Thủy Xa Quán

Lượt đọc: 3996 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
HIỆN TẠI
ngày 28 tháng chín năm 1986 phòng khách của fujinuma kiichi. 4 giờ 40 phút chiều.

Thực không ngờ, buổi tiệc trà chiều nay lại biến thành ‘cuộc họp điều tra’ vụ chị giúp việc Fumie ngã chết năm ngoái. ‘Cuộc họp’ kết thúc, tôi trở về phòng mình ở nhà chính, sau khi mời khách khứa tự do hoạt động cho đến bữa tối lúc 6 giờ rưỡi.

Nơi tôi ở là một chuỗi ba căn phòng gồm phòng khách, thư phòng và phòng ngủ chạy dọc hành lang phía Tây.🖼

Đầu Bắc hành lang là phòng khách rộng rãi, phía Nam là thư phòng và phòng ngủ. Phòng ngủ nằm ở phía Đông, kề sân giữa. Trong phòng khách có cửa thông với hai căn phòng còn lại, phòng ngủ cũng có cửa thông tới thư phòng. Riêng thư phòng không có cửa vào từ hành lang.

Nhích xe lăn đến bên cửa sổ phòng khách, qua tấm rèm cửa bằng ren màu kem, tôi nhìn ra khoảng sân giữa mịt mù dưới làn mưa, rồi lần tay vào túi áo choàng lấy ra mảnh giấy mà Tomoko đưa khi nãy.

Cút đi! Cút khỏi cái nhà này!

Tôi ngậm tẩu thuốc nhưng không châm lửa, chỉ chăm chú nhìn dòng chữ.

Ai viết lá thư này? Xuất phát từ mục đích gì?

Tôi rà soát lại toàn bộ suy nghĩ của mình.

Trước hết là kẻ nào đã nhét bức thư đe dọa vào khe cửa phòng tôi, và khi nào?

Oishi, Mori và Mitamura đến Thủy Xa Quán lúc hơn 2 giờ chiều. Người đến sớm nhất là Oishi. Khi đó tôi và Yurie ra cửa đón, chúng tôi đi xuyên qua hành lang phía Tây, chính là dãy hành lang trước mặt căn phòng này. Lúc đó dưới cửa phòng vẫn chưa có lá thư nào.

Sau đó ba vị khách đi về phòng, tôi và Yurie lại quay lại chính con đường này, vẫn chưa thấy thứ gì ở khe cửa.

Nếu xét tầm nhìn khi ngồi trên xe lăn, thì nhận định ‘vẫn chưa thấy thứ gì’ của tôi là rất đáng tin cậy. Dù tự vần bánh xe hay được người khác đẩy đi, thì tầm mắt của người ngồi xe lăn luôn hướng xuống sàn nhà phía trước mặt. Nếu dưới khe cửa có tờ giấy thì không lý gì tôi lại không nhìn thấy.

Sau khi tiếp đón ba vị khách, tôi và Yurie trở về tháp và ở đó cho đến gần 3 giờ chiều. Vừa xuống cầu thang thì tôi nghe cô giúp việc Nozawa Tomoko gọi lại.

Tomoko nói Shimada đưa cho cô ta tờ giấy này, thế tức là Shimada phát hiện ra nó vào tầm 2 giờ 50 phút chiều.

Giả sử Shimada không viết tờ giấy này, thì nó được nhét vào cửa phòng tôi trong khoảng thời gian từ 2 giờ 20 phút đến 2 giờ 50 phút. Có thể ba người khách kia nhân lúc quản gia Kuramoto và cô Tomoko không chú ý đã lén đến phòng tôi trong khoảng thời gian này. Đương nhiên cũng không loại trừ khả năng quản gia và cô Tomoko chính là ‘người gửi thư’.

Phân tích một cách khách quan thì rất khó mà khoanh vùng ‘người gửi thư’, điều duy nhất có thể khẳng định là: Tôi không phải ‘tác giả’ của lá thư ấy.

Chỉ dựa vào mẩu thư này thì chẳng thể phán đoán nổi điều gì, có nghĩ nát óc cũng vô ích.

Nếu như…

Tôi nhìn cánh cửa thông sang thư phòng, rồi lập tức lắc đầu.

Đừng suy nghĩ lung tung.

Lúc này có tiếng gõ cửa từ phía hành lang.

“Ai đấy?”

“Tôi, Shimada đây.”

Tôi nhìn đồng hồ, vừa đúng 5 giờ chiều. Sau tiệc trà, tôi đã bảo Shimada đến gặp tôi lúc 5 giờ.

Thật tuân thủ giờ giấc, tôi nghĩ vậy rồi cất giọng khàn khàn, mời y vào phòng.

“Xin phép làm phiền.”

Shimada nhanh nhẹn bước vào, nhìn quanh quất một lượt.

“Cản phòng đẹp quá! Bài trí rất tinh tế, tuyệt thật!”

“Mời cậu ngồi.”

Tôi mời Shimada ngồi sofa, còn mình vẫn ngồi trên xe lăn.

“Xin phép vào đề ngay, tôi mời cậu đến là vì…” Tôi chăm chú nhìn người đàn ông gầy gò ngồi lọt thỏm trong ghế sofa.

“Vì tờ giấy?” Y nói trước.

“Đúng. Cậu là người phát hiện ra nó nên tôi muốn hỏi tình hình lúc ấy. Nhưng trước đó…” Tôi liếm đôi môi khô khốc. “Cậu đã đọc nội dung trên giấy chưa?”

Shimada nở nụ cười dè dặt. “Tôi không thích đọc trộm thư tín của người khác. Nhưng, mẩu thư không để trong phong bì.”

“Tức là cậu đã xem?”

“Anh nghĩ sao?”

Tên này thật láu cá, tôi bực bội. “Cậu xem đi, tôi không hề định giấu giếm.” Tôi quăng tờ giấy lên bàn.

Shimada lặng lẽ cầm tờ giấy lên xem nội dung bên trong.

“Là thư đe dọa nhắm vào tôi.”

“Anh nói đối phương dựa vào cái gì để đe dọa anh?”

“Tôi…”

“Xin lỗi, nhưng anh có nghĩ ra mình đã làm gì để người khác có cớ đe dọa không?”

“Tuyệt đối không.” Tôi trả lời bằng giọng mơ hồ, rồi tiếp tục suy đoán của mình bằng giọng càng mơ hồ hơn. “Còn cậu, cậu nghĩ sao về giả thuyết của tôi, rằng Furukawa Tsunehito đã mất tích là người gửi lá thư này?”

“Anh Kojin?”

“Cậu có vẻ là người mê tiểu thuyết trinh thám, nên tôi cũng muốn thử phát huy trí tưởng tượng thử xem sao. Ví dụ như, Furukawa biến mất năm ngoái thực ra vẫn luôn ẩn nấp trong khu nhà, năm nay lại định âm mưu làm chuyện xấu xa gì đó?”

Shimada cau đôi mày rậm, nói nhiều hơn mọi khi. “Cứ cho là thế thì anh cho rằng anh ta đang trốn ở đâu?”

“Ở một nơi nào đó.” Tôi cố ý thăm dò Shimada “Chắc cậu biết Nakamura Seiji, người thiết kế khu nhà này là nhân vật thế nào chứ?”

“À há!” Shimada vỗ tay. “Ý anh là, trong khu nhà này có kết cấu ngầm chẳng hạn như mật thất hay địa đạo mà đến chủ nhân như anh cũng không biết?”

“Tôi cho rằng có khả năng này.”

“Ý kiến của anh rất hay, rất thú vị.”

Shimada gật đầu lia lịa, rồi nhẩn nha gấp tờ giấy lại, đặt lên bàn.

“Anh muốn tôi nhớ lại tình hình lúc phát hiện ra tờ giấy này nhỉ?”

“Đúng. Tôi nghĩ đây chỉ là một trò đùa nhảm nhí nhưng vẫn cứ băn khoăn, vậy nên phiền cậu kể lại một lượt.”

“Trò đùa! Anh thực sự nghĩ vậy à?”

“Tôi không muốn tưởng tượng đến chuyện năm nay lại có kẻ rắp tâm làm việc xấu.”

“Thì ra là thế.” Shimada nheo mắt nhìn mặt nạ của tôi. “Cũng chẳng có tình tiết nào đáng nói. Khi ba vị khách kia đến thì tôi đang ngắm tranh của ngài Issei. Tôi đi từ hành lang phía Bắc lại, đi khá chậm rãi, rồi đột nhiên phát hiện dưới khe cửa có thứ gì màu xanh lục, như một vết bẩn trên tấm thảm đỏ sẫm nên cảm thấy kì lạ.”

“Vết bẩn trên thảm?” Tôi hơi cúi người về phía trước, cầm tờ giấy trên bàn lên. “Lúc đó không có ai đi lại trên hành lang à?”

“Tôi không nhìn thấy ai cả.”

“Hừm.”

“Anh nghĩ sao?”

Tôi hơi do dự nhưng vẫn nói ra suy đoán của mình về thời điểm ‘thủ phạm’ đặt thư dưới khe cửa.

“Vậy là anh đã khoanh vùng được thời gian hành động của thủ phạm,” Shimada vừa nghe vừa nói. “Tôi cũng tin rằng anh không nhìn thấy vật gì khả nghi lúc ra tiền sảnh đón ba vị khách kia.”

“Thế sao?”

“Lúc tôi phát hiện ra lá thư này, nó thò hẳn ra ngoài khe cửa rất dễ thấy. Anh lại còn ngồi xe lăn, không thể nào không nhìn thấy được.”

“Ừ.” Tôi gật đầu, tâm trạng phức tạp.

“Chúng ta tạm thời chưa thể khoanh vùng hẹp hơn phạm vi ai là thủ phạm. Nếu xét những yếu tố không gian, thời gian thì còn suy đoán được ít nhiều, nhưng về động cơ của kẻ đó thì… Anh Kiichi, anh không có ý tưởng gì sao?”

“Tôi đã nói là không có rồi mà.”

“Thế thì… chúng ta cứ tạm coi như thế đã.”

Nhìn Shimada nhún vai, tôi bỗng nhận ra mình đã nói quá nhiều.

Nếu đúng là Shimada không ưa đọc lén thư người khác như những gì y nói, thì có thể y chưa hề đọc nội dung trong tờ giấy này thật, vậy thì, việc tôi mời y đến đây là sai lầm. Còn tôi, tôi rất không muốn có người đào bới tìm tòi vô nghĩa, phá hoại sự yên tĩnh của ngôi nhà.

“Anh Fujinuma này.” Shimada đứng lên, dường như nhận ra tôi muốn kết thúc cuộc trò chuyện. “Bên cạnh là phòng ngủ của anh à?”

“Đúng vậy.”

“Có những hai cánh cửa sao?”

“Cửa bên phải thông sang thư phòng.”

“Thư phòng? Thư phòng à, tuyệt thật!” Shimada hồn nhiên reo lên như một đứa trẻ. “Tôi đã từng mong ước có thư phòng. Nhà tôi ở trong một ngôi chùa cũ kỹ ở Kyushu, dù sao… tôi cảm thấy thư phòng chỉ phù hợp với những ngôi nhà kiến trúc kiểu phương Tây. Nếu có thể, anh cho tôi tham quan một chút được không?”

“Thật không may, cánh cửa đó hiện không mở ra được.”

Shimada ngạc nhiên. “Không mở được?”

“Vâng.”

“Ô…” Shimada khịt mũi, lại nhìn cánh cửa thông sang thư phòng. “Vui thật đấy… tôi thất lễ rồi. Thì ra là gian phòng không mở được.”

Hành lang phía Bắc.

5 giờ 50 phút chiều.

Sau khi Shimada rời đi, tôi vào phòng tắm ở phía Bắc phòng khách, gỡ mặt nạ cao su và găng tay ra, đặt lên bồn rửa mặt lắp thấp dành riêng cho mình, rồi dùng nước lạnh rửa khuôn mặt đang dính đầy mồ hôi.

Trên bồn rửa mặt không lắp gương, nên đã rất lâu rồi tôi không nhìn lại khuôn mặt xấu xí của mình, chỉ cảm nhận nó qua xúc giác trên đầu ngón tay.

Ở một mình trong phòng, tâm trạng khó tránh khỏi xốn xang, tôi ra ngoài để không nghĩ ngợi lung tung vô nghĩa nữa.

Trên dải hành lang đang bị gió mưa dữ dội bủa vây, tôi vần chiếc xe lăn quen thuộc. Tiếng guồng nước đơn điệu mà vội vã hơn ngày thường hòa trong âm thanh mưa rền gió giật nghe như nhịp đập của trái tim Thủy Xa Quán.

Tôi đi về phía tháp.

Ngó vào phòng ăn, tôi thấy quản gia Kuramoto đang sắp xếp bàn ăn, còn Nozawa Tomoko chắc đang bận trong bếp.

Vừa thoáng thấy tôi, Kuramoto đã vội đứng nghiêm cúi chào. Tôi không vào, tiếp tục đi tới hành lang phía Bắc.

Phía trước, bên phải, có một cánh cửa màu đen. Tôi nhớ lại điều đáng lo ngại Tomoko nói với tôi sáng nay. Hình như cô ta đã nói, ‘Có mùi rất lạ…’

Mùi lạ?

Tôi bảo đó chỉ là do tâm lý, nhưng cô ta vẫn hoang mang

Liệu Tomoko có phải là kẻ đe dọa tôi?

Đương nhiên cô ta có cơ hội để hành động. Nhưng con người u ám, nhút nhát này có thể làm ra chuyện lớn mật thế sao?

Tôi cho là không thể. Trước hết, tại sao cô ta muốn tôi phải ‘cút đi’?

Thế thì…

Quản gia Kuramoto thì sao?

Giả sử bức thư đó là do Kuramoto viết…

Tôi dừng xe lăn, nhìn ra sân giữa qua ô cửa sổ ở hành lang. Mưa rơi xuống mặt hồ làm bắn lên vô số hạt nước ánh đèn trong nhà ngang le lói phía xa xa.

Mẩu thư đưa cho Shimada xem lúc nãy, giờ tôi đã nhét lại vào áo choàng, nhắm mắt, suy ngẫm về tờ giấy màu xanh nhạt ấy.

Kuramoto cũng có cơ hội ra tay.

Mục đích của ông ta là gì? Trong hàng chữ đó ẩn chứa hàm ý gì?

Trước giờ tôi vẫn luôn cho rằng, điều quan trọng nhất đối với quản gia Kuramoto là khu nhà này chứ không phải chủ nhân của nó là tôi. Ông ta không phục vụ tôi, mà là phục vụ Thủy Xa Quán. Xét từ góc độ này thì ông ta hoàn toàn có khả năng chán ghét tôi.

Nhưng tôi vẫn băn khoăn. Giả sử Kuramoto muốn đe dọa tôi thật thì ông ta phải dùng một cách hiệu quả hơn, thận trọng hơn mới đúng.

Lẽ nào…

Người tiếp theo bị tôi nghi ngờ là Yurie, nhưng tôi lập tức phủ định luôn.

Không đời nào, tuyệt đối không thể.

Khi đi ngang qua phòng khách để ra cửa đón khách, tôi không phát hiện thấy gì lạ. Sau đó Yurie luôn đứng cạnh tôi, vì thế nàng không có cơ hội để nhét bức thư vào khe cửa. Đúng thế. Chính là như vậy.

Tôi vần bánh xe lăn, chuyển mạch suy nghĩ sang một hướng khác.

Vậy thì, ‘thủ phạm’ chỉ có thể là một trong số những vị khách đến đây.

Sau nhận định này, tôi cảm thấy lòng nhẹ nhõm hẳn.

Trong bốn vị khách viếng thăm thì có một người không mời mà đến là Shimada Kiyoshi, cũng là kẻ ít bị tình nghi nhất. Còn lại ba người Oishi Genzo, Mori Shigehiko và Mitamura Noriyuki, ai mới là thủ phạm? Cả ba người họ đều có cơ hội thực hiện ngang nhau, mà như vậy thì không thể thu hẹp phạm vi đoán định được. Nhưng nếu xét về động cơ thì sao?

Nếu nhà buôn tranh kia là thủ phạm, thì anh ta muốn lấy gì từ tôi? Đương nhiên là tranh của cha tôi rồi. Cả tay bác sĩ ngoại khoa và vị giáo sư đại học kia cũng vậy. Nhưng nếu muốn tranh thì tại sao kẻ đó lại chỉ đòi đuổi tôi ra khỏi đây?

Lẽ ra phải đe dọa trực tiếp hơn mới đúng.

Tôi nhìn lướt một lượt những bức tranh phong cảnh treo trên tường bên tay trái, chầm chậm đi đến hành lang phía Bắc. Rèm trên cửa sổ trổ ra sân giữa đã được vén hết lên, những ngọn đèn cách quãng tỏa sáng yếu ớt, hành lang chạy dài trông như một đường hầm màu xám.

Tôi nhớ lại cái đêm mưa to gió lớn năm ngoái, một bức tranh treo trên tường hành lang phía Bắc đã không cánh mà bay. Đó là một tác phẩm nhỏ có nhan đề Đài phun nước, kích thước 455mm x 333mm, với bối cảnh là bầu trời lúc gần sáng. Đây là một bức tranh đen trắng về một đài phun nước nằm trên ngọn đồi, dòng nước uốn éo, và mây trời như cuộn sóng trên không…

“Tôi xin mạn phép thưa thế này, sau một năm xa cách, cô Yurie lại xinh đẹp thêm rồi.”

Trong tiếng mưa rơi hỗn độn, một giọng nam khẽ khàng vọng lại từ sau cánh cửa đóng chặt phía sảnh nhỏ trước mặt. “Tôi thật ghen tị với chủ nhân nơi này.”

“…”

“Điều này là đương nhiên. Anh ta cất giấu biết bao nhiêu tác phẩm tuyệt vời trong Thủy Xa Quán này, thậm chí, với một mỹ nữ tuyệt sắc như cô, anh ta còn…”

Đó là giọng của Mitamura Noriyuki. Dù không nghe thấy tiếng đáp lại, nhưng dường như Yurie đang ở đó với hắn.

Tôi nín thở, im bặt, chầm chậm nhích xe lăn đến gần cửa.

“Đúng rồi, thực ra tôi có một nguyện vọng mong cô lắng nghe giúp…”

“… ”

“Tối nay cô Yurie có thể cho tôi xem bức tranh treo trong phòng cô không? Lần đầu đến đây tôi đã từng thấy nó nhưng bây giờ rất muốn được ngắm lại.”

“…”

“Không, cô đừng cho anh Kiichi biết. Anh ấy mà biết thì chắc sẽ không vui đâu. Tôi còn có rất nhiều điều muốn chia sẻ riêng với cô Yurie, tin rằng cô sẽ cảm thấy hứng thú. Thế nào ạ? Không vấn đề gì chứ?”

“Vâng, tốt quá! Vậy thì đêm nay, sau 12 giờ, cứ thế nhé!”

Yurie!

Tôi gần như lớn tiếng thét lên.

Cách một lần cửa, tôi không thể nhìn thấy Yurie gật đầu trước lời đề nghị của Mitamura, cũng không nghe rõ nàng nói gì, nhưng tôi cảm nhận được rằng nàng đã không từ chối.

Tại sao không từ chối?

Tại sao em lại đồng ý với hắn…

Lòng dạ rối bời, tôi gắng hết sức để duy trì bình tĩnh. Tôi muốn đẩy cửa ra để nói với họ: Tôi đã nghe thấy những lời các người nói cả rồi.

Nhưng…

Có phải là tôi đang ghen không?

Nỗi chán ghét bản thân đang dâng lên vô tận trong tôi, khiến tư duy của tôi tạm thời bị tê liệt.

Đúng là Yurie xinh đẹp hơn năm ngoái thật.

Vì thế tên bác sĩ ngoại khoa năm ngoái còn giữ ý, năm nay trở nên hau háu cũng là lẽ tự nhiên. Nhưng, cho dù là vậy…

Tôi cảm thấy mình bị đánh gục hoàn, bèn chuyển hướng xe lăn, quay trở lại hành lang mờ tối.

Phòng ăn.

7 giờ 10 phút tối.

“Chiếc ti vi kia mua từ bao giờ thế?” Oishi Genzo vừa cầm khăn ăn lau cái miệng bóng nhẫy, vừa lớn tiếng hỏi tôi. “Trong căn phòng cổ điển mà lại có ti vi, thật lạc quẻ.”

“Tôi mua nó vào mùa thu năm ngoái, sau khi xảy ra sự việc không vui kia.” Tôi nhìn chiếc ti vi cỡ lớn đặt sát tưởng. “Vì bỗng cảm thấy ngôi nhà này quá tĩnh lặng.”

Cho đến năm ngoái, chỉ trong phòng của chủ nhân và phòng của hai người làm là có lắp ti vi.

“Tôi bật ti vi được không?”

“Anh cứ tự nhiên.”

Oishi cầm điều khiến trên bàn lên bật ti vi. Vùng này tín hiệu vô tuyên vốn đã kém, hôm nay lại xấu trời, nên màn hình rất nhòe.

“Chà, bản tin cảnh báo bão kìa.”

Oishi nói to, khiến tất cả mọi người đều chú ý vào màn hình.

Trên ti vi nói cơn bão số 16 càn quét khắp vùng Kyushu đang tiến về phía Đông, dự báo từ đêm nay cho đến sáng sớm mai, sau khi di chuyển qua biển Nhật Bản bão sẽ suy yếu, nhưng ở khu vực Chugoku vẫn có mua to, cần hết sức cảnh giác.

“May mà đường sá không sạt lở thêm,” Mitamura nói, trên tay cầm ly rượu brandy.

“Cơn bão năm nay cũng đi cùng lộ trình với cơn bão năm ngoái nhỉ.” Oishi cười nhạt nhẽo. “Ôi dào, chỉ là ngẫu nhiên thôi. Bác Kuramoto cho tôi một ly whisky đá được không? Anh Kiichi có cần thêm đá không?”

“Không cần đâu, tôi không muốn uống nữa.” Tôi cầm tẩu thuốc lên. “Các vị cứ tự nhiên. Cậu Shimada cũng làm một ly chứ?”

Shimada lúc này khác hẳn với ban ngày. Khi ăn tối, y hầu như không nói một lời, chỉ mười đầu ngón tay là không ngớt động đậy. Rồi chẳng biết tự lúc nào, trước mặt y bày một hàng các ‘tác phẩm’ làm từ khăn ăn và vỏ bánh kẹo, không chỉ hạc giấy hay thuyền giấy, mà còn có nhiều hình thù phức tạp, lạ lùng hơn. Có lẽ tay y đã gấp giấy thành quen.

“Rượu à?” Shimada như bừng tỉnh khi nghe tôi hỏi, tay dừng lại. “Vậy thì tôi cũng nhấp một chút.”

Sau khi đưa ly rượu bỏ đá cho Shimada, Oishi giơ cao ly rượu trong tay mình, ngụ ý cạn chén.

“Vì những tuyệt tác của danh họa Issei!” Mitamura tiếp lời. “Cũng vì sức khỏe của chủ nhà đáng kính, vì sắc đẹp của cô Yurie!”

Nghe hắn lấy lòng một cách trắng trợn, Yurie ngồi bên tôi mỉm cười. Chứng kiến tất cả, tôi cảm thấy ngực mình nghẹn lại.

Yurie chưa kể với tôi cuộc đối thoại giữa nàng và hắn ta, còn tôi lại chẳng muốn hỏi về điều đó.

“Giáo sư này.” Mitamura quay sang hỏi Mori Shigehiko đang còng lưng nhìn chằm chằm mặt bàn. “Sao hôm nay anh yên tĩnh quá vậy?”

“Thế ư?” Mori đưa tay chỉnh cặp kính gắn máy trợ thính để che sự bối rối.

Tôi cũng nhận ra ông ta không bình thường. Từ trước bữa ăn cho đến giờ, ông ta vẫn luôn cúi đầu im lặng. Tuy Mori vốn không uống được rượu, cũng không thạo nói năng nhưng hôm nay ông ta hết sức kì lạ.

Nhớ lại thì, kể từ sau tiệc trà chiều nay, ông ta đã đăm chiêu nghĩ ngợi thế này rồi, có vẻ bồn chồn, bất an.

“Anh đang lo lắng gì à?” Mitamura hỏi tiếp.

“Không…” Vị giáo sư mập mờ lắc đầu, rồi chợt ngẩng đầu lên như đã hạ quyết tâm.

“Có lẽ… tôi nên nói ra thì hơn.” Ông ta nhìn sang Shimada đang mân mê ly rượu trong tay. “Cậu Shimada, thực ra tôi vẫn đang băn khoăn một chuyện.”

“Chuyện gì vậy?”

“Chiều nay cậu có nhắc đến việc cô Fumie ngã chết năm ngoái.”

“Vâng, chắc giáo sư có manh mối gì?”

“Nên nói thế nào nhỉ…” Giáo sư Mori áp tay lên vầng trán vuông. “Tôi không rõ nó có đáng được gọi là manh mối hay không. Lúc chiều cậu nói không phải tai nạn, mà là một vụ án giết người, đúng không?”

“Phải, nhưng những suy luận của tôi xoay quanh chiếc thang máy còn quá nhiều lỗ hổng, đúng như anh Mitamura nhận xét.”

“Nghe suy luận của cậu, tôi mới chợt nhớ ra một điều. Chi tiết này quá nhỏ nên trước đây tôi không để ý đến.”

“Ồ?” Shimada đặt ly rượu xuống, liếm môi. “Là gì vậy?”

“Bấy giờ, chúng tôi chạy ra tiền sảnh khi nghe thấy tiếng lao xao,” Mori đáp. “Tiếng hô của bác Kuramoto vọng sang tận nhà ngang, rồi tiền sảnh náo loạn. Chúng tôi đều cảm thấy có chuyện lớn đã xảy ra nên mới cùng chạy lại. Sau khi cô Fumie bị nước cuốn đi, chúng tôi lại trở vào nhà ngang.” Giáo sư Mori lại chỉnh cặp kính, dùng giọng điệu như tự nói với bản thân kể lại chuyện một năm về trước.

“Khi đi trên hành lang nhà ngang, hình như tôi nhìn thấy…”

“Anh nhìn thấy gì?”

“Thấy thảm trải hành lang bị ướt.”

“Thảm?”

“Đúng. Tôi nhớ là khi quay trở lại nhà ngang thì thấy thảm trải trên hành lang phía Nam ướt sũng nước.”

“Thực ra anh định nói gì?” Nhà buôn tranh Oishi chen vào.

“Anh Oishi! À, thì ra là thế ạ…” Shimada gật gù, mắt nhìn Mori Shigehiko, tay lại bắt đầu gấp giấy. “Mời giáo sư nói tiếp.”

“Cậu rõ rồi chứ?” Giáo sư Mori rời tay khỏi gọng kính. “Sau khi sự việc xảy ra, dù đầu óc mơ màng nhưng tôi vẫn nhớ là mình đi đầu trong số bốn người quay trở lại nhà ngang, đằng sau tôi là anh Oishi, cậu Mitamura và phó trụ trì Furukawa. Lúc đó ai cũng bị mưa hắt ướt như chuột lột nên việc thảm trải sàn bị ướt sau khi chúng tôi đi qua là chuyện đương nhiên. Nhưng chỗ thảm bị ướt lại ở đoạn chúng tôi chưa bước đến…”

Mori nói đến đây, cả phòng ăn đều im phăng phắc, chỉ nghe tiếng gió mưa vần vũ bên ngoài, và tiếng sấm từ xa vọng lại.

“Thế nghĩa là…” Oishi hơi bức xúc. “Đã có người bị ướt nước mưa đi qua dãy hành lang đó trước khi chúng ta quay trở về?”

“Hình như vậy,” Shimada nói. “Tóm lại là khi các vị nghe thấy tiếng ồn ào rồi chạy ra cửa thì đã có ai đó, người, hoặc ít nhất là giày, ướt nước mưa trà trộn vào các vị. ‘Các vị’ ở đây là chỉ bốn người chạy lại từ nhà ngang, trong đó có ba người đang hiện diện tại đây và anh Masaki đã qua đời. Tiếp theo… à, tôi nói tiếp có được không hả giáo sư?”

“Mời cậu.” Mori gật đầu, sắc mặt nhợt nhạt.

“Vấn đề tiếp theo là, tại sao người ấy lại bị ướt? Do tắm sao, chắc không phải. Bấy giờ có ai đang ngâm mình trong bồn nhảy ra hay đang tắm gội dở không?”

Không ai trả lời.

“Cũng có những khả năng khác. Ví dụ, có ai đó đánh đổ lọ hoa? Van nước trong nhà vệ sinh bị hỏng? Không phải à? Vậy thì chỉ có khả năng là người ấy bị ướt nước mưa.”

Shimada nhìn giáo sư Mori, trưng cầu ý kiến.

Ông ta gật đầu. “Vâng, tôi cũng nghĩ thế. Trong số chúng tôi đã có ai đó bị ướt nước mưa từ trước.”

“Vấn đề tiếp theo là, người ấy bị ướt từ khi nào, ở đâu? Tôi muốn hỏi, có vị nào chủ động thừa nhận trước đó mình đã bị dính nước mưa không? Và mời vị này giải thích luôn lý do được không ạ?”

Câu hỏi của Shimada không nhận được hồi đáp, bầu không khí trong phòng trầm lắng trở lại.

“Không có. Không có ai.” Shimada hài lòng, tiếp tục nói một hơi. “Vậy thì có thể kết luận, người ấy bị ướt khi ra ban công của phòng tháp. Không còn nghi ngờ gì nữa, người này có liên quan đến việc chị Fumie bị ngã chết. Nói thẳng ra, chính là hung thủ đẩy Fumie ngã khỏi tháp.”

Nhà buôn tranh Oishi há miệng như định phản bác Shimada, nhưng lại không tìm ra lý do gì xác đáng. Giáo sư Mori thì cầm khăn tay lau mồ hôi trên trán. Bác sĩ Mitamura mặt tỉnh bơ, nhìn chằm chằm ly rượu trên tay.

Shimada quan sát một lượt tất cả mọi người rồi lại nói. “Chưa biết chừng còn tồn tại khả năng khác, nhưng dù sao tình tiết giáo sư Mori vừa cung cấp, ít ra cũng giúp tôi đưa ra được kết luận rằng, Negishi Fumie đã bị kẻ ác sát hại. Anh Kiichi thấy thế nào?”

“Tôi không có ý kiến gì.” Tôi đáp thẳng thừng.

“Anh Mitamura thì sao?”

Mitamura hừ một tiếng. “Anh Shimada muốn dựa vào chi tiết này để chứng minh thủ phạm giết người trong vụ án năm ngoái không phải là phó trụ trì Furukawa chứ gì?”

“Đúng thế.” Sau khi trả lời viên bác sĩ, Shimada hạ thấp giọng. “Có điều, tôi chưa thể khẳng định chắc chắn. Khi cô Fumie bị sát hại thì Furukawa có chứng cứ ngoại phạm rõ ràng, vì thế anh ta cũng không phải là hung thủ sát hại Masaki. Tuy nhiên, đây chỉ là cách loại trừ hiềm nghi vô cùng bị động.”

“Phải.”

“Nhưng, anh Mitamura này, nếu hiện nay chúng ta đã nắm vững sự thật về thang máy và thảm trải hành lang, thì tại sao không cùng ngồi xuống đánh giá lại sự việc năm ngoái? Nếu hung thủ không phải Furukawa Tsunehito thì là ai?”

Mitamura nhún vai, nhấp một ngụm rượu.

“Vì thế…” Shimada lại nhìn từng người ngồi quanh bàn. Không ai nói gì, quản gia Kuramoto đứng chờ lệnh bên mé tường húng hắng vài tiếng kì quặc. “Tôi không muốn lãng phí thì giờ của các vị, nên muốn đưa ra một đề nghị. Chúng ta hãy tạm gác lại vụ của Fumie để nói về vấn đề Furukawa đào tẩu tối hôm đó… không, phải nói là mất tích mới đúng, vụ mất tích của Furukawa Tsunehito. Tôi đã nghe nói sơ sơ, bây giờ chúng ta có thể thảo luận cụ thể về tình hình khi anh ta biến mất khỏi tầng 2 nhà ngang không?”

« Lùi
Tiến »