27tháng 5 năm 2009
Giữa đại lộ Lexington (Lexington Avenue) và đại lộ thứ Năm (Fifth Avenue), tài xế taxi Happy Cabby người Pakistan - tặng cho các khách hàng triết lý của đời mình, ông nói “Để làm người khác hạnh phúc, bạn phải làm mình hạnh phúc. Đó là nơi hạnh phúc tồn tại”, quay người đối diện với hành khách và gõ ngón tay trỏ vào đầu mình, ông quả quyết “Đúng vậy, việc làm người khác và cả thế giới hạnh phúc hoàn toàn phụ thuộc vào bạn.”
Có lẽ Leo cũng cảm thấy tin tốt lành được truyền qua những ồn ào ở Midtown; một điều chắc chắn là năm hạnh phúc nhất của đời anh bắt đầu chính xác tại đây - New York này, ở góc ngã tư giữa Đại Lộ thứ Năm (Fifth Avenue) và phố 53 (53rd Street), trong một phòng khách sạn Saint Regis, khi mà Pep Guardiola thuyết phục Laporta và Begiristain để Messi ở lại Bắc Kinh. Việc cho phép tham dự Olympic, không nghi ngờ gì nữa, là động lực lớn nhất cho cầu thủ người Argentina, và điều đó đã tạo ra mối quan hệ đặc biệt giữa El Pulga với HLV của Blaugrana này.
Cha anh, Jorge nói: “Mọi thứ bắt đầu ở đó, tại Bắc Kinh, với tấm huy chương vàng. Nó hạnh phúc hơn bao giờ hết… đúng, đó là điều Pep muốn, cho nó đạt được giấc mơ.” Guardiola thừa nhận “Tôi không rõ… Với tôi, cậu ấy có vẻ rất hạnh phúc - tôi nghĩ chúng tôi đã thành công.” Quả thực, nhà cầm quân trẻ đã nhận thức được thực tế rằng, chìa khóa để El Pulga làm cho Barcelona hạnh phúc trước hết là phải mang đến hạnh phúc cho cậu ấy. Và ông đã làm điều đó.
Txiki Begiristain, giám đốc thể thao của Barça, xác nhận điều đó “Nếu khi cậu ấy nhìn bạn, đùa với bạn, khi đó, cậu ấy thấy hạnh phúc. Nếu cậu ấy dường như không thấy bạn và nhìn ra hướng khác, có nghĩa là điều gì đó đã xảy ra. Leo đã đùa giỡn với tôi và bất cứ ai cậu ấy đi qua trong cả năm.” Đồng đội của anh cũng nói điều tương tự, Xavi nói “Cậu ấy chỉ có thể chơi tốt nhất khi cậu ấy hạnh phúc và thoải mái.” Puyol - đội trưởng, thêm vào “Cậu ấy vẫn rất hạnh phúc, nhưng tôi cũng từng thấy cậu ấy tức giận. Tôi không hình dung được cậu ấy sẽ như thế nào nếu không thể chiến thắng.”
Nhưng điều đó đã không xảy ra suốt mùa giải 2008-09, vì Barcelona đã lên ngôi trong mọi giải đấu: La Liga, Copa del Rey (Cúp Nhà vua Tây Ban Nha) và Champions League - đội bóng Tây Ban Nha đầu tiên đoạt cú ăn ba. Thêm vào đó, họ cũng thắng Spanish Super Cup và European Super Cup (Siêu cúp Tây Ban Nha và Siêu cúp châu Âu). Leo đã ghi được nhiều bàn thắng nhất trong sự nghiệp cầu thủ chuyên nghiệp của mình trước đó. Ghi 23 bàn ở La Liga, và là cầu thủ ghi nhiều bàn thứ tư sau Diego Forlán, Samuel Eto’o và David Villa.
Đó là chưa kể bàn thắng thứ 5.000 trong lịch sử CLB xứ Catalan tại Liga mà Leo ghi ngày 01 tháng 2 năm 2009 ở Santander trong trận với Racing. Bàn thắng thứ hai trong trận đấu của anh đảm bảo cho chiến thắng của Barça.
Tiếp theo: Sáu bàn ở Copa del Rey, trong nhóm cầu thủ ghi nhiều bàn nhất giải đấu, và anh chỉ chơi 452 phút (trung bình một bàn mỗi 75 phút), thêm vào hai bàn ở Spanish Super Cup; chín bàn ở Champions League - Đoạt danh hiệu vua phá lưới. Khác với hai năm trước, anh không gặp phải dù chỉ một chấn thương nhỏ trong suốt 51 trận đấu. Thêm vào đó, anh cũng nhận được nhiều danh hiệu cá nhân. Các HLV Tây Ban Nha bầu anh là cầu thủ nước ngoài hay nhất La Liga, trên cả Forlán, Dani Alves và Kanouté; và theo HLV các CLB lọt vào vòng 1/16 Champions League, anh là cầu thủ chơi hay nhất, đánh bại Cristiano Ronaldo.
Đúng là các trận đấu của đội bóng đã giúp anh đạt được các danh hiệu này, nhưng từ khi khoác áo số 10, Messi đã tiến về phía trước, khoác áo ra sân, cống hiến hết mình và luôn khiêm tốn. Hậu vệ của Blaugrana - Gerard Piqué tuyên bố “Từ khi tôi gặp cậu ấy, ở tuổi 14, cậu ấy vẫn như thế. Cậu ấy không bao giờ nghĩ mình là người giỏi nhất, nhưng cậu ấy luôn biết rằng chúng tôi đều coi cậu ấy là giỏi nhất.”
Tại Grimaldi Forum ở Monte Carlo - thanh lịch trong bộ vét đen với cà vạt và áo sơ mi trắng - sau khi nhận giải cầu thủ hay nhất Champions League mùa giải 2008-09, Leo bình luận “Quả là một năm không tưởng, tôi hoàn toàn hài lòng.” Với những người hỏi anh lúc nào là khoảnh khắc tuyệt diệu nhất, anh đáp: “Có quá nhiều khoảnh khắc tuyệt vời nên tôi không thể chọn riêng một thời điểm nào cả.”
Có vẻ như nhà vô địch không biết chọn thế nào giữa quá nhiều khoảnh khắc đặc biệt, chúng ta sẽ liệt kê thử:
Ngày 27 tháng 5 năm 2009, sân Olympic tại Rome. Chung kết Champions League: Barcelona-MU
Dù Messi đã được ghi tên trên cúp châu Âu một lần. nhưng lần đó chưa bao giờ thật sự là của anh. Bởi anh đã không ra sân Saint-Denis, Paris vào cái buổi tối ngày 17 tháng 5 năm 2006. El Pulga đã không được các bác sĩ cho phép ra sân dù lặp đi lặp lại rằng mình vẫn ổn, và rằng chấn thương ở đùi không còn đau nữa. Anh đã phải xem trận chung kết với Arsenal của Thierry Henry từ trên khán đài. Và trong những giây phút của niềm vui chiến thắng, của những cái ôm và những lời ca tụng, anh giận dữ nhốt mình trong phòng thay đồ. Đồng đội của anh Deco và Ronaldinho đã là những người kéo anh ra khỏi đó, cố làm anh tận hưởng chiến thắng cũng thuộc về mình. Nhưng cũng chẳng mấy thành công, bởi với anh, phải tham gia trận đấu mới có thể cảm thấy mình như một nhà vô địch.
Lần này thì khác, Leo đã biết và cảm nhận được điều đó. Anh đã luôn là nhân tố góp phần quyết định trong việc đưa Barcelona tới thành Rome. Với tám bàn thắng, anh dẫn đầu danh sách “Vua phá lưới”, trên cả Henry với năm bàn, Berbatov, Rooney và Cristiano Ronaldo với bốn bàn. Messi đã ghi năm bàn trong vòng bảng: hai trong trận với Shakhtar Donetsk ở Ukraine, để giành lại phần thắng trong trận đấu khó khăn cho Blaugrana; hai bàn khác vào lưới FC Basel: một ở Thụy Sĩ, trận kết thúc với thế trận một chiều về phía Barcelona (5-0), và một bàn khác tại sân Nou Camp. Bàn cuối cùng là vào lưới Sporting Lisbon. Đội bóng Bồ Đào Nha phải thất bại dưới khả năng ghi bàn của Barça khi thất bại 2-5 ngay trên sân nhà. Và ở vòng knockout, Lionel có thêm ba bàn trước đám đông cổ động viên tại sân Nou Camp: một vào lưới Olympique Lyonnais ở tứ kết, hai bàn vào lưới Bayern Munich. Với những bàn thắng đó, anh đã thể hiện lối chơi hay nhất trong cả mùa bóng. El Pulga đã không ghi bàn tại trận bán kết với Chelsea, người hùng của Blaugrana là Andrés Iniesta với bàn thắng ở phút 93, nhưng chính Leo đã chuyền bóng cho cầu thủ số 8 của Barcelona này.
Cuối cùng… sau nhiều ngày cống hiến, số 10 của Barça cũng đi tới trận chung kết. Trận đấu cuối cùng trong mùa bóng của hai nhà vô địch La Liga và Premier League 2008-2009 hiện diện đầy đủ những tên tuổi lớn. Phía Barcelona: Valdés, Puyol, Touré, Piqué, Sylvinho, Busquets, Xavi, Iniesta, Messi, Henry, Eto’o. Phía MU: Van Der Sar, O”Shea, Vidic, Ferdinand, Evra, Park, Anderson, Carrick, Rooney, Giggs, Cristiano Ronaldo.
Sir Alex Ferguson bước vào trận chung kết với “kho” kinh nghiệm của mình, còn Pep Guardiola chỉ là lính mới. Mùa giải 2008-2009 là mùa giải đầu tiên của Guardiola trong vai trò HLV của đội hình chính thức. Đó là trận đấu mà người hâm mộ bóng đá châu Âu chỉ có thể mơ tới, đỉnh cao nhất có thể, giữa hai đội lôi cuốn nhất châu Âu. Leo tuyên bố, đó là “trận đấu quan trọng nhất trong sự nghiệp của tôi.” Anh tuyên bố như vậy ngay trước khi cất cánh để tới Rome. Đó là lần đầu tiên anh tới Eternal City (thành Rome - thành phố bất diệt), nhưng anh lại không thích tham quan, anh tới thủ đô nước Ý chỉ để chiến thắng. Dù anh nói rằng: “Họ là những nhà đương kim vô địch (M.U giành cúp C1 mùa 2007-2008), nên nếu có đội nào được đánh giá cao hơn trong trận đấu như thế này - trận đấu mà không phải lúc nào cũng có cơ hội tận hưởng - thì đây chính là cơ hội có một không hai của đội bóng đó.”
Các phương tiện truyền thông vẫn coi trận đấu là cuộc đối đầu lớn giữa Cristiano Ronaldo và Leo Messi. Họ liệt kê thành tích của mỗi người tại Champions League và khẳng định rằng hai cầu thủ đang tranh đấu cho danh hiệu Quả bóng vàng ở thành Rome này. Đây là cơ hội cho El Pulga vượt qua địch thủ - người đánh bại anh với 165 điểm ở cuộc bầu chọn Quả bóng vàng của tạp chí France Football vào ngày 2 tháng 12 năm 2008, người đã về nhất với danh hiệu Cầu thủ hay nhất năm của FIFA vào này 12 tháng 1 năm 2009.
Nhưng Lionel không nhìn theo cách này “Đó là việc thiếu tôn trọng và giảm đi vai trò của hai đội bóng lớn, những người vẫn đang chơi thứ bóng đá hàng đầu. Hai đội có rất nhiều cầu thủ khác có thể quyết định trận đấu.” Hay nói cách khác là không có cuộc đấu cá nhân giữa Messi với Cristiano để xem ai là người giỏi hơn. “Tôi chắc anh ấy cùng nghĩ như tôi: điều quan trọng là chiến thắng dành cho toàn đội. Một điều chắc chắn là đội thắng ở Rome sẽ là đội bóng hàng đầu châu Âu.”
Tất cả đều là sự thật, nhưng cả hai đều biết rằng họ được cả nửa thế giới theo dõi. Cristiano Ronaldo, người dù chẳng có một mùa bóng tuyệt vời, lại đang khao khát thể hiện rằng anh vẫn là số một, đã thật sự bùng nổ vào đầu trận đấu. Trong phút đầu tiên, khi anh đá phạt gián tiếp từ 35 yard, năm bước lùi sau như thường lệ, vung chân trái và sút. Một cú sút tuyệt vời. Bóng xoáy, đập vào ngực Víctor Valdés khiến anh không thể kiểm soát nó. Trong nỗ lực cuối cùng để cứu vãn tình hình, Piqué chặn đứng cầu thủ Hàn Quốc Park Ji-Sung ở góc sân. Cristiano gục đầu vào tay đầy tiếc nuối.
Trước khi Messi chạm bóng, số 7 áo trắng đã trình diễn khá hiệu quả: ba lần sút và một thẻ vàng cho Piqué, người cố chặn anh bằng một lỗi cản người. Khởi động của Cristiano mang tới lối chơi tốt cho MU. Ngược lại, Lionel vẫn chưa hòa nhịp trận đấu. Cha anh, Jorge cũng thấy điều đó “Tôi đã nhận thấy rằng Leo đứng ngoài trận đấu mất một thời gian, và chỉ khi chúng tôi ghi bàn, tôi mới bắt đầu thấy nó năng động hơn.”
Thực tế, El Pulga không thể hiện điều gì cho tới chín phút sau khi Eto’o đưa Barcelona dẫn trước. Anh rời biên phải, di chuyển nhiều vào trung tâm, giải phóng cú sút xuất sắc từ khoảng cách 35 yard - bóng bay sệt trên mặt sân. Messi chơi như ở vị trí trung phong ảo buộc các trung vệ của MU rời khỏi vị trí - điều mà Ferguson sau đó nói rằng “khiến chúng tôi ngạc nhiên và làm chúng tôi khó đeo bám cậu ấy.” Điều này có vẻ đúng, vì mỗi lần cầu thủ người Argentina có bóng, anh gây rối hàng phòng ngự đội bóng của nước Anh. Barça bắt đầu kiểm soát trận đấu và dù đó không phải là đêm tuyệt nhất của mình, anh cũng vài lần xâm nhập qua rừng các cầu thủ áo trắng.
Messi càng chơi càng hay. Anh chàng người Pháp Patrice Evra của MU bị bỏ lại,- người thắng trong cuộc đấu tay đôi với Lionel vào tháng 4 năm 2008 (0-0 ở lượt đi, 1-0 ở lượt về) - đã được cảnh báo về điều đó. “Messi là một ‘kẻ đói khát’ và bây giờ cậu ấy chơi tốt hơn so với năm trước.” Anh đã đúng: 84% các đường chuyền của Leo đến đích. Khả năng chạm bóng của anh gần như hoàn hảo, đến mức chiến binh kỳ cựu như Ryan Giggs phải thốt lên “Khi bạn nhìn họ di chuyển, bạn không thể làm gì ngoài ngạc nhiên.” Rồi đến phút thứ 70, khi El Pulga thăng hoa trên thiên đường La mã, người nhỏ bé nhất (anh cao 1m69) trở thành người vĩ đại nhất.
Pha bóng như sau: Xavi thu hồi bóng sau đường bật ngắn của hàng phòng ngự nước đội bóng nước Anh, hướng về phía khung thành, tạt bóng bổng và xoáy - trơn tru và chính xác. Vượt qua các hậu vệ, Messi nhận bóng, rất cao và đánh đầu bóng bay vào góc xa khung thành. Tỷ số là 2-0.
Giải thích: “Khi Xavi có bóng, tôi đã chọn được vị trí vì tôi nghĩ anh ấy sẽ chuyền vào đó: tôi thấy Van Der Sar ra khỏi khung thành một chút và tôi bật cao đánh đầu.”
Hình ảnh: Messi lơ lửng trên không, bất động, cao, rất cao, nghiêng về sau. Quả bóng, bay theo quỹ đạo của nó, như sắp vượt quá xà ngang. Phía trước, Van Der Sar, trong áo vàng, nhìn theo, há hốc miệng, với vẻ hoảng sợ tột độ trên gương mặt. Gần, rất gần, dù không rõ ràng, Rio Ferdinand, cao hơn cầu thủ người Argentian 20 cm, cũng không thể làm gì để ngăn cản cú nhảy đó.
Dự báo: Nhiều người đã cá cược việc cầu thủ số 10 ghi bàn cho Barça trong trận chung kết. Nhà cái đã đặt chào tỷ lệ thấp. Nhưng chỉ vài người có thể dự báo trước điều này. Cho tới thời điểm đó, anh mới chỉ ghi được hai bàn. Pep Guardiola - người vực dậy tinh thần các cầu thủ trước trận chung kết bằng cách chiếu clip từ phim Gladiator (Võ sĩ giác đấu) của đạo diễn Ridley Scott, là người duy nhất tiên đoán được điều đó. Trong cuộc họp báo ở Santander ngày 01 tháng 2 năm 2009, ngày trước trận đấu với Racing, khi được hỏi nếu Messi cần phải ghi bàn bằng đầu nhiều hơn để có thể trở thành cầu thủ hay nhất thế giới, HLV từ Santpedor đã trả lời: “Tôi khuyên các bạn không nên thử cậu ấy, vì một ngày nào đó, cậu ấy sẽ ghi bàn không tưởng bằng một cú đánh đầu và khiến bạn phải im lặng.”
Sự tò mò: Jorge Messi thừa nhận trước mặt Celia vợ ông, các anh em của Leo, và gia đình riêng của họ: “Tôi không nhìn thấy bàn thắng của con trai mình. Vào thời điểm đó tôi nhìn xuống, tôi không biết có thể là do tôi quá hồi hộp. Tôi đã xem lại nó trên TV sau trận đấu và tôi thật sự chưa bao giờ thấy nó nhảy cao tới vậy. Nhưng nó đã bật nhảy thế nào?” Vì ngay khi tiếp đất - và trước khi bị bao vây bởi đồng đội - anh đã cầm chiếc giầy mới màu xanh chạy một vòng- như là sự tôn kính với Argentina. Trong khi đó, 20 nghìn cổ động viên của Barça trên SVĐ Olympico gọi tên anh. Vào cuối trận đấu, anh là người đầu tiên được Guardiola - người luôn đối xử tốt với anh, ôm lấy. Và đối thủ khác trong trận đấu thế nào? Cristiano Ronaldo? Anh kết thúc trận đấu bất lực và tổn thương, anh tranh cãi với Rooney, và nhận thẻ vàng cho lỗi vô nghĩa với Puyol. Sau trận đấu, anh nói “Đó không phải trận đấu giữa Messi và tôi, nhưng đội của anh ấy tốt hơn chúng tôi và anh ấy cũng vậy vì anh ấy đã ghi bàn.”
Kẻ thất bại tỏ sự tôn kính người thắng cuộc. Lần này, Leo đã cảm nhận được chiếc cúp của mình. Anh hôn nó, ôm nó, tự hào về nó, mang nó đi cả vòng trên sân, và anh tiệc tùng tới tận ba giờ sáng với đồng đội, bạn bè và gia đình. Messi bày tỏ “Tôi cảm thấy như mình là người hạnh phúc nhất thế giới. Cứ như là tôi đang mơ, đó là chiến thắng quan trọng nhất trong đời tôi. Tôi cống hiến nó cho gia đình mình và cho Argentina. Đội của tôi xứng đáng có nó cho một năm tuyệt vời.” Màn trình diễn tuyệt vời, điều kì diệu của bóng đá, sự tinh tế… như truyền thông khắp thế giới công nhận. Nhưng, những bức ảnh trang bìa, những tiêu đề lớn lại được dành cho El Pulga.
“Messi, king of Europe” (Messi, vua của châu Âu) - tiêu đề trên tờ Corriere dello Sport, báo thể thao ở Rome;
“Super Messi” (Siêu Messi) trên tờ Gazzetta dello Sport;
“Messi and Barcelona on top of the world,” (Messi và Barcelona trên đỉnh cao thế giới) - La Nación ở Buenos Aires.
Trong khi, tờ thể thao ở Buenos Aires - Olé có ảnh Leo với chiếc cúp Champions League danh giá và chú thích “Don’t ask me to head it.” (Đừng bắt tôi đội nó lên đầu)
“Marvellous Messi is too much for United,” (Messi phi thường là quá sức đối với MU) - The Times, cùng dùng một ảnh như tờ El País: Messi mỉm cười, chỉ tay lên trời và tiêu đề đơn giản là “Messi is the best” (Messi là tuyệt nhất), không ai tranh cãi về điều đó.
Ngày 2 tháng 5 n ăm 2009, sân Bernabéu, Madrid. Trận đấu vòng 34 của La Liga: Real Madrid-Barcelona
Không cần tranh cãi, không thể so sánh gì hơn. Hai đối thủ là hai thế giới khác biệt. Hai cái nhìn hoàn toàn khác nhau về bóng đá, nhưng khi họ đối đầu với nhau, thì thứ hạng không phải là vấn đề mà chiến thắng hay không mới là điều quan trọng. Thực tế, con số bàn thắng được khi trên sân Bernabéu: 6-2, chính là điều chưa từng thấy trước đây.
Đó là sự sỉ nhục lớn nhất trong lịch sử của đội bóng áo trắng. Blaugrana chưa từng ghi tới sáu bàn ở Bernabéu; kết quả cao nhất mới là 0-5 vào năm 1974, khi Johan Cruyff chơi cho Barça. Trước khi điều đó xảy ra vào một tối oi bức ở thành Madrid, HLV Juande Ramos và các học trò của đội bóng áo trắng vẫn nghĩ họ có thể thắng trận này. Họ vẫn có ý định kéo gần khoảng cách xuống một điểm với Barcelona và hát khúc khải hoàn vui vẻ trong bốn vòng cuối cùng của La Liga. Lí do để họ lạc quan là: họ đã có chặng đường dài từ khi bị Barça đánh bại tại sân Nou Camp ngày 13 tháng 12 năm 2008 (2-0, với các bàn thắng của Eto’o và Leo), bỏ xa họ với 12 điểm.
Cho dù cuộc khủng hoảng nội bộ đã ảnh hưởng tới CLB, dẫn đến việc Ramón Calderón bị sa thải, Kền kền trắng đã phá vỡ các kỷ lục: 52 điểm trong số 54 điểm có thể, 18 trận bất bại. Ngược lại với đấu trường Champions League (họ đã bị loại tại vòng 1/16 khi thua Liverpool của Rafa Benitez với tổng tỷ số 0-5), tại La Liga, họ vẫn còn hi vọng. Đúng, chính Barça, cùng Messi - người đã ghi 21 bàn trong giải đấu, mới phải sợ hãi. Nhưng khi được hỏi ông có từng nghĩ từng về việc sao chép kế hoạch của HLV Chelsea - Guus Hiddink (trong trận lượt đi của vòng bán kết Champions League), HLV Real Madrid nhấn mạnh: “Tôi không có kế hoạch chống lại Messi vì việc loại bỏ cậu ấy không đảm bảo điều gì. Chúng tôi phải cố gắng để Barcelona chơi không tốt và cùng nhau thực hiện việc khó khăn đó như một đội.” Công việc khó khăn đó dường như đã có kết quả ở phút thứ 13, khi Pipita Higuaín đưa họ dẫn trước. Nhưng đó chỉ là ảo tưởng.
Hai đội cách nhau tới mấy khoảng trời, vì thứ bóng đá của những chàng trai trong màu áo xanh đỏ xuất phát trong gen của họ. Họ đại diện cho vẻ đẹp của trận đấu với dạng tinh khiết nhất của nó, nghệ thuật tinh tế ở cấp bậc cao nhất. Họ kiểm soát trận đấu, các đường chuyền rất chính xác và linh hoạt như thể họ đang trong một buổi tập. Họ giễu cợt đội bóng áo trắng. Quả bóng trắng lăn từ bên này sang bên kia tấm thảm xanh, cho tới khi nó được người nào đó biến thành một ý tưởng, một thứ ma thuật gì đó hay đơn giản chỉ là một cơ hội ghi bàn.
Ví dụ như Leo, người chuyền bổng nhẹ nhàng, vượt qua Sergio Ramos - người cố gắng phá bóng, và tới chân của Henry - Henry đưa bóng tinh tế và hiệu quả đánh bại Casillas. Lạy trời, Real Madrid sẽ thảm bại đến thế nào nếu không có thánh Iker? Những đường bóng đến từ mọi góc độ và nhiều đến mức không thể đếm nổi. Đó thật sự là ác mộng đối với thủ thành của Real. Các cầu thủ của Guardiola lãng phí những cơ hội: một phần vì ích kỷ, như trường hợp của Messi, người thật sự muốn ghi bàn vào lưới Madrid (trong ba trận trước tới Bernabéu, anh chưa ghi được bàn nào) nên không để ý đến đồng đội của mình; hoặc quá hào phóng, như trường hợp của Iniesta với đôi giày màu vàng, mà sau khi phối hợp khắp sân với cầu thủ người Argentina, không thể dứt điểm và đưa bóng cho El Pulga - cú sút của anh bị Iker vô hiệu hóa ở khoảng cách gần.
Nhưng dù gì thì tới phút thứ 45 cũng đã có ba bàn thắng được ghi. Sau một bàn của Henry, một của đội trưởng Puyol, tỷ số hiệp đầu được Leo ấn định, cuối cùng thì anh cũng cảm nhận được niềm vui ghi bàn trên sân nhà của Kền kền trắng. Xavi, ông hoàng của buổi tối hôm ấy, cướp bóng từ Lass Diarrá ở trung lộ, chuyền cho Leo và El Pulga dứt điểm nó với cú sút ở khoảng cách gần. Sân Bernabéu rơi vào câm lặng và miếng bánh sandwich truyền thống vào giữa giờ nghỉ có gì đó khó ăn.
Trận đấu tiếp tục và dường như các chàng trai của Pep Guardiola không muốn thô bạo với đối thủ lừng danh. Những kẻ đi săn của La Liga phục hồi trở lại trong giây lát khi Sergio Ramos đánh đầu từ quả đá phạt gián tiếp ở khoảng cách gần của Robben. Nhưng điều đó chỉ kéo dài vài phút. Các cầu thủ Barça kiểm soát trận đấu như họ muốn. Và các bàn thắng cũng đến: vì “tiến sĩ” Xavi kiến tạo đẹp hơn bao giờ hết, vì Iniesta liên tục lừa bóng thành công, vì Henry biến Ramos thành trò cười và ghi bàn thắng thứ hai; vì Messi giống như bóng ma, xuất hiện khắp nơi trên sân, bất cứ nơi nào bạn chờ anh ấy.
Casillas không hề muốn đối mặt với Messi và thấy mình ở phía sau của anh ấy khi bóng bay vào lưới. Đó là bàn thắng thứ năm và cậu bé từ Rosario chạy đến trước camera, giữ chiếc áo xanh đỏ bằng răng, và khoe áo trong với hình bông hoa và dòng chữ “Síndrome X Frágil.” Từ trước tới nay, Leo đã phối hợp với tổ chức ở Catalan để giúp những gia đình có trẻ em bị mắc hội chứng dễ vỡ nhiễm sắc thể X (FXS) - còn được biết đến với cái tên hội chứng Martin-Bell. Đó là một rối loạn di truyền trong gia đình có thể gây ra những khó khăn nghiêm trọng: từ khó khăn trong học tập tới giảm khả năng trí tuệ. Cứ 1/4000 bé trai và 1/6000 bé gái và 1/250 phụ nữ mang nó mà không có dấu hiệu gì.
Đây cũng không phải là lần đầu Messi giúp tổ chức này. Năm 2008, anh là người bảo trợ của cuốn sách “39 câu chuyện về đoàn kết trong thể thao” của các nhà báo Catalan, những người quyên góp số tiền bán sách cho tổ chức này. Cử chỉ về sự đoàn kết và mục đích của cống hiến này được truyền đi khắp thế giới và nhắc nhở hàng triệu người về một vấn đề di truyền vẫn chưa được nghiên cứu. Đó là một ví dụ về việc khi bóng lăn vào lưới, nó cống hiến nhiều hơn là kết quả trận đấu. Nhưng hãy trở lại với trận đấu vô tiền khoáng hậu, vì Real Madrid không cản nổi Barcelona.
Gerard Piqué là ví dụ: vững chãi ở hàng thủ, không phạm sai lầm nào và khi tấn công, anh ghi bàn thắng thứ sáu, bàn mang đến nỗi buồn cho Real. Liga đã bỏ Real Madrid mà đi. Sẽ chẳng ai đánh bật được Barcelona khỏi vị trí hàng đầu nữa, khi mà khoảng cách là bảy điểm. Và có lẽ cũng chẳng ai hạ bệ được họ dù kết quả trận đấu có khác đi. Trận đấu này như là dấu ấn của Leo và Blaugrana của Guardiola trong mùa giải này, ở cả giải vô địch quốc gia Tây Ban Nha cũng như cúp châu Âu. Nó cũng khép lại một chương đen tối của Madrid: Đội bóng áo trắng sẽ chỉ còn phải đợi cho các cuộc bầu chọn, vị chủ tịch mới, hơn hết là một vị cứu tinh (Florentino Pérez). Ngài triệu phú sẽ gây dựng lại đội bóng, vực nó lên cho tới khi đạt chức vô địch.
Nhưng mặt khác, tỷ số 2-6 cũng có mùi vị của sự phục thù. Lần gần nhất Barça đến Bernabéu (ngày 7 tháng 5 năm 2008), các cầu thủ đã phải lót đường, xếp lối danh dự cho Real Madrid - nhà vô địch Liga. Đó là trận đấu tồi tệ, kết thúc với thất bại 4-1, sự sỉ nhục “gấp đôi” cho người Catalan. Leo khẳng định với tờ Gazzetta dello Sport: “Trước trận đấu, chúng tôi đã nói chúng tôi không nghĩ tới phục thù cho vụ xếp hạng năm đó, nhưng rõ ràng, mỗi cầu thủ đều có một cái gai trong lòng. Đó là vì kết quả và lối chơi khiến chúng tôi thất bại hơn là vì phải xếp hàng trước nhà vô địch… và chúng tôi đã vứt cái gai đó đi một cách vinh quang.”
Ngày 13 tháng 5 năm 2009, sân Mestalla, Valencia. Chung kết cúp The Copa del Rey: Athletic Bilbao - Barcelona
“Vua Messi” là hình tượng trên áp phích vàng được vẫy trên khán đài phía cổ động viên Barcelona. Đó không phải là hành vi cố ý nhằm vào vua Tây Ban Nha - Juan Carlos, người theo dõi trận đấu trên khán đài, đó là quyền của người hâm mộ Barça. Trong trận chung kết đầu tiên từ khi khoác áo đội hình một Blaugrana, Leo lên ngôi vua của sân cỏ. Anh chơi và kiến tạo lối chơi, anh ghi bàn và kiến tạo bàn thắng.
Không giống như cách Diego Armando Maradona làm 25 về trước, vào ngày 5 tháng 5 năm 1984, cũng trong trận chung kết với Athletic. Sau hồi còi kết thúc (với kết quả 1-0 nghiêng về Sư tử Bilbao, bàn thắng của Endico), Maradona đã đá Sola một cú và tạo ra một cuộc ẩu đả ấn tượng trên sân Bernabéu, với sự tham gia của hầu hết các cầu thủ. Maradona - người khoác áo lần cuối cho Barça và sẵn sàng tới Napoli, muốn trả đũa hậu vệ Andoni Goikoetxea của Athletic, người khiến anh gẫy chân chín tháng trước đó. Kết quả là: một vụ ẩu đả khó có thể tưởng tượng và lệnh treo giò ba tháng cho sáu cầu thủ. Đó là lúc “cậu bé vàng” đã 24 tuổi, còn lúc này El Pulga mới 21, nhưng có vẻ trưởng thành hơn Diego.
Anh không tỏ ra kích động, cùng với Xavi, anh là nhân vật trung tâm trong màn trình diễn của Barcelona. Anh góp công vào ba trong số bốn bàn thắng của Barcelona, đánh bại giấc mơ đoạt cúp lần thứ 24 của Athletic. Các cầu thủ Bilbao có lợi thế và họ đã đứng vững cho tới hiệp hai, thời điểm Messi tỏa sáng.
Leo đã tạo một đường chuyền đẹp cho Eto’o, cầu thủ người Cameroon tung ra một cú sút khéo léo. Gorka Iraizoz cản được nhưng bóng bật tự do. Cực kỳ lạnh lùng, cầu thủ số 10 của Barça dứt điểm thành bàn. Tỷ số 1-2 (Athletic- Barça) là bước ngoặt của trận đấu. Màn trình diễn của El Pulga tiếp tục: một đường chuyền hoàn hảo cho Bojan - người dứt điểm chuyên nghiệp nâng tỷ số lên 3-1. Anh cũng góp phần trong bàn thắng thứ tư: Leo bị phạm lỗi và Xavi đã biến cú đá phạt thành bàn thắng. Sau đó, Messi cũng tìm kiếm cơ hội để chuyền cho Eto’o ghi bàn - một phần thưởng cho cống hiến hết mình của anh trong trận đấu. Nhưng khi mà cầu thủ người Camaroon sắp ghi được bàn thắng của mình, thì Gorka đã cản phá thành công bằng chân. Barça đoạt Cúp Nhà vua lần thứ 25. Sân Mestalla trong lễ kỷ niệm và cái tên Leo được hô vang nhất. Hôm sau, tờ Marca viết: “Messi hầu như chẳng thất bại trong những trận đấu như thế này, và hôm qua anh đã một lần nữa cho thấy mình là cầu thủ có ảnh hưởng quyết định nhất của La Liga. Những lời ngợi ca bắt đầu rơi như mưa lên anh, không nghi ngờ gì nữa anh đã là biểu tượng cho một thời đại.”
Ngày 23 tháng 8 năm 2009, sân Nou Camp, Barcelona. Trận lượt về Siêu cúp Tây Ban Nha: Barcelona - Athletic Bilbao
Dù không đá trận lượt đi tại San Mamés, nhưng trong trận lượt về sau đó một tuần, Lionel ra sân từ những phút đầu. Cùng với anh là bản hợp đồng mới của Blaugrana: Zlatan Ibrahimovic với giá chuyển nhượng 45 triệu euro còn Samuel Eto’o đã chuyển tới Inter. Không có Leo, Ibrahimovic và Iniesta đang chấn thương, đội hình của Pep trở về từ Bilbao với kết quả 1-2 (các bàn thắng của De Marcos, Xavi và Pedro) và Siêu cúp gần như đã bỏ túi. Thực tế, đó là trận chung kết lạ kỳ, vì Barça đáng lẽ phải đấu với chính mình trên vị trí là nhà vô địch Liga cũng như là Copa del Rey, nhưng các nhà tổ chức đã có quy định rằng họ phải đối mặt với đội á quân của giải Copa del Rey - Athletic Bilbao. Tuy nhiên cũng chẳng có gì khác biệt, vì trước mặt cổ động viên của mình, Barça thực ra đá với chính bản thân họ: dù rằng họ kiên trì và cống hiến một cuộc chiến cao nhã, các cầu thủ Athletic chẳng qua chỉ là những nhân chứng.
El Pulga sẵn sàng tạo ra sự ảnh hưởng, như những dịp khác, khởi động chậm chạp, nhưng khi vào guồng, anh thật sự là vũ khí hủy diệt - khi mà anh chuyền nhiều cũng như dứt điểm nhiều. Anh bắt đầu với cơ hội không thành khi đối mặt với Iraizoz - thủ môn của Bilbao. Sau đó, anh giúp người đồng đội mới Ibrahimovic với những nỗ lực sáng chói, anh chàng Argentina chuyền và cầu thủ gốc Thụy Điển đỡ ngực, trước khi dứt điểm vượt mặt thủ môn.
Anh kết thúc mọi chuyện với một di chuyển lạ kỳ phá vỡ hàng thủ của Bilbao. Xavi chuyền cho Ibrahimovic, tiền đạo này đánh gót lại cho Messi, và cầu thủ người Argentina đảo bóng qua trung vệ bằng chân trái và trả bóng vào khu vực trước khung thành bằng chân phải. Anh kiến tạo một bàn thắng tuyệt vời đến khó tin - bàn thắng của một siêu sao thực thụ. Đây rõ ràng là lợi thế trong khoảng thời gian sau đó, vì suốt hiệp đầu, Barça đã bỏ lỡ nhiều cơ hội dứt điểm.
Họ vẫn thiếu mục tiêu, nhưng sau đó Messi người bắt khởi động bữa tiệc với bàn thắng khó tin và kết thúc nó từ chấm penalty ở phút thứ 67. Pha phạm lỗi ngớ ngẩn của Alves dẫn đến một quả penalty. Leo đặt bóng vào chấm phạt đền và không phạm sai lầm nào dứt điểm vào bên phải của Gorka. Trước khi trận đấu kết thúc Bojan tiếp tục ghi thêm được một bàn thắng nữa. Đó là danh hiệu thứ tư liên tiếp của Barça. Nhưng chưa dừng lại ở đó.
Ngày 28 tháng 8 năm 2009, sân Stade Louis II, Monaco. Trận tranh Siêu cúp UEFA (UEFA Super Cup): Barcelona - Shakhtar Donetsk
“Leo đã nhường tôi. Anh ấy gần như dọn cỗ cho tôi rồi, và tôi chỉ việc sút vào” Pedro Eliezer Rodríguez Ledesma hay còn được biết đến với cái tên Pedrito đã nói vậy. Anh là cầu thủ 22 tuổi người Brazil, khoác áo số 17 của Barcelona, đến Barça từ khi 15 tuổi, và là một trong tám cầu thủ trẻ mà Pep Guardiola chọn cho trận tranh Siêu cúp UEFA. Cầu thủ dự bị thường xuyên này vừa mới ký bản hợp đồng chuyên nghiệp đầu tiên của mình với Barça vào ngày 20 tháng 8. Anh là tiền đạo đã giành Champions League sau chỉ một phút ra sân và thậm chí còn chưa chạm bóng.
Vâng… phút thứ 81, Pedrito vào thay Ibrahimovic và ở phút thứ 115, sau một pha bật bóng với Messi, anh tìm được góc hoàn hảo, ngay gần cột gôn của Pyatov, để tạo ra sự khác biệt quyết định giữa hai đội giúp Barça giành chiếc cúp thứ năm của mùa giải. Thực tế, hết sức khiêm tốn, cầu thủ trẻ người Tây Ban Nha thừa nhận rằng công thuộc về Messi.
Đó không phải là một trận đấu dễ dàng. Chiến lược của Mircea Lucescu (một HLV lão luyện với lối chơi phòng thủ ranh mãnh) đã có tác dụng. Hàng thủ được tổ chức bởi HLV người Romani ngăn chặn thành công các đợt tấn công từ các học trò của Guardiola. Họ đã phải đợi cả nửa giờ sau khi vào trận để thấy kết quả đầu tiên. Sau một cú sút phạt, tuy lừa bóng nhanh và sắc sảo nhưng cả hai cú dứt điểm của Leo đều bị thủ môn của đội bóng Ukraina chặn đứng.
Cầu thủ mang áo số 10 của Barça và đồng đội đã không mệt mỏi, không nản lòng trong nỗ lực tìm kiếm những kẽ hở, dù cho những học trò của Lucescu sử dụng sự phản công làm vũ khí sắc bén. Và lại là Leo, với cú sút phạt ngoài vòng cấm địa; bóng bị chặn lại hàng rào. Leo và các cầu thủ Blaugrana phản đối, đòi một quả penalty, vì họ cho rằng, một hậu vệ đã chặn bóng bằng khuỷu tay. Khi hiệp đầu kết thúc, hiệp thứ hai diễn ra không quá khác biệt. Trong điều kiện khắc nghiệt trên sân Stade Louis II, bảng tỷ số vẫn không thay đổi.
Những kích động bắt đầu xuất hiện - nhiều đến mức sau khi di chuyển vào vòng cấm địa, đối mặt với một mớ đối thủ, Leo đã đẩy một hậu vệ của Shakhtar và đối đầu trực tiếp với Darijo Srna - sự nóng nảy không đáng có này đã khiến anh bị cảnh cáo.
Khi chỉ còn năm phút bù giờ, năm phút trước loạt penalty, khi mà Leo có pha kiến tạo tuyệt diệu cho Pedrito. Đó là cú sút dứt điểm thứ 21 của Barça, và đó là cú sút đem lại chiến thắng. Cầu thủ người Tây Ban Nha sút chân phải trong khi ngã ra sân và giúp Barça tạo nên một huyền thoại. Đó là bàn thắng đưa đội hình của Pep đạt tới tầm đội hình Barça đã từng đạt năm cúp: đội hình vĩ đại với những Ramallets, Martín, Biosca, Seguer, Gonzalvo III, Bosch, Basora, César, Vila, Kubala và Manchón. Trong mùa bóng 1951-52, HLV Ferdinand Daucik đã thắng cả La Liga, Cúp Tây Ban Nha (The Copa de España), Cúp La-tinh (The Copa Latina), Cúp Eva Duarte (The Copa Eva Duarte - được đặt theo tên Evita) và Cúp Martini & Rossi (The Copa Martini & Rossi). Đó cũng là đội hình sống mãi trong ký ức của người hâm mộ Blaugrana. Dù rằng, nếu nói thực thì đội hình dẫn dắt bởi Ladislao Kubala đó chỉ đạt ba giải trên sân cỏ, còn hai giải khác không phải tranh đấu. Họ đã không phải đá giải Copa Eva Duarte (mà ngày nay là Siêu cúp Tây Ban Nha - the Spanish Super Cup), vì họ đạt được cả giải Liga và Copa del Rey; còn giải Copa Martini & Rossi là cúp được trao cho đội bóng ghi nhiều bàn thắng nhất mùa giải.
Ngược lại, Barça thời Leo đã đạt cả năm danh hiệu trên sân cỏ. Điều còn lại duy nhất là giải Vô địch bóng đá thế giới các CLB (FIFA Club World Cup) vào tháng 12 để phá vỡ và thiết lập kỷ lục mới. Đó sẽ là chương cuối trong cuốn trường thiên chiến công của dòng Blaugrana.
Nhưng không ai có thể sống chỉ với các danh hiệu hay cúp… dù rằng với Messi, bóng đá luôn rất quan trọng. Điều trước tiên và quan trọng nhất là gia đình anh, cả hiện tại và có lẽ… trong tương lai. Lưu ý là, năm này cũng dài hơn những năm trước, Leo đã có nhiều thăng trầm. Anh vẫn luôn bận tâm với tình trạng sức khỏe của một thành viên trong gia đình (điều may mắn là mọi việc đều ổn thỏa, không nhiều hơn là sự sợ hãi), nhưng may mắn là anh cũng có đủ hai tháng dành cho gia đình. Leo nói “Họ đều ở đây Castelldefels, các chú, các dì và các anh em họ của tôi, khi ngôi nhà đầy ắp gia đình thì điều đó thật thú vị” và còn hơn thế: Anh đã bắt đầu một mối quan hệ lãng mạn. Anh đã thừa nhận điều này vào ngày 25 tháng 1 năm 2009 trên chương trình TV Hat Trik của xứ Catalan.
Trước mặt các máy quay, một cậu bé đã hỏi anh một câu hỏi hóc búa: “Anh đã có bạn gái chưa?.” Và anh đáp sau cái thè lưỡi: “Tôi đã có bạn gái, cô ấy đang ở Argentina. Sự thật là, tôi ổn và bình tĩnh về điều đó.” Ngày 22 tháng 2, một tháng sau buổi phỏng vấn của mình, anh bị bắt gặp trên đường phố Sitges, tay trong tay với một cô nàng tóc dài rám nắng. Cuộc đua giữa những tờ báo lá cải để xác định danh tính của người bạn gái bí ẩn này nổ ra ngay lập tức.
Cô là bạn gái chính thức đầu tiên của anh, không phải những cô nàng mà báo chí lá cải ở Argentina đã cố tô vẽ ra, giống như người mẫu Macarena Lemos ở Rosario hồi trước World Cup 2006, hay cô nàng Nerina 18 tuổi, hay quả bom sex Luciana Salazar - người Argentina. Antonella Roccuzzo 19 tuổi đến từ Rosario, cô là một cổ động viên cuồng nhiệt của Newell’s, cô học khoa dinh dưỡng và cũng không giống như tưởng tượng bịa đặt của báo lá cải. Leo đã tiết lộ với tờ Clarín ở Buenos Aires vào tháng 5: “Tôi biết cô ấy từ khi lên năm, cô ấy là em họ của người bạn thân nhất của tôi (Luca Scaglia), cô ấy cũng là một người Rosario như tôi. Tôi đã chứng kiến cô ấy trưởng thành và cô ấy cũng đã ở bên cạnh khi tôi lớn lên. Gia đình chúng tôi đều quen biết nhau, nên tôi chẳng có bất cứ vấn đề gì.” Anh cũng tiết lộ rằng họ đã bắt đầu mối quan hệ đặc biệt cả năm nay. Anh đã cố giữ bí mật vì “tôi là người kín đáo, và nếu chúng tôi không quyết định đi bộ qua Sitges trong các lễ hội, có lẽ bây giờ vẫn chẳng ai biết đến cô ấy.” Nhưng tin tức chính thức và việc cả hai lại bị chụp ảnh vào tháng 6 tại Buenos Aires, nơi Argentina chơi hai trận vòng loại World Cup Nam Phi 2010. Và có một bức ảnh gia đình trên đường phố Antonella tay trong tay với Celia - mẹ của Leo. Đôi tình nhân sắp cưới chăng?
Leo tuyên bố “Chưa, tôi chưa định cưới lúc này, lãng mạn vẫn tiếp tục, chúng tôi sẽ đợi…” Leo có tất cả những gì anh cần để giữ cho cả hai và các thế hệ tương lai ở điều kiện tốt nhất: Ngày 18 tháng 9 năm 2009, anh ký lại hợp đồng với Barcelona năm thứ tư liên tiếp. Anh sẽ nhận hơn 10 triệu euro một năm - số tiền cao nhất đối với bất kỳ cầu thủ nào của Blaugrana và điều khoản chuyển nhượng của anh được tăng từ 150 lên 250 triệu euro. Hợp đồng mới sẽ chấm dứt ngày 30 tháng 6 năm 2016, khi El Pulga ở tuổi 29.
Và với tương lai được đảm bảo, những gì còn thiếu là nhúng quả hồng đào trên chiếc bánh của năm hạnh phúc nhất cuộc đời: quả hồng đào đó chính là danh hiệu Quả bóng vàng (Ballon d’Or) dành cho cầu thủ chơi hay nhất thế giới. Khi trả lời phỏng vấn của kênh L”Equipe TV anh nói “Một giấc mơ - điều tốt nhất bạn có thể đạt tới với tư cách cá nhân.” Và khi được hỏi “Theo anh, ai sẽ là cầu thủ được yêu thích nhất năm nay?” anh đáp “Tôi hi vọng rằng năm nay sẽ đến lượt tôi.”