Bột tiên nhí và rượu vang đỏ. Khi Jacob đưa Cáo về phòng, lão Valiant còn ngồi trên chiếc ghế to quá khổ của lão, chân gác trên cái bàn cũng quá khổ, đang nói chuyện với mấy bức tranh treo trên tường, trong tòa lâu đài đổ nát, to lớn nực cười của lão. Lão và những nhân vật trong tranh, tất cả bọn họ đều đang đuổi theo những giấc mơ thời thơ ấu của minh.
Vai Cáo vẫn đau, cả khi cô cố gắng che giấu điều đó, Jacob tìm thấy dưới bếp một người hầu đang ngáp vắn ngáp dài, yêu cầu anh ta nấu cho anh một nồi nước nóng. Cái mỏ của thiên nga lai người chẳng phải là thứ vũ khí sạch sẽ gì, nên anh bôi thêm thuốc cao mà Alma đã trộn cho anh lên vết thương.
Vết cắn, vết dao cắt, những ngón tay cháy nám… Cũng như anh, Cáo chắc cũng không đếm nổi họ đã chữa thương cho nhau bao nhiêu lần trong suốt những năm qua. Jacob đã quá quen thuộc với cơ thể cô như quen với chính cơ thể mình, nhưng lần này anh bắt gặp mình ngượng ngùng khi chạm vào cô. Cô thuộc về anh như hình với bóng. Cô em gái nhỏ, người bạn thân tín nhất. Jacob yêu cô nhiều đến nỗi những thứ tình yêu khác dường như đều là những thứ anh phải bảo vệ cô tránh xa: trò chơi đầy khao khát mà người ta tốt hơn nên kết thúc trước khi đi quá xa. Anh ước gì mình nhận ra được luật chơi của Hồng Tiên sớm hơn.
Cáo không nói lời nào trong lúc anh thay băng cho cô. Thường thì sự im lặng của cô thể hiện niềm tin tưởng không lời, thứ đã kết nối họ với nhau. Nhưng lần này không như thế. Jacob mở cửa sổ hắt chậu nước loang máu ra ngoài trời tối. Gió thổi hoa tuyết bay vào phòng.
Cô bước đến bên cạnh anh, giơ tay ra bắt lấy mấy bông tuyết.
“Anh tính sao? Anh muốn trao cây nỏ cho Hắc Tiên để đổi lấy mạng sống sao?” Cô vươn người ra ngoài cửa sổ, hít khí lạnh vào lồng ngực như thể điều đó có thể xua đi nỗi sợ hãi trong cô.
“Hàng trăm ngàn cái chết chỉ để đổi lấy làn da cho anh sao ? Từ bao giờ em nghĩ về anh xấu như thế?”
Cô nhìn anh. “Vì em trai mình anh có thể làm điều đó. Anh làm mọi thứ vì cậu ấy. Tại sao không làm cho bản thân anh được?”
Phải rồi, tại sao không, Jacob? Vì anh lớn lên với ý nghĩ hiển nhiên rằng mạng sống của Will đáng giá hơn của anh sao ? Gì cũng được.
“Anh không định trao đổi hay buôn bán cái nỏ đâu,” anh nói. Kẻ Tàn Sát Phù Thủy đã sử dụng nó ba lần. Mũi tên đầu tiên giết chết một tướng quân xứ Albion. Ông mang theo năm mươi ngàn người cùng xuống mồ. Mũi tên thứ hai giết chết tướng chỉ huy xứ Lothringen và bảy mươi ngàn binh lính. Vài tuần sau đó Guismund lên ngôi vua của cả hai vương quốc.
Cáo vươn tay ra đón lấy những bông tuyết đang rơi.
“Em nghĩ là em biết mọi việc sẽ tiếp diễn như thế nào. Em đã quên mất câu chuyện. Nó luôn làm em sợ hãi.”
Tuyết gieo hoa băng trên da cô. “Một ngày nọ...,” tiếng cô vang lên trong đêm như thể cô bắt được những lời ấy từ trong bóng tối, “... con trai út của Guismund đang hấp hối. Gahrumet. Em nghĩ đó là tên của cậu ta. Một phù thủy đã đầu độc cậu ta để báo thù vì cha cậu đã giết chết hàng trăm anh chị em của bà ta. Con trai của hắn đau đớn quá kinh khủng đến nỗi hắn không thể chịu đựng thêm được nữa. Hắn bắn mũi tên vào tim cậu, nhưng con trai hắn không chết, mà ngược lại được cứu sống. Sau này cậu rất căm ghét cha của mình, nhưng cậu sống rất thọ.”
Cô đóng cửa sổ và quay người lại. “Đó chỉ là một câu chuyện cổ tích không hơn không kém, Jacob.”
“Thì sao ? Tất cả mọi thứ trong thế giới này đều nghe như chuyện cổ tích. Anh sắp chết vì đã gọi tên một nàng tiên!”
Anh bước đến phủi những bông tuyết bám trên tóc cô. “Tại sao không thể có thứ vũ khí có thể giết người khi được sử dụng với lòng căm ghét, nhưng có thể cứu sống mạng người khi tình yêu hiện hữu chứ?”
Cáo lắc đầu. “Không có đâu.”
Họ đều biết rõ ai sẽ là người phải bắn ra mũi tên.
Jacob cầm tay cô.
“Em đã nghe lão Valiant nói rồi đó: không ai sống sót quay trở ra khỏi hầm mộ. Em biết là chúng ta sẽ làm được mà. Hay chúng ta cứ cùng nhau ngồi chờ ở đây cho đến khi Thần Chết đến mang anh đi?”
Cô nên nói gì nữa đây?