Thủy Xa Quán

Lượt đọc: 3998 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
HIỆN TẠI
ngày 28 tháng chín năm 1986 phòng ăn. 8 giờ tối.

“Thì ra đúng là một gian mật thất.”

Shimada kinh ngạc thốt lên, y úp ngược cuốn sổ tay bìa da đen lên bàn, đặt bút xuống. Hình như y vừa ghi lại những điểm quan trọng trong lời kể của chúng tôi.

“Tôi rất mong quý ngài Hemy Merrivale hoặc tiến sĩ Gideon Pell* xuất hiện ở đây. À không, với những vụ án mất tích kiểu này thì Merlini* dưới ngòi bút của Clayton Rawson sẽ thích hợp hơn.”

Shimada đích thực là người nghiện tiểu thuyết trinh thám chính cống. Nghe y nói, có hai người ngớ ra không hiểu gì, một là nhà buôn tranh vô duyên với sách truyện, còn người kia là vị giáo sư ‘mọt sách’ ngoài chuyên môn của mình thì không biết gì khác.

Viên bác sĩ ngoại khoa luôn nghĩ mình điển trai nheo đôi mắt dài cười nhạt, nhìn Shimada. Quản gia Kuramoto vẫn nghiêm mặt. Kể từ lúc mọi người nói về vụ việc năm ngoái, Yurie chỉ cúi đầu im lặng, khuôn mặt ẩn sau những lọn tóc dài khiến người ta khó đoán biết tâm trạng.

“Để tôi tóm tắt lại nhé,” Shimada lên tiếng. “Vào thời điểm đó, các vị đã kiểm tra toàn bộ cửa sổ trên tầng 2 nhà ngang, chúng đều được chốt từ bên trong, kính cũng nguyên lành. Giáo sư Mori và anh Mitamura ngồi suốt ở tầng dưới, thế mà Furukawa từ sau khi lên tầng 2 thì không thấy đâu. Những nơi có thể ẩn nấp như tủ, giường, giếng trời… à, nhân đó các vị cũng tìm kiếm bức tranh, và đương nhiên là không thấy cả người lẫn tranh. Sự thật này chứng tỏ anh ta đã biến khỏi tầng 2 một cách bí hiểm.”

Shimada chau mày, nhưng giọng thì hứng khởi như đang được giải một bài toán khó.

“Tuy nhiên, việc ai đó biến mất khỏi một không gian khép kín là điều tuyệt đối không thể xảy ra. Ít ra cũng là bất khả thi nếu xét trên quy luật của thế giới, hoặc nói cách khác là nếu xét trên các nguyên tác vật lý. Các vị nghĩ sao?”

“Điều này thì anh khỏi phải nói. Lúc đó chúng tôi đều có mặt và cũng rất đau đầu.” Mitamura nhìn mọi người một lượt tìm kiếm sự tán thành. “Vậy bây giờ anh có ý kiến gì hay?”

Shimada đặt tay lên bàn, ngón cái và ngón trỏ lại động đậy như thể đang gấp giấy.

“Đêm hôm đó tôi không có mặt ở đây, nên chỉ có thể nghe vài thông tin vụn vặt qua lời các vị, rồi phân tích tình hình với tư cách một người ngoài cuộc. Giả sử tôi hoàn toàn tin tưởng lời các vị vừa nói, thì có lẽ tôi và các vị đều phải thay đổi thế giới quan chúng ta vẫn quen thuộc mất. Nhưng, đối diện với vấn đề khó bề tưởng tượng này, trên cơ sở không phá vỡ niềm tin của chính mình, trong đầu chúng ta luôn cố đưa ra lời giải thích khiến bản thân cảm thấy hài lòng nhất… Chính vì vậy, tôi muốn lắng nghe ý kiến của các vị trước đã, các vị cho rằng chuyện này là thế nào? Xin bắt đầu từ anh Kiichi…”

Shimada nhìn tôi. Tẩu thuốc tôi đang ngậm đã tắt lửa tự bao giờ.

“Anh giải thích thế nào về chuyện Furukawa biến mất?”

“Điều này…” Dùng tay trái lấy tẩu thuốc ra khỏi miệng, tôi trả lời bằng giọng khàn khàn. “Tôi không quên chuyện cũ, nhưng đã nói nhiều lần rồi, tôi không muốn nhớ lại sự việc năm ngoái.”

Sắc mặt vẫn thản nhiên, Shimada nhìn người tiếp theo. “Bác sĩ Mitamura?”

“Tôi đương nhiên đã nghĩ đi nghĩ lại rất nhiều lần. Để giải thích chuyện kì quái ấy trên cơ sở không phá vỡ niềm tin của chính mình, thì chỉ có thể đoán đó là một thủ thuật che mắt.”

“Có lý, anh nói rất đúng.”

“Nhưng cụ thể thì che mắt thế nào?” Mitamura như tự hỏi, hắn hơi dang tay. “Khi chúng tôi kiểm tra, đúng là anh ta không có trên tầng 2. Có thể anh ta trốn ra ngoài bằng cửa sổ, nhưng mọi cửa sổ lúc đó đều đóng kín, chốt từ bên trong. Không thấy dấu vết nào dù là nhỏ nhất chứng tỏ anh ta giở mánh khóe. Cho nên, tôi không thể không chấp nhận ý kiến anh Oishi đưa ra lúc đó: ‘Furukawa đã xuống cầu thang rồi lủi ra ngoài ngay trước mắt tôi và giáo sư Mori’.”

“Chắc hẳn kết luận cuối cùng của cảnh sát cũng là như vậy?”

“Kết luận cuối cùng gì đâu, họ vô trách nhiệm mà.” Mitamura nhếch cánh môi mỏng, tay bác sĩ bảnh bao điệu đà hiếm khi tỏ vẻ tự giễu thế này.

“Tất nhiên là cảnh sát nước ta rất tài ba, nhưng trí tưởng tượng lại quá nghèo nàn.” Shimada khẽ phàn nàn rồi lại hỏi Mitamura. “Nhưng anh có thừa nhận rằng mình đã sơ suất không?”

“Tôi không muốn thừa nhận điều này.” Khóe miệng viên bác sĩ ngoại khoa càng nhếch cao. “Nhưng hiện giờ không nghĩ ra khả năng nào khác nên tôi đành thừa nhận vậy. Dù sao lúc đó tôi cũng uống hơi nhiều.”

“Giáo sư Mori nghĩ thế nào?”

Mori nghĩ ngợi, chính lại cặp kính mắt. “Về mặt cảm xúc thì tôi tán thành ý kiến của bác sĩ Mitamura, chỉ còn cách thừa nhận như vậy. Nhưng giả sử khi đó thầy Furukawa xuống cầu thang trước mắt chúng tôi thật, thì điều này có hơi…”

“Nhưng giáo sư à, thực tế chính là như vậy…” Oishi sốt ruột đung đưa hai đầu gối.

“Thôi được,” Shimada ngắt lời Oishi. “Bây giờ chúng ta cùng điểm lại các mốc chính. Dựa trên ý kiến của các vị, tôi đã liệt kê những sự việc sau theo trật tự thời gian.”

Shimada thôi ngọ nguậy ngón tay, y mở cuốn sổ đang úp ngược trên bàn.

“Tôi sẽ đọc lại một lượt, các vị cùng nghe nhé.

“9 giờ tối: Furukawa xuống tầng 1 xem tranh.

“Hơn 10 giờ: Kuramoto nhìn thấy Furukawa ở hành lang phía Bắc.

“Gần 10 giờ rưỡi: Furukawa trở về tầng 2.

“10 giờ rưỡi tối: Anh Oishi về phòng.

“10 giờ 50 phút: Anh Masaki về phòng, bác sĩ Mitamura và giáo sư Mori ngồi lại sảnh đánh cờ.

“Hơn 1 giờ sáng: Quản gia Kuramoto nhìn thấy ánh sáng lạ. Sau đó cô Yurie nghe thấy tiếng động khác thường bèn xuống tầng, thấy cửa sau mở, một bức tranh biến mất.

“1 giờ 50 phút sáng: Không thấy Furukawa trên tầng 2.

“Tình hình sơ bộ là thế. Về sau, cảnh sát đoán là do hai vị ngồi dưới nhà không để ý nên mới thấy sự việc này kì lạ. Từ đó họ đưa ra kết luận, nguyên nhân Furukawa mất tích là vì chính anh ta là kẻ gây án, anh ta chuồn xuống tầng dưới, cuỗm một bức tranh, rồi trốn ra theo lối cửa sau.”

“Được rồi đấy, cậu Shimada.” Quá ngán ngẩm bài diễn văn dài dòng của y, tôi mở miệng ngắt lời. “Nói cho cùng thì cậu nghĩ thế nào?”

“Hỏi tôi nghĩ thế nào thì làm khó cho tôi rồi. Để tôi suy nghĩ thêm được chứ?” Shimada nhét cuốn sổ tay vào túi áo ngực. “Thẳng thắn mà nói, lúc này tôi chưa thể khẳng định điều gì, nhưng tôi vẫn cho rằng kết luận của cảnh sát có kẽ hở.”

“Kẽ hở?”

“Tôi vẫn cảm thấy có gì đó không ổn. Có thể ví von rằng, để làm sáng tỏ một vấn đề cũng giống chơi ghép hình, nhưng bức tranh này lại không hề cố định, cũng chẳng biết cần tất cả bao nhiêu mảnh ghép. Những mảnh ghép ấy không chỉ nằm trên một mặt phẳng, mà còn tồn tại dưới dạng 3D, 4D, thậm chí là 5D. Thế nên bức tranh sau khi hoàn thành, phải nói là ‘hình dạng’ sau cùng mới đúng, như thế nào là tùy thuộc rất lớn vào người ghép hình. Tóm lại tôi cho rằng, ‘hình dạng’ mà cảnh sát ghép ra về vụ án năm ngoái có chỗ nào đó không đúng, có chỗ ghép không khớp.”

“Đó chỉ là suy đoán của cá nhân cậu.”

“Anh Kiichi nói có lý. Không ổn, hay không khớp gì đó chỉ khiến vấn đề càng thêm rối rắm.” Nhà buôn tranh Oishi gãi cái mũi bóng nhẫy, rõ ràng đã rối cả lên với bài diễn thuyết dài dòng kia. “Shimada, cậu phải đưa ra lời giải thích nào nghe xuôi tai mới được.”

“Phải, đúng thế. Tôi cho rằng cảm giác ‘không ổn’ đó rất quan trọng. Ví dụ…” Shimada đột nhiên quay ngoắt sang nhìn Mitamura. “Bác sĩ Mitamura thường hay mân mê chiếc nhẫn đeo trên tay trái nhỉ?”

“Hả?” Viên bác sĩ ngoại khoa bối rối buông ngay tay phải ra. “Thế ư?”

“Thực ra không có ai hoàn hảo. Có thể chỉ là vô tình, những người xung quanh cũng không chú ý đến, nhưng mỗi người đều có một vài tật nào đó. Anh Kiichi…” Y ngoảnh sang tôi. “Khi cầm tẩu thuốc hoặc ly rượu bằng tay trái, anh đều vểnh hai ngón út và áp út ra. Còn giáo sư Mori thì rất hay chỉnh kính mắt…”

Ông Mori ngượng nghịu giải thích. “Trên cặp kính này có gắn máy trợ thính, tôi lo vị trí tai nghe bị lệch.”

“Cậu đừng quá đáng thế nữa!” Oishi nốc cạn ly whisky rồi lớn tiếng với Shimada. “Cậu muốn nói gì? Ai mà chẳng có tật, có gì đáng ngạc nhiên chứ? Nói ngay cậu chứ ai, cái tay suốt ngày hí hoáy trên bàn nhìn khó chịu muốn chết!”

“Ồ, đã bị anh phát hiện rồi sao?” Shimada cười ngượng, đưa tay gãi đầu. “Trông ngứa mắt lắm ạ? Gần đây tôi bỗng mê gấp giấy, hai tay lúc nào cũng ngọ nguậy luyện cách gấp mới học được.”

“Gấp giấy?”

“Thực ra gấp giấy không dễ đâu, thế giới tạo hình này vô cùng thâm sâu huyền bí. Có cả đống sách nghiên cứu về đề tài gấp giấy đấy. À, không phải tôi muốn nói chuyện này… Các vị ạ, tôi không nói ‘tật’ là tốt hay xấu. Nhưng nếu một ai đó bỗng dưng thay đổi tật của mình thì sẽ thế nào? Ví dụ, anh Oishi đột nhiên không gãi mũi nữa, hoặc chỉ là một động tác nhỏ hơn, khi một người bỗng dưng không làm việc đó nữa, những người xung quanh tuy không nhận ra nhưng ít nhiều họ cũng sẽ thấy lạ. Có một thứ gì đó rất lạ, rất khác thường. ‘Không ổn’ mà tôi nói lúc nãy chính là cảm giác này.”

“Hừ! Ai mà biết được.”

“Thôi nào.” Shimada ngắt lời Oishi, khuỷu tay tì lên bàn, hai bàn tay đan vào nhau như vừa hạ quyết tâm. “Tóm lại là tôi cảm thấy không ổn, nhưng không thể nhìn rõ toàn cảnh của bức tranh hoàn chỉnh. Tuy nhiên đã có vài mảnh ghép đang dần trở nên sáng tỏ, một trong số đó là nghi vấn về việc chị Negishi Fumie ngã từ trên ban công xuống. Ngoài ra, tuy chưa thể móc nối với vụ việc trên, nhưng trong đầu tôi cũng đã định hình được tương đối về vụ mất tích của Furukawa, ít ra cũng hợp lý hơn kết luận của phía cảnh sát.”

Mitamura và giáo sư Mori đồng thanh lên. Oishi thì phồng má kêu. “Ối giời!”

“Anh nói rõ ra xem nào?” Mitamura giục Shimada, tay phải lại vô thức vươn tới chiếc nhẫn đeo ở tay trái.

“Sau khi nhớ ra kiến trúc sư thiết kế khu nhà này mười một năm trước là ông Nakamura Seiji, tôi đã dần hiểu rõ sự việc.” Shimada nhìn tôi. “Tóm lại, chúng ta cần phải nghĩ đến một sự thật là, Thủy Xa Quán là một trong những công trình do ông ta thiết kế.”

“Hả?” tôi buột miệng thốt lên.

Những người khác không hiểu ra sao, đều chăm chú nhìn tôi và Shimada.

Đúng lúc này, trên bầu trời lóe lên tia chớp. Shimada không hề bận tâm mà nhìn thẳng vào mặt tôi.

“Xin lỗi anh Kiichi, tôi lại có một đề nghị hơi quá đáng, nhưng anh có thể cho tôi mượn chìa khóa phòng số 5, nơi anh Kojin đã ở hôm đó được không?”

Hành lang

Phòng số 5

(phòng của Furukawa)

8 giờ 40 phút tối

Rốt cuộc, tôi đã chấp thuận yêu cầu của Shimada.

Chìa khóa vẫn do quản gia Kuramoto giữ, tôi bảo ông ta cầm đến, rồi dặn Yurie nán lại phòng ăn chờ chúng tôi. Những người khác nếu thấy hứng thú có thể đi cùng lên phòng số 5. Mitamura lập tức đứng dậy, Mori cũng muốn đi cùng. Thấy mọi người đều đi cả, Oishi đành nhấc mông khỏi ghế.

“Hôm nay, lúc mới gặp mặt, chúng ta đã nhắc đến ông ta. Nakamura Seiji ấy! Anh Kiichi còn nhớ chứ?”

Lúc đi qua hành lang phía Bắc đến nhà ngang, Shimada bắt chuyện với tôi, giọng nhẹ bẫng.

“Tôi còn nhớ.”

Tôi đương nhiên vẫn nhớ, chính vì cái tên này nói ra từ miệng y, nên tôi mới đổi ý, mời người đàn ông kì quặc đáng ngờ này vào nhà.

Vì thế lúc nãy, khi nghe y nhắc đến Nakamura Seiji, lại yêu cầu được xem phòng số 5, tôi lập tức nhận ra y đang có âm mưu gì đó. Shimada rất hiểu vị kiến trúc sư quá cố nổi tiếng ấy, cũng như những sở thích đặc thù của riêng ông ta.

“Lúc đó cậu còn nói mình có ‘mối quan hệ sâu xa’ với ông Nakamura Seiji, chuyện là thế nào?” Tôi nêu ra vấn đề vẫn đè nặng lòng mình mấy hôm nay.

Shimada bắt chước cái ‘tật’ của Oishi, gãi mũi sồn sột, rồi trả lời. “Chắc anh đã hay tin, mùa thu năm ngoái ông Nakamura Seiji đã từ giã cõi đời một cách thê thảm trên một hòn đảo nhỏ ở Kyushu?”

“Vâng.” Tôi đã đọc thấy tin này trên tờ báo quản gia Kuramoto mua từ dưới phố về.

“Vụ án đó xảy ra trên Giác Đảo thuộc tỉnh Oita, trong biệt thự Lam ốc do chính mình thiết kế. ông ấy có người em trai sống ở Beppu, người này là bạn tôi.”

“Ồ…”

“Ngoài ra, còn vụ cháy ở biệt thự Lam Ốc nữa… à mà thôi, không nói thì hơn. Chuyện cũng đã qua rồi. Nhưng nửa năm sau đó, trên hòn đảo ấy, tại một khu nhà khác cũng do ông Nakamura Seiji thiết kế lại xảy ra một thảm kịch.”

“Cậu muốn nói đến Thập Giác Quán ?”*

“Đúng. Vì một nguyên nhân mà tôi cũng có chút liên quan đến vụ án đó.”

“Vì anh trai của cậu là cảnh sát?”

“Không, vì một lý do cá nhân khác.”

Quản gia Kuramoto đẩy xe lăn của tôi trên dãy hành lang mịt mùng bởi bão tố. Đi bên tôi, Shimada nheo mắt nhìn ra xa.

“Lam Ốc, Thập Giác Quán, Thủy Xa Quán. Không lâu sau khi ông Nakamura Seiji qua đời, tôi được biết địa điểm xảy ra vụ án liên quan đến anh Kojin cũng là do ông ta thiết kế, tôi không thể không rùng mình.”

Bác sĩ Mitamura đi phía sau không nén được phì cười. “Chắc anh Shimada không cho rằng tất cả đều liên quan đến một lời nguyền nào đó của ông Nakamura Seiji chứ?” Shimada không những không phản bác mà còn cất tiếng cười vang.

“Nếu đúng là như thế thì quả là oái oăm ghê gớm. Vụ án này thoạt nhìn tưởng như kịch bản của một cuốn tiểu thuyết trinh thám tâm linh, mà hung thủ đích thực là hồn ma độc ác của vị kiến trúc sư đã chết. Nếu có tác giả trinh thám nào viết ra câu chuyện như thế, người khác có thể lớn tiếng chửi bới, chứ tôi thì sẵn sàng vỗ tay tán thưởng.”

“Ái chà chà…”

“Thôi, không nói đùa nữa. Rất tiếc là tôi hoàn toàn không tin vào các hiện tượng siêu nhiên. Tôi ham thích những ý tưởng kì quái lạ lùng, nhưng chỉ giới hạn trong phạm vi có thể giải thích bằng lý luận mà thôi.”

“Anh nói thế thì tôi yên tâm rồi.”

“Nhưng đúng là chỉ trong vòng nửa năm, ở các công trình kiến trúc do ông Nakamura Seiji xây cất đã liên tiếp xảy ra ba vụ án rất không bình thường, tôi cho rằng chúng có liên quan đến khí trường* của mấy khu nhà ấy. Và, những sự kiện đó đều có liên quan đến tôi ít nhiều, khiến tôi không thể không thừa nhận rằng số phận đã an bài như vậy.”

Ngoặt một góc thước thợ ở sảnh nhỏ, bước vào hành lang phía Đông, cuối cùng cũng tới được sảnh lớn nhà ngang. Shimada tinh ý dừng lại trước cầu thang.

“Nào, để tôi giúp anh.” Rồi y cùng Kuramoto nhấc xe lăn của tôi lên.

Mitamura đi đầu, ba chúng tôi đi sát phía sau, cuối cùng là Mori và Oishi.

Kuramoto lấy chìa khóa mở cửa phòng số 5 đã đóng im ỉm suốt một năm qua.

“Lúc Kojin mất tích, cánh cửa này không khóa, đúng không?” Shimada hỏi.

Nhận được lời khẳng định của Mitamura, Shimada lại ngoảnh sang nhìn Mori, ông ta cũng nhất trí.

Kuramoto bước vào phòng, bật đèn.

Khung cảnh cái đêm cách đây một năm lại hiện ra dưới ánh đèn. Rèm cửa sổ kéo kín, bàn nhỏ, ghế có tay vịn, thảm trải sàn màu tro phủ đầy bụi…

“Giống hệt phòng bên cạnh.” Shimada bước vào phòng nhìn khắp lượt. “Lúc đó anh ấy thắp hương trong cái gạt tàn này à?”

Thấy tôi gật đầu, Shimada lấy từ túi quần bò ra một vật như hộp đựng con dấu màu đen.

“Tôi hút thuốc có được không?”

“Ơ…”

“À, cái này trông kì lạ phải không?”

Chiếc hộp của Shimada nhỏ và dài, mở nắp ra, bên trong không phải con dấu mà là thuốc lá.

“Tôi đã thề mỗi ngày chỉ hút một điếu, vì thế nên tôi cần chiếc hộp chuyên dụng này. Anh không phiền chứ?”

“Cậu cứ hút đi.”

Shimada ngậm thuốc lên môi, đầu cúi lại gần chiếc ‘hộp chuyên dụng’, một ngọn lửa nhỏ bùng lên. Thì ra trong hộp có lắp sẵn bật lửa.

Shimada đi sâu vào trong phòng, giơ tay gõ gõ những bức tường màu kem. Chúng tôi đứng ở cửa quan sát hành động của y.

“Anh Shimada,” Mitamura cất tiếng. “Anh đang làm gì vậy?”

Shimada ngoảnh mặt ra. “Tôi đang tìm một thứ.”

Nói rồi y bước trở lại bên bàn, gảy tàn thuốc lá vào gạt tàn.

“Tìm thứ liên quan đến vị kiến trúc sư quá cố Nakamura Seiji ư?”

“Tôi đang tìm một thứ như thế, nếu được thì phiền anh cũng giúp tôi một tay.”

“Nhưng…”

“Mitamura ạ, Shimada cậu ấy ngờ rằng trong này có đường hầm bí mật.”

Nghe thấy tôi giải thích thay Shimada, Mitamura bỗng cau có thấy rõ, tay lại bắt đầu mân mê chiếc nhẫn.

“Đường hầm bí mật?”

Mori và Oishi cũng phản ứng y hệt, chỉ riêng quản gia Kuramoto không thể hiện điều gì.

“Vậy… vậy sao, cậu Shimada?”

“Vâng, tôi muốn tìm ra nó.” Shimada vừa trả lời chúng tôi, vừa say sưa hưởng thụ loại thuốc lá mỗi-ngày-một-điếu. “Hẳn là các vị không biết ông Nakamura Seiji có niềm đam mê đặc biệt với các kết cấu ngầm. Ông ấy là một quái nhân, tuyệt đối sẽ không nhận thiết kế những ngôi nhà phổ thông đại chúng mà sẽ lựa những công trình phù hợp với sở thích của chính mình lúc đó. Nhưng chắc chắn ông ta sẽ nghịch ngợm mà bố trí hầm bẫy máy móc trong đó. Vì thế mà ông ta rất được những tay chơi ham mới mẻ tôn sùng.”

“Tức là, trong Thủy Xa Quán cũng có thể có kết cấu ngầm?” Mitamura hoang mang nhìn tôi. “Anh Kiichi cũng biết chuyện này rồi?”

“Không, cũng không thể vơ đũa cả nắm như vậy.” Shimada dúi mẩu thuốc lá vào gạt tàn, dập tắt. “Nghe nói ông Nakamura Seiji luôn giấu giếm chủ nhân tòa nhà về những chi tiết bí mật đó, như một đứa trẻ nghịch ngợm thích đùa dai.”

“Thế này thì…”

“Vì thế tôi cho rằng, rất có thể trên tầng 2 nhà ngang có lối đi bí mật hoặc mật thất mà không ai biết. Từ lúc đến đây, ngoài phòng ốc ra tôi đã quan sát cả những nơi khác trên tầng 2 nhưng chưa phát hiện ra điều gì. Bây giờ chỉ còn căn phòng này.” Shimada lại tiếp tục gõ lên tường. “Tường bao bên ngoài rất dày, nếu có bố trí gì đó thì chỉ trong bức tường này thôi.”

Nhưng kết cục không tìm được điểm nào đáng ngờ, Shimada ngoảnh đầu lại.

“Nếu các vị thấy chán thì cứ xuống trước cũng được. Tôi còn muốn tiếp tục kiểm tra thêm.”

“Chà chà…” Nhà buôn tranh Oishi lẩm bầm. “Thế thì tôi xin cáo từ trước. Tôi không mê nổi ba cái chuyện nhảm nhí.”

“Tôi sẽ hỗ trợ cậu.” Giáo sư Mori bước lên, trước đó ông từng nhắc nhở về chi tiết ‘thảm trải sàn trên hành lang bị ướt’, xem ra ông ta cùng chiến tuyến với Shimada.

Kể từ lúc nghe thấy từ ‘đường hầm bí mật’, bác sĩ Mitamura đã tỏ ra mất hứng. Hắn hờ hững liếc nhìn Shimada và Mori đang tìm kiếm ‘kết cấu ngầm’ rồi quay gót, bước ra khỏi phòng theo Oishi.

“Cậu Shimada,” tôi nhích xe lăn vào giữa căn phòng, đưa tẩu thuốc lên miệng, hỏi người đàn ông đang bò rạp dưới sàn. “Lúc nãy cậu nói người nào cũng có tật, vậy cậu biết ông Nakamura Seiji có tật gì chứ?”

“Tật? Ý anh là sao?”

“Lúc chế tạo hầm hố máy móc các thứ, ông ta có tuân theo một cấu trúc nhất quán nào không?”

“Điều này…” Vẫn trong tư thế bò rạp, Shimada nghển cổ ngẫm nghĩ. “Có lẽ có… nhưng tôi không phải chuyên gia nghiên cứu về ông ta.

Shimada và Mori tiếp tục điều tra. Họ lật cả thảm trải sàn, chui vào gầm giường, rà soát nhà vệ sinh và buồng tắm… Kết quả chỉ tìm thấy vô số bụi bặm tích tụ trong suốt một năm trời.

“Lạ thật đấy.”

Shimada thở dài tiếc nuối. Tôi bỗng cảm thấy mình đang đối diện với một thiếu niên ngây thơ, ưa thích thám hiểm. Sau khi diễn giải cả mớ lý thuyết, rốt cuộc, đối với y, căn phòng này không phải ‘có lẽ’ có mật đạo, mà là ‘hi vọng’ có mật đạo.

Trong Thủy Xa Quán kì lạ độc đáo do vị kiến trúc sư cổ quái thiết kế đã xảy ra một vụ mất tích li kì khó tin, còn Shimada lại như đang ngao du trong thế giới tiểu thuyết trinh thám xưa cũ. Vì thế y mới muốn ‘mật đạo’, một sản phẩm của thế giới ấy, xuất hiện ở đây.

“Không có gì hết, phải không?”

Nghe tôi hỏi, Shimada đứng dậy, phủi bụi bám trên quần áo.

“Thật không thể hình dung nổi.” Y lại lầm bẩm, rồi ngoảnh nhìn người trợ thủ nhiều tuổi hơn mình. “Cảm ơn giáo sư, tôi đã khiến anh phải mệt nhọc vô ích rồi.”

“Không sao, cậu đừng để ý,” Mori vừa chỉnh kính vừa nói. “Tôi thấy cách nghĩ của cậu rất thú vị.”

“Thôi được rồi.” Tôi thở dài. “Chuyện vụ án hãy dừng lại ở đây.”

“Lạ quá đi mất!” Xem chừng Shimada vẫn chưa chịu bỏ cuộc. “Không có mật đạo, thế này thì…”

“Hẳn là anh nhà sư đã qua mặt chúng tôi để luồn ra cửa,” Mori uể oải.

“Kết luận của giáo sư thật nhàm chán đến phát rầu. Tuy nhiên… ra là vậy!” Shimada bỗng quay người, rảo bước đến bên cửa sổ.

“Sao vậy?”

“Anh Kiichi, tôi có thể mở cánh cửa này ra được không?”

“Tùy cậu…”

“Cấu tạo của nó cũng giống cửa sổ phòng bên chứ?”

“Có vấn đề gì sao?”

“Khi xảy ra sự việc, cánh cửa này vẫn đóng và cài chốt từ hên trong,” Mori bổ sung.

Shimada vội vã lắc đầu. “Không, tôi đang nghĩ đến một khả năng khác.”

“Khả năng khác?”

“Phải. À… vẫn không ổn. Chà chà…”

Shimada kéo tấm rèm cửa màu tro, nhấc chốt lên, rồi đặt tay lên bậu cửa lắp kính mờ. Cửa sổ ở đây cũng giống với cửa sổ ngoài hành lang, đều là cửa lật, trục quay dọc ở giữa, cánh cửa xoay hai bên.

Shimada mở cửa, tiếng gió mưa lập tức tràn vào, cuồng phong rít ầm ầm, thổi rèm cửa bay phần phật.

“Thế này vẫn không được.” Shimada ngao ngán, hai vai rũ xuống.

“Nghĩa là sao?”

“Cửa sổ chỉ có thể hé ra một khe hẹp, đầu người lớn chưa chắc đã chui lọt.” Shimada chỉ vào cánh cửa mở. “Cho nên, đó là chuyện không thể. Cũng như cửa sổ ngoài hành lang, dù chốt lại hay không, Furukawa cũng tuyệt đối không thể trốn ra qua lối này.”

“Để tôi xem nào.” Giáo sư Mori bước lại gần cửa sổ, nhìn ra ngoài qua khe cửa hẹp khoảng 10 centimet. “Quả đúng là không thể.”

“Kể ra thì còn cách tháo luôn cả khung cửa, nhưng nó được làm rất kiên cố, tháo sao nổi? Mặt khác, ngoài trời mưa to gió lớn, tường phẳng lì không có chỗ đặt chân… bên dưới là gì hả anh Kiichi?”

“Là lùm cây ở sân sau.”

“À…”

Shimada thở dài, đóng cửa, rồi kéo rèm lại như cũ.

“Đúng là không có cách gì ư?”

“Khả năng khác mà cậu vừa nói…” Giáo sư Mori hỏi, tay nâng gọng kính.

Đúng lúc này…

Bên ngoài rèm cửa chợt lóe sáng, đèn đóm xung quanh chúng tôi bỗng tắt ngấm, chỉ còn lại một vệt sáng trắng trên bầu trời.

Mất điện.

Sảnh lớn nhà ngang

Phòng ăn.

10 giờ tối.

Quản gia Kuramoto ra hành lang cầm đèn pin dự phòng vào. Chúng tôi nương theo luồng sáng đó để ra khói phòng, xuống tầng dưới.

Sau đó Kuramoto chuyển đèn cho Mori rồi cùng Shimada khiêng cả tôi cả xe lăn xuống.

“Đen đủi quá.” Mori rọi đèn quanh đại sảnh. “Chắc sét đánh nên mới mất điện.”

“Không, có lẽ không phải,” Shimada giải thích. “Vì ở đây dùng điện máy phát do bánh xe nước quay.”

“Đúng vậy nhỉ. Vậy là máy phát điện tự hỏng không liên quan đến sấm sét?”

“Tôi sẽ đi kiểm tra ngay,” Kuramoto nói.

“Ông cầm theo chiếc đèn này đi.”

“Không cần ạ, ngoài hành lang vẫn còn đèn pin khác.”

“Chúng ta cùng sang nhà chính vậy, Yurie và cô giúp việc Tomoko đang ở đó, chắc họ cũng rất sợ.” Tôi nói tiếp, “Mitamura và anh Oishi đang ở đâu nhỉ?”

“Có lẽ họ đã về phòng hoặc vẫn còn nán lại phòng ăn.”

Giáo sư Mori đáp. Đúng lúc này, chúng tôi nhìn thấy một tia sáng yếu ớt chập chờn, đang tiến lại gần từ dải hành lang bên trái sân giữa.

“Các vị không sao chứ?” Giọng Oishi vang lên, theo sau đó là một bóng người đẫy đà xuất hiện trong bóng tối. Oishi dùng ánh sáng của bật lửa.

“Các vị đều tụ tập ở đây à? Trong nhà có nến không? Tối quá, tôi chẳng nhìn thấy gì.”

“Nhà mình còn nến không, ông Kuramoto?”

“Còn ạ, trong chiếc tủ để đồ bên kia.”

“Vậy chúng ta cứ đến phòng ăn trước đã. Xin lỗi, phiền cậu Shimada đẩy xe giúp tôi nhé?”

❆❆❆

“Các vị không sao chứ?”

Vừa vào phòng ăn đã nghe thấy tiếng của Mitamura. Trên bàn tròn đã thắp vài ngọn nến, ba người Mitamura, Yurie và Tomoko đang ngồi quanh bàn.

“May mà tôi vừa lúc về đến đây.” Mitamura lập tức đứng dậy, bước lại phía chúng tôi trong ánh nến leo lét. “Tôi hỏi cô Tomoko, rồi tìm được vài cây nến. Không biết bao giờ mới có điện trở lại?”

“Tôi phải đến buồng máy kiểm tra thì mới biết được,” Kuramoto đáp.

Viên bác sĩ ngoại khoa nhún vai. “Tiếc là tôi mù tịt về máy móc, ngay cả động cơ ô tô cũng chẳng hiểu lắm…”

“Bác Kuramoto, nếu bác không ngại vướng chân vướng tay thì cho tôi đi cùng nhé?” Shimada đẩy xe lăn của tôi đến bên bàn. “Trong chùa nhà tôi cũng có một máy phát điện kiểu cũ, tôi từng có dịp mày mò qua, biết đâu có thể hỗ trợ bác phần nào… Ối!”

Shimada bỗng kêu lên, cùng lúc này, xe lăn nghiêng về một bên. Hình như y vấp phải cái gì đó, tôi chưa kịp nhận ra thì cả người lẫn xe đã đổ vật xuống sàn.

“Xin… xin lỗi anh!” Giọng Shimada hoảng hốt.

“Anh có sao không?” Mitamura vội vã chạy đến.

Trong bóng tối, tôi nằm sấp dưới đất, hai chân cứng đờ, gần như không thể cựa quậy. Tôi từ từ chống tay nhỏm dậy, để ý sao cho mặt nạ không rơi ra. Ngửi mùi bùn đất ẩm ướt bám trên thảm trải sàn, tôi cảm thấy mình thật là thảm hại, chỉ có cách nằm chờ người khác đến cứu.

Shimada khoác tay phải của tôi lên vai, còn Mitamura nắm cánh tay trái kéo tôi lên.

“Anh không sao chứ, anh Kiichi?”

“Không sao…”

“Thực lòng xin lỗi anh.”

Cuối cùng tôi cũng ngồi lên được xe lăn như cũ.

Shimada thật thà nhận lỗi. “Mép thảm chỗ đó bị quăn lên, chân tôi…”

“Tối thế này dễ bị vấp mà.”

“Anh không bị thương chỗ nào chứ?” Mitamura hỏi tôi.

Tôi đáp ‘Không sao’, và đưa tay khép lại vạt áo choàng xộc xệch. Dưới ánh nến mờ ảo, gương mặt viên bác sĩ khiến tôi bỗng cảm thấy bất an.

Phòng khách của Fujinuma Kiichi.

11 giờ đêm.

May là không bao lâu sau đã có điện trở lại.

Mò mẫm kiểm tra trong bóng tối tất nhiên cũng gặp vài khó khăn, thoạt đầu không ai biết hỏng hóc do đâu, nhưng cuối cùng đã tìm ra nguyên nhân là do điện tiếp xúc kém hay gì đó, tôi cũng không rõ lắm. Kuramoto nói, may nhờ có Shimada mà họ mới nhanh chóng tìm được nguyên nhân và cách khắc phục như vậy. Xem ra, mời y vào nhà cũng không đến nỗi là hành động ‘ma xui quỷ khiến’.

Dù sao cũng nên biết rằng, vào lúc đêm hôm khuya khoắt mưa gió bão bùng thế này không thể nào mời được thợ điện tới. Nếu hỏng hóc oái oăm không tự xử lý được thì chúng tôi chỉ còn cách giết thời gian trong ánh nến và đèn pin, cho nên ai cũng như trút được gánh nặng khi có điện trở lại.

Tôi xin lỗi mọi người vì sự cố này, rồi mời họ quay về phòng của mình.

Tôi cũng trở về phòng. Gần đây tôi có thói quen sang phòng Yurie ngồi nghe nhạc một lúc rồi mới về đi ngủ, nhưng riêng tối nay vì thang máy hỏng (tôi đã bảo Kuramoto xem rồi, nhưng không giải quyết được) nên tôi không thể sang phòng nàng.

Sau khi chúc các vị khách ngủ ngon, Yurie quay trở về phòng tháp. Ánh mắt Mitamura lúc đó khiến tôi không thể không chú ý. Mắt hắn cứ như dán chặt vào thân hình duyên dáng của Yurie…

Hơn 12 giờ đêm nay… Hắn ta đã nói thế, hơn 12 giờ đêm nay hắn sẽ lén lút lên xem bức tranh treo trong phòng Yurie, rồi ở lại trò chuyện với nàng.

Tại sao…

Tôi tự hỏi.

Là ‘chồng’ của Yurie, tại sao tôi không ngăn cản hành vi vô đạo đức ấy của hắn?

Đương nhiên tôi rất bực mình và đã soạn sẵn vô số câu khiển trách hắn ta, nhưng rốt cuộc tôi vẫn im lặng. Bởi vì tôi không rõ tại sao Yurie lại không từ chối lời đề nghị của hắn. Tâm tư của nàng thật khó đoán.

Khó đoán?

Không, không phải thế.

Không, hay là…

Tôi cảm nhận được có chuyện không hề hay ho sắp xảy ra. Cố gắng không để người khác nhận ra những con sóng cồn lên trong lòng, tôi lặng lẽ rời khỏi nơi này.

Bước vào phòng khách, vừa bật đèn lên thì… Cổ họng tôi vô thức phát ra âm thanh như tiếng gầm gừ của dã thú.

Gì thế kia?

Trong tích tắc, đâu óc tôi quay cuồng trong khủng hoảng.

Thế này là sao…

Cánh cửa bên phải thông sang thư phòng, cánh cửa màu nâu sẫm luôn đóng im lìm trong suốt một năm qua đang mở toang.

Chuyện gì thế này?

Tôi cố bình ổn nhịp tim đang đập loạn, tiến về phía cánh cửa lẽ ra phải đóng chặt ấy.

Trong thư phòng tối om, dường như có thứ gì nấp sâu trong góc kín chuẩn bị lao ra. Tôi từ từ nhích lại gần, nhòm vào trong và căng tai nghe ngóng.

Lẽ nào…

Nhưng tôi không nghe thấy gì, cũng không có vẻ sẽ nghe thấy gì. Tuy nhiên…

Tôi thò tay sờ tìm công tắc đèn. Sau đó, cả căn phòng tràn ngập ánh sáng. Chiếc kệ chất đầy sách, bàn làm việc to nặng màu đen bóng, lò sưởi gạch xây ở sát tường…

Trong phòng không có ai, tất cả vẫn y như trước, toàn bộ không gian khép kín này không có một chút thay đổi nào.

Vậy tại sao cánh cửa lại mở?

Một loạt dấu hỏi hiện lên trong óc, tôi giơ hai tay ôm đầu.

Tại sao cánh cửa…

Trên sàn nhà gần chỗ cửa ra vào có một chiếc chìa khóa nhỏ màu đen. Không cần nhặt lên tôi cũng biết nó là chìa khóa của thư phòng.

Bình tĩnh.

Tôi phải bình tĩnh mà suy nghĩ.

Cửa thông ra hành lang không khóa, cho nên bất cứ ai trong Thủy Xa Quán đều có thể vào phòng khách của tôi, miễn là chớp được cơ hội. Nghĩa là sau bữa ăn tối, đã có ai đó vào đây?

Nhưng, chiếc chìa khóa này… chìa khóa thư phòng…

Tôi tắt đèn trong thư phòng rồi đóng cửa, khóa lại như cũ. Ổ khóa này là kiểu cũ, không bấm được, cho dù đứng ngoài hay đứng trong cánh cửa đều phải dùng chìa mới khóa được.

Rồi tôi quay lưng lại cánh cửa đã đóng, dịch chuyển xe lăn đến bên cửa sổ để né tránh cảm giác kì quái toát ra từ thư phòng. Tôi hé rèm cửa sổ, áp mặt nạ vào mặt kính lạnh giá bởi nước mưa.

Trong đầu tôi bỗng xuất hiện hai luồng ý nghĩ, tạo thành hai đỉnh núi sừng sững trong lòng tôi, còn tôi thì chao đi chao lại giữa chúng, như con lắc không ngừng đung đưa…

Cút đi!

Cút khỏi cái nhà này!

Mảnh giấy màu xanh nhét dưới khe cửa.

Những lời lẽ đe dọa.

Cửa thư phòng mở toang.

Chiếc chìa khóa…

Một đỉnh núi mang tới cho tôi nỗi sợ ghê gớm, bên trong ẩn nấp một bóng đen điên cuồng đáng sợ đang rình rập chờ đợi tôi. Nhưng, nếu thoát khỏi nó thì tôi lại phải chạy sang đỉnh núi kia.

Mà đỉnh núi kia…

Thế này là sao nhỉ?

Nhưng, tại sao…

Tôi nhìn đăm đăm vào bóng tối ngoài cửa sổ. Ngoài trời giông tố vẫn đang thét gào, trong lòng tôi thì cảm thấy tuyệt vọng.

« Lùi
Tiến »