Tsuruko bảo chị nhất định phải đi vào ngày 26. Sau buổi liên hoan nhà hàng Harihan và cuộc dạo chơi qua khu phố giải trí tầm một tiếng, Sachiko và những người khác đưa chị ra ga Osaka.
“Chúng em sẽ sớm gặp lại chị phải không?”
“Không chắc, trừ phi các em lên Tokyo.”
Họ nói chuyện qua cửa sổ toa hạng ba. Tsuruko bảo, đèo thêm bọn trẻ thế này có ở toa giường nằm cũng không ngủ được, mà đã ngồi thì đi toa hạng ba hay toa hạng hai có khác gì nhau.”Tháng sau kép Kikugoro diễn đó.”
“Tháng trước anh ta diễn ở Kobe, nhưng không biết sao đi xem Kikugoro ở Tokyo hay Osaka vẫn khác hẳn.”
“Nghe nói tháng tới, anh ta định dùng hẳn chim cốc thật cho cảnh câu cá ở Nagara kia đấy.”
“Chắc là dành cho vở mới. Nhưng chị thích nhất vẫn là múa cơ.” “Nói chuyện múa, bác Tominaga hài lòng với bé Út lắm. Bác nói không ngờ con bé giỏi vậy.”
“Dì Yukiko không lên tàu ạ?” Masao nói giọng Tokyo rành rọt.
Yukiko đang đứng trên sân ga cạnh những người còn lại, mỉm cười và bắt đầu nói gì đó nhưng bị tiếng chuông báo giờ tàu át mất. Vì ai nấy đều biết Yukiko định ở lại Ashiya, Tsuruko cũng chưa ngỏ ý đưa cô đi cùng nên Yukiko không biện hộ gì. Việc này đã tự động được giải quyết.
Sachiko đã nghe theo lời khuyên của Yukiko và không đả động gì đến sự vụ của Taeko, còn Taeko Có vẻ đã tự cắt nghĩa theo hướng có lợi cho mình là Sachiko chẳng có phản ứng thì ta cứ hiện ngang đến Nishinomiya thường xuyên hơn. Taeko đi vào ban ngày thì không nói làm gì, nhưng phải chịu đựng vẻ mặt sa sầm của Teinosuke khi Taeko vắng nhà vào bữa tối nhiều ngày liên tục khiến Sachiko càng khốn khổ. Teinosuke và Sachiko, cả Yukiko cũng vậy, đã cố hết sức để tránh nhắc đến “cô Út”. Nhưng sự im lặng chỉ khiến họ thêm khó xử, vì ai nấy đều biết người còn lại đang nghĩ gì. Và còn vấn đề ảnh hưởng tới Etsuko nữa. Mặc dù mẹ và chị Yukiko đều bảo rằng chị Út bận đi làm búp bê, nhưng hiển nhiên là con bé không tin. Không bị ai nhắc nhưng Etsuko cũng ngại đề cập đến Taeko. Mấy lần Sachiko đã yêu cầu Taeko giữ ý với Teinosuke và Etsuko. Taeko gật đầu, rồi sau hai, ba tối về nhà sớm lại chứng nào tật ấy.
“Em đã cho chị Tsuruko biết vụ cô Út chưa?” Không kìm nén được nữa, một buổi tối Teinosuke bèn đặt vấn đề.
“Em đã định sẽ nói, nhưng cứ phân vân không biết chọn lúc nào phù hợp.”
“Tại sao vậy?”
“Quả thực em đã cho Yukiko biết, Con bé nghĩ thôi đừng nói gì thì hơn.”
“Sao lại thế?”
“Yukiko có vẻ thông cảm với cậu Kei. Con bé sẵn sàng nhắm mắt cho qua.”
“Thông cảm hay không còn tùy vào thực tế. Bộ Yukiko không biết việc này sẽ gây ảnh hưởng thế nào lên chính cơ hội của nó hả?” Teinosuke cau mày giận dữ, không nói thêm lời nào; Sachiko băn khoăn không đoán được chồng nghĩ gì.
Đến giữa tháng Mười, Teinosuke lại ở Tokyo trong hai, ba ngày.
“Anh đã đến Shibuya chưa?”
“Rồi. Kể hết cho chị Tsuruko luôn.” Tsuruko chỉ nói là để chị nghĩ kĩ đã. Đến cuối tháng, một lá thư bất ngờ bay đến.
25 tháng Mười,
Sachiko thương mến,
E rằng anh chị đã phiền em quá nhiều. Bên cạnh những việc thủ tục, em còn tổ chức hẳn một bữa liên hoan cực kì chu đáo ở nhà hàng Harihan. Chị ra đi, nghĩ thấy Osaka mới tuyệt làm sao. Chị quá bận không viết thư được, bây giờ lúc tự thấy phải ép mình viết chị vẫn không muốn. Chị thấy những điều sau đây, dù cay đắng, vẫn buộc lòng phải nói ra - dĩ nhiên là về con Út.
Chị hoàn toàn bị sốc khi nghe câu chuyện của Teinosuke. Cậu ấy kể hết cho chị không bỏ sót chút gì, từ việc cặp kè với anh chàng Itakura đến việc cậu Kei bị tước quyền thừa kế, càng nghe chị càng bàng hoàng. Thỉnh thoảng chị có nghe ngóng tin đồn về con út, nhưng nào biết nó đã hư hỏng hết thuốc chữa như thế. Chị những tưởng có em trông chừng nó sẽ không dám càn rỡ quá đáng. Giờ chị thấy mình đã lầm. Chị vẫn rất lo làm sao để út trở thành người con gái ngoan hiền, mỗi lần chị cố can thiệp lại vấp phải em bảo vệ nó. Con bé là nỗi nhục của dòng họ Makioka, cà chị hiểu tại sao Yukiko cũng bảo không cần nói với chị. Yukiko và út không ở đâu đã là bôi gio trát trấu vào mặt anh chị, giờ chúng nó đang nghĩ gì không biết? Chị không thể không nghĩ rằng, ba đứa các em đang cố tình làm mất thể diện Tatsuo - dẫu anh chị hẳn cũng có lỗi lầm. Anh chị vẫn chưa làm tròn trọng trách đáng nhẽ phải làm với các em.
Chị đã cho phép mình dễ dãi. Nhưng chị cảm thấy phải nói cho các em hay chính xác những gì trong lòng mình, nếu làm các em tổn thương thì chị xin lỗi.
Vấn đề lúc này là phải làm gì với con út. Anh chị từng đồng ý với em rằng giải pháp tốt nhất cho con bé vẫn là lấy cậu Kei. Anh chị không còn xem xét phương án đó là ổn nữa. Trừ phi gia đình nhận lại cậu ta thì mới cân nhắc, nhưng với tình thế bây giờ anh chị đề nghị dừng việc con bé qua lại với cậu Kei. Nếu con út thực sự toàn tâm toàn ý muốn lấy cậu ấy, nó phải biết rằng dan díu với cậu ta bây giờ chỉ càng khiến nó bị ấn tượng xấu trong mắt dòng họ Okubata. Nó có bảo không còn đến nhà cậu ta nữa cũng không thể tin được; anh Tatsuo đã bàn là phải gọi nó lên Tokyo một thời gian. Việc này có thể không dễ dàng với nó. Như em biết, nhà anh chị quá bé, sinh hoạt cũng không thoải mái như các em, nhưng đây không phải lúc lo đến những thứ cặt vãnh ấy. Giải thích tất cả cho con bé, rồi đẩy nó lên trên này. Tatsuo nói rằng thật sai lầm khi nghĩ gia đình anh chị quá đông người. Yukiko cũng thế, quay về đây, có bất tiện thì chịu đựng cùng nhau.
Ít nhất em phải nghiêm trị nó lần này. Ngay cả khi nó không chịu lên Tokyo, anh chị cũng nhất định không để nó ở với em. Đây là quan điểm của Tatsuo và chị cũng đồng ý với anh ấy. Anh ấy hy vọng lần này em sẽ đồng tình với anh chị, giúp anh chị cứng rắn, với lại anh chị đã quyết tâm không muốn chây ì nữa. Anh chị muốn có câu trả lời trước cuối tháng này, với một trong hai phương án: Con út muốn lên Tokyo, hay muốn bị đuổi khỏi nhà Makioka? Dĩ nhiên anh chị muốn tránh phương án thứ nhì, nên hy oộng em oà Yukiko cố gắng hết sức thuyết phục con bé. Chị sẽ đợi câu trả lời.
Mãi thương,
Tsuruko
“Yukiko, chị nhận được thư từ Tokyo này. Em đọc đi” Mắt Sachiko đỏ hoe. "Bức thư nghiêm khắc lắm. Hình như chị ấy phật ý với chúng ta."
“Là anh Tatsuo bảo chị ấy viết.”
“Nhưng chính tay chị ấy viết mà.”
“Chị ấy nói là không ở đây đã là bội gio trát trấu vào mặt anh chị. Nhưng việc đó xảy ra từ lâu rồi mà. Tatsuo chưa bao giờ thực sự muốn đón tụi em kể từ lúc chuyển lên Tokyo đâu.”
“Mà anh ấy còn bảo, em ở cùng thì chẳng ngại, nhưng Út thì phiền lắm còn gì.”
“Trên ấy lấy đâu ra phòng?”
“Anh chị ấy nói như thể chị là người làm cho bé Út thành đứa mất nết. Chị biết thừa Út nó sẽ không bao giờ nghe lời đằng ấy, và chị nghĩ, nếu mình đứng giữa trông chừng Út thì có thể ngăn nó không đi quá xa. Chị Tsuruko thích nói gì thì nói, nhưng không có chị ở đây can thiệp, ai mà biết chuyện gì có thể đã xảy ra? Chị chỉ nghĩ cho Út với đồng nhà chính, đã cố gắng không làm tổn thương bất kì ai. Chị đã làm những gì Có thể.”
“Có vẻ anh chị ấy tưởng là dễ lắm. Nếu để con bé ở đây bất tiện, thì cứ việc đuổi nó đi là xong không bằng.”
“Nhưng chúng ta phải làm gì? Út đời nào chịu lên Tokyo.”
“Hỏi nó cũng bằng thừa.”
“Vậy chúng ta làm gì đây?”
“Chờ thêm chút nữa.”
“Lần này thì không được nhé Yukiko. Anh Teinosuke về phe họ đấy.”
Sachiko muốn xem cô Út nói gì, sau đó nếu Yukiko có thể cùng con bé lên Tokyo được thì tốt. Ba chị em đóng cửa tập hợp trong phòng ngủ của Taeko sáng hôm sau.
“Út này, em có định lên Tokyo một xíu không?”
Taeko lắc đầu như một đứa trẻ hư: "Em thà chết chứ không thèm ở với anh chị ấy.”
“Nhưng chị phải ăn nói sao đây?”
“Chị thích nói gì thì nói.”
“Em chỉ giỏi mạnh miệng thôi Útạ, chứ lần này anh Teinosuke cũng đứng về phía nhà chị cả. Anh chị ấy sẽ không bỏ qua.”
“Em sẽ sống một mình một thời gian.”
“Không ở với cậu Kei à?”
“Em sẽ đi thăm cậu Kei, nhưng chắc chắn sẽ không ở với anh ấy.”
“Sao em bướng thế?”
Taeko không trả lời nhưng xem chừng cô không muốn người khác hiểu nhầm rằng mình đem lòng yêu gã đàn ông mà cô chỉ thương hại mà thôi. Sachiko và Yukiko cũng nghi ngờ rằng em gái không muốn thừa nhận sai lầm của mình. Dù sao đi nữa con bé cũng buộc phải ra khỏi nhà, thôi thì để giữ thể diện, ít nhất cứ để nó tạm thời sống một mình.
“Em hứa nhé, Út ơi? Em hứa là sẽ thuê trọ ngoài nhé?” Sự nhẹ nhõm hiện rõ trong giọng nói của Sachiko. “Chị không muốn nói ra, nhưng có thể như vậy thì tốt hơn cả.”
“Với lại nếu em thuê trọ, thỉnh thoảng các chị có thể Yukiko nói. qua thăm.”
“Phải đấy Út ạ. Hà cớ gì phải làm to chuyện. Bọn chị có thể nói là em có lý do riêng để thuê trọ bên ngoài, không cần phải bảo ai việc em đã dọn khỏi nhà này. Ban ngày lúc Teinosuke và Etsuko đi vắng, bọn chị lúc nào cũng vui vẻ chào đón em. Và có thể bảo O-Haru đến chăm sóc cho em nữa.”
Trong mắt Sachiko và Yukiko dòng lệ đã dâng lên. Chỉ Taeko là lãnh đạm, khuôn mặt khá vô cảm. “Đồ đạc của em thì sao?”
“Những thứ sẽ gây sự chú ý của người ngoài như là hòm, tủ quần áo thì vẫn phải mang theo thôi. Nhưng đồ đạc giá trị thì cứ để đây. Em sẽ sống ở đâu?”
“Chuyện đó em sẽ cân nhắc”
“Khu căn hộ Matsuzumi thì sao?”
“Lần này em không muốn ở Shukugawa. Nếu tìm chắc em có thể thấy chỗ nào đó.”
Sau khi hai chị gái rời đi, Taeko ngồi bên cửa sổ ngắm nhìn bầu trời thu muộn trong veo. Chẳng mấy chốc nước mắt đã lăn đầm đìa trên má cô.