Mong Manh Hoa Tuyết

Lượt đọc: 1897 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
QUYỂN HẠ – 33

Teinosuke được tin khi vợ trở về từ Tokyo. Ngay lúc thấy mặt chồng, Sachiko đã biết không thể giữ riêng cho mình việc này được. (Chị đã kể cho Yukiko sáng hôm ấy lúc Taeko ra khỏi phòng một lát.) Chị gọi chồng lên nhà trước bữa ăn tối và thuật lại tất cả, từ cuộc xem mắt của Yukiko đến đoạn Taeko có bầu.

“Em muốn lần này đem tin tốt về. Vậy mà lại khiến anh buồn rồi.”

Sachiko tuôn hàng lệ, Teinosuke gắng dỗ vợ. Anh nói, thật đáng tiếc quá, đã sẵn sàng ăn mừng chuyện của Yukiko mà tai ương lại đổ xuống thế này. Nhưng anh vẫn không tin chỉ vì chuyện ấy mà Yukiko tuyệt mọi hy vọng. Em đừng quá dằn vặt bản thân, cứ để tất đó anh liệu. Anh muốn có hai, ba ngày cân nhắc. Rồi Teinosuke không nói nữa, mấy hôm sau anh gọi vợ vào thư phòng. Anh hỏi Sachiko xem làm thế này thì ý vợ ra sao:

Việc Taeko đã bầu ba hay bốn tháng như em nó nói thì không có gì nghi ngờ. Tuy nhiên, trước hết phải đưa nó khám bác sĩ chuyên khoa để tìm hiểu đứa bé sẽ chào đời chính xác thời điểm nào. Sau đó, mình sẽ cho nó chuyển đi, nhìn chung khu suối nước nóng Arima là tiện nhất. Từ giờ trở đi tuyệt đối không cho nó về nhà, buổi tối nào đó sẽ cho xe hơi đưa tới Arima. Việc quyết định xem ai sẽ chăm sóc Taeko không dễ dàng, nhưng theo anh, mình có thể để O-Haru làm việc ấy sau khi dặn dò nó thật là kỹ. Ở suối nước nóng Arima chúng mình sẽ không dùng họ Makioka. Cứ bảo Taeko là một bà nội trợ đi nghỉ để hồi sức. Để con bé ở đó tới khi sinh, rồi nó có thể giữ đứa bé mà nuôi ở Arima, hoặc nếu không có nguy cơ bị đồn đại ra ngoài thì có thể chuyển Taeko về một bệnh viện ở Kobe. Cần phải có sự đồng thuận từ cả Taeko lấn Miyoshi. Teinosuke sẽ đến gặp và thuyết phục hai đứa đồng ý. Teinosuke cảm thấy ắt con bé đang mong mỏi được lấy gã kia, anh cũng không phản đối chuyện cưới xin này. Nhưng không được để lộ ra chuyện Taeko có chứa mà không được phép của gia đình, và tạm thời hai đứa không được gặp nhau. Vợ chồng mình sẽ hoàn toàn chịu trách nhiệm cho sự an nguy của Taeko, bảo đảm cho mẹ tròn con vuông. Sau đó, mình đưa hai mẹ con đến chỗ Miyoshi, cố hết sức để được nhà chính chấp nhận. Cuộc hôn nhân này không cần phải trì hoãn, miễn sao hôn sự của Yukiko được quyết định theo cách này hay cách khác là được. Đại cương kế hoạch của Teinosuke với hai đứa là như thế. Taeko sẽ lánh đi, phải làm mọi điều có thể để giữ bí mật chuyện yêu đương của hai đứa nó. Theo lời Taeko, thì chỉ có Miyoshi, Okubata, bản thân Taeko biết, hoặc đoán biết được sự thật, nhưng ngoài ra có thêm vợ chồng Teinosuke với Yukiko, vậy không thể nào lại giấu được O-Haru và mấy cô giúp việc khác. Tuy nhiên phải tuyệt đối chắc chắn chuyện này không đồn thêm ra ngoài nữa.

Vì Sachiko vẫn lo về Okubata nên Teinosuke bảo anh sẽ nói chuyện với cậu ta. Sachiko nói: nếu Okubata định rằng không ngại hi sinh thanh danh của mình, thì chẳng có gì cậu ta không dám. Dễ thường cậu ta bị dồn ép sẽ dùng đến bạo lực, chẳng hạn như gươm đao, có khi lại còn tiết lộ những thông tin nguy hại cho báo chí nữa. Trước những nỗi sợ của Sachiko, Teinosuke cả cười, em chỉ khéo tưởng tượng. Đúng là bản chất Okubata có tính lưu manh, nhưng bất quá anh chàng vẫn chỉ là cậu ấm của một nhà gia thế, làm gì có bản lĩnh động đến gươm đao. Nuôi ý tưởng ngông cuồng đến mấy thì Okubata cũng chẳng có gan đâu. Vả lại, gia đình Okubata hay Makioka đã bao giờ ủng hộ quan hệ của cậu ta với Taeko chưa? Okubota dựa vào đâu mà đòi hỏi. Teinosuke bảo, nói nhẹ nhàng thì Taeko đã chẳng còn tình cảm với cậu ta, lại còn mang bầu với gã đàn ông khác, cậu ta không cắt đứt hoàn toàn với con bé thì làm gì đây. Dẫu buồn khổ, cậu ta cũng phải chấp nhận điều tất yếu. Teinosuke nghĩ Okubata chắc chắn sẽ hiểu ra thôi.

Ngày hôm sau, Teinosuke hành động luôn. Anh đến thăm Taeko ở phòng trọ nói rõ sự tình và hỏi địa chỉ Miyoshi. Sau đó lại tới nhà trọ của Miyoshi trên Kobe. Sachiko hỏi, Miyoshi là hạng người nào. Teinosuke đáp: Một thanh niên có vẻ tử tế đến đáng ngạc nhiên. Họ mới nói chuyện được chưa tới nửa tiếng, Teinosuke chưa kịp quan sát kỹ anh chàng nhưng nói chung giống như Itakura, có vẻ thật thà, đứng đắn. Anh ta tự mình nhận trách nhiệm, nhận lỗi một cách rất ư lịch sự. Teinosuke ngờ rằng Miyoshi không phải người chủ động mà chính Taeko đã quyến rũ anh ta. Miyoshi nói rằng, mở miệng biện hộ cho mình là hèn và đáng nhẽ anh ta nên cứng rắn hơn, nhưng cũng chỉ mong Teinosuke hiểu rằng, anh không cuồng nhiệt theo đuổi tiểu thư Koi-san mà tự anh để mình vào thế chỉ tiến không lùi nên mới ra cớ sự. Nếu ông Teinosuke có hỏi tiểu thư Koi-san thì sẽ thấy rằng Miyoshi không nói dối. Teinosuke bảo tin lời anh ta. Người thanh niên đồng ý với đề nghị của Teinosuke, thậm chí có vẻ biết ơn. Anh ta bảo không xứng làm chồng tiểu thư Koi-san, nhưng nếu gia đình Makioka đồng ý cho họ lấy nhau, anh nguyện sẽ làm cô hạnh phúc. Anh nhận thức được trách nhiệm của mình, nên vẫn tự hỏi nên làm gì nếu gia đình chấp nhận, anh cũng tiết kiệm được một khoản tiền nho nhỏ. Anh có ý định mở một quán bar riêng, nhỏ thôi cũng được, loại không quá trụy lạc dành cho người ngoại quốc. Tiểu thư Koi-san có thể làm thợ may, hai người sẽ không trở thành gánh nặng cho họ Makioka. Tất cả những điều Miyoshi nói, Teinosuke đều thuật lại cho vợ.

Ngày hôm sau, Taeko đến bệnh viện phụ sản ở Kobe và được chẩn đoán là mang thai chưa đầy năm tháng, sẽ sinh vào đầu tháng Tư năm sau. Kiểu gì Taeko cũng gây sự chú ý nên cô bị gửi đi suối nước nóng Arima với O-Haru một chiều cuối tháng Mười. Sachiko Cố ý gọi taxi đậu ra xa, dặn em gái đổi taxi ở Kobe cho quãng đường vượt núi. Chị dặn dò O-Haru kỹ lưỡng: Taeko sẽ sống ở Arima mấy tháng và O-Haru gọi bằng “bà Abe” chứ đừng có gọi là cô Út, việc thông tin phải có giao liên từ Ashiya đến hoặc tự O-Haru về Ashiya chứ không được liên lạc qua điện thoại: O-Haru cũng phải hiểu rằng Taeko và Miyoshi không được phép liên lạc và không được thông báo nơi ở của Taeko cho Miyoshi, trong trường hợp có bất kỳ thư hoặc số điện thoại đáng ngờ nào thì O-Haru phải xem chừng. Nói xong, Sachiko bàng hoàng khi O-Haru đáp: Chắc bây giờ em được nói rồi phải không bà, bọn em đã đoán được cô Út mang bầu từ trước khi cô lên Tokyo. Sao mà biết ạ? Con 0-Teru nghi ngờ đầu tiên, cô Út lạ lắm. Có lẽ nào? Chỉ mấy đứa giúp việc biết với nhau chứ chưa nói ai đâu ạ.

Taeko đi Arima một thời gian, Teinosuke về nhà bảo đã gặp Okubata rồi. Anh nghe nói cậu chàng đang sống gần khu Ipponmatsu ở Nishinomiya nhưng đến thì không thấy. Ai đó trong xóm nhớ rằng Okubata đã chuyển đến một nơi tên là khách sạn Shôtô. Ở khách sạn Shöt, người ta lại bảo rằng Okubata chỉ ở đây một tuần, giờ đã chuyển sang khu chung cư Eiraku. Rốt cuộc Teinosuke đã thấy cậu ta ở đó. Hai người trao đổi không được êm xuôi như Teinosuke hy vọng nhưng nhìn chung đạt được kết quả. Teinosuke mở bài: Dòng họ Makioka chúng tôi thật là nhục nhã vì có đứa em gái lăng loàn như thế, tôi một lòng cảm thương cho cậu Okubata, vì dính líu tới con bé mà chuốc họa vào thân. Ban đầu Okubata có vẻ thiện chí. “Thế cô Út đâu rồi? O-Haru có đi với cô ấy không?” Teinosuke làm bộ thờ ơ cho Okubata biết tin về Taeko. Anh nói, cậu đừng hỏi, ngay đến Miyoshi chúng tôi cũng không cho biết. Okubata câm lặng. Teinosuke tiếp lời, chúng tôi mong cậu hãy xem như con Út thế nào thì cũng không liên quan gì đến cậu nữa, như thế có quá đáng lắm không? Nghe vậy Okubata nổi đóa. Cậu ta nói, bề gì em cũng đã bỏ cuộc, nhưng lẽ nào gia đình để cô Út lấy người đàn ông đó? Em nghe nói hắn ta chỉ là một thằng pha đồ uống trên tàu thủy của nước ngoài trước khi tìm được công việc hiện tại, ngoài ra không ai biết gì về hắn cả. Ở trường hợp Itakura, chí ít mọi người còn biết nhà cửa hắn ở đâu. Em nhớ rằng mình chưa bao giờ nghe nói gì về gia đình Miyoshi. Anh biết đấy, hắn từng làm thủy thủ, có trời mới biết quá khứ hắn thế nào. Teinosuke nói: Đa tạ cậu đã có lòng khuyên can, chúng tôi sẽ cẩn thận. Tôi chỉ dám mạnh miệng xin cậu giúp một điều: cậu Okubata, cậu có quyền căm giận con Út nhà tôi, nhưng các chị của nó không tội tình gì, vậy tôi dám mong cậu, vì các chị của con bé và vì thanh danh dòng họ Makioka, giữ kín chuyện Taeko mang bầu có được không? Việc lộ ra ngoài thì người bị tổn hại nhiều hơn cả là Yukiko, mà như cậu đã biết, Yukiko còn chưa tìm được chồng. Cậu đồng ý đừng nói cho ai nhé? Okubata có vẻ hơi phân vân những câu trả lời thì rõ ràng và tích cực: Anh chớ lo. Em không để bụng cô Út, cũng không có ý định gây sự với các chị của cô ấy đâu.

Vậy là coi như đã dàn xếp ổn thỏa, Teinosuke nhẹ cả người, lên đường đến văn phòng ở Osaka. Được không lâu thì Okubata gọi đến. Cậu ta cũng có việc cần nhờ nên muốn gặp Teinosuke. Gần như ngay lập tức Okubata có mặt ở phòng chờ. Cậu ta nhấp nhổm một lúc rồi khuôn mặt bỗng đăm chiêu, cậu ta bắt đầu nói: Em biết mình chỉ còn nước chấp nhận những điều anh Teinosuke bảo hồi ban sáng, nhưng hy vọng anh có thể hình dung ra một người đánh mất mối tình mười năm khốn khổ vô ngần. Không chỉ có thế, chắc anh cũng biết, vì cô Út mà em bị dòng họ cấm cửa, anh đã thấy em phải cuốn gói khỏi căn nhà xinh xắn ở Nishinomiya và chuyển vào phòng trọ tồi tàn sống lủi thủi một mình. Nếu bị cả cô Út bỏ rơi nữa, thì trên đời em thật chẳng còn ai có thể gọi là bạn. Những điều này Okubata nói với giọng điệu vô cùng bị ai. Thế rồi cậu ta chợt cười nửa miệng. Em đang túng tiền, đến là ngượng phải công nhận với anh như thế, trong quá khứ em đã bao bọc cô Út nhiều cái này khó nói thực sự - thế thì không biết em có thể xin lại chút ít được không. Em không có ý đòi cô Út hoàn trả - tới đoạn này Okubata hơi đỏ mặt - nếu không phải gặp nước bần cùng em sẽ chẳng bao giờ nghĩ tới việc xin lại món ấy. Teinosuke đáp: Con Út mượn tiền cậu đương nhiên phải trả lại. Bao nhiêu? Okubata đáp: Em đâu biết ạ, hay anh hỏi cô Út, nhưng chắc tầm hai ngàn yên. Teinosuke nghĩ chắc cũng phải hỏi cô Út. Anh rút ra rằng, hai ngàn yên không phải cái giá quá cao để đổi lấy sự im lặng của Okubata và tránh phiền toái về sau. Anh bảo: Thế tôi trả luôn cho cậu vậy, và viết một tờ ngân phiếu. Đương nhiên cậu nhớ phải giữ lời hứa đừng nói gì về tình hình cô Út, chúng tôi xin đa tạ cậu. Okubata đáp rằng cậu ta rất hiểu, gia đình không cần lo sợ phần cậu ta và cáo lui. Có vẻ như chuyện của Taeko cuối cùng đã được kiểm soát.

Giữa lúc bộn bề ấy thì có thư từ Mitsuyo, con gái chị Itani. Sau khi cảm ơn ba chị em đã cất công dự bữa tiệc chia tay, Mitsuyo thông báo rằng mẹ mình đã lên đường trong tinh thần vô cùng phấn chấn, ông Mimaki sẽ lên kế hoạch đi Osaka trung tuần tháng Mười một, bởi ông ta Có ý đến thăm nhà Ashiya, nên cô mong rằng Teinosuke sẽ dành thời gian điều tra thân thế ông và ông bà Kunishima gửi lời chào trân trọng tới gia đình.

Khoảng một tuần sau, Tsuruko gửi về một lá thư ngắn. Chị cả chỉ viết thư khi trong lòng có điều hệ trọng, Sachiko tự hỏi là chuyện gì nhưng hóa ra lạ thay chỉ là mấy dòng ngẫu nhiên vụn vặt:

Ngày mùng 5 tháng Mười một

Sachiko thân mến,

Chị đã hy vọng được tâm sự với em để đổi gió, tiếc là em lại đang oội. Vở Kabuki hôm đó hẳn là hay lắm. Lần sau nhớ rủ chị nhé.

Ông Mimaki thế nào rồi? Bây giờ kể cho Tatsuo thì hãy còn sớm quá nhưng chị mong rằng mọi chuyện sẽ suôn sẻ. Điều tra về một người đàn ông xuất thân tốt như vậy tuy là không cần thiết, nhưng em cứ đề xuất, anh chị sẽ làm. Tội lỗi quá, chị lúc nào cũng nhường việc khó cho em và Teinosuke.

Bọn trẻ lớn rồi, chị có thời gian viết thư để thay đổi không khí, thỉnh thoảng chị tập thư pháp đấu. Em mới Yukiko còn đi học thư pháp không? Chị đang tìm mãi không ra sách tập viết, không biết em còn cuốn nào cũ có thể gửi lên đây cho chị không. Nếu có ghi chú của thầy thư pháp thì chị sẽ rất cảm kích.

Đã xin thì xin cho trót, không biết em có phiền gửi quần áo lót không dùng đến được không? Chị luôn tìm được cách tận dụng những món đồ em không thích nữa, chị sẽ rất biết ơn nếu em gửi lên đây những bộ định bỏ đi hoặc cho người hầu. Cả đồ của Yukiko và con út nữa, đồ lót, quần cộc, gì cũng được. Các con đã lớn nên chị có thêm thời gian rảnh, nhưng nuôi chúng cũng tốn lắm. Chị phải chi li từng đồng. Cảnh nghèo nào có dễ, chị thường tự hỏi biết bao giờ đời sống mới khá lên.

Không hiểu sao hôm nay chị muốn biết thư, nhưng thấy ra lại toàn lời phàn nàn. Chị phải dừng bút thôi. Chị sẽ chờ tin tốt về Yukiko. Cho chị hỏi thăm Teinosuke, Etsuko và Yukiko nhé.

Luôn nhớ em,

Tsuruko

Khi đọc bức thư, Sachiko nghĩ đến những giọt nước mắt chảy dài trên khuôn mặt của Tsuruko bên ngoài cửa xe. Dường như Tsuruko đã muốn viết thư, chị muốn xin vài thứ nhưng có vẻ chị cũng chưa quên vụ mọi người kéo nhau đi xem hát. Chắc là chị cả bóng gió sự giận dỗi của mình khi bị các em gạt ra ngoài cuộc. Trong quá khứ, thư của Tsuruko chỉ mang tính chất định đoạt này kia, và Sachiko lúc nào cũng ấn tượng rằng chị mình lúc nói chuyện thì đến là dịu dàng mà sao cầm cây bút lông lên là phê bình hết người này đến người nọ như vậy. Chị ấy bây giờ lại viết thư kiểu này thì cũng lạ. Sachiko ngay lập tức gửi một kiện hàng đi Tokyo, nhưng thư thì không hồi âm.

Con gái của bà Hening là Friedl có vẻ sẽ đi Berlin cùng bố, vào giữa tháng Mười một, bà Hening đến thăm Sachiko. Bà lo ngại việc để con gái sang châu Âu ngay giữa chiến tranh, Friedl đã có ý định học múa, cô nhất định phải đi và bà đành nhượng bộ khi chồng nói rằng sẽ đi cùng nếu con gái cứ khăng khăng. Họ đã tìm được bạn đồng hành, xem chừng ít nhất không phải lo lắng về đường sá. Hai cha con sẽ đến thăm gia đình Stolz ở Hamburg. Họ rất vui lòng chuyển lời hộ Sachiko. Sachiko đã nhờ bà Hening viết một lá thư bằng tiếng Đức gửi đi Hamburg cùng chiếc quạt múa và một vuông lụa trắng. Chị có hơi bất an vì chưa thấy hồi âm. Đây sẽ là cơ hội để chị gửi thêm món gì đó nữa. Sachiko đáp lại với Hening rằng sẽ cầm quà cho nhà Stolz sang gửi trước ngày con gái bà lên đường. Mấy hôm sau, Sachiko chọn được một chiếc nhẫn ngọc trai cho Rosemarie và đem đến nhà Hening cùng một lá thư cho bà Stolz.

Đúng như Mitsuyo đã nhắn, một buổi tối gần sát ngày 20, Mimaki gọi điện, ông ta đang ở nhà của ngài Tử tước ở Saga. Ông từ Tokyo xuống đây hôm qua, và có ý định ở lại hai, ba ngày. Ông hỏi rằng có thể sang thăm gia đình và gặp Teinosuke không. Chỉ cần là buổi tối thôi, hôm nào cũng được ạ, Sachiko đồng ý. Ông ta đề nghị tối mai, và xuất hiện vào khoảng 4 giờ chiều. Teinosuke đã về nhà sớm, anh nói chuyện với Mimaki hơn một tiếng đồng hồ và sau đó hai người cùng Sachiko, Etsuko và Yukiko đi tới khách sạn Oriental để ăn tối. Như lúc ở Tokyo, Mimaki vẫn là con người cởi mở, phóng khoáng và dí dỏm, nhìn chung là hòa đồng. Thậm chí ông còn uống nhiều hơn hôm trước, rót đầy ly whiskey hết lượt này đến lượt khác. Mimaki thao thao mãi mà không hết chuyện. Etsuko là vui nhất nhà, cầm tay ông ta lúc cả nhóm đi ra ga. Bé nói thầm với mẹ: Chú này lấy chị Yukiko hợp đấy. Còn Teinosuke nghĩ gì về ông ta? Teinosuke nghĩ một lúc rồi đáp: chắc chắn không ghét bỏ gì cả. Quả thực ấn tượng ban đầu hoàn toàn chỉ có thiện cảm. Mimaki rất sôi nổi. Nhưng loại đàn ông hòa nhã phong lưu thường khó đối phó, chính vợ các ông lại chịu thiệt. Loại người Teinosuke nghĩ tới, là đặc trưng phổ biến ở những cậu ấm con nhà quý tộc. Nếu cứ liều lĩnh mê muội ông ta thì không được. Đại ý, Teinosuke đang cảnh giác. Anh cho rằng không cần điều tra về gia thế, mà nên chăng điều tra về chính người đàn ông - tính tình, cách cư xử, và lý do tại sao ông ta mãi chưa lấy vợ.

Nam Tử (dịch)
Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 19 tháng 11 năm 2025

« Lùi
Tiến »