Mong Manh Hoa Tuyết

Lượt đọc: 1898 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
QUYỂN HẠ – 34

Mimaki ý thức được rằng đối phương đang thử mình nên không đề cập tới chuyện cầu hôn. Ông ta nói đến nhiều thứ, nào là kiến trúc, hội họa, những khu vườn và chùa chiền cổ kính ở Kyoto, khuôn viên dinh thự của Tử tước, đồ ăn nước ngoài, rượu, những câu chuyện mà cha ông ta được ông nội kể lại về Thiên Hoàng Minh Trị và Hoàng thái hậu Chiếu Hiến. Khoảng mười ngày sau, vào một sáng Chủ nhật, Mitsuyo bỗng nhiên xuất hiện. Cô có việc ở Osaka, được ông Kunishima và cả ông Mimaki dặn dò phải đến ướm hỏi nhà ta đã “duyệt” chưa? Theo đề nghị của Teinosuke, Sachiko trả lời rằng gia đình đang điều tra về Mimaki. Teinosuke đã lên kế hoạch đi Tokyo tháng Mười hai, bấy giờ anh sẽ nói chuyện với đồng nhà chính và đến thăm gia đình Kunishima. Thế nhà mình còn nghi ngại cái gì, Mitsuyo hỏi, khẩu khí át người y như mẹ. Em thường xuyên gặp ông Mimaki, em biết hết những ưu điểm, khuyết điểm của ông ta nên cô Sachiko nghĩ ra câu gì thì hỏi luôn em đây này. Không đối phó nổi với cô nàng, Sachiko bèn triệu tập chồng. Vì thái độ ấy của Mitsuyo nên Teinosuke tỏ ra khá thẳng thừng, sự thực đã rõ ràng: tuy bề ngoài là một quý ông lịch thiệp nhưng Mimaki dễ tự ái đến bất ngờ, thỉnh thoảng cũng rất khó ưa; quan hệ của ông ta với người anh cùng cha khác mẹ, tức là người kế tập của Tử tước, thì đặc biệt xấu, thường xuyên cự cãi. Tuy không trực tiếp chứng kiến, nhưng Mitsuyo nghe đồn ông ta đánh cả người anh kia; ông ta cũng hay nhậu nhẹt, thỉnh thoảng rượu vào thành ra hung hãn; tuy nhiên vì đã có tuổi ông ta cũng hiếm khi uống nhiều, vả lại vì từng sống bên Mỹ nên ông ta cực kì ga-lăng, Mitsuyo có thể đảm bảo, dù có say cỡ nào Mimaki cũng không thượng cẳng chân hạ cẳng tay với đàn bà. Chưa cần hỏi, Mitsuyo đã tình nguyện kể ra một, hai khuyết điểm: Mặc dù là người thông minh sáng ý, thích tìm hiểu mầy mò, nhưng tính tình nông nổi nên Mimaki không chịu theo đuổi môn nào đến cùng, lại thêm kiếm tiền thì ít vụng vít thì nhiều. Teinosuke đáp lại: nghe hết chừng ấy là tôi đoán được Mimaki là loại người nào rồi. Nói thẳng ra tôi rất quan ngại về việc tiền nong, lấy nhau xong hai vợ chồng sống thế nào? Mong cô bỏ quá cho, chứ xem chừng ông ta chỉ biết tiêu xài món tiền ngửa tay xin bố. Tự thân ông ta chẳng kiếm được gì. Teinosuke cũng không thể không ái ngại, rằng liệu ngay cả khi được nhà Kunishima hậu thuẫn, chắc gì Mimaki đã trở thành kiến trúc sư thành công. Bây giờ lấy đâu ra chỗ cho loại kiến trúc sư mà Mimaki hy vọng trở thành, xem chừng ba, bốn năm nữa tình hình cũng chưa khá lên được đâu. Trong lúc đó, họ sẽ trang trải kiểu gì. Teinosuke hiểu rằng có thể nhờ ông Kunishima thuyết phục, Tử tước sẽ chu cấp cho họ một thời gian, nhưng làm sao có thể trông chờ ngài Tử tước giúp đỡ mãi được. Tình thế loạn lạc khéo kéo dài năm, sáu thậm chí cả chục năm. Chưa biết chừng họ sẽ phải phụ thuộc Tử tước cả đời, cái tiền đồ ấy thật không dễ chịu.

Teinosuke biết mình nói nghe có vẻ hơi nóng nảy, nhưng thực lòng gia đình Makioka rất quan tâm đến mối này, suýt tí nữa đã quyết định bảo Mimaki hãy lấy Yukiko. Bề gì Teinosuke cũng đi Tokyo tháng sau, lúc ấy anh có thể thảo luận vấn đề với ông Kunishima. Mitsuyo bảo đã hiểu, nói là chú Teinosuke quan ngại là đúng. Em không thể tự mình trả lời chú, để em kể lại mọi chuyện cho ông Kunishima rồi xem tương lai của Mimaki có thể đảm bảo sẽ làm hài lòng nhà Makioka hay không. Cô cũng nói sẽ đợi Teinosuke đến thăm vào tháng Mười hai. Cô bảo phải đi tàu đêm về Tokyo bây giờ và từ chối lời mời ăn tối của Sachiko.

Đầu tháng Mười hai, Sachiko và Yukiko đã mua một chiếc bùa cầu may ở Thanh Thủy Tự, Kyoto. Ông trời xui khiến làm sao Miyoshi cũng gửi một chiếcbùa cầu may từ Trung Sơn Tự đến văn phòng của Teinosuke, nhờ chuyển đến Taeko. Cả hai chiếc bùa được trao cho O-Haru, Cô đến Ashiya vừa đúng lúc và đem theo tin tức đầu tiên về Taeko sau một thời gian dài: Trừ tản bộ buổi sáng ra thì cô Út chỉ yên lặng ở trong phòng, khi ra ngoài cô tránh chỗ trung tâm thị trấn và chọn đường lên núi mà chơi, đó khó có khả năng bắt gặp ai. Cô Út thường nghỉ trong phòng, đọc tiểu thuyết hoặc quay lại làm những con búp bê đang bỏ dở hay may quần áo cho đứa bé. Không có cú điện thoại đáng ngờ nào và không một lá thư nào bay tới.

“Hôm nay em gặp anh Kyrilenko đấy ạ.” O-Haru nói.

Kyrilenko đang đứng ở ga lúc O-Haru xuống tàu ở Kobe. Anh vẫn nhớ cô và mỉm cười, mặc dù cô mới gặp anh đâu một, hai lần và cô gật đầu đáp lại. Anh hỏi cô đi một mình à. O-Haru nói vâng, vừa đi Suzurandai về. Thế gia đình Makioka sao rồi? Taeko thế nào? O-Haru cám ơn anh đã hỏi, bảo ai cũng khỏe cả. Kyrilenko nói tiếp, phải xin lỗi vì bỏ quên mọi người, hy vọng O-Haru gửi lời hỏi thăm dùm nhé. Anh cũng nói thêm là đang trên đường lấy tàu đi Arima. O-Haru hỏi anh có nghe tin gì của chị Katarina không? London hình như bị quân Đức oanh tạc dữ dội lắm, nhà em rất lo cho Katarina. Anh ta trả lời, gia đình mình thật tử tế, nhưng không có gì mà sợ cả. Hôm nọ anh mới nhận được thư đề từ tháng Chín. Nhà Katarina ở ngoại ô, nằm ngay tuyến oanh tạc của quân Đức, ngày nào cũng có phi đoàn máy bay ném bom trên đầu, nhưng cô nàng thấy chiến tranh cũng thú vị lắm. Cô có một cái boong-ke xa hoa nằm sâu dưới đất, cả nhà bật điện sáng trưng, mở máy nghe nhạc, nhảy múa và uống cốc-tai. Đấy, O-Haru xem, lo gì chứ. Sachiko nghĩ, đúng là Katarina. Nhưng chị thấy vừa buồn cười vừa băn khoăn: liệu O-Haru nhiều chuyện có lỡ để lộ bí mật không? Kyrilenko có nói gì về cô Út không? Dạ không thưa bà. Có chắc không đấy O-Haru? Có chắc là không nói những gì không được nói không? Anh ta có vẻ là biết gì về cô Út không? Không hề ạ, O-Haru nhấn mạnh, cuối cùng Sachiko cũng vững dạ. Chị bảo O-Haru quay về, dặn dò cẩn thận đừng để ai trông thấy. Người ta thấy con bé này thôi là đã đủ phiền, nó mà đi ra ngoài với Taeko lại phải càng cảnh giác gấp mấy lần, đảm bảo không chạm mặt ai. Có trời mới biết vô tình lại đụng độ người nào.

Tháng Mười hai sắp qua. Hôm Teinosuke sửa soạn công tác ở Tokyo đã là ngày 23. Sau khi hỏi han về tính tình cư xử của Mimaki, về quan hệ với thân phụ là Tử tước và người anh cùng cha khác mẹ, Teinosuke đoan chắc Mitsuyo không nói dối nhưng về sinh kế của Mimaki thì có đến gặp nhà Kunishima cũng chưa thể gọi là chắc ăn được. Ông Kunishima chưa gặp Tử tước, cũng chưa nói mạnh được gì, dù cho rằng có thể hứa hẹn ngài Tử tước sẽ tậu nhà rồi cho Mimaki một khoản tiền giúp đỡ tạm thời. Để ông con không tiêu pha lãng phí thì ông Kunishima sẽ đứng ra gánh vác, hàng tháng sẽ trích ra chu cấp cho Mimaki.

Về chuyện tương lai, ông khẳng định Teinosuke có thể trồng cây mình, ông nói sẽ đứng ra đảm bảo để Mimaki không bao giờ gặp phiền toái về tiền bạc. Ông Kunishima rất tin tưởng vào tài kiến trúc của Mimaki, bao giờ tình hình khá lên ông sẽ làm mọi thứ có thể để tạo điều kiện cho Mimaki thành công. Kunishima nói, ai chẳng có lí tưởng viên vông của riêng mình, nhưng nhất định thời kỳ khó khăn này chẳng thể kéo dài, mà dù có kéo dài thì chí ít bạn bè của Mimaki sẽ hợp sức tìm sinh kế cho ông ta. Thành thử, theo Kunishima, thì kiểu gì ông cũng sẽ hậu thuẫn cho Mimaki. Ông dẫn Teinosuke đi một vòng ngắm nghía nhà mình, bảo là Mimaki thiết kế đấy, nhưng Teinosuke chẳng có kiến thức về kiến trúc nên không thể thực lòng nhận định tài thiết kế bộc lộ ra từ ngôi nhà đó. Tuy nhiên, nếu người có địa vị như Kunishima sẵn lòng đảm bảo tương lai của Mimaki thì không tin ông ta sao được. Lại nữa, Sachiko rõ ràng nhiệt tình hơn cả ông Kunishima trong vụ này. Chẳng nghi ngờ gì việc Sachiko thấy Mimaki hết sức thú vị, tuy chị chưa nói hẳn ra nhưng trước tiềm năng trở thành thông gia với một dòng họ quý tộc, chị rất phấn khởi, Teinosuke có thể tưởng tượng cảnh vợ mình sẽ thất vọng đến mức nào nếu anh can thiệp và chặn đứng cuộc mai mối này. Anh cũng bắt đầu tin rằng, mối này quả là tốt nhất trong tầm với rồi. Anh nói, thôi thì trăm sự nhờ ông Kunishima, nhưng lẽ thường tôi cứ phải hỏi xin phép nhà chính trước, với lại cũng muốn chắc ăn về phía cảm xúc của cô em vợ nữa - tôi biết em Yukiko sẽ không phản đối đầu, chỉ mong ông Kunishima hãy thong thả chút nữa, chớ vội nói với Mimaki là chúng tôi sẽ chấp nhận đề nghị cầu thân của ông ấy. Tôi sẽ đưa ra câu trả lời (chỉ để xác nhận chính thức) vào đầu năm mới. Kunishima đáp rằng, nhận được câu trả lời chính thức của ông là tôi sẽ qua đằng ngài Tử tước Mimaki. Teinosuke đi thẳng từ nhà Kunishima sang nhà chính ở Shibuya, kể chi tiết những điều đã bàn bạc và nhờ chị Tsuruko cho biết quan điểm của anh Tatsuo sớm nhất có thể.

Ngày mùng 3 tháng Giêng, Mitsuyo lại xuất hiện ở Ashiya. Cô vừa đi nghỉ Tết tại nhà người chú ở Okamoto, được ông Kunishima nhờ chuyển lời. Ông Kunishima hôm trước vừa lên Osaka công tác, giờ đang lưu trú tại khách sạn Miyako, Kyoto. Ông hy vọng nhận được câu trả lời gia đình đã hứa trước khi về Tokyo. Rồi ông sẽ tới gặp ngài Tử tước, nhờ ngài mời gia đình Makioka đến Saga. Mitsuyo đến Ashiya vì chuyện đó, nếu được thì nhà ta trả lời ông Kunishima ngay ngày mai đi ạ. Cô bảo: Nhà mình chắc sẽ thấy ông Kunishima ý chừng hơi hấp tấp, nhưng xem ra ông ta cảm thấy sự cho phép của nhà chính và ý kiến của bản thân Yukiko chỉ là thủ tục mà thôi. Có khi hôm nay để em trả lời luôn. Đúng là Teinosuke đã hứa trả lời vào đầu năm mới, nhưng anh nào có ý định làm gì trước khi kết thúc kỳ nghỉ lễ và anh cũng chưa nhận được hồi đáp từ phía Tokyo. Song chị Tsuruko nghe tin có vẻ hoàn toàn mừng rỡ - thế là Yukiko cũng sắp lấy chồng rồi, lại còn là người con em nhà gia thế - nhà Makioka được nở mày nở mặt với thiên hạ - còn ai dám coi thường Tatsuo nữa - tất cả nhờ cậu em rể Teinosuke. Chờ đợi bao nhiêu năm thế là không uổng. Tin chắc Tatsuo sau đó sẽ không phản đối và ông anh cỌC chèo chỉ trì hoãn vì vướng bận công việc cuối năm, Teinosuke quyết định tự làm theo ý mình. Nhưng anh cũng phải có lời với Yukiko. Không khó để hiểu được tình cảm của Yukiko, nhưng có thể Yukiko sẽ tổn thương nếu em ấy nghĩ mình bị gia đình phớt lờ. Teinosuke xin lỗi rối rít, bảo để anh gọi điện lên Tokyo hỏi ý Tatsuo, đành phiền Mitsuyo ngày mai lại tới vậy. Lúc ấy sẽ có câu trả lời cho cô. “Gọi điện lên Tokyo” là lấy cớ thôi. Nhưng có thời gian nên Teinosuke thấy gọi thật cũng được. Tsuruko nghe máy, bảo Tatsuo đang đi thăm hỏi đầu năm mới. Thế anh nhà có trả lời chưa, Teinosuke hỏi. Tsuruko đáp: chắc chưa đâu, dạo tất niên bao nhiều việc lu bu mà, nhưng chị đã thuật lại hết sức chi tiết những gì cậu nói. Teinosuke nói, vậy anh ấy bảo sao? Tsuruko đắn đo: Ừ thì, về gia thế là không chê vào đâu được, nhưng Tatsuo lo lắng việc ông ta không có Công ăn việc làm ổn định. Chị đã nói, là bây giờ nhà mình không thể câu nệ mãi những chuyện lặt vặt như vậy, anh Tatsuo cũng công nhận chị nói phải, chắc bây giờ cũng ủng hộ rồi. Teinosuke nói: Sứ giả của ông Kunishima đang đợi đấy, để em nói là đằng Tokyo không phản đối gì nhé. Nhưng để cho việc thương lượng này êm đẹp, chị nhớ nói anh Tatsuo gửi thư xác nhận đàng hoàng càng nhanh càng tốt.

Tự tin rằng Yukiko sẽ bằng lòng và chỉ cần hỏi ý chiếu lệ, Teinosuke với Sachiko tối hôm ấy mới có lời với em gái. Yukiko không dễ dàng đáp lại như họ tưởng. Cô bảo muốn biết mình có bao nhiêu thời gian để cân nhắc lời cầu hôn của Mimaki. Teinosuke bảo: Sáng mai Mitsuyo sang. Yukiko nhíu mày. Ý anh ra lệnh cho em sau một đêm phải có câu trả lời cho cô ta sao? Sachiko nói: Những phần em, rõ ràng em đâu có khó chịu với Mimaki kia chứ. Yukiko trả lời: Anh chị đặt đâu em ngồi đấy, nhưng thiết nghĩ cũng cần cho người ta đôi ba hôm để cân nhắc, dầu sao cũng là chuyện tương lai cả đời em. Em nhượng bộ chẳng qua vì anh Teinosuke bắt ép sau một đêm phải ra quyết định. Yukiko bất bình tuyên bố. Cô cố ý không thể hiện một chút hài lòng nào, và nhất là không thèm mở miệng nói dẫu chỉ một lời cám ơn những người đã vất vả vì cô.

Nam Tử (dịch)
Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 19 tháng 11 năm 2025

« Lùi
Tiến »