Minh triều bại gia tử

Lượt đọc: 27758 | 2 Đánh giá: 9/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 24
phần mộ tổ tiên mạo khói nhẹ

Phương Cảnh Long xoa xoa bụng, mày giãn mắt cười, nói: "Con biết nghĩ như vậy là tốt, cha rất an ủi, rất an ủi."

Thế nhưng nhắc đến đây, Phương Cảnh Long lại thấy đau lòng: "Chỉ tiếc một điều là mấy mẫu đất của nhà ta, ai, đó đều là tổ sản cả, thật có lỗi với tổ tông! Phương gia ta trải qua mấy đời, chỉ có mua thêm đất của người khác, nào có chuyện bán đi, đúng là tử tôn bất hiếu mà! Tất nhiên, con trai, con đừng giận, là cha bất hiếu, con... con... vẫn là..."

Phương Cảnh Long cố gắng suy nghĩ hồi lâu mới tìm được một từ: "Vẫn là rất không tệ."

Đây đã là thói quen cũ của Phương Cảnh Long. Bây giờ mỗi khi về nhà, nhìn thính đường trống trải, nhìn trạch viện vắng vẻ tiêu điều, thỉnh thoảng ghé qua phòng kế toán lại phát hiện mình chẳng cần phải kiểm tra sổ sách nữa, dù sao điền trang cũng đã bán sạch, cần gì phải xem thu được bao nhiêu tiền thuê?

Trong vô thức, đôi mắt đục ngầu của ông lại dâng lên một tầng sương mỏng. Sầu thay, mai này xuống gặp tổ tông, chẳng biết phải ăn nói thế nào.

Phương Kế Phiên thấy vậy thì không đành lòng, đang định mở miệng an ủi vài câu.

Người hầu lại vội vã chạy vào, gấp gáp nói: "Thiếu gia, Vương Kim Nguyên ở Đông Thị nói muốn tới bái kiến, còn mang theo mấy chục chiếc xe lớn nữa ạ."

Vừa nghe đến tên thương nhân Vương Kim Nguyên, Phương Cảnh Long đã hận đến nghiến răng nghiến lợi, giận dữ nói: "Hắn là thứ gì mà còn dám vác mặt tới?"

Phương Kế Phiên lại đột ngột bật dậy, hưng phấn nói: "Mau, mau mời vào."

Chẳng bao lâu sau, Vương Kim Nguyên với thân hình mập mạp đã thở hồng hộc bước vào. Vừa thấy Phương Kế Phiên, hắn vội vã nặn ra nụ cười: "Phương công tử, bạc đã chuẩn bị xong cả rồi, chỉ là... không có nhiều tiền mặt đến thế, nhưng... đều đã chiết tính xong. Những món đồ trước kia chuyển từ Phương gia ra, tất cả đều hoàn trả theo giá gốc. Ngoài ra còn có ba mươi vạn lượng bạc mặt, bảy ngàn lượng vàng, còn có đất đai... Số đất này đều ở vùng cận giao kinh sư, ngoài việc trả lại các điền trang của Phương gia, còn có thêm hai trang trại nữa, đều đã chiết tính vào, toàn là ruộng tốt, có tới chín ngàn mẫu. Ngoài ra, tiểu nhân còn gom góp được ba trăm chín mươi vạn lượng Đại Minh Bảo Sao. Hiện nay tỷ giá Bảo Sao đổi tiền mặt là mười ăn một, chiết tính được ba mươi chín vạn lượng. Trong kinh sư còn có sáu gian cửa hiệu, đều nằm ở Đông Thị, đó là khu vực phồn hoa, chiếm diện tích hai mươi mẫu, không nhỏ đâu. Cái này... cái này tiểu nhân đã cho người định giá, là mười chín vạn lượng. Tổng cộng lại, giá trị ước tính ít nhất là trên một trăm ba mươi vạn lượng. Phương công tử, đây là danh sách, ngài xem qua trước, nếu không ổn, ngài cứ tự mình đi định giá, tiểu nhân nào dám lừa gạt công tử, có cho mười cái gan cũng không dám... Còn nữa, gia cụ, cổ vật, tranh chữ cùng khế đất mà tôn phủ từng bán cho tiểu nhân, tiểu nhân cũng đã mang tới đây rồi..."

---❊ ❖ ❊---

---❊ ❖ ❊---

Phương Kế Phiên nheo mắt, đầu óc hắn xoay chuyển cực nhanh, vừa nghe vừa tính toán trong đầu. Cửa hiệu ở Đông Thị là gian lớn, chiếm diện tích hai mươi mẫu, quả thực rất đáng tiền. Còn Đại Minh Bảo Sao... mười ăn một, xem ra cũng không vấn đề gì. Riêng các điền sản khác, sợ là phải cho người đi xem thực tế một chuyến, cứ để quản sự Dương trong phủ đi là được.

Vương Kim Nguyên này tuy tham lam, nhưng làm ăn với Nam Hòa Bá phủ thì cũng không dám giở trò ma mãnh.

Chỉ là Phương Kế Phiên vẫn có chút trù trừ. Tiếc là số tiền lớn như vậy không thể giao dịch bằng tiền mặt, lại đổi thành nhiều đất đai và cổ vật thế này, có ích gì đâu? Đến lúc bản bại gia tử này tìm được dự án mới, nói không chừng lại phải bán đi lần nữa, đến lúc đó lại nghe tiếng khóc than vang trời trong phủ, thật phiền phức!

"Cái gì?" Phương Cảnh Long ở bên cạnh thốt lên kinh ngạc. Ông đứng phắt dậy, chộp lấy tờ danh sách, mắt trợn trừng.

Một trăm ba mươi vạn lượng bạc.

Phương Cảnh Long chỉ thấy tim đập thình thịch. Trong vô thức, ông nhìn về phía Phương Kế Phiên, trừng mắt nói: "Con trai, con không làm chuyện gì phạm pháp đấy chứ?"

"Không... không có." Phương Kế Phiên cũng bị Phương Cảnh Long làm cho giật mình, vội vàng nói: "Đây là tiền bán gỗ ô mộc, con... con cũng không biết bọn họ nổi điên gì, cứ nằng nặc đòi mua gỗ ô mộc của con, còn phải mang một trăm ba mươi vạn lượng bạc tới mua..."

Một trăm ba mươi vạn lượng...

Đây là khái niệm gì chứ?

Tích lũy mấy đời của Nam Hòa Bá phủ, bị tên bại gia tử Phương Kế Phiên này đào rỗng trong chớp mắt, tổng cộng cũng chỉ bán được mười hai, mười ba vạn lượng bạc. Vậy mà trong nháy mắt, giá trị đã tăng lên gấp mười lần.

Phương Cảnh Long cảm thấy tim mình đập dữ dội, thậm chí lồng ngực có chút đau nhói. Ông vội vàng ôm lấy ngực mình. Vừa rồi còn nói Vương Kim Nguyên sao dám vác mặt tới, giờ đã quay đầu, cười tươi rói nhìn Vương Kim Nguyên, hít sâu một hơi: "Vương đông gia, mời, mời, mời ngồi, ngồi xuống nói chuyện."

---❊ ❖ ❊---

---❊ ❖ ❊---

Phương gia phát tài rồi.

Tin tức lan truyền nhanh chóng.

Không, đâu chỉ là phát tài, cũng chẳng biết là gặp vận may gì, tên bại gia tử kia lại còn thi đỗ hạng nhất kỳ khảo duyệt, được ban tặng đai lưng vàng.

Kinh sư chấn động.

Nghe nói tiền của nhà bọn họ là từng rương từng rương được người ta khiêng vào, ngay cả Đại Minh Bảo Sao cũng chất đầy một rương lớn. Khế đất và khế nhà nhiều đến mức một tay nắm không hết. Những bình lọ và tranh chữ vận vào chất đầy mười chiếc xe lớn. Những cổ vật bình thường, người ta trực tiếp vứt ở ngoài cửa, chê chiếm diện tích trong nhà.

Lại có người nói, tên bại gia tử Phương gia kia, thắt đai lưng vàng, cứ thế nghênh ngang đi lại trong nhà, đắc ý đến mức suýt nữa thì mọc thêm cái đuôi, vểnh tận lên tận trời xanh.

Hiện tại khắp các con phố lớn nhỏ, người ta đều bàn tán về phong thủy.

Đến nỗi những thầy phong thủy tay cầm la bàn, vai đeo túi vải trên phố bỗng chốc trở nên đắt hàng, giá trị bản thân tăng vọt.

Phải giải thích những hiện tượng kỳ dị này thế nào đây? Không ít người vắt óc suy nghĩ, thật là nực cười, một kẻ hỗn trướng như Phương gia mà cũng được ban thưởng đai vàng, điều đó chưa nói, vậy mà còn có thể phát tài? Lời giải thích duy nhất mang tính "khoa học" chính là... mộ phần tổ tiên nhà họ Phương chôn ở nơi đắc địa, đang tỏa khói xanh đấy.

Từ đó mới thấy, vị trí mộ phần quan trọng nhường nào, nhất mệnh nhị vận tam phong thủy, lời người xưa dạy quả không sai.

Những tay giang hồ thuật sĩ cùng các thầy phong thủy nọ, kẻ nào kẻ nấy nước mắt lưng tròng, chỉ hận không thể quỳ rạp dưới chân Phương Kế Phiên mà gọi một tiếng tổ sư gia, rồi vẽ hình ông treo trong nhà, ngày đêm hương khói phụng thờ.

Xuân sang, lại đến mùa giao phối... À nhầm... Phải là xuân sang, thời cơ phát tài của các thầy phong thủy đã tới.

Phương Kế Phiên giờ đây áo gấm đai bạc, khoác trên mình bộ trường sam bằng lụa thượng hạng. Nghe nói thứ lụa này do các thiếu nữ diệu linh vùng Tùng Giang tự tay hái kén, rồi lại qua tay những nghệ nhân dệt vải tài hoa nhất mới thành hình. Từng đường kim mũi chỉ bên trong đều tinh xảo như đoạt lấy thiên công, bộ y phục như vậy trên thị trường ít nhất cũng đáng giá hơn hai mươi lượng bạc, bằng cả năm chi tiêu của bảy tám hộ gia đình trung lưu. Thế nhưng, Phương Kế Phiên nào phải kẻ để tâm đến mấy đồng bạc lẻ?

Cơ ngơi trong nhà trong phút chốc đã khôi phục như cũ, những chiếc ghế dài và bàn gỗ đơn sơ đều biến mất, thay vào đó là ghế quan mạo cùng bàn gỗ đàn hương. Lớp sơn đen được phủ lên, lại thêm những đường nét chạm trổ, đục đẽo tinh xảo, gói gọn trong hai chữ: Khí phái!

Phương Kế Phiên lúc này đang ngồi trên ghế quan mạo, tay nâng chén trà. Nước trà là loại Tước Thiệt của Cửu Long Khoa, danh quý vô cùng, được ví ngang giá với vàng ròng. Nhấp một ngụm trà, cảm thấy toàn thân thư thái nhẹ nhõm!

Thế nhưng, thấy Phương Kế Phiên đặt chén trà xuống, lại thở dài đầy trù trừ.

Đây đã là ngày thứ ba rồi, chẳng biết ba gã đồ đệ kia có đến hay không, hay là đã cuỗm tiền bỏ trốn rồi?

---❊ ❖ ❊---

Trong lòng Phương Kế Phiên cũng khá bận tâm về ba gã đó, nên hôm nay không ra ngoài nữa, an tâm ở đây chờ đợi.

Đợi đến gần chính ngọ, gã sai vặt mới chạy vào bẩm báo: "Công tử, có ba vị tú tài đến thăm, còn gửi cả danh thiếp, nhưng tiểu nhân không đọc được chữ trên đó."

"Đưa đây." Phương Kế Phiên cầm lấy danh thiếp, thấy trên đó viết: "Học sinh Âu Dương Chí, Lưu Văn Thiện, Giang Thần yết kiến ân phủ."

Vậy mà đến thật!

Phương Kế Phiên sảng khoái cười lớn: "Gọi vào đây."

« Lùi
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của thượng sơn đả lão hổ