Mong Manh Hoa Tuyết

Lượt đọc: 1832 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
QUYỂN TRUNG – 26

Hai, ba buổi sáng liền, sau khi Teinosuke và Etsuko rời nhà, Sachiko đều gọi Taeko vào phòng khách nói chuyện. Chị muốn quan sát xem Taeko đã quyết tâm đến mức nào, và chỉ nhận thấy không có dấu hiệu em gái sẽ hồi tâm chuyển ý. Sachiko sẵn sàng nhượng bộ chỉ cần Taeko từ bỏ ý định kết hôn với Itakura: bất kể nhà chính nghĩ gì, chị và Teinosuke vẫn ủng hộ hủy hôn với Okubata, và tùy hoàn cảnh, hai vợ chồng thậm chí có thể can thiệp để Okubata không quấy nhiễu em út nữa. Song rất khó để công khai chấp nhận việc Taeko học may. Sachiko có thể giả vờ không biết, hai vợ chồng thực lòng không phản đối việc Taeko trở thành một người phụ nữ lao động. Và mặc dù tạm thời không thể làm gì, họ vẫn sẽ bênh vực Taeko khi có cơ hội giúp cô đòi món tiền từ nhà chính.

Nhưng Taeko chỉ trả lời rằng cô và Itakura đã sẵn sàng, họ chỉ chờ đến khi Yukiko lấy chồng thôi. Họ hy vọng hôn sự của Yukiko sẽ được sắp xếp càng sớm càng tốt.

Sachiko nói tiếp: dù có gạt giai cấp, địa vị sang một bên thì chị vẫn không tin tưởng con người Itakura. Anh chàng đã leo lên từ vị trí nhân viên học việc thành nhiếp ảnh gia, ắt là khác hẳn cậu ấm Okubata được nuông chiều, tuy nhiên (Sachiko biết mình không nên nói thế này) anh chàng có cái gì đó xảo quyệt của một kẻ rành đời. Taeko nhắc đến trí thông minh của anh ta, nhưng bản thân Sachiko quan sát thấy anh chàng chỉ có khuynh hướng tự đắc. Anh ta ăn thô nói tục, thực sự là một thanh niên phẩm hạnh thấp kém, và thị hiếu thì không được cao cấp. Về việc trở thành một nhiếp ảnh gia, anh chàng chỉ cần một chút tài năng và kỹ xảo của người thợ ảnh. Cô Út hiện đang mù quáng trước khiếm khuyết của anh ta, cần suy nghĩ thêm và thận trọng hơn. Sachiko quan sát thấy hôn nhân không bền nếu vợ chồng không môn đương hộ đối. Nói thật chị không thể hiểu nổi tại sao người phụ nữ sáng suốt như cô Út lại muốn lấy người đàn ông như vậy. Cô Út chẳng mấy chốc mà chán ngán anh ta tận cổ. Theo Sachiko, người hoạt ngôn như Itakura cũng có cái vui nhưng cùng lắm chỉ chịu được khoảng một tiếng thôi.

Taeko thừa nhận rằng sự giảo hoạt mà Sachiko chỉ ra là không tránh khỏi đối với một cậu trai học việc phải vào đời sớm, chịu hoàn cảnh xô đẩy - nhưng sau tất cả vẫn có cái gì đó trong sạch, chân thành ở anh ta. Tận đáy lòng, Itakura không phải phường giảo hoạt như Sachiko nghĩ. Sachiko đã chỉ ra đúng, là Itakura hay tán chuyện tầm phào, thành thử cũng bị ghét nhưng không phải đó là bằng chứng cho tính ngây thơ, trẻ con của anh ta sao? Có thể anh ít học, có thể anh thấp kém. Taeko nhận thức được khiếm khuyết anh cũng như ai, và cô mong chị Sachiko đừng lo. Cô không đòi hỏi thị hiếu tao nhã, tâm hồn tinh tế, cô không ghét bỏ người đàn ông ăn to nói lớn hay thậm chí cộc cằn. Thật vậy, người chồng ở tầng lớp thấp sẽ dễ đối phó và ít phải lo lắng hơn. Itakura lấy được cô sẽ xem đó là vinh hạnh cả đời. Em gái anh ta và cả gia đình quê, họ hẳn sẽ sướng rơn khi biết từ giờ sẽ ngẩng cao đầu. Khi Taeko đến nhà Itakura, anh thường nói với em gái là không được tùy tiện với cô Út, ngày xưa có khi còn phải khấu đầu ở phòng kế bên ấy chứ. Họ đã đối xử với cô rất cung kính, Taeko bắt đầu khoe khoang với Sachiko. Chị có thể mường tượng ra Itakura đang dương dương đắc ý tuyên bố là sẽ lấy con gái nhà Makioka đấy. Và có vẻ là anh chàng đã huyênh hoang với cả nhà - ý nghĩ này làm Sachiko giận sôi lên.

Mặc dù vậy, Sachiko hài lòng khi thấy Taeko thừa nhận về việc bị bêu lên báo ngày trước đã gây ảnh hưởng tới Yukiko, cô chưa định làm gì liều lĩnh cho đến khi Yukiko lấy chồng. Tai ương này vẫn chưa nhãn tiền, vả lại Sachiko e ngại nếu kèm quá chặt em gái thì sẽ dẫn đến một cuộc nổi loạn. Vì ít nhất sáu tháng nữa Yukiko mới có thể kết hôn, Sachiko phải điềm đạm, từ từ can gián Taeko, đồng thời chuẩn bị từng bước để làm con bé đổi ý. Tạm thời Taeko nên được cho phép tự do hoàn toàn. Nhưng thật đáng buồn cho Yukiko. Ắt Yukiko sẽ cảm thấy động chạm khi nghĩ đến việc Taeko đang đợi mình và cho rằng mình mắc nợ con bé. Có nhiều lý do khiến Yukiko vẫn chưa lấy được chồng, nhưng một trong số đó hẳn là hậu quả tai hại của vụ việc bêu lên báo. Cô chẳng nợ nần gì Taeko hết. Yukiko có thể nói rằng mình chẳng phải vội lấy chồng, rằng Cô không hề oán trách Taeko vì vụ ấy; số phận cô chẳng thể bị quyết định bởi một việc tào lao. Taeko cứ việc làm tới, cứ lấy chồng không cần ngại chị. Phần mình Taeko có thể không muốn làm như ban ơn cho Yukiko, nhưng quả thực con bé sốt ruột vì chị nó quá lề mề. Nếu Yukiko đã lập gia đình hoặc an bài được một mối thì con bé Taeko dẫu còn trẻ chắc cũng khó lòng nghĩ đến việc bỏ trốn với Okubata. Hai đứa mặc dù hiếm khi cãi vã thì vẫn khó lòng phủ nhận rằng lợi ích của hai đứa mâu thuẫn sâu sắc.

Từ hôm ấy - cái hôm nhận được thư của Okubata vào tháng Chín năm ngoái - Sachiko chưa hề kể cho ai vụ Taeko qua lại với Itakura. Bây giờ bí mật đó đã quá nặng nề để giữ cho riêng mình. Trước đây chị luôn đứng về phía Taeko. Chị đã hiểu, thông cảm, đã khuyến khích Taeko làm búp bê, thuê xưởng, miễn cưỡng chấp nhận quan hệ với Okubata, đứng ra can thiệp trước nhà chính mỗi khi có bất đồng ý kiến - thế mà chị phải nhận lại thế này đây. Nhưng có lẽ cũng nhờ công sức của Sachiko mà mọi việc không quá tệ. Ai mà biết được tình hình sẽ thế nào nếu sự việc chẳng may bung bét ra. Nhưng nhìn chung, dư luận lẫn nhà chính sẽ không đồng tình với Sachiko, và điều làm chị ái ngại hơn cả là mấy người đến hỏi cưới Yukiko sẽ thuê mấy ông thám tử tư đi điều tra gia đình, rồi lại phơi bày những chuyện hư hỏng của Taeko ra cho bàn dân thiên hạ. Chính Sachiko cũng không tỏ tường hết câu chuyện giữa Taeko và hai người đàn ông, nhưng trước những con mắt khắt khe, Taeko dường như phạm vào những việc rất đáng hổ thẹn. Ai hẳn đều thấy rõ sự trong sạch của Yukiko. Tính đến cô ba thì gia đình Makioka đâu có gì để giấu giếm những người muốn truy cứu, nhưng cái cô em út dễ dãi này lại gây sự chú ý đến mức những cuộc điều tra thường chuyển hướng sang Taeko và sự vụ mờ ám của cô Út thay vì tập trung vào nhân vật chính. Mà biết đâu, có những chuyện trong nhà chưa tỏ ngoài ngõ đã thông. Dễ thường có vô số tin đồn thất thiệt xoay quanh Sachiko, và những tin đồn ấy mới khiến cho người ta ngại đến hỏi cưới Yukiko thì sao? Từ mùa xuân năm ngoái không còn mối nào mới mặc dù Sachiko đã nhờ vả hết thảy bạn bè giới thiệu đối tượng. Vì Yukiko, nhất định phải hành động. Những lời đồn này mà lọt đến tại nhà chính thì Sachiko sẽ phải giải thích nhiêu khê. Teinosuke và Yukiko cũng muốn biết tại sao chị không tâm sự với họ. Có khi đó là cơ hội để khiến Taeko cân nhắc lại nếu xảy ra cự cãi giữa chị và Teinosuke cùng Yukiko.

Một buổi tối cuối tháng Giêng, Teinosuke đương đọc tạp chí trong thư phòng thì Sachiko bước vào, nhìn chồng nghiêm trang như thể có vấn đề gì quan trọng lắm phải bàn bạc.

“Bé Út hình như mới đính ước vào tháng Chín lúc em ở Tokyo. Etsuko và O-Haru đi cùng em, còn cậu Itakura thì ngày nào cũng đến.”

“Bộ anh phải chịu trách nhiệm sao?”

“Ý em không phải vậy. Em chỉ thắc mắc là anh có để ý thấy gì không.”

“Anh đâu có nghĩ gì. Từ trước trận lụt thì anh chỉ thấy anh ta hơi suồng sã thôi.”

“Nhưng với ai anh ta chẳng thế, đâu phải mỗi bé Út.”

“Có thể.”

“Trong trận lụt, anh ta thế nào?”

“Đáng phục lắm. Gì cũng lăn xả vào. Có lẽ cô Út rất cảm kích.”

“Nhưng bộ con bé không thấy anh ta rất hạ lưu sao? Em không hiểu nổi con bé. Nó cao hứng bảo em rằng anh ta tốt thế này thế nọ. Hồi nhỏ nó ít giao du, lớn lên lại quá cả tin. Anh ta đã xoay sở để tiếp cận con bé.”

“Con bé biết nó làm gì chứ. Có thể anh ta ăn thô nói tục những con bé nhìn là biết có thể trông cậy được, đó gọi là chủ nghĩa thực dụng.”

“Con bé cũng nói mình theo chủ nghĩa thực dụng.”

“Cũng là một quan điểm.”

“Không được! Bộ anh nghĩ cô Út nên lấy anh ta sao?”

“Không nhất thiết. Nhưng tốt chán so với Okubata.”

“Em nghĩ ngược lại.”

Và thế là Sachiko ngạc nhiên phát hiện ra rằng chị và chồng trái ý nhau. Chịu ảnh hưởng của Teinosuke mà chị bắt đầu ghét bỏ Okubata, và ngay lúc này chị cũng không ưng gì cậu ta, song khi đặt lên bàn cân với Itakura, chị lại thấy cậu ta thật đáng thương. Mặc dù Okubata là ví dụ điển hình của cậu ấm được nuông chiều, vô tích sự, nhìn một cái đã đủ biết là loại phù phiếm và nông cạn thì cậu ta với Taeko vẫn là thanh mai trúc mã, lại xuất thân danh gia vọng tộc ở Semba. Cậu ta là một người cùng đẳng cấp. Sachiko có thể lường được những khó khăn to lớn nếu em gái lấy cậu ta, song chí ít trước mắt họ không phải lo ngại dư luận nghĩ gì. Mặt khác nếu con bé lấy Itakura, nó sẽ bị khắp nơi cười chê. Okubata chẳng phải lựa chọn ưng ý, nhưng rõ ràng là xứng hơn Itakura và có thể tận dụng cậu ta làm vũ khí để xua đuổi Itakura.

Teinosuke thì phóng khoáng hơn. Anh nói, bỏ qua chuyện gia thế sang một bên thì Okubata chẳng hơn được Itakura một điểm nào. Cô Út đúng đấy. Phẩm chất một người chồng phải có là tình yêu, sức khỏe, khả năng cáng đáng gia đình, thành ra nếu Itakura đáp ứng cả ba điều kiện thì cần gì phải lo về gia thế? Bản thân Teinosuke không hứng thú với Itakura lắm mà chỉ ưng anh ta hơn Okubata thôi, vả lại biết tỏng nhà chính sẽ không bao giờ chấp nhận nên anh cũng không mặn mà về phe cô Út. Nhưng con bé đâu phải người có thể lấy chồng theo cách truyền thống, nên để con bé thuận theo người nào thì lấy người ấy. Cô Út hiểu bản thân mình rõ nhất, nên vợ chồng mình càng phải cẩn thận khi can thiệp. Yukiko thì khác, con bé không thể tự làm được việc gì. Vợ chồng mình phải gánh vác mọi việc giúp Yukiko. Chúng mình nên tìm chồng cho con bé, và đảm bảo người đó xuất thân từ gia đình có bề thế, tiền bạc. Chứ cô Út dẫu sao vẫn có thể tự lo sinh kế mà.

Teinosuke nêu quan điểm rõ ràng, song những điều anh nói chỉ là riêng với Sachiko mà thôi. Anh không muốn Sachiko thống báo cho nhà chính quan điểm của mình. Anh muốn đứng ngoài cuộc.

“Tại sao lại thế?”

“Con bé phức tạp lắm,” anh lẩm bẩm. “Có nhiều chuyện anh chưa biết hết được.”

“Quả là thế. Em đã bênh nó đủ đường, đến mức để cho chính mình bị hiểu nhầm, mà bây giờ con bé lại đối đầu với em...”

“Đó là điều làm cô Út thú vị.”

“Nhẽ ra Út nên nói em sớm hơn. Nhưng nó lại dối em. Lần này em giận nó, giận thực sự đấy!”

Sachiko khi khóc trông hờn dỗi như một đứa trẻ được chiều quá hóa hư. Hai má ửng đỏ và những giọt nước mắt giận giữ lúc nào cũng làm Teinosuke nghĩ đến việc đã bao lâu rồi vợ mình chưa cãi cọ với hai em gái.

Nam Tử (dịch)
Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 19 tháng 11 năm 2025

« Lùi
Tiến »