Nhờ em chút nhé Koi-san!
Nhìn vào tấm gương Taeko cầm phía sau, Sachiko ngưng thoa phấn sau lưng và đưa bông phấn cho em gái, Mắt vẫn nhìn gương, chị săm soi khuôn mặt phản chiếu như thể nó thuộc về ai khác. Chiếc áo kimono dài mặc lót được kéo cao lên tận cổ họng, để lộ phần lưng và vai của chị phía sau.
“Yukiko đâu rồi?”
“Đang kèm Etsuko ạ.” Taeko đáp. Cả hai chị em đều nói phương ngữ nhẹ nhàng, thong dong vùng Osaka. Taeko nhỏ nhất nhà, ở Osaka con gái út luôn được gọi là “Koi-san”, hay là Út.
Họ có thể nghe thấy tiếng dương cầm dưới lầu. Yukiko sửa soạn áo quần xong từ sớm, còn bé Etsuko lúc nào cũng đòi có người ở bên trong lúc tập đàn. Bé không bao giờ quấy khi mẹ đi đâu, miễn là có dì Yukiko bầu bạn. Hôm nay, thấy cả mẹ lẫn hai dì Yukiko, Taeko đóng bộ ra đường nên bé làm quấy. Miễn cưỡng lắm Etsuko mới để họ đi, sau khi mẹ và dì hứa rằng buổi hòa nhạc bắt đầu lúc 2 giờ kết thúc khi nào thì Yukiko sẽ về ngay khi đó để ăn tối cùng bé.
“Út này, lại kiếm được mối khác cho Yukiko đấy.”
“Hử?”.
Bông phấn tươi màu di chuyển dọc theo cổ Sachiko xuống đến vai và lưng. Sachiko không phải là người có bờ vai tròn, nhưng da thịt căng mịn trên cổ và lưng chị lại gợi lên ấn tượng về một đường cong mềm mại. Vẻ tươi nhuận của làn da dưới nắng thu trong trẻo khiến người ta khó lòng tin được chị đã ngoài ba mươi.
“Itani giới thiệu”
“Sao?”
“Itani bảo người này làm ở văn phòng Công ty Hóa Chất MB.”
“Anh ta khá giả chứ?”
“Lương tháng trăm bảy trăm tám gì đó, cộng cả thưởng có thể được hai trăm rưỡi.”
“Công ty Hóa chất MB - công ty Pháp chứ gì?”
“Con bé này giỏi nhỉ. Sao em biết?”
“Ô kìa, em biết hơi bị nhiều.”
Taeko, cô Út, thực tình ăn đứt chị gái về những việc như thế. Thỉnh thoảng cô có vẻ như lợi dụng sự thiếu hiểu biết của các chị để lên giọng bề trên, vốn chỉ thích hợp với người lớn tuổi.
“Chị chưa nghe đến công ty Hóa chất MB bao giờ. Itani bảo công ty ấy có trụ sở bên Pháp. Nghe đâu hoành tráng lắm.”
“Họ có một tòa nhà ở khu Kobe Bund 1 . Chị không bao giờ để ý à?”
“Đúng rồi, anh ta làm việc ở đó.”
“Thế anh ta biết tiếng Pháp không?”
“Có vẻ là biết. Anh ta tốt nghiệp khoa tiếng Pháp, học viện Ngôn ngữ Osaka, cũng có thời gian ở Paris - nhưng không lâu. Buổi tối anh ta dạy Pháp văn, mỗi tháng thêm một trăm yên nữa.”
“Đất đai nhà của anh ta có không?”
“Chẳng nhiều nhặn gì. Có cái nhà của gia đình dưới quê, bà mẹ vẫn đấy, trên Kobe thì có một ngôi nhà với mảnh đất. Thế thôi. Cái nhà trên Kobe bé lắm, lại còn mua trả góp. Đấy em thấy không, chẳng có gì đáng khoe cả.”
“Thôi, ít ra anh ta cũng không phải trả tiền thuê mướn. Có thể sống như người thu nhập một tháng ngoài bốn trăm.”
“Em nghĩ người này có thích hợp cho Yukiko không? Anh ta chỉ phải lo cho mỗi bà mẹ, mà bà ta không bao giờ lên Kobe cả. Ngoại tứ tuần, nhưng chưa từng kết hôn.”
“Ngoại tứ tuần mà chưa từng kết hôn, sao vậy?”
“Theo Itani thì anh ta không tìm được người đủ tinh tế.”
“Kỳ lạ thật. Chị nên điều tra về anh ta.”
“Itani cũng nói anh chàng nhiệt tình với Yukiko lắm đấy.”
“Chị đưa hình của chị ấy cho người ta rồi à?”
“Chị để lại cho Itani tấm hình, chị ta gửi đi mà không bảo chị. Chỉ nói anh ta hài lòng lắm.”
“Chị có ảnh anh ta không?”
Dưới nhà vẫn đang luyện đàn. Yukiko có muốn can Sachiko với cô Út cũng không được.
“Xem cái ngăn kéo trên cùng bên phải.” Sachiko thoa son, miệng chu ra như muốn hôn tấm gương. “Tìm thấy chưa?
“Đây rồi. Chị cho chị Yukiko xem chưa?”
“Rồi.”
“Thế nào?”
“Vẫn như mọi khi, chẳng nói chẳng rằng. Em nghĩ sao hả Út?”
“Rất ư nhạt nhẽo. Cùng lắm chỉ tầm tầm loại trung. Nhân viên văn phòng hạng xoàng nhìn là biết.”
“Người ta chỉ có vậy. Sao em phải ngạc nhiên?”
“Mà xem chừng cũng có cái được. Anh ta có thể dạy tiếng Pháp cho Yukiko."
Vẻ mặt hài lòng vu vơ, Sachiko bắt đầu lần giở áo kimono.
“Tí nữa thì quên, chị thấy hơi thiếu B. Em bảo cả Yukiko, nhé?” Sachiko ngước lên.
Bệnh tê phù đang hoành hành ở khu vực Kobe-Osaka, và hàng năm lúc trời chuyển hè sang thu, cả gia đình từ Sachiko và chồng cho đến mấy cô em gái và Etsuko mới đi học đều phát bệnh này. Việc tiêm vitamin đã thành lệ trong nhà. Mọi người không còn đến bác sĩ mà trữ sẵn một lượng vitamin cô đặc để tiêm cho nhau mà không lấn cấn gì cả.
Hễ có biểu hiện uể oải là lập tức được quy thành thiếu Vitamin B, cụm từ “thiếu Bº do ai nghĩ ra thì mọi người đã quên nhưng hễ nhắc đến là không cần giải thích.
Buổi tập dương cầm kết thúc. Taeko từ trên đầu cầu thang gọi vọng xuống và một cô người ở xuất hiện. “Em sửa soạn một liều cho bà Makioka nhé!”