Mong Manh Hoa Tuyết

Lượt đọc: 1853 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
QUYỂN HẠ – 4

Lạ nhà là một nhẽ, nhưng dường như không phải vì vậy mà do kiệt sức khiến Sachiko cứ tỉnh như sáo. Chị phải dậy sớm, đi đường thì tàu xe rung lắc, xóc nảy, cả ngày nóng nực, tối thì chạy cả quãng đồng với bọn trẻ con đến bốn, năm cây số là ít. Nhưng chị biết, buổi đi săn đom đóm sẽ là kỉ niệm vui. Chị mới chỉ nhìn thấy người ta săn đom đóm trên sân khấu tuồng rối Bunraku với cảnh Miyuki và Komazawa thì thầm tình tự khi dong buồm xuôi dòng sông Uji, và như Taeko nói, phải mặc kimono dài tay, họa tiết mùa hè đúng kiểu, chạy tung tăng trên đồng buổi đêm cho gió thổi phất phơ tay áo, thỉnh thoảng cầm quạt xua đom đóm. Sachiko bị mê hoặc bởi bức tranh ấy.

Việc săn đom đóm ngoài thực tế khác xa. Sugano nói: Nếu định chơi bắt đom đóm ngoài đồng thì nên thay quần áo, bà trải ra bốn bộ kimono muslin - phải chăng được đặc biệt chuẩn bị cho mấy chị em họ? - mỗi cái lại có họa tiết riêng cho các lứa tuổi. Taeko cười, không giống trong tranh nhỉ. Nhưng trong bóng tối thì mặc gì cũng chẳng quan trọng. Khi ra khỏi nhà vẫn có thể thấy mặt nhau, nhưng ra tới sống thì tối như hũ nút. “Con sông” thực ra chẳng hơn một cái mương len qua ruộng lúa, thôi thì cũng rộng hơn mương một tí, với những lá cỏ rủ xuống hai bên bờ sông như muốn chọn dòng nước lại. Cây cầu còn mờ mờ trước đó khoảng loanh quanh trăm mét.

Họ tắt đèn pin và khẽ khàng tiến đến. Đom đóm không thích tiếng ồn và ánh sáng. Nhưng ngay cả rìa sông cũng không có đom đóm. Ai đó thì thầm:

“Khéo đêm nay đom đóm trốn rồi.”

"Không, có nhiều đom đóm mà. Lại đây nè.”

Dưới đám cỏ bên bờ sông và trong khoảnh khắc mong manh trước khi ánh sáng cuối cùng biến mất, những con đom đóm đang lướt trên mặt nước theo đường vòng cung thấp nhìn như ngọn cỏ rủ xuống. Đi xuôi theo dòng sông, đàn đom đóm rung rinh bay theo hàng từ bờ sông bên này sang bờ sông bên kia và ngược lại, kéo theo những đốm sáng lập lòe đến sát mặt nước và được đám cỏ che chắn khỏi bên ngoài. Trong khoảnh khắc cuối cùng của ánh sáng, bóng tối âm thầm kéo đến từ mặt nước và những bụi cỏ lay động vẫn còn thấy mờ mờ trải dài theo con sông - chúng là vô vàn những đường nét nhỏ xếp thành hai hàng dài đôi bờ, lặng lẽ và huyền hoặc. Nhắm mắt lại, Sachiko vẫn có thể thấy mồn một cảnh ấy ngay lúc này. Chắc chắn rồi, đây là giây phút ấn tượng nhất của đêm nay, giây phút làm buổi săn đom đóm trở nên đáng giá.

Chuyên săn đom đóm không được rực rỡ như tiệc ngắm hoa anh đào. Có thể gọi là liêu trai, nửa thực nửa mơ không nhỉ? Có lẽ nó thuộc về thế giới của trẻ con, thế giới nơi có những câu chuyện thần tiên. Không thể vẽ ra mà phải diễn tả bằng âm nhạc, một tâm trạng gửi vào tiếng đàn dương cầm hay koto. Và trong lúc chị nằm nhắm mắt, hằng hà sa số những con đom đóm ngoài kia, dọc theo sông, lặng lẽ lập lòe suốt đêm. Sachiko cảm thấy có cái gì đó dâng lên trong lòng, như đang hòa vào ánh lửa đom đóm, tràn lên và rút đi dọc theo bờ nước, xuyên qua chính ánh đèn nhập nhoạng của cô.

Đúng như chị nghĩ, con sông họ đi men theo để đuổi đom đóm khá dài. Thỉnh thoảng họ băng qua một cây cầu hoặc vòng lại, cẩn thận để không bị ngã và trông chừng những con rắn có đôi mắt như lửa đom đóm. Cậu bé Sösuke sáu tuổi hoàn toàn quen thuộc khu đất này chạy vượt lên trước trong đêm. Cha cậu đang dẫn đường cho cả nhóm, sốt ruột gọi “Sösuke, Sösuke”. Chẳng ai lo làm đom đóm sợ vì có rất nhiều, nếu mọi người không gọi nhau thì có thể mải theo đom đóm mà mất dấu hoặc lạc nhau trong bóng tối. Sachiko và Yukiko bị bỏ lại trên một bờ kè. Từ bờ kè bên kia, tiếng Etsuko gọi chữ được chữ chăng vì gió rít “Chị Út ơi, chị Út ơi” và tiếng Taeko trả lời. Trò chơi này có cái gì đó thật trẻ thơ, trong mấy chị em thì Taeko chơi những trò con nít nhiệt tình hơn cả. Etsuko luôn luôn nhập cuộc với dì.

Ngay cả khi ở bờ sông phía trong, lúc này Sachiko vẫn nghe tiếng lảnh lót từ bên kia sông. “Mẹ ơi, mẹ đâu rồi, mẹ ơi?”

“Đây con ơi.”

“Còn chị Yukiko?”

“Chị ấy cũng ở đây.”

“Con bắt được hai mươi bốn con rồi.”

“Ái chà, cẩn thận kẻo ngã xuống sông nhé.”

Anh Sugano nhổ vài ngọn cỏ dọc đường, buộc lại thành một vật trông như cái chổi. Anh ta bảo để đựng đom đóm. Có những nơi nổi tiếng vì đom đóm, chẳng hạn như Moriyama ở tỉnh Omi, hoặc ngoại ô Gifu, nhưng đom đóm ở đó được bảo vệ để dành cho những nhà quyền quý. Ở đây không người nào quan tâm ai bắt bao nhiêu đom đóm. Bản thân Sugano bắt nhiều hơn bất kì ai. Hai cha con họ bạo dạn chạy ra tận rìa sông và bó CỎ của Sugano biến thành một cây chổi lung linh. Sachiko và mấy người còn lại bắt đầu băn khoăn khi nào anh Sugano mới nghĩ đến việc quay về. “Gió hơi lạnh đấy, anh có định...?” “Mình đang về đấy mà, về đường khác các cô ạ.” Thế rồi mọi người đi. Đường xa hơn hẳn họ tưởng. Rồi tất cả trở về cửa sau của dinh thự Sugano, ai cũng bắt được vài con, Sachiko và Yukiko giấu đom đóm trong tay áo.

Những sự kiện trong ngày lướt qua tâm trí Sachiko không theo thứ tự cụ thể nào. Chị mở mắt. Lẽ nào lại là mơ. Trên đầu, dưới ánh sáng của những bóng đèn đêm bé xíu, chị nhìn bức hoành phi mình để ý lúc sáng: “Lạn Kha Đình”, viết bằng chữ khổ lớn, phía dưới có bút tích của ông Keido nào đấy. Sachiko không biết Keido là ai. Một tia sáng lấp ló di chuyển qua phòng. Con đom đóm bị hương muỗi xua đuổi đang tìm đường ra ngoài. Mọi người đã thả đom đóm trong vườn, cẩn thận đuổi đến con cuối cùng ra khỏi nhà trước khi thả rèm sáo xuống cho buổi đêm. Con này trốn đầu ấy nhỉ? Trong giây phút vùng lên cuối cùng, nó bay vọt lên không trung đến gần hai mét, lượn vòng quanh buồng để thắp sáng bộ kimono của Sachiko đang treo trên mắc. Con đom đóm bay qua nền vải in, chui vào tay áo, nhấp nháy lên màu xanh xám đậm của vải. Nhang cháy trong cái lư hình conly bắt đầu khiến Sachiko đau họng. Chị ngồi dậy tắt nhang, nhân tiện ra xem con đom đóm. Chị cẩn thận lấy nó ra bằng một mảnh giấy - nghĩ đến việc chạm tay vào con côn trùng chị thấy hơi ghê - rồi hẩy con đom đóm qua khe rèm sáo. Hầu như không còn con đom đóm nào chúng quay lại sông rồi chăng?) trong số đom đóm bắt được ban tối, trước đó còn nhấp nháy giữa những bụi cây và dọc theo rìa ao. Khu vườn tối đen như mực.

Sachiko vẫn trở mình thao thức lắng nghe tiếng thở của ba người còn lại. Hình như đều ngủ cả rồi. Taeko nằm cạnh chị, còn Yukiko và Etsuko nằm ở bên kia phòng. Có người đang ngày đều đều. Sachiko chắc đó là Yukiko. Tiếng ngáy mỏng manh, khe khẽ.

“Chị còn thức à?” Taeko hỏi.

“Có ngủ được tí nào đâu.”

“Em cũng thế.”

“Nãy giờ em tỉnh hả?”

“Vì lạ nhà. Em không bao giờ ngủ được ở nhà người lạ.”

“Ít ra Yukiko ngủ rồi. Nghe tiếng ngáy kìa.”

“Cứ như mèo rên ấy nhỉ?”

“Chính xác. Con mèo Bell nó cũng ngày như thế.”

“Mai đi coi mắt mà sao chị ấy bình tĩnh vậy?”

Sachiko nghĩ, về ngủ nghê thì Yukiko dễ dàng hơn hẳn Taeko. Taeko ngủ rất rất kém, chỉ cần hơi có động một tí là tỉnh còn Yukiko thì ngồi trên tàu vẫn cứ ngủ ngon lành. Kiểu gì Yukiko vẫn ngủ được mới lạ chứ.

“Ông ta sẽ tới đây hả?”

“Lúc 11 giờ. Mọi người sẽ ăn trưa cùng nhau.”

“Em sẽ làm gì đây?”

“Em với Etsuko sẽ đi Sekigahara. Ba người bọn chị tiếp ông ấy.”

“Chị nói với Yukiko chưa?”

“Ban nãy có nhắc đến rồi.”

Sachiko chưa có dịp tách khỏi con gái đủ lâu để tâm sự với Yukiko mặc dù đã có lúc chỉ có riêng hai chị em với nhau ngoài bờ sông. “Mai là ngày coi mắt rồi.” Sachiko bảo. Yukiko lại đáp lời mơ hồ như thường lệ và Sachiko nghĩ không ra cách nào để bắt chuyện nữa. Như Taeko đã chỉ ra, Yukiko ngáy khe khẽ đều đều như vậy, xem ra không lo lắng gì.

“Ai đi coi mắt nhiều như Yukiko rồi thì dần dần cũng chẳng còn lo lắng nữa thì phải.”

“Có lẽ vậy. Nhưng Yukiko cũng nên hợp tác một tí chứ.” Taeko nói.

Nam Tử (dịch)
Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 19 tháng 11 năm 2025

« Lùi
Tiến »