22 tháng 5 năm 2008
“Tôi rất vui mừng vì đó là đội tuyển quốc gia Argentina. Và tôi luôn khẳng định rằng mình mong muốn được cống hiến cho quốc gia. Đó là thế vận hội Olympic… là cơ hội mà mỗi cầu thủ đều có một lần trong sự nghiệp, nếu anh ta nhận lấy, đúng không!? Có thể là tôi có cơ hội để đến đó và tôi sẽ đi. Nếu có xung đột với CLB!? Tôi không nghĩ sẽ có. Tôi nghĩ CLB sẽ hiểu tôi cảm thấy thế nào và… sẽ không có bất cứ vấn đề gì.”
Đó là khoảng 1h30 chiều ngày thứ năm u ám, với sự tình khá ồn ào ở khách sạn Hesperia Tower, Barcelona, gần sân bay El Prat. Hôm nay chứng kiến buổi gặp đầu tiên của đội hình U23 tuyển Argentina. Đó là khởi đầu cuộc phiêu lưu Olympic cho các chàng trai của Sergio “el Checho” Batista. Trong bầu không khí sum họp giữa những cầu thủ, giữa cầu thủ với HLV, giữa cầu thủ với các nhà báo - những người đã giành vị trí trong phòng thay đồ từ lâu cho một cuộc phỏng vấn.
Buổi tập mệt mỏi ban đầu được kết thúc với một đoàn sơ mi trắng hướng về phòng ăn; sau bữa cơm là buổi họp báo ở khán phòng lớn. Về lý thuyết, đó chỉ là mở đầu cho trận giao hữu của đội xứ Catalunya với tuyển Argentina diễn ra hai ngày sau đó tại sân Nou Camp, vào thứ bảy, ngày 24 tháng 5.
Các quảng cáo đang cổ động cho cuộc đối đầu giữa hai ngôi sao trẻ của Barça, Lionel Messi và Bojan Krkic. Nhưng ngôi sao 16 tuổi từ Linyola sẽ không ra sân. Nhà cầm quân xứ Catalan - Pere Gratacós thà không để cậu này ra sân để tránh khó xử, vì Bojan đã không đáp ứng yêu cầu của Luis Aragonés về chơi cho tuyển Tây Ban Nha trong giải vô địch châu Âu vì chấn thương. Tuy nhiên, Leo đã ở đó và trở thành nhân vật chính trước đám đông khán giả là các nhà báo xứ Catalan và Argentina. Checho ngồi cạnh Messi và theo dõi các phóng viên làm phiền anh với những câu hỏi về tất cả những vấn đề Barcelona đang đối mặt hiện tại: HLV mới, khả năng ra đi của Ronaldinho và Deco - hai đồng đội anh khá gần gũi - trước khi đề cập tới chủ đề cuối cùng về Olympic. Messi nói chuyện thẳng thắn. Anh muốn tới Bắc Kinh. Anh không nghĩ rằng sự vắng mặt đó sẽ đem lại nhiều khó khăn cho Barça tại vòng loại Champions League (lượt đi vào ngày 12 hoặc 13 tháng tám, lượt về ngày 26 hoặc 27, đối đầu với đội bóng chưa biết). Trái lại, anh khẳng định rằng “Barcelona không chỉ đơn độc phụ thuộc vào tôi để chiến thắng các trận đấu. Họ muốn tạo một đội bóng khao khát chiến thắng tất cả các danh hiệu, nếu một cầu thủ vắng mặt trong một vài ngày, tôi không nghĩ có điều gì sẽ xảy ra.” Anh tin rằng CLB cũng như người hâm mộ của Barça sẽ hiểu quyết định của anh.
Anh đã lầm, rất sai lầm. Điều đó thể hiện rõ ràng ngay lập tức với những ý kiến từ những người trong phòng. Trong khi các nhà báo đến từ Buenos Aires có thể hài lòng với vị trí Leo đã chọn lựa, thấy vui mừng vì anh đã công khai giấc mơ Olympic của mình và khẳng định mong mỏi giành huy chương vàng cùng với Albiceleste , các phóng viên xứ Catalan lại buồn phiền.
Họ đang đối mặt với hai mùa giải thất bại. Các danh hiệu lần lượt rời xa họ. Đội bóng đã từng sáng chói trên thế giới giờ gây thất vọng trong phòng thay đồ với những tranh luận và chỉ trích nhau. Những ngôi sao của CLB bị lu mờ, những người khác, như Ronaldinho, không gây được chú ý trong nhiều tháng; Frank Rijkaard, HLV - người dẫn dắt đội năm năm qua, vừa bị sa thải. Họ cũng vừa thông báo sự ra đi của các siêu sao, những người đưa Blaugrana tới chiến thắng ở Champions League và La Liga. Tóm lại, Barça đang trải qua một giai đoạn mất ổn định nguy ngập. Vào thời điểm như thế này, quyết định của Leo thật khó chấp nhận được. “Nhưng làm thế nào Barcelona có thể đá vòng loại Champions League nếu không có Messi? Ai đang trả tiền cho cậu ta, Barça hay Argentina?” Và họ xới lên chủ đề về bản siêu hợp đồng có thể lên tới 8 triệu euro mỗi mùa giải mà Messi đã ký. Nhiều hơn nữa: “ Blaugrana muốn tái thiết lại CLB với các nhân tố xoay xung quanh Messi, cậu ấy nói ‘chào’ rồi đến Trung Quốc. Và nếu cậu ta bị chấn thương, như đã từng xảy ra đôi lần trong giải vừa qua, ai sẽ trả tiền?”
Tất cả những điều đó, và nhiều hơn, có thể nghe thấy trên các hành lang của khách sạn Hesperia. Ít người có thể chịu được việc số 10 tương lai của Barça (mọi người tính anh ấy sẽ kế thừa số áo của Ronaldinho), cầu thủ rất cần thiết suốt thời kỳ đen tối này, có thể bỏ rơi họ theo cách đó.
Ngày hôm sau, trên các báo thể thao vùng Catalan, các tiêu đề về tuyên bố của Leo được đẩy lên hàng đầu. Nhưng chúng có vẻ thông cảm cho vị trí của El Pulga. Phù hợp với nhiệm vụ của báo chí, nhiều trong số chúng nhắc nhở tới các quy định. Tờ Sport viết “Trong trường hợp của Messi, Barça khó có thể từ chối vì anh ấy dưới 23 tuổi.”
Tại các văn phòng của Nou Camp, họ không nhận được thông điệp. Họ không có ý định để mất Leo trong vòng loại Champions League. Họ lập tức tham khảo các hướng dẫn để xem nếu có bất kỳ khả năng nào để không nhượng bộ đội tuyển Argentina. Cha của Messi - Jorge Messi, người đã gặp thư ký kỹ thuật của Barça Txiki Begiristain vài ngày sau đó, thông báo “Leo sẽ làm bất cứ điều gì trong nghĩa vụ của mình, để tránh bị trừng phạt bởi bất cứ bên nào - tuyển quốc gia hay Barça.” Nói cách khác, quyết định đến Thế vận hội không chỉ phụ thuộc vào con trai ông. Nếu CLB xứ Catalan tìm được cách ngăn cản anh, Lionel sẽ phải từ bỏ bản thân chấp nhận thực tế và hôn tạm biệt giấc mơ Olympic.
Đó chỉ là khởi đầu của trò kéo co giữa AFA và Barcelona sẽ đến trong hơn hai tháng sau. Trong lúc này, Leo vội vàng trở về Argentina sau trận giao hữu với đội tuyển Catalunya (trận đấu quyết định bởi Pocho Lavezzi với một trong những bản thắng quen thuộc của anh). Coco Basile và đội tuyển quốc gia đang đợi anh. Chương trình bao gồm một tour nhỏ ở Mỹ và hai trận vòng loại World Cup 2010. Đầu tiên, một chiến thắng quan trọng vượt qua Mexico; tiếp theo là trận hòa không bàn thắng với tuyển Mỹ tại sân Giants ở New Jersey. Và sau đó đến với những trận đấu quan trọng: với Ecuador tại sân Monumental và với Brazil tại sân Mieirão ở Belo Horizonte. La Albiceleste không tỏa sáng: hai trận hòa khó nhọc.
Cam kết của Messi với tuyển quốc gia được hoàn thành; đó là thời gian kỳ nghỉ, thời gian của những quảng cáo chương trình khuyến mãi và những trận đấu như trận anh dàn xếp với Ronaldinho ngày 28 tháng sáu ở Monumental de Maturín, Venezuela, trận đấu từ thiện thứ hai giữa những người bạn của Messi và những người bạn của Ronnie. Một kết quả 7-7 và lời tạm biệt cho những người từng là đồng đội .
Ngày 2 tháng 7, Sergio Batista thông báo danh sách 18 cầu thủ của đội tuyển quốc gia chuẩn bị cho Olympic và Leo Messi có trong danh sách. Đó có thể là kết thúc cho cuộc tranh luận. Chủ tịch AFA - Julio Grondona cũng muốn anh có mặt: “Argentina sẽ triệu tập Messi phù hợp với quy định của FIFA, điều đó rõ ràng rằng cậu ấy phải tham gia đội tuyển quốc gia ở Olympic. Nếu tôi không có Messi, tôi không có đội bóng, và nếu cậu ấy không tới và tham gia với chúng tôi, thì điều đó sẽ tạo ra tiền lệ xúi giục các đội khác cũng đòi hỏi cầu thủ của họ, và chúng tôi không muốn điều đó xảy ra. Việc cậu ấy chơi cho tuyển Argentina là lô-gic, vì Barcelona đã có cậu ấy cả năm. Có ít sự cạnh tranh cho việc Messi có thể chơi cho Tổ quốc mình.”
Nghe có vẻ đơn giản? Nhưng Barcelona không có ý định vẫy cờ trắng đầu hàng. Begiristain kiên trì “Chúng tôi đã nghiên cứu về nó, chúng tôi đã có cuộc họp với AFA, và các quy định cuối cùng sẽ được tôn trọng. Nếu các quy định có lợi cho chúng tôi, Messi sẽ đá vòng loại Champions League.”
Ngày 15 tháng 7, Barcelona trở lại mùa giải với Pep Guardiola và không có Ronaldinho. Cầu thủ người Brazil chỉ phải hoàn thành nốt thủ tục khám sức khỏe trước khi chơi cho Milan. Vụ chuyển nhượng này cho phép anh được tới Olympic. Barça đã từ chối vì Ronnie vượt quá tuổi 23 và FIFA không bắt buộc các CLB từ bỏ các cầu thủ quá 23. Nhưng CLB của Berlusconi sẽ nhường anh. “Anh ấy rất may mắn”, Leo phải suy nghĩ, không biết về số phận của mình. Mẹ anh – Celia: “CLB không bàn với nó về vấn đề này, đó là cuộc thương lượng giữa Barcelona và AFA… Và Leo sẽ không nói, không hỏi. Nó chỉ đợi câu trả lời của họ.”
Vào thời điểm anh tới sân St.Andrews, Scotland, nơi Barcelona khởi động trước mùa giải, đó là ngày 21 tháng 7. Hai ngày sau, đáng lẽ Leo phải có mặt ở Tokyo với đội hình dự Olympic trong trận giao hữu với Nhật Bản lên lịch vào ngày 29 tháng 7. Nhưng Barça đã không đồng ý, họ đã đề nghị Liên đoàn bóng đá Argentina việc nhượng lại cầu thủ này sau tour tới Mỹ và sau trận lượt đi vòng loại Champions League. Tất nhiên là nếu kết quả tốt và thuận lợi, Messi sẽ lỡ ba trận đầu giai đoạn vòng loại Olympic, nhưng nếu Argentina đủ tư cách vào vòng trong, anh có thể tham gia từ vòng tứ kết. Đó là một đề nghị mà phía AFA không muốn xem xét. Điều họ chấp nhận được là Leo tham gia với Barça trong các trận đấu trước mùa giải, và sau đó tham gia tuyển quốc gia trước trận đầu tiên. Họ sẽ không tán thành khả năng Messi không tới Olympic. Họ không nghĩ rằng Barça muốn chống lại họ, FIFA; và trên hết là cầu thủ - những người luôn bày tỏ mong muốn tham gia Olympic.
Ngày 23 tháng 7, Joseph Blatter tham gia vào vở kịch, chủ tich FIFA tuyên bố “Việc ‘thả’ các cầu thủ U23 là bắt buộc với mọi CLB. Nguyên tắc này cũng áp dụng với thế vận hội Bắc Kinh 2008… Cản trở việc tham gia của các cầu thủ U23 vào giai đoạn cuối của giải đấu có thể được coi là sự chống lại tinh thần Olympic.” Nhưng đó vẫn chưa phải là kết luận cuối cùng vì PFL có thể bác bỏ lập luận này: “Không có nghĩa vụ pháp lý nào về việc ‘nhả’ cầu thủ. Tương phản với giải bóng đá nữ, giải Olympic bóng đá nam không kể đến lịch các trận đấu quốc tế FIFA phê chuẩn cho năm 2008, gồm 14 giai đoạn.”
Người duy nhất chịu đựng tình thế đưa - đẩy này là Lionel. Anh lo lắng và hành xử, theo các đồng đội của anh nói là “có chút khác lạ.” Quá nhiều thứ như vậy khiến pha tranh bóng thô bạo trong buổi tập ở Scotland kết thúc bằng cuộc đấu khẩu với Rafa Márquez. Pep Guardiola đã phải can thiệp để giảm sự quá khích này và yêu cầu Leo kết thúc mọi việc. Sự cố ngớ ngẩn này dù sao cũng ảnh hưởng tới vị HLV mới của Barça. Guardiola gọi anh ra một phía, ông muốn nói chuyện với anh, muốn biết cái gì đang xảy ra, nguyên nhân của tâm trạng xấu, tại sao anh lại không vui. Ông không muốn thấy anh như vậy. Ông muốn anh vui vẻ khi đá với Barça. Vài từ đủ khiến Leo thú nhận. Anh nói to và rõ ràng rằng anh muốn tới Bắc Kinh. Guardiola hứa sẽ làm mọi thứ có thể. Và anh đã đứng dậy sau đó trong trận giao hữu đầu tiên với đội Hibernian (chiến thắng 6-0 cho Barça với bàn thắng tuyệt vời của El Pulga). Guardiola tuyên bố “Cuối cùng thì, Leo là người chịu ảnh hưởng xấu nhất trong chuyện này. Chỉ có hai hoặc ba tuần nữa, người nói thế này người nói thế khác. Blatter sẽ phải ngồi nghiên cứu các quy định và quyết định việc cậu ấy ở lại với chúng tôi hay đi tới Olympic.” Bất chấp các yêu cầu, quyết định của FIFA phải mất sáu ngày sau. Trong thời gian chờ đợi, trận giao hữu thứ hai của Barça với Dundee United với ba bàn thắng của Messi, cũng như tuyên bố của chủ tịch Barça - Joan Laporta, người nhắc lại lập trường của CLB, các giải pháp đồng thuận đề nghị với AFA và thông báo rằng trong trường hợp phán quyết của FIFA bất lợi, Barcelona sẽ “hướng về hướng dẫn pháp lý của Tòa án trọng tài thể thao (CAS) để các yêu cầu của chúng tôi được lưu tâm.”
Trước mắt, cuộc giằng co vẫn tiếp tục. Chỉ còn chưa tới một tuần là tới trận mở màn của tuyển Argentina ở Olympic, và không ai biết liệu Leo có thể tham gia hay không. Trên các website báo chí của Tây Ban Nha và Argentina, các cuộc thăm dò xuất hiện phong phú: tờ Clarín hỏi độc giả “Đội tyển quốc gia có nên tiếp tục chờ Messi?”; hiển nhiên quá mệt mỏi với màn soap-opera (phim, kịch nhiều kỳ trên truyền hình) này, họ đã trả lời mạnh mẽ “Không!” - 70%, so với 29% vẫn muốn tiếp tục đợi.
Tờ El País đáp trả vài ngày sau với câu hỏi: “Barça nên làm gì với Messi? Họ nên để anh ấy tham gia Olympic hay cố giữ anh ấy cho vòng loại Champions League?”, 73% nghĩ Messi nên tham gia Olympic.
Ngày 30 tháng bảy, Leo lần đầu có tuyên bố. Sự im lặng tuyệt đối của anh đã đem lại các phản ứng khác nhau. Như Gabriel Batistuta, bảo vệ anh “Cậu ấy đang làm điều đúng đắn khi không nói bất cứ điều gì, vì sau Olympic cậu ấy sẽ trở lại chơi cho Barcelona và tuyển quốc gia.” Mặt khác, Maradona công kích anh “Cậu ấy phải quyết định cho mình. Đây là thời điểm để là một người đàn ông. Đây là cơ hội lớn để trưởng thành. Mặt khác, Barcelona sẽ chờ đợi cậu ấy. Đó là vì sao họ cho cậu ấy khoác áo số 10, vì họ muốn cậu ấy. Nếu họ đã đưa nó cho cậu ấy, không phải bởi Messi là siêu sao điện ảnh, mà bởi vì cậu ấy là một hiện tượng, một cầu thủ xuất sắc.”
Về mặt khác, ngay cả gia đình anh cũng không biết nên thế nào. Jorge Messi thừa nhận “Có sự xung đột lợi ích ở đây, trong đó cầu thủ là người bị đặt vào giữa. Và họ đang dùng con trai tôi như bia đỡ đạn. Bạn không thể thành kiến với một cầu thủ 21 tuổi đầu, bạn không bao giờ biết làm sao có thể giải quyết nó. Mà thật điên rồ là cầu thủ đó phải quyết định việc này. Đó không phải là trường hợp mà những nhà quản lý bóng đá không thể đạt được một thỏa thuận. Chúng tôi thực chẳng biết phải làm sao.”
Cuối cùng, trước khi hành quân tới Florence, nơi đội bóng sẽ giao hữu với the Purples (Fiorentina), Leo bộc lộ tâm sự và đề xuất của mình “Nếu FIFA quyết định tôi không được đi, tôi sẽ không đi; nếu tôi được đi, tôi sẽ đi mà không đợi phán quyết của CAS, vì nếu tôi đợi CAS, hiển nhiên là sẽ quá muộn với các đồng đội của tôi và đội tuyển quốc gia”
Vài giờ sau, FIFA tuyên bố Messi nên tới Thế vận hội; bản tuyên bố từ Zurich khẳng định “Thẩm phán duy nhất của Comisión del Estatuto del Jugador , Slim Aloulou đã phán quyết rằng việc cho phép cầu thủ dưới 23 tuổi tham dự giải bóng đá nam Thế vận hội Bắc Kinh 2008 là bắt buộc.”
Tin tức được chào đón ở trại của Argentina (ở Thế vận hội) với tiếng thở phào nhẹ nhõm. Sergio Batista thú nhận “May mắn thay, sau nhiều lần đào đi xới lại, nó cũng được giải quyết có lợi cho chúng ta.” Sau trận thắng trước Fiorentina (3-1 cho Barça), Pep Guardiola bình luận “Chúng tôi sẽ tồn tại mà không có Messi. Tuy nhiên, tôi cảm thấy chúng tôi sẽ mạnh hơn chút ít nếu có Messi. Nếu cậu ấy không trở lại, chúng tôi sẽ đảm bảo vòng loại Champions League của đội. Khi cậu ấy trở về, chúng tôi sẽ chào đón cậu ấy với vòng tay mở rộng.”
Phản ứng của ban giám đốc Blaugrana lại khác, quan điểm của họ đã không được xem xét và họ đã kháng cáo lên CAS. Nhưng trong khi đó, thay cho việc tham gia tour tới Mỹ, Leo cất cánh tới Trung Quốc, hứa hẹn sẽ trở lại nếu quyết đinh của CAS nghiêng về Barça. Ở Thượng Hải, nơi anh tới ngày 1 tháng 8, Leo dường như phục hồi lại sự bình tĩnh anh từng đánh mất. Anh cười nói và cuối cùng có vẻ hạnh phúc suốt quá trình luyện tập. Anh chung phòng với Kun Agüero, giống như năm 2005 ở World Cup U20. Cả ngàn ván PlayStation và nhạc cumbia ầm ĩ. Cả hai khá ăn ý, họ giải trí, họ xõa tóc và làm điều gì họ thích.
Checho thở phào. Lần đầu ông thấy Leo ở Barcelona trong trận với Catalunya. Không được luyện tập nhiều, và ít đồng đội, nhưng may mắn thay, giờ đây ông có Messi trên sân. Ông giải thích: “Tôi muốn Messi di chuyển vào trung tâm nhiều hơn, không bám biên như cách cậu ấy chơi ở Barcelona. Tôi muốn cậu ấy hoạt động nhiều, phía trước của Riquelme và phía sau Agüero.” Trong khi, El Pulga tiết lộ với báo chí giấc mơ của mình “Với tôi, và với mọi cầu thủ, việc giành danh hiệu là rất đặc biệt. Chúng tôi tới đây để giành huy chương vàng. Chúng tôi sẽ từ từ tiến tới nó và hi vọng chúng tôi đạt được nó.” Anh phủ nhận việc có bất cứ vấn đề nào giữa anh với Riquelme (ngay trước trận với Brazil ở vòng loại World Cup, đã có tin đồn về tranh chấp giữa số 10 của tuyển quốc gia và Messi). Dù ít người tin tưởng, anh vẫn khẳng định, quan hệ với Román vẫn luôn tốt. Về những tranh cái khiến anh ra khỏi đội tuyển quốc gia, anh giải thích “Batista hiểu tôi và các đồng đội của tôi cũng vậy, họ không phiền lòng khi đợi tôi. Tôi đã làm cái tôi phải làm. Tôi hi vọng tình trạng này sẽ không kéo dài lâu nữa.” Và quả nhiên nó sẽ không kéo dài.
Ngày 6 tháng 8, hôm trước trận Argentina-Bờ Biển Ngà - trận đầu tiên của bảng A, quyết định của CAS có lợi cho Barcelona; quyết định của toàn án giải thích “Giải đấu Olympic không có trong lịch của FIFA, và không có quyết định của hội đồng điều hành FIFA chính thức hóa nghĩa vụ của cầu thủ dưới 23 tuổi phải chơi cho các đội tuyển quốc gia họ trong giải này.” Tuy nhiên, sau đó, quyết định yêu cầu các bên liên quan tìm kiếm “một giải pháp hợp lý với sự tôn trọng các cầu thủ - người ước muốn được đại diện quốc gia mình tại thế vận hội Olympic.” Và phản ứng của các bên thế nào? Grondona là người đầu tiên “Messi sẽ không đi đâu cả.” Sergio Batista xác nhận “Cậu ấy sẽ ra sân ngày mai.” Còn Leo? Anh ấy không có bình luận gì về phán quyết và dường như, dù anh có thể muốn trở lại Barça, thì anh cũng không có ý định trở lại lúc này.
Checho cam đoan “Cậu ấy đã bảo tôi rằng cậu ấy muốn chơi trong đội hình và cậu ấy đã đề nghị Barcelona quan tâm tới quan điểm của cậu ấy.” Begiristain dường như không quan tâm, ông nói “Đó là mong muốn của chúng tôi - với sự quan tâm tới người hâm hộ - Leo Messi về với CLB.” Hài lòng với chiến thắng pháp lý của Barcelona, Laporta yêu cầu cầu thủ lập tức trở về. Nhưng đầu tiên, Guardiola muốn nói chuyện với Leo, ông nói “Tôi muốn lắng nghe cậu ấy, và chúng tôi sẽ quyết định… nhưng tôi không thể không lắng nghe ý kiến từ phía cầu thủ.”
Sau đó diễn ra một cuộc hội ý dài qua điện thoại quốc tế giữa New York (nơi Barça kết thúc tour tới Mỹ bằng trận đấu với đội Red Bulls) và Thượng Hải. Leo Messi xin Guardiola - người mà sau Olympic 92 tại Barcelona, đã hiểu ý nghĩa của việc giành huy chương vàng Olympic, giúp đỡ: anh muốn ở lại Trung Quốc và tham gia Thế vận hội. Pep hứa tìm giải pháp. Ngay sau đó, tại buổi gặp trong một phòng khách sạn Saint Regis, ở góc ngã tư Fifth Avenue (Đại lộ Thứ Năm) và 53rd Street (phố 53), ông đã thuyết phục Laporta và Begiristain. Messi có thể ở lại Bắc Kinh, nhưng phải có vài điều kiện. Đầu tiên là AFA phải chịu trách nhiệm bảo hiểm y tế trong trường hợp Messi chấn thương. Điều khoảng giống như Schalke 04 và Werder Bremen đã yêu cầu với Rafinha và Diego - hai cầu thủ Brazil cũng ở trong tranh chấp tương tự giữa các CLB và Liên đoàn bóng đá Brazil. Thứ hai là “một thỏa thuận cá nhân với Julio Grondona về việc cầu thủ sẽ được từ bảo các trận giao hữu trong cả mùa.” Guardiola là người thông báo quyết định của Barcelona cho Leo. Ông gọi cậu vài phút sau khi cất cánh rời New York. Ông nói “Cậu được ở lại, hãy tận hưởng đi”.
Ngày 7 tháng 8, đoàn quân Blaugrana trên đường trở lại Barcelona. Begiristain và Guardiola ra thông báo chính thức về giải quyết trường hợp của Messi. HLV giải thích “Cậu ấy thấy mình rơi vào tình thế khó xử và bản thân cậu ấy đã tỏ rõ mong muốn với chúng ta trong giai đoạn trước mùa giải” “Nhưng khi cậu ấy đến Bắc Kinh, cậu ấy đã đề nghị tôi với tư cách cá nhân không yêu cầu cậu ấy trở lại Barcelona. Tôi nhận thấy nhiều cảm xúc căng thẳng. Cậu ấy cũng như gia đình đã phải chịu áp lực lớn. Tôi thấy rằng cậu ấy dường như rất không thoải mái với vị trí này và việc mang cậu ấy trở lại cũng không phải ý kiến tốt nếu trong đầu cậu ấy vẫn hướng về Bắc Kinh. Lúc này, sau toàn bộ sự việc đó, điều tốt nhất với cậu ấy là chơi, tận hưởng nó, cảm thấy hạnh phúc và thỏa lòng. Người hâm mộ Barça biết rằng chúng ta có một cầu thủ phi thường và rằng cậu ấy sẽ làm những điều kỳ diệu khi trở lại. Mọi người sẽ hiểu cậu ấy hơn.”
Messi ra sân đối mặt với Bờ Biển Ngà với số áo 15 của tuyển Argentina. Và anh đã chứng minh tại sao sự có mặt của mình tại Thế vận hội là quan trọng đến vậy. Đến nửa cuối hiệp đầu, anh nhận đường chuyền 45-yard từ Riquelme, anh tăng tốc và gần như từ chấm phạt đền, đưa bóng tinh tế vào lưới. Năm phút trước khi tiếng còi kết thúc cất lên, khi mà bảng tỷ số dường như dừng lại ở 1-1 (Cissé đã đáp trả bàn thắng của Leo), El Pulga đá quả phạt trực tiếp nhanh với Román ngoài vòng cấm địa và bóng bay hiểm. Thủ môn đội tuyển Bờ Biển Ngà cứu bóng không thành và Lautaro Acosta - người đã ghi bàn thắng giúp đội bóng vượt qua vòng loại Thế vận hội - sau đó dễ dàng ghi bàn cuối cùng, ấn định tỷ số 2-1.
Vài giây trước khi hết giờ, Batista thay thế Leo và trong khi làm điều đó đã cho anh cơ hội được đám đông người Trung Quốc hò reo cổ vũ. Họ làm điều đó suốt trận đấu và khi hình ảnh của anh xuất hiện trên màn hình SVĐ Olympic, bất chấp thực tế là quốc ca Argentina đang vang lên, tiếng hô “Messi, Messi” bắt đầu nổi lên. Anh là một vận động viên nổi tiếng ở nước Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa này. Hình ảnh của anh có ở mọi nơi, từ áo phông tới Pepsi Cola, và bọn trẻ muốn được như anh. Trong chốc lát, hãy tạm đặt một bên sự nổi tiếng của anh ấy - điều tăng trưởng theo cấp số nhân suốt Olympic, để tập trung vào việc anh gia nhập bảng xếp hàng của FIFA với tư cách là một trong số những vận động viên nổi tiếng, và vào kết thúc giải anh cũng được người dùng online của MyBestPlay chọn là cầu thủ bóng đá được yêu thích nhất tại Olympic, bên cạnh các vận động viên thể thao như kình ngư Michael Phelps, vua tốc độ Usain Bolt.
Hãy trở lại với trận đấu. Phía sau câu chuyện chủ yếu trông các cuộc đối thoại về các cầu thủ bóng đá được yêu thích, vẫn còn ẩn chứa cảm xúc hạnh phúc khi kết thúc cuộc xung đột. Lần này là đến lượt Leo phát biểu và cám ơn Guardiola. Anh nói “Ông ấy từng là cầu thủ và ông ấy hiểu cảm các của một cầu thủ vào giây phút này. Ông ấy biết tôi đã ở trong tình thế khó xử và ông ấy đã ủng hộ tôi ngay cả khi vừa tới Barcelona, ngay từ ngày đầu tiên tôi nói chuyện với ông ấy. Ông ấy vẫn rất nổi bật và sự thật là tôi đang rất biết ơn ông.”
Với việc vấn đề đã được khép lại một lần và cho mọi người, suy nghĩ của anh lúc này lại đến với người bạn Ronaldinho của đội Brazil, một người nổi tiếng khác cũng muốn đạt danh hiệu này. El Pulga đùa rằng “Nếu chúng tôi đến trận chung kết với Brazil, sẽ thật khó khăn vì Ronnie sẽ có mặt. Chiến thắng trong chung kết luôn là điều tuyệt vời thậm chí còn hơn cả khi phải đấu với Brazil”, tuy nhiên, trước lúc đó, vẫn còn “Australia, đối thủ khó nhằn, mạnh mẽ, chơi bóng bổng tốt và sẽ tạo ra một trận đấu phức tạp. Sẽ thật sự rất khó khăn.” Chắc chắn là như vậy. 15 phút trước khi hết giờ, tỷ số tại sân Olympic Thượng Hải vẫn là 0-0. Argentina, ít nhất đã chơi tốt hơn ở hiệp đầu, họ tạo nhiều cơ hội, nhưng thủ thành của Australia - Federici quả là khó đánh bại. Sau đó, trong vài giây, sau một loạt các pha phối hợp giữa Riquelme và Messi, Román chuyền sang cánh trái cho Di María, người đưa bóng vào khu vực trung tâm và Pocho Lavezzi biến nó thành bàn thắng.
Ở nửa kia của trái đất, hai ngày sau, ngày 12 tháng 8, Barcelona dù thiếu Messi vẫn chiến thắng Wisła Cracovia với tỷ số 4-0 ở trận lượt đi vòng mở đầu Champions League. Nỗi sợ hãi của Blaugrana biến mất. Nhưng hãy trở lại với Trung Quốc. Với vé vào tứ kết chắc chắn trong túi, Albiceleste di chuyển tới làng Olympic ở Bắc Kinh. Nơi các cầu thủ hư hỏng không có gì để ưa thích ngoài các cuộc gặp gỡ. Oscar Ustari nhớ lại: “Chúng tôi đang ăn và thấy cậu ta tới, xếp hàng lấy thức ăn và ngồi xuống bàn. Cậu ta nói với chúng tôi “Chào, tôi là Kobe .” Cậu ta nói với chúng tôi bằng tiếng Tây Ban Nha, nhìn Messi và nói chuyện với cậu ấy một chút. Và chúng tôi có cơ hội chụp vài tấm ảnh. Đến lúc chia tay, cậu ta làm động tác ngả mũ chào, nhìn thẳng Leo và nói “Messi, cậu là người tuyệt vời nhất.” Chúng tôi đã rất kinh ngạc. Nadal (Rafa) cũng ghé qua. Khi bạn đi với Leo, bạn không thể chỉ đi thẳng, mọi người sẽ dừng bạn lại mỗi nơi bạn đi qua.”
Nhưng không chỉ có các cuộc gặp gỡ với những người nổi tiếng từ khắp nơi trên thế giới. Ở Bắc Kinh, họ cũng phải đối mặt với đội Serbia. Checho cho Leo nghỉ, giữ Riquelme và Agüero trên băng ghế dự bị và để đội hình 2 đá. Với bảy thay đổi, đội hình dự bị dù sao cũng chiến thắng 2-0 (một từ quả penalty của Lavezzi và một từ quả phạt trực tiếp của Buonanotte); chín trận thắng liên tiếp tại Olympic (đánh bại kỷ lục của Uruguay vào thập niên 80); và vị trí dẫn đầu bảng.
Những người tiếc nuối duy nhất là của 60 nghìn khán giả, những người đổ tới SVĐ Công nhân Bắc Kinh để xem Messi đá. Suốt hiệp đầu tiên, họ gọi tên anh, và khi kết thúc trận đấu, nhận ra rằng El Pulga không tới, họ bắt đầu huýt sáo với tuyển Argentina. Cuối cùng, HLV phải biện minh cho mình “Người dân Trung Quốc phải hiểu rằng chúng tôi tới đây với một mục tiêu, đó là đạt huy chương vàng. Không phải chỉ Messi không đá hôm nay, Riquelme, Agüero và Garay cũng vậy. Tôi tính tới điều tốt nhất cho đội Argentina. Nếu không may họ phiền lòng, tôi mong họ tha thứ cho tôi.”
Trận đấu tiếp theo với Hà Lan cũng diễn ra tại SVĐ Công nhân Bắc Kinh, ngày 16 tháng 8. Maradona cũng có mặt để cổ vũ đội tuyển quốc gia và Kun (Agüero) bạn trai của Giannina - con gái ông. Không có chỗ cho những sai lầm, Leo biết điều đó và đã sắp đặt trước một “màn trình diễn”. Tờ Clarín đã tường thuật nó như sau: “Sẽ có bao nhiêu mơ ước được thiên tài này, người xuất hiện trong các trận đấu của đội tuyển quốc gia, biến thành hiện thực? Nếu có ba điều ước trong câu chuyện cổ tích ngày nào, thì đội hình của Batista sẽ nhận được cái họ cần từ nhân vật ma thuật này - người tới từ Barcelona, cũng là người vẫn đá tốt cho tới hôm nay - một bàn thắng tuyệt với và một đường chuyền không tưởng. Chính điều đó đã quyết định câu chuyện và đánh cắp giấc mơ chinh phục huy chương vàng Olympic của Hà Lan.” Nhưng lần này El Pulga đã làm gì?
Anh đã giải quyết một trận đấu vô cùng khó khăn. Dắt bóng qua một hậu vệ, lừa bóng vượt qua để thủ môn hít khói, và sút tung lưới trước khi bất cứ cầu thủ Hà Lan nào có cơ hội cản phá. Tỷ số1-0.
Tiếp theo, vào phút thứ 14 của hiệp phụ, anh kiến tạo một đường chuyền hoàn hảo để Di María đón lõng, sút căng, bóng đi thấp và tỷ số là 2-1.
Agrentina đối mặt Brazil trong trận bán kết.Trận cầu siêu kinh điển của bóng đá Nam Mỹ, một trận đấu trong mơ, cơ hội phục thù hoàn hảo cho các cầu thủ Argentina sau những cuộc chạm trán gần nhất trong lịch sử (họ bị Brazil đánh bại trong trận chung kết Copa América 2004 tại Peru, Copa Confederaciones 2005 và Copa Améric 2007 tại Venezuela).
Đội vô địch Olympic Argentina đá với Brazil - đội chưa từng đạt huy chương vàng; đó là trận đấu Leo đã mơ tới, dù là ở vòng sớm hơn so với mơ ước. Và nếu chưa đủ, vẫn còn cuộc đấu tay đôi giữa Leo và Ronaldinho: hai người bạn,hai người đồng đội cũ, một tài năng trẻ đối đầu với cựu cầu thủ đã đạt Quả bóng vàng, hiện tại đối đầu với quá khứ, ngôi sao hiện tại đối đầu với nhà vô địch đang tìm kiếm sự tái sinh từ đống tro tàn. Danh sách có thể liệt kê thêm, cuộc thảo luận về người giỏi hơn được mở rộng. Mỗi người có quan điểm riêng. Ngay cả Kun cũng tham gia “Lionel, ngày nay, giỏi hơn Ronaldinho. Cậu ấy là cầu thủ tốt nhất thế giới.”
Messi tránh chủ đề đó, nhưng anh không né tránh các câu hỏi dồn dập, anh nói: “Tôi không phải là người dự báo trước, nhưng Ronnie: hãy nhớ huy chương vàng thuộc về Argentina! Mơ ước của tôi là mơ ước của cả đội Argentina, và hơn thế của Ustari - bạn tôi (Oscar bị trấn thương trong trận gặp Hà Lan và không thể tiếp tục thủ thành cho Albiceleste). Điều đó sẽ khó khăn. Việc đối đầu với Brazil luôn là điều khó khăn. Hai đội đều thắng chật vật trong vòng tứ kết. Brazil có đội hình không tưởng, nhưng đội chúng tôi cũng rất tuyệt vời. Chúng tôi chơi vì cùng một mục tiêu, là xem ai sẽ đạt huy chương vàng, và họ đã thắng ở chung kết lần trước, khi hai đội gặp nhau. Tôi vẫn còn đau khổ về trận chung kết Copa América. Bây giờ đến lượt chúng tôi.”
Và nó thật sự là lượt của Argentina, nhưng theo cách mà không ai tưởng tượng được. Họ dập tắt, làm bẽ mặt và chế diễu Brazil. Agüero với hai bàn thắng, có công trong bàn thứ ba - anh bị phạm lỗi và Riquelme sút penalty. Và cả hành động của anh - giả bộ mút núm vú cao su (bạn gái anh Giannina đang mang thai) - tất cả đều là bằng chứng về sự yếu kém trong đội bóng của Dunga và sự xuống dốc của Ronaldinho.
Tờ El País viết “Hôm nay, người Brazil đã phạm sai lầm, làm trò, tươi cười trò chuyện và những hành động tương tự khác, chỉ là nỗ lực để giành chiến thắng trên các trang báo và sự tán thưởng của đám đông Trung Quốc, những tín đồ mới tới với bóng đá.” Đồng thời chỉ trích ác nghiệt người từng đứng số một thế giới: “Dù anh ta có ngụy trang sự xuống dốc của mình với nhiều màn kịch thế nào đi nữa, thì bóng đá - điều anh đã lãng quên, sẽ không đảm bảo cho phong độ của anh, trừ những pha bóng chết.”
Thậm chí ác nghiệt hơn là hình ảnh xuất hiện trên phương tiện truyền thông thế giới ngày hôm sau: Ronnie trong áo vàng số 10 và băng đội trưởng trên tay, tìm kiếm sự an ủi, cúi đầu trong vòng tay của người đàn em Messi. Lionel đứng kiễng chân để an ủi thần tượng của mình. Có nhiều cảm xúc trong bức ảnh đó, đồng thời cũng có rất nhiều u sầu.
Dù không gây ấn tượng lớn, Leo cũng đã thắng cuộc đấu tay đôi được nhiều dự báo trước. Anh thật sự hạnh phúc. Ronnie chỉ muốn lẩn trốn, biến mất khỏi mặt đất. Lâu sau đó, anh nói “Tôi đã buồn, rất buồn.” Với anh, đó là cơ hội để nhìn lại thế giới. Anh đã thất bại. Leo, mặt khác, tiếp tục con đường đến huy chương vàng.
Lúc 12h ngày thứ bảy 23 tháng 8 (1h sáng ở Argentina), tại SVĐ Quốc gia - biệt danh là Tổ Chim, trận chung kết môn bóng đá nam Olympic bắt đầu. Đối thủ: Nigeria - cũng giống như ở thế vận hội Atlanta năm 1996 và giải vô địch thế giới U20 năm 2005 ở Hà Lan. Trong kỳ Olympic ở Mỹ, đội Nigieria của Nwankwo Kanu đã mang tấm huy chương vàng về nhà với tỷ số 3-2, trận đấu được FIFA đánh giá là một trong 10 trận đấu đáng nhớ nhất của môn bóng đá tại Olympic trong một thế kỷ. Cuộc phục thù của Argentina đến vào năm 2005, ở Hà Lan. Và nhân vật chính, người đánh bại Đại bàng xanh là Lionel với hai bàn từ chấm phạt đền. 15 cầu thủ từ trận đấu đó (cả Messi và Kun) lại có mặt trên sân ở Bắc Kinh.
Diego Maradona dự báo “Chúng tôi sẽ thắng, tôi không nghi ngờ về điều đó. 2-0 sẽ là tỷ số hoàn hảo.” Nhưng không dễ dàng như vậy. Nhiệt độ trận đấu khá ngột ngạt nên sau 30 phút của hiệp một, trọng tài người Hungary - Victor Kassai đã phải yêu cầu một chút thời gian hội ý theo phong cách bóng rổ để hai đội nguội bớt. Sự gián đoạn này cũng lặp lại ở hiệp hai. Sân khô cứng và Đại bàng xanh không để khoảng trống nào. Messi và Agüero đơn độc ở phía trước. Bước chạy nhỏ bé của họ dù va chạm hay né tránh không tạo ảnh hưởng gì với những cầu thủ Nigeria to lớn. Riquelme cũng không có một ngày đẹp trời. Các tiền vệ Gago và “Ông chủ nhỏ” Mascherano cũng làm việc vất vả. Trận đấu tồi, rất tồi, nhàm chán, mệt mỏi. Đến phút thứ 57: sau pha tranh bóng giữa một cầu thủ Argentina và một cầu thủ châu Phi, bóng bật tới giữa sân, Messi có bóng, chuyền, và đưa bóng hoàn hảo vào sau cho Ángel Di María.
Cựu cầu thủ của Rosario Central, nay đá cho Real Madrid, điểm nhấn của trận đấu, tự do băng nhanh xuống theo cánh trái. Và ở rìa vòng cấm địa, trước Vanzekin liều mạng ra phá bóng, anh lốp bóng đầy cảm hứng nhẹ nhàng với chân trái và đưa bóng bay nhẹ trong bầu không khí nặng nề tại Bắc Kinh. Thủ môn Nigeria không thể làm gì ngoài đứng bất động trong vòng cấm địa, nhìn quả bóng từ xa bay vào lưới - một tác phẩm nghệ thuật xứng đáng với huy chương vàng. Argentina trở lại bục cao nhất sau 4 năm kể từ Athens 2004. Messi, ôm chặt Kun, ăn mừng ước mơ đã trở thành hiện thực. Anh đã thắng lợi, vượt qua mọi sự phản đối về pháp lý, và những người không muốn anh trải nghiệm chuyện thần kỳ này. Anh nói lớn “Sau mọi điều được nói và thảo luận đến, điều đáng giá đã tới.”