Thủy Xa Quán

Lượt đọc: 3997 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
QUÁ KHỨ
ngày 28-29 tháng chín năm 1985 hành lang phía bắc. 8 giờ 15 phút tối.

Một mình vị chủ nhân đeo mặt nạ trở về phòng, lát sau, Yurie cũng rời bàn ăn, leo cầu thang lên phòng tháp. Masaki Shingo và bốn người còn lại cũng quay về nhà ngang.

Cả nhóm đi vào hành lang phía Bắc tối âm âm, vừa đi họ vừa ngắm những bức tranh của Issei treo trên mặt tường bên tay trái.

“Các vị ạ, giả sử…” Masaki bỗng dừng bước. “Giả sử anh Kiichi nói có thể nhượng lại một trong số những bức tranh này…”

“Anh ấy đã nói thế à?” Oishi sủng sốt.

“Tôi nói là ‘giả sử’ thôi mà.” Masaki cười. “Mọi người thử đoán xem sẽ phải trả bao nhiêu tiền?”

“Vấn đề mấu chốt là anh ấy phải muốn bán cơ.” Hai mắt Oishi sáng rực. “Cũng phải tùy tình hình, xem đó là bức tranh nào. Nhưng dù là bức nào thì tôi cũng không so đo chút tiền đâu.”

“Giả sử là bức tranh này thì sao?” Masaki chỉ vào một bức tranh nhỏ treo ngay trước mặt.

Đài phun nước à? Vẽ năm 1958.” Nhà buôn tranh khoanh tay trước ngực, quan sát bức tranh phong cảnh kì dị với đài phun nước trên đỉnh đồi. “Mười lăm triệu yên.”

“Một con số nghe có vẻ hợp lý.” Masaki mỉm cười. “Ba vị còn lại thấy thế nào?”

“Thật là một câu hỏi tẻ ngắt.” Mitamura xoa cái cằm nhọn.

Masaki thản nhiên đáp, “Tôi vốn phàm tục lắm mà,” rồi tiếp tục câu chuyện. “Để khiến giả thuyết này trở nên chân thực hơn, chúng ta cứ nghĩ thế này đi: Nếu tôi cố gắng nài nỉ anh Kiichi, thì biết đâu anh ấy sẽ đồng ý thật. Vì anh ấy vẫn luôn cảm thấy có lỗi với tôi bởi vụ tai nạn mười hai năm trước mà. Thế nào?”

“Hừ!” Mitamura nhăn nhó. “Các tác phẩm của danh họa Issei không thể dùng tiền bạc để đong đếm. Nhưng nếu anh Kiichi chịu nhượng lại thật thì tôi cũng không nề hà so đo.”

“Giáo sư Mori thì sao?”

“Điều này…” Mori ngập ngừng một lát, rồi cúi gằm mặt trả lời. “Tôi cũng thế.”

“Còn anh Furukawa?”

Furukawa không nói năng gì, chỉ mập mờ lắc đâu. Nhìn anh ta mím chặt môi tiếc nuối, Masaki cảm thấy mình thật có lỗi.

“Vậy xem ra, nếu có cơ hội sở hữu bức Muôn vàn ảo ảnh thì các vị đều sẵn sàng bỏ ra một số tiền lớn?”

“Nhưng tôi vẫn chưa bao giờ được xem bức tranh ấy.” Oishi tỏ vẻ không hài lòng.

Masaki dang rộng hai tay. “Nên nói thế nào nhỉ? Tôi cho rằng, có lẽ giá trị nghệ thuật khách quan của tác phẩm không liên quan gì đến vấn đề chúng ta đang nói ở đây.”

“Quá chính xác!” Mitamura nhe răng cười như thể chế nhạo tất cả mọi người, kể cả chính mình. “Anh Masaki nói quá chuẩn! Chúng ta, à, ít ra là tôi, chỉ tự ôm ảo tưởng về tranh của Issei mà thôi.”

Sảnh lớn nhà ngang.

8 giờ 50 phút tối.

“Cậu nghĩ sao về chuyện khi nãy?” Nhà buôn tranh Oishi vân vê cái mũi cà chua bóng nhẫy, hỏi Mitamura đang ngồi trên sofa phía đối diện.

Viên bác sĩ ngoại khoa ngừng lắc ly rượu brandy trên tay, ngước đôi mắt nhỏ dài lúc này đã vần đỏ vì men rượu.

“Chuyện khi nãy?”

“Ừ, chuyện tay Masaki nói lúc ở hành lang, rằng nếu cậu ta đi nài nỉ thì chưa biết chừng Fujinuma Kiichi sẽ bằng lòng bán tranh thật.”

Mitamura thờ ơ nhăn mũi. “Anh nghĩ là thật à?”

“Đâu phải là chuyện không thể xảy ra.”

“Nếu Masaki khẩn khoản đi thuyết phục Kiichi thật thì cũng có thể lắm. Nhưng anh ta không hề định làm thế, anh ta chỉ đùa giỡn chúng ta thôi.”

“Không không, chúng ta có thể thỏa thuận với cậu ta mà.” Giọng Oishi sặc mùi con buôn. Ông ta lấy điếu thuốc ngậm trên miệng xuống, dúi vào gạt tàn, rồi rút tờ khăn giấy trong hộp đặt trên bàn ra, khạc đờm. “Ví dụ, chuyện cậu ta đến đây ở nhờ từ nửa năm trước, chắc hẳn phải có nguyên nhân đặc biệt nào đó? Ở một hai tháng đã đành, ở những nửa năm thì tôi cho rằng tuyệt đối có chuyện.”

“Có chuyện?”

“Đúng! Chuyện lớn là đằng khác! Có thể là cùng quẫn hết tiền không sống nổi, chưa biết chừng còn vì nguyên nhân kinh khủng hơn. Tôi hôm nay tuy mới lần đầu gặp mặt nhưng không hiểu sao cứ thấy quen quen, như đã nhìn thấy ảnh cậu ta ở đâu rồi ấy…”

“Ảnh?”

“Tôi không nhớ rõ. Có thể là trên một tờ báo nào đó. Nếu dò ra được thì…”

“Hừ.” Mitamura khịt mũi, mân mê chiếc nhẫn đeo trên tay, nheo mắt lạnh lùng. “Anh định tìm cách mặc cả với anh ta à?”

“Có thể nói là thế.” Oishi cười gian. “Tôi cho rằng, có thể chia người đời thành hai loại, có tiền và không có tiền, nhìn mặt là biết ngay. Thương nhân như tôi chỉ thoáng nhìn qua là biết cậu ta thuộc loại không có tiền. Chắc cậu cũng nghĩ thế phải không? Masaki và nhà sư kia na ná nhau.”

“Tôi có cảm giác năm nay trông anh Furukawa càng thêm ủ rũ.”

“Đúng, anh thầy chùa vẫn cái dáng vẻ ấy, nhất là lúc nãy khi nói đến khoản tiền vài chục triệu yên mua tranh thì anh ta càng tiếc đứt ruột.”

Lúc này có tiếng chân bước xuống cầu thang, Oishi vội im bặt. Chính là ‘nhà sư’ Furukawa mà ông ta vừa nhắc đến.

“Thầy Furukawa, lại đây làm một chén.”

Thấy Oishi nhiệt tình mời mọc, Mitamura chẳng biết nói sao.

“Thôi ạ.” Furukawa lắc đầu. “Tôi muốn ra hành lang ngắm tranh một chút.”

Rồi anh ta so đôi vai gầy, chầm chậm đi về hành lang phía Nam. Oishi lại khạc một bãi đờm to tướng.

“Tính tình tối tăm thật đấy.”

“Anh ta có vẻ như lúc nào cũng lo âu.”

“Đáng sợ, đáng sợ quá! Tôi rất ghét những gã tự kỉ như vậy.” Oishi trợn mắt một cách khoa trương, rồi rót rượu vào đầy ly của mình. “Lát tôi sẽ thử đến nói chuyện với Masaki.”

Mitamura nhìn cái trán hói của Oishi, thầm chế giễu: Phàm tục! Sớm biết thế này thì thà ngồi đánh cờ với giáo sư còn hơn.

Năm nào Mitamura cũng có ý nghĩ này.

Sảnh lớn nhà ngang

Hành lang.

9 giờ 50 phút tối.

Thu dọn xong phòng ăn, quản gia Kuramoto đi qua hành lang phía Bắc để tới nhà ngang.

Trông bề ngoài có vẻ bình tĩnh nhưng thực ra trong lòng ông đang rất hoang mang. Tinh thần vẫn bị ám ảnh bởi khuôn mặt nhìn thấy cách đây vài tiếng đồng hồ, khuôn mặt dốc ngược của Negishi Fumie lao xuống ngoài cửa sổ. Mười năm qua, Fumie cùng làm việc với ông dưới mái nhà này vẻ mặt của cô trước khi chết và cả tiếng thét hãi hùng lẫn trong tiếng mưa rơi vẫn văng vẳng bên tai ông.

Fumie bị bánh xe nước móc lên rồi bị nước cuốn phăng đi, khả năng sống sót gần như bằng không. Khi cảnh sát gọi điện tới, cho biết đường bị sạt lở không thể đến ngay, giọng họ cũng thể hiện rõ ‘dù sao thì cũng không cứu được’.

Thần chết đã bất ngờ mang người bạn lâu năm này đi…

Kuramoto tự thấy mình không phải hạng người máu lạnh, nhưng chẳng hiểu sao ông không hề cảm thấy bi thương trước sự ra đi của Fumie.

Ông cho rằng tai nạn xảy đến với Fumie thực đáng buồn, nhưng hoảng loạn và sợ hãi chiếm phần lớn hơn trong ông, chúng đan xen khiến trái tim ông run rẩy.

Tuy vậy, Kuramoto vẫn xoay xở để chuẩn bị cho bữa ăn được chu đáo, thậm chí không đánh vỡ chiếc đĩa nào dù công việc khá lạ lẫm với ông. Khuôn mặt và tiếng kêu của Fumie vẫn chập chờn hiện lên trong đầu, Kuramoto gắng hết sức kiểm soát những ngón tay đang run.

Không được nghĩ ngợi lung tung.

Ông liên tục tự nhắc nhở bản thân.

Chuyện gì xảy ra cũng đã xảy ra rồi, không thể thay đổi được, điều quan trọng lúc này là phải hoàn thành chu đáo những việc còn lại trong tối nay.

Oishi, Mori và Masaki đang ngồi trò chuyện ở sảnh lớn nhà ngang, Mitamura thì đang trong phòng tắm dưới tầng 1 phía Bắc nhà ngang, ban nãy còn nghe thấy tiếng nước rào rào vọng ra. Tóc Mori đang ướt, có vẻ ông ta vừa tắm gội xong.

“Các vị có cần gì không?” Quản gia Kuramoto ân cần hỏi ba người. “Rượu ở trong tủ, các vị cứ rót tự nhiên. Đá trong tủ lạnh có còn đủ không ạ?”

“Còn đủ,” Masaki đáp. “Chúng tôi khá quen chỗ này, hôm nay bác Kuramoto cũng mệt rồi, bác cứ về nghỉ trước đi, mặc chúng tôi.”

“Xin lỗi các vị.” Kuramoto cung kính cúi đầu. “Nếu cần gì, các vị cứ cho tôi biết. Tranh treo ngoài hành lang các vị cứ xem ngắm tự nhiên. Nhưng có một điều cần lưu ý là đến 12 giờ đêm cả khu nhà sẽ tắt đèn, nên các vị đừng ra ngoài nhé.”

“Năm nào cũng thế mà, tôi nhớ rồi.” Oishi, chừng đã uống hơi nhiều rượu, nhe răng cười nhạo lời nhắc nhở cũ rích của viên quản gia già.

“Vậy tôi xin cáo lui.” Kuramoto nhìn quanh phòng một lượt rồi lại cung kính cúi đầu. “Mời các vị cứ tiếp tục trò chuyện.”

Kuramoto ra khỏi sảnh rồi sải bước về phía nhà bếp, ở đó có cả đống bát đĩa đang chờ ông giải quyết.

Cọ rửa, thu xếp xong xuôi, Kuramoto còn phải đến kiểm tra buồng máy của bánh xe nước. Cửa nẻo đều đã đóng rồi… À, Fumie đã dặn phải nhắc chủ nhân uống thuốc trước khi ngủ. Thế thì… thôi, không sao, ông không phụ trách vấn đề sức khỏe của chủ nhân.

Nghĩ đến đây, hình ảnh Fumie lúc sinh thời lại hiện ra trước mắt ông, bên tai ông lại vang lên tiếng thét hãi hùng

Kuramoto lắc đầu thật mạnh để xua đuổi những kí ức không vui. Lúc này, ông đã ra khỏi sảnh nhỏ, chuẩn bị đi vào hành lang phía Bắc.

Ngoài trời vẫn gió mưa bão bùng, mưa đập rào rào vào cửa kính. Trên dãy hành lang tối tăm, bỗng một bóng người lọt vào tầm mắt của Kuramoto.

Bóng người đột ngột xuất hiện khiến viên quản gia giật mình, nhưng nhìn cái đầu trọc của đối phương, ông nhận ra đó là Furukawa. Anh ta gầy gò, mặc áo sơ mi trắng dài tay và quần âu đen, nhìn từ xa trông như một học trò nghèo vừa vất vả làm thêm về.

Furukawa đang khoanh tay trước ngực, chăm chú ngắm tranh trên tường, không hề phát hiện Kuramoto vừa từ sảnh nhỏ bước ra.

Chợt Furukawa bước lên trước một bước, yếu ớt giơ tay phải, đầu ngón tay hướng về phía bức tranh.

Hành động của anh ta như bị thứ gì sai khiến. Kuramoto chưa rõ anh ta định làm gì, nhưng mọi tác phẩm treo trong khu nhà này đều không được tùy tiện đụng chạm. Ông khẽ ho để đánh động đối phương.

Furukawa giật mình ngoảnh lại, nhận ra là Kuramoto, anh ta lập tức rụt tay về.

“Ngài có thể xem ngắm thoải mái.” Kuramoto thong dong bước lại gần. “Nhưng không được chạm vào tranh.”

“Không, tôi không…” Ánh mắt Furukawa thẫn thờ bất định. “Tôi không định làm thế… chúng tuyệt quá… đột nhiên tôi…”

“Mong ngài đừng đụng vào hiện vật.”

Khuôn mặt xương xấu của Furukawa đỏ nhừ. Quản gia Kuramoto biết anh ta đang xấu hổ chứ không phải tức giận.

“Phiền ngài ghi nhớ.” Kuramoto nhắc lại lần nữa rồi lướt qua Furukawa, nghe thấy anh ta thở dài buồn bã.

Đi đến cửa nhà bếp, Kuramoto ngoảnh lại nhìn thì thấy anh ta vẫn đứng đó trong tư thế gục đầu ủ rũ, chỉ riêng đôi mắt lén nhìn về phía này.

Ông nhận ra, nhưng không thể cứ đứng đây để giám sát Furukawa, ông ném cho anh ta một cái nhìn cảnh cáo rồi ghi nhớ trong đầu là phải báo với chủ nhân chuyện này. Ông đẩy cánh cửa không mấy quen thuộc, rảo bước vào nhà bếp.

Phòng của Kuramoto.

1 giờ 5 phút đêm.

Có tia sáng leo lét từ đâu hắt lại, chắc chắn không phải là ánh sáng tự nhiên.

Ánh sáng?

Căn phòng của Kuramoto nằm tách biệt với nhà chính. Đang định đóng rèm cửa sổ thì nhìn thấy tia sáng, ông dụi mí mắt trĩu nặng, căng mắt nhìn ra ngoài màn đêm.

Ở mé Đông khu nhà có hai căn phòng dành cho người làm đối diện với nhà bếp, được phân cách bởi một đoạn hành lang nhỏ. Căn phòng phía Bắc, tức căn phòng quay về phía hành lang, là phòng ngủ của Negishi Fumie. Phòng của Kuramoto ở bên cạnh, nằm trong góc, có hai mặt tường nhìn ra sân giữa.

Ánh sáng gì thế nhỉ?

Lúc 10 rưỡi tối ông đã rửa xong núi bát đĩa trong bếp, sau đó đi kiểm tra buồng máy của bánh xe nước như mọi ngày.

Cửa vào buồng máy nằm ở phía Bắc của hành lang phía Tây, còn có một lối vào khác từ bên ngách tiền sảnh, nhưng ông hiếm khi ra vào bằng cửa này.

Sàn nhà sau cánh cửa thấp hẳn xuống, trần nhà chỉ cao ngang cửa. Đây là căn buồng hình chữ nhật, xây bàng bê tông, nằm ở phía Tây khu nhà. Ở góc trái còn có một cánh cửa thông ra cầu thang đi xuống buồng máy chìm một nửa dưới lòng đất.

Tường được xử lý cách âm, nên dù đứng ở hành lang phía Tây nhà chính cũng không nghe thấy tiếng ồn do bánh xe nước phát ra. Nhưng khi bước vào buồng máy, tạp âm dội ù tai y như đứng trong công xưởng.

Phía ngoài tường bê tông là ba bánh xe nước đồ sộ không ngừng chuyển động. Tiếng nước chảy, tiếng bánh xe quay, tiếng nước xối vào guồng… tất cả đều khác xa vẻ ‘tĩnh lặng’ đặc trưng của Thủy Xa Quán và cuộc sống thường nhật của con người nơi đây.

Ba trục bánh xe đâm xuyên qua tường, vắt ngang gian phòng. Trục máy làm bằng kim loại để đáp ứng được những yêu cầu về cường độ, độ hao mòn và hiệu suất truyền tải điện năng. Máy phát điện nằm ngang dưới đất, bao trọn cả ba trục quay. Mười năm trước, kiến trúc sư thiết kế khu nhà là ông Nakamura Seiji đã mời chuyên gia điện lực về chế tạo cỗ máy đồ sộ này.

Quản gia Kuramoto được giao nhiệm vụ quản lý phòng ốc và buồng máy, tuy chưa hiểu hết cấu tạo của hệ thống thủy xa, nhưng nhờ nghiên cứu sổ tay về vận hành và bảo dưỡng máy móc nên cũng ứng phó được với những vấn đề thông thường. Chừng mười năm qua, cứ nửa năm ông lại kiểm tra định kỳ, chỉ có một hai lần là phải mời chuyên gia đến xử lý sự cố.

Kuramoto kiểm tra mực nước qua ô cửa sổ trổ trên tường.

Gió mưa bên ngoài tuy đã yếu bớt nhưng vẫn chưa có dấu hiệu chấm dứt. Khoảng sân trước bên kia con kênh không có ánh đèn nào. Dưới bầu trời mây đen vần vũ, nước xô ào ào buộc những bánh xe khổng lồ mạnh mẽ chuyến động.

Khung cảnh trước mặt và bóng tối sau lưng khiến Kuramoto hơi chột dạ. Những lúc bình thường, căn phòng này đã khiến người ta cảm thấy bồn chồn, huống chi còn vào lúc gió mưa bão tố…

Kuramoto soi đèn pin qua cửa sổ để quan sát con kênh. Mực nước khá cao, nhưng vẫn còn một khoảng đáng kể nữa mới đến mức nguy hiểm. Nếu nước dâng đến mức nguy hiểm thì ông phải lên đầu nguồn để điều chỉnh cửa đập. Nhưng bây giờ thì chưa cần thiết.

Rồi ông kiểm tra các loại đồng hồ đo, cũng không vấn đề gì.

Ra khỏi buồng máy, Kuramoto lại bắt đầu kiểm tra cửa giả xem đã đóng kĩ chưa, bắt đầu từ tháp, đi một vòng theo chiều kim đồng hồ.

Cửa sổ phòng ăn, cửa sau hành lang phía Bắc đều ổn. Trên bờ tường bên trái hành lang treo tranh chỉ có vài lỗ thông gió trên cao, không có một cánh cửa sổ nào. Để tránh không cho nắng chiếu vào tranh, người ta còn giăng ván gỗ giữa những trụ nhà bên tay phải.

Ra khỏi sảnh nhỏ chẳng khác gì hang động, Kuramoto xuyên qua hành lang phía Đông để đi sang nhà ngang.

Bác sĩ Mitamura và giáo sư Mori đang ngồi trên sofa đánh cờ, Masaki ngồi cạnh xem. Còn nhà buôn tranh Oishi thì đã cầm chai brandy về phòng từ vài phút trước.

Kuramoto vẫn để ý sự việc ban nãy ở hành lang phía Bắc, bèn hỏi khách khứa xem Furukawa đi đâu thì được cho hay, khoảng 10 giờ rưỡi tối anh ta đã trở về phòng của mình trên tầng 2, tức là còn sớm hơn cả Oishi.

‘Tôi cũng phải về phòng đây.’ Masaki đứng dậy. Quản gia Kuramoto vô thức liếc đồng hồ, lúc này là 10 giờ 50 phút tối.

Từ hành lang phía Nam đi về tiền sảnh, dù Kuramoto đã quen một mình đi tuần quanh Thủy Xa Quán thiếu vắng hơi người, ông vẫn cảm thấy hơi khó chịu. Nhất là hôm nay, ban ngày còn xảy ra sự kiện không may kia, rồi lúc này khuya khoắt mưa gió bão bùng cùng tiếng sấm gầm gào phía xa khiến ông phải dừng chân không biết bao nhiêu lần vì hoảng hốt.

Đi hết hành lang phía Tây trở về phòng ăn, Kuramoto không thấy gì bất thường. Tất cả cửa sổ đều đóng nghiêm chỉnh, tranh trên tường vẫn treo ngay ngắn (chủ nhân Kiichi muốn ông phải đặc biệt chú ý điều này vì nhà đang có khách).

Kuramoto bước đến quầy pha chế ở phòng ăn, rót cho mình một ly rượu trước khi ngủ - đây chính là sở thích bí mật của ông. Thoáng nhìn rèm cửa sổ đã đóng kín, ông cố xua đi nỗi sợ hãi dâng lên trong lòng, thầm cầu nguyện cho cô giúp việc có lẽ đã không còn trên cõi đời này.

Mọi công việc trong ngày đã kết thúc, Kuramoto trở về phòng mình lúc 11 giờ rưỡi đêm. Sang phòng tắm dành cho người làm cạnh nhà bếp rửa ráy xong xuôi, cuối cùng ông đã có thể gỡ chiếc mặt nạ quản gia vô cảm mà thở phào nhẹ nhõm.

Thường ngày, ngồi trên chiếc ghế bập bênh kê sát cửa sổ, Kuramoto nhâm nhi ly rượu whisky và xem ti vi, cảm nhận sự thỏa mãn và yên bình sau khi kết thúc một ngày dài mệt nhọc. Nhưng vì sự kiện lúc ban ngày mà cảm nhận ông hôm nay khác hẳn.

Nhấp xong ly thứ hai, khi đã ngà ngà hơi men, ông tắt đèn, bước về phía giường, cố xua đi hình ảnh khuôn mặt Fumie đang chập chờn trong đầu. Lúc kéo rèm cửa sổ lại, ông thấy trong đêm thấp thoáng luồng sáng nhỏ.

Ánh sáng phát ra từ nhà ngang.

Ở sân giữa có vài ngọn đèn vườn, nhưng mưa gió khiến ánh sáng của chúng trở nên yếu ớt trong đêm khuya. Còn ánh sáng này mạnh hơn, khiến căn phòng phát ra nó trở nên đối lập với phòng ốc tăm tối xung quanh.

Chắc bác sĩ Mitamura và giáo sư Mori vẫn đang đánh cờ trong sảnh lớn. Nhưng không, ánh sáng này hắt ra từ cửa sổ hành lang phía bên trái tầng trên cơ mà.

Ánh sáng gì thế? Kuramoto tự hỏi. Chưa kịp nghĩ ra thì luồng sáng vụt tắt.

Có ai đang hút thuốc ngoài dãy hành lang đã tắt đèn à?

Không phải ánh sáng do bật lửa hay diêm, mà là ánh sáng của đèn pin cỡ nhỏ.

Kuramoto áp mặt sát vào lớp cửa kính đang bị mưa hắt, căng mắt nhìn vào bóng tối phía trước… Không thấy gì nữa. Có thế lờ mờ nhận ra đường nét ô cửa sổ, nhưng không thấy ánh sáng lập lòe khi nãy.

Chắc cũng chẳng phải chuyện gì to tát.

Kuramoto nhắc nhở bản thân chớ vì sự việc ban ngày mà sợ bóng sợ gió.

Cơ thể ông đã mệt mỏi rã rời. Lúc nhìn thấy Fumie rơi xuống, ông đã chạy như điên trên hành lang, cho nên lúc này hai chân đau ê ẩm.

Khẽ kéo rèm cửa lại, ông lên giường, chìm vào giấc ngủ.

Thư phòng của Fujinuma Kiichi.

1 giờ 15 phút đêm.

Không ngủ được.

Không khí về đêm dịu mát, nhưng cổ và ngực anh nhớp mồ hôi, dinh dính rất khó chịu. Có thể là vì trời mưa, không khí ẩm. Cũng có thể do anh bị cảm, đã ba ngày liền không tắm nên mới vậy.

Kiichi rất muốn tắm, nhưng Fumie xảy ra chuyện nên tạm thời không có ai giúp đỡ anh tắm gội. Anh có thể tự rời giường sang xe lăn, có thể tự thay quần áo, nhưng tắm gội thì phải có người hỗ trợ.

Có lẽ Fumie không còn trên đời nữa, từ ngày mai biết tìm ai chăm sóc mình đây?

Nhờ Kuramoto làm thay e không tiện. Kiichi luôn cho rằng ông là một ‘quản gia’ rất có năng lực, nhưng lòng trung thành của ông không dành cho anh mà là dành cho khu nhà này - một công trình kiến trúc không có sức sống.

Có thể thấy rõ điều đó qua việc ông ta hoàn toàn không để ý đến những thay đổi trong tâm trạng và sức khỏe của Kiichi. Như lần bị cảm này chẳng hạn, trước khi bị sốt hai ba ngày, anh đã có dấu hiệu sổ mũi, đau họng rất khó chịu, nhưng Kuramoto lại không hề nhận ra, cho đến lúc Fumie nói thì ông ta mới biết.

Có nên tìm một cô giúp việc khác?

Ngồi trong thư phòng, Kiichi chống hai tay lên bàn làm việc, gỡ tấm mặt nạ cao su trắng ra.

Đây là một căn phòng hình vuông rộng rãi. Ở mặt tường phía hành lang xây một lò sưởi gạch chỉ có chức năng trang trí chứ không thể sưởi ấm. Choán hết mặt tường phía đối diện là một tủ sách cao chạm trần nhà.

Da mặt Kiichi tiếp xúc trực tiếp với không khí ẩm thấp. Với một người phải đeo mặt nạ liên tục cả chục năm qua như anh, tiếp xúc này ít nhiều đem lại cảm giác được giải thoát, nhưng mặt khác, nó cũng khiến anh cảm thấy bất an như bị treo lơ lửng trên nóc một tòa nhà chọc trời.

Khuôn mặt phía sau mặt nạ…

Kiichi không bao giờ soi gương, nhưng trong trí óc anh hằn sâu nhận định rằng, đó là khuôn mặt đáng sợ nhất trên đời, một khuôn mặt lồi lõm vì bỏng lửa, thậm chí còn không ra hình người.

Anh nhắm chặt hai mắt, lắc lắc đầu, chật vật xua đi khuôn mặt xấu xí chập chờn ẩn hiện trong tâm trí, thay vào đó là một khuôn mặt xinh đẹp của người thiếu nữ.

Ôi, Yurie!

Yurie mới là điểm tựa của lòng anh. Như cách nói của Masaki, anh phải giam cầm nàng trong căn nhà chứa đầy những bức tranh phong cảnh huyễn hoặc của Issei, độc chiếm nàng mới tìm được ý nghĩa sống. Nhưng…

Nhưng, tuy nằm trong tay anh, dường như nàng lại rất xa xôi, anh không sao với tới được.

Anh bất lực, không thể làm gì hơn.

Bị giam chân ở đây suốt mười năm trời, lòng Yurie vẫn như mặt nước hồ phẳng lặng. Nàng giống một con búp bê vô hồn, và nếu nàng cứ tiếp tục như vậy thì tâm hồn Kiichi không thể nào tìm được bình yên. Nhưng, phải làm sao để trái tim Yurie rộng mở?

Kiichi vươn đôi tay vẫn xỏ găng trắng sờ lên mặt mình, cảm giác lồi lõm cách một lần vải vẫn vô cùng rõ nét.

Nếu khuôn mặt này, hoặc đôi chân này trở lại như trước…

Giờ đây nói ‘nếu…’ cũng chẳng có ý nghĩa gì, từ chục năm về trước Kiichi đã gạt bỏ suy nghĩ ấy. Anh không hi vọng gì ở tiến bộ y học mai sau, cũng đã thôi tập vật lý trị liệu. Nhưng chứng kiến Yurie mỗi năm càng thêm xinh đẹp, những suy nghĩ tưởng chừng đã sớm gạt bỏ lại quay lại giày vò anh.

Chợt có tiếng gõ cửa vang lên.

Ai đến vào giờ này thế nhỉ?

Kiichi vội vã đeo mặt nạ, đặt tay lên bánh xe lăn. Tiếng gõ cửa vẫn đều đặn, yếu ớt đến mức gần như bị tiếng gió mưa bên ngoài thổi tan.

“Ai đấy?” Giọng Kiichi khàn khàn, anh di chuyển từ thư phòng sang phòng khách, rồi tiến đến trước cửa.

“Ai vậy?” Anh hỏi lại lân nữa.

Lát sau, một giọng nói nhỏ nhẹ, bé như tiếng côn trùng đáp lời. “Là em, Yurie ạ.”

Kiichi lập tức mở cửa. Trong hành lang u tối, Yurie mặc chiếc váy ngủ trắng tinh đứng trước mặt anh.

“Khuya thế này, em có chuyện gì à?”

Kiichi rất kinh ngạc. Dù trước khi rời phòng ăn, anh đã dặn Yurie nếu thấy sợ khi ở trên tháp một mình thì có thể xuống phòng anh, nào ngờ nàng lại đến thật.

“Em không dám ở trong phòng một mình?”

“Không ạ.” Trái với điều anh nghĩ, nàng lắc đầu. “Không phải thế.”

“Vậy thì tại sao?” Kiichi cảm thấy nghi hoặc. Rõ ràng Yurie trông rất khác thường, sắc mặt nàng tái nhợt, môi tím ngắt run rẩy. “Có chuyện gì hả em?”

“Em nghe tầng dưới có tiếng động lạ bèn xuống xem thử. Thấy cửa phòng ăn mở toang. Em không yên tâm, lại ra hành lang nhìn.” Giọng Yurie ấp úng. “Em bật đèn thì thấy là lạ thế nào ấy, cửa sau hơi hé ra…”

“Cửa sau?”

“Vâng. Và một bức tranh trên hành lang đã biến mất.”

“Em nói sao cơ?” Giọng Kiichi vô thức cao lên. “Thật ư?” Yurie co người lại, gật đầu. “Em nghĩ sự việc rất nghiêm trọng, em…”

“Ở hành lang phía Bắc à?”

Yurie lại gật đầu, Kiichi nắm chặt tay vịn của xe lăn. “Anh sẽ gọi Kuramoto dậy, em cũng cùng ra xem sao.”

Hành lang phía Bắc

Sảnh lớn nhà ngang.

1 giờ 25 phút đêm.

Đúng như Yurie nói, cửa Đông phòng ăn bị mở toang. Tối nào, quản gia Kuramoto cũng đóng cửa này lại rồi mới đi ngủ.

Cửa sau đối diện cũng hé mở, Kuramoto tuyệt đối không thể bỏ quên nó, vậy mà lúc này…

Kiichi bảo Yurie đi gọi Kuramoto, còn anh đi vào hành lang phía Bắc.

Đúng thế, ở chính giữa dãy hành lang dài, trên tường bên trái thiếu mất một bức tranh. Đây là chỗ treo bức tranh nhỏ Đài phun nước, cả tranh lẫn khung đều đã biến mất.

Chỉ lát sau, Kuramoto mặc bộ đồ ngủ kẻ sọc xanh hớt hơ hớt hải chạy đến.

“Ông chủ, xảy ra chuyện gì thế?”

“Ông nhìn đi.” Kiichi chỉ tay lên tường.

“Hả?” Kuramoto kinh ngạc kêu lên, ra sức dụi đôi mắt còn ngái ngủ. “Thế này là…”

“Bị người ta lấy mất rồi. Chỉ có thể là như vậy.”

“Trước khi đi ngủ, tôi đi kiểm tra một vòng thì nó vẫn còn mà…”

“Thế tức là nó đã bị lấy mất sau khi ông kiểm tra.” Vị chủ nhân đeo mặt nạ nghiến răng, lườm người quản gia đang đứng thẳng tắp như khúc gỗ. “Trước khi đi ngủ, ông đã cài hết cửa sổ rồi chứ?

“Vâng, chắc chắn ạ.”

“Cửa sau đằng kia cũng vậy?”

“Đương nhiên ạ.”

“Nhưng bây giờ thì cửa không khóa.”

“Hả… kẻ trộm đột nhập vào chăng?”

“Trong lúc mưa gió thế này sao?” Kiichi cố gắng bình tĩnh phân tích tình hình. “Đường núi sạt lở, giao thông với thành phố gián đoạn, khóa cửa thì bị phá… nếu không có người từ trong này tiếp ứng thì kẻ bên ngoài không thể lẻn vào.”

“Nhưng…”

“Cũng có thể là ngược lại, có ai đó trong nhà đã lấy trộm bức tranh rồi trốn đi.”

“Trong đêm mưa gió thế này ư?” Bây giờ đến lượt Kuramoto hỏi lại.

Kiichi buồn bã lắc đầu. “Tôi chịu, nhưng hiện giờ cửa bị mở từ bên trong, một bức tranh biến mất, dù sao cũng phải hỏi mấy vị khách kia đã rồi tính.” Kiichi dặn Kuramoto kiểm tra lại cửa nẻo và các bức tranh, sau đó cùng Yurie đi về phía nhà ngang.

“Sao thế, anh Kiichi? Cả cô Yurie nữa?”

Lúc bước vào sảnh, hai người nghe thấy những âm thanh đanh gọn. Bác sĩ Mitamura ngồi trên ghế sofa trong góc phòng, trước mặt là bàn cờ, đối diện với anh ta là giáo sư Mori. Đã quá 1 giờ rưỡi đêm mà họ vẫn say sưa chơi cờ.

Kiichi vần xe lăn đến trước mặt hai người mặc đồ ngủ bên ngoài khoác áo choàng.

“Hai vị vẫn ngồi đây suốt từ tối đến giờ à?”

Mitamura căng thẳng gật đầu, hai mắt vằn đỏ chẳng rõ vì say rượu hay thức khuya.

“Bọn tôi định đánh nốt ván này rồi đi ngủ, phải không giáo sư?”

“Phải…” Mori gật đầu mờ ám, chỉnh cặp kính cho ngay ngắn, rồi ngờ ngợ nhìn Kiichi. “Khuya thế này rồi sao anh Kiichi…”

Kiichi không trả lời, tiếp tục hỏi. “Mấy người kia đều đi ngủ rồi à?”

“Đúng, đã đi ngủ từ lâu.” Mitamura đáp.

“Furukawa và Masaki đều ở trên tầng 2?”

“Vâng, rốt cuộc có chuyện gì vậy?”

“Chuyện là thế này, một bức tranh treo ở hành lang phía Bác đã biến mất.”

Nghe câu trả lời của Kiichi, Mitamura và Mori đều kinh ngạc biến sắc, đứng bật dậy.

“Biến… biến mất là sao?”

“Cả tranh lẫn khung đều không thấy đâu, và cửa sau thì bị mở toang.”

“Thế thì…”

“Khả năng là bị lấy trộm rồi.”

“Thế thì gay to!” Mori phát hoảng, toàn thân vặn vẹo. “Phải báo cảnh sát ngay!”

“Không kịp đâu, giáo sư ạ,” Mitamura nói. “Lúc chiều cảnh sát gọi điện đến báo là đường đang sạt lở, họ không tới được còn gì.”

“Thế à?”

“Tạm chưa bàn đến chuyện này, chúng ta đến hiện trường xem sao đã, anh Kiichi ạ.”

“Không.” Kiichi lắc đầu. “Trước hết, tôi muốn triệu tập các vị để hỏi vài câu đã.”

“Anh Kiichi, anh…” Mori tái mặt. “Anh cho rằng kẻ trộm nằm trong số chúng tôi ư?”

Kiichi đang định trả lời thì thấy quản gia Kuramoto từ hành lang phía Nam chạy đến, thở hồng hộc, hai vai nhô lên hạ xuống rất dữ dội.

“Các nơi khác không có gì bất thường, cửa ra vào, cửa sổ vẫn y hệt như lúc tôi đi kiểm tra.”

“Ông vất vả rồi.”

Kiichi lại ra lệnh cho Kuramoto đến phòng Oishi gọi ông ta dậy, Kuramoto lập tức vâng theo, không hỏi han gì. Kiichi quay sang nhìn Mitamura và Mori. “Phiền một người lên tầng 2 gọi giúp tôi Masaki và Furukawa.”

“Xảy ra chuyện gì thế?”

Một giọng nói từ cầu thang vọng xuống, mọi người lập tức nhìn về hướng đó.

“Nghe thấy dưới này ồn ào, tôi liền tỉnh ngủ. Anh Kiichi… Ồ, cô Yurie cũng ở đây sao, có chuyện gì vậy?”

Masaki mặc áo nỉ và quần thể thao màu ghi đi xuống cầu thang, một tay vịn thành cầu thang, tay kia dụi mắt. Anh nhìn mọi người.

Nghe Kiichi kể lại đầu đuôi, bàn tay đang định đưa lên che miệng ngáp của Masaki bỗng khựng lại.

“Tranh bị mất cắp?” Masaki tỉnh ngủ, mắt trợn tròn. “Ai đã làm chuyện này?”

“Có tranh bị lấy trộm ư?” Oishi hớt hơ hớt hải từ đâu kia hành lang chạy đến, đã hay tin do Kuramoto kể lại. “Đồ khốn! Tôi nhất định không tha cho kẻ gây ra chuyện này!”

“Khe khẽ thôi, anh Oishi. Anh có gào rách cổ họng cũng vô ích.”

Vị chủ nhân đeo mặt nạ lạnh lùng nhắc nhở nhà buôn tranh, sau đó nhìn những người tập trung trong sảnh một lượt.

“Furukawa vẫn chưa đến. Xin lỗi, tôi muốn phiền giáo sư đi gọi anh ấy dậy, được chứ?”

“Không vấn đề gì.” Vị giáo sư đại học đi lên cầu thang, mặt mũi tái nhợt.

Mitamura bỗng chạy theo. “Tôi cũng đi cùng, đề phòng bất trắc.”

‘Đề phòng bất trắc’, ngụ ý kẻ trộm tranh chính là Furukawa. Mitamura lo anh ta sẽ ra tay với giáo sư Mori.

Năm người ngồi lại tâm trạng đều nặng nề, nhìn theo bóng hai người kia lên cầu thang. Ai cũng cảm thấy hoang mang ít nhiều trước sự kiện này. Không ai nói gì, tiếng gió mưa ngoài kia làm rung chuyển cả bầu không khí trong sảnh.

Một lát sau Mori và Mitamura xuất hiện trở lại ở chỗ ngoặt cầu thang, không thấy bóng dáng Furukawa đâu.

“Thế nào rồi?” Kiichi ngẩng đầu hỏi họ. “Anh Furukawa…”

“Không thấy.” Mitamura nhô người ra khỏi thành cầu thang. “Trong phòng không có ai.”

Sảnh lớn nhà ngang.

1 giờ 50 phút đêm.

Lúc đó, trong những người đang có mặt ở đây, không biết có mấy người ý thức được rằng tình hình rất kì quái?

Ít nhất có Mori và Mitamura - hai người đi lên gác gọi Furukawa, ý thức được điều này. Còn những người khác, lúc nghe tin có người đã biến mất sau khi bức tranh bị lấy trộm chỉ lên xôn xao.

“Trong phòng không có ai?” Kiichi hỏi lại một câu y hệt.

“Vâng,” Mitamura vừa xuống cầu thang vừa đáp. “Cửa thì mở, hành lý vẫn còn trong đó.”

“Nhà vệ sinh thì sao?”

“Không có, buồng tắm cũng không. Chúng tôi gọi to rất nhiều lần, tìm khắp tầng 2 vẫn không thấy anh ấy.”

“Nhưng…” Kiichi ngừng nói giữa chừng, anh đã nhận ra sự kì quái trong chuyện này. Anh áp bàn tay đi găng trắng lên trán, cố nghĩ xem tiếp theo nên nói gì.

Mitamura dừng bước, nhìn xuống Kiichi. Còn Mori mặt mũi tái mét đứng đực trên cầu thang.

“Không thể nào…” Âm thanh khàn khàn phát ra từ đằng sau tấm mặt nạ.

“Đúng thế,” Mitamura tiếp lời.

“Cái gì không thể hả anh Kiichi? Anh Mitamura?” Nghe hai người đối đáp mơ hồ khó hiểu, Masaki sốt ruột xen lời. “Một bức tranh trên hành lang bị đánh cắp, một vị khách - anh Furukawa, thì không thấy đâu. Chẳng phải đã quá rõ rồi sao?”

“Masaki nói đúng đó!” Oishi đỏ mặt thét lớn. “Đừng lãng phí thì giờ nữa, mau truy bát tay thầy chùa ấy!”

“Có cuống lên cũng vô ích.” Kiichi nhìn thẳng vào Masaki và Oishi. “Hiện giờ Furukawa không ở trên gác, đó mới là vấn đề.”

“Thế là sao hả anh Kiichi? Rốt cuộc…”

“Anh ấy lúc này không thể không ở trên gác.”

“Hả?”

“Là thế này, anh Masaki ạ.” Mitamura đi xuống cầu thang, giải thích với Masaki đang ngẩn người khó hiểu. “Lúc nãy, cách đây vài giờ, anh Furukawa đã đi lên tầng 2. Lát sau, anh và anh Oishi cũng trở về phòng mình, còn tôi và giáo sư Mori ngồi lại dưới sảnh để đánh cờ. Mọi ngày chúng tôi thường không thức khuya, nhưng ban ngày hôm nay xảy ra chuyện kia, không hiểu sao não chúng tôi bị kích thích, không cảm thấy buồn ngủ.”

“Chẳng lẽ…”

“Anh nhận ra rồi đúng không? Chính thế đấy! Hai chúng tôi ngồi lì ở đây, nếu Furukawa đi xuống cầu thang thì chúng tôi phải biết chứ.”

“Sao lại thế được?” Masaki không thể tin nổi. “Có nhầm lẫn gì không thế?”

“Không nhầm lẫn đâu. ít ra chúng tôi có thể khẳng định là không có ai đi xuống cầu thang cả.” Mitamura nói chắc như đinh đóng cột rồi thở một hơi rõ dài. “Hiện giờ lại không tìm thấy anh Furukawa trên tầng 2.”

“Không thể có chuyện đó…”

“Đúng vậy. Có thể giải thích như thế này, anh ấy đang nấp ở một nơi nào đó trên tầng 2, hoặc đã trốn thoát qua một lối nào khác…”

Mitamura đi qua Masaki đang khoanh tay chau mày, bước đến bên Kiichi.

“Anh Kiichi, tôi cho rằng chúng ta phải lục soát tất cả các phòng trên tầng 2 và mọi ngóc ngách hành lang.”

“Ừm.” Kiichi gật đầu. “Tôi cũng đi cùng mọi người. Xin lỗi Masaki, cả anh Mitamura nữa, phiền hai anh nhấc tôi cùng xe lăn lên với.”

Kiichi ngoảnh sang dặn dò viên quản gia mặc đồ ngủ đang đứng thẳng người chờ lệnh. “Ông đứng canh cầu thang, nếu có kẻ hiềm nghi đi xuống thì phải chặn lại cho bằng được. Còn Yurie, em cũng ở lại đây chờ bọn anh, được không?”

Phòng số 5 tầng 2 nhà ngang

(phòng của Furukawa Tsunehito)

2 giờ sáng

Masaki và Mitamura đứng hai bên khiêng xe lăn lên cầu thang, Oishi hấp tấp đuổi theo sau, còn Mori dẫn đầu đặt chân lên hành lang tầng 2. Hành lang đang sáng đèn, vì Masaki đã bật đèn trước lúc xuống.

Nhìn từ đầu đến cuối hành lang không thấy gì khác thường. Nền trải thảm xanh rêu, trần nhà cao, cửa sổ trổ ra sân giữa che rèm dày cùng màu.

“Không thấy ai trong phòng nhỉ?” Vị chủ nhân đeo mặt nạ khẳng định lại lần nữa.

Mitamura lập tức gật đầu. Mori luôn tay đẩy kính mắt, cặp mày thưa khẽ run, miệng lẩm bẩm. “Tôi không nhìn thấy ai hết.”

“Các người khỏi cần rườm rà như vậy.” Oishi bực mình. “Nãy giờ tôi nghe nào thì biến mất, nào thì không thể, vân vân mây mây. Chẳng qua là các người không nhìn thấy lúc Furukawa chuồn đi thôi. Nên khẩn trương truy tìm bức tranh còn hơn là cứ dềnh dàng ở đây.”

“Anh Oishi.” Kiichi lừ mắt nhìn nhà buôn tranh. “Phiền anh yên lặng giúp. Cảm ơn anh đã quan tâm đến bức tranh, nhưng chúng ta nhất định phải biết rõ ở đây xảy ra chuyện gì trước đã.”

“Nhưng, anh Kiichi…”

“Anh Kiichi nói rất đúng.” Mitamura vân vê chiếc nhẫn đeo trên tay trái. “Anh cứ kêu ca kiểu này thì cũng chẳng giải quyết được gì. Báo cảnh sát cũng không ăn thua mà, chẳng lẽ anh còn định chạy ra ngoài trời mưa bão để tìm tranh à?

Oishi phồng mang trợn má, rồi nín lặng.

Kiichi nói với ba người kia. “Vậy thì trước hết, có thể phiền các vị kiểm tra cửa sổ không?”

Rất nhanh đã có kết quả.

Các ô cửa sổ nhìn ra sân giữa đều đóng kín và được cài chốt từ bên trong. Tất cả đều là cửa lật theo trục dọc nên dù mở to hết cỡ cũng không đủ cho một người lớn lách qua.

Bên phải hành lang có hai cửa ra vào. Ngay trước mặt là phòng số 4 của Masaki, còn phòng số 5 của Furukawa ở trong góc.

Kiichi vần xe lăn đến trước cửa phòng số 5, bảo Masaki mở cửa phòng ra rồi bước vào trong…

“Gì thế này?” anh lẩm bẩm.

Trong phòng bật đèn sáng trưng, mịt mù khói trắng, mùi gì đó giống hương hoa hồng xộc thẳng vào mũi, nồng nặc tới mức ngạt thở.

“Đó là mùi nhang,” viên bác sĩ ngoại khoa bước vào ngay sau đó giải đáp. “Vừa rồi tôi cũng giật mình, hình như anh Furukawa đã đóng kín cửa và tháp hương trong phòng.”

Mitamura chỉ tay về phía bàn làm việc. Trên mặt bàn có một chiếc gạt tàn chất đây tàn hương.

Kiichi bịt mũi, hỏi Mitamura. “Lúc nãy trong phòng cũng sáng đèn à?”

“Không, nãy tôi vào rồi mới bật đèn.”

“Đã kiểm tra nhà vệ sinh, buồng tắm rồi chứ?”

“Tôi đã ngó rồi.”

“Thế thì, Masaki…”

Nghe thấy Kiichi gọi tên mình, Masaki liền bước vào phòng.

“Có việc gì sao?”

“Anh vẫn ở suốt trong phòng mình à?”

“Đúng vậy.”

“Thế anh có nghe thấy phòng bên cạnh có động tĩnh gì lạ không?”

“Không, tôi không nghe thấy gì hết.” Masaki nheo mắt cố nhớ lại rồi lắc đầu.

“Chúng ta vẫn phải kiểm tra tất cả mọi chỗ có thể ẩn nấp, lần lượt theo trình tự.” Mitamura đi vào giữa đám khói mờ đục, bước đến bên cửa sổ, kéo rèm cửa sang một bên. “Cửa sổ vẫn đang đóng. Các vị đều nhìn rõ nhé, cả hai cánh đều cài chốt hẳn hoi. Bây giờ tôi sang kiểm tra cửa sổ phòng vệ sinh.”

“Không cần thiết,” Kiichi nói. “Bên đó lắp quạt thông gió, cửa sổ cố định không mở được. Lúc vào các anh có thấy kính bị đập vỡ không?”

“Không, chuyện này ngày càng khó giải thích. Giáo sư Mori nghĩ sao?”

“Dù sao, hiện tượng …” Mori đứng ở gần cửa ra vào, lấy khăn tay ra lau mắt kính bị hương khói làm nhòe. “Cửa sổ hành lang và trong phòng đều không có gì bất thường, tôi và cậu Mitamura ngồi miết dưới nhà đánh cờ. vậy thì chỉ có khả năng thầy Furukawa đang nấp ở một nơi nào đó trên tầng 2…”

Ông ta nói chưa dứt lời thì Mitamura đã mở toang cánh cửa tủ áo ra. Trong tủ chỉ treo mỗi bộ quần áo Furukawa mặc lúc đến đây.

Mitamura lại bò rạp xuống sàn nhòm vào gầm giường, giáo sư Mori cũng bước lại nhìn ngó gầm bàn, cả hai đều không có thu hoạch gì.

“Giáo sư cho rằng anh ta có thể nấp ở đó à?” Thấy Mori khom lưng bới giỏ đựng giấy lộn đặt trong xó nhà, Mitamura hài hước hỏi.

“Không, nhưng biết đâu bức tranh lại được giấu ở đây…”

“Thì ra là thế.”

Không chỉ tìm người, xem ra, ‘công cuộc tìm kiếm’ này khá đồ sộ. Masaki và Oishi cũng tham gia, họ bước vào lục soát toàn diện căn phòng, kể cả nhà vệ sinh và buồng tắm.

Ngăn kéo bàn, sau lưng kệ trang trí, cặp táp Furukawa để lại, bàn trang điểm, toa lét, bồn tắm… tất cả mọi nơi có thể cất giấu đều bị bới tung, rốt cuộc vẫn chỉ là con số 0 tròn trịa, điều duy nhất khẳng định được là… người đáng lẽ phải có mặt ở đây thì lại không thấy đâu.

“Trên giếng trời thì sao? Có lối lên đó không?” Mitamura hỏi Kiichi đang lặng lẽ quan sát tình hình tìm kiếm.

Lúc này khói hương đã tản ra ngoài rất nhiều, không còn khó thở như trước nữa.

“Hình như có thể trèo lên từ ngoài hành lang, tôi sẽ bảo quản gia xem xét.”

“Không.” Mitamura giơ tay ngăn Kiichi lại. “Tôi chợt nghĩ ra điều này.”

“Điều gì cơ?”

“Phòng của anh Masaki!”

“Phòng tôi?” Masaki hết sức kinh ngạc.

“Tôi không nói là anh giấu Furukawa. Nhưng có thể là vừa nãy nhân lúc anh xuống dưới nhà, anh ta đã lẻn vào phòng anh…”

“Thế ư? Cũng có thể lắm.”

“Vậy ta mau sang xem sao.”

Không đóng cửa phòng Furukawa, cả năm người đi luôn sang phòng số 4. Nhưng hi vọng của họ rất nhanh đã tắt ngấm, trong phòng Masaki không hề xuất hiện bóng dáng của Furukawa.

Cũng như lúc nãy, cửa sổ cài chốt, tủ áo, gầm giường, gầm bàn, nhà vệ sinh, buồng tắm… đều được kiếm tra kĩ. Masaki mở ngăn kéo bàn, mở cặp của mình ra, bên trong không có bức tranh nào hết.

“Chỉ còn trên giếng trời là chưa xem mà thôi.” Mitamura nhếch mép cười, liếc nhìn Kiichi ngồi trên xe lăn.

Kiichi gật đầu. “Gọi quản gia Kuramoto vậy.”

Lát sau, Kuramoto xách thang, cầm theo đèn pin, đi lên tầng 2. Masaki ‘đổi gác’ đi xuống tầng dưới canh chừng.

Kiichi, Mitamura, Mori, Oishi là bốn người giám sát, Kuramoto trèo lên thang, loay hoay một lúc mới mở được nắp cửa ra, sau đó bám vào hai bên miệng ô cửa vuông, thân hình cao lớn chật vật đu lên.

Ông bò quanh giếng trời một hồi, khá lâu sau đó mới bò xuống, người bám dây bụi bặm, vừa điều hòa nhịp thở vừa báo cáo với chủ nhân: Trên đó không có ai.

“Ông không bỏ sót chỗ nào chứ?” Kiichi lạnh lùng hỏi. Kuramoto lắc đầu, trả lời rành rọt. “Ngày trước tôi từng lên trên này một lần nên hiểu rất rõ cấu tạo của nó.”

“Chắc chắn không có ai?”

“Vâng, một con chuột cũng chẳng có.”

Chính câu nói này đã khép màn vụ việc.

Phó trụ trì Furukawa Tsunehito đã bốc hơi khỏi nhân gian từ tầng 2 nhà ngang Thủy Xa Quán.

« Lùi
Tiến »