Mong Manh Hoa Tuyết

Lượt đọc: 1859 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
QUYỂN HẠ – 9

Đoạn cuối cuộc điện thoại của chị cả có nhắc đến việc phải đem hai cô em gái chưa chồng ra trước thiên hạ thì đến là ê chề - vợ chồng chị cả hẳn khổ tâm lắm, có thể thấy đây là một lý do khác khiến hai người đó thiếu nhiệt tình tổ chức đám giỗ. Tatsuo muốn chí ít Yukiko cũng phải lấy được chồng trước lễ tưởng niệm hai mươi hai năm ngày mất của mẹ vợ, chị em trong họ ít tuổi hơn đã lấy chồng, có người đã lên chức mẹ mà Yukiko ba mươi hai tuổi vẫn còn làm “tiểu thư. Đám giỗ thứ sáu năm Chiêu Hòa thứ 6 đã chẳng dễ chịu gì cho Tsuruko và Tatsuo khi nghe nhận xét là Yukiko “không già đi tí nào”, lần này lại phải nghe nữa thì càng đau hơn. Đúng là Yukiko vẫn trẻ trung phơi phới, cô xem chừng không hề tủi thân trước các chị em họ đều đã có nơi có chốn. Chính vì thế người ta mới thương hại cô rồi quay sang chỉ trích nhà chính. Thật xấu hổ khi người con gái như vậy lại cứ ế dài, cha mẹ dưới ba thước đất hẳn đang hết sức phiền lòng. Sachiko nghĩ, già nửa trách nhiệm cũng thuộc về mình và chị hoàn toàn thông cảm với anh rể.

Nhưng Sachiko buồn bực khi nghĩ đến cuộc viếng thăm sắp tới vì những lý do không liên quan đến Yukiko. Việc của Taeko có sự thay đổi. Một thời gian ngắn sau khi Itakura mất, Taeko có vẻ thẫn thờ, lãnh đạm. Song chỉ một, hai tuần sau, cô xem ra đã hồi phục tinh thần. Taeko vì tình yêu dành cho Itakura mà chống lại mọi sự ngăn cản, cái chết của anh đã khiến cô bàng hoàng nhưng Taeko không phải là người hay tự dằn vặt. Cô nhanh chóng quay về học may, lại khỏe khoắn và đầy năng lượng như trước. Sachiko ngưỡng mộ em gái lắm, cô bảo Teinosuke: “Lần này cô Út đau khổ thực sự mà chẳng hề bộc lộ ra chút nào, quả là đáng phục. Taeko cứ tham công tiếc việc luôn, em muốn noi gương con bé mà không được.”

Một ngày chớm trung tuần tháng Bảy, Sachiko ăn trưa với bà Kuwayama ở nhà hàng sushi yêu thích tại Kobe. Ông chủ già nói cô Út đã gọi điện đặt bàn cho hai người. Sachiko không biết Taeko gọi điện từ đâu, con bé ra khỏi nhà từ sáng, và Sachiko cũng chịu không biết người đi cùng là ai. Một cậu nhân viên nói thêm vào: Mấy lần gần đây tiểu thư Taeko đều đến cùng một khách nam. Sachiko sửng sốt muốn nghe thêm nhưng vì bà Kuwayama ngồi cạnh nên chị đành cười mỉm rồi chuyển chủ đề. Và quả thực việc tìm hiểu thân thế người đàn ông đó cũng khiến chị hơi lo sợ. Tạm biệt bà Kuwayama sau bữa trưa, Sachiko đi xem một bộ phim Pháp đã từng xem trước đó. Khi ra khỏi rạp lúc 5 giờ rưỡi chiều, chị không ngăn nổi bản thân muốn quay lại nhà hàng, bấy giờ Taeko hẳn vừa đến cùng người khách nam kia. Thế nhưng chị lại về thẳng nhà.

Một tháng sau, vào giữa tháng Tám, Teinosuke, Sachiko, Etsuko và O-Haru đi xem kép Kikugoro đang lưu diễn ở Kobe (Taeko hiếm khi nhận lời xem phim hay xem kịch cùng Sachiko. Cô sẽ nói là em muốn đi, nhưng thôi để lúc khác.) Khi xuống taxi và chuẩn bị sang đường, Sachiko và O-Haru bị đèn đỏ ngăn lại. Một chiếc taxi đi qua, và họ thoáng thấy Taeko cùng Okubata trong xe - dưới cái nắng hè rực rỡ nhìn rõ là bọn họ, không lẫn vào đâu được. Đôi nam nữ mải nói chuyện không biết rằng mình đã bị trông thấy.

“O-Haru, đừng có nói với ông Makioka hay bé Etsuko nghe chưa.” Sachiko nói, giọng đầy bất an. Nhận thấy vẻ mặt Sachiko thay đổi, O-Haru nghiêm túc gật đầu rồi nhìn xuống đất. Sachiko Cố ý đứng lại. Chị muốn trái tim đập loạn xạ của mình lắng xuống một chút khi bắt kịp Teinosuke và Etsuko đang đi phía trước, cách chị một tòa nhà. Lúc nào trong cơn bấn loạn chị cũng thấy những đầu ngón tay mình lạnh buốt. Chị nắm chặt tay O-Haru. Chị phải nói gì đó.

“O-Haru, có nghe đồn đại gì về cô Út không? Cô Út có vẻ hầu như chẳng còn ở nhà mấy."

O-Haru chỉ gật đầu.

“Biết chuyện gì thì em phải nói cho chị. Có điện thoại từ cậu ta gọi đến không?”

“Như em biết thì không có, bà ạ.” O-Haru bảo, có chút phân vân. Sau khi ngừng lại, cô vội lẩm nhẩm: “Hai, ba lần ở Nishinomiya...”

“Em có thấy cậu ta không?”

“Dạ cậu ấy... với cả cô Út ạ.”

Sachiko không nói nữa. Sau khi hồi kịch thứ nhất kết thúc Cô mới có Cơ hội hỏi chuyện O-Haru ngoài hành lang. Tháng trước, O-Haru đã xin nghỉ hai tuần để chăm sóc cha cô đang nằm tại bệnh viện Nishinomiya sau một ca mổ cắt búi trĩ, mỗi ngày một, hai lần cô phải về nhà lấy đồ ăn và đồ đạc. Cô luôn bắt xe buýt tuyến quốc lộ. Cô kể là ba lần đụng độ Okubata, một lần lúc xuống xe, hai lần lúc đợi xe. Mỗi lần Okubata đều đi buýt tuyển ngược lại lên Kobe. Thành thử O-Haru băng qua đường từ hướng nam và đợi xe ở bên đường cạnh chân núi, còn Okubata thì xuống qualối mambõ từ hướng bắc, đợi xe ở bên đường hướng ra biển. (O-Haru dùng từ mambõ là tiếng địa phương chỉ còn được dùng ở khu vực Osaka. Từ này chỉ một đoạn đường hầm ngắn, đại khái như cầu chui, hình như là từ vay mượn từ tiếng Hà Lan. Về hướng bắc của trạm xe buýt mà O-Haru đứng có một tuyến đường đắp cao cho tàu hỏa đi qua, đoạn ngay sau trạm xe buýt được khoét một đường hầm chỉ đủ cho một người chui lọt. Lần đầu trông thấy cậu chàng, O-Haru bối rối không biết có nên lên tiếng hay không khi Okubata mỉm cười và nâng mũ lên. Lần thứ hai, thì cả hai xe đều đến trễ mấy phút, thế là Okubata tự tới nói chuyện. Cậu ta bảo: Hình như chúng ta có duyên nhỉ, rồi hỏi thăm O-Haru đang làm gì ở khu này. Khi cô giải thích công chuyện của mình cậu ta mỉm cười, nói bữa nào ghé chơi. Cậu chàng bảo: anh sống ở ngay đằng kia, rồi chỉ tay qua chỗ mambõ. Em có biết Ipponmatsu, chỗ cây thông cô đơn không? Anh ở ngay cạnh đó, tìm nhà không khó đâu, nhất định phải đến chơi đấy. Cậu chàng hãy còn nhiều điều muốn nói nhưng chiếc xe buýt của O-Haru đã cắt ngang. (O-Haru khi kể chuyện thường nhại cách nói chuyện của người khác, khiến cho câu chuyện trở nên sống động). Cô đã gặp cậu Okubata ba lần, lần nào cũng tầm 5 giờ chiều, và cậu ta luôn đi một mình. Lần khác, lại độ 5 giờ chiều cô gặp Taeko ở cùng trạm xe buýt. Taeko lại gần, vỗ vaiO-Haru. “Cô đi đầu về thế ạ?” O-Haru hỏi, hỏi xong tự mình cũng bối rối không hiểu sao lại hỏi. Taeko len lén đến gần mà O-Haru không phát hiện ra, chắc hẳn là cô đã đi qua mambõ. Taeko hỏi lại: Thế O-Haru bao giờ về, bố em thế nào rồi? Cậu Kei bảo là trông thấy em đấy. Taeko nói thêm và cười thích thú. O-Haru băn khoăn không biết Taeko sẽ nói gì nữa. Nhưng Taeko chỉ giục O-Haru về cho chóng, rồi băng qua đường để bắt xe buýt đi Kobe, O-Haru không biết cô về nhà hay còn công chuyện gì ở Kobe nữa.

Đó là toàn bộ câu chuyện nghe được ở hành lang nhà hát. Ngờ ngợ là O-Haru biết nhiều hơn thế, Sachiko gọi cô vào phòng khách vào buổi sáng hai hôm sau, khi Taeko đã rời khỏi nhà và O-Teru thì ra ngoài với Etsuko. Sáng hôm ấy Etsuko đi học dương cầm. O-Haru bảo em có biết gì hơn đâu, mặc dù em thấy cậu Okubata có nhà ở Nishinomiya thì cũng kì, tưởng cậu ấy ở Osaka chứ, có hôm em đi qua hầm mambỏ ra đến cây thông cô đơn thì thấy đúng là cậu ấy có nhà thật, một ngôi nhà nhỏ tường trắng, mái ngói đỏ, đằng trước có bờ rào thấp. Cái biển trước cổng vỏn vẹn ghi “Okubata”. Nhìn nước gỗ còn mới, O-Haru đoán rằng Okubata chỉ mới về đây. Trời khá tối, đã quá 6 giờ, có ánh đèn sáng rực chiếu xuyên qua lớp rèm ren trắng trên cửa sổ tầng hai để mở. Máy quay đĩa đang phát nhạc. Khi lắng nghe, O-Haru thấy có thể phân biệt được là ngoài giọng Okubata còn có giọng ai đó. Hình như là giọng đàn bà, dù O-Haru không thể nghe rõ vì tiếng nhạc.(Phải, cô còn nhớ bài hát nữa Cơ. Là bài mà Danielle Darrieux hát trong phim Trở về lúc bình minh ấy.) Cô đã định nếu có thời giờ sẽ quay lại nghe ngóng một lần nữa nhưng hai, ba hôm sau thì cha O-Haru xuất viện, cô lại về Ashiya. O-Haru nói mình đã băn khoăn nhiều lắm, không biết có nên cho bà Makioka biết hay không. Cả cậu ấy lẫn cô Út, chẳng ai có ý định bảo em phải giữ im lặng, khéo bà Makioka đã biết rồi. Nhưng nếu em không nói gì thì có vẻ kì quặc nhỉ? Vẫn nên cẩn thận đừng bép xép quá. Nhưng bà Makioka chắc cũng không đồng ý, là cô Út đã dành nhiều thời gian ở ngôi nhà đó phải không? Nếu cần thiết, O-Haru sẽ đi nghe ngóng xem hàng xóm láng giềng đồn đại ra sao.

Trông thấy Taeko và Okubata trong taxi, Sachiko đã choáng váng. Bình tĩnh nghĩ lại thì thấy, Taeko dẫu đã quay lưng với Okubata lúc phải lòng Itakura, nhưng con bé chưa hoàn toàn cắt đứt với cậu chàng. Giờ Itakura không còn, thỉnh thoảng bắt gặp hai đứa nó hẹn hò thật ra không có gì đáng ngạc nhiên. Đâu đó chừng mười ngày sau cái chết của Itakura, Sachiko đã thấy cáo phó của mẹ Okubata trên báo. “Chị nghe tin mẹ cậu Kei mới mất.” Chị liếc nhìn Taeko, cô hờ hững gật đầu. “Bà ấy bệnh lâu chưa?” Sachiko hỏi. Taeko cũng thắc mắc tương tự. “Em đã gặp cậu Kei chưa?” Taeko lắc đầu. Cảm thấy em gái không muốn nói đến cậu Kei, Sachiko sau đó thận trọng không nhắc tên cậu ta nữa. Taeko cũng không nói cụ thể là cô đã từ chối gặp cậu ta.

Sachiko sợ lại xuất hiện một Itakura thứ hai, nên thôi cũng được, để Taeko hàn gắn với Okubata là lẽ tự nhiên và hợp lý, ít gây bất bình chỉ trích. Song chỉ qua lời kể của O-Haru mà kết luận Taeko thực đã hàn gắn với cậu ta thì hơi sớm. Nhưng không phải thế thì còn thế nào nữa? Hay là Taeko ỷ y mình có thể dựa vào sự hậu thuẫn của Sachiko và mọi người nhà chính (giả sử Sachiko nghi ngờ đúng về tình cảm của em gái), nên cứ đường đường chính chính không phải giấu? Chắc là con bé ngày trước từng chán ghét Okubata, nên ngượng ngập không muốn nhắc đến cậu chàng và hy vọng O-Haru sẽ kể lại cho chị? Đó là suy luận của Sachiko.

Mấy hôm sau, một buổi sáng tình cờ chỉ có Sachiko và Taeko trong phòng ăn. Sachiko nhẹ nhàng: “Hôm bữa em ngồi taxi lướt qua tụi chị. Cái hôm cả nhà đi xem Kikugoro ấy.”

Taeko gật đầu.

“Em đến nhà hàng Yohei à?”

“Dạ.” “

“Cậu Kei có nhà ở Nishinomiya là thế nào?”

Anh trai đã đuổi anh ấy ra khỏi nhà ở Osaka rồi.”

“Tại sao vậy?”

“Lý do chẳng hay ho gì đâu chị.”

“Mẹ cậu ấy mới mất ít lâu nhỉ.”

“Em nghĩ có liên quan ít nhiều đấy.” Lần hồi Taeko kể về ngôi nhà mới: tiền thuê là bốn mươi lăm yên, Okubata sống một mình cùng bà vú già.

“Em quay lại với cậu ta từ bao giờ?”

Sau khi Itakura qua đời, có một khoảng thời gian cứ đúng một tuần sau ngày mất của anh là Taeko lại đến thăm mộ. Tháng trước, sáng sớm hôm bốn chín ngày, cô đã sửa soạn đi Okayama. Okubata đã đợi ở ga tàu khi Taeko ở chùa về. Cậu ta bảo, anh biết em kiểu gì cũng tới đó. Cô cùng Okubata quay trở lại ga Sannomiya, và mối quan hệ bị gián đoạn giữa hai người kể từ cái chết của Itakura nay được nối lại. Cô cũng nói thêm là không có cách nào thay đổi quan điểm của mình về cậu Kei. Cậu ta rất tự phụ, khoe là kể từ ngày mẹ mất thì mới vỡ lẽ về nhân tình thế thái. Rốt cuộc khi anh trai đuổi cổ, cậu Kei mới sáng mắt ra. Song Taeko chẳng thèm để ý những gì cậu Kei nói. Okubata giờ trơ trọi giữa cuộc đời, cô không đành lòng nhẫn tâm với cậu ta. Cô thấy yêu thì ít, mà thương hại thì nhiều.

Nam Tử (dịch)
Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 19 tháng 11 năm 2025

« Lùi
Tiến »