Mong Manh Hoa Tuyết

Lượt đọc: 1900 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
QUYỂN HẠ – 35

Sáng mùng 4, Mitsuyo đến nhận câu trả lời và tối mùng 6 lại đến lần nữa. Cô nói: Em định lên Tokyo sau khi gọi điện chuyển lời tới khách sạn Miyako hôm mùng 4, nhưng ông Kunishima bảo đừng về vội. Em phải đứng ra làm mai hộ mẹ em. Bây giờ em mới có tin để báo cho nhà ta, là cuộc nói chuyện giữa ông Kunishima với ngài Tử tước Mimaki đã thành công mỹ mãn, ngài Tử tước muốn mời tiểu thư Yukiko và gia quyến đến Saga, nếu điều kiện cho phép, thì hẹn đúng 3 giờ chiều ngày mùng 8. Đích thân ngài sẽ tiếp đón, Mimaki từ Tokyo về, có cả Kunishima và Mitsuyo, chắc là thêm vài người trong họ Mimaki nữa, nhưng ông Kunishima bận bịu lắm nên muốn nhà mình sắp xếp ngay đi. Ngài Tử tước Mimaki bảo cả bé Etsuko với tiểu thư Koi-san nếu rảnh cũng nên sang. Sachiko nói: Xui quá, đằng nhà chính không cho phép cô Út ra mặt đâu. Vậy cứ quyết là Etsuko sẽ ở trường học về sớm, bốn người trong nhà sẽ đi Saga.

Cả nhà đổi tàu tại ga Katsura Rikvũ và xuống tàu ở ga Arashiyama, rồi đi bộ qua cầu bắc ngang sông. Khu này rất quen thuộc vì cả nhà năm nào cũng qua đây ngắm hoa anh đào, nhưng đang là mùa lạnh nhất, mùa đông ở Kyoto rất khắc nghiệt - đến màu nước cũng khiến họ rét run người. Đi bộ về phía tây dọc con sông đến bến nước nơi những chiếc thuyền ngắm cảnh đang neo đậu, họ quay sang hướng Thiên Long Tự và chẳng mấy chốc trông thấy tấm biển đã được dặn dò là hãy để ý tìm, có dòng chữ: “Thính Vũ Am”. Đó là một căn nhà gỗ một tầng lợp mái tranh kiểu cổ, không lớn lắm, nhưng khu vườn với núi Arashi sau lưng thật kỳ vĩ. Sau khi Kunishima giới thiệu xong, Mimaki đề nghị mọi người tản bộ quanh nhà một chút, thân phụ ông hẳn sẽ vui, vả lại trời lạnh nhưng không có gió. Ông bảo: Thân phụ đặc biệt tự hào vì khu vườn gần như nối liền với núi Arashi. Không ai có thể đoán được là có một con đường và một con sông xen vào giữa. Ngay cả vào mùa xuân khi du khách ngắm hoa nô nức đổ về, nơi này vẫn biệt lập như một thảo am trên núi vậy, có khi còn không hiểu tiếng ồn ào ở đâu ra. Thân phụ cố ý không trồng anh đào, người thích ngắm hoa nở đằng xa trên núi Arashi tựa những áng mây hồng. Nhà mình năm nay nhất định phải ngắm đấy nhé. Có thể ở lại đây dùng bữa trưa và ngước nhìn lên núi. Thân phụ sẽ rất hài lòng.

Một lúc sau, nhà Makioka được dẫn vào uống trà, trà được mời bởi một vị phu nhân hình như là em gái của Mimaki, chị đã được gả vào một gia đình giàu có ở Osaka. Khi mọi người vào phòng ăn thì trời đã tối. Các món được sửa soạn rất chỉn chu, hẳn là do một đầu bếp trứ danh chế biến - Sachiko, người am hiểu tường tận ẩm thực Kyoto nghĩ bụng. Ngài Tử tước, khuôn mặt dài gầy gò, nước da trắng ngần gợi nhớ kép tuồng Nô trông quả thực là một quý tộc điển hình. Người con trai da ngăm, mặt tròn của ông xem ra không giống cha chút nào nhưng nhìn kỹ có thể thấy hao hao ở đôi mắt và cái mũi. Sự khác biệt về tính cách hai cha con họ còn đối lập hơn cả sự khác biệt ngoại hình. Ông con hoạt ngôn tươi tỉnh, người cha kín đáo và nghiêm nghị. Người cha nói xin thất lễ, choàng một chiếc khăn lụa xám suốt bữa ăn và ngồi trên đệm sưởi, sau lưng cũng dựng máy sưởi. Ngài vẫn rất phong độ so với tuổi thất thập của mình, nói chuyện ôn hòa, từ tốn và có vẻ để ý giữ thái độ lịch sự trước cả ông Kunishima lẫn nhà Makioka. Lúc đầu, không khí hơi nặng nề. Khi rượu đã vào, sự căng thẳng ấy tự nhiên biến mất. Mimaki bên cạnh cha nghiêng đầu sang nói: “Người ta bảo cha con chúng tôi không giống nhau chút nào. Ý mọi người nghĩ sao?” Vài tiếng cười vang lên, ai nấy đều thả lỏng một chút. Teinosuke chúc rượu ngài Tử tước theo lệ, rồi tiếp tục chúc rượu Kunishima. Trong khi đó Mitsuyo mặc váy kiểu Tây đang ngồi run rẩy, chân cẳng thấy như không có gì giữ ấm (không tính cô thì nữ giới đều mặc kimono ngoại trừ Etsuko). Bữa nay cô khác hẳn, vừa kiệm lời vừa khép nép. Mimaki chúc rượu CÔ, bảo: “Mitsuyo ra dáng tiểu thư chưa kìa?” Mitsuyo chối đây đẩy, bảo ít nhất hôm nay chú không được trêu cháu đấy, rồi dần dần cô nàng cũng hơi ngà ngà, lại liến thoắng như thường. Mimaki rót rượu cho Sachiko và Yukiko rồi nói: “Tôi không có rượu vang trắng, nhưng tôi biết tửu lượng hai vị không tồi.” Hai chị em không từ chối. Yukiko luôn uống cạn phần của mình mà vẫn giữ được tư thế và nề nếp. Mặc dù Yukiko mỉm cười lặng lẽ và không nói gì nhưng Sachiko nhìn thấy ánh mắt của cô em gái đang sáng lên vẻ phấn khích thường ít thấy. Mimaki thỉnh thoảng nói chuyện với Etsuko, trông cô bé dường như lạc lõng giữa những người lớn. Thực ra, Etsuko không hề buồn chán. Là đứa trẻ dễ mất bình tĩnh nhưng vào những lúc như thế này, cô bé sẽ nhìn những người lớn xung quanh với ánh mắt thơ ngây và quan sát từng hành vi, lời nói, nét mặt, trang phục đến từng chi tiết nhỏ nhất.

Bữa tiệc kết thúc vào khoảng 8 giờ. Gia đình Makioka về trước, ngài Tử tước gọi taxi và tiễn họ ra tận ga Kyoto. Mitsuyo bảo thế thì có lẽ cô xin quá giang về đằng nhà chú luôn. Mimaki ngồi vào chỗ cạnh ghế lái, đòi theo tiến đến ga. Đang lúc cao hứng Mimaki vừa nói vừa hút xì gà phì phèo. Etsuko đã xem ông như người trong nhà, nói: họ của chú là Mimaki, họ nhà cháu là Makioka, buồn cười nhỉ, đều có chữ “maki” đấy. Mimaki khoái chí bảo: cháu gái tinh ý lắm, chứng cứ rành rành là nhà cháu và nhà chú có duyên với nhau phải không? Mitsuyo đế vào: Thế là tiểu thư Yukiko không cần phải đổi chữ viết tắt MY. trên hành lý còn gì? Yukiko cười cùng với mọi người.

Ngày hôm sau, Kunishima từ Kyoto điện sang: Buổi tiệc thành công rực rỡ, thấy cả hai nhà đều vui lòng thỏa ý mà tôi mừng khôn tả. Tối tôi sẽ về Tokyo cùng anh Mimaki, để còn nhanh nhanh chóng chóng nhờ con gái Itani chuẩn bị cho lễ cưới. Tối hôm nọ ngài Tử tước nói rằng, phía dòng họ Sonomura mà con gái ông đang làm dâu ấy, đang sửa soạn để bán một căn nhà gần Osaka cho đôi uyên ương. Thế là việc gì cũng đạt kỳ vọng của nhà Makioka, Mimaki sẽ làm việc ở Osaka hoặc Kobe, Yukiko được ở gần Ashiya. Ngôi nhà kia đang cho thuê, nhưng gia đình Sonomura sẽ từ từ lấy lại.

Teinosuke lo lắng sao đến giờ này nhà chính còn chưa hồi âm. Có thể Tatsuo không chấp thuận cuộc hôn nhân này. Hay anh ấy còn lý do nào khác nên trì hoãn? Mấy hôm sau, Teinosuke gửi một bức thư.

Anh mở đầu rằng: Ắt là anh Tatsuo đã được chị Tsuruko tỏ rõ ngọn ngành. Quả thực em cũng không xem cuộc hôn nhân này là lý tưởng, nhưng trộm nghĩ nhà ta ở chiếu dưới, giờ không thể đòi hỏi quá cao, theo em cứ nên nhờ cậy tất ở ông Kunishima. Gia đình em đã đến Saga gặp ngài Tử tước (Teinosuke nhớ rằng đã thông báo việc sẽ đi gặp Tử tước qua điện thoại), bây giờ phía em đã sẵn sàng lên kế hoạch đám cưới. Em sợ đã khiến anh phật ý vì để anh đứng ngoài việc điều đình. Nhưng chuyện đã rồi, em thực sự lại phải xin lỗi anh vì một vấn đề đã kéo dài từ năm ngoái tới giờ,à không, còn lâu hơn thế, đấy là em không thể thuyết phục Yukiko quay về Tokyo mặc dù anh chị đã nhiều lần đánh tiếng. Em không cố ý bất tuân lời anh - em đã day dứt việc này lâu rồi nhưng có đủ loại lý do cho việc này. Nói ngắn gọn thì Yukiko rất ghét phải quay về Tokyo còn Sachiko ý chừng cảm thông với em gái, gia đình em lại không có biện pháp mạnh nào nên không thể thực hiện chỉ thị của anh. Nói cho cùng trách nhiệm vẫn là ở em, vả lại em cảm thấy mình nhất định phải hạ quyết tâm làm những gì có thể để tìm cho Yukiko một tấm chồng. Yukiko một mực phản kháng anh, thì lẽ đương nhiên anh cũng không thể lo liệu cho nó, như thế không phải trách nhiệm này để em cáng đáng là phải ư? Nếu anh buộc tội phá rối, thì em chẳng dám biện minh. Nhưng điểm của em là như vậy, nên nếu được anh chấp thuận, em sẽ bỏ quan tiền cho chi phí đám cưới. Tuy nhiên em buộc phải nói rõ, là em không CÓ ý định để Yukiko kết hôn ở dưới này. Con bé vẫn là người nhà chính. Chuyện kia anh em mình biết với nhau thôi, về hình thức thì cứ đúng phong tục mà làm, Yukiko lấy chồng là rời khỏi nhà chính. Nếu anh đồng ý, em xin đội ơn. Em đây không giỏi ăn nói, nhưng hy vọng anh hiểu được ý định của em và trả lời em sớm. Em không muốn giục, nhưng thực sự gấp gáp lắm rồi.

Xem ra Tatsuo đã hiểu ý. Sau bốn hoặc năm ngày, bức thư trả lời rất nhã nhặn sau đây đến tay Teinosuke.

“Xin đa tạ lá thư của chú, và tôi rất mừng về những việc đã xong xuôi. Bao năm nay tôi ngày càng xa cách các dì ấy, mặc dầu tôi chưa bao giờ có ý bỏ mặc nhưng tôi cũng chưa làm được gì ra hồn. Mong chú thứ lỗi vì tôi đã để hai dì thành gánh nặng cho chú, cũng tại các dì quý vợ chồng chú quá. Việc chậm trả lời thư thực ra chẳng có gì, tôi chỉ ngại phiền đến chú nên không biết phải nói sao. Tôi chưa bao giờ nghĩ đến việc đổ lỗi cho chú gì dì Yukiko không chịu quay về, cũng không nghĩ rằng chú có trách nhiệm chi trả cho đám cưới của dì ấy. Người có lối đúng ra chính là tôi đây, nhưng đến nước này rồi thì cứ quy kết tội lỗi qua lại làm gì? Ông Mimaki là xuất thân danh giá như thế, lại có thêm một người có uy tín như ông Kunishima sẵn lòng mai mối, chú cũng rất nhiệt tình, thì tôi không nghĩ về phía mình còn Dướng gì để mà không đồng ý. Xin để mọi việc cho chú lo liệu. Hy vọng chú xúc tiến chuẩn bị hôn sự. Về chi phí, tôi góp được chừng nào hay chừng ấy, nhưng chú đã có lòng hào phóng vào lúc tôi đương khó khăn thế này, có lẽ lại phải nhờ chú giúp cho, miễn chú đừng xem đây là nghĩa vụ. Khi nào gặp nhau, chúng ta có thể bàn chi tiết.”

Teinosuke nhẹ cả người. Bây giờ chỉ phải lo mỗi cô Út. Okubata đã hứa hẹn nhưng Teinosuke không tin tưởng, anh muốn tổ chức hôn lễ càng nhanh càng tốt. Nhưng chẳng may lại phải hoãn vì Mitsuyo vừa báo tin là bà Kunishima đang ốm nặng, từ cảm lạnh biến chứng thành viêm phổi. Ông Kunishima cũng đã viết một lá thư rất lịch sự để giải thích tình hình. Chả là Tử tước đã mua lại ngôi nhà và chuyển giao cho Mimaki, việc này do chính Mimaki nói. Người thuê nhà chưa chuyển ra ngoài nhưng sẽ sớm thôi, nên Mimaki hy vọng khi nào có nhà, ông ta có thể tới xem và hy vọng chị em Sachiko, Yukiko đi cùng. Thân phụ ông cũng đã đề nghị cử một người giúp việc tới trông nom sau khi hai người kết hôn.

Tình trạng của bà Kunishima nguy kịch trong một thời gian, nhưng bà đã ra khỏi giường vào cuối tháng Hai và đi nghỉ dưỡng hai tuần để lại sức. Mitsuyo kể, là bà rất lo lắng về lễ đính hôn, thậm chí nằm mê nói sảng. Lúc đó trung tuần tháng Ba, Mitsuyo đến Ashiya thảo luận kế hoạch cho lễ cưới. Thứ nhất, là liệu lễ đính hôn và lễ cưới sẽ được tổ chức Tokyo hay Kyoto. Theo ý của Kunishima, tư dinh chính của Tử tước Mimaki ở Tokyo và nhánh chính của họ Makioka cũng ở Shibuya, vì thế cả hai lễ nên được tổ chức ở Tokyo. Lễ đính hôn được ấn định ngày 25 tháng Ba, đám cưới thì vào giữa tháng Tư. Teinosuke không phản đối ý kiến của Kunishima nên đã gọi cho Tsuruko để thông báo. Đằng Shibuya mới rối cả lên: bọn trẻ biến nhà cửa thành chuồng heo nên hai vợ chồng Tsuruko vội vã sửa lại cửa nẻo, làm lại sàn gỗ, quét vôi tường.

Sachiko lại bất an khi biết rằng đám cưới sẽ được tổ chức ở Tokyo, nhưng không thể đưa ra lý do phản đối, ngày 23 tháng Ba, chị lên đường cùng Yukiko. Teinosuke ở lại lo công chuyện. Lễ đính hôn được tổ chức ngay ngày sau đó, và Kunishima đánh dây thép sang Los Angeles cho Itani. Để Yukiko ở lại Shibuya, Sachiko về Ashiya một mình sáng ngày 27. Lúc ấy gần đến trưa, cả Etsuko và Teinosuke đều không có nhà. Trong phòng ngủ, chị thấy hai lá thư đã mở, được gửi bằng đường sắt xuyên Siberia. Bên cạnh là vài tờ giấy ghi tiếng Nhật và mấy dòng chữ viết bằng bút chì của chồng:

“Bất ngờ quá, chúng mình có thư của chị Stolz và con gái chị Hening. Etsuko sốt ruột đòi xem nên anh đã mở thư. Bức thư của bà Stolz được viết bằng tiếng Đức. Anh đã nhờ một người bạn ở Osaka dịch giúp.”

Nam Tử (dịch)
Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 19 tháng 11 năm 2025

« Lùi
Tiến »