Mời Tình Địch Ăn Cơm (Truyện Cực Ngắn Trung Quốc)

Lượt đọc: 3670 | 1 Đánh giá: 8/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Đóng dấu

Giám đốc Sở Văn hóa sắp đi công tác; trước khi đi, ông giao con dấu lại cho bí thư Tiểu Dương và nói: "Ngày mai cậu em họ tôi tên là Chu Văn sẽ đến xin dấu chúng nhận, cậu hãy đóng dấu giúp tôi nhé!

Hôm sau, quả nhiên có một người tên là Chu Văn đến xin dấu chứng nhận. Để có một tờ giấy chứng nhận, người xin chứng nhận trước hết phải viết đơn, sau đó đưa Sở Văn hóa ký xác nhận, đóng dấu, cuối cùng mới mang đến ủy ban Tuyên truyền của thành phố để ký xác nhận và đóng dấu. Chu Văn đã viết xong đơn, Tiểu Dương sau khi đọc qua lá đơn của anh ta bèn viết hai chữ: "Đồng ý", rồi đóng dấu của Sở Văn hóa lên đó. Chu Văn cầm lá đơn đã được đóng dấu và đi ngay sang ủy ban Tuyên truyền của thành phố.

Tiểu Dương vốn cho rằng chuyện này chẳng có gì to tát cả, không ngờ, gần hết giờ làm việc,

Chu Văn lại đến tìm anh. Chu Văn nói: "Người ở ủy ban Tuyên truyền nói, lá đơn này không đạt yêu cầu, cần viết lại". Tiểu Dương cẩm tờ đơn, đọc kỹ lại lấn nữa rói nói: "Lá đơn này của anh chẳng có vấn đề gì cả! Người bên ủy ban nói chỗ nào không đạt yêu cầu cơ chứ?". Chu Văn nói: "Họ không nói chỗ nào không đạt yêu cầu, chi nói là về viết lại lá đơn khác". Tiểu Dương đành xé bỏ lá đơn cũ và giúp Chu Văn viết lại một lá đơn khác. Lẩn này, Tiếu Dương viết một lá đơn theo đứng những quy cách mà anh đã được học. Trên lá đơn mới, anh vẫn viết hai chữ ''Đổng ý" rổi đóng dấu của Sô Văn hóa lên đỏ.

Thật không ngờ, ngay ngày hôm sau, Chu Văn lại đến, lần này, người trên ủy ban Tuyên truyền nói rằng lá đơn vẫn chưa đạt yêu cầu. Tiểu Dương nói: "Không thếthếđược, lá đcm rất đúng quy cách mà". Chu Văn nói: "Chẳng lẽ tôi lại nói dối anh? Tôi chạy đi chạy lại hai ngày nay cũng đú mệt lắm rồi, chân tôi sắp gãy ra rồi đây này". Tiếu Dương lại hòi: "Thế người trên Ủy ban Tuyên truyền có nói chỗ nào cần sửa không?". Chu Văn nói; "Họ cũng không nói rõ". Tiếu Dương nói: "Sao anh không hỏi họ?". Chu Văn nhân mặt đau khổ: "Tôi không những đã hỏi, mà còn hỏi mấy lần, nhưng họ đều không trả lời".

Tiếu Dương và Chu Văn cùng nhau xem lại lá đơn một lượt, cả hai đều không tìm ra được chỗ nào không đạt. Đơn viết đúng quy cách, nội dung rõ ràng, văn phong trôi chảy, không có lỗi chính tả, con dấu cũng được đóng một cách ngay ngắn, thật chẳng có chỗ nào không đạt cả. Tiểu Dương mất hết cả kiên nhẫn, nói: "Đây rõ ràng là một lá đơn đạt tiêu chuẩn, lại còn phải sửa chỗ nào nữa cơ chứ?". Chu Văn bèn hiến một kế: "Hay là anh thử gọi điện lên ủy ban Tuyên truyền hỏi xem". Tiểu Dương nói: "Không được, nếu họ muốn nói rõ thì đã nói với anh từ trước rồi. Hơn nữa, nếu gọi điện thoại hỏi họ, chẳng phải là tôi tự nhận lá đơn của mình có vấn đề hay sao?". Chu Văn nóng lòng nói: "Thế thì phải làm thế nào? Tôi đang cần dùng tới giấy chứng nhận này". Tiểu Dương nói: "Để tôi hỏi anh họ anh xem thế nào".

Tiểu Dương vội gọi điện thoại cho giám đốc, hỏi ông xem phải sửa lá đơn kia như thế nào. Giám đốc nói: "Lá đơn chắc chắn không có vấn đề gì, tôi tin vào trình độ của cậu. Cậu xem lại xem có phải dấu của Sở Văn hóa đóng cao quá không?". Tiểu Dương xem lại, đúng là dấu đóng cao quá, anh vội nói lại với giám đốc. Giám đốc nói: "Thế là không được rồi. Người của ủy ban có ý kiến là đúng. Hãy viết lại lá đơn khác, nhớ đóngdấu của Sờ Văn hóa lùi xuống một chút, nhường chỗ cho con dấu của ủy ban Tuyên truyền".

Tiếu Dương và Chu Văn vội viết ngay một lá đơn khác, lần này, Tiểu Dương đóng con dấu của Sở Văn hóa ở gần cuối tờ giấy. Chu Văn cầm tờ đơn viết lại lần thứ ba lên Ủy ban Tuyên truyền, cuối cùng cũng đă đượcthông qua.

Thúy Ngọc dịch

« Lùi
Tiến »