Sachiko lo cho Taeko một đồng thì lo cho Yukiko một nẻo, cô ba bấy giờ đang chẳng biết bấu víu vào đâu ở nhà chính trên Tokyo, còn cô Út đã muốn là làm cho kì được bất kể rắc rối hay đồn đại gì. Sachiko nghĩ mình không thể nào tạ lỗi với Yukiko cho đủ. Tsuruko đã khẩn khoản nhờ Sachiko cái tối hôm tháng Chín, ở ga Tokyo, về việc tìm chồng cho Yukiko, chị ấy đã kỳ vọng có thể kiếm ra mối nào đó trước khi hết năm, năm này quả là năm hạn với Yukiko, và chị mong tìm được ai đó trước những ngày đầu tháng Hai dương, tức là bắt đầu năm âm lịch. Từ giờ đến đó còn có một tuần.
Nếu những tin đồn về Taeko khiến những ứng viên tiềm năng e dè, thì một phần trách nhiệm là do chị. Chị từ lâu đã muốn gọi Yukiko về để bàn chuyện, Yukiko là người hiểu nhất sự bất bình của Sachiko với Taeko, và Sachiko hãy còn do dự chỉ vì ngại tâm lý của Yukiko sẽ bị ảnh hưởng khi phải nghe về sự hư hỏng của Taeko. Nhưng ngộ nhỡ Yukiko nghe được từ người khác thì chị còn sợ không biết chuyện gì sẽ xảy ra. Vả lại, Sachiko rất tín nhiệm những lời khuyên của chồng, nhưng nay Teinosuke đã có tư tưởng trái ngược như thế thì chị còn ai nữa ngoài Yukiko. Chị đang tìm cớ nào đó để gọi em gái về thì nhận được thông báo buổi biểu diễn tưởng niệm bà giáo dạy múa cũ của Taeko:
CHƯƠNG TRÌNH NGHỆ THUẬT MÚA – PHÁI YAMAMURA
Tưởng niệm cô Yamamura Saku quá cố
13 giờ, ngày 21 tháng Hai năm 1939. Hội trường Mitsukoshi, Roraibashi, Osaka.
Các tiết mục (không theo thứ tự)
Tay áo đượm hương (kèm điếu văn), Hoa cải vàng, Tóc huyền, Tình bếp núc, Công thành Yashima, Quà từ Edo, Lời nguyên, Tuyết, Bẽn lẽn, Cánh chim Miyako, Bát Cảnh, Trà, Trăng thương nhớ, Thiếu nữ bên giếng.
Tên và danh sách vũ công sẽ được công bố vào ngày biểu diễn.
Chương trình không thu phí nhưng chỉ dành cho khách mời. Thành viên hội quán và thân quyến có thể gửi yêu cầu vé mời đến hết ngày 19 tháng Hai. Khuyến khích quý vị khán giả quan tâm đến chương trình khi xin vé nhớ gửi kèm phong bì trống.
HỘI QUÁN NHỮNG NGƯỜI CON GÁI OSARA
(Học trò của Yamamura Saku)
Đầu tháng Hai, Sachiko gửi bưu thiếp đi Tokyo. Chị viết mấy hàng ngắn gọn cho chị cả: Vợ chồng em hi vọng sớm được đón Yukiko về Osaka, suốt cả năm ngoái chẳng có lời ướm hỏi nào, bây giờ đã tháng Hai rồi. Mặc dầu chưa có gì mới, em vẫn muốn gặp Yukiko, chắc chắn lúc này con bé cũng đang nhớ nhà. Nếu không có gì lấn cấn, chị cho con bé đi shiya mấy hôm được không? Tình cờ phái Yamamura tổ chức biểu diễn múa, em có gửi kèm tờ rơi ở đây, Taeko cũng tham gia múa và muốn Yukiko đến xem. Chị viết cho Yukiko chi tiết hơn: tình hình khủng hoảng Trung Quốc khiến những chương trình mua thế này hiếm hoi mới có, biết đâu đây sẽ là suất diễn cuối cùng và phải lâu lắm mới được xem lại. Cô Út đã lâu không tập, ban đầu định từ chối lời mời tham gia, nhưng rốt cuộc đã đồng ý vì khéo không còn cơ hội nữa, với lại con bé thấy mình cũng nên làm gì đó để tưởng nhớ bà giáo. Có thể đây là cơ hội cuối cùng để em xem cô Út múa đấy, vì gấp quá không kịp học bài mới nên Cô Út đang luyện lại bài “Tuyết” năm ngoái. Ít ra năm nay Út sẽ mặc bộ kimono khác, và bộ mà chị đặt nhuộm ở Kozuchiya (có họa tiết chìm nhã nhặn) xem ra rất hợp. Út được một đệ tử ruột của bà giáo huấn luyện, cô này có hẳn phòng tập múa ở Osaka. Thế là cô Út lại trở về con người bận rộn như xưa, hôm nào cũng lên Osaka luyện tập, rồi về nhà thì chị lại đệm đàn luyện thêm buổi tối, rồi thêm cả làm búp bê nữa. Chị cũng bận tập đệm koto (Sachiko không tự tin đệm bài Tuyết trên samisen); mặc dù khó lòng nổi giận với một người chuyên cần như Út nhưng chị vẫn vất vả với nó lắm, có những việc không thể viết trong thư được nhưng chị có thể kể rõ từng li từng tí khi nào gặp Yukiko. Và Etsuko cũng nằng nặc đòi dì Yukiko về, lần trước không xem múa thì lần này dì phải xem đấy.
Không thấy hồi âm của Tsuruko hay Yukiko. Có lẽ Yukiko sẽ lại về không báo trước. Chiều muộn ngày 11 tháng Hai là ngày lễ Lập Quốc, Taeko đang mặc kimono tập múa trong phòng khách.
“Dì Yukiko! Etsuko là người đầu tiên nghe thấy tiếng chuông. “Mời cô, mời cô vào nhà ạ!” O-Haru theo Etsuko ra cửa. “Mọi người đều ở trong phòng khách ạ.”
Đồ đạc đã được dọn hết trừ một chiếc sô pha, tấm thảm đã được cuộn lại. Trung tâm căn phòng, Taeko đang đứng cầm chiếc ô đi nắng, tóc vấn kiểu Nhật, thắt nơ hồng tươi. Cô đang mặc bộ kimono mà Sachiko miêu tả, màu tím ánh đồng với hoa văn chìm hình hoa trà, hoa mơ vương hoa tuyết. Trong một góc, Sachiko đang ngồi trên đệm với đàn koto trước mặt. Chiếc đàn được tô điểm bằng những bông cúc đại đóa sơn mài ánh vàng.
“Em tưởng tiết mục đã bắt đầu rồi cơ.” Yukiko gật đầu chào Teinosuke đang ngồi trên sô pha,anh mặc bộ kimono mùa đông, mép áo lót lộ ra ở gấu áo ngoài. “Từ bên ngoài đã nghe tiếng koto rồi.”
“Đang không biết phải làm sao vì chẳng thấy hồi âm của em.” Bàn tay Sachiko đặt trên đàn koto. Bề ngoài âu sầu nhưng Yukiko lại thích ồn ào vui vẻ, và Sachiko thấy những làn sóng cảm xúc ngập tràn gương mặt trắng nhợt của em gái (chắc Yukiko khá mệt vì chuyến đi).
“Chị đi tàu Chim Én à?”
Yukiko không trả lời câu hỏi của Etsuko. Thay vào đó cô quay sang Taeko. “Em đội tóc giả hả?”
“Dạ, mãi hôm nay mới có.”
“Nhìn hợp với em lắm Út, đẹp tuyệt.”
“Chị định khi nào cũng phải đội mới được. Chị và bé Út cùng đi đặt hàng đó.” Sachiko nói.
“Chị cũng đội nhé, Yukiko.”
“Khi nào đi lấy chồng nhé.”
“Úi chà, nghe kìa! Bộ chị nghĩ em hợp đội tóc giả sao?”
Nghe Sachiko trêu, Yukiko cười vui vẻ. Nhưng quả đúng là vậy: vì mái tóc quá dày nên người ta sẽ không để ý thấy rằng đầu cô quá nhỏ.
“Em về đúng lúc đấy” Teinosuke chêm vào. “Giờ Cô Út đã có tóc giả, có thể để cô Út tập trong trang phục diễn hẳn hoi. Múa hẳn một màn cho anh rể xem luôn, chứ ngày 21 là thứ Ba, chắc anh không đi xem được đâu.”
“Con phải đi học nữa.” Etsuko nói.
“Nhẽ ra nên tổ chức vào Chủ nhật chứ.”
“Như thế sẽ lôi kéo quá nhiều sự chú ý. Thời buổi này không nên chơi trội kẻo thiên hạ dòm ngó.”
“Chị ơi, quay lại đoạn ban nãy nhé?” Taeko cầm chiếc ô thẳng đứng bằng tay phải.
“Không, quay lại từ đầu đi.” Teinosuke nói.
Etsuko cũng ủng hộ việc mua lại từ đầu để Yukiko xem.
“Nhưng làm thế Út mệt đó, múa lại đến hai lần.” Yukiko bảo.
“Thì coi như luyện tập, làm lại thôi mà. Chị đang rét run đây này, ngồi trên sàn nhà mà lại. Chắc mọi người không để ý.”
“Cô ơi, em mang túi chườm nhé?” O-Haru bảo.”Cô ngồi lên túi chườm sẽ khác hẳn đấy.”
“Cũng nên thế.”
“Trong lúc mấy chị lo chuyện túi chườm em có thể nghỉ ngơi một chút.” Taeko đặt cây dù xuống, gạt đuôi váy dài sang một bên và đi đến chỗ sô pha. “Em xin một điếu với?” Cô châm điếu thuốc Teinosuke đưa cho.
Yukiko ra phòng tắm: “Vậy chị đi rửa tay.”
“Mấy vụ này lúc nào cũng làm Yukiko vui. Này, anh phải mời tụi em đi ăn tối nha. Cô ba đi từ Tokyo về, cô Út thì đã múa cả ngày cho chúng mình xem rồi.”
“Vậy anh lại phải mời nữa hả?”
“Chứ sao nữa. Nghĩa vụ của anh đó. Nhà mình chẳng còn gì ăn, em đã có ý định ăn ngoài từ đầu rồi.”
“Cô Út thích ăn gì? Tiệm Yohei, hay nhà hàng nướng Oriental nào?”
“Anh rể cho ăn gì em cũng thích hết.” Taeko bảo. “Hỏi Yukiko xem.”
“Ở Tokyo lâu như thế, chắc con bé đang thèm cá ngon.”
“Thế thì mình mang rượu trắng theo, rồi đi Yohei nhé?” Teinosuke bảo.
“Em sẽ phải múa cật lực để báo đáp lại bữa tối đây.”
Khi O-Haru cầm túi chườm bước vào, Taeko bỏ điếu thuốc dính vết son môi ra khỏi miệng và bắt đầu chỉnh trang lại váy áo.