Mời Tình Địch Ăn Cơm (Truyện Cực Ngắn Trung Quốc)

Lượt đọc: 3671 | 1 Đánh giá: 8/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Giá

Buổi chợ sớm phía nam thành phố.

Thủy Sinh đặt đôi quang gánh xuống, lấy tay áo lau mồ hôi.

- Này, cá khô bán thế nào? - Một phụ nữ trung tuổi tay xách làn đi tới và hỏi.

Thủy Sinh hơi ngẩn người một chút. Hai năm rồi chưa vào thành phố. Lần này...

Anh đưa mắt nhìn xung quanh. Sau đó, anh bỗng cảm thấy thất vọng.

Lại xuất hiện thêm người khách thứ hai, thứ ba...

Rất nhanh, mọi người xúm quanh gánh cá khô của anh, có người đã bắt đầu chọn cá rồi cho vào làn cùa mình.

- Này, cá khô bán thế nào đây?

- Tám đồng. - Thủy Sinh nghĩ một lát rồi ra giá.

- Tám đồng? - Vị khách đầu tiên trợn tròn mắt.

- Tám đồng? - Những vị khách khác bắt đầu dừng tay đang chọn cá lại.

- Thì các bác trả được bao nhiêu? - Thủy Sinh cảm thấy hối hận vội bổ sung thêm.

- Được mặc cả à? Cá này có bệnh à? - Người phụ nữ trung tuổi nhìn Thủy Sinh đầy nghi hoặc.

- Không...

- Hừ! Theo tôi, có khi cá bị chết do thuốc sâu, nếu không sao lại rẻ thế? - Chẳng biết ai trong số khách hàng đứng quanh đã thốt ra câu nói đó nữa.

Chỉ biết rằng sau khi nghe thấy vậy, mấy bà mấy cô bắt đầu đưa cá lên mũi ngửi:

- ừ, hình như có mùi thuốc sâu!

Trời đất, rõ ràng là cá mình đi bắt ở sông về, làm sao mà có mùi thuốc sâu được cơ chứ?

- Thật là thất đức! - Mọi người không ai nghe Thủy Sinh giải thích, tât cà đều đổ cá vào thúng cùa anh. Có người sau khi đã đổ cá trà lại còn lật đi lật lại trong làn xem có sót con cá nào không, dường như họ đều sợ bị nhiễm phải thứ thuốc sâu quái quỷ đó.

Mọi người tản đi hết, cũng từ đó, chẳng ai hỏi tới gánh cá khô của Thủy Sinh nữa.

Buổi chợ trưa phía tây thành phố.

Thúy Sinh đặt đôi gánh xuống đất, lấy tay áo lau mồ hôi.

- Này, cá khô bán bao nhiêu? - Một phụ nữ trung tuổi xách làn đi tới.

- Mười tám đồng. - Thủy Sinh nói một cách dứt khoát.

- Mười tám đồng? - Người phụ nữ trung tuổi trợn tròn mắt.

- Tiền nào của nấy. Bác cứ nhìn con cá mà xem, vừa phơi được nắng lại vừa được sắc.

Lại xuất hiện thêm người khách thứ hai, thứ ba...

Rất nhanh, mọi người lại đứng vây kín hai thúng cá của Thủy Sinh. Mọi người bắt đẩu chọn cá rồi bỏ vào làn của mình.

- Ôi trời! Đừng chen nữa! Đùng chen nữa! -Người phụ nữ trung tuổi ban nãy thấy mọi người nhặt nhanh quá liền kêu lên, chị ta cũng vội vàng chọn cá cho vào làn của mình.

- Theo tôi, đừng có tham rẻ, chẳng biết thế nào mà lần. - Mọi người bàn tán trong lúc chọn cá.

- Đúng thế đây bác ạ. - Thủy Sinh thêm vào.

Cân. Trả tiền. Nhận tiền. Cứ thế Thủy Sinh bận tíu tít cả lên.

Nhoáng một cái, hai thúng cá đã hết bay. Sau khi tiễn người khách cuối cùng, cảm xúc trong lòng Thủy Sinh cứ lẫn lộn, không thế nói rõ là vui hay buồn.

Ôi! Đúng là con người!

Thúy Ngọc dịch

« Lùi
Tiến »