên nhưng không thấy gì. Nhưng rồi, anh ta nhớ lại chiếc ví thứ hai của Dolorès, và lấy nó ra xem.

Anh ta giật mình sửng sốt. Trong ví có một bó thư nom rất quen; và anh ta ngay lập tức nhận ra những nét chữ khác nhau trên đó.

“Thư của Hoàng đế!” Anh ta chầm chậm, nói khẽ. “Những bức thư của cố Thủ tướng! Toàn bộ chỗ thư từ mà mình đã tìm được ở nhà Léon Massier và giao lại cho Bá tước Waldemar! Sao chuyện này lại xảy ra được? Nàng lấy lại chúng từ tay lão Waldemar đầu đất đó hay sao?”

Rồi thình lình, anh ta vỗ tay lên trán. “Không, mình mới là tên đầu đất. Đây là những bức thư thật! Nàng đã giữ chúng lại để khống chế Hoàng đế khi đến lúc. Còn những bức thư kia, những bức thư mình trả lại, là thư giả, do nàng, hoặc một tên đồng bọn nào đó, ngụy tạo, rõ ràng là như vậy. Rồi sau đó, nàng đặt chúng ở chỗ mà nàng biết chắc chắn mình sẽ đi tìm... Và mình cứ thế làm thay mọi chuyện cho nàng, như một thằng khờ! Chúa ơi, đúng là đàn bà dễ có mấy tay!...”

Trong ví còn lại một tấm bìa, là một bức ảnh. Anh ta lấy ra xem. Là ảnh của anh ta.

“Hai bức ảnh... Massier và mình... Hai người nàng yêu nhất, hẳn thế... Vì nàng yêu mình... Một tình yêu kỳ dị, được xây đắp nên từ lòng ngưỡng mộ đối với một kẻ đại bợm như mình, đối với một người đàn ông đơn thương độc mã dẹp gọn bảy tên vô lại mà nàng trả tiền cho để khử mình. Một tình yêu kỳ quặc! Mình đã cảm thấy tình yêu đó rung động trong nàng vào ngày hôm đó, khi mình nói với nàng về mơ ước lớn lao của mình về quyền năng vô hạn! Khi đó, nàng đã thực sự có ý nghĩ hy sinh Pierre Leduc và gửi gắm giấc mơ của nàng cho mình. Nếu không vì chuyện chiếc gương, nàng đã bị khuất phục. Nhưng nàng lo sợ. Mình đã tiến gần đến sự thật. Để tự cứu lấy mình, nàng nhất định phải ban cái chết cho Lupin, và nàng đã hạ quyết tâm làm điều đó.”

Anh ta cứ trầm ngâm nhắc đi nhắc lại: “Nhưng nàng yêu mình... Phải, nàng yêu mình, như những người phụ nữ khác đã yêu mình, những người phụ nữ mà mình đã mang lại vận rủi cho họ... Chao ôi! Tất cả những ai đem lòng yêu mình đều phải chết! Và người này cũng chết, bị chính tay mình bóp cổ... Sống còn có ý nghĩa gì nữa đây?..”

Anh ta hạ giọng, nhắc lại lần nữa: “Sống còn có ý nghĩa gì nữa?... Đi gặp họ, tất cả những người phụ nữ yêu mình... và những người đã chết vì tình yêu của họ... Sonia, Raymonde, Clotilde Destange, cô Clarke... Không phải như vậy sẽ tốt hơn sao?...”

Anh ta đặt hai thi thể nằm cạnh nhau, che hai người lại bằng cùng một tấm chăn, rồi ngồi xuống bàn và viết:

“Tôi đã chiến thắng mọi thứ và tôi bị đánh bại. Tôi đã chạm đến mục tiêu và tôi ngã xuống. Định mệnh mạnh hơn tôi... Và nàng, người tôi yêu đã không còn. Tôi cũng sẽ chết.”

Rồi anh ta ký tên: Arsène Lupin.

Anh ta niêm phong bức thư, cuộn lại và cho vào một cái lọ, rồi ném ra ngoài cửa sổ. Cái lọ rơi xuống nền đất mềm của một luống hoa.

Sau đó, anh ta chất giấy báo cũ, rơm và dăm bào lấy trong nhà bếp thành một đống lớn trên sàn nhà.

Anh ta tưới đầy xăng lên trên đống đó.

Rồi anh ta thắp một ngọn nến và quẳng nến vào giữa đống dăm bào.

Một ngọn lửa bùng lên ngay lập tức, rồi nhiều ngọn lửa khác cũng bùng lên theo, rất nhanh chóng, rất nóng, sáng lòa, reo lách tách.

“Phải dọn sạch chỗ này.” Lupin nói. “Căn nhà này được làm bằng gỗ. Nó sẽ cháy bùng như một que diêm. Và đến lúc người trong làng kéo tới, phá đổ cổng và chạy đến cuối hoa viên này... tất cả đã quá muộn! Họ sẽ chỉ thấy một đống tro tàn, hai xác chết cháy đen, và gần đó, trong một cái chai, là thư tuyệt mệnh của mình... Vĩnh biệt, Lupin! Những người làng tốt bụng, hãy chôn tôi thật giản dị, không cần làm lễ gì long trọng…. Một tang lễ của người nghèo... Không hoa, không gì hết... Một cây thánh giá đơn sơ, và trên mộ chí chỉ đề đơn giản: “Nơi đây an nghỉ Arsène Lupin, siêu đạo chích.”.”

Anh ta đi ra hoa viên, trèo lên tường và ngoái lại nhìn những ngọn lửa điên cuồng bốc thẳng lên trời...

Anh ta lững thững đi bộ xuống Paris, người cúi gằm trước số phận, với nỗi tuyệt vọng đè nặng trong tim. Và những người nông dân kinh ngạc khi thấy kẻ lữ hành này trả tới mấy tờ tiền giấy cho bữa ăn chỉ đáng giá năm mươi xu.

Một đêm nọ, ba tên cướp đường tấn công anh ta ở giữa rừng. Anh ta tự vệ chỉ bằng cây gậy của mình và để mặc cho chúng nằm chờ chết...

Anh ta nằm dài trong một nhà trọ suốt cả tuần liền. Anh ta không biết phải đi đâu... Anh ta làm gì bây giờ? Còn gì để anh ta bấu víu vào nữa đâu? Anh ta chán đời. Anh ta không muốn sống...

“Là cậu đó ư?”

Bà Ernemont đứng trong căn phòng nhỏ ở một biệt thự trên Garches, run rẩy, sợ hãi và tái mặt, nhìn kẻ thân tàn ma dại đang đứng trước mặt bà.

Lupin!... Là Lupin.

“Cậu!” Bà nói. “Cậu!... Nhưng báo nói...”

Anh ta cười buồn.

“Đúng vậy, tôi đã chết rồi.”

“Ơ, nhưng… vậy...” Bà ngây ngô nói.

“Ý vú là nếu tôi đã chết, tôi không có việc gì để làm ở đây. Tin tôi đi, tôi có lý do quan trọng, Victoire ạ.”

“Cậu đã thay đổi biết bao nhiêu!” Bà xót xa nói.

“Có vài thất vọng nhỏ... Nhưng qua hết cả rồi... Nói cho tôi biết, Geneviève có trong nhà không?”

Đột nhiên, bà nổi giận, nhào vào anh ta. “Cậu phải để yên cho con bé, cậu nghe rõ chưa? Geneviève hả? Cậu muốn gặp Geneviève, muốn lấy lại con bé sao? À, nhưng lần này, tôi sẽ không để con bé đi khuất tầm mắt mình nữa đâu! Con bé trước kia hồng hào, tươi tắn là thế, lúc trở về lại mệt mỏi, xanh xao, lo lắng, bồn chồn; và gần như đôi má con bé không còn lấy lại được ánh hồng như trước. Cậu phải để cho con bé yên, tôi thề!”

Anh ta ghì tay vào vai bà cụ. “Tôi sẽ - vú có hiểu không - sẽ nói chuyện với con bé.”

“Không được!”

“Tôi sẽ nói chuyện với con bé.”

“Không được!”

Anh ta gạt bà ra. Bà đứng vững trở lại và khoanh tay trước ngực.

“Cậu phải bước qua xác tôi trước đã, cậu nghe rõ không? Hạnh phúc của con bé nằm trong chính ngôi nhà này chứ không phải ở một nơi nào khác... Mấy ý tưởng về tiền bạc và địa vị xã hội của cậu chỉ khiến con bé đau khổ mà thôi. Không, không được! Pierre Leduc của cậu là ai? Và Veldenz của cậu là thứ gì? Geneviève, nữ Đại công tước! Cậu điên rồi. Đó không phải cuộc sống dành cho con bé!... Cậu thấy đấy, rốt cuộc, trong toàn bộ chuyện vừa rồi, cậu chỉ nghĩ đến mình. Đó là thứ quyền lực và tài sản mà cậu muốn. Còn con bé, cậu không thèm quan tâm đến nó lấy một chút. Thậm chí, cậu đã bao giờ tự hỏi liệu con bé có yêu thằng nhãi kia, thằng nhãi Đại công tước của cậu chưa? Cậu đã tự hỏi con bé có yêu ai không bao giờ chưa? Không, không hề! Cậu chỉ theo đuổi mục tiêu của mình, thế thôi, mặc cho nguy cơ làm tổn thương Geneviève, và làm con bé phải khổ sở suốt quãng đời còn lại. Tôi không muốn điều đó xảy ra! Tôi không cho phép! Những gì con bé muốn chỉ là một cuộc đời lương thiện, giản đơn, sống ngoài ánh sáng rực rỡ ban ngày; và đó là điều cậu không thể trao cho con bé được. Vậy thì cậu còn ở đây để làm gì?”

Anh ta có vẻ dao động, dẫu vậy, anh ta vẫn thều thào bằng giọng rất buồn: “Không thể có chuyện tôi không bao giờ gặp lại con bé nữa. Không thể nào có chuyện tôi không được nói chuyện với con bé nữa...”

“Con bé nghĩ rằng cậu đã chết.”

“Đó chính là điều tôi không muốn! Tôi muốn con bé biết sự thật. Nghĩ tới việc con bé coi tôi như một người đã chết khiến tôi đau khổ vô ngần, ý nghĩ đó tra tấn tôi! Gọi con bé tới cho tôi, Victoire!”

Anh ta nài nỉ với giọng rất nhẹ và đau khổ khiến bà phải mủi lòng. Bà nói: “Nghe này... Trước hết, tôi muốn biết... Tùy thuộc vào những gì cậu định nói với con bé... Hãy thành thật với tôi, con trai bé bỏng... Cậu muốn gì ở Geneviève?”

Anh ta nghiêm trang nói: “Tôi muốn nói với con bé điều này: “Geneviève ạ, ta đã hứa với mẹ con sẽ trao cho con của cải, quyền lực, một cuộc đời như trong truyện cổ tích. Và ngày đó, khi ta đạt được mục tiêu của mình, ta chỉ xin con một nơi bé nhỏ, cách con không xa. Khi đã hạnh phúc và giàu có, con sẽ quên - phải, ta chắc chắn - con sẽ quên ta là ai, hay đúng hơn, ta đã là ai. Thật không may, số phận mạnh hơn ta rất nhiều. Ta không mang cho con được gì, chẳng của cải, cũng chẳng quyền lực. Ta không mang lại cho con bất cứ thứ gì. Ngược lại, chính ta mới cần có con. Geneviève, con có giúp ta được không?”

“Giúp chuyện gì?” Bà cụ lo lắng nói.

“Sống…”

“Ôi!” Bà nói. “Chuyện đến nước này rồi sao, thằng bé tội nghiệp của tôi?”

“Đúng!” Anh ta đáp, đơn giản và không gợn chút sầu bị. “Đúng, đã đến nước đó rồi. Có ba người vừa chết, bị tôi giết, bị chính tay tôi giết. Gánh nặng của những ký ức nghiệt ngã đó làm tôi không trụ nổi. Tôi cô độc. Lần đầu tiên trong đời, tôi cần sự giúp đỡ. Tôi có quyền yêu cầu Geneviève giúp đỡ. Và nghĩa vụ của con bé là trao nó cho tôi... Bằng không…”

“Bằng không thế nào?”

“Bằng không tất cả sẽ kết thúc.”

Bà cụ lặng đi, tái mặt và run rẩy vì xúc động mạnh. Lại một lần nữa, bà thấy thương anh ta vô ngần, thương kẻ một thời từng được bà nuôi lớn bằng chính dòng sữa ấm của mình, kẻ mà dù có thế nào đi chăng nữa, vẫn mãi là “thằng bé con bé bỏng” của bà. Bà hỏi: “Cậu định làm gì với con bé?”

“Chúng tôi sẽ ra nước ngoài. Chúng tôi sẽ đưa vú đi cùng nếu vú thích.”

“Nhưng cậu đã quên... cậu đã quên...”

“Quên gì?”

“Quá khứ của cậu...”

“Con bé rồi cũng sẽ quên. Con bé sẽ hiểu rằng tôi không còn là người như vậy nữa, và rằng tôi không muốn như vậy nữa.”

“Vậy là, thực ra những gì cậu muốn là để con bé sống cuộc đời như của cậu, cuộc đời của Lupin ư?”

“Cuộc đời của người mà tôi sẽ trở thành, của người sẽ làm ăn lương thiện để khiến con bé hạnh phúc, và rồi con bé có thể kết hôn theo ý muốn của mình. Tôi và con bé sẽ ổn định ở một nơi hẻo lánh nào đó. Tôi và con bé sẽ chiến đấu cùng nhau, sát cánh bên nhau. Và vú biết, tôi có những khả năng gì...”

Bà nhìn anh ta chăm chú và chậm rãi nhắc lại: “Vậy là, thực ra, cậu muốn con bé sống cuộc đời của Lupin?”

Anh ta ngập ngừng giây lát, gần như chưa được một giây, và nói rất rõ ràng: “Đúng vậy, tôi muốn thế, tôi có quyền.”

“Cậu muốn con bé từ bỏ tất cả những đứa trẻ mà con bé đã dành hết tâm huyết, dành cả cuộc đời lao động, những đứa trẻ mà con bé yêu thương và là điều thiết yếu cho hạnh phúc của con bé?”

“Phải, tôi muốn thế, đó là nghĩa vụ của con bé.”

Bà cụ mở cửa sổ và nói: “Nếu vậy, cậu hãy tự gọi con bé đi.”

Geneviève đang ở trong vườn, ngồi trên một chiếc ghế dài. Bốn bé gái vây xung quanh cô. Những em nhỏ khác đang vui vẻ chơi đùa và chạy nhảy.

Anh ta nhìn thấy rõ toàn bộ gương mặt cô. Anh ta nhìn thấy đôi mắt nghiêm nghị đang cười của cô. Cô cầm một bông hoa trên tay, nhẹ nhàng tách từng cánh hoa ra và giảng giải cho những em nhỏ đang chăm chú, tò mò, háo hức. Sau đó, cô đặt câu hỏi cho các em. Và mỗi câu trả lời đều được nhận phần thưởng là một nụ hôn lên má.

Lupin nhìn cô một lúc lâu, với niềm xúc động và nỗi khổ đau vô hạn. Lòng anh ta dâng lên một loạt cảm xúc không biết gọi tên. Anh ta muốn ôm ghì lấy cô gái nhỏ xinh đẹp kia vào ngực, muốn thơm lên má cô và nói với cô rằng anh ta yêu thương và trân quý cô biết nhường nào. Anh ta nhớ đến mẹ cô, người đã khuất núi ở ngôi làng Aspremont nhỏ bé, mất vì đau buồn...

“Gọi con bé đi!” Victoire nói.

Anh ta thẫn thờ ngồi phịch xuống chiếc ghế bành, lắp bắp: “Tôi không thể... Tôi không thể... Tôi không có quyền... Không thể được... Con bé đinh ninh rằng tôi đã chết... Thà rằng như thế...”

Anh ta nức nở khóc, vai rung lên từng cơn, chìm trong tuyệt vọng, ngập trong những cảm xúc đang trào dâng trong lòng, hệt như những bông hoa ngược đời úa tàn ngay vào ngày nở rộ.

Bà cụ quỳ xuống bên cạnh anh ta, giọng run run: “Con bé có phải là con gái của cậu không?”

“Đúng, con bé là con gái của tôi.”

“Ôi, thằng bé tội nghiệp của tôi!” Nước mắt bà trào ra. “Thằng bé tội nghiệp của tôi!”...

« Lùi
Tiến »