Nước mắt chảy dài trên má, Taeko thỉnh thoảng lại khịt mũi, nhưng cho đến lúc này cô đã kể lại câu chuyện của mình một cách rành mạch và điềm tĩnh. Giọng Taeko trở nên nặng nề khi hai chị em chuyển sang câu hỏi về quan hệ giữa cô và Itakura. Câu trả lời của Taeko cho câu hỏi của Sachiko chỉ giới hạn ở việc khẳng định hoặc phủ định, Sachiko buộc lòng tự điền vào chỗ trống. Đây là câu chuyện Sachiko chắp nối được.
Theo mọi bề, Itakura dường như đều tương phản với Okubata theo hướng tốt. Mặc dù cười cợt phía nhà chính nhưng Taeko không phải không màng đến đến gia cảnh và địa vị. Cô đã cố kìm nén, nhưng trái tim đã chống lại đầu óc bảo thủ. Cô không phải người dễ đánh mất lý trí bất kể trong hoạn nạn, và ngay cả khi phải lòng Itakura cô cũng không hề mù quáng trước khuyết điểm của anh. Cụ thể là vì dở dang với Okubata, nên cô muốn nhìn về tương lai xa và đo đếm thiệt hơn, sau khi đã cân nhắc khách quan nhất có thể, cô kết luận chỉ có lấy Itakura mới đem lại cho cô hạnh phúc. Sachiko sững sờ, chị đã đoán ra được phần nhiều sự thật nhưng còn chưa nghĩ đến việc em gái muốn lấy người thanh niên này. Tuy nhiên, Taeko đã đưa những khiếm khuyết của anh vào tính toán của mình: anh là người ít học, khởi nghiệp từ vị trí học việc, xuất thân từ một gia đình làm tá điền ở tỉnh Okayama, và anh mang tác phong thô lỗ của dân di cư sang Mỹ trở về. Taeko nói tất cả đều là sự thực, nhưng với tư cách đàn ông, Itakura xếp trên cậu ấm lắm tiền Okubata mấy bậc. Anh ấy là người kiên cường mạnh mẽ, lại không ngại lao vào lửa nếu cần thiết. Và tuyệt vời hơn cả, anh nuôi được chính mình và em gái khác một trời một vực so với gã đàn ông chỉ biết ngửa tay xin mẹ, xin anh. Không xu dính túi trôi dạt đến Mỹ, anh tự mình phấn đấu học nghề mà không có sự giúp đỡ của ai, mà nghề nhiếp ảnh nghệ thuật đòi hỏi không ít trí thông minh. Dù không được đào tạo chính quy, nhưng anh có trí tuệ và sự nhạy cảm của riêng mình. Taeko khám phá ra rằng anh là người ham học hơn nhiều so với Okubata sở hữu tấm bằng đại học. Gia thế, tài sản và bằng cấp đã không còn hấp dẫn cô nữa, chỉ Okubata thôi đã đủ cho cô thấy những thứ ấy vô dụng thế nào. Bây giờ cô sống thực dụng rồi. Cô chỉ yêu cầu chồng mình thỏa mãn ba điều kiện bắt buộc: thể chất khỏe mạnh, công ăn việc làm, và sẵn sàng hy sinh tính mạng vì cô. ỞItakura cả ba điều kiện đều đáp ứng và còn có một lợi thế nữa: với ba ông anh làm ruộng, anh không bị ràng buộc trách nhiệm với gia đình. (Cô em trong nhà cho anh sẽ về quê ở sau khi anh lấy vợ. Cô sẽ có trọn tình cảm của anh cho mình. Vị thế của cô sẽ dễ dàng hơn là đi làm vợ một cậu ấm thuộc dòng họ lâu đời nhất, giàu sang nhất nhì thiên hạ.
Qua hành vi của Itakura, dễ thấy anh đã tinh ý đoán biết được tình cảm của cô. Nhưng Taeko mới chỉ bày tỏ gần đây. Năm ngoái, đầu tháng Chín khi Sachiko còn ở Tokyo và mối nghi ngờ của Okubata bắt buộc Taeko và Itakura phải dè chừng, đôi trẻ đã tranh luận xem nên làm gì và Taeko lúc ấy mới lần đầu bày tỏ. Và thế là Okubata đã đẩy hai người lại với nhau thành công. Khi nghe Taeko đề nghị cưới mình, Itakura dường như không tin vào tai anh nữa - có thể anh ra vẻ mà có thể anh cũng thực sự bất ngờ. Anh nói không dám mơ đến một điều may mắn nhường này, cần phải suy nghĩ thêm hai, ba hôm nữa. Ẩn sau sự ngạc nhiên và do dự của anh dường như có một dòng chảy khác: anh đã gặp may, việc cân nhắc thiệt hơn nào có nghĩa lí gì. Nhưng cô Út có khẳng định là sẽ không hối hận với quyết định của mình không? Itakura nói bản thân anh sẽ không thể nào nhìn mặt gia đình Okubata, và cô Út sẽ bị nhà chính, mà có khi cả nhà nhánh tẩy chay nữa. Họ sẽ bị hiểu lầm, thậm chí bị từ mặt. Anh có thể đương đầu vượt qua chuyện ấy nhưng còn cô Út? Người ta sẽ nói anh xảo trá dụ dỗ cô tiểu thư Makioka. Nhưng nói chung, kẻ nào đàm tiếu thì Itakura cũng không để tâm, chỉ có những lời chửi mắng của cậu Kei là khó lòng chịu đựng. Rồi Itakura đổi giọng: đằng nào cậu Kei cũng không thông cảm, vả lại chính ông chủ (cha cậu Kei), bà chủ (mẹ cậu Kei) và cậu cả (anh trai cậu Kei) là những người mà Itakura mắc nợ. Cậu Kei chỉ là con thứ, anh chẳng nợ nần trực tiếp gì cậu ta. Cậu Kei có tức giận cỡ nào thì bà chủ và cậu cả có khi còn biết ơn Itakura ấy chứ. Vả lại, không chừng họ vẫn phản đối việc cậu Kei lấy cô Út. Itakura nghi ngờ đó mới là sự thực dù cho cậu Kei không nói gì. Và thế là, trong lúc ra điều lưỡng lự, Itakura đã tính chấp nhận lời đề nghị của Taeko.
Họ đã lên kế hoạch rất chi tiết: tạm thời sẽ tuyệt đối giữ bí mật đính ước của hai người, vấn đề cần giải quyết ngay là làm thế nào phá bỏ đính ước của Taeko và Okubata, không nên làm gì quá liều lĩnh mà phải từ từ và thận trọng, nếu có thể thì cố gắng khiến cho Okubata tự ruồng rẫy Taeko. Đối với Taeko, nước đi khôn ngoan nhất là ra nước ngoài, cuộc hôn nhân của họ có thể bị hoãn lại hai hoặc ba năm, và trong lúc đó, hai người có thể lo liệu đối phó với việc cắt trợ cấp kinh tế, Taeko phải xúc tiến học may lúc này là hợp lý. Thế rồi bỗng dưng sự phản đối của nhà chính và việc cô Tamaki thay đổi kế hoạch khiến Taeko không thể xuất ngoại nữa. Trong khi đó Okubata cứ lẽo đẽo theo cô, cô tin là một phần để chọc tức Itakura. Chừng nào cô còn ở Nhật, cậu ta sẽ không bao giờ hủy đính ước. Giả thử cô có thể gửi một lá thư từ Paris, nhất mực đòi Okubata trả tự do và giữ khoảng cách với cậu ta một thời gian, thì cậu ta sẽ phải chấp nhận việc đã rồi. Nay Okubata thành ra khó chơi hơn bao giờ hết. Kết luận rằng Taeko ở lại Nhật vì mình, cậu ta sẽ càng đeo bám Cô sát sao hơn. Ở một đất nước xa xôi, cô có thể chịu đựng việc xa Itakura trong sáu tháng hay một năm, nhưng với anh ngay bên cạnh mà lại vướng Okubata bám riết, Taeko càng thấy mình không thể sống thiếu Itakura được. Không còn cách nào khác rồi. Vì ngày càng khó lòng đánh lừa người đời và Okubata, thà rằng họ cứ đối diện với khó khăn và lấy nhau càng sớm càng tốt. Chỉ có hai lý do để lưỡng lự: họ chưa hoàn toàn sẵn sàng tự lập và Taeko, dù đã chuẩn bị cho cảnh gia đình từ mặt, vẫn e sợ vụ này làm liên lụy đến Yukiko. Cô muốn đợi đến khi Yukiko có nơi có chốn đã.
“Vậy hai đứa mới đính ước thôi hả? Chưa làm gì xa hơn chứ?”
“Tụi em chưa đi xa hơn.”
“Có nói thật với chị không?”
“Ngoài đính ước ra thì không còn gì mà.”
“Em có thể cân nhắc thêm một thời gian trước khi hành động được chứ?”
Taeko không trả lời.
“Thôi đi Út. Anh chị sao dám nhìn mặt ai, nhất là cánh nhà Tokyo?” Sachiko hỏi bằng giọng chói tai và kích động. Chị thấy một cái hố đen mở ra trước mắt. Taeko bình tĩnh đến kì lạ.