Một tiếng kêu thảm thiết vang lên.
Nhận ra giọng Yurie, tôi lập tức lao ra khỏi phòng khách, băng qua hành lang phía Tây đến phòng tháp.
Tiếng thét của Yurie rất dài, hẳn đây là lần đầu tiên trong đời nàng dùng hết sức lực để hét to như thế.
Ánh sáng yếu ớt từ phòng ăn hát ra qua khe cửa, tôi ra sức vần bánh xe lăn rồi xô mạnh cửa.
“Yurie!”
“Á!!!”
Khi tôi gọi tên nàng, tiếng thét của ai đó cũng đồng thời vang lên ngoài hành lang, tôi chưa kịp nhận ra đó là giọng của ai thì đã nghe thấy tiếng bước chân dồn dập dừng ngay sau lưng mình.
“Ông chủ!”
Là Kuramoto, chắc ông ta cũng nghe thấy tiếng kêu của Yurie nên chạy đến đây.
“Gay rồi, ông chủ!”
Tôi còn chưa kịp ngoảnh lại thì Kuramoto đã nói tiếp.
“Ở hành lang đằng kia, cô Tomoko…” Kuramoto thở hổn hển. “Cô Tomoko nằm gục ở đó, hình như… không thở nữa…”
“Ông nói gì?”
Tôi ngoảnh lại nhìn ông ta, đồng thời liếc thấy một bóng trắng lay động nơi khóe mắt.
“Yurie…”
Nàng mặc chiếc váy ngủ lụa màu trắng, đột nhiên xuất hiện trên cầu thang.
“Cô chủ!” Kuramoto gọi lớn.
Rõ ràng là Kuramoto không biết nên ưu tiên ai trước, Nozawa Tomoko đang bất tỉnh ngoài kia, hay là Yurie người vừa thét lên thảm thiết?
Đèn chùm pha lê trên trần đã tắt, nhưng vẫn còn ánh đèn tường ở cầu thang hắt sáng vào phòng ăn.
“Yurie.” Tôi ngẩng đầu nhìn lên cầu thang, hỏi to đủ để nàng nghe thấy được. “Em vừa hét lên phải không?”
Nàng hơi động đậy nhưng không đáp, cũng không gật đầu, chỉ thất thểu nhích lại gần tay vịn, rồi sau đó chậm rãi bước xuống, đôi mắt vô hồn nhìn vào không trung.
“Cô chủ sao vậy?” Kuramoto cũng nhận ra Yurie rất không bình thường, bèn chạy vội đến chân cầu thang.
Đúng lúc này, có người xộc vào phòng ăn từ hành lang phía Bắc… Là Shimada mặc sơ mi màu ghi với quần bò màu đen. Nhìn quần áo thì có lẽ y vẫn chưa lên giường ngủ.
Nhận ra là tôi, Shimada cất tiếng.
“Tôi ở bên cạnh cũng nghe thấy tiếng thét ban nãy, đó là…”
Nói đến đây, Shimada nhận ra Yurie đang bước xuống cầu thang.
“À, hóa ra là cô Yurie. Có chuyện gì thế?”
“Cậu Shimada.” Tôi nhích xe lăn đến. “Hình như cô Tomoko đang bất tỉnh ngoài hành lang.”
“Tomoko… là cô giúp việc à?” Shimada biến sắc. “Thế thì gay rồi. Ở đoạn hành lang nào?”
“Ở chỗ cửa sổ nhìn ra sân giữa.”
Nghe Kuramoto giải thích, Shimada lập tức chạy vụt ra ngoài. Tôi do dự không biết có nên ra theo không vì còn lo cho Yurie.
Nàng đã xuống hết cầu thang, đứng tựa vào tường, ánh mắt hoang mang sợ hãi. Khuôn mặt yêu kiều trắng bệch, đôi môi tím tái run run, hai mắt rớm lệ.
“Cô chủ làm sao thế?” Kuramoto hỏi, nhưng Yurie không đáp, nàng chỉ một mực lắc đầu.
“Yurie!” Tôi rồi vần xe lăn đến bên nàng.
Lúc này, Shimada đã quay trở về, thở không ra hơi.
“Anh Kiichi, nguy rồi! Cô ấy… cô Tomoko đã chết! Hình như bị ai đó siết cổ!”
Yurie lại hét lên rồi đưa tay bịt tai, người dán vào tường, bủn rủn khuỵu xuống sàn.
“Mau báo cảnh sát! Điện thoại đâu?”
“Đây ạ,” Kuramoto đáp.
“Vậy phiền bác Kuramoto nhé. Tôi đi gọi mọi người dậy.”
Shimada nói, rồi chạy vụt ra ngoài.
Kuramoto chạy đến chỗ điện thoại, còn tôi nhích xe lăn đến bên Yurie.
“Yurie…”
Dù biết là tôi nhưng nàng vẫn ngơ ngác hoang mang như trước, đôi mắt to rớm nước lạc tròng, tóc dính bết vào má và cổ, đôi môi mấp máy như muốn nói, nhưng rốt cuộc lại thôi.
“Em bình tĩnh lại đi!” Thấy tình trạng nàng thế này, giọng tôi hơi trách cứ. “Đã xảy ra chuyện gì, em nói đi chứ?”
Yurie vẫn im lặng. Lòng tôi rối bời nhưng chẳng biết làm gì, đành lặng lẽ nhìn nàng.
“Ông chủ!” Kuramoto đã gọi điện thoại xong. “Cảnh sát nói lát nữa sẽ đến ngay. Họ dặn chúng ta giữ nguyên hiện trường và không được đụng đến thi thể.”
“Độ bao lâu nữa mới tới?”
“Cảnh sát thành phố A đang xe đi gấp tới đây, vì trời mưa, nếu dọc đường không gặp trắc trở gì thì cũng phải mất gần hai giờ. Đội cảnh sát điều tra của tỉnh thì sẽ đến muộn hơn.”
Lồng ngực tôi như bị đá đè nặng. Nhớ lại khuôn mặt rầu rĩ của cô giúp việc bất hạnh, tôi hít sâu một hơi.
Chỉ lát sau, Shimada đã quay trở lại. Mori và Oishi mặc đồ ngủ đều thở hồng hộc chạy theo sau.
“Lạ lắm anh Kiichi ạ.” Shimada chạy đến bên tôi. “Bác sĩ Mitamura không có trong phòng, trong nhà vệ sinh và buồng tắm cũng không thấy.”
“Thật ư?”
“Đúng thế. Tôi gõ cửa mãi không thấy ai trả lời. Cửa không khóa, tôi chạy vào thì không thấy người đâu… Cảnh sát? Anh đã báo cảnh sát chưa?”
Tôi gật đầu. “Tôi báo rồi, nhưng còn lâu họ mới đến được. Chúng ta đành chờ vậy.”
“Thật chẳng ra sao cả!” Cặp má xị của Oishi rung rung, ông ta gắt ầm lên. “Năm nay lại có người chết à! Cái nhà này bị làm sao vậy?”
“Mitamura có thể đi đâu? Lẽ nào cậu ấy…” Giáo sư Mori mặt mũi cứng đờ, khẽ lẩm bẩm.
Đột nhiên, một tiếng thét chói tai vang vọng khắp hai tầng nhà “Á… á á á…”
“Yurie?”
“Cô Yurie!”
Mọi người đều giật mình, nhìn sang Yurie.
“Á á á…”
Hai mắt Yurie trợn to thất thần, vẻ sợ hãi hiện rõ trong đó. Môi run bần bật, nàng bỗng giơ cánh tay gầy guộc trắng trẻo lên như vừa bừng tỉnh khỏi cơn mộng mị.
Shimada bước lại, quỳ một chân xuống trước mặt Yurie.
“Nào, bình tĩnh lại! Tại sao cô lại hét lên như thế? Có thể cho chúng tôi biết được không?”
“Trong… phòng… ” Yurie thốt lên hai tiếng rời rạc.
“Trong phòng? Phòng nào?”
“Phòng… tôi.”
Yurie chỉ tay lên gác.
“Phòng cô? Ở trên tầng 2?”
Shimada đứng bật dậy, chạy ào lên cầu thang với tốc độ của một vận động viên chạy cự li ngắn.
Mọi người đờ ra, nhìn theo y. Shimada vọt lên phòng tháp, gần như cùng lúc, một tiếng kêu thảng thốt vang lên… “Sao thế?” Giáo sư Mori vừa hỏi, vừa đi lên cầu thang. Shimada không trả lời. Không khí trầm mặc đáng sợ bao trùm khắp chúng tôi.
Lát sau, Shimada xuất hiện ở đầu cầu thang.
“Xảy ra chuyện lớn rồi,” Shimada nặng nề tuyên bố. “Bác sĩ Mitamura đã chết.”
Phòng tháp.
1 giờ 45 phút đêm.
Tôi dặn quản gia Kuramoto trông nom Yurie. Mori và Oishi khiêng xe lăn của tôi, ba người cùng lên cầu thang. Thang máy bị trục trặc vẫn chưa hoạt động lại.
Phía trước đàn dương cầm ba chân đặt giữa phòng là thi thể Mitamura mặc quần dài màu tím than và sơ mi dài tay màu be, ngồi trên ghế, quay lưng về phía cửa, đầu và ngực gục xuống nắp đậy phím đàn.
“Vết thương phía sau đầu rất nặng,” Shimada nói với chúng tôi.
Y nhìn Mori và Oishi đang nghẹn lời trước cái xác, rồi nhìn sang phía tôi.
“Rõ ràng là bị sát hại.”
Shimada sắc mặt trắng bệch, giọng run run, tôi đoán có lẽ đây là lần đâu tiên y tận mắt nhìn thấy xác một người bị giết.
Tuy nhiên tôi cũng chẳng có tư cách để nói điều gì. Dù đã trải qua sự kiện bi thảm xảy ra cách đây đúng một năm, tôi vẫn không kìm nén nổi cảm giác lạnh lẽo trong lòng.
“Chắc thứ kia chính là hung khí…”
Mori sợ sệt chỉ về phía chân cái xác. Một thanh nhổ đinh màu đen, dài khoảng 30 centimet đang nằm chỏng chơ dưới sàn nhà.
“Có lẽ thế.” Shimada cúi xuống quan sát kĩ. “Trên này có dính máu và tóc. Anh Kiichi có biết vật này không?”
“Nó…”
“Hộp dụng cụ nhà anh để đâu?”
“Chắc trong kho chứa dưới cầu thang.”
“Hừm…” Shimada cau mày, chăm chú nhìn vết thương trên đầu người chết. “Vết thương còn rất mới, máu vẫn chưa đông.”
“Tại sao Mitamura lại ở đây?” Giáo sư Mori chỉnh gọng kính, bước lên trước một bước.
“Chúng ta mau rời khỏi hiện trường thì hơn.” Oishi gãi gãi cái mũi cà chua. “Chuyện tiếp theo cứ để cho cảnh sát lo là được.”
“Đương nhiên rồi, nhưng…” Shimada vừa nói, vừa nhón chân bước lại gần cây đàn. “Anh Mitamura bị giết ở đây, cô Tomoko bị thít cổ chết ở hành lang tầng dưới, tức là có kẻ đã giết liền hai mạng người chỉ trong một khoảng thời gian ngắn. Trời thì đang mưa to, cảnh sát còn lâu mới đến được. Trong khoảng thời gian này, biết lấy gì đảm bảo an toàn cho mọi người?”
“Đâu thể nào…”
“Ý cậu là… hung thủ nằm trong số chúng ta?” Giáo sư Mori đưa ra một câu hỏi hiển nhiên.
Shimada chau mày. “Có thể, nhưng cũng chưa chắc chắn…”
“Dù sao chúng ta hãy ra khỏi đây đã,” tôi nói. “Tôi không muốn ở trong căn phòng có xác chết thêm nữa.”
“Đúng vậy.” Shimada tán thành, lập tức quay người rồi chợt khựng lại. “À không, khoan đã…”
“Sao thế?”
“Tay anh ấy…” Shimada chỉ vào tay của Mitamura đang đặt trên cây đàn. “Các vị không thấy kì lạ à?”
Nghe y thúc giục, chúng tôi đều hoảng hốt nhìn về phía xác chết, thì thấy tay phải của nạn nhân gập vuông góc, vòng qua đầu vươn sang bên trái, nắm chặt bàn tay trái của mình.
“Các vị có thấy tư thế trước khi chết này thiếu tự nhiên không?” Shimada bước lại gần hơn. “Tay phải tự nắm lấy tay trái, có lẽ anh ấy đã cố tình làm như vậy.”
“Cố tình?”
“Đúng thế.” Shimada nghiêm túc gật đầu. “Liệu đây có phải là thông điệp của anh ấy trước khi chết?”
“Thông điệp?”
Oishi nghiêng cái cổ béo rụt. Mori cũng ngơ ngác không hiểu.
Tôi nhìn chằm chằm vào tư thế như ám chỉ điều gì đó, khẽ hỏi. “Liệu có phải anh ấy muốn nhắn nhủ chúng ta điều gì?”
“Chính xác! Dường như anh Mitamura muốn dùng cách này để báo cho người khác về hung thủ đã giết mình.”
“Nhưng… tư thế này…” Oishi nhăn nhó mặt mày, có vẻ càng thấy rối trí hơn.
Mori đứng bên cạnh bỗng lên tiếng. “Hay là cậu ấy ám chỉ về chiếc nhẫn?”
“Chiếc nhẫn?”
“Các vị nhìn thử đi, tay phải cậu ấy nắm chặt chiếc nhẫn đeo trên tay trái, trông như đang định tháo nó ra vậy.”
Shimada lập tức phủ định. “Thế ư? Nhưng tôi không cho rằng anh ấy đến lúc sắp chết vẫn giữ cái tật mân mê nhẫn. À… hình như trong vụ việc xảy ra năm ngoái, xác chết cũng bị tháo mất nhẫn?”
“Đúng vậy.”
“Tôi hiểu rồi! Hóa ra là vậy!” Oishi nói oang oang.
“Anh nghĩ ra điều gì à?”
“Cậu ấy định tháo cái nhẫn ra để thông báo với mọi người rằng hung thủ giết cậu ấy chính là kẻ đã giết cậu Masaki, đồng thời lấy luôn chiếc nhẫn vào năm ngoái?”
“Không thể nào…” Giáo sư Mori thảng thốt.
Shimada trầm ngâm. “Ý anh là Furukawa đã quay trở về và tiếp tục giết người?”
“Nhưng, anh Oishi này, dù thế nào thì…” Giáo sư Mori khó mà tin nổi.
“Năm ngoái hắn ta đã dám làm chuyện táng tận lương tâm thế còn gì.”
“Cũng không phải là không có lý. Có lẽ hung thủ từ bên ngoài đột nhập vào, hoặc là…” Shimada lùi ra xa cái xác. “Chúng ta ra ngoài thôi. Phiền anh Kiichi nhờ quản gia Kuramoto kiểm tra một lượt xem có cửa nào bị cạy ra không?”
Phòng ăn.
2 giờ 15 phút sáng.
“Bấy giờ tôi đang tắm, tôi thường tắm trước khi đi ngủ. Lúc tôi ra ngoài thì thấy… bác sĩ Mitamura.”
Yurie uống ly brandy mà Kuramoto đưa cho, lúc này đã bình tĩnh hơn. Ủ rũ ngồi trên ghế sofa, nàng kể lại tình hình, nhưng nói năng hơi lộn xộn.
“Cô tắm mất bao lâu?”
“Khoảng ba mươi phút.”
“Trước khi đi tắm, trong phòng cô không có ai à?”
Shimada hỏi rất thản nhiên, Yurie thoáng sững lại, rồi chậm rãi gật đầu.
“Cô có biết tại sao anh Mitamura đến phòng cô không?”
“Tôi không biết…” Yurie yếu ớt cúi gằm mặt xuống, hai má ửng đỏ.
Nói dối!
Tôi thầm nghĩ.
Em thừa biết đêm qua hắn sẽ đến.
Nhưng lúc này tôi không thể nói toạc ra. Tôi đâu nỡ làm như vậy?
Tôi vô cùng bức xúc, cảm thấy cần phải nói chuyện riêng với Yurie để xác định xem nàng thật sự muốn gì.
“Lúc tắm, cô có nghe thấy tiếng động gì lạ không?”
“Không.”
“Lúc đi ra nhìn thấy xác chết, cô có thấy bóng người nào trong phòng không?”
“Không.”
Shimada ngồi trên sofa đối diện với Yurie, hai tay bắt đầu động tác ‘gấp giấy’ trên đầu gối. Ngồi cạnh đó là giáo sư Mori với tấm lưng khòm. Nhà buôn tranh Oishi ngồi bên bàn tròn, lúc này đứng dậy bước đến tủ đựng rượu, tự ý cầm một chai whisky ra, nhấm nháp từng chút một.
Kuramoto đi tuần một vòng, giờ đã quay trở về.
“Thế nào rồi?” Shimada rướn người hỏi.
“Dạ…” Kuramoto báo cáo bằng vẻ mặt cứng ngắc. “Cửa sau không cài khóa.”
“Quả nhiên là thế!” Oishi lại nhấp một ngụm rượu. “Đúng là gã sư cọ táng tận lương tâm…”
“Anh cứ bình tĩnh đã,” Shimada phản đối. “Hiện giờ chưa thể kết luận gì hết. Tối qua bác Kuramoto đã kiểm tra thấy cửa nẻo đều đã đóng kĩ rồi mới về phòng mình phải không?”
“Đương nhiên rồi. Tôi đã kiểm tra cẩn thận như mọi hôm.”
“Đám tranh treo ở hành lang không có gì khác thường chứ?”
“Không có.”
“Phòng lưu trữ cũng vậy?”
“Vâng. Căn phòng đó luôn được khóa kĩ càng.”
“Cửa sau mở là do ổ khóa bị nạy từ bên ngoài à?”
“Không, ổ khóa vẫn nguyên vẹn.”
“Thế thì… nếu hung thủ là kẻ đến từ bên ngoài, thì rất có thể hắn đã lẻn vào rồi nấp sẵn trong nhà, hoặc có kẻ làm nội ứng cho hắn…”
“Nội ứng?” Oishi đứng dậy khỏi bàn bước về phía sofa, trợn mắt bĩu môi nhìn Shimada. “Nếu thế thì cậu là người đáng nghi nhất!”
“Tôi ư?” Shimada ngạc nhiên mở to mắt, như một độc giả tiểu thuyết trinh thám đọc phải một kết cục bất ngờ.
Oishi tẽn tò, tức giận. “Tôi nói sai à? Cậu là bạn của gã sư cọ, cả hai đã bàn tính từ trước, rồi cậu mò đến nhà này tỏ vẻ thân thiện để lấy lòng chủ nhà!”
“Anh đang đùa đấy à?” Shimada dang hai tay ra. “Sao tôi phải làm thế? Vì muốn đóng vai một kẻ cuồng sát nên tôi phải giết bác sĩ Mitamura và cô Tomoko hay sao?”
“Bức tranh! Là vì tranh của Issei! Cả hai người đều là đồ mèo mả gà đồng rắp tâm ăn trộm tranh, khi bị phát hiện thì giết người diệt khẩu!”
“Tôi cố ý vào tận phòng cô Yurie để giết người hay sao? Nghe chẳng hợp lý chút nào. Giáo sư Mori thấy sao?”
“Tôi không biết nữa.” Mori ngồi đó khoanh tay trước ngực, lưng càng khòm xuống.
“Anh Fujinuma?” Shimada nhìn tôi đang ngồi bên bàn trà.
“Tôi đã thoáng bị dao động trước những phân tích của anh Oishi. Ở đây, cậu là nhân vật hoàn toàn xa lạ với chúng tôi, nên có bị nghi ngờ cũng là điều dễ hiểu.”
“Nhưng, nếu bình tĩnh suy nghĩ thì…”
“Trong tình hình này thì ai mà bình tĩnh nổi?” Tôi ngán ngẩm ngắt lời Shimada, rồi nhìn Yurie đang ngồi co rúm trên sofa. “Yurie đang rất sợ. Chưa rõ khi nào cảnh sát mới đến, chúng tôi xin phép trở về phòng trước.”
“Nhưng anh Kiichi…”
“Tôi là chủ cái nhà này. Tuy tình hình hiện nay, à không, chính vì tình hình hiện nay thế này nên tôi mong các vị hãy tôn trọng quyết định của tôi. Nào, Yurie, em lại đây!”
Yurie uể oải đứng dậy.
“Khoan đã, anh Kiichi!” Shimada gọi với theo. “Tôi đã lờ mờ nhìn ra rồi, sự thật đằng sau tất cả!”
“Việc phá án cứ để cảnh sát làm là được. Tôi chịu đựng đủ rồi. Chắc cậu không định cho tôi là hung thủ chứ?” Nói xong, tôi vần xe lăn di chuyển về cửa phòng ăn thông ra hành lang phía Tây, Yurie đờ đẫn bước theo sau.
Ngoài trời vẫn mưa to gió lớn. Tôi cảm thấy ánh mắt nghi hoặc của những người ngồi lại dán trên lưng mình. Tôi không bận tâm về cơn bão, nhưng lại chán ghét từ tận đáy lòng cơn cuồng phong thổi loạn cuộc sống trong Thủy Xa Quán, phá vỡ sự bình yên nơi này.