Messi - Từ “El Pulga” Đến Một Huyền Thoại

Lượt đọc: 1282 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 37 - Nước mắt tuôn rơi

3 tháng 7 năm 2010

Bây giờ là phút 89. Tuyển Đức đang tấn công. Những nỗ lực của Miroslav Klose đã mang đến bàn thắng cuối cùng, nâng tỷ số lên 4-0. Trên phần sân đối phương, Messi vẫn tiếp tục chạy. Đến vạch vôi giữa sân, anh phải dừng lại một lúc, tay chống hông, sau đó khuỵu xuống và chống tay lên gối. Anh muốn khóc. Số 10 của Argentina đã mất đi bầu nhiệt huyến khi bị thua và mất niềm tin. Klose chạy qua anh trong niềm hân hoan.

Khi tiếng còi chung cuộc của trọng tài Ravshan Irmatov vang lên, Lionel bước thẳng xuống phòng thay đồ. Juan Sebastián “La Brujita” Verón và HLV thể dục của Argentina Fernando Signorini cố gắng an ủi anh, Diego Armando Maradona trao anh một cái ôm và một nụ hôn - nhưng anh vẫn không thể nào nguôi. Chính Maradona sau này đã nhấn mạnh ý nghĩa của những giọt nước mắt của Leo khi phát biểu tại buổi họp báo: “Bất cứ ai tuyên bố rằng anh không tự hào khi thi đấu cho đất nước của mình đều là những kẻ hoàn toàn ngu ngốc”, ông thẳng thắn.

“Hiếm khi thấy Messi ở trạng thái như vậy trong phòng thay đồ”, Signorini giải thích. “Một số người có thể nghĩ rằng anh không có quyền được xử sự như thế bởi vì anh đã có rất nhiều điều thuận lợi trong đời, nhưng đó là lý do tại sao tôi có thể đồng cảm với những chàng trai như anh. Họ kiếm được hàng triệu đô la nhưng nước mắt họ đang tuôn rơi trong phòng thay đồ - chỉ cho thấy tự sâu bên trong con người họ, điều đó ý nghĩa đến nhường nào.”

Đó là cách mà World Cup kết thúc với Messi, với những giọt nước mắt đau đớn, thất vọng và cảm giác bất lực. Anh rời Nam Phi với sự trống rỗng, chẳng ghi nổi một bàn. Anh đã phụ lòng mong mỏi của người hâm mộ Argentina - một ước mơ rằng anh sẽ thách thức thành tích của Maradona ở World Cup Mexico 1986. Và anh cũng đã thất bại trong việc cải thiện danh tiếng của mình trong hàng ngũ Albiceleste. Anh tạm biệt World Cup “của mình” mà chưa kịp thể hiện bản thân. Messi - Quả bóng vàng. Messi, ngôi sao sáng nhất của Barcelona. Nhưng giờ đây anh chỉ là một ngôi sao tàn cũng như Wayne Rooney, Cristiano Ronaldo, Kaká hay Franck Ribéry. Đó là một cái kết đáng buồn cho một câu chuyện với đoạn khởi đầu thật khác biệt...

47 bàn thắng tỏa sáng giống như 47 viên ngọc trên chiếc vương miện của Lionel trong mùa giải 2009-10. Anh đã giành giải Chiếc giày vàng, danh dự này chỉ dành cho cầu thủ châu Âu ghi bàn nhiều nhất. Không ai có thể hình dung chính xác những thành tích của anh. Anh đã bỏ xa những tiền đạo trong các giải vô địch Tây Ban Nha, Anh, Đức và Ý. Gonzalo Higuaín có 27 bàn, Didier Drogba 29 bàn, Arjen Robben 23, và Antonio Di Natale ghi được 29 bàn thắng.

Tại La Liga, Messi đã chơi tốt hơn so với bất cứ cầu thủ nào khác và tốt hơn bao giờ hết - anh đã đánh bại tất cả các kỷ lục trước đó của mình kể từ khi gia nhập đội sáu năm về trước. Anh là vua phá lưới với chín trận ghi hai bàn và bốn hat-trick. Và với 34 bàn thắng ở giải vô địch quốc gia, thành tích ấy đã ngang ngửa với thành tích của Ronaldo béo mùa giải 1996-97. Anh cũng đã phá kỷ lục tại Barça: là cầu thủ trẻ nhất trong lịch sử CLB xứ Catalan ghi hơn 100 bàn thắng tại giải vô địch quốc gia, và đã bỏ xa các tiền đạo như Rivaldo, Romario và Eto’o.

34 bàn thắng quan trọng đã giúp đội giành cúp vô địch. Barça giành được danh hiệu ấy vào lượt trận cuối cùng của mùa giải nhờ chiến thắng áp đảo 4-0 trước Valladolid với hai bàn của Messi. Họ đã giành lại danh hiệu sau một cuộc chạy đua tay đôi mà kết thúc cay đắng dành cho Real Madrid của Cristiano Ronaldo. Điểm số của Blaugrana là 99 trên tối đa 114 điểm, một kỷ lục khác của La Liga. Họ đã chiến đấu cho một chức vô địch sống động và tuyệt vời, ghi được 98 bàn thắng và thủng lưới chỉ 24 bàn. Họ đã đánh bại những chú kền kền trắng của Florentino Pérez tại cả sân Nou Camp và sân Bernabéu. Và Lionel đã vượt qua Cristiano Ronaldo, Quả bóng vàng 2008, cầu thủ đắt giá nhất trong lịch sử bóng đá và là ngôi sao trong đội bóng của Florentino. Đứa trẻ từ Rosario đã tự mình bước lên đỉnh vinh quang, giành được bốn danh hiệu vô địch trong sáu mùa giải. Nhưng trên hết, anh đã trưởng thành và đã thể hiện được sự điềm tĩnh từ sâu bên trong của một con người và của một cầu thủ bóng đá.

“Anh ấy không còn cố gắng phô diễn cá nhân mỗi khi có bóng nữa. Anh chuyền bóng nhiều hơn và kết hợp nhiều lối đá”, Tito Vilanova giải thích; ông là cánh tay phải của Pep Guardiola. “Anh ấy đã trưởng thành như là mọi thành viên của đội bóng. Anh công phá nhiều hơn và chặn anh lại bây giờ thật sự là một việc khó khăn hơn rất nhiều.”

Mùa giải đã trở nên ngoạn mục đối với Lionel, vì anh chỉ có hai thất bại. Cú vấp đầu tiên là vào ngày 13 tháng 1 năm 2010 trong trận đối đầu với Sevilla tại SVĐ Ramón Sánchez Pizjuán. Barcelona chơi một cách thần kỳ, ở đỉnh cao phong độ và tạo ra vô số cơ hội - nhưng thủ môn Andrés Palop của Sevilla đã chặn đứng tất cả và họ chỉ ghi được một bàn. Cùng với tỷ số lượt đi 1-2 tại Nou Camp, Sevilla đã loại Blaugrana ra khỏi Cúp Nhà vua. Đây là lần đầu tiên trong suốt triều đại của Guardiola, Barça đã để vuột mất một danh hiệu. Messi đã quẫn trí. Những lời an ủi từ đồng đội và người bạn Argentina của anh Gaby Milito dường như rơi vào hư không.

Nếu là một người khác, hẳn họ sẽ nói: “Đừng bận tâm, tôi là nhà vô địch thế giới, tôi vẫn còn có La Liga!” Guardiola giải thích. “Nhưng anh không phải vậy. Anh là người phiền muộn hơn ai hết.”

Cú vấp thứ hai xảy ra vào ngày 28 tháng 4 năm 2010 tại sân Nou Camp. Tiếp sau những nỗ lực phòng ngự tuyệt vời và một cuộc đấu hoàn hảo tại Milan, José Mourinho của Inter đã thành công trong việc loại Barça ra khỏi giải Champions League. Các nhà vô địch châu Âu bị loại trong trận bán kết và họ sẽ không được tham dự trận chung kết đáng mơ ước tại sân Bernabéu. Sự khải hoàn mà những người hâm mộ mong mỏi đã không trở thành hiện thực. Họ rời giải đấu với một bàn thắng an ủi của Piqué ở phút thứ 84, bởi bàn thắng này cũng chẳng ảnh hưởng đến kết quả 3-1 của trận đấu trên sân San Siro. Bàn thắng này không đủ để giúp họ kiếm được tấm vé đến Madrid.

Những nỗ lực của Barcelona đang bị nghiền nát bởi mười một chàng trai Inter và thậm chí chỉ bởi mười cầu thủ sau khi Motta bị truất quyền thi đấu. Cũng anh chàng Messi, người đã ghi được bốn bàn thắng vào lưới Arsenal của Wenger, đã không ghi nổi một bàn nào vào lưới bất kỳ đội bóng nào của ngài Mourinho - dù là Chelsea hay Inter. Màn trình diễn của anh ấy không hẳn là nổi bật, nhưng Guardiola vẫn bảo vệ anh. “Chẳng có lý do gì để chỉ trích Messi. Họ có sáu cầu thủ phòng ngự, vì vậy anh luôn bị kèm bởi hai người, bất kể anh đang ở trung lộ hay chạy cánh.” Để bảo vệ toàn đội, ông nói: “Họ không có gì phải xin lỗi sau cuộc đấu vừa rồi. Tôi rất tự hào vì tất cả cầu thủ của mình.” Thông điệp của Ngài cho báo chí trong nước là rất rõ ràng: Ông lấy làm tiếc khi không thể dẫn họ đến Madrid và ông hứa hẹn sẽ cố gắng vào năm tới. Hiện tại, ông đảm bảo với họ rằng: “Chúng tôi sẽ tự khích lệ và tiếp tục cố gắng.”

Và họ đã làm được. Ngày 16 tháng 5, toàn bộ thị trấn ngợi ca rằng: “Chúng tôi đã vô địch, Barça là nhà vô địch.” Trong lễ ăn mừng danh hiệu này, Lionel giành lấy micro và hét lên: “Hãy cố lên nào Argentina, chết tiệt!” Người hâm mộ đội bỏng xanh đỏ vỗ tay cổ vũ. Họ muốn anh ấy chơi cống hiến cho đội bóng quê hương mình. Và cả nước Argentina cũng vậy.

“Tất cả chúng tôi đều mơ ước được nâng chiếc cúp của giải vô địch thế giới. Không phải vì nó khiến bạn trở thành một cầu thủ quan trọng, đơn giản chỉ vì ngoài chiếc cúp ấy, trên thế giới không có gì là đẹp hơn nữa. Tôi rời World Cup 2006 trong nước mắt sau thất bại trước tuyển Đức. Tôi hy vọng sẽ lại rời Nam Phi trong nước mắt - nhưng lúc này là những giọt nước mắt hạnh phúc”, Lionel tuyên bố tại sân bay Ezeiza ở Buenos Aires, nơi anh vừa hạ cánh để tham gia trại huấn luyện của đội tuyển quốc gia.

Anh cho biết thêm: “Tham gia đội tuyển quốc gia là hoàn toàn khác với khi chơi cho Barcelona do thiếu thời gian để đào tạo và luyện tập. Tôi không nói đến những đội tuyển quốc tế tồi, ngược lại họ còn là những cầu thủ giỏi nhất trên thế giới - nhưng chúng tôi không có nhiều thời gian để làm việc, tất cả mọi thứ xảy ra rất nhanh chóng. Hai ngày, và sau đó là thi đấu. Khi chúng tôi tập hợp lại thành một nhóm, nếu có thời gian thì mọi chuyện sẽ khác. Khi tham gia giải đấu, chúng tôi sẽ bảo vệ nhau, giữ bình tĩnh và dè dặt. Không phải tất cả chúng tôi đều là những cầu thủ được yêu thích, nhưng điều đó cũng tốt thôi vì như vậy chúng tôi có thể tạo ra những bất ngờ lớn.”

Thời gian này, El Pulga thu hút tất cả sự chú ý từ các phương tiện truyền thông cũng như người hâm mộ từ khắp nơi trên thế giới. Ngay cả nhà lãnh đạo Cuba Fidel Castro, người đã không xuất hiện trước công chúng trong bốn năm vừa qua do bệnh nặng, đã đánh giá cao tài năng của Lionel. Trong một bài viết có tựa đề “Trên ngưỡng của bi kịch” - trong đó tố cáo các vụ bê bối liên quan đến chủ nghĩa đế quốc ở Hoa Kỳ - ông viết rằng tiền đạo người Argentina “nhanh như chớp và có thể dứt điểm cực mạnh bằng cả hai chân cũng như bằng đầu.”

Ở Argentina, Lionel luôn bị so sánh với Maradona, dù trên thực tế nhiều trái tim vẫn còn dành tình yêu cho Diego. Nếu Messi có thể cống hiến hết mình cho Argentina và nâng cao chiếc cúp mà những người hâm mộ đã mơ ước từ năm 1986 thì có lẽ anh sẽ thoát khỏi cái bóng của “Ngài Pelusa” một lần và mãi mãi. Maradona-Messi, Messi-Maradona... sau nhiều thăng trầm, sau tất cả những lời chỉ trích và phản bác cũng như những sự liên hệ tới mâu thuẫn Ê-đíp thì cuối cùng mối quan hệ này dường như đã đạt được sự ổn định.

Kể từ khi Diego nắm quyền HLV trưởng ĐTQG Argentina, Lionel đã chơi 11 trận và chỉ ghi được ba bàn thắng. Thời điểm tồi tệ nhất của anh với đội tuyển là vào ngày 14 tháng 10 năm 2009, khi anh bị lên án là đã không ăn mừng bàn thắng vào lưới Uruguay của Mario Bolatti, bàn thắng này chính là điểm mấu chốt giúp Argentina giành một vé đi Nam Phi. Mẹ anh Celia đã phải can thiệp để bảo vệ con trai bà. “Cậu bé bị tổn thương nghiêm trọng khi bị người ta nói xấu. Tại sao họ luôn luôn chĩa mũi dùi vào nó chứ? Nó thật sự bị ảnh hưởng và cảm thấy rất khó khăn để vượt qua.”

Và Lionel không phải là người khéo đối phó tốt với những cuộc khủng hoảng tâm lý, những đồng đội của anh ở Barcelona đều biết rõ điều này. Tuy nhiên, anh đã không được Maradona nói đỡ cho. Chán nản, anh bảo HLV, người đã gọi anh vào đội tuyển, rằng anh không muốn chơi cho Albiceleste nữa. Nhận ra tính nghiêm trọng của tình hình, Diego đến thẳng Barcelona. Ở đó, hai người bọn họ lần đầu tiên nói chuyện cởi mở với nhau. HLV trấn an anh, rằng từ nay mọi việc sẽ khác. Và từ thời điểm đó, mối quan hệ giữa Leo và Diego đã có những bước chuyển mới.

Diego bắt đầu nuông chiều cậu bé được ông bảo trợ, và trước trận giao hữu tiền World Cup cuối cùng với Canada, trên đất Argentina, ông khẳng định: “Tôi không biết mọi người nghĩ gì về Leo, nhưng tôi có thể cho bạn biết những gì tôi nghĩ về cậu bé đó. Tôi cho rằng đó là chàng trai xuất sắc nhất thế giới. Và anh ta là người Argentina. Tôi cũng vừa bảo với các cầu thủ rằng: “Nếu Leo có bóng, chúng tôi sẽ có thêm cơ hội.” Tôi đang cố gắng nhồi vào đầu chúng rằng chúng là một đội bóng. Và rằng chúng ta cần Messi chơi theo cách mà anh ta đã chơi tại Barça. Messi biết rằng đồng đội đều muốn anh nổi bật như quả anh đào trên chiếc bánh ga-tô. Anh cần phải dẫn dắt đội tuyển. Chúng ta không muốn anh chơi trên sân như một nghệ sĩ độc tấu - không phải cách chúng ta được đào tạo và cũng không phải cách đấu trên sân cỏ. Trong cuộc đấu, họ không thể chuyền bóng cho tôi được nữa... vì vậy nếu họ không chuyền cho Messi, thì đội tuyển của chúng ta đang đi sai đường.”

Ngài Pelusa để mắt tới Messi, bảo đảm cho anh, tín nhiệm anh, nhưng cùng lúc đó, ông cũng rất thận trọng, trong phạm vi kinh nghiệm của mình. “Messi được hỗ trợ nhiều hơn rất nhiều so với tôi tại World Cup Mexico 1986”, Maradona giải thích. “Nhưng những gì cần làm là chơi bóng. Tại Mexico, tôi ở hàng công, tôi kiểm soát bóng và đội hình. Mọi việc suôn sẻ và đồng đội nghe theo tôi.”

“Tôi đã nói rõ với Leo rằng cậu ấy có thể làm điều tương tự ở Nam Phi, và cậu ấy đã lãnh hội được nó. Chúng tôi đã trò chuyện rất nhiều và tôi cố gắng đảm bảo rằng cậu ấy đã sẵn sàng.”

Khi bắt đầu trại huấn luyện, ông bảo trưởng nhóm, người có thẩm quyền “giúp Messi cảm thấy thoải mái nhất.” Và để đảm bảo anh được săn sóc chu đáo, ông ghép anh cùng phòng với “phù thủy nhỏ” Verón - người đã kèm cặp Lionel ở mùa giải Copa América 2007. Hai cầu thủ này rất hòa thuận với nhau. “Tôi để ý hai người bọn họ mà”, Maradona thừa nhận trong một cuộc phỏng vấn với tờ Clarín của Argentina. “Phù thủy nhỏ là một kẻ đam mê bóng đá - anh ta hiểu biết hơn Leo rất nhiều. Tuy nhiên, họ hăng say trò chuyện và Véron cực kỳ say mê, cảnh đó thật thú vị.”

Khi Lionel nói, rõ ràng là anh ấy rất điềm tĩnh và hài lòng, sẵn sàng chơi và sẵn sàng khuấy động cầu trường. Trận đấu đầu tiên của bảng với Nigeria nhanh chóng đến gần. Tại buổi họp báo trước trận đấu, Maradona đã tặng các phương tiện truyền thông tiêu đề của ngày hôm sau: “Argentina vẫn còn chiếc Rolls-Royce - nhưng bây giờ nó được điều khiển bởi Messi.” Và, như thể chẳng có gì là quan trọng, ông nói rằng anh ấy sẽ là một đội trưởng tuyệt vời và cầu thủ xuất sắc nhất của mọi thời đại.

Vào thứ bảy ngày 12 tháng 6 tại công viên Ellis ở Johannesburg, Lionel là chủ đề của một loạt các sự chú ý và khen ngợi. Anh là cầu thủ xuất sắc nhất ở Argentina. Anh dẫn dắt lối chơi của Albiceleste, anh hiểu được nhu cầu của đội bóng và là thành viên tích cực nhất trong các đợt tấn công của Argentina. Anh thực hiện mọi việc: lấp chỗ trống, chạy cánh, trung phong và chuyền bóng. Anh kiến tạo hầu hết các cơ hội trước khung thành (mà Tévez và Higuaín đã lãng phí), anh là người nhiệt tình nhất, và sút nhiều cú nhất về phía khung thành với tám lần. Trong đó bốn cú sút đúng hướng nhưng bàn thắng bị từ chối bởi người thủ thành siêu phàm của Nigeria, Vincent Enyeama, người chơi cho CLB Lille Olympic Sporting của Pháp. Màn trình diễn ngoạn mục của thủ môn này cũng giúp anh giành được giải cầu thủ xuất sắc nhất trận đấu sau đó.

“Tôi phải cảm ơn Chúa và Messi vì danh hiệu này, bởi vì những pha cứu bóng của tôi đều là thành quả của Chúa”, Enyeama chia sẻ. “Tôi tin vào Chúa và mặc dù đã nghiên cứu kỹ lưỡng những bàn thắng của Messi tại giải La Liga, tôi cũng sẽ chẳng thể làm được gì mà không có sự giúp đỡ của Ngài. Thứ hai, tôi phải nói rằng nếu không có cơ hội mặt đối mặt với chàng cầu thủ xuất sắc nhất thế giới này, thì tôi cũng sẽ chẳng nhận được giải thưởng ngày hôm nay.”

Vào cuối trận đấu, Argentina giành chiến thắng sau một cú đánh đầu của Gabriel Heinze, Maradona lao đến Messi và nhấc bổng anh lên. Ông siết chặt vòng tay và nhiệt tình hôn anh. Ngài Pelusa là HLV duy nhất trong lịch sử World Cup hôn cầu thủ của mình sau mỗi trận đấu và mỗi lần thay người, nhưng hai nụ hôn này dành cho Messi là một sự ghi nhận, công nhận những gì anh đã làm cho đội tuyển.

“Messi chơi với bóng suốt ngày. Khi có bóng, anh rất vui vẻ, và khi vui thì anh trêu chọc tất cả chúng tôi”, tại buổi họp báo sau đó, Diego vừa nói vừa nhai một quả táo. Ngài Pelusa không phải là người duy nhất ca ngợi El Pulga Messi. Báo chí Argentina và Tây Ban Nha đều nhất trí rằng: Lionel đã chơi nhỉnh hơn toàn đội và anh đã lãnh đạo đội ngũ của mình đi đến chiến thắng - một chiến thắng lẽ ra phải lớn lao hơn. Sự đồng thuận là các khoảng không sau hàng tiền đạo mà Maradona đã cố tình tạo ra cho cầu thủ xứ Rosario đã chứng tỏ hiệu quả tốt, và ngày càng gần hơn đến đội hình lý tưởng trong thời kỳ hoàng kim của Diego. Các vấn đề ở hàng phòng ngự và hàng tiền vệ vẫn bị các nhà bình luận soi mói; tuy nhiên, nhà cầm quân cũng không có thay đổi nào, điều này đã tạo ra khó khăn cho đội bóng ở những phút cuối. Nhưng ít nhất họ tiến thẳng vào vòng hai nhờ chiến thắng này và nhờ công của Messi.

Ngày hôm sau, tuyển Argentina thức dậy với tâm trạng phấn khởi. Và vào ngày 13 Tháng 6, Lionel cùng với Gonzalo Higuaín tiến vào phòng họp báo tại đại bản doanh của tuyển Argentina ở Pretoria với cùng một thái độ bình tĩnh như mọi khi. “Đó là một trận đấu hay. Tôi đã tự do di chuyển và tôi đã thật sự được đồng đội hỗ trợ. Tôi chạm bóng nhiều hơn rất nhiều. Tôi đã có những cú sút từ khoảng cách xa hơn thường lệ, và tôi thích điều đó bởi vì tôi vẫn còn cơ hội để đi tiếp.”

Các nhà báo hỏi anh liệu có khả năng đội tuyển Argentina phụ thuộc vào Messi hay không. Anh trả lời: "Đội bóng không phụ thuộc vào tôi. Ngược lại, tôi là người phụ thuộc vào hàng tiền vệ, những người đưa bóng cho tôi.” Như mọi khi, anh chẳng hề ra vẻ siêu sao. “Tôi chỉ là một thành viên của đội tuyển”, anh nói, và rõ ràng là trong đội hình này, anh cảm thấy hạnh phúc. “Ở đây, tôi cảm thấy thoải mái cũng như ở Barcelona”, anh khẳng định và nói thêm: “Tôi biết rằng nếu không có áp lực của vòng loại, chúng tôi sẽ chơi tốt hơn. Tôi thật sự rất thích màn trình diễn của mình trong trận gặp Nigeria.”

Chắc chắn mọi thứ đã thay đổi, và quá khứ đã lùi vào dĩ vãng, như anh giải thích kênh TyC Sports: “Trong đội tuyển quốc gia, tôi đã không được là chính mình. Tôi đã không đá theo cách mà tôi đá ở Barcelona, và điều đó là rõ ràng. Nhưng tôi luôn luôn nhận được sự ủng hộ của Diego và tất cả mọi thứ đã thay đổi nhờ vào niềm tin của đồng đội tôi. Tôi bỏ vòng loại ra khỏi tâm trí và tôi biết rằng chúng tôi có thể có một khởi đầu mới tại World Cup. Tôi phải tận dụng điều đó. Bây giờ tôi đã ở đây và tôi sẽ cho mọi người thấy những gì tạo nên con người tôi và tôi chỉ phải theo đuổi con đường đó. Tôi muốn tất cả mọi người ở Argentina có cảm nhận về tôi giống những gì mà họ cảm nhận khi tôi ở Barcelona. Tôi phải tiếp tục chứng minh bản thân mình, nhưng cảm ơn Chúa, tôi đang đi đúng hướng.”

Như thế là quá nhiều đến nỗi ngay sau khi cả đội có cơ hội tỏa sáng, thì rõ ràng là chàng cầu thủ của Barcelona vẫn có giá trị nhất. Không ai chơi xuất sắc hơn El Pulga. Và buổi biểu diễn vẫn còn tiếp tục. Đấu với Hàn Quốc, anh chơi trong khoảng trống, xung kích trong vai trò cầu thủ kiến tạo lối chơi. Maradona đã xếp vị trí của anh ở phía trước tiền vệ quét Mascherano và bọc lót phía dưới tiểu đoàn gồm Maxi, Tévez, Higuaín và di María.

El Pulga Messi tổ chức trận đấu, di chuyển bóng, anh thực hiện các cú đá phạt trực tiếp và phạt góc, tặng hàng tiền đạo những đường chuyền tuyệt đẹp. Bốn bàn thắng của Argentina đều có công của anh. Anh thực hiện cú sút phạt đã khiến Park Chu-Young đã đá phản lưới nhà; anh chuyền kiến tạo cho bàn thắng đầu tiên của "Pipita" Higuaín; sau đó, anh dẫn bóng zíc zắc xuyên qua hàng thủ Hàn Quốc, sút bóng nhưng thủ môn Jung đã phá bóng bằng chân, nỗ lực lần thứ hai của anh chỉ khiến bóng bật xa khỏi cột dọc, nhưng Pipita đã đoạt bóng để ghi bàn thứ hai của mình.

Và để kết thúc trận đấu, anh đã có một pha hỗ trợ hoàn hảo cho Kun AgÜero, người giúp cho Pipita ghi được cú hat-trick trong trận này - ghi bàn ngay trước mặt những nhà tổ chức World Cup. Argentina từ một đội bị chế nhạo trở thành một trong những ứng cử viên vô địch. Theo tờ El País của Tây Ban Nha, Messi đang trở thành một “Xavi thứ hai.” Anh vẫn chưa thể gọi là thành công trong việc ghi bàn, nhưng tất cả mọi người đều tin rằng rốt cuộc thì điều đó cũng sẽ xảy ra mà thôi, hoặc đúng hơn, anh ta sẽ chán nản với những gì đang xảy ra. Một trong những người chắc chắn nhất là Maradona. Ông hy vọng rằng trong trận đấu với Hy Lạp ở Polokwane vào ngày 22 tháng 6, ông sẽ thấy một màn trình diễn của Messi tương tự với những gì ông đã làm trong trận đấu với Hy Lạp tại Hoa Kỳ vào năm 1994 - trận đấu cuối cùng của ông trong đội tuyển Albiceleste trước khi ông bị trục xuất khỏi World Cup vì bị phát hiện sử dụng ma túy.

Gần như chắc chắn lọt vào vòng 1/16, Diego tung ra sân đội hình dự bị của mình. Nhưng Leo vẫn chơi trong trận này là do, như lời ngài HLV, “để có một cầu thủ trình độ trên băng ghế dự bị sẽ là một tội lỗi... một tội lỗi đối với đội bóng, đối với khán giả và đối với chính chúng tôi.”

Ngài Pelusa có dành một bất ngờ lớn cho số 10 của mình, điều ông đã chia sẻ với anh ngày hôm trước trong phòng riêng. Messi vui mừng khôn xiết. Anh sẽ được lần đầu tiên đeo băng đội trưởng. Sau một trận đấu khó khăn do cái lạnh tại SVĐ Peter Mokaba ở Polokwane, Argentina đã đánh bại Hy Lạp 2-0 và giành một suất vào vòng 1/16 cùng với ba đội đứng đầu bảng khác. Đội trưởng đã phải chịu đựng sự đeo bám của Papastathopoulos. Cầu thủ số 19 này đã dính chặt Messi như “keo con voi” trong suốt thời gian thi đấu. Và bất cứ khi nào Lionel cố thoát khỏi sự đeo bám ấy, thì anh lại bị bao vây bởi ba cầu thủ áo trắng khác.

Từ hàng ghế chỉ đạo, Maradona đau đớn khi thấy học trò mình bị phạm lỗi liên tục - ông ghét nhìn thấy anh bị kéo áo. Chỉ sau bàn thắng của Demichelis, Lionel đã xoay xở để bứt phá, tìm thêm không gian và cho mọi người thấy đẳng cấp thật sự anh. Anh vượt qua hai đối thủ và tung một cú sút dữ dội bằng chân trái nhưng bóng đập cột dọc. Ở phút 88, anh đi sang cánh phải, phối hợp một chạm với Di María để lừa bóng qua hàng thủ và sút về phía góc xa. Tzorvas đẩy được bóng ra, nhưng người chiến binh kỳ cựu Martín Palermo đã chớp cơ hội khi trái bóng nẩy lên để ghi bàn quyết định, khiến Maradona vô cùng hạnh phúc.

Ngày 24 tháng 6 là sinh nhật thứ 23 của Lionel. “Tôi đã có được ngày hôm nay bởi tất cả mọi thứ Diego đã dạy tôi”, anh tuyên bố. “Tôi rất hãnh diện”, Maradona đáp lời, “nhưng Leo có được ngày hôm nay là bởi vì cậu ấy muốn thế. Bạn có thể thấy cậu hạnh phúc nhường nào. Cậu có thể tự tận hưởng niềm vui ấy. Cậu ấy muốn chơi bóng. Xin gửi lời đến những ai phàn nàn rằng Messi không hát quốc ca và mang vẻ mặt buồn bã - rằng ai muốn thua chứ? Chúng tôi đã thua trong vòng loại trực tiếp. Bây giờ mọi thứ đã quay lại và mọi người đều tự hào khi làm cho Messi hạnh phúc. Không chỉ là các đồng đội của cậu ấy.” Ông còn tiếp tục ca ngợi rằng: “Tại World Cup lần này, không có cầu thủ nào thể hiện được dù chỉ là 30% những gì Leo đã thể hiện. Không ai có thể bằng cậu bé ấy.”

Vòng 1/16. Argentina - Mexico, 27 tháng 6, SVĐ Soccer City ở Johannesburg. Messi thua cược với Maradona - anh không ghi nổi một bàn nào. “Tôi phải ghi hai bàn trong trận gặp Đức nếu không thì xong luôn”, số 10 hài hước ở cuối trận đấu. Argentina đánh bại những chàng trai của Javier Aguirre 3-1 hầu như chẳng phải nỗ lực gì, sau khi Tevez khai cuộc bằng một bàn thắng dù anh đã việt vị. “Tôi nghĩ rằng họ sẽ không chấp nhận bàn thắng ấy bởi vì họ đang xem đoạn phim quay lại, nhưng may mắn thay họ thừa nhận nó”, Messi chia sẻ. Anh là người đã chuyền cho “Apache” Tevez đánh đầu vào lưới.

Trận đấu không dễ dàng cho Lionel. Anh có vẻ không thoải mái. Anh buộc phải tiếp tục trở về giữa sân để tham gia kiến thiết bóng. El Pulga Messi phải tham gia hỗ trợ hàng tiền vệ không hiệu quả của tuyển Albiceleste, nên anh phải hoạt động quá xa khu vực mà anh tỏ ra nguy hiểm nhất. Một lần nữa, mâu thuẫn nảy sinh giữa vị trí số 10, hàng tiền vệ và quyết định của Maradona về đội hình. “Tuyển quốc gia đã vào được vòng tứ kết, nhưng cầu thủ xuất sắc nhất của họ vẫn chưa tỏa sáng được như trong trận đầu tiên ở vòng đá bảng. Liệu anh ấy có đang chơi ở vị trí mà anh có thể đá hiệu quả nhất? Liệu anh ấy đã có đủ sự hỗ trợ chưa?” là những câu hỏi của tờ Clarín. Tờ báo Argentina này kêu gọi sự thay đổi ở hàng tiền vệ nhằm giải phóng Messi để anh không phải chạy đi chạy lại quá xa khu vực cầu môn đối phương, bởi vì chắc chắn họ không thể để cầu thủ xuất sắc nhất thế giới trên băng ghế dự bị.

Trận tiếp theo là với Đức. Họ đã đánh bại tuyển Anh của Fabio Capello. Được Joachim Löw dẫn dắt, họ là một cỗ máy vô địch mang phong cách bóng đá mới mẻ và thú vị, nhờ vào dàn cầu thủ kỹ thuật như Müller, Özil, Khedira và Kroos. Những ký ức về tuyển Đức của người Argentina có vui, có buồn. Chiến thắng 3-2 trong trận chung kết World Cup Mexico 1986, những giọt nước mắt của Maradona sau khi thua trận chung kết năm 1990 tại Ý, và thất bại trên chấm phạt đền ở vòng tứ kết năm 2006.

Lần này lại là một ký ức buồn. Đức nghiền nát hy vọng của Argentina bằng một chiến thắng vượt trội, họ thể hiện một lối chơi đồng đội tuyệt vời. Đó là một chiến thắng tập thể được dẫn dắt bởi Schweinsteiger đấu với lối chơi cá nhân của tuyển Albiceleste mà khi thể hiện thì họ lại chẳng có gì ngoài một giấc mơ, sự nhiệt tình, sự rối loạn chiến thuật.

Những ván bài chiến thuật của Maradona, đã từng được báo chí ca ngợi là một cuộc cách mạng, khiến Messi thất bại hết lần này đến lần khác khi nó là vấn đề quan trọng nhất. Mất đến mười lăm phút anh mới chạm được vào bóng. Anh cố gắng tổ chức và kiểm soát trận đấu, nhưng ngoài vài cú bứt phá chẳng đi đến đâu, những cú cướp bóng lạ lùng và một vài cú sút chệch hướng thì anh gây được rất ít sự chú ý, nếu không muốn nói là Schweinsteiger và các đồng đội của anh đã thành công trong việc vô hiệu hóa Messi mà không cần phải phạm lỗi với anh lấy một lần.

Bị giữ rịt tại khu vực cách xa cầu môn đối phương, Lionel mất bóng mười hai lần và chẳng lần nào giành lại được bóng cả. Anh tuyệt vọng vì trên thực tế, dù có vài lần anh đã xoay xở thoát khỏi sự kềm kẹp của người Đức nhưng các đồng đội cũng chẳng thể đưa bóng cho anh. Tồn tại trên sân đối phương mà không có đồng đội thì anh cũng nhanh chóng chìm nghỉm.

Thành tích ghi bàn của anh ở World Cup thật ảm đạm. Anh đã chơi năm trận, sút nhiều hơn bất cứ ai khác - 30 lần, trong đó có mười hai lần trúng cầu môn và hai lần bóng dội xà - nhưng anh đã không may mắn. Và đó chưa phải là điều tồi tệ nhất. Kể từ trận đầu tiên với Nigeria, hình ảnh của anh trong lòng cổ động viên đã suy giảm, và ngày càng rõ rệt. Mọi người đã làm quá lên, cho rằng anh là siêu nhân, có khả năng làm bất cứ điều gì, nhưng với Đức, anh chỉ là một cầu thủ bóng đá bình thường. Ai, điều gì là nguyên nhân của thảm họa này? Phải chăng là các cầu thủ đã không biết làm thế nào để phản ứng lại và chơi tốt hơn? Hay chính là do vị trí phía sau hàng tiền đạo mà Maradona dành cho Messi khiến cho anh trở nên quá xa khu vực cấm địa? Hoặc có lẽ chính là do đội hình 4-1-5 của Diego nói chung - một thử nghiệm táo bạo nhưng vô dụng khi phải đối mặt với người Đức.

Rốt cuộc thì người ta cho rằng chính là do việc thiếu tiền vệ trung tâm, vì Messi chỉ có thể thi đấu tốt khi có một tiền vệ trung tâm đẳng cấp phía sau anh.

Ngày hôm sau, các tiêu đề trên báo chí Argentina kể lại câu chuyện:

“Nỗi sỉ nhục cho đội tuyển quốc gia ở World Cup. Giải đấu tồi tệ nhất kể từ năm 1974” - Clarín

“Đức nghiền nát Argentina” - La Nación

“Messi - Không bàn thắng hay vinh quang gì hết” - Olé

“Những giọt nước mắt dành cho Messi và Argentina” - Perfil

Sau trận đấu, Maradona gọi đó là “thời điểm khó khăn nhất trong cuộc đời tôi, đó là một cú đấm thực sự.” Tuy nhiên, Messi không phát biểu gì, anh chỉ có thể rơi nước mắt. Một vài ngày sau đó, một bài viết ngắn gọn xuất hiện trên một blog tiếng phổ thông, được gọi là Tencent, dường như trích dẫn lời Messi: “Tôi cảm thấy thật sự khủng khiếp, tôi muốn về nhà. Chúng tôi đã chơi tồi tệ, chúng tôi đã không thể đáp lại sự kỳ vọng của mọi người, và bây giờ chúng tôi phải bắt đầu lại từ đầu.”

Khi người đồng đội Andrés Iniesta từ Barça ghi bàn thắng giúp giành chiếc Cúp Vô địch Thế giới đầu tiên của Tây Ban Nha, Lionel đã ở rất xa Nam Phi. Những tay săn ảnh ghi nhận những hình ảnh của anh trên bãi biển Rio de Janeiro với bạn gái của mình, không xa nơi sẽ tổ chức World Cup 2014. Lúc đó, Lionel 26 tuổi, bằng với Maradona khi lên ngôi tại World Cup 1986. Ai biết được chứ... có lẽ đó là lúc anh nhận được vương miện của mình.

.

« Lùi
Tiến »