Messi - Từ “El Pulga” Đến Một Huyền Thoại

Lượt đọc: 1288 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 39- Đơn giản, anh là số 1

Ngày 28 tháng 5 năm 2011

Giờ thì bạn có thể nói gì nào? Còn gì để kêu ca sau trận chung kết tại Wembley nữa đây? Điều duy nhất có thể thốt lên là, Messi, ngôi vị số một hẳn phải thuộc về anh. Điều này không ai có thể chối cãi. Nó đương nhiên tới mức lần đầu tiên giới truyền thông cả Anh lẫn Argentina đều chung ý kiến, cả hai đều mô tả anh bằng từ “nhà vua”. “Chúa phù hộ nhà vua” là dòng tiêu đề trên tờ Olé, ăn theo tình yêu người Anh dành cho Hoàng gia thời nay, trong khi tờ Sunday Times (Thời báo Chủ nhật) chạy tít “Vị vua Messi đang thống trị.” Nhớ lại năm 2009, khi ấy Messi đã được tôn vinh là “Vị vua của Châu Âu”, một người hâm mộ tại Valencia dám phong cho anh tước hiệu Vua của Tây Ban Nha - ngay trước mặt Nhà vua Juan Carlos.

Giữa ngôi nhà của bóng đá Anh, SVĐ Wembley, El Pulga đã có một màn trình diễn sống động tuyệt vời, mỹ lệ và nên thơ, và những người Anh tin rằng họ vừa được chứng kiến cái gọi là một trận đấu để đời. Một trận bóng đáng để kể lại cho con cháu. Một màn trình diễn trên sân cỏ với sự góp mặt của cầu thủ xuất sắc nhất trận đấu, một buổi diễn khiến các nhà báo cạn kiệt danh từ. Màn trình diễn tuyệt vời tới mức tờ Guardian so sánh nó với trận đấu của Nándor Hidegkuti, trên cùng SVĐ ấy, khi ông ghi một hat-trick trong chiến thắng 6-3 của Hungary trước Anh, mùa thu năm 1953.

Trên hết, Messi là một cầu thủ chơi đồng đội. Anh tìm thấy kẽ hở và di chuyển giữa hàng phòng ngự để củng cố đội hình trên sân của Barça, phá vỡ chiến thuật của Man United. Anh thể hiện khả năng đa dạng của mình: tốc độ, di chuyển từ biên để đánh lạc hướng đối phương, giúp đỡ đồng đội, và cố gắng ghi bàn. Anh khiến hàng phòng ngự đội bóng áo đỏ rơi vào tình trạng rối loạn đảo điên và trở thành cơn ác mộng tồi tệ nhất của Vidíc và Evra. “Phải nói thật, chúng tôi chưa bao giờ thành công trong việc đặt Messi hoàn toàn trong tầm kiểm soát, nên chúng tôi đã phải nhận những đòn cảnh cáo”, HLV của Quỷ Đỏ, Ngài Alex Ferguson thừa nhận sau buổi họp báo cuối trận đấu. “Chúng tôi gây được sức ép ở khu vực trung lộ đủ để cản những đường chuyền của họ.”

Suốt chín phút đầu tiên, El Pulga, cũng như cả đội, bị mắc kẹt trên sân. Anh cố cướp bóng không thành từ chân Park Ji-sung ba lần liên tiếp… nhưng đến lần thứ tư, anh bắt đầu rê bóng khéo léo và cuối cùng Barça cũng có thể triển khai chiến thuật của mình. Họ hủy diệt MU mà vẫn giữ được lối chơi đậm tính bản sắc của mình cả về vẻ đẹp, cách di chuyển và cả đẳng cấp vượt trội. Hiếm khi được xem một trận chung kết Champions League đặc biệt đến vậy. “Chúng tôi chưa từng bị quật ngã như vậy”, Ferguson thừa nhận.

Lionel phối hợp với Xavi và Iniesta, và bộ ba phép thuật cùng khởi đầu cuộc tiêu diệt cũng như giành quyền kiểm soát bóng, không cho MU bất cứ cơ hội nào. Cùng nhau, họ mang lại niềm vui cho công chúng bằng chính tính sáng tạo, sự chính xác và tốc độ của mình.

Bằng một cú sút ngoạn mục về phía bên phải Víctor Valdés, Wayne Rooney cân bằng tỷ số được Pedro thiết lập trước đó và đem lại cho những người hâm mộ vẫn đang ôm hy vọng một sự hưng phấn ngắn ngủi. Nhưng đó cũng chỉ là ảo tưởng về những điều Barça đã làm được trong hiệp đấu đầu tiên và những gì họ vẫn còn phải hoàn tất. Tất cả những gì họ cần làm là lấy lại đà thi đấu, chuyền bóng qua lại và gây sức ép lên đối thủ. Họ chỉ cần tung ra một cú dứt điểm tối hậu. Và không ai có thể làm điều đó tốt hơn ngoài Messi.

Quay lại với hai nhà ảo thuật của khu vực giữa sân. Xavi chuyền cho Iniesta; Iniesta lại chuyền cho Leo. Một đường chuyền tưởng chừng vô hại. Một trong tổng cộng 812 đường chuyền (726 trúng, 86 trượt) của Barça trong trận chung kết. Leo cách khung thành 32 mét. Ba cú chạm bóng, và trước khi những hậu vệ của United kịp nhận ra mối hiểm nguy, anh đã vào tới trung lộ và chỉ còn cách cầu môn 18 mét. Evra cố gắng tiếp cận, nhưng Messi đã vượt mặt anh ta và sút. Dứt khoát, mạnh mẽ. Một cú sút chân trái từ ngoài vòng cấm địa. Vào ngày cuối cùng trong sự nghiệp dài lâu và vinh quang của mình, thủ môn 40 tuổi Edwin Van Der Sar đã trông thấy bóng khi quá muộn. Anh không còn thời gian phản ứng nữa. Anh đổ người và vươn xa hết mức có thể, nhưng trái bóng đập đất và bay vào lưới. “Tôi có vài khoảng trống, thủ môn đã lao ra nhưng may sao bóng đã vào”, Messi kể lại sau đó. Nó không phải bàn thắng tuyệt nhất anh từng ghi cho Barça, nhưng anh ăn mừng như chưa từng được ăn mừng. Đó là bàn thắng thúc đẩy Barça trong lúc họ cần nhất. Hy vọng của những cổ động viên United đã tan biến, ngay cả khi David Villa chưa ấn định tỷ số với một pha tốc lưới theo hình cung được căn thời gian chuẩn xác vô cùng.

Sau bàn thắng của mình, Leo điên cuồng hét lên, anh gạt chiếc micro chắn ngang đường tới cột cờ góc sân, sút vào bảng quảng cáo, và nếu những đồng đội không níu lấy anh mà ôm, chắc anh đã chạy đến ăn mừng với những fan Blaugrana trên khán đài rồi.

Anh đã ghi 53 bàn qua 54 trận đấu trong suốt mùa giải này (31 bàn tại La Liga, 12 bàn tại Champions League, 7 bàn tại Cúp Nhà vua và 3 bàn tại Siêu cúp Tây Ban Nha), ngang bằng Cristiano Ronaldo, người đã giành danh hiệu Vua phá lưới Liga với 40 bàn thắng - một danh hiệu xem ra không nhiều ý nghĩa với El Pulga. Nói tới thành tích cá nhân, Messi chú tâm hơn tới những chức vô địch.

Tại Champions League, anh là người dẫn đầu: 12 bàn thắng, cân bằng kỷ lục của Ruud van Nisterooy. Cầu thủ người Hà Lan này đã ghi được cùng số bàn thắng mùa giải 2002-03 trong màu áo MU. Messi lại giành ngôi vị Vua phá lưới Champions League mùa thứ ba liên tiếp. Mùa 2008-09 anh ghi được 9 bàn, và dù không vào được đến chung kết mùa 2009-10, anh vẫn leo lên ngôi đầu với 8 bàn. Người duy nhất cũng làm được điều này là “Vua dội bom” của Đức, Gerd Müller và cầu thủ người Pháp Jean Pierre Papin.

Trong tổng số 59 trận đấu Champions League của mình, Messi đã ghi 39 bàn thắng, một thành tích ngoài sức tưởng tượng. Chưa dừng lại ở đó. Cuối cùng, anh đã phá vỡ lời nguyền: trong cả tám trận chơi trên sân cỏ Anh trước đó, anh chưa từng ghi một bàn nào. Nhưng giờ đây anh đã ghi được một bàn thắng hoàn hảo. “Gaby Milito nói rằng tôi sẽ kết thúc chuỗi ngày cứ đến Anh là không ghi bàn nổi trong trận đấu này - và may sao nó đã thành hiện thực. Ghi thêm một bàn thắng trong trận chung kết và giúp đội bóng giành một danh hiệu quan trọng quả là tuyệt vời và tôi cũng mong mọi cổ động viên đều thỏa mãn khi thưởng thức trận đấu.” El Pulga nói sau trận bóng.

Mới 23 tuổi đời đã sở hữu ngôi vị Vua phá lưới Champions League tới ba lần, chưa kể đến việc là chủ nhân của mười bốn danh hiệu khác. Gạt qua một bên những số liệu và những lần vô địch, đáng nhắc nhở rằng trong những thời điểm khó khăn nhất, Messi luôn sẵn sàng khi cần, anh luôn là người thay đổi cục diện trận đấu và chơi hết khả năng của mình.

“Cậu ấy là cầu thủ xuất sắc nhất tôi từng được biết, và có lẽ cả sau này cũng không gặp được ai như thế nữa”, Pep Guardiola phát biểu sau trận chung kết. “Chúng tôi có thể thi đấu ở mức độ cao, nhưng không có cậu ấy sẽ không có một trận đấu chất lượng đến như vậy. Chúng tôi đã thể hiện rằng mình có khả năng làm việc cật lực, có năng khiếu và chúng tôi có Messi. Cậu ấy là cầu thủ có một không hai và chẳng ai có thể thay thế được. Hy vọng cậu ấy sẽ không thấy nhàm chán, hy vọng chúng tôi có thể khiến cậu ấy cảm thấy tự nhiên và cũng hy vọng CLB vẫn tiếp tục để cậu ấy chơi bóng giữa những cầu thủ đủ trình độ. Tôi cũng mong cậu ấy có thể sống vui tươi thường ngày, bởi nhờ thế mà Leo bất bại.”

Vâng, Messi chưa bao giờ thất bại và anh cũng chẳng hề cảm thấy chán chường, chưa từng lấy một phút trên sân Wembley hay trong suốt mùa giải 2010-11. Đó là một năm đầy chông gai bởi cuộc đọ sức bất tận cùng Real Madrid và Cristiano Ronaldo. Năm trận derby, mà bốn trong số đó rơi vào cùng một tháng có lịch thi đấu dày đặc.

Cuộc chạm trán đầu tiên diễn ra vào thứ hai ngày 29 tháng 11 năm 2010. Khá lạ lùng khi một trận đấu Barça - Real lại rơi vào ngày đó, nhưng do có những cuộc bầu cử ngày chủ nhật tại Catalonia, vậy nên tốt hơn hết không lồng ghép những màn giải trí vào chính trị. Quảng cáo về trận đấu xuất hiện tới tấp vì bao năm rồi mới lại có một trận Siêu kinh điển gay cấn đến vậy, hứa hẹn một sự chuyển giao quyền lực từ Barcelona sang Real Madrid. Tại sao ư? Bởi, họ nói, Cristiano giỏi hơn Messi, bởi Ozil là một thiên tài, bởi di María và Benzema là hai tiền đạo cắm xuất sắc nhất. Bởi vì Mourinho không phải Manuel Pellegrini, cũng không phải Bernd Schuster hoặc Juande Ramos hay kể cả Fabio Capello.

HLV người Bồ Đào Nha là người có khả năng vùi dập mọi nỗ lực của đội bóng Blaugrana khi còn ngồi trên băng ghế HLV của Inter chỉ sáu tháng trước đó, tước khỏi tay Guardiola và các học trò tấm vé dự chung kết Champions League ở Madrid. Ông là người chính chủ tịch của Real đã chọn hòng hóa giải phép thuật xứ Catalan. Một HLV, trên đỉnh cao nhất của La Liga (bất bại, và hơn Barça một điểm với 32 điểm trong tay), ông ta cũng nghi ngờ những thành công của Barcelona và kết tội trọng tài lẫn HLV những đội bóng khác là đã tiếp tay cho họ.

Chiêu đánh bóng quen thuộc của Người Đặc Biệt - thể hiện thói anh hùng rơm đã khiến ông phải trả giá đắt. Trước khi đêm mưa lạnh ở Nou Camp khép lại, số bàn thắng đã lên tới năm và có lẽ đã là sáu, bảy hay tám mà chẳng ai dám nói trận đấu gian lận. Đội bóng áo trắng bị xoay vần theo mọi hướng như đang cuốn vào một điệu tango. Quả đá phạt cách 41 mét của Cristiano Ronaldo sượt qua cột dọc của Valdés, và một cú xô đẩy với Guardiola sau một quyết định việt vị, tình huống tạo nên cuộc xung đột lớn và gây tranh cãi giữa hai vị HLV, dường như đã từ xưa xửa xừa xưa. Ronaldo rời Barcelona mà không có lẩy nối một bàn thắng trong cả sáu trận từng đối đầu.

Messi cũng không ghi được bàn thắng nào, cắt đứt chuỗi mười trận ghi bàn liên tiếp của mình, nhưng anh đã chơi một cách phóng khoáng và kiến tạo bàn thứ ba và tư cho David Villa với sự chính xác đến từng li. El Pulga khuấy đảo sự bình tĩnh của Carvalho, Lass, Pepe và Sergio Ramos, rồi sau một pha phạm lỗi không cố ý với cầu thủ Argentina ở phút thứ 92 cùng một pha va chạm với Puyol và Xavi, cuối cùng thẻ đỏ cũng được rút ra. Ramos mất bình tĩnh, một điều không hề xa lạ trong những trận đấu căng thẳng như thế này, nhất là khi Kền kền trắng hiểu rằng chiến thuật của Mourinho vẫn đang trong giai đoạn hoàn thiện, rằng ý tưởng của ông cần được điều chỉnh thích đáng, và rằng ông vẫn chưa nắm được cách đánh bại đối thủ truyền kiếp của mình. Đây là lần đầu tiên một đội bóng dưới trướng Mourinho lại bị đánh bại tới 5-0.

Tại buổi họp báo, vị HLV này xin kí giả hãy giữ bầu không khí yên ổn. “Đó là một thất bại rất dễ vượt qua”, ông phát biểu. “Đây không phải một trận đấu mà chúng tôi đáng thắng nhưng rốt cuộc lại thua, hay trận đấu chúng tôi liên tục gặp phải trở ngại. Chỉ là một đội chơi ổn và đội còn lại chơi tệ mà thôi. Bạn phải biết sống sao cho đúng mực. Khi giành được những danh hiệu quan trọng, bạn có lí do để khóc vì hạnh phúc. Khi thua cuộc như chúng tôi hôm nay đây, bạn không có quyền lợi này, bạn buộc phải quay lại làm việc ngay tức khắc. Chúng tôi sẽ sống với ý chí cho trận đấu tiếp theo.” Nhưng Người Đặc Biệt sẽ phải chờ tới ngày 14 tháng 4 năm 2011 mới tới cuộc đọ sức tiếp theo với Barça, trận đầu tiên chuỗi bốn trận Siêu kinh điển.

Từ ngày 29 tháng 11 trở đi, đội bóng của Pep đã giữ vững ngôi đầu của mình ở giải đấu này. Với mười sáu chiến thắng liên tiếp họ đã phá vỡ kỷ lục được đội hình Real Madrid mùa 1960-61 lập nên (đội hình bao gồm những huyền thoại như Puskas, Di Stéfano, Gento và Santamaría) và dẫn trước đối thủ của mình những tám điểm. Vào ngày 12 tháng 4, bốn ngày trước trận derby kế tiếp trên sân Real, họ đánh bại Shakhtar Donetsk 0-1 ở lượt đi và 5-0 trong lượt về, lọt vào bán kết Champions League mà theo dự đoán sẽ chạm trán với Real. Kền kền trắng đã đánh bại Lyon tại vòng mười sáu, và tại tứ kết họ loại Spurs một cách dễ dàng (4-0 ở sân nhà, 0-1 ở White Hart Lane). Vậy là, ngoài những trận derby tại La Liga theo thông lệ, sẽ thêm hai cuộc đối đầu nữa ở bán kết Champions League, lượt đi vào ngày 27 tháng 4 và lượt về vào ngày 3 tháng 5. Trên hết, chung kết Cúp Nhà vua sẽ diễn ra ngày 20 tháng 4.

Hãy cùng bắt đầu với vòng 32 La Liga, cơ hội cuối cùng để đội bóng của Mourinho bắt kịp cuộc đua cho chức vô địch. Tám điểm là khoảng cách không nhỏ, nhưng ai có thể biết trước được? Một chiến thắng cho Kền kền trắng có thể làm sụt nhuệ khí của đối thủ và tác động tới phần còn lại của mùa giải không biết chừng. Ngày 3 tháng 4, Real Madrid gánh chịu thất bại nặng nề trước Sporting, khiến chức vô địch càng xa tầm với của họ - đây là trận thua sân nhà đầu tiên trong vòng chín năm của Mourinho. Nhưng Siêu kinh điển lại là chuyện khác. Mourinho đã chuẩn bị cho nó kĩ lưỡng như thể một buổi trình diễn trên sân khấu.

Vào đêm trước trận derby, ông xuất hiện trong buổi họp báo ở Valdeberas và không hé răng một lời. Ông để Aitor Karanka, trợ lý huấn luyện, phát biểu toàn bộ. Thậm chí ông còn không thèm chào hỏi cánh phóng viên và vài người trong số họ đã biểu lộ sự bất mãn của mình. Đáp lại sự im lặng của HLV Real Madrid, Guardiola dành một vài lời khen cho đối thủ: “Tôi chưa từng thấy đội bóng nào giỏi như Madrid hiện tại. Trong vòng bốn hay năm giây trái bóng có thể lăn từ Casillas tới khung thành đối thủ. Họ tiến bộ hơn và mạnh mẽ hơn so với lần gặp cuối cùng giữa chúng tôi, họ sút cũng nhiều hơn, chuyền bóng cũng nhiều hơn và trong nửa cuối của năm họ chơi đồng đội hơn hẳn. Real có sự đa dạng trong chiến thuật, điều khiến họ trở nên khó đối phó hơn.” Nhắc tới vị HLV của Real, ông bổ sung: “Mourinho rất mạnh. Ông ấy biết cách chơi bóng theo nhiều lối khác nhau. Chúng tôi sẽ phải rất lưu tâm, bởi điều đó làm nhiễu cách đội bóng tấn công và phòng thủ.”

Sự hiện diện của chiến lược gia Bồ Đào Nha đã khuấy động bầu không khí. Không cần nghi ngờ, ông chính là nhân vật làm nên Siêu kinh điển ngoài sân cỏ. Còn trên sân, vai trò ấy thuộc về Messi. Tại thời điểm đó của mùa giải, số 10 bé nhỏ đã có được con số khó tin, 48 bàn thắng qua 45 trận. Anh là cầu thủ Barça ghi nhiều bàn thắng nhất trong một mùa giải, đánh bại kỷ lục của Ronaldo de Lima mùa 1996 - 97 khi Bobby Robson còn là HLV. Và anh cũng dẫn trước đối thủ của mình, Cristiano Ronaldo tới mười ba bàn. El Pulga cũng sở hữu đến mười tám đường kiến tạo, nếu so với con số bảy của Cristiano, cùng 43 pha dắt bóng qua người thành công so với 34 pha thuộc về số 7 của đội bóng áo trắng, tuy nhiên, đóng góp của anh cho đội bóng đâu chỉ dừng lại ở những con số đó. “Messi mang lại cho chúng tôi nhiều hơn là những bàn thắng”, Victor Valdes lên tiếng. “Bằng cách anh ấy giúp cả đội trong tấn công cũng như phòng thủ. Lối chơi cần mẫn ấy có tác động tích cực tới tất cả mọi người.”

Mỗi lần vào sân, anh lại phô diễn nhiều kĩ năng hơn, khả năng phối hợp cùng đồng đội tốt hơn. Anh tham gia vào trận đấu sâu hơn và hiểu được lúc nào phải đẩy nhanh hoặc giãn bớt nhịp độ trận đấu. “Cậu ấy có thể biến một thứ tầm thường thành một điều tuyệt vời”, Guardiola nói lên suy nghĩ của mình. Nhưng Messi cũng chưa bao giờ ghi bàn vào lưới bất kỳ đội bóng nào Mourinho dẫn dắt và trận đấu này là trận thứ chín anh đối mặt với Mourinho.

Trọng tài thổi một quả penalty vào phút thứ 52. Albiol đốn ngã Villa ngay trước khung thành. Anh ta bị đuổi khỏi sân, và đã là penalty, thì El Pulga sẽ không đời nào để hụt. Phút 82, đối thủ của anh, Cristiano Ronaldo cũng không để cơ hội vuột khỏi tay. Một quả penalty nữa đã cân bằng tỷ số - đó là trận đấu thứ bảy của Ronaldo trước đội bóng Blaugrana và bàn thắng đó mới là bàn đầu tiên.

Trận đấu ỉu xìu và tẻ nhạt khép lại với tỷ số 1-1. Sợ phải hứng chịu một bàn thua nữa, Real dựng hàng rào phòng ngự với ý đồ khóa cứng đối phương và tạo nên một cuộc tranh đấu. Đúng là mẹo phòng thủ mang phong cách Catenaccio xứng danh người Ý. Cách duy nhất để ghi bàn là tận dụng các tình huống cố định hoặc phòng ngự phản công. Dù dẫn trước và chơi hơn người, Barça vẫn vật lộn và không biết làm thế nào để giữ được tỷ số. Một kết quả hòa kéo xa thêm khoảng cách giữa Barça và chức vô địch Liga thứ 21 của họ, trong khi mang lại cho Real niềm tin mạnh hơn vào diễn biến tiếp theo của mùa giải. Sự tự tin của họ lớn đến nỗi những cổ động viên ở Bernabéu ăn mừng kết quả hòa như thể một chiến thắng.

Thật là một trận đấu nhọc nhằn, và từ đó đã thổi bùng lên chuỗi những tranh cãi không ngừng nghỉ. Phát pháo đầu tiên thuộc về Mourinho, kẻ luôn chỉ trích trọng tài tại họp báo và vẽ nên viễn cảnh về một mạng lưới những thế lực ngầm luôn chèn ép bất cứ đội bóng nào ông dẫn dắt, bất kể là Chelsea, Inter hay Madrid. “Tôi đã mệt với việc kết thúc trận đấu nào với Barça cũng chỉ còn mười người trên sân. Khi đội nào cũng có mười một cầu thủ, trận đấu rất cân bằng. Và rồi, điều quen thuộc lại tiếp diễn, mười một chọi mười và đó chắc chắn là nhiệm vụ bất khả thi khi đấu với đội bóng có khả năng sở hữu bóng hàng đầu thế giới. Một lần nữa, tôi lại được chứng kiến tiêu chuẩn kép khó tin của đội ngũ trọng tài.”

Không tính Mourinho, vẫn còn một cuộc tranh luận nữa cần được xem xét thỏa đáng. Lần này tâm điểm là Lionel Messi, với việc cố ý sút bóng lên khán đài. Bóng lăn xa dần tới biên, và thay vì để bóng ra ngoài hẳn, anh sút văng lên, đập vào một số người trong đám cổ động viên. Trọng tài không hề cảnh cáo, nhưng các fan đã la ó bày tỏ sự bất mãn của mình. “Anh điên à?” Pepe gào lên, lao vọt tới chỗ Messi. Mọi cổ động viên đều sững sờ, họ không tài nào tin vào điều vừa nhìn thấy. Chuyện gì đang xảy ra với cậu bé Rosario vậy? Anh hiếm khi mất bình tĩnh trên sân đấu. Cớ sao anh lại bày ra một màn không khôn ngoan đến vậy?

Chàng trai đang được bàn tán chẳng đưa ra lời giải thích nào, và anh dường như cũng chẳng có vẻ gì là sẽ nhận lỗi. Đồng đội của anh đã đứng ra cứu cánh. Đứng về phía Messi, họ trần tình về không khí quá mức nặng nề trên sân, sự căng thẳng của Leo trước những cú kèm người rất sát của Pepe, và họ vạch ra đến năm lỗi mà trung vệ Real gây ra với số 10 của họ, mà chẳng phải nhận lấy một chiếc thẻ vàng. Những luận điệu này được nhắc đi nhắc lại khi màn kịch vẫn còn tiếp diễn.

Ngày 20 tháng 4, chung kết Cúp Nhà vua diễn ra tại Valencia. Trận đấu ở SVĐ Mestalla được chia thành ba phần rõ rệt: hiệp đấu đầu tiên, Madrid chơi vượt trội; hiệp hai, Barça tỏa sáng, nhưng tới phút bù giờ, chiến thắng đã thuộc về Cristiano Ronaldo và Mourinho. Số 7 người Bồ Đào Nha di chuyển gần Adriano và đánh đầu chuẩn xác đầy uy lực từ một đường bóng xoáy của di María. Bàn thắng đó đã đem về chiếc cúp Nhà vua cho Real, lần đầu tiên sau mười tám năm.

Và Messi đã ở đâu? “Anh ấy chơi trong vô vọng. Anh ấy cố gắng triển khai tấn công ở bất cứ vị trí nào, nhưng vận may đã không đến”, tờ El País đánh giá sự thể hiện của Messi trong trận đấu vừa rồi. “Những đường bóng zic-zăc thiếu đa dạng đã khiến anh bị kẹp giữa vòng vây của các cầu thủ Real. El Pulga đã kiểm soát trận đấu một cách quá mức - đội bóng gần như chẳng có đường chuyền nào trong cả hiệp một. Sau giờ nghỉ, mọi thứ đã đổi thay và những đường chuyền sâu cho Pedrito quả là xuất sắc. Không may, bàn thắng duy nhất bị thổi còi việt vị. Xét cho cùng, anh ấy đã tận dụng vị trí thủ lĩnh của mình, cố nắm giữ trận đấu một cách thái quá, và chính điều đó giúp Real Madrid làm nên cuộc lật đổ.” Đó là một lời đánh giá công bằng, và trận đấu vừa qua cũng là trận chung kết thất bại đầu tiên của Barça dưới thời Guardiola.

Bảy ngày sau sẽ diễn ra bán kết lượt đi Champions League. Trong buổi họp báo tại sân Bernabéu ngày hôm trước, Pep Guardiola đã mất bình tĩnh. Mourinho đã gửi đến ông vài lời nhắn nhủ hay gì đó đại loại về chất lượng trọng tài trong trận đấu ở Mestalla và lựa chọn trọng tài cho trận bán kết, khiến Pep đã phải bùng nổ và ca thán hơn hai phút đồng hồ. Vị HLV cho biết chưa từng nghe thấy những thông tin này. “Bởi ngài Mourinho đã gọi tôi một cách thân mật là ‘Pep’, tôi sẽ gọi ông ấy là ‘José’ ”, ông mở đầu. “Vào lúc 8h45 tối mai, chúng tôi sẽ vào trận. Ông ấy đã chiến thắng ngoài sân cỏ cả năm trời nay. Hãy để ông ấy giành được Champions League. Ông ấy có thể mang cúp về nhà. Còn chúng tôi sẽ chỉ chơi bóng, dù thắng hay thua. Bình thường thôi, ông ấy thắng vì sự nghiệp đã được bảo đảm. Chúng tôi thật sự vui mừng. Có những chiến thắng nho nhỏ được mọi người ngưỡng mộ, chúng tôi đã cảm thấy mừng rồi. Tại đây, ông ấy mới là bá chủ, khốn thay. Ông ấy biết nhiều hơn tất cả mọi người cộng lại. Tôi chẳng có tí mong muốn nào để cạnh tranh với ông ấy cả.”

Hôm sau, Lionel Messi chứng tỏ anh mới là bậc thầy trên sân đấu, nhưng tại buổi họp báo thì tước danh bậc thầy lại về với Mourinho. Hai lần di chuyển thành công, và hai bàn thắng được ghi bởi cầu thủ người Argentina, làm một Real Madrid đã trở lại với lối chơi bảo thủ và bảo vệ kĩ lưỡng khung thành phải gục ngã. Ngay từ những phút đầu tiên, Kền kền trắng di chuyển để chặn những đường bóng của Messi, nhưng họ lại chẳng hề gắng sức chơi bóng chút nào. Đến mức sau 15 phút, Cristiano Ronaldo ra dấu trong tuyệt vọng cho những đồng đội của mình hãy rời khỏi vị trí, để anh có thể đá bóng cùng họ, và để họ tạo cơ hội cho anh. Cuối hiệp một, anh vẫn là người tạo ra những cơ hội nguy hiểm nhất cho Real. Anh sút từ khoảng cách rất xa, gây cho Valdés không biết bao nhiêu khó nhọc - và sự gian nan được khẳng định bởi một cú sút của Ozil sau đó. Chỉ đến thế, không hơn, những nỗ lực của Ronaldo là cơ hội duy nhất đáng nhắc tới từ phía Real.

Mặt khác, Messi lùi về chơi tận giữa sân, cách xa khỏi khu vực nơi anh có sức công phá mạnh nhất. Anh chạy và di chuyển không ngừng chân. Nhưng mọi thứ đã đổi thay kể từ phút 60 khi Pepe toàn lực lao thẳng vào chân Dani Alves. Thẻ đỏ được rút ra tức thì. Anh ta cứ bao biện theo cách mình muốn, nhưng điều đó chẳng khiến vị trọng tài người Đức Wolfgang Stark thay đổi quyết định. Hai phút sau đó, ông cũng chẳng ngần ngại gì khi buộc José Mourinho rời khỏi khu huấn luyện. Ngài Đặc Biệt bị trục xuất do phản ứng quá khích của mình.

Barça giờ có mười một cầu thủ đấu với mười người của Real, và Leo đã có thể xâm nhập vào phần sân của đối phương. Phút thứ 77, vọt qua những bóng cầu thủ áo trắng như một chú ong liều lĩnh, tới rìa vòng cấm địa, anh quyết định sút. Bóng nảy lên, Xavi giành lại bóng và chuyền cho Afellay bên cánh. Trung vệ người Hà Lan bứt lên và tạt bóng tới vị trí penalty. Messi tới đó đầu tiên sau khi đã vượt qua Sergio Ramos. Anh gẩy bóng vào lưới và tỷ số đã được mở. Mười phút sau, El Pulga hoàn thành cú đúp của mình. Lần này, anh ghi bàn theo cách còn cừ hơn: anh rời khu vực giữa sân, chuyền bóng qua lại với Busquets, bứt tốc bỏ lại Ramos đằng sau và thoát khỏi Albiol, chuyển hướng, lọt vào vòng cấm địa, lách qua Marcelo và trước khi Ramos bắt kịp, anh dứt điểm với phong cách không lẫn vào đâu được.

Mỗi tình huống, mỗi pha bóng trong trận đấu đều ghi dấu ấn của Messi. Anh hẳn là người làm chủ trận đấu. Một lần nữa, Mourinho chứng tỏ bản lĩnh khiêu khích của mình, quyết chí lèo lái cuộc họp báo. “Real Madrid đã biến khỏi Champions League”, ông nói. “Chúng tôi sẽ tới Nou Camp với lòng tự hào không sứt mẻ, với sự kính trọng dành cho nền bóng đá thế giới, dù cho thế giới này đôi khi khiến tôi cảm thấy ghê sợ. Hành trình của chúng tôi sẽ không có Pepe, người chẳng hề phạm lỗi nào, và vắng mặt cả Ramos, cầu thủ cũng chẳng làm gì sai. Còn có cả HLV, người không được phép hiện diện ở băng ghế huấn luyện… cùng một tỷ số khó nhằn.”

“Và nếu như chúng tôi có ghi được một bàn tại đó, tới gần hơn cơ hội trụ lại, tôi chắc rằng họ sẽ lại bóp nát chúng tôi thôi. Tôi muốn hỏi, tại sao? Tại sao những đội bóng khác lại không được phép chống lại họ? Tôi không tài nào hiểu nổi! Nếu tôi chia sẻ suy nghĩ của mình với trọng tài và UEFA về những gì đã diễn ra nơi đây, sự nghiệp của tôi thế là hết. Tôi không rõ bởi họ đại diện phát ngôn cho UNICEF, hay họ cười nói ngọt hơn, hay bởi Villar (chủ tịch Hiệp hội Cầu thủ Tây Ban Nha) có quá nhiều tay trong tại UEFA. Sự thật là họ sở hữu một thứ quá khó chống lại - quyền lực.”

“Vì sao Pepe bị đuổi khỏi sân? Vì sao Chelsea bị tước mất bốn quả penalty lẽ ra họ được hưởng? Vì sao van Persie bị đuổi? Vì sao Motta bị đuổi? Thế lực đó bắt nguồn từ đâu? Quyền lực của họ lẽ ra phải xuất phát từ tài năng bóng đá. Thứ họ thật sự có. Họ nên thắng nhờ nó mới phải. Thắng theo cách họ đã làm thì mọi chuyện sẽ khác. Bạn hẳn sẽ cảm thấy tội lỗi vô cùng nếu thích thú với chiến thắng kiểu đó. Guardiola là một HLV vĩ đại, nhưng ông ấy đã có một chức vô địch Champions League mà nếu là tôi hẳn tôi sẽ cảm thấy rất sỉ nhục. Ông ấy thắng nhờ một vụ lùm xùm ở Stamford Bridge. Và năm nay ông ấy sẽ giành chức vô địch lần thứ hai nhờ một xì-căng-đan ở Bernabéu. Đó là lí do tại sao tôi hy vọng đến ngày nào đó Guardiola có cơ hội vô địch Champions League một cách công minh. Sạch sẽ. Ông ấy xứng đáng với điều đó.”

Mourinho đã dàn dựng một màn ra trò. Ông đã dấn thân vào công cuộc đả kích mà sau này sẽ phải trả giá không nhỏ vì nó. Ngày 6 tháng 5, Ủy ban Kiểm soát và Kỷ luật phạt ông 50 nghìn euro và tước quyền chỉ đạo của ông trong năm trận đấu. Đã qua một trận, vào ngày 3 tháng 5, bán kết lượt về Champions League diễn ra ở Nou Camp mà Mourinho thậm chí còn chẳng có mặt trên khán đài. Ông theo dõi trận đấu qua TV trong phòng khách sạn. Và ông chứng kiến đội bóng của mình chơi táo bạo hơn, tham vọng hơn hẳn những trong những trận derby khác. Họ đẩy Barça vào thế bất lợi và trong mười lăm phút đầu tiên họ thành công trong việc làm chủ phần sân của đối phương.

Nhưng dần dần Barça làm tan rã thế trận của họ. Messi rốt cuộc cũng đối mặt cùng thủ thành Casillas, người đã xoay xở chặn đứng ba nỗ lực công phá chỉ trong năm phút đồng hồ một cách thần kỳ, nhằm bảo vệ đội bóng của mình khỏi nguy hiểm. Lần đó Messi không ghi bàn, nhưng anh di chuyển khắp sân và không ngừng gây áp lực. Chính anh khiến Carvalho phải nhận cảnh cáo, đem lại thẻ vàng cho Xabi Alonso và Adebayor. Anh bị phạm lỗi tới mười hai lần và trông hoàn toàn rã rời. Dù có bàn thắng hay không, anh vẫn là cầu thủ chủ chốt của trận đấu có kết quả 1-1 và giúp Barça lên đường tới Wembley.

Trong lúc đội bóng Blaugrana đang ăn mừng một tháng kiệt quệ đã qua, Kền kền trắng lại phàn nàn về sự thiên vị của trọng tài và mạng lưới thế lực ngầm lại lần nữa đứng về phe đối thủ của họ. Họ phản đối việc bàn thắng của Gonzalo Higuaín không được công nhận do một lỗi cố ý từ Ronaldo. Tất cả, từ Karanka (Aitor Karanka, HLV phó của Real Madrid) cho tới Iker Casillas, đều có vẻ như đã thuộc lòng bài phản pháo của Mourinho. “Đúng là Nhiệm vụ bất khả thi 4”, Cristiano Ronaldo dõng dạc tuyên bố. “Barça có một đội hình rất mạnh, nhưng còn có nhân tố khác tham gia vào chuyện này. Tôi không có ám chỉ việc tham nhũng hay gì cả, nhưng chuyện này làm tôi phiền lòng.”

Bị bao phủ giữa sự hỗn loạn, Messi vẫn vui vẻ trong bầu không khí ở Nou Camp. Tới thời điểm tưởng như niềm hân hoan đã bao trùm tất cả, Pep Guardiola bước tới và ôm chầm lấy cầu thủ nổi trội của mình khắng khít hết mức có thể.

Ngày 11 tháng 5 lại là dịp nữa để ăn mừng. Tại SVĐ Ciudad de Valencia, Barçalona giành danh hiệu vô địch thứ ba liên tiếp của mình sau trận hòa 1-1 với Levante. “Một năm qua thật nhọc nhằn và chúng tôi đã rất vất vả trước Real Madrid, đối thủ lớn nhất của chúng tôi”, Lionel nhận xét. “Chúng tôi đã trải qua một số trường hợp vô cùng khó khăn nhưng luôn biết cách bứt lên vị trí đầu tiên.”

Nhưng khi micro được chuyển tới tay tại lễ ăn mừng ngày thứ sáu tại Nou Camp, anh hét lên: “Thật tuyệt khi được ăn mừng một danh hiệu Liga nữa, nhưng tôi để dành nhận xét của mình cho ngày 29, khi chúng tôi trở về từ London. Lúc đó tôi sẽ nói cho bạn cảm giác của mình!”

Và anh đã giữ đúng lời hứa, một ngày trước cái hẹn đó. Anh - trên mặt cỏ Wembly, và bóng dưới chân. Anh vỗ tay, một cử chỉ cao quý, khi Carles Puyol trao băng đội trưởng cho hậu vệ Eric Abidal để chàng cầu thủ người Pháp có thể đeo nó khi nâng cao chiếc cúp vô địch. Đó là thái độ kính trọng đúng đắn với một người vừa vượt qua căn bệnh ung thư gan. Bệnh được chẩn đoán vào tháng ba, sau đó anh đã trải qua phẫu thuật và trở lại để được chơi bóng tại quê hương của nền bóng đá. Messi cười rất tươi khi ôm chiếc cúp, xòe ba ngón tay biểu tượng cho ba chức vô địch châu Âu từng giành được. Và anh chia sẻ với tất cả, rằng đó là trận đấu mà họ sẽ chẳng bao giờ quên.

“Ngày hôm nay chúng tôi là đội bóng xuất sắc nhất và xứng đáng chiến thắng. Thành tích mà đội bóng đã đạt được thật khó tin. Ngay lúc này, tôi không nghĩ chúng tôi hiểu được hoàn toàn điều gì đã xảy ra. Chúng tôi chỉ muốn tiếp tục chiến thắng. Giờ là thời điểm nghỉ ngơi. Còn tôi, tôi sẽ tham gia Copa América. Nhưng khi quay lại, chúng tôi sẽ tiếp tục ngay tại nơi chúng tôi đã dừng lại.”

« Lùi
Tiến »