Sau khi lục soát triệt để khắp tầng 2 nhà ngang, việc Furukawa biến mất một cách bí hiểm đã được xác thực…
“Không thể có chuyện vô lý như thế được!”
“Nên tôi mới nói là hai người đã không để ý lúc anh ta đi xuống tầng 1.”
“Sofa ở chỗ này, cầu thang thì ở ngay kia, làm sao mà bỏ sót được?”
“Vì hai người quá mải đánh cờ ấy!”
“Nếu chỉ mình tôi thì có thể như vậy, nhưng cả giáo sư Mori cũng ngồi đây, muốn tránh thoát hai cặp mắt không phải chuyện dễ dàng đâu. Chắc chắn ở đây phải có quỷ kế gì đó…”
“Cậu Masaki không nghe thấy tiếng động gì khác thường thật à?”
“Tôi không nghe thấy gì hết, giáo sư ạ.”
“Tóm lại là không thấy tay thầy chùa ấy đâu, và một bức tranh đã biến mất. Chúng ta đùng bận tâm về những chuyện nhàm chán nữa.”
“Nhưng, anh Oishi này…”
“Tác phẩm quý giá của danh họa Issei đã bị ăn trộm mất đấy!”
“Tôi biết rồi, vậy thì…”
Mọi người vây quanh vị chủ nhân ngồi trên xe lăn vừa đi xuống, mỗi người một lời.
“Các vị bình tĩnh.” Fujinuma Kiichi thể hiện cái uy của chủ nhà, ra lệnh cho khách khứa. “Các vị có tranh luận nữa cũng vô ích, chúng ta phải xác nhận tất cả những điểm cần xác nhận trước đã. Tiếp theo nên làm gì thì mong các vị để tôi tự quyết định.”
“Trước hết vẫn nên báo cảnh sát!” Oishi nói văng nước miếng.
“Tôi sẽ tự cân nhắc.” Kiichi lừ mắt nhìn ông ta.
“Nhưng…”
“Không bàn đến chuyện Furukawa đã chuồn khỏi tầng 2 bằng cách nào, dựa trên tình hình hiện giờ thì rất có thể anh ta đã lấy trộm bức tranh. Vấn đề là anh ta đã trốn đi đâu.”
“Cửa sau bị mở…”
“Trời đang mưa to, dù có ra ngoài bằng cửa sau thì anh ta vẫn chưa thể đi xa. Anh ta cũng biết là đường xuống núi đang bị gián đoạn.”
“Anh Kiichi suy nghĩ quá máy móc đấy. Những kẻ bị dồn vào bước đường cùng sẽ không hành động theo lẽ thường… ”
“Xin lỗi, thưa ông chủ,” Kuramoto ngắt lời khi Oishi đang bô bô liến thoáng. “Có một chuyện nhỏ đã xảy ra trước khi tôi đi ngủ.”
Quản gia báo cáo với Kiichi về hành động đáng ngờ của Furukawa ở hành lang phía Bắc bằng giọng điệu khuôn phép và kết luận. “Tôi không biết phải nói thế nào, nhưng trông anh ta rất không bình thường, cứ như bị thứ gì nhập vào vậy.”
“Thế à?” Kiichi gật đầu, khoanh tay trước ngực.
Trước kia, Kiichi đã từng nhìn thấy Furukawa có những hành động như bị tâm thần.
Nếu vậy thì những lời Oishi nói trước đó cũng không phải không có lý. Có lẽ những kẻ rơi vào bước đường cùng sẽ không hành động theo lẽ thường.
Nhưng, với tình hình hiện giờ thì nên xử lý ra sao?
Kiichi vắt óc suy nghĩ.
“Dù sao thì cứ rối lên kiểu này cũng chẳng giải quyết được gì. Tôi đã liên lạc với cảnh sát rồi, nhưng họ bảo phải chờ đường sá thông suốt mới đến được. Chúng ta cũng không thể ra ngoài tìm anh ta một cách vô phương hướng…”
“Đúng thế.” Mitamura phụ họa. “Tìm Furukawa không hề dễ, tinh thần anh ta cũng đang không bình thường, có thể còn gây ra nguy hiểm.”
“Xe thì sao? Xe không bị anh ta lấy mất chứ?” Giáo sư Mori bỗng nghĩ đến một vấn đề.
Mitamura đáp, “Anh đừng lo, hình như Furukawa không biết lái xe.”
“Thế chúng ta cứ ngồi đây đợi suông à?”
“Anh Oishi…” Kiichi nhìn ra cửa sổ phía sân giữa. “Vậy bây giờ anh chạy ra ngoài tìm anh ta nhé?”
“Làm thế sao được?” Oishi cứng họng.
Kiichi lạnh lùng nhìn nhà buôn tranh, rồi đề nghị với mọi người. “Tôi thấy đêm nay chúng ta không giải quyết nổi việc gì đâu. Khuya quá rồi, các vị nên về nghỉ ngơi đi. Những chuyện khác chờ sáng mai hẵng hay. Như vậy được chứ?” Nói rồi Kiichi lặp lại câu giục đi ngủ với Yurie đang ngồi trên sofa, mặt cúi gằm im lặng suốt từ đầu tới giờ, xong anh đặt tay lên bánh xe và dặn dò quản gia. “Ông Kuramoto, nhớ kiểm tra lại một lần toàn bộ cửa nẻo nhé!”
“Vâng.”
‘Vậy…” Vị chủ nhân đeo mặt nạ xoay người, quay lưng về phía các vị khách. “Bữa sáng ngày mai sẽ muộn hơn mọi ngày. Đêm nay các vị đừng ra khỏi phòng. Tôi không muốn lại xảy ra điều gì phiền toái nữa.”
Hành lang phía Bắc.
2 giờ 50 phút sáng.
Ra khỏi nhà ngang, Kiichi và Yurie đi dọc hành lang phía Bắc trở về Nhà chính. Quản gia Kuramoto đi về hướng ngược lại, làm việc mà chủ nhân giao phó.
Kiichi tự vần bánh xe lăn, Yurie đi bên cạnh anh. Thân hình mảnh mai run rẩy dưới lớp váy ngủ màu trắng.
“Em lạnh à?” Kiichi thấp giọng hỏi.
Yurie đưa tay xoắn tóc, khẽ lắc đầu.
“Thật phiền phức.” Kiichi thở dài một hơi, nói nhỏ. “Anh không muốn làm to chuyện, nhưng không ngờ anh ta lại chạy ra ngoài trong tiết trời mưa gió thế này…”
Chẳng lẽ thần kinh anh ta không bình thường?
Kiichi vừa đi, vừa liếc nhìn các bức tranh treo trên tường hành lang.
Những bức tranh này liệu có ma lực khiến người ta phát điên thật không?
Bỗng dưng, anh mang máng hiểu ra điều gì đó. Tuy hình thức biểu hiện khác nhau, nhưng anh cũng không thể thoát khỏi lời nguyền từ những bức tranh của cha mình, đến mức gần như bị chúng thao túng vậy. Thỉnh thoảng anh có cảm giác như thế.
Chẳng bao lâu sau, cửa phòng ăn đã hiện ra trước mắt Kiichi, và cánh cửa sau bị mở ban nãy cũng lọt vào tầm mắt. Lúc này, sau lưng anh bỗng vang lên tiếng bước chân.
“Anh Kiichi, chờ một chút…”
Anh ngoảnh lại nhìn thì thấy Masaki mặc áo nỉ, quần thể thao, dáng vẻ hoàn toàn không ăn nhập với bầu không khí nặng nề xung quanh. Masaki chạy đến bên anh, thở hổn hển. “Tôi muốn trao đổi với anh mấy câu.”
“Chuyện gì thế?” Vị chủ nhân đeo mặt nạ chăm chú nhìn bạn mình, cảm thấy có chuyện không bình thường.
“Chuyện liên quan đến Furukawa.”
“Anh có manh mối gì à?”
“Ừ. Lúc nãy, khi đứng cùng mọi người, sự việc đột ngột làm tôi không kịp phản ứng. Giờ nghĩ lại, e rằng anh ta…” Masaki ngập ngừng, nhìn xung quanh. “Thực ra hôm nay, à, hôm qua, tôi có nói chuyện với Furukawa. Anh ta đang rất túng quẫn về tiền bạc, nghe nói gần đây đầu tư chứng khoán thất bại. Hơn nữa, anh ta còn mê tranh của thầy Issei hơn bất cứ ai. Tôi đoán rằng anh ta nghĩ quẩn nên mới làm cái chuyện tồi tệ đó.”
“Hừm…”
“Nhưng, lấy trộm tranh rồi, chắc chắn anh ta sẽ hối hận cho mà xem.”
“Vì sao?”
“Chắc chắn anh ta sẽ hối hận vì mình đã trót làm điều nông nổi, rồi còn chạy ra ngoài trời mưa bão nữa. Càng đam mê bức tranh thì anh ta sẽ càng hối hận. Nếu bị gió mưa làm hỏng thì sẽ mất cả chì lẫn chài.”
“Một khi đã dám phạm tội, người ta còn băn khoăn những điều này sao?”
“Vẫn băn khoăn chứ,” Masaki nói rất tự tin. “Vì thế tôi cho rằng, anh ta có thể đã nấp vào đâu đó quanh đây. Dù có chuồn ra ngoài thì cũng không thế trốn sâu vào rừng núi, mà có lẽ chỉ đang tránh mưa ở đâu đó, ví dụ như trong cái kho nhỏ đựng đồ phía sau Thủy Xa Quán chẳng hạn.
“Ra là thế.” Kiichi cho rằng Masaki nói rất có lý.
“Kiichi,” Masaki nhìn thẳng vào mắt bạn mình, “anh có thể giao cho tôi giải quyết việc này được không?”
“Anh định làm thế nào?”
“Tạm thời đừng báo cảnh sát, bây giờ tôi sẽ đi tìm Furukawa và thuyết phục anh ấy.”
“Thế thì nguy hiểm quá…”
“Không sao đâu. Tính cách anh ấy vốn mềm yếu, sẽ không làm gì quá quắt đâu.”
Kiichi chăm chú nhìn Masaki, bỗng thấy ngờ ngợ. “Masaki, tại sao anh lại nói đỡ cho Furukawa?”
“Tôi không định làm người tốt gì, nhưng tôi không nỡ chứng kiến một người như anh Furukawa trở thành tội phạm.”
“Không nỡ?”
“Đúng thế. Tôi nói thẳng với anh vậy. Dù tạm thời giấu được chuyện này nhưng cũng không thể giấu mãi. Tôi tin rằng anh sẽ lượng thứ cho tôi.”
Masaki nhếch mép lún phún râu.
“Hiện tại tôi đến đây ở nhờ, chính là vì lỗi lầm mắc phải cách đây nửa năm.”
“Lỗi lầm ư? Là sao?”
Chẳng lẽ anh ta phạm tội?
Kiichi đã lờ mờ đoán được từ lâu, nhưng không ngờ Masaki lại tự mình nói ra trong tình huống như thế này.
“Anh đã phạm tội gì?” Kiichi hít một hơi thật sâu để trấn tĩnh.
“Mong anh đừng hỏi gì, hiện tôi chưa thể tiết lộ được.”
“Anh có bị cảnh sát truy nã không?”
“Tôi cũng không biết nữa.” Masaki lảng tránh vấn đề. “Tuy nhiên hình như nhà buôn tranh Oishi đã đoán ra, lúc nãy lão ta còn ỡm ờ đe dọa, muốn ra điều kiện với tôi. Nhưng anh đừng lo, tôi sẽ không gây phiền hà gì cho anh đâu.”
“Á!” Yurie bỗng hét lên thất thanh.
Kiichi và Masaki cùng giật mình im bặt. Yurie đi trước hai người một đoạn, lúc này nàng đang đứng cuối hành lang, hai mắt nhìn chằm chằm vào cửa sau.
“Sao thế?” Kiichi vội hỏi, vần bánh xe lăn tiến lên.
Masaki thì chạy vụt đến bên Yurie. “Có chuyện gì thế?”
“Vừa rồi, bên ngoài có người…” Giọng Yurie khép nép, tay chỉ lên ô kính phía trên cửa.
“Cô nói gì cơ?”
Masaki bước lên đẩy cửa ra, gió rít ù ù, cuốn theo mưa hắt vào. Anh đưa tay che đầu, bước ra ngoài hiên, lội ngược chiều mưa gió.
“Anh Furukawa!” Vừa bước ra ngoài thì Masaki gọi to, rồi ngoảnh lại nói với Kiichi. “Tôi nhìn thấy bóng lưng anh ấy!”
“Thật à?”
“Phải, tôi sẽ đuổi theo ngay lập tức. Anh đừng nói cho ai biết nhé, tôi không muốn họ làm rộn lên.
“Nhưng, Masaki…”
“Không sao!”
Masaki bất chấp mưa gió lao ra ngoài, anh ngoảnh lại nói với Kiichi rất chân thành. “Tôi muốn chuộc tội cho chính mình. Anh cứ về phòng chờ tôi, cô Yurie cũng về đi, được chứ?”
Phòng của Kuramoto
Hành lang.
3 giờ 40 phút sáng.
Kuramoto đang thiu thiu ngủ thì nghe thấy tiếng động kì quái.
Két… Ken két, két…
Ở một nơi rất xa, hoặc ở sâu trong Thủy Xa Quán, không ngớt vang lên tiếng kẽo kẹt hòa lẫn trong âm thanh mưa gió.
Vụ mất trộm lúc nửa đêm đã khiến giấc ngủ của Kuramoto bị gián đoạn. Với một người sinh hoạt nề nếp như ông thì đây là việc hết sức khổ sở. Nằm trên giường, ông trở mình vật vã, xương khớp đau ê ẩm.
Chủ nhà đã tạm dẹp yên hỗn loạn, bảo khách khứa quay trở về phòng. Kuramoto đi kiểm tra cửa nẻo thêm một lượt, đây là lần thứ ba trong ngày, không thấy gì bất thường. Khi đến phòng ăn, ông gặp chủ nhân Kiichi và Yurie lấp ló nấp sau lưng anh.
Lúc đó chủ nhân dặn ông đừng đóng cửa sau, nói là Masaki đang đi tìm Furukawa.
Kuramoto hoảng hốt, chủ động xin ra ngoài cùng tìm kiếm, nhưng chủ nhân nói một mình Masaki là đủ nên cũng thôi. Không phải ông không lo cho Masaki, nhưng ông đang rất mệt mỏi, nhất là trước đó đã phải trèo lên giếng trời lục soát một vòng.
Nằm trên giường, Kuramoto cảm thấy mình đã già thật rồi. Ông đang từ từ chìm vào giấc ngủ thì…
Ken két… Kẹt kẹt kẹt…
Kuramoto mở to mắt, căng tai lắng nghe, nhưng âm thanh ấy đã biến mất.
Mình ngủ mê à?
Ông khẽ lắc đầu, rồi lại nhắm mắt vào.
Ngày hôm nay làm sao thế nhỉ? Kuramoto thầm than thở.
Tai nạn ban ngày, vụ ầm ĩ lúc nãy, và những chuyện kì quái liên tiếp xảy ra trong tối nay. Ánh sáng kì lạ nhìn thấy trước khi đi ngủ, cả âm thanh vừa rồi…
Toàn những chuyện quái dị!
Nghĩ đến đây, Kuramoto đột nhiên cảm thấy bất an, không thể yên tâm về cánh cửa sau chủ nhân dặn cứ để mở.
Kiichi nói cứ giao mọi việc cho Masaki. Tuân lệnh chủ nhân là công việc, cũng là nghĩa vụ của ông. Tuy biết vậy, nhưng để cho Masaki một mình chạy ra ngoài trong tiết trời mưa gió thế này rất nguy hiểm.
Kuramoto nghĩ mình không nên ngủ nữa. Thật vất vả mới dựng được cơ thể mệt mỏi rã rời dậy khỏi giường, ông quyết định chờ đến lúc Masaki bình an trở về.
Ông cố xua tan cơn buồn ngủ, xỏ dép lê, đi ra ngoài nghe ngóng.
Ra khỏi phòng, đi qua hành lang nhỏ tối om, rồi đi vào hành lang phía Bắc, rẽ trái là nhìn thấy cửa sau.
Anh đèn vườn rọi qua kính cửa sổ, hắt vào khu vực cửa sau. Cửa vẫn chưa khóa.
Trong bóng tối, Kuramoto loẹt quẹt bước đến, chợt nhận ra chỗ thảm trải sàn ngoài cửa không bình thường.
Trên mặt thảm màu đỏ sẫm có rất nhiều vệt đen… à, là vệt nước.
Dấu chân ư?
Ông lập tức nhận ra.
Chẳng lẽ ngài Masaki đã về?
Ông không bật đèn hành lang, cứ thế men theo bờ tường rồi rẽ trái, đi vòng quanh tháp.
“Ngài Masaki!” Kuramoto khẽ gọi. Nương theo ánh sáng yếu ớt từ sân giữa hắt vào, ông tiếp tục tiến về phía trước. “Ngài Masaki về rồi phải không?”
Không nhận được hồi đáp, chỉ có tiếng gió mưa đáp lại ông.
Kuramoto nghĩ, có lẽ Masaki đã đến phòng của Kiichi, đang báo cáo kết quả tìm kiếm Furukawa.
Những vết ướt trên thảm có khoảng cách đều nhau, trải dài, và nhạt dần. Đúng là vết chân bị ướt nước mưa. Kuramoto lần theo dấu vết này…
“Ơ kìa?”
Đôi mắt đã quen với bóng tối nhìn thấy một cánh cửa.
Là cánh cửa lớn màu đen thông với cầu thang dẫn xuống hầm, ở bên tay trái ngay trước mặt. Lúc này cửa đang hé mở.
Kuramoto nghi hoặc dừng bước. Lúc trước, khi ông đi tuần lần cuối, cánh cửa này chắc chán vẫn đóng. Vậy thì…
Ông mở cửa ra, bên trong tối đen như mực. Lần sờ công tác, bật đèn lên, ánh sáng màu vàng lan tỏa khắp căn phòng.
Ơ, kia là…
Nhận ra vật rơi ở chân cầu thang dẫn xuống hầm, Kuramoto bàng hoàng, không bước nổi nữa.
Đó là một bức tranh còn nguyên khung, không cần bước lại gần cũng nhận ra nó chính là bức Đài phun nước bị mất ở hành lang phía Bắc.
Chuyện gì thế này?
Masaki đã đuổi kịp Furukawa và dẫn anh ta về rồi? Nhưng tại sao lại vứt tranh ở đây?
Dù gì đi nữa, phải báo cho chủ nhân trước đã.
Để nguyên đèn sáng, ông khẽ khép cửa rồi vòng về hành lang phía Tây, vội vã bước đến phòng của chủ nhân Kiichi.
Đúng lúc này…
Thịch! Kuramoto bất ngờ bị tấn công từ phía sau, hai chân ông niềm nhũn, người đổ gục xuống sàn, sau đầu đau như búa bổ.
“Ai… là ai…” Ông cắn phải lưỡi, máu rỉ ra, trong miệng đầy mùi tanh.
Ông cố chống tay chật vật nhổm dậy, nhưng lại bị một đòn nữa giáng mạnh vào gáy.
Kuramoto ngất lịm, nằm sóng soài bất động.
Phòng khách của Fujinuma Kiichi
Phòng ăn.
5 giờ sáng.
Đằng sau lớp mặt nạ cao su lạnh lẽo, Kiichi chớp đôi mắt mệt mỏi. Anh tựa mình vào lưng ghế xe lăn, ánh mắt quét qua lại khắp căn phòng rồi dừng lại ở chiếc đồng hồ treo tường.
Sớm tinh mơ, 5 giờ, chưa đầy một tiếng nữa là trời sáng. Mưa gió bên ngoài đã ngớt đi chút ít nhưng vẫn chưa dứt hẳn.
Ý nghĩ cơn bão sẽ không bao giờ buông tha thung lũng này chợt lóe lên trong đầu anh.
Yurie thế nào rồi nhỉ?
Anh rất lo cho Yurie. Ở một mình trên tháp trong tiết trời mưa gió bão bùng, chắc nàng đang nơm nớp sợ hãi, không sao ngủ nổi.
5 giờ 5 phút sáng
Anh quyết định ra khỏi phòng.
Dưới ánh đèn tù mù, tấm thảm trải sàn đỏ sẫm ở hành lang phía Tây như biến thành màu tro không chút sức sống. Toàn thân Kiichi nhớp mồ hôi, tinh thần và thể xác đều kiệt sức, chỉ cần lơi lỏng một chút là sẽ gục ngã ngay.
Anh vần bánh xe lăn dọc hành lang, đi đến phòng ăn.
Trong bóng tối, Kiichi bật công tắc đèn trên tường, chậm rãi tiến về phía thang máy. Khi cánh cửa sắt màu nâu cuối cùng cũng hiện ra trước mắt, anh bỗng nghe thấy tiếng ú ớ nho nhỏ như có người bị bịt kín miệng phát ra từ phòng ăn.
“Kuramoto?”
Thân hình cao lớn của người quản gia khuất sau lưng ghế sofa, ông ta nằm đờ trên sàn, tay chân bị trói chặt.
“Sao thế này?” Kiichi vần xe lăn lại.
Kuramoto càng cố sức kêu gào nhưng âm thanh chỉ tắc trong cổ họng, vì miệng ông đang bị giẻ nhồi chặt.
Kuramoto cố ngẩng gương mặt tái nhợt, cầu cứu chủ nhân.
“Tôi hiểu rồi, đến ngay đây.” Kiichi cúi người, chật vật vươn tay về phía Kuramoto, cảm thấy bực bội với thân thể tàn phế.
Hai tay Kuramoto bị trói quặt ra sau. Nút thắt đã lỏng ra khá nhiều, cho thấy những nỗ lực trước đó của người quản gia.
Ông thở phì phò như kéo bễ, cố gắng nhổm dậy trên hai đầu gối sao cho chủ nhân với được đến dây thừng.
“Ông đừng vội, sắp xong đây rồi.”
Ngay khi được cởi trói, Kuramoto đưa tay xoa gáy, nhổ miếng giẻ trong miệng ra.
“Ông… ông chủ…” Kuramoto đã có thể nói trở lại, ông vừa cởi nốt thừng ở chân, vừa kể lại tình hình. “Có kẻ tấn công tôi từ phía sau.”
“Là ai?”
“Tôi không biết. Hắn đánh tôi ngoài hành lang. À, bức tranh bị đánh cắp, tôi đã tìm thấy nó. Đang định đi báo cho ngài thì đột nhiên… Bây giờ là mấy giờ rồi ạ?”
“Hơn 5 giờ sáng-”
“Ngài Masaki đâu?”
“Vẫn chưa về.” Giọng Kiichi khàn khàn. “Tôi không ngủ được, lại lo cho Yurie bèn đi ra đây.”
Kuramoto mở miếng giẻ vừa nhổ từ miệng ra. Đó là một chiếc khăn mùi xoa không họa tiết màu lam của nam giới.
“Tôi từng nhìn thấy chiếc khăn này trước đây.”
“Thế sao?”
“Hắn đã từng sử dụng nó.” Khỏi cần nói thêm cũng biết, hắn ở đây chính là Furukawa Tsunehito.
“Tôi rất lo cho Yurie.” Kiichi áp bàn tay phải đeo găng trắng lên trán. “Tôi phải lên xem sao. Ông cũng đi cùng đi.”
“Vâng.” Kuramoto bỏ chiếc khăn lại rồi đứng dậy. Chắc là bị đánh rất đau nên ông cứ đưa tay xoa phía sau đầu mãi. “Nhưng, thưa ông chủ… bức tranh…”
“Trước hết phải xem Yurie có an toàn không đã.” Nói rồi Kiichi tiến về phía thang máy.
Phòng tháp.
5 giờ 20 phút sáng.
Yurie nằm co ro trên chiếc giường to rộng, ôm chăn dạ run rẩy.
Đèn trên trần đã tắt, chỉ còn ngọn đèn nhỏ đầu giường tỏa ra quầng sáng yếu ớt. Thấy hai người từ thang máy và thang bộ bước vào, nàng lo lắng ngồi bật dậy.
“Em không sao chứ, Yurie?”
Yurie mặt mũi tái nhợt, gật đầu, ngơ ngác nhìn tấm mặt nạ màu trắng.
“Cô chủ…” Kuramoto hỏi bằng giọng điệu quan tâm
Nghe đến đây, Yurie bỗng đưa tay bưng miệng, sợ hãi lắc đâu lia lịa, mái tóc đen dài xõa tung dưới ánh đèn.
“Sao thế? Đã xảy ra chuyện gì à?” Kiichi vần xe lăn đến bên Yurie.
“Em…” Nàng nói đứt quãng. “Em sợ… không ngủ được… ngoài kia có bóng người kì quái…”
“Bóng người? Bóng người thế nào?”
“Em không biết. Ở ngoài cửa sổ…” Nàng chỉ về phía cửa sổ ở hướng Bắc căn phòng. “Em ngó ra ngoài thì thấy, chỗ chớp lóe phía xa xa có một bóng người chạy vào rừng…”
“Là hắn!” Kuramoto hiếm khi tỏ ra giận dữ. “Hắn ta bỏ trốn rồi!”
“Furukawa á?”
“Vâng, không thể sai được, ông chủ ạ. Hắn đã tấn công tôi rồi bỏ trốn.”
Kiichi hừm một tiếng, nhìn ra ngoài ô cửa sổ nhỏ màu trắng, rồi ngoảnh đầu lại quan sát một lượt khắp phòng.
“Hả?” Ánh mắt anh tập trung vào một ô cửa sổ trên mặt tường phía Đông.
“Sao thế ạ?” Kuramoto cũng nhìn về phía đó.
Kiichi mệt mỏi giơ tay phải chỉ vào cửa sổ. “Ông nhìn đi.”
“Sao lại…” Cửa sổ không che rèm, màn đêm bao phủ ngoài cửa kính đang hửng sáng, trời đã sắp bình minh. Và, trên nền trời sáng mờ…
“Ống khói đang nhả khói sao? Hay là tôi nhìn nhầm?”
“Nhả khói?”
Kuramoto kinh ngạc chạy đến bên cửa sổ, áp mặt vào kính để nhìn cho rõ.
Phần trên của ống khói men theo sân giữa bò trên nóc nhà, phần còn lại cắm sâu vào lòng đất thông đến lò đốt dưới tầng hầm.
“Đúng là đang nhả khói ạ.”
Những lọn khói đen nổi bật trong màn mưa, bị gió thổi tan, bị mưa thấm ướt vẫn không ngừng cuồn cuộn bốc lên. Có người đang đốt gì đó dưới tầng hầm.
“Thế là thế nào… ông chủ?” Kuramoto hoảng hốt đi lại trong phòng. “Để tôi xuống hầm xem sao ạ.”
“Không, tôi cũng xuống. Lúc nãy ông nói đã tìm thấy bức tranh, nó đâu rồi?”
“À, nó ở cầu thang, ngay cạnh cầu thang dẫn xuống tầng hầm.”
“Có chuyện rồi.” Người đàn ông đeo mặt nạ xoay xe lăn lại. “Phải gọi những người ở nhà ngang dậy, ông mau đi gọi họ!”
“Vâng!”
❆❆❆
Mấy phút sau, mọi người đã tập trung ở hành lang quanh tháp ở nhà chính, rồi cùng bước xuống tầng hầm. Ngọn đèn Kuramoto bật lúc trước giờ đã tắt ngấm, còn bức tranh Đài phun nước thì mất tăm mất dạng.
Đêm giông bão dần qua, nhưng ‘vụ án’ xảy ra trong Thủy Xa Quán đang phơi bày toàn bộ vẻ tàn khốc của nó, chờ đợi mọi người tới khám phá trong bống tối dưới chân cầu thang.