Mong Manh Hoa Tuyết

Lượt đọc: 1841 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
QUYỂN TRUNG – 32

Yukiko phản đối hoàn toàn việc cho Taeko đi một mình. Cô bảo, chị Sachiko chẳng có lý lẽ gì để mà ở lại. Bản thân em có thể chăm sóc Etsuko và quán xuyến nhà cửa. Chị Sachiko không cần phải lo. Chị với Taeko thích ở đó bao lâu cũng được, không cần về vội làm gì. Taeko có vẻ hơi phật ý khi nghe đến dự định của Sachiko. Sachiko giải thích là chị đi cùng vì lo mấy người trên Tokyo suy diễn chứ không hề muốn can thiệp. Taeko cứ tự do chất vấn ai cũng được. Tatsuo và Tsuruko có cầu Sachiko lên tiếng thì chị cũng không muốn nói. Nếu bất đắc dĩ phải lên tiếng thì Sachiko sẽ hoàn toàn đứng trung lập. Chị sẽ không làm gì gây bất lợi cho cô Út. Sachiko viết thư cho Tsuruko, mô tả chung chung những mục tiêu của Taeko và thêm vào rằng mình không muốn đưa ra ý kiến vì cô Út có vẻ không thích như vậy.

Sachiko lại ở nhà trọ Hamaya, còn Taeko, để tránh gây ấn tượng là hai chị em thông đồng với nhau, đã quyết định ở nhà Shibuya ít nhất cho đến khi xong việc. Hai chị em rời Osaka trên tàu Chim Én và tối hôm ấy Sachiko đưa Taeko đến nhà trọ Hamaya. Tại đó, chị gọi điện cho Tsuruko bảo muốn đưa cô Út lên Shibuya ngay để gặp chị, nhưng em đang mệt quá mà Út lại không biết đường, không biết Terus có đi đón dì được không. Tsuruko bảo chị sẽ tự đến. Nếu Sachiko và Taeko chưa ăn gì thì ba chị em cùng ăn tối. Hẹn nhau đâu đó ở Ginza được chứ? Sachiko thấy mình thèm đi nhà hàng Lohmeyer hoặc New Grand, và chính chị lại là người chỉ đường cho chị cả, người đã sống ở Tokyo lâu hơn, đến nhà hàng Lohmeyer.

Sachiko và Taeko đi tắm rồi lên đường đếnGinza. Họ đến Lohmeyer và thấy Tsuruko đã ngồi ở một bàn. Chị nói rõ lần này sẽ trả tiền. Sachiko vốn rủng rỉnh chi tiêu hơn, theo thông lệ chị là người mời, song lần này Tsuruko quyết tâm làm bà chủ. Chị đặc biệt quan tâm đến Taeko. Chị cứ nhắc đi nhắc lại vẻ cáo lỗi là nhà quá nhỏ nên chỉ gọi được Yukiko lên, có lẽ đã gây hiểu nhầm là anh chị chỉ quý cô ba. Mặc dù đã bắng đi một thời gian nhưng quả thực anh chị có ý định sau đó gọi cả cô Út. Mỗi người làm một chai bia xong thì ba chị em đi dạo Ginza trong buổi tối đầu hè. Sachiko nói lời tạm biệt ở lối vào ga tàu.

Sachiko quyết định không lên Shibuya hai ngày trong khi trên ấy đang bàn bạc với nhau, và vì thế phải nghĩ cách giải trí giết thời gian. Chị kết luận rằng nên tới thăm mấy người bạn học cũ giờ đã lấy chồng đang sống tại Tokyo. Sáng hôm sau trong lúc đọc báo, chị nhận điện thoại từ Shibuya: Taeko muốn ghé nhà trọ. Con bé có việc gì cần bàn chăng? Không chỉ là đang chán thôi. Vậy Út định làm gì? Cô Út trình bày lại cho chị cả vào sáng hôm đó nhưng anh rể quá bận, tạm thời chưa thể làm được gì. Taeko nghĩ đến chỗ Sachiko sẽ vui hơn. Sachiko đáp rằng chị sắp đi gặp bạn ở Aoyama, tối mới về nên Taeko nên đến sau 5, 6 giờ chiều. Sachiko bị giữ lại ở Aoyama mãi và ăn tối tại đó. Khi về tới nhà trọ đã 7 giờ, Taeko xuất hiện ngay lập tức. Taeko đã chờ Teruo ở trường về, rồi hai dì cháu đi thăm đền Meiji. 5 giờ chiều hai người dừng lại ở nhà trọ thì Sachiko chưa về nên họ ngồi đợi, bấy giờ đã thấy hơi đói. Mặc dù người chủ nhà trọ đề nghị họ ăn tối những kí ức về món bia Đức quá sâu đậm nên Taeko lại kéo Teruo đến Lohmeyer. Lúc ấy cô vừa tiễn cậu cháu lên tàu điện ngầm (và hình như đã sắp xếp để sang ở nhà trọ Hamaya luôn). Từ lời kể của Taeko, thấy rõ gia đình ở Shibuya đã tiếp đãi cô rất nồng hậu. Anh rể sáng sớm đi làm, cứ hối cô ở đây chịu khó tận hưởng Tokyo đi. Nhà tuy hơi chật nhưng không có Yukiko thì có thể dễ dàng sắp phòng riêng cho Taeko. Bản thân anh lúc này đang bận nhưng đợi chừng năm, sáu hôm nữa anh sẽ dành thời gian đưa cô đi chơi bất cứ nơi nào cô muốn. Dĩ nhiên là anh có thời gian nghỉ trưa. Nếu Taeko đến tòa nhà Marunouchi buổi trưa thì họ có thể đi ăn. Anh sẽ đặt vé xem tuồng kabuki, mấy hôm nữa ba chị em có thể đến nhà hát. Nói chung, anh rể quá tận tình khiến cô ít nhiều không thoải mái. Cô nghĩ mãi không nhớ ra đã bao giờ được đối xử nồng hậu hơn thế này. Sau khi Tatsuo và bọn trẻ ra khỏi nhà, Taeko nói chuyện với chị cả chừng một tiếng gì đó, thảo luận chi tiết vào việc của cá nhân cô. Tsuruko lắng nghe chăm chú, không có dấu hiệu bất bình và trả lời rằng chị không biết Tatsuo sẽ nói gì. Anh ấy đang bận chốt sổ sách ở ngân hàng, tối nào cũng về muộn, chuyện này phải gác lại đến tuần sau. Lúc đó mọi người sẽ có thời gian cân nhắc, giờ thì Taeko cứ tùy ý rong chơi. Đây là lần đầu dì Út lên Tokyo chơi sau một thời gian dài nên cháu Teruo sẽ dẫn dì đi quanh thành phố, hoặc Sachiko chắc cũng đang chán, vậy Taeko qua đằng nhà trọ xem sao? Taeko nói không biết kết cục sẽ thế nào nhưng đã để mọi việc cho Tsuruko xử lí.

Hôm trước núi Phú Sĩ còn bị mây che kín. Taeko cả cười, bảo là điềm không tốt đối với công chuyện của mình. Taeko hãy còn chưa chắc chắn và đang cực kì nghi ngờ trò dỗ ngọt của anh chị, nhưng dẫu có khẳng định lập trường trước những lời đường mật kia, cô hiển nhiên không mảy may khó chịu khi được chào đón nồng nhiệt như vậy.

Đêm trước, khi chỉ có một mình trên lầu quan trọ, Sachiko cô đơn hơn cả một khách trọ lẻ loi và không thể ngủ được. Phải ở Tokyo đến năm, sáu ngày nữa thì chị quả thực rất nản lòng. Nay tình cờ căn phòng mười chiếu lại có hai chị em, Sachiko và Taeko nằm cạnh nhau lần đầu tiên trong suốt mấy năm trời. Ngày xưa ở Semba, mấy chị em thường ngủ cùng nhau, mãi đến cái đêm trước ngày Sachiko lấy chồng. Chị không biết hồi mình còn bé tí thì sao, nhưng ít ra từ khi bắt đầu đi học, Sachiko đã ngủ trong cái buồng sáu chiếu trên tầng hai với hai em gái. Chỉ Tsuruko là có phòng riêng. Thỉnh thoảng, ba chị em chỉ trải hai cái nệm và phòng quá nhỏ. Sachiko và Taeko hiếm khi nằm cạnh nhau - Yukiko nằm giữa, dù trời ấm áp đến mấy thì lúc nào cô cũng chỉn chu trong bộ kimono ngay cả khi đi ngủ. Sachiko gần như có thể nhìn thấy bóng dáng gầy gò, mỏng manh vẫn ngay ngắn nằm chen giữa cô và Taeko.

Như thời con gái, hai chị em vô tư nói chuyện tán gẫu trước khi ra khỏi giường vào buổi sáng.

“Hôm nay định làm gì hả Út?”

“Em chưa có kế hoạch nào.”

“Có muốn đi xem cái gì không?”

“Ai cũng bảo Tokyo có cái này cái kia, nhưng em chẳng thực sự muốn đi xem gì cả.”

“Chúng mình, cả chị và em, thuộc về Osaka. Nhà hàng Lohmeyer hôm qua ăn uống ra sao?”

“Tụi em ăn món khác, thịt bê nướng.”

“Teruo có thích không?”

“Trong lúc tụi em đang ăn thì có một cậu bạn của thằng bé bước vào cùng bố mẹ, mấy người đó ngồi xuống chỗ bên kia phòng, đối diện tại em."

“Vậy hả?”

“Teruo ngượng chín mặt. Em hỏi nó sao vậy, nó nói cậu bạn kia không tin em là dì nó.”

“Chị cũng nghĩ vậy.”

“Cậu bồi bàn cứ nói như kiểu em với thằng bé là một cặp trai gái, còn há miệng nhìn em trân trân lúc em gọi bia. Hẳn anh chàng tưởng em là nữ sinh.”

“Mặc đồ Tây vào, nhìn em trẻ ngang Teruo ấy chứ. Chắc anh bồi bàn nghĩ em là đứa con gái lêu lổng ngổ ngáo.”

Ngay trước buổi trưa, có điện thoại gọi từ Shibuya báo rằng Tsuruko đã mua được vé kabuki cho ngày mai. Chẳng còn việc gì khác để làm, Sachiko và Taeko uống trà ở Ginza sau đó đi taxi một vòng quanh các tòa nhà chính phủ và đền Yasukuni.

“Nhìn cái họa tiết mũi tên có khắp nơi kìa.” Taeko nhận xét lúc đi ngang công viên Hibiya. “Em đếm được cả thảy bảy cái từ chỗ tiệm bánh Đức đến nhà hát Nippon đấy.”

“Nãy giờ ngồi đếm thôi hả?”

“Đấy, lại nữa. Cả ở kia nữa.” Taeko ngồi im lặng một lúc. “Nhìn mấy cậu học trò phổ thông vừa đi vừa đút tay túi quần kìa. Nguy hiểm quá. Em nhớ Có một trường cấp hai gần Osaka cấm học sinh không được mặc đồng phục có túi. Em thấy ý tưởng đó rất hay.”

Taeko lúc nào cũng già trước tuổi. Dù sao tuổi cô đã đủ lớn để người ta không phải giật mình trước những lời nhận xét như vậy nữa.

Sachiko gật đầu đồng tình.

Nam Tử (dịch)
Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 19 tháng 11 năm 2025

« Lùi
Tiến »