Rèm chuẩn bị kéo lên cho vở kịch cuối cùng của suất diễn ban ngày 18 , vở Chàng Matahei cà lăm. Mọi người ngưỡng mộ lắng nghe những cái tên được xướng trên loa. Tuồng kabuki thu hút đối tượng khán giả đa dạng đến từ mọi nơi: Ông X từ Nishinomiya, bà Y từ Shimonoseki, và có cả người nào đó đến từ Philippines. Chợt Taeko giơ ngón tay ra hiệu im lặng.
“Bà Makioka từ Ashiya.” Rõ rành rành: “Bà Makioka từ Ashiya, tỉnh Hyogo."
“Em ra xem họ cần gì đi Út.”
Taeko trở lại sau vài phút. Cô nhấc cái túi xách và khăn tay ren trên ghế lên. “Phiền chị qua đây em bảo cái này chút?” Sachiko theo em gái ra hành lang.
“Gì thế?”
“Có một cô hầu gái từ quán trọ đến.”
Được thông báo rằng có người đến tìm, Taeko đi ra cửa thì gặp một cô hầu gái từ quán trọ Hayama đang đợi. Cô gái nói giọng Osaka, bảo ở dưới Ashiya gọi điện lên. Bà chủ trọ không sắp xếp đến nhà hát kabuki được nên phải nhờ cô hầu gái đi chuyển lời trực tiếp. Vậy là có tin gì? Cô hầu bảo cô không nghe điện thoại nhưng theo bà chủ, thì có một người đang lâm bệnh nặng. Nhưng không phải là cô bé con. Người phụ nữ gọi điện thông báo nói đi nói lại, là không phải cô bé đang bị sốt phát ban, mà là người đang ở bệnh viện tai mũi họng Cơ - cô Út không hiểu cô nói gì cả. Rồi bà chủ hứa sẽ đưa tin đến nhà hát kabuki ngay lập tức. Bà chủ bảo ngoài ra còn có chuyện gì nữa không, thì đầu dây bên kia bảo Cô Út ít nhất nên về bằng tàu đêm, trước khi đi nhớ điện về.
“Có phải là Itakura không?”
Lúc ở trên tàu, Taeko đã nhắc đến chuyện Itakura bị đau tai năm, sáu ngày nay và đang ở bệnh viện Isogai ở Kobe. Nghe nói viêm tai giữa cần phải mổ, Itakura đã sắp lịch mổ tại ngày hôm trước. Ca mổ xem như thành công. Vì Taeko đã lên kế hoạch và Itakura đảm bảo với cô rằng không có gì phải lo lắng, cô đã quyết định không hoãn chuyến đi lại, và Itakura khỏe mạnh đến mức tưởng như chẳng có gì hạ gục được anh. Nhưng bệnh tái phát. Cuộc gọi là từ một cô gái ở Ashiya, người hầu gái bảo vậy. Có lẽ sau khi nói chuyện với em gái Itakura, Yukiko kết luận là mình nên làm gì đó. Viêm tai giữa không quá nghiêm trọng nếu được chữa kịp thời, có điều nếu phẫu thuật trễ thì sẽ nhiễm trùng lan đến ngực và đôi khi có thể gây tử vong. Nếu em gái Itakura thấy cần thiết phải gọi Yukiko thì hẳn mọi chuyện không ổn.
“Em sẽ làm gì hả Út?”
“Em về Hamaya, và rời khỏi đây càng sớm càng tốt.” Taeko khá bình tĩnh.
“Còn chị?”
“Chị cứ ở lại xem hết. Bỏ mặc chị Tsuruko thì chẳng ra làm sao.”
“Nhưng chị nên nói gì với chị ấy?”
“Gì cũng được miễn xuôi tai.”
“Em đã nói với chị ấy về Itakura chưa?”
“Chưa.” Tại ngưỡng cửa, Taeko khoác lên vai chiếc khăn quàng ren màu kem. “Nhưng nếu chị muốn thì cứ kể.” Cô chạy xuống cầu thang.
Cũng may cho Sachiko, màn đã được kéo và Tsuruko đang mải tập trung lên sân khấu. Khi ra khỏi đám đông sau đó, Tsuruko mới hỏi cô Út có chuyện gì.
“Có người bạn đến đón con bé ban nãy ạ.”
Sachiko tiễn chị cả đến tận Ginza. Trở về phòng trọ thì Taeko đã đi rồi. Bà chủ trọ đã đặt một vé nằm trên tàu đêm ấy và Taeko cầm vé chạy vội ra ga. Chị cũng đã gọi về Ashiya nhưng bà chủ trọ không nghe được cụ thể câu chuyện. Song Taeko đã nhờ bà chuyển lời cho Sachiko rằng, ngọn ngành chưa rõ thế nào nhưng có vẻ là Itakura đã bị nhiễm trùng sau mổ, đang cực kì đau đớn, và cô sẽ đi tàu thẳng đến Sanomiya, sau đó từ Sanomiya đến bệnh viện luôn vào sáng hôm sau. Bà chủ trọ cũng nói, tiểu thư Koi-san còn một vali nhỏ ở Shibuya, muốn nhờ chị cầm hộ trước khi đi, bà đã đoán biết gì đó về quan hệ giữa Taeko và Itakura. Sachiko nóng ruột quá nên phải gọi gấp về Ashiya, vớ phải Yukiko lại càng rối tinh rối mù. Không phải do đường dây chập chờn mà đơn giản là Yukiko dù cố hết sức vẫn chẳng truyền đạt ra đâu vào đâu. Lúc nào giọng Yukiko cũng vậy: khẽ khàng, yếu ớt, có thể nói là nửa thực nửa hư, qua điện thoại lại càng không thành tiếng. Quả thực, không có gì ức chế hơn là nói chuyện điện thoại với Yukiko. Biết mình bất lực nên Yukiko thường nhờ ai đó nói hộ, nhưng cô không thể phó thác vấn đề có liên quan tới Itakura cho O-Haru hay Teinosuke. Chuyện trọng đại, cô đành đích thân cầm máy. Yukiko lí nha lí nhí, tiếng nói không hơn tiếng muỗi vo ve, Sachiko nghe như Cô em chỉ toàn nói a lô, a lô thay vì đi thẳng vào vấn đề. Song, lượm lặt từ những lời ngập ngừng loanh quanh, chị phỏng đoán khoảng 4 giờ chiều, em gái Itakura đã gọi. Dường như đang trên đà bình phục thì Itakura đột ngột có chuyển biến xấu tối hôm trước. Phải chăng viêm nhiễm đã lây xuống ngực? Không, ngực thì không sao cả. Mà là dưới chân kia, chân có vấn đề gì thì không rõ những bệnh nhân hễ bị gì cọ vào chân là rú lên đau đớn, chỉ có thể nằm co quắp, quằn quại mà thôi. Theo lời người em gái thì Itakura chưa nhắc đến cô Út. Thấy tình trạng anh trai nguy cấp và suy đoán đây không phải bệnh mà chuyên gia tai mũi họng Có thể trị được nữa, cô em nghĩ mình nên gọi bác sĩ khác đến nhà. Hoang mang và cô độc, cực chẳng đã cô đành phải cầu cứu cô Út. Có diễn biến gì mới hơn không? Sachiko hỏi. Yukiko nói cô đã gọi điện báo rằng cô Út bên này sẽ đi tàu đêm về, và bên kia bảo Itakura ngày càng đau nặng hơn, gần như phát điên, cô em gái buộc phải đánh điện cho gia đình dưới quê. Sáng hôm sau, cha mẹ cô sẽ lên Kobe. Sachiko nói em Út đã đi rồi. Không còn lí do gì để ở lại Tokyo, chính Sachiko cũng về ngay sáng mai. Ngay trước khi cô gác máy, Sachiko hỏi thăm Etsuko thì được biết con bé đã khỏe lắm. Nó cứ đòi ra khỏi phòng bệnh suốt, các nốt phát ban đóng vảy đã bong hết và chỉ còn sót một ít ở lòng bàn chân thôi.
Sachiko trăn trở không biết phải giải thích việc cáo từ đột ngột này thế nào. Chịu không tìm nổi lý do nào thuận tai, bèn gọi về Shibuya sáng hôm sau báo rằng bé Út có việc gấp, hôm nay cũng phải theo nó về, không biết ghé qua Shibuya có được không. Tsuruko bảo nếu vậy thôi để chị lên Hamaya. Chẳng mấy chốc, chị đã đến, cầm theo vali của Taeko. Trong bốn chị em, chị cả là người thận trọng nhất, thận trọng đến mức mọi người nghĩ chị có hơi lầm lì, chị còn không buồn hỏi xem “việc gấp” là gì nữa. Song Sachiko thấy được chị cũng có ngơ ngác khi Taeko bỏ đi không đợi câu trả lời cho chính câu hỏi nhức nhối mình đưa ra. Nói phải về ngay nhưng Tsuruko nán lại ăn trưa.
“Bé Út còn qua lại với cậu Kei không?” Chị đột nhiên hỏi.
“Em nghĩ là thỉnh thoảng.”
“Nó cũng đang qua lại với ai khác phải không?”
“Chị đã nghe đồn đại gì à?”
“Có người đến ướm hỏi Yukiko. Không có triển vọng gì, nên chị không chuyển lời cho nó. Cơ mà người ta đã thăm dò.”
Tsuruko đảm bảo người làm mối đó chỉ có ý tốt. Mặc dù chị không rõ chi tiết thế nào, nhưng xem ra đã có những tin đồn lạ về cô Út, rằng gần đây cô làm thân với một thanh niên không cùng đẳng cấp, khác với Okubata. Ông mai bảo: đồn thổi toàn là vô căn cứ, nhưng có lẽ bà cũng nên biết. Tsuruko hoài nghi rằng nguyên nhân dẫn đến thất bại trong việc thương lượng chuyện cưới xin của Yukiko chính là cách ăn ở của cô Út chứ chẳng phải do Yukiko Có khiếm khuyết gì. Vì hoàn toàn tin tưởng Sachiko và cô Út, nên chị sẽ không tra xét lời đồn đại đó sai đúng mấy phần, hay tìm hiểu gã thanh niên kia là ai, song cả chị và anh Tatsuo nghĩ rằng cô Út lấy Okubata là không còn gì bằng. Anh chị đã có ý định đề nghị cậu ta ngay sau khi Yukiko có nơi có chốn. Như những lí do đã đề cập trong thư, hiện anh chị không thể cho cô Út món tiền nó muốn. Thái độ của Út cho thấy nó sẵn sàng gây sự và anh chị đã bàn nhau làm thế nào để đẩy nó về Osaka cho êm đẹp. Tình hình thay đổi theo hướng này, Tsuruko thấy nhẹ cả người.
“Thực sự con bé lấy cậu Kei là ổn nhất. Em nghĩ thế, cả Yukiko cũng nghĩ thế, hai đứa tụi em đã tranh luận với Út.”
Những lời của Sachiko nghe như chị đang tạ lỗi. Bề gì Tsuruko cũng không xúc tiến thêm việc ấy. Khi dùng xong bữa trưa, chị đã nói hết những điều cần nói.
“Cám ơn em.” Sau khi ăn tráng miệng, chị lập tức đứng lên ra về. “E là tối nay chị không thể tiễn em được rồi.”