Teinosuke đang bận rộn tất toán sổ sách cho doanh nghiệp, hẳn không tham dự được toàn bộ chương trình nhưng anh vẫn gọi điện từ sở về nhà vào buổi sáng hôm 21 ấy, hỏi vợ lúc nào Taeko sẽ múa. Khoảng 2 giờ rưỡi chiều, Sachiko nói nếu lúc này về được thì sẽ kịp. Chẳng may có khách hàng xuất hiện. Sau khi anh mất thêm nửa tiếng thì O-Haru mới báo nếu ông chủ không về hết tốc lực thì trễ đấy, thế là Teinosuke đành đuổi khéo khách, không buồn vơ lấy mũ đội mà chạy hộc tốc ra thang máy, băng qua đường đến tòa nhà Mitsukoshi. Anh đến hội trường tầng tám thì thấy Taeko đang múa rồi. Chương trình chỉ tổ chức giới hạn phạm vi hội quán của Taeko,Hội người Osaka và độc giả của tờ báo đăng tin nên đáng nhẽ là không quá đông khán giả. Song các buổi trình diễn kiểu này ngày càng hiếm hoi, ai cũng tận dụng ảnh hưởng cá nhân để xin bằng được vé nên hầu như không còn chỗ trống, nhiều người còn phải đứng cuối hội trường xem. Nhìn qua vai họ lên sân khấu, Teinosuke để ý thấy hình như cách mình khoảng hai mét, một người đàn ông đang cầm chiếc máy ảnh Leica giơ ngang mặt. Ắt là Itakura rồi. Teinosuke lui vào một góc, thỉnh thoảng liếc tay nhiếp ảnh gia trong chiếc áo khoác dựng đứng cổ và hầu như không rời mắt khỏi máy ảnh. Rõ ràng anh ta muốn giấu mặt, nhưng chiếc áo khoác ngoài của Itakura - món kỉ vật một thời sống tại Los Angeles, trông đậm chất điện ảnh đến mức thu hút sự chú ý.
Điệu múa được trình diễn suôn sẻ. Một năm trước Taeko đã múa bài Tuyết rồi. Nhưng cô mới tập lại trong một tháng và đây là lần đầu cô biểu diễn trong khán phòng thực sự - trước kia cô mới chỉ múa trên sâu khấu lưu động của bà Kamisugi hoặc ở Ashiya, thành thử không thể tránh khỏi việc bị khớp, cụ thể là việc xoay xở làm chủ một không gian lớn. Nhận biết được nguy cơ này, Taeko tìm cách giấu những chỗ vụng của mình sau tiếng đệm đàn samisen, và cô đã đặc biệt thỉnh cầu con gái của sư phụ dạy koto cho Sachiko tên là Kikuoka Kengyo đệm đàn cho mình. Thế mà lúc này không hề có dấu hiệu khớp sân khấu. Theo quan sát của Teinosuke, Taeko bình tĩnh như mọi khi. Sự thản nhiên từ tốn trong cái cách Taeko múa khiến người ta khó lòng tin nổi chỉ một tháng tập luyện là đủ cho cô bước lên một sân khấu lớn thế này. Phần còn lại của đám đông khán giả có thể không lưu tâm, nhưng Teinosuke thấy ở Cô cái thái độ bất cần, nghênh ngang đến độ thách thức khen chê mà anh cho là phù hợp. Bề gì con bé đã hai mươi tám tuổi rồi, ở tuổi này một cô geisha đã bước qua thời đỉnh cao, không lấy làm lạ nếu con bé có được sự dạn dĩ đó. Năm ngoái khi con bé múa, anh nghĩ tâm thế ấy phía sau vẻ hào nhoáng cuối cùng đã lộ ra, dù bình thường Taeko trông trẻ hơn tuổi thật đến mười tuổi. Phải chăng cổ phục khiến đàn bà trông già đi? Hay vì trang phục truyền thống có sự tương phản quá lớn với tính hướng ngoại, hoạt bát ngày thường của con bé? Hay chính thái độ dạn dĩ này đã khiến nó trở nên già dặn?
Điệu múa vừa chấm dứt, Itakura liền nhét chiếc máy ảnh vào dưới cánh tay và nhanh chân ra ngoài. Lập tức sau đó xuất hiện một người đàn ông chạy rẽ đôi đám đông khán giả, gần như lao ra cánh cửa nơi chiếc áo khoác nổi bật vừa biến mất. Teinosuke ngây người, anh cảm nhận cái bóng thứ hai chính là Okubata. Anh cũng chạy ra hành lang.
“Sao mày lại chụp ảnh cô Út? Mày quên là đã hứa sẽ không chụp nữa hả?” Okubata đang cố kìm nén không to tiếng. Itakura nhìn xuống sàn như một đứa trẻ bị mắng. “Đưa tao cái máy ảnh.”
Okubata bắt đầu lục soát Itakura như một điều tra viên lục soát nghi phạm, thọc tay vào hết túi này đến túi kia. Cậu ta chộp lấy cái máy ảnh, nhanh tay nhét vào túi mình. Sau đó cậu ta nghĩ lại, kéo lấy ống kính bằng bàn tay run rẩy và lấy hết sức bình sinh ném mạnh cái máy ảnh xuống sàn. Sự việc xảy ra trong chớp nhoáng. Lúc khán giả kịp định thần thì Okubata đã bỏ đi rồi, và Itakura nhặt chiếc máy ảnh lên, buồn bã bước đi. Anh ta không thể nào ngẩng mặt nhìn con trai của ông chủ cũ, và ngay cả khi chiếc máy ảnh Leica anh nâng niu như mạng sống trượt đi trên sàn, dường như anh cũng không mảy may động thủ mặc dù rất tự tin vào sức mạnh cơ bắp của mình.
Teinosuke quay về văn phòng sau khi chúc mừng và khen ngợi Taeko trong cánh gà. Mãi đến đêm muộn khi Etsuko và hai cô em vợ đi ngủ, anh mới kể cho Sachiko vụ việc. Itakura, có thể là chủ động hoặc được Taeko yêu cầu, dường như dự tính lẻn vào và chỉ ở lại đủ lâu chỉ để chụp hình bài múa “Tuyết” . Okubata cũng đang ẩn mình trong khán giả, bèn đuổi theo phá đám tình địch và xong việc là biến ngay. Okubata đến lúc nào thì khó mà biết được, nhưng ít cậu ta đã nghi ngờ Itakura thể nào cũng đến. Giống Teinosuke, cậu ta đã theo dõi từ xa. Nhất định không cho Itakura thoát. Teinosuke nghĩ chỉ có thể giải thích như vậy. Anh cũng không biết hai người họ có biết anh đã chứng kiến pha kịch tính này không, hay là vì xấu hổ nên họ vờ như không thấy.
Sachiko nói chị sợ Okubata đến buổi biểu diễn, thành ra tuyệt đối tránh không nói gì với cậu ta. Taeko mạnh miệng bảo chị rằng Okubata không được báo tin, với lại mỗi buổi chiều cậu ta đều mất hai, ba tiếng ở cửa tiệm, trừ Chủ nhật. Nhưng Sachiko vẫn không yên lòng. Báo có đăng hai, ba dòng - Okubata mà đọc được hẳn sẽ đoán thể nào cô Út cũng đi múa. Sachiko đã bồn chồn nhìn vào đám đông mấy hồi để đảm bảo cậu ta không có mặt lúc Taeko múa bài “Tuyết” . Yukiko ngồi ở khán phòng phần lớn thời gian thay vì trong cánh gà, nếu nhìn thấy cậu ta thì hẳn đã thông báo lại rồi. Chắc Okubata đã lẻn vào cùng một lúc với Teinosuke. Hoặc cậu ta đã cải trang. Sachiko không rõ cô Út thế nào nhưng bản thân chị chưa hề trông thấy Itakura và dĩ nhiên cũng chẳng hay chuyện gì đã xảy ra ngoài hành lang.
“Hên là không để bung bét trong hậu trường. Chứ không thì chẳng ra làm sao cả.”
“Itakura đã kiềm chế nên không phát sinh thêm gì. Nhưng không thể để cảnh hai thằng đàn ông đánh nhau giành cô Út ở nơi thanh thiên bạch nhật. Chúng mình phải làm gì đó trước khi thiên hạ đồn đại.”
“Thế sao lúc trước anh không chịu chia sẻ nỗi lo với em?”
“Thì anh đang lo đây. Chỉ là ở vị trí của anh thì không thể can thiệp. Yukiko có biết về Itakura không?”
“Em gọi con bé về cũng là vì muốn nói chuyện với nó đó. Em đang tìm cơ hội.”
Sachiko định chờ đến sau buổi biểu diễn, và một buổi sáng hai, ba ngày sau, chỉ còn chị và Yukiko ở nhà; Taeko đã lên taxi cùng với vali, bộ tóc giả và chiếc dù, nói muốn mặc đồ diễn đi chụp hình và mượn kimono của Sachiko.
“Chắc mười mươi là đi hẹn với Itakura.” Sachiko bắt đầu tóm tắt diễn biến kể từ bức thư gây sốc của Okubata vào tháng Chín đến đoạn gay cấn trong hành lang hội trường Mitsukoshi.
“Cái máy Leica có sao không?”
“Không biết nữa. Teinosuke nói ít nhất thì ống kính cũng bị hư hại.”
“Chụp lại hình vì hỏng phim phải không?”
“Có thể” Sachiko thấy Yukiko lắng nghe câu chuyện một cách bình tĩnh. “Lần này chị mới thực sự thấy mình nuôi ong tay áo. Tức quá em à, càng nghĩ chị càng tức điên. Thôi không đi vào chi tiết nữa, nhưng chị không phải người duy nhất tổn thương. Còn ai thiệt thòi hơn em đây, Yukiko?"
“Em à? Thật ra em đâu có phiền...”
“Đừng nói vậy. Phải nghĩ xa vào, kể từ vụ bêu lên báo ấy. Có lẽ nói ra sẽ làm em mất hứng, nhưng mỗi lần em có cơ hội kết hôn là y rằng rắc rối xảy ra, để ý mà xem. Còn chị, chị đã bảo vệ con Útra sao, bênh nó thế nào, để rồi nó lại qua mặt chị, đính ước với người đàn ông như thế mà không nói một lời với chị.”
“Chị kể với anh Teinosuke chưa?”
“Chỉ đến lúc không thể giữ mãi trong lòng mới kể.”
“Thế anh ấy bảo sao?”
“Anh ấy bảo có quan điểm riêng, nhưng không muốn can thiệp.”
“Sao vậy?”
“Anh ấy thấy bé Út khó hiểu. Nói thẳng là không tin Út, và muốn càng ít phải dính dáng đến con bé thì càng tốt. Nói riêng giữa chị em mình thôi nhé, anh ấy nghĩ anh chị can thiệp là sai lầm. Rằng với người như Út thì nên để con bé muốn làm gì thì làm, kể cả lấy Itakura. Anh ấy nói con bé có thể tự chăm sóc bản thân, mặc kệ nó tự lo. Chị cho là ngược lại, bấy giờ chị không bàn luận được chuyện gì với ảnh.”
“Có khi em nên làm ra nhẽ với cô Út.”
“Chị thực sự muốn vậy đó Yukiko. Chị em mình phải thay phiên nhau khuyên bảo nó thôi chứ còn làm gì được nữa. Dĩ nhiên nó bảo sẽ đợi đến khi em lấy chồng đã.”
“Út mà lấy người khác thì em chẳng ngại để nó lấy chồng trước mình.”
“Nó không thể lấy Itakura được.”
“Em nghĩ bản thân con Út nhà mình cũng có máu hơi hạ lưu, không phải sao?”
“E rằng em đã đúng.”
“Kiểu gì em cũng không xem Itakura là em rê."
Sachiko chỉ mong được Yukiko chia sẻ, song một người kín đáo như Yukiko cũng thể hiện thái độ rõ ràng như vậy thì chứng tỏ cô còn phản đối dữ dội hơn cả Sachiko nữa. Hai chị em thống nhất rằng, nếu buộc phải chọn một trong hai thì Okubata làm rể đã là phúc. Sachiko nhận thấy nhiệm vụ của mình là phải đứng về phía Okubata.