Mẹ con với chị Yukiko đến Sekigahara mấy lần rồi, nhưng hồi ấy chị Út còn nhỏ lắm, nên muốn đi thăm thú lần nữa. Vậy con đi với chị Út nhé, mọi người sẽ ở nhà đợi con.
Etsuko biết có gì mờ ám đây. Bình thường con bé sẽ kêu ca, nhõng nhẽo đòi Yukiko đi cùng, nhưng lần này nó chỉ lặng lẽ lên taxi với Taeko, hai cha con Sösuke, và một gia nhân lớn tuổi cầm theo đồ ăn trưa. Trong Lạn Kha Đình, Sachiko phụ Yukiko mặc áo. Vừa sau đó thì Tsuneko vào, nói với họ rằng người khách đã tới.
Hai chị em được dẫn vào gian trong cùng của ngôi nhà, vào một căn phòng lớn kiểu xưa với cửa sổ giấy bồi trổ thấp. Căn phòng chỉ nhìn ra duy nhất một khu vườn; từ hàng hiên lát ván khổ rộng bằng gỗ sẫm màu sáng bóng, có thể thấy những viên gạch ốp của nhà thờ họ qua cành lá xanh tươi của cây phong già, thấy đám cỏ bấc đèn mọc tua tủa xen giữa cây lựu đang trổ hoa và những phiến đá đen nhẫn được kê quanh bờ ao. Sachiko tự hỏi có phải vẫn căn phòng này, khu vườn này đấy chăng, và ký ức bắt đầu quay trở lại. Chị băn khoăn không rõ lần đầu tiên họ đến ngôi nhà này hai mươi năm trước, có phải họ đã ngủ trong chính phòng đó không. Hồi ấy Lạn Kha Đình còn chưa được xây dựng. Sachiko đã quên tất cả những thứ khác, nhưng chị nhớ những bụi có bấc đèn mọc trước vườn, lá cỏ xanh mảnh mai như những hạt mưa sa.
Sawazaki đang tự giới thiệu với bà Sugano. Xưng danh xong, ông ta ngồi vào vị trí đầu bàn. Sachiko và Yukiko ngồi đối diện vườn, bà Sugano ngồi chỗ cuối bàn đối diện Sawazaki. Trước khi an tọa, ông ta quay sang xem xét một cuộn tranh thư pháp treo ở góc trang trí phía trên chậu hoa kim loại cắm những bông bách hợp. Hai chị em có cơ hội nhìn rõ ông ta từ phía sau: một người đàn ông thấp bé gầy gò, nhìn cỡ bốn tư, bốn làm tuổi như lời đồn, nước da có vẻ giống như người bị bệnh nội tiết. Cách ăn nói, cúi chào, cử chỉ đều rất bình dân, trang phục cũng không lộ ra chút phô trương nào. Đem so với Sachiko và Yukiko trông ông ta còn hơi luộm thuộm: bộ vest màu nâu không đến nỗi lòng nhùng nhưng có vài chỗ sờn đâu đó, cái áo sơ mi bằng lụa ố vàng sau nhiều lần giặt, đôi tất lụa sỌC đã bắt đầu phai màu - mọi thứ đều chứng tỏ ông ta không xem trọng buổi coi mắt này cho lắm, đồng thời cho thấy ông ta sống một cuộc đời hết sức tằn tiện.
“Một bài thơ hay của Seigan” ông ta bảo, chẳng biết đã đọc xong bài thơ trên cuộn tranh hay chưa. “Tôi được biết chị có nhiều món đồ thế này.”
Bà Sugano khiêm tốn cười khúc khích, mặt dãn ra. Khen thế này là hiệu quả nhất. “Tôi nghe kể là ông nội nhà tôi từng học thư pháp từ Seigan đấy ạ.”
Hai người bàn về sử sách, mỹ thuật một lúc: nhà Sugano có nhiều bút tích của Koran là vợ Seigan, nào bình phong, nào quạt, vân vân, cũng như một số tác phẩm của Ema Saiko, vốn là nữ đệ tử có tiếng của nhà thơ, nhà Nho Rai Sanyo. Rõ ràng nhà Sugano với dòng họ Ema có qua lại gì đó, họ nhà Ema này từng bốc thuốc cho người đứng đầu gia tộc Ogaki, và bà Sugano vẫn còn giữ một bức thư từ cha của Ema Saiko. Khi chuyển sang chủ đề mối tình Sanyo dành cho Saiko, những tháng ngày của Sanyo ở tỉnh Mino, di cảo thơ chữ Hán của Saiko, Sawazaki nói vung thiên địa. Bà Sugano tuy trả lời ngắn gọn nhưng cũng đủ chứng minh bản thân trong lĩnh vực này không thiếu kiến thức.
“Chồng tôi rất yêu thích một bức thủy mặc vẽ tre của Saiko. Ông ấy từng đem ra khoe với khách, nói nhiều về Saiko đến nỗi thành chính tôi cũng thuộc làu.”
“Ông Sugano là người có gu thẩm mỹ. Tôi từng chơi cờ với ông nhà, có mấy lần ông bảo tôi đến thăm Lạn Kha Đình. Tôi cũng từng nói sẽ tới chơi và xem bộ sưu tập của ông ấy.”
“Hôm nay tôi cũng muốn đưa anh tham quan Lạn Kha Đình, nhưng mấy cô đây lại đang ở đó mất rồi.”
“Phòng rất đẹp ạ.” Sachiko tận dụng cơ hội để lên tiếng. “Rất yên tĩnh, nằm giữa khu vườn, thực sự là phòng hạng sang của khách sạn tốt nhất cũng không bằng.”
Một lần nữa bà Sugano cười khiêm tốn. “Làm gì mà được như thế. Nhưng các em cứ ở tự nhiên, chán thì thôi. Những năm cuối đời, chồng chị lại càng thích những nơi yên tĩnh. Ông ấy lúc nào cũng ở Lạn Kha Đình.”
“Sao chị lại chọn tên đó?” Sachiko hỏi.
“Hỏi anh Sawazaki đi. Anh ấy kiến thức rộng hơn chị.” Hình như bà Sugano đang kiểm tra kiến thức điển tích điển cố của ông Sawazaki.
“Ờ thì...” Rõ ràng Sawazaki không thoải mái.
“Có phải là chuyện về ông tiều phu nào đó bên Tàu không 21 ?” Bà Sugano gợi ý.
“Ừ, cũng có thể.” Bấy giờ thấy rõ ông ta đang nhíu mày.
Bà Sugano cười, thôi không chất vấn nữa. Một tiếng cười lạ lùng trái khoáy khiến cuộc trò chuyện lắng hẳn.
Tsuneko rót sake từ một bình sứ màu lục cho ông Sawazaki rồi rót cho những người khác.
Bà Sugano miệng nói Tsuneko sẽ sửa soạn bữa trưa nhưng hầu hết các món bưng ra hình như đều đến từ bếp chuyên nghiệp bên ngoài. Giữa lúc nóng nực thế này, Sachiko thèm ăn rau tươi nhà nấu hơn là một mâm cỗ nhàm chán theo nếp quê. Cô thử một miếng cá tráp, thấy thịt bở nhũn ra. Rất nhạy cảm với sự ngon-dở của món cá tráp, cô vội lấy rượu sake làm một ngụm cho trôi, và gác đũa sang bên cạnh một lúc. Xem ra chỉ có món cá hồi là thực sự ăn được, và món này không phải do nhà hàng mang lên, cô đoán là Sawazaki đã đem cá ướp lạnh đến.
“Em thử món cá hồi đi Yukiko.”
Sachiko muốn cứu vãn tình hình sau khi câu hỏi vô duyên của mình làm hỏng cuộc trò chuyện. Nhưng cô thấy từ đầu đến cuối Sawazaki rất khó gần, cực chẳng đã đành cầu viện em gái. Từ lúc bước vào Yukiko luôn nhìn xuống sàn nhà. Cô chỉ gật đầu.
“Yukiko thích cá hồi à?” Bà Sugano hỏi.
Yukiko gật đầu lần nữa và Sachiko trả lời hộ em gái. “Mấy chị em đều thích cá hồi, Yukiko thích cá hồi nhất đấy.”
“Hay nhỉ. Chị ở dưới quê, không biết phải mời em món gì. Vừa hay anh Sawazaki lại mang cá hồi đến.”
“Chẳng mấy khi được nhìn thấy con cá hồi đẹp thế này.” Tsuneko chêm vào.
“Lại còn đóng trong thùng nước đá. Chắc là lấy trên tàu đánh bắt. Ông bảo là cá được bắt ở đâu ấy nhỉ?”
“Ở sông Nagara.” Sawazaki thoải mái hơn. “Tối qua tôi gọi điện đến Gifu, đặt hàng họ mang lên tận ga.”
“Vất vả cho anh quá.”
“Cả năm chúng em chưa được ăn cá hồi, cám ơn anh nhiều lắm.” Sachiko bảo.
Mặc dù mọi người nói chuyện đã thoải mái hơn, lan man đến những địa danh nổi tiếng ở tỉnh Gifu như sông Kiso, suối nước nóng Gero, thác Yoro và chuyên săn đom đóm, nhưng vẫn phải mất nhiều công sức mới kết nối lại được với nhau. Sachiko có tửu lượng cao nên nghĩ giá như gia chủ có thể năng mời rượu thì tốt hơn. Tsuneko chưa kịp để ý là dễ hiểu vì khách ngồi xa nhau trong phòng lớn mà chỉ có một người đàn ông, trời thì nóng quá không hợp uống nhiều. Nhưng kể cũng hơi quá đáng, bà Sugano với Yukiko hãy còn đợi chén rượu đầu trước mặt nguội đi trong khi Sachiko phải ngồi với cái chén không vì ban nãy mượn rượu nuốt cho trôi miếng cá tráp. Chỉ tập trung vào Sawazaki nên Tsuneko quyết định cứ để mấy người phụ nữ tự phục vụ. Có thể Sawazaki không có hứng nhậu hoặc đang khách sáo, hoặc không uống được mấy. Ba lần Tsuneko đưa bình tới, ông chỉ chịu cho rót có đúng một lần. Chung quy lại, Sawazaki không thể uống hơn hai, ba chén. Cả bữa ăn ông ta ngồi nghiêm trang cứng nhắc, như người lính ngồi gác vậy.
“Anh Sawazaki có bao giờ đi Osaka hay Kobe chưa?”
“Kobe thì chưa bao giờ. Osaka thì một năm có một, hai lần.”
Sachiko không thể không thắc mắc lí do ông triệu phú này lại đồng ý đi coi mắt, chị cảnh giác để ý xem ông ta có khiếm khuyết gì. Cho đến lúc này thì chưa có gì khiến Sachiko thấy khác thường, mặc dù hơi mắc cười mỗi khi thấy ông ta ghét bị hỏi những điều mình không biết. Làm gì mà phải cáu kỉnh thế, nhưng chắc hẳn bản tính của người có tiền là như vậy. Những đường gân nổi lên dọc sống mũi, dưới hàng lông mày cho thấy ông là người nóng tính. Với lại, không biết có phải do Sachiko tưởng tượng hay không mà cứ thấy người đàn ông này nét mặt có cái gì đó lấm lét, hơi ẻo lả, yếm thế, thậm chí rụt rè. Sachiko nhận thấy ông ta chẳng có tí hứng thú nào với buổi coi mắt, và có mấy lần ông ta nhìn Yukiko với con mắt dò xét trong lúc nói chuyện với bà Sugano. Sau đấy thì ánh mắt lạnh lẽo, u ám ấy hầu như không thèm nhìn tới Yukiko nữa. Bà Sugano và Tsuneko chật vật kết nối hai người với nhau, Sawazaki thỉnh thoảng nói một, hai lời với Yukiko rồi nhanh chóng quay sang người khác. Yukiko đối đáp cụt lủn, cũng có phần đáng trách, nhưng rõ mồn một ông Sawazaki không hài lòng với cô. Sachiko kết luận rằng lý do chính là vết nám ở mắt trái. Mặc dù Sachiko đã hy vọng nó sẽ mờ đi, oái oăm thay hôm nay nó còn đậm lên. Yukiko như thường lệ lại đánh phấn thật dày, Sachiko phải ngăn em lại: tô trát như thế có hơi quá không? Sachiko đã thử nhiều mẹo, như là thoa phấn hồng, phủi bớt phấn trắng, nhưng không có cách nào giấu được vết nám. Xem ra bà Sugano và Tsuneko có vẻ không nhận ra. Tuy nhiên Yukiko lại ngồi bên phải ông Sawazaki, ánh nắng đầu hè rực rỡ đã làm vết nám rõ hẳn lên. Sự thờ ơ của Yukiko cũng giúp ích phần nào, cô cư xử như thể vết nám ấy là thứ tầm phào nhất trên đời, đâu phải phân bua hay xấu hổ gì, nhưng Sachiko thì chắc chắn nó đã đậm lên so với hôm qua, chị thấy không thể để em gái ngồi đây lâu hơn thêm chút nào nữa.
“Rất xin lỗi, nhưng tôi còn phải lên tàu.” Vừa ăn xong bữa trưa Sawazaki đã đột ngột đứng dậy, Sachiko bấy giờ mới trút được tảng đá trong lòng.