Chọn một ngày cuối tuần giữa tháng Tư, Teinosuke, ba chị em Makioka và bé Etsuke lại lên đường hành hương về Kyoto như mọi năm. Trên chuyến tàu chiều về, Etsuko đột ngột sốt cao. Cô bé đã than mệt nguyên cả tuần, lúc ở Kyoto bé không còn nhí nhảnh như ngày thường và khi mọi người về tới nhà thì mới phát hiện bé đã sốt đến bốn mươi độ. Gia đình ngay lập tức gọi bác sĩ Kushida, ông nghi ngờ cô bé bị sốt phát ban và nói sẽ quay lại. Sáng hôm sau ông nói như đinh đóng cột, một trong các triệu chứng của sốt phát ban là mặt đỏ ửng chỉ trừ khu vực quanh miệng và đề nghị đưa cô bé đi cách ly. Nhưng Etsuko ghét bệnh viện kinh khủng, và bệnh tuy có lây nhưng thường không lây sang người lớn, hiếm khi hai người trong một nhà bị sốt phát ban cùng một lúc, nên bác sĩ cuối cùng đồng ý cho cô bé chữa trị tại gia, miễn là ở trong buồng riêng biệt. Rất may thư phòng của Teinosuke tách biệt khỏi nhà chính. Mặc chồng ngăn cản, Sachiko bắt Teinosuke phải về gian nhà chính và biến thư phòng của anh, gồm một buồng và gian nhỏ bên ngoài, thành phòng bệnh cho Etsuko. Bên cạnh máy sưởi điện và bếp gas, căn phòng còn được lắp đặt thêm bồn rửa để phục vụ việc nấu những món đơn giản, bốn, năm năm trước Sachiko cũng từng phải lánh vào đó vì cúm nặng. Teinosuke đã dời bàn làm việc, vài giá sách và tủ vào căn phòng ngủ chính trên tầng hai. Sau khi anh dọn dẹp tất cả những vật dụng có thể gây chướng ngại, Etsuko chuyển vào phòng này cùng cô bảo mẫu, và thư phòng với nhà chính trở nên tách biệt hẳn nhau. Nhưng dĩ nhiên không cách ly hoàn toàn, vẫn phải có người tiếp tế thức ăn và làm công tác liên lạc. Những cô giúp việc phụ trách nấu nướng phải tránh xa người bệnh nên ban đầu công tác liên lạc được giao cho O-Haru, cô nàng chẳng sợ lây bệnh và thích xông xáo, nhưng sự dũng cảm của cô cũng có nhược điểm. Sau hai, ba ngày, Yukiko chỉ ra rằng cái thói coi thường việc sát trùng và vô tự động chạm Etsuko lẫn tất tật mọi thứ trong nhà của O-Haru sẽ gây truyền nhiễm. Vì vậy Yukiko thay thế O-Haru, cô đã có đủ kinh nghiệm để cực kì thận trọng, và cũng can đảm không kém. Mọi việc Yukiko đều không để cho người giúp việc động tới. Cô tự nấu, tự dọn đồ ăn, tự rửa chén bát, trong suốt tuần Etsuko sốt cao nhất, hầu như cô không ngủ, cô và cô bảo mẫu thay nhau đổ nước đá trong túi chườm hai giờ một lần.
Etsuko đã có tiến triển và bắt đầu hạ sốt. Nhưng bác sĩ Kushida nói kể cả như vậy thì cũng phải mất bốn, năm mươi ngày những nốt ban đỏ mới đóng vảy, tróc ra và hoàn toàn bình phục. Yukiko định về Tokyo ít lâu sau khi đi chơi Kyoto trước đó, giờ đã quyết định ở lại. Sau khi gửi thư giải thích và nhờ gửi thêm quần áo, cô hết sức vui vẻ khi được ở lại Ashiya, kể cả khi điều đó có nghĩa là cô phải cáng đáng công việc của một y tá. Cô nghiêm cấm mọi người ra vào thư phòng. Sachiko cũng bị ra lệnh cách ly với em gái (vì Yukiko nói chị lúc nào cũng dễ lây bệnh nhất) thành thử Sachiko rỗi rãi quá, thế là Yukiko đề nghị chị cứ đi xem hát cả ngày, không cần lo lắng về Etsuko đâu. Lời đề nghị cũng rất hợp lí, kép Kikugoro đang lưu diễn ở Osaka, múa một trong những vai tuồng Sachiko yêu thích, trước đó Sachiko những tưởng tháng này chẳng có sự cố gì bó buộc thì bé Etsuko lại lăn ra ốm. Song có thèm xem Kikugoro đến mức nào, chị cũng không thể vô tư để mặc con gái sốt phát ban ở nhà. Chị đành tự hài lòng với một bản ghi âm trên đĩa than phần nhạc đệm vở tuồng yêu thích. Chị bảo cô Út lần này nên đi một mình, và có vẻ Taeko đã lẳng lặng đến nhà hát.
Trong khi đó, Etsuko rất chán chường. Cô bé nằm cả ngày nghe nhạc, và chẳng mấy chốc ông người Thụy Sĩ mới chuyển vào ngôi nhà cũ của gia đình Stolz than phiền. Ông là một người khá khó tính. Tháng trước nhà Makioka bị yêu cầu phải giải quyết vấn đề chó sủa. Yêu cầu được chuyển tới qua ông Sato, chủ nhân của ngôi nhà cho thuê nọ và sống cách gia đình Sachiko hai nhà. Cô hầu gái gia đình Sato gửi một tờ giấy ghi hai, ba dòng tiếng Anh từ ông người Thụy Sĩ. Tờ giấy về vụ con chó viết như sau:
ÔNG SATO THÂN MẾN,
Tôi rất xin lỗi nhưng tôi buộc phải phiền đến ông vì con chó nhà hàng xóm. Đêm nào tôi cũng mất ngủ vì tiếng sủa. Kính nhờ ông có lời lưu ý chủ nhà.
Về tiếng máy hát thì thế này:
ÔNG SATO THÂN MẾN,
Tôi rất xin lỗi nhưng lần này tôi buộc phải phiền đến ông vì cái máy hát. Nhà hàng xóm cứ mở máy hát từ sáng đến đêm, thực sự rất khó chịu. Tôi hết lòng mang ơn nếu ông có thể nhắc nhở và yêu cầu họ vặn nhỏ tiếng lại.
Người giúp việc của gia đình Sato chuyển lời nhắn đến với nụ cười vẻ nhận lỗi: “Chúng tôi nhận được cái này từ ông Bosch, trộm nghĩ nên chuyển ông bà xem.” Con chó Johnny chỉ có một hay hai lần sủa suốt đêm, nên nhà Makioka cũng kệ không để ý. Nhưng vụ máy hát là chuyện khác. Phòng bệnh của Etsuko có hàng rào cao để bên ngoài không dòm vào được thay vì lưới mắt cáo, nhưng nó lại gần nhà hàng xóm hơn ngôi nhà chính và Teinosuke ngày trước luôn bị tiếng ồn của Rosemarie và Peter quấy rầy. Vậy thì tiếng máy hát khiến ông Thụy Sĩ nhạy cảm kia khó chịu là đương nhiên.
Qua những lời than phiền này cũng có thể đoán được ông Bosch thỉnh thoảng có về Ashiya, song không ai trong gia đình Makioka biết mặt mũi ông này ra sao cả. Ông Stolz và vợ con thường xuất hiện trên ban công và ở sân sau, gia đình Makioka thỉnh thoảng thấy bóng bà Bosch nhưng chưa thấy ông Bosch bao giờ. Giờ họ dựng một cái hàng rào ván gỗ quanh ban công, đủ cao để che khuất người ngồi phía trong. Rõ ràng ông Bosch không muốn bị nhìn thấy và hiển nhiên ông ta là một gã lập dị hạng nhất. Theo như cô giúp việc nhà Sato, ông ta là loại người ốm yếu, bồn chồn, bị chứng mất ngủ hành hạ. Một hôm có thám tử tư xuất hiện ở gia đình Makioka, nói rằng có người nghi ngờ ông này không phải người Thụy Sĩ, và cũng có những dấu hiệu khả nghi cho thấy ông ta có thể tham gia vào các hoạt động phạm pháp nào đó. Nếu gia đình Makioka thấy có gì lạ, phải lập tức báo cảnh sát ngay. Với người chồng xuất thân mờ ám lúc nào cũng vắng nhà và một người vợ hình như lai Tàu, xem ra nghi ngờ cũng có cơ sở. Ông thám tử bổ sung rằng cô vợ CÓ vẻ không phải là vợ thật. Ông Bosch chỉ sống với cô ta tạm thời. Quốc tịch của cô ả cũng khuất tất. Người Nhật nhìn sẽ đoán cô ả người Trung Quốc, nhưng cô ta cứ khẳng định là mình sinh ra ở miền Nam nước Nhật, không nói chính xác ở đâu. Có lần Sachiko đến thăm nhà, để ý thấy nội thất là gỗ đàn hương Trung Quốc. Vì vậy, có vẻ như cô ta là người Trung Quốc và muốn che giấu điều đó. Dù sao, cô ả là một người đàn bà có sức hút, mang nét ma mị phương Đông lẫn gợi cảm phương Tây. Cô ả gợi nhớ đến Anna May Wong, minh tinh Hollywood một thời, là con lai Trung-Pháp. Dáng vẻ cô ta còn có cái gì đó rất đặc trưng, hẳn sẽ thu hút những người Âu nhất định. Có lắm thời gian rảnh trong lúc chồng vắng nhà, cô ta thường bảo người giúp việc qua hỏi thăm Sachiko và mời đến chơi, hoặc có khi chạm mặt Sachiko trên phố cô ta sẽ mời chị ghé nhà, nhưng sau khi nghe thám tử trình bày, Sachiko nghĩ nên giữ khoảng cách thì hơn.
O-Haru giận lắm. Chẳng nhẽ cô chủ bị ốm cũng không được mở máy hát sao? Bộ ông ngoại quốc đó không biết thế nào là tình làng nghĩa xóm à? Teinosuke trả lời rằng nếu ông Bosch là kẻ quá lập dị thì đành chịu, với lại đất nước đang lâm nguy, cứ bật máy hát eo éo từ sáng tinh mơ cũng không hay. Thế là Etsuko đành chơi bài cho đỡ chán. Nhưng Yukiko không cho, cô bảo khi bệnh nhân đang hồi phục, vết thương đóng vảy tróc ra là lúc dễ lây nhiễm nhất. Etsuko khéo lại lây bệnh cho những người chơi bài với cô bé, cụ thể là O-Haru và cô bảo mẫu Mito. Cô bảo mẫu được Etsuko đặt cho tên ấy vì trông giống diễn viên Mito Mitsuko, cô này đã từng bị sốt phát ban và có miễn dịch, còn O-Haru thì bảo mình bị lây cũng chẳng sao. Không như các cô giúp việc khác, O-Haru ăn đồ ăn thừa Etsuko bỏ lại chẳng hạn như món cá tráp, vì chỉ mỗi dịp này cô nàng mới được ăn món ấy. Ban đầu Yukiko cấm O-Haru vào phòng bệnh, nhưng chẳng mấy chốc Etsuko lại buồn chán, Mito nói luôn là ngay cả khi không áp dụng những biện pháp phòng ngừa nghiêm ngặt như thế thì khả năng lây nhiễm vẫn rất thấp. Những lời trách mắng của Yukiko mất tác dụng và O-Haru ở lì trong phòng bệnh suốt ngày. Tệ hơn nữa, hai cô nàng O-Haru và Mito đều thích tóm lấy tay, chân Etsuko mà bóc vảy phát ban. Xem bóc được bao nhiêu nhá, một trong hai cô nói, giữ một đầu vảy và kéo ra. O-Haru tập hợp chỗ vảy da ấy đem lên nhà chính khoe: “Nhìn da cô chủ bị tróc ra nè!” khiến các cô giúp việc khác phát gớm, nhưng rồi dần dần họ cũng lì luôn.
Đầu tháng Năm, khi Etsuko đã hồi phục kha khá, Taeko tuyên bố sẽ lên Tokyo. Cô không thể ăn ngon ngủ yên cho đến lúc làm ra nhẽ với anh rể vụ tiền nong. Nói thật cô đã từ bỏ kế hoạch xuất ngoại và cũng chẳng vội lấy chồng, cô đã có kế hoạch khác. Được thừa kế từng nào, Taeko phải có ngay từng đó. Có thể ông anh rể không muốn đưa tiền, thế thì được lắm, cô sẽ làm cho anh rể suy nghĩ lại. Taeko không có ý định làm gì khiến Sachiko hay Yukiko mất mặt, cô muốn giải quyết vấn đề một cách hòa bình, hi vọng các chị không lo lắng. Chẳng có lý do gì cô phải đi ngay tháng này, nhưng bất chợt cô muốn đi, bởi cô nhận ra mình có thể ở ngôi nhà ở Tokyo thoải mái nhất trong lúc Yukiko không Có mặt. Cô không định trú lại lâu trong ngôi nhà chật chội với những đứa trẻ con to mồm đó, xong việc sẽ về ngay lập tức. Xem kabuki cũng được nhưng Taeko vừa xem Kikugoro mới đây thôi, có lẽ bỏ qua mấy vở tháng này cũng không sao.
Sachiko hỏi Taeko định nói chuyện với ai, và cái “kế hoạch” mà Taeko nói đến là gì. Taeko sợ hai chị liên minh chống lại mình nên không trả lời ngay. Rốt cuộc, cô bóng gió là định mở lời với Tsuruko trước, nếu thương lượng với chị cả mà không nên Cơm cháo gì, thì chẳng ngại nói thẳng với Tatsuo luôn. Dẫu vậy, Sachiko đã gợi mở được kha khá từ cô em kín miệng, và chị luận ra rằng Taeko hi vọng với sự ủng hộ của cô Tamaki, có thể gom góp mở được một tiệm may nhỏ, nhưng chị vẫn chưa rõ cái “kế hoạch” ấy đầu cua tai nheo ra sao. Sachiko cho rằng nếu để mở tiệm may thì còn khuya mới lấy được tiền. Tatsuo nhất quyết chỉ trả tiền cho một đám cưới anh ta chấp thuận chứ không gì khác, và anh ta cực lực phản đối việc Taeko trở thành một người đàn bà lao động. Nhưng cũng có cơ hội mong manh để Taeko thành công nếu con bé công kích trực diện Tatsuo. Anh rể hơi nhát, hồi trẻ anh ta đã bị các em bắt nạt, với lại vị trí vững chắc anh ta có được sẽ dễ sụp đổ nếu bị phản kháng, biết đâu Taeko thử bắt nạt anh ta một tí lại nên chuyện. Xem ra cô Út đã nhìn thấy cơ hội của mình. Tatsuo có thể cố gắng lành tránh nhưng Taeko đã sẵn sàng ở lại Tokyo đến khi tóm được anh ta.
Sachiko rất lo. Phải chăng Taeko đã cố ý chọn một thời điểm mà không người chị nào có thể kèm được con bé? Nó nói chỉ muốn giải quyết một cách hòa bình, nhưng biết đâu đã quyết tâm vạch mặt chỉ tên Tatsuo ngay cả khi có nguy cơ bị đuổi khỏi gia đình? Nếu vậy, con bé sẽ không muốn Sachiko hay Yukiko đi cùng. Có thể Sachiko đang lo hão nhưng ai mà biết được một phút bốc đồng có thể gây ra những gì. Tatsuo khéo sẽ suy diễn rằng Sachiko cố ý gửi Taeko lên để làm khó dễ anh ta. Anh ta có thể cảm thấy Sachiko lùi ra sau vì không muốn tham gia tranh luận, nhưng mặt khác, chẳng thể phủ nhận khả năng anh ta cho rằng Sachiko cố ý tọa sơn quan hổ đấu, dồn anh ta vào chỗ kẹt. Và Sachiko cũng rơi vào thế khó nếu Tsuruko nhìn nhận theo hướng kết tội chị - chất vấn tại sao không ngăn Taeko lại, tại sao lại đẩy Taeko lên đây gây gổ với anh chị. Nhưng nếu Sachiko bỏ con gái lại với Yukiko và lên Tokyo, chị sẽ mắc kẹt giữa hai phe trong cuộc chiến tiền nong, và tệ hơn nữa, trong lòng Sachiko cũng không biết mình phải đứng về phía nào. Yukiko nói, không còn nghi ngờ gì nữa, Itakura là kẻ đứng sau “kế hoạch” của cô Út. Tiệm may chỉ là cái cớ, và một khi có tiền cô Út sẽ thay đổi kế hoạch. Bề ngoài khôn ranh thế chứ cô Út vẫn quá đơn giản. Tiền sẽ được sử dụng theo mục đích mà Itakura thấy phù hợp. Vì vậy, cô Út không nên được hưởng một xu cho đến khi cắt đứt với Itakura. Yukiko đã nói thế và lý luận của cô có cơ sở. Tuy nhiên Sachiko vẫn có lý do để đứng ngoài cuộc. Chị rất khổ tâm, dường như cô Út đã cố tình bất chấp mọi sự khuyên bảo, nằng nặc đòi cưới Itakura bằng được và khi nghĩ đến quyết tâm sống tự lập của Taeko, chị cảm thấy mình bất lực. Taeko chọn dùng khoản tiền theo cách nào thì cũng là vì mục đích sống tự lập, và quả thực Taeko có thể làm được việc ấy. Nếu Tatsuo thực sự được ủy thác món tiền dành cho Taeko, thì tiền nên được trả cho Taeko. Sachiko sẽ mắc kẹt trong cuộc chiến tiền bạc này bất kể có muốn hay không. Thậm chí chị có thể bị buộc phải về phe nhà chính. Thật lòng mà nói chị không thể tuyên bố mình có can đảm và quyết tâm đứng về phía Taeko, chống lại vợ chồng Tsuruko.