Messi - Từ “El Pulga” Đến Một Huyền Thoại

Lượt đọc: 1286 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 38 - Sự kinh ngạc

Ngày 10 tháng 1 năm 2011

Gương mặt Pep Guardiola như một cuốn sách để ngỏ. Biểu cảm của ông trong giây phút ấy hé lộ nhiều điều, hơn cả những gì từ ngữ có thể diễn tả. Cảm xúc, sự ngạc nhiên, hoặc (biết đâu đấy) nỗi thất vọng của một con người, hay thậm chí cả của một đất nước. Vị HLV của Barcelona được trao sứ mệnh mở chiếc phong bì để xướng tên người chiến thắng, dù rằng tờ France Football muốn Johan Cruyff làm việc này, còn FIFA đã nhắm David Beckham trước đó. Pep chững lại, sau đó mở đầu bằng câu nói: “Thưa quý vị…” rồi dịch sang tiếng Catalan, bỏ qua mọi nghi thức: “El guanyador de la FIFA Pilota d’Or es…” Ông lặp lại bằng tiếng Tây Ban Nha: “El ganador del Balón de Oro es…” và cuối cùng, bằng tiếng Anh: “Người chiến thắng là…”

Máy quay chĩa vào ba ứng viên cùng xuất thân từ một lò đào tạo La Masia của Barca: Andrés Iniesta, Lionel Messi và Xavi Hérnandez. Một cuộc đua tam mã chưa từng có trong lịch sử Blaugrana, căn cứ vào phong cách của CLB và truyền thống giáo dục nơi đây. Người ta không còn được chứng kiến một thắng lợi tuyệt đối tới vậy từ những năm 1980, cái ngày mà ba “người Hà Lan bay” và các cầu thủ khác của AC Milan, dưới sự dẫn dắt của Arrigo Sacchi, được đề cử cho danh hiệu đó hai lần liên tiếp. Năm 1988 là Marco van Basten, Ruud Gulit và Frank Rjikaard, rồi năm 1989, một lần nữa van Basten giành chiến thắng, cùng được đề cử còn có Franco Baresi, và Rjikaard thêm một lần đứng ở vị trí thứ ba.

Guardiola xé mở chiếc phong bì, rút ra tấm thiệp. Không hề chủ đích, quay mặt chữ về phía khán giả, để ai ai cũng thấy cái tên trên đó. Một khoảnh khắc bối rối khi người HLV lật lại tấm thiệp, trước khi công bố: “Lionel Messi.” Nhiều ngày sau, khi nhà bảo đặt câu hỏi về tin đồn rằng Andrés Iniesta mới là người thắng được dự đoán, Pep Guardiola trả lời: “Tôi nghĩ Leo xuất sắc nhất.”

Tất cả những ai đang có mặt tại Cung điện Quốc hội Zurich đều sửng sốt. Không ai ngờ nổi, nhất là Lionel. Sững sờ và bối rối, cậu bé vùng Rosario đứng dậy, cài cúc chiếc áo vét Dolce & Gabbana, chỉnh trang cà vạt, le lưỡi như Micheal Jordan sau một cú lên rổ tuyệt đỉnh, và bước lên sân khấu. Pep bắt tay anh, trao cho anh Quả bóng vàng cùng một cái vỗ lưng nhẹ nhàng rồi hướng anh tới chỗ chủ tịch FIFA Joseph Blatter. Cùng lúc, máy quay quét khắp hàng ghế khán giả để thấy bố mẹ của Lionel, Celia và Jorge, tay trong tay, còn có khuôn mặt tươi cười của Sandro Rossel, chủ tịch Barcelona FC. Giờ là lúc người chiến thắng phát biểu.

“Chúc quý vị buổi tối tốt lành, và vô cùng cảm ơn vì tràng pháo tay”, Leo nói, bấu tay lên chiếc bệ. “Thật lòng… tôi không ngờ mình sẽ chiến thắng trong đêm nay. Được có mặt tại đây cùng những người đồng đội đã thật tuyệt vời, và giành danh hiệu này còn làm tôi phấn khích hơn nữa. Hôm nay là một ngày đặc biệt với tôi và tôi muốn được chia sẻ với các đồng đội, cùng lời cảm ơn dành cho họ, bởi nếu không có họ, tôi sẽ không thể đứng đây lúc này. Tôi cũng mong được chung vui với những người tôi yêu quý, những người đã luôn ủng hộ và ở bên tôi. Và trao nó cho cả Barcelona và Argentina.” Thêm nhiều tiếng vỗ tay vang lên, kèm theo thước phim chiếu lại những khoảnh khắc tuyệt vời nhất của chàng cầu thủ Argentina, những lời khen tặng và sau đó anh cùng chụp ảnh với hai cầu thủ đạt giải Quả bóng bạc và đồng.

Bất chấp mọi lời dự đoán về phần thắng của Andrés Iniesta và Xavi Hernández, Messi đã giành Quả bóng vàng FIFA 2010. Đó là một giải thưởng tôn vinh thành quả của một cá nhân trong suốt một năm vừa qua, dựa trên cả thành tích, tầm ảnh hưởng tới đội bóng và tinh thần thi đấu công bằng. Năm nay, lần đầu tiên, danh hiệu mà France Football sáng lập ra năm 1956 được hợp nhất với giải thưởng Cầu thủ xuất sắc nhất năm của FIFA, được tổ chức này định ra năm 1991. Điều này có nghĩa, Lionel được bầu chọn bởi cả những nhà báo trên khắp thế giới lẫn HLV và đội trưởng của 208 đội tuyển quốc gia trong năm nay. Chàng trai Argentina giành 853 điểm (chiếm 22,65% cuộc bình chọn), Andrés Iniesta là 677 (17,36%) và Xavi Hernández 637 (16,48%). Ở tuổi 23, anh là cầu thủ trẻ nhất từng giành danh hiệu Quả bóng vàng. Alfredo di Stéfano đã 33 tuổi khi ông nhận Quả bóng vàng thứ hai năm 1959, Michel Platini 29 tuổi, Johan Cruyff gần 26 tuổi khi thắng cuộc, còn cầu thủ Brazin Ronaldo cũng 26 khi lên ngôi năm 2002 sau World Cup tổ chức tại Nhật Bản và Hàn Quốc, trong khi Marco van Basten có được danh hiệu thứ hai trước khi bước vào tuổi 25.

“Messi xứng đáng với giải thưởng này. Cậu ấy là người giỏi nhất, không có gì phải nghi ngờ về điều đó cả. Tôi rất vui, được có mặt tại đây đã là một phần thưởng rồi”, dẫn lời Andrés Iniesta sau lễ trao giải, dù trông anh khá thất vọng khi để vuột mất giải thưởng tưởng như đã trong tầm tay.

“Mọi chuyện đều có thể xảy ra”, theo Xavi, người được trao Quả bóng đồng. “Sự thật là không ai trong số ba chúng tôi biết người nào sẽ giành chiến thắng, nhưng khi Leo nhận giải tôi cảm thấy đó là sự công bằng trong bóng đá, bởi cậu ấy là cầu thủ xuất sắc nhất thế giới, cậu ấy tạo dấu ấn ở mọi trấn đấu được ra sân. Tôi không chiến thắng cũng chẳng phải điều gì lớn lao. Những danh hiệu cá nhân trong bóng đá luôn thiếu công bằng, vì đây là môn thể thao đồng đội. Chẳng hạn, Raúl, Casillas và Puyol đều xứng đáng nhưng chẳng ai trong số họ được trao danh hiệu cả. Qua hôm nay, giải thưởng này lại thuộc về gia đình chung, thuộc về Barça và La Masia - lò đào tạo trẻ của chúng tôi.”

Khó mà tin rằng không ai trong số họ biết được người chiến thắng. Nhưng cứ quan sát những cử chỉ của Lionel thì sẽ thấy điều đó đúng. Cậu bé vùng Rosario hoàn toàn điềm tĩnh trong suốt phần tuyên bố khai mạc gala, hơn hẳn năm 2009 khi anh nhận giải Cầu thủ xuất sắc nhất năm của FIFA. Anh tham gia lễ mừng tại Khách sạn Hyatt cùng tất cả mọi người, không hề mang lại bất cứ dấu hiệu nào rằng mình đã biết kết quả cuộc bỏ phiếu. Anh ấy đinh ninh rằng vì Tây Ban Nha đã vô địch World Cup, một trong số những cầu thủ của họ sẽ giành Quả bóng vàng.

“Tôi không băn khoăn người thắng là Xavi hay Iniesta. Cả hai người họ đều xứng đáng với danh hiệu này”, anh nói. Không giống HLV của Real Madrid, José Mourinho, người đã biết trước mình sẽ đánh bại HLV đội tuyển Tây Ban Nha Vicente del Bosque cũng như Pep Guardiola tại hạng mục dành cho HLV, Messi không hề có ý niệm rằng mình sẽ có được Quả bóng vàng thứ hai. Anh cứ ngỡ mình sẽ không có cơ hội nào sau màn trình diễn tại World Cup vừa rồi. Điều đó lý giải tại sao, khi bước lên sân khấu Cung điện Quốc hội với tư cách thành viên của “Đội hình lý tưởng 2010” (gồm Casillas, Puyol, Piqué, Lucio, Maicon, Iniesta, Xavi, Sneijder, Cristiano Ronaldo, Villa, Messi), trông anh thoải mái và không hề bồn chồn như những dịp trước.

Thời khắc Guardiola xướng tên Lionel, và anh nhận ra điều không tưởng đã trở thành hiện thực, đồng hồ mới điểm 20 giờ 5 phút. Ông già Noel đã trao cho anh món quà anh hằng ao ước mà không dám ngỏ lời. Trước ống kính, Lionel ngượng ngùng nâng Quả bóng vàng và gần như áy náy với đồng đội của mình. Trên chuyến bay riêng trở về Barcelona, khi đã trút khỏi bộ vest cùng cà vạt và thay vào đó là một chiếc áo phông, anh nâng ly sâm-panh ăn mừng cùng mọi người. “Tôi muốn nâng cốc vì Xavi và Iniesta”, anh nói. “Dù tôi giành chiến thắng, nhưng họ đều xứng đáng không kém. Ly này dành cho hai người.”

Bỏ qua những điều ngạc nhiên, có vẻ không ứng viên hay người thắng cuộc nào khác phản đối phần thưởng dành cho Messi cả. Chẳng hạn, José Mourinho giãi bày: “Theo tôi, Messi, Iniesta và Xavi là những cầu thủ ở đẳng cấp vượt trội. Và khi một cầu thủ ở đẳng cấp đó, như Messi, chiến thắng, mọi người nên tôn trọng kết quả này. Rõ ràng, tôi nghiêng về Sneijder bởi những gì cậu ấy đã làm được trong năm vừa qua, hoặc Cristiano Ronaldo vì cậu ấy là cầu thủ hiện tại của tôi, hay là Diego Milito, nhưng tôi vẫn phải tôn trọng một sự lựa chọn đã rồi.”

Vicente del Bosque, người được nhắm cho ngôi vị HLV của năm, nói với cánh nhà báo: “Ở đây không có người thắng kẻ thua. Thật khó để chọn ra người giỏi nhất và tôi nghĩ Mourinho cũng xứng đáng như Leo Messi vậy.”

Đội trưởng của Real Madrid và đội tuyển Tây Ban Nha, Iker Casillas lại có suy nghĩ khác hẳn: “Tôi muốn tập trung nhiều hơn vào tiêu chí để giành giải Quả bóng vàng… World Cup luôn là căn cứ vô cùng quan trọng trong việc xét những danh hiệu như thế này, ngoại trừ năm mà Tây Ban Nha giành chiến thắng. Tôi chỉ có thể nói rằng chúng tôi đã không gặp may. Tất cả những người Tây Ban Nha đều ít nhiều có cảm giác hoài nghi. Tôi cứ mong Andrés hoặc Xavi sẽ chiến thắng, và chúng tôi vẫn sẽ đấu tranh đến ngày họ giành được danh hiệu này mới thôi.” (Cần nhớ rằng mới có duy nhất một cầu thủ gốc Tây Ban Nha, Luis Suárez, giành Quả bóng vàng năm 1960)

Cuộc tranh cãi không có dấu hiệu lắng dịu vào ngày hôm sau. “Tây Ban Nha đang sôi trào. Vàng cho Messi và nỗi thất vọng cho Tây Ban Nha”, tờ As chạy tít. Trong bài tường thuật, tờ báo của Madrid lưu ý rằng “Theo lệ thường, những quán quân của FIFA được chọn ra từ đội bóng vô địch World Cup năm trước đó, nhưng điều này đã bị lờ đi - như thể đây là một kết quả được định sẵn.” Bài báo nói thêm: “Messi mà không có Iniesta và Xavi thì không còn là Messi nữa.”

“Hai gã khổng lồ (Messi và Mourinho) cùng sự tẩy chay Tây Ban Nha”, là lời than phiền trên trang bìa tờ Marca. “Blatter giáng một cái tát vào bộ mặt bóng đá Tây Ban Nha lần thứ hai trong vòng một tháng. Ông ta từ chối quyền đăng cai World Cup 2018 hồi tháng 12, và giờ ông ta khiến Xavi, Iniesta và del Bosque trắng tay.” Marca cũng lập một cuộc bình chọn trên trang web của mình: “Messi được Quả bóng vàng có công bằng hay chăng?” Trong vòng chưa đầy mười hai giờ đồng hồ, nó đã thu hút 80 nghìn lượt bầu chọn - 68,2% trong số đó không đồng tình với tờ France Football và quyết định của FIFA.

Nhưng không chỉ những người bình chọn qua mạng và giới truyền thông thể thao Madrid bất mãn với FIFA. Tờ báo quốc gia El País cũng đăng tải một bài viết của José Sámano phản ánh sự thiếu thốn giải thưởng trong kho tàng của Tây Ban Nha.

“Giữa vô vàn cách chọn ra người được Quả bóng vàng, Nam Phi 2010 đáng ra phải là một nhân tố đứng đầu. Không chỉ vì World Cup là nơi trình diễn bóng đá số một, mà còn bởi tính liên kết giữa ba người về nhất ngày hôm qua. Messi thăng hoa khi chơi bóng cùng Xavi và Iniesta, nhưng anh đã không thể đạt được điều đó khi ở châu Phi. Hai cầu thủ Tây Ban Nha vẫn đạt phong độ đỉnh cao mà không cần sự trợ giúp của chàng trai Argentina. Hai người họ, Xavi cũng như Iniesta, không chỉ đưa tư tưởng bóng đá tấn công từ một điều thú vị thành một biểu tượng như Messi đã làm. Họ đại diện cho một đội tuyển quốc gia đã thành công trong hai giải đấu liên tiếp. Nhưng cần lưu ý rằng kể từ năm 1995, khi giải thưởng được mở rộng cho cả những cầu thủ ngoài châu Âu, năm nào có World Cup, năm đó người được trao danh hiệu cũng là nhà vô địch: Zidane năm 1998, Ronaldo năm 2002, và Cannavaro năm 2006. Có lẽ cần đặt câu hỏi về lý do tại sao Tây Ban Nha luôn vuột mất danh hiệu trong những cuộc bầu chọn toàn cầu: đăng cai Olympic 2016, World Cup 2018, Quả bóng vàng 2010… Phần thưởng cho Messi là xứng đáng nhưng lại là sự thờ ơ đầy bất công đối với bóng đá Tây Ban Nha, một ngày mà Barcelona hẳn không thể nào quên.”

Nếu nỗi thất vọng và sự chỉ trích từ “những người yêu nước” áp đảo ở Madrid, cuộc bàn tán về tiêu chí giải thưởng cũng dậy lên ở Ý và Pháp. Và gần như không ai đồng ý với việc chọn người thắng là Messi. “Messi? Khônggg!” là đầu đề trên tờ Gazzetta dello Sport, thu nhặt những cảm nghĩ của giới truyền thông Italy. Những tờ báo tin vắn chưa chi đã dành cho Iniesta vương miện người chiến thắng, thắng lợi liên tiếp thứ hai của El Pulga thật “không thể tin nổi” và “bất công” bởi “nó không phản ánh dù chỉ chút ít” ai mới thật sự là cầu thủ xuất sắc nhất năm 2010. Tờ báo của Turin La Stampa viết rằng “bóng đá đã đánh mất bản sắc của mình”, bởi “Messi chẳng giành danh hiệu nào gần đây.” 58 bàn thắng của Messi mùa trước giúp Barça đạt chức vô địch Liga thứ hai liên tiếp và giành Siêu Cúp trước Seville rất ít được xét tới, cũng như khởi đầu phong độ của chàng trai Argentina đầu mùa này (28 bàn qua 26 trận đấu). Vấn đề chỉ xoay quanh World Cup và Champions League.

Hơn cả việc nghi ngờ khả năng của Leo, truyền thông Pháp và Ý hướng tới tranh luận quanh cách tổ chức mới của FIFA. Những lời chỉ trích đầu tiên đã xuất hiện từ ngày 26 tháng 10 khi 23 ứng viên được công bố. Cơn cớ gì mà Diego Milito, một cầu thủ chủ chốt trong công cuộc giành giải vô địch quốc gia Italia cũng như Champions League của Inter Milan, lại không nằm trong danh sách? Ngược lại, Asamoah Gyan (từng chơi cho Rennes và giờ là Sunderland) có tên trong danh sách chỉ nhờ ba bàn thắng ở World Cup cho Ghana?

Và khi danh sách thu gọn gồm ba ứng viên cuối cùng được công bố vào ngày 5 tháng 12, cuộc cãi vã dậy lên. Người Ý không tài nào hiểu nổi tại sao cầu thủ Hà Lan Inter Sneijder đang chơi cho Inter, chủ nhân cú ăn ba (Serie A, Champions League và Coppa Italia), góp mặt trong trận chung kết World Cup cùng năm bàn thắng suốt giải đấu, lại bị bỏ ngoài cuộc đua. (Sau này có tin rằng nếu chỉ có các nhà báo được quyền bỏ phiếu, Sneijder đã có thể về nhất còn Messi sẽ đứng ở vị trí thứ tư). Trong bất cứ trường hợp nào, chẳng ai mong thấy cầu thủ Argentina đứng trên bục nhận giải hết, họ đều nghĩ sẽ là Iniesta, người đã ghi bàn thắng quyết định mang lại cho chức vô địch World Cup cho tuyển Tây Ban Nha. Vậy mà nó đã không diễn ra… và những lời rì rầm vẫn cứ tiếp diễn.

“Đây không phải một vụ xì-căng-đan”, chủ tịch UEFA Michel Platini bênh vực, “nhưng trong năm diễn ra World Cup, họ thật sự nên trao giải cho một trong những cầu thủ có thành tích ở đây. Như Paolo Rossi năm 1982 vậy.” (Năm mà đội tuyển Italy đã đánh bại Tây Ban Nha).

Nhưng ở Barcelona, người ta không đồng tình với suy nghĩ này. “Ngôi vị số một không bàn cãi chẳng cần chiếc cúp Thế giới để được trao danh hiệu”, tờ Mundo Deportivo khẳng định. “Vàng cho Messi, vinh quang cho Barça”, tờ Sport chạy tiêu đề, nhấn mạnh rằng hơn bất cứ cá nhân nào, chỉ có một nhà vô địch rõ rệt nhất: Barcelona. Ý kiến ngoài luồng duy nhất đến từ tạp chí thể thao hàng tuần Don Balón, được thể hiện trong bài xã luận của mình: “Hiếm người nghi ngờ chuyện Messi là số một, nhưng năm 2010, Xavi - mong Iniesta bỏ qua cho - mới xứng đáng được ghi nhận như người chiến thắng.”

Tại Argentina, lần đầu tiên, không nổ ra cuộc tranh cãi nào. Mọi tờ báo đều ngợi ca Leo. “Messi lại là người xuất sắc nhất”, tờ Clarin phát biểu. “Cả thế giới tôn thờ Messi”, tờ La Nación viết. “Messi quả là vàng ròng”, Página 12 khẳng định.

“El secreto de sus oros”, hay “Bí mật giải vàng của anh ấy”, là tiêu đề trên trang nhất tờ báo thể thao Olé, chơi chữ bằng tên bộ phim Argentina nổi danh El secreto de sus ojos - Bí mật trong đôi mắt họ - của đạo diễn Juan José Campanella và có sự tham gia của tài tử Argentina Ricardo Darín.

“Tôi không tới Zurich vì sợ phải chứng kiến một sự bất công lớn lao”, Chủ tịch Hiệp hội bóng đá Argentina Julio Grondona giãi bày. “Nhưng suy cho cùng, khoảng cách giữa ngôi vị số một và số hai là rất lớn. Chắc tôi sẽ không tài nào chịu nổi nếu Messi không chiến thắng.”

“Nếu có tới ba Quả bóng vàng, họ sẽ trao cho mỗi người một quả, nhưng chỉ có một mà thôi và họ dành nó cho người xuất sắc nhất. Người ta lúc nào cũng kêu ca, nhưng cứ mặc họ”, Diego Armando Maradona biện luận, từ nơi ở tại Mar del Plata của mình. “Trông Xavi như thể lúc nào cũng nắm quyền kiểm soát trận đấu, cậu ấy chơi bóng đầy quyền uy, nhưng Messi mới là người ghi bàn. Ừ thì, Iniesta đã ghi bàn trong trận chung kết World Cup đấy, cậu ấy là một cầu thủ vĩ đại, tài năng và không tầm thường. Là tôi, tôi cũng muốn có cậu ấy trong đội bóng của mình. Nhưng giữa ba người đó, tôi sẽ chọn Messi gấp mười lần.” Và khi được hỏi về nỗi bức xúc của người Tây Ban Nha về thắng lợi của Messi, Ngài Pelusa đáp: “Họ có thể là nhà vô địch đấy, nhưng chính chúng tôi mới có cầu thủ xuất sắc nhất thế giới.”

Một ngày sau lễ trao giải, đáp lại sự chỉ trích đối với quyết định của FIFA và cảm giác rằng cậu bé Rosario đã đoạt mất danh hiệu đáng phải thuộc về nền bóng đá Tây Ban Nha, Guardiola lặp lại khẳng định của Maradona rằng Leo là số một. “Làm cách nào họ có thể nói Messi đã ăn cướp nó được cơ chứ?! Messi đã mang lại cho chúng tôi rất nhiều điều.” HLV của Barcelona bày tỏ. “Nhờ cậu ấy, cứ đến cuối tuần là mọi người có thể ngồi say sưa cùng bóng đá. Cậu ấy biến La Liga thành một giải đấu chất lượng hơn và thu hút hơn. Liệu Xavi hay Iniesta có thể chiến thắng không? Dĩ nhiên là có rồi, nhưng Leo thắng bởi hơn 400 người đã bỏ phiếu cho cậu ấy. Nếu người ta nghĩ nó không công bằng, đó chỉ vì họ có sự ưu tiên khác.

“Hãy nhìn xem, thế này mới là nghệ thuật - mọi người cùng ngồi xem trận đấu, và họ nói “Đó là một trận đấu tuyệt vời, trận này, và cả trận kia nữa.” Đến cuối năm họ ngẫm lại và nhớ về một chàng trai đã cống hiến cho những trận đấu đỉnh cao nhất. Và thế là họ bầu chọn. Có lật lại tất tần tật cũng chẳng mang lại điều gì. Tây Ban Nha đã vô địch thế giới, và sáu tuyển thủ quốc gia được góp mặt trong “Đội hình lý tưởng của năm.” Bóng đá Tây Ban Nha còn có thể đòi hỏi thêm sự công nhận nào nữa?!”

Dù có tận hai người bênh vực nặng ký về phe mình, Messi vẫn phải lên tiếng giãi bày rằng chẳng có lí do gì phải biện minh cho bản thân hết, vì anh không “cướp” của ai cái gì, và anh đủ xứng đáng để được nâng chiếc cúp đó. Anh phát biểu tại họp báo, ngay sau cuộc phỏng vấn dài tại nhà cho tờ France Football, tiếp theo lễ buổi lễ tại Thụy Sĩ. Anh không hề bận tâm tới những người phản đối thắng lợi của mình.

“Nó chẳng hề hấn gì với tôi”, anh nói. “Tôi dành sự trân trọng cho những người đồng đội và đồng hương của mình. Mọi đồng nghiệp đều thấy mừng cho tôi và đó mới là điều quan trọng. Người Tây Ban Nha nên thấy vui bởi họ là nhà vô địch thế giới, vô địch châu Âu và họ có đẳng cấp xuất sắc nhất thế giới.”

Nhắc tới đồng đội của mình, anh phát biểu: “Chẳng có sự kèn cựa nào giữa chúng tôi hết. Trong phòng thay đồ, chúng tôi đoàn kết vô cùng. Hơn cả đồng nghiệp, chúng tôi là những người bạn của nhau. Chúng tôi hiểu mối quan hệ chúng tôi có, biết sự hòa hợp giữa các thành viên, và không cần phải giải thích cho ai cả. Mọi thứ vẫn sẽ diễn ra như từ trước tới nay, và đó mới là tất cả những gì quan trọng.” Anh cũng nói thêm rằng Xavi và Iniesta đúng là những cầu thủ xuất sắc nhất thế giới. Anh tiếc mình đã không ôm họ đêm đó khi được xướng tên, nhưng cũng bộc bạch rằng sự hoang mang ập tới làm chân anh phát run. Báo chí rất muốn biết cảm nghĩ của Messi về danh hiệu mới này. “Tôi vô cùng vui mừng và tự hào. Hai Quả bóng vàng khi mới ở tuổi này thì thật khó tin. Nói đúng hơn, là khó mà ngờ tới.”

Hôm nay, thứ tư ngày 12 tháng 1 năm 2011, Nou Camp đang chuẩn bị cho tứ kết Cúp Nhà vua trận đấu với Real Betis. Đây là cơ hội để ăn mừng với người hâm mộ, để chào mừng danh hiệu anh giành được cùng những người trung thành với Barcelona. Một quả bóng vàng khổng lồ được tạo ra từ những quả bóng bay màu vàng rực rỡ đã được dựng giữa sân cỏ. Leo, Xavi và Iniesta đứng trên sân, lắng nghe những lời nhắn gửi từ gia đình thân yêu của họ được phát qua loa. Đội trưởng Blaugrana, Carles Puyol bước tới số 10 và trao tận tay anh vật kỷ niệm. Messi giương cao Quả bóng vàng, vẫy chào đám đông và đứng chụp ảnh trong khi HLV và nhân viên đội bóng đứng dậy tung hô. Cả SVĐ vỡ òa trong những tràng vỗ tay và những lời chúc mừng.

85 phút sau, tiếng hô “Messi! Messi! Messi!” thậm chí còn vang dội hơn. Cậu bé El Pulga đã ăn mừng bằng cách duy nhất cậu biết - bằng một hat-trick của mình.

« Lùi
Tiến »