Mong Manh Hoa Tuyết

Lượt đọc: 1836 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
QUYỂN TRUNG – 29

Yukiko trở về, nhà Ashiya lại vui vẻ náo nhiệt như trước. Yukiko ít nói đến mức không ai biết cô làm gì, song có thể quan sát sự khác biệt mà cô tạo ra: dường như phía sau vẻ u sầu, thầm lặng là cái gì đó thật tươi sáng. Mấy chị em lại tề tựu đông đủ, thấy như có cơn gió xuân ùa về. Chỉ cần một người đi mất là cảm xúc này cũng tan vỡ theo.

Ai đó cuối cùng đã thuê ngôi nhà của gia đình Stolz. Mỗi đêm, căn bếp rực sáng ánh đèn. Khách thuê mới là người Thụy Sĩ, ông ta làm cố vấn cho một công ty ở Nagoya và hầu như lúc nào cũng đi vắng. Nhà cửa được người vợ trẻ chăm nom, cô ăn bận kiểu phương Tây nhưng khuôn mặt lại có nét Trung Quốc hay Phi Luật Tân. Vì không có trẻ em nên ngôi nhà so với thời gia đình Stolz kém náo nhiệt hẳn. Tuy nhiên, ngôi nhà kiểu Tây có người ở vẫn khác một trời một vực so với lúc bỏ không, hồi ấy trông nó xác xơ đến mức bắt đầu giống như nhà ma. Etsuko đã hy vọng một bé gái sẽ đến lấp chỗ trống của Rosemarie. Tuy nhiên cô bé đã có nhiều bạn ở trường, bọn trẻ chơi với nhau thành một nhóm,mời nhau đến nhà dự tiệc trà, tiệc sinh nhật. Taeko vẫn bận túi bụi hơn bao giờ hết, ở ngoài nhiều hơn ở nhà. Cứ ba hôm cô Út lại ăn ngoài một hôm. Teinosuke nghi ngờ cô không muốn ở nhà vì sợ bị các chị dạy dỗ. Anh e rằng sẽ có sự rạn nứt lâu dài, cụ thể là Yukiko và Taeko quay sang đối đầu nhau. Nhưng vào một tối nọ, trong lúc tìm Sachiko trong căn phòng kiểu Nhật đối diện nhà tắm, Teinosuke đẩy cửa thì tình cờ thấy Yukiko đang ngồi trên hiên nhà, tựa cằm lên đầu gối để Taeko cắt móng chân.

“Sachiko đâu?”

“Chị ấy đi thăm bà Kuwayama rồi.” Taeko đáp. “Sẽ về sớm thôi ạ.”

Yukiko lặng lẽ thu đôi chân trần ra khỏi tầm mắt, ngồi ngay ngắn ra dáng quý cô. Lúc đóng cửa, Teinosuke thấy Taeko đang quỳ xuống thu những mảnh móng chân sáng bóng lại. Chỉ là nhìn thoáng qua mà vẻ đẹp của khung cảnh ấy đã để lại ấn tượng sâu đậm trong anh. Hai đứa dù bất đồng thì những xung đột nghiêm trọng cũng ít xảy ra.

Một đêm đầu tháng Ba, Teinosuke đang lơ mơ ngủ thì giật mình thấy nước mắt của vợ trên mặt mình. Anh nghe tiếng khóc khe khẽ trong bóng tối.

“Em sao thế?”

“Đêm nay, đêm nay, chính xác vừa tròn một năm.” Tiếng khóc nghe rõ hơn.

“Thôi, quên đi em ạ. Day dứt mãi để làm gì.”

Miệng nếm vị nước mắt, Teinosuke nhớ lại lúc lên giường đi ngủ Sachiko hãy còn có vẻ vui tươi lắm. Trận khóc này qua đường đột. Song anh còn nhớ hồi ấy tháng Ba, ông bà Jimba mời hai người đi gặp Nomura và có lẽ đúng như Sachiko nói, từ lần sảy thai đến giờ vừa tròn một năm. Chồng đã quên, vợ vẫn còn dằn vặt ấy là chuyện thường tình nhưng những cơn khóc bất chợt này thật khó hiểu. Nào là lúc cả nhà đi xem hoa anh đào năm ngoái, hôm đi xem tuồng kabuki vào mùa thu, anh đều thấy vợ nước mắt lã chã rồi lại ngay lập tức trở về con người bình nhật. Lần này cũng vậy. Vào buổi sáng, trông chị như thể chẳng có gì xảy ra.

Cũng trong tháng Ba, Katarina Kyrilenko sang Đức trên con tàu sang trọng Scharnhorst. Teinosuke và những người còn lại tuy muốn trả nghĩa buổi tiệc hai năm trước gia đình Kyrilenko mời những chỉ thỉnh thoảng mới gặp họ trên tàu điện. Taeko vẫn tiếp tục kể về “bà cụ”, mấy anh chị em Kyrilenko và Vronsky. Không còn quá hăng hái làm búp bê nhưng Katarina cũng chưa bỏ hẳn. Cứ lúc nào Taeko chuẩn bị quên cô, là cô lại xuất hiện với một con búp bê để xin ý kiến phê bình. Hai, ba năm vừa rồi cô đã tiến bộ đáng kể. Qua thời gian, cô cũng kiếm được cho mình một anh “bạn” trẻ người Đức, tên là Rudolf. Taeko đồ rằng Katarina chểnh mảng làm búp bê vì anh chàng Rudolf này thú vị hơn. Rudolf làm việc tại văn phòng Kobe của một công ty Đức. Taeko đã có lần được giới thiệu với anh chàng, thường thấy anh ta đi dạo cùng Katarina. Taeko bảo: nhìn cái biết ngay là người Đức, anh chàng cao to, vạm vỡ, không đẹp trai lắm mà chỉ được cái vai u thịt bắp thôi. Có vẻ là Katarina quyết định đi Đức phần vì bắt đầu thích nước Đức từ ngày quen Rudolf, phần vì Rudolf đã sắp xếp cho cô ở với người chị gái của anh tại Berlin. Nhưng điểm đến thực sự của Katarina là nước Anh, nơi con gái của cô với chồng trước đang sống. Khi nào đến Đức, Cô sẽ có bàn đạp để sang Anh.

“Thế là Yudôfu cũng đi cùng với cô nàng à?”

Taeko gọi Rudolf là “Yudôfu” - Đậu Phụ Nóng 16 , và Sachiko cũng như những người khác gọi anh chàng chưa hề biết mặt bằng cái tên này, như thể đó là tên thật của anh ta.

“Yudôfu ở lại Nhật. Katarina sẽ đi một mình cùng với thư giới thiệu gửi tới cô chị kia.”

“Thế cô ấy sẽ sang Anh đón đứa bé, rồi lại về Đức chờ Yudôfu à?”

“Em nghĩ sẽ không gặp anh ta đâu.”

“Thế là cắt đuôi anh chàng Yudôfu?”

“Em nghĩ vậy đó.”

“Cô nàng có vẻ dứt khoát quá nhỉ?”

“Nhưng anh nghĩ thế lại tốt nhất.” Teinosuke chen vào. Mọi người đang nói chuyện bên bàn ăn tối. “Anh nghi lắm, khéo chẳng yêu đương gì mà chỉ là chơi bời thôi.”

“Những người chưa lập gia đình khi một mình sang Nhật đều như thế cả.” Taeko phân bua dùm hai người kia.

“Bao giờ thuyền nhổ neo?” Teinosuke hỏi.

“Buổi trưa ngày mốt.”

“Nếu ngày mốt có thời gian, có khi anh cũng nên tiến cô ấy. Chúng mình chưa mời người ta đến ăn tối, thật không phải.” Sachiko nói với chồng.

“Nhà mình đã bao giờ có dịp đầu mà.”

“Em cũng đi tiễn cô ấy nhé. Ngoài Etsuko phải đi học ra thì tất cả cùng ra tàu tiễn.”

“Chị Yukiko cũng đi á?” Etsuko hỏi.

Yukiko mỉm cười và nhún vai: “Chỉ để ngắm tàu thôi.”

Sau một tiếng ở văn phòng, Teinosuke lên tàu nhanh đi Kobe. Hầu như anh không có thời gian nói chuyện với Katarina. Chỉ có “bà cụ”, Kyrilenko, Vronsky, mấy chị em Makioka, người đàn ông mà Taeko bảo là Rudolf, cùng hai, ba người ngoại quốc và người Nhật nữa tiễn Katarina. Teinosuke và gia đình rời bến cảng với nhà Kyrilenko. Lúc họ nói lời chia tay trên bến thì Rudolf và mấy người ngoại quốc khác đã biến mất.

“Bà cụ giỏi giấu tuổi đấy nhỉ?” Teinosuke nói. “Bà cụ” nhìn từ đằng sau đặc biệt trẻ. Bà bước đi với đôi chân nhanh nhẹn như hươu.

“Không biết bà ấy có còn gặp Katarina nữa không nhỉ. Trông có trẻ đến đâu thì bà ấy cũng đã già rồi.”

“Mà hai mẹ con chẳng ai có được một giọt nước mắt,” Yukiko nói. “Thấy chúng mình khóc, Katarina còn ngượng ấy.”

“Phải rất can đảm mới một mình dấn thân đi châu Âu nơi chiến tranh sắp bùng nổ. Bà cụ dám để con gái đi vậy cũng can đảm nữa. Nhưng xem ra chuyện này so với hồi sau Cách mạng Nga chẳng thấm vào đâu.”

“Sinh ra ở Nga, lớn lên ở Thượng Hải, trôi dạt đến Nhật, giờ thì sang Đức và Anh.”

“Chắc bà cụ giận lắm. Bà ấy ghét nước Anh, nhớ không?” “Tôi, Katarina, toàn cãi nhau. Giờ nó đi. Tôi không buồn. Vui.” Lần đầu sau một thời gian dài mọi người mới thấy Taeko nhại “bà cụ”. Nghe “bà cụ” nói như vậy, họ đứng cười ầm lên giữa phố.

Nam Tử (dịch)
Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 19 tháng 11 năm 2025

« Lùi
Tiến »