Taeko mướn một buồng ở phía bắc trạm xe buýt Motoyamamura. Theo lời O-Haru đó là một ngôi nhà mới xây, trống hoác và chỏng chơi giữa đồng ruộng, còn chưa hoàn thiện tiện ích sinh hoạt. Khoảng ba ngày sau khi đi chơi Kobe với Yukiko, Sachiko gọi Taeko rủ đi ăn trưa nhưng cô không có nhà. Một lần nữa, qua O-Haru họ biết được rằng trừ khi gọi điện vào sáng sớm chứ Taeko ra ngoài cả ngày. Sachiko nghĩ rồi Taeko sẽ chóng về thôi, nhưng mấy ngày trôi qua mà cô vẫn không thấy bóng dáng hay nhận được cuộc điện thoại nào từ em gái.
Có thể Teinosuke nghĩ hai cô đã đoạn tuyệt tình chị em với Taeko, cũng có thể anh biết thừa việc họ dấm dúi gặp nhau là không tránh khỏi. Nhưng dù sao anh có vẻ khá hài lòng, vì bề ngoài ít ra Taeko đã bị trục xuất khỏi gia đình. Được thông báo là chị Taeko đã đi thuê xưởng mới và sẽ sống ở đó, Etsuko đành dè dặt chấp nhận. Sachiko và Yukiko cố gắng thuyết phục bản thân rằng mặc dù chẳng mấy khi gặp được Taeko nhưng sự thay đổi này cũng không có gì quan trọng. Quả thực nếu có rạn nứt trong nhà thì nó đã mở ra từ trước đó một thời gian và cũng không phải là kết quả của những xung đột mới đây. Song hai người đều thấy buồn khi nghĩ đến chuyện một trong các chị em phải sống trong bóng tối.
Để giải sầu, thỉnh thoảng lâu lâu họ lại đi Kobe và tìm kiếm những bộ phim cũ có mới có, đôi khi một ngày xem những hai phim. Trong số những phim xem trong tháng trước thôi đã có Bagdad, Das Mädchen Irene, Hélène, Burgtheater, Boys Toon và Suez . Họ cứ nghĩ mình sẽ vô tình gặp Taeko. Bất an vì sự im lặng kéo dài, rốt cuộc Sachiko cử O-Haru đi nghe ngóng. O-Haru báo cáo thấy cô Taeko vẫn đang nằm ngủ, rõ ràng là không việc gì. Rồi O-Haru bảo cô, là bà Makioka và cô Yukiko lo lắm, cô Út phải về Ashiya chơi. Cô Taeko cười, nói lo gì mà lo. Rồi sẽ ghé về ngay ấy mà. Tháng Mười Hai, Sachiko và Yukiko đi xem bộ phim Pháp là Prison sans Bateaux mà họ đã sốt ruột ngóng chờ. Một thời gian sau, Sachiko bị cảm, phải ở nhà cho hồi phục.
Buổi sáng ngày 23, hôm sau là bắt đầu kì nghỉ của Etsuko, Taeko lần đầu tiên xuất hiện sau gần hai tháng trời. Sau khi nói chuyện khoảng một tiếng, cô rời đi với một chiếc vali đầy ắp áo quần diện năm mới. Cô bảo ra Giêng sẽ qua mừng tân niên. Sáng ngày 15 tháng Giêng cô đến ăn cháo đầu năm. Sợ nhiễm lạnh sau lần bị cảm, Sachiko chỉ đi loanh quanh gần nhà. Yukiko dù thích xem phim đến mấy cũng luôn ngại một mình ra đường. Lớn tuổi là thế mà cô vẫn quá ư rụt rè,ra ngoài làm những việc lặt vặt nhất cũng muốn có người đi cùng. Để duy trì việc học thư pháp và trà đạo của em gái, Sachiko hộ tống Yukiko. Nhưng ngay cả ra ngoài chóng vánh như thế cũng có rủi ro nên Yukiko thường phải đi một mình. Và cả nhà quyết định làm một việc đã được cân nhắc từ lâu: thỉnh thoảng Yukiko đi tiêm hormone để giải quyết vết nám trên mắt. Bác sĩ Kushida đã tiêm hormone và vitamin theo khuyến cáo của bác sĩ chuyên khoa da liễu tại bệnh viện Đại học Osaka. Chỉ việc này đã đủ khiến Yukiko bận rộn, bên cạnh việc hai lần một tuần ôn bài dương cầm cho bé Etsuko.
Chỉ còn một mình, Sachiko sẽ tập đàn dương cầm hoặc lên gác luyện thư pháp, thỉnh thoảng chị gọi O-Haru vào để luyện đàn koto. O-Haru đã bắt đầu học đàn koto mùa thu hai năm trước bằng bài nhạc Hoa bốn mùa mà các cô bé sáu, bảy tuổi ở Osaka học, hoặc bài Công nương về nhà chơi Lễ Búp bê . Sachiko thỉnh thoảng dạy O-Haru vài buổi tùy hứng, giờ đã tập đến bài Tóc huyền , bài Vạn tuế , đại khái mấy bài như vậy. O-Haru từng ghét đi học đến mức thà đi làm giúp việc còn hơn, lại thấy loại hình học tập này phù hợp. Những buổi sáng Sachiko hứa dạy đàn, cô sẽ nhanh chóng hoàn thành việc nhà. Cô còn học múa từ cô chủ Taeko nữa, bài Tuyết và Tóc huyền , để cho các cô thấy mình cũng có chút năng lực. Bây giờ O-Haru đang học đàn bài Tiếng sếu kêu . Câu hát “Là chân thật? Là giả dối?” làm khó O-Haru nên cô quyết tâm tập chỉ câu này liên tục hai, ba ngày liền. Và chẳng mấy chốc Etsuko cứ ngân nga đoạn ấy.
“Lần này chị em mình huề nhé O-Haru.” Cô bé trước đó còn khó chịu vì O-Haru cứ nhẩm hát khúc dương cầm mà cô bé lúng túng.
Gần trưa một ngày cuối tháng, Taeko lại xuất hiện. Sachiko đang nghe đài.
“Yukiko đâu chị?” Taeko kéo một chiếc ghế đến gần lò sưởi.
“Đến chỗ bác sĩ Kushida rồi.”
“Đi tiêm hả chị?”
“Ừ.” Sachiko đang gỡ những công thức nấu ăn được xem là bổ dưỡng theo mùa xuống. Ai đó đang hát tuồng Nô.
“Em tắt đi được không hả Út?”
“Khoan. Nhìn con Bell kìa.” Taeko hất hàm về phía con mèo đang ngủ dưới chân Sachiko.
Con mèo đang nằm thiu thiu sung sướng trong hơi ấm từ bếp lò. Taeko nhận thấy tại của nó giật giật theo từng nhịp trống. Xem ra chỉ có đôi tai bị tác động theo phản xạ, không liên hệ gì với toàn thân con mèo.
“Theo chị đó là gì?”
“Kỳ nhỉ.”
Họ mê mẩn dõi theo đôi tại đang giật giật theo tiếng trống tuồng Nô, khi vở tuồng kết thúc thì Taeko mới tắt đài.
“Tiêm à? Đã có cải thiện gì chưa?”
“Biết nói sao nhỉ. Thứ này không kiên trì thì không tác dụng đâu.”
“Chị ấy cần tiêm bao nhiêu mũi?”
“Bác sĩ chỉ nói là gia đình phải kiên trì.”
“Liệu trước khi lấy chồng vết nám có biến mất không?”
“Bác sĩ Kushida cho rằng có thể.”
“Nhưng không biết tiêm như thế có làm vết nám mất hẳn không. Em nhớ ra chuyện này. Katarina đã kết hôn.”
“Em nhận được thư hả?”
“Bữa em gặp anh trai cô ấy ở Kobe. Anh ta đuổi theo em, nói nhận được tin hai, ba hôm trước.”
“Thế chồng cô ấy là ai?”
“Chị có nhớ Katarina làm thư kí giám đốc công ty bảo hiểm không? Ái chà, cô nàng lấy ông giám đốc đấy.”
“Cô nàng lấy được anh chồng cách nhỉ?”
“Cô ấy gửi kèm ảnh ngôi nhà, và bảo anh trai cùng mẹ mau mau sang Anh đi. Chồng em sẽ lo liệu cho cả hai. Còn gửi thêm cả lệ phí nữa. Ông anh nói nhà trông như cung điện ấy.”
“Cô nàng giỏi bon chen thật. Chắc ông chồng già lụ khụ phải không?”
“Sự thực là anh chàng mới ba mươi lăm, lại còn lấy vợ lần đầu nữa co?"
“Không thể nào!”
“Chị nhớ cô nàng đã từng nói là một khi đến được châu Âu, nhất định sẽ lấy chồng giàu không?”
“Cô ấy rời Nhật Bản bao giờ? Làm gì đã được một năm.”
“Cuối tháng Ba.”
“Thế là mới mười tháng.”
“Ở Anh mới chưa đầy sáu tháng đấy nhé.”
“Mới sáu tháng mà đã phất lên vùn vụt. Có nhan sắc sướng nhỉ?”
“Nhan sắc nào? Thiếu gì đàn bà đẹp hơn Katarina. Hay ý chị là ở bên Anh không có đàn bà đẹp?”
“Thế Kyrilenko và bà cụ sẽ sang Anh chứ?”
“Em đoán là không đâu. Bà cụ nói làm vậy sẽ khiến Katarina mất mặt. Nếu họ ở lại Nhật, anh chồng sẽ không bao giờ biết gia đình họ nghèo khó thế nào.”
“Người Tây cũng lo lắng cả những việc như thế cơ à?”
“Có chứ, à mà Katarina còn đòi được con từ chồng đầu cơ.”
Chuyến thăm của Taeko không có lý do gì cụ thể, cô chỉ muốn nói về Katarina. Mặc dù Sachiko nài em gái ở lại ăn trưa vì Yukiko sẽ sớm về nhà, Taeko lại đi sau đó nửa tiếng vì hình như có hẹn với Okubata. Sachiko ngồi nhìn lửa lò một lúc. Tin tức về cuộc hôn nhân của Katarina xem chừng không đủ hệ trọng cho chuyến thăm đặc biệt này. Sachiko cứ tưởng chỉ có ở trong phim thì mấy anh sếp trẻ giàu có mới phải lòng rồi kết hôn với cô thư ký mới tuyển thôi chứ. Như Taeko đã nhận xét, Katarina không có nhan sắc nổi bật, cũng không có vẻ gì là có tài năng vượt trội. Cứ cho là cô nàng gặp may, thì những chuyện tương tự có phải cũng hay gặp ở bên Tây không nhỉ? Đường đường là giám đốc Công ty bảo hiểm, ba lăm tuổi, chưa vợ, lại có hẳn một biệt thự sang trọng, ai đời lấy một người phụ nữ gốc gác không rõ ràng, một cô gái lang bạt mà anh ta chẳng biết gì về xuất thân gia thế, mới được tuyển dụng có sáu tháng trước - theo quan niệm của người Nhật Bản, dẫu người phụ nữ kia có sắc nước hương trời thế nào cũng nhất quyết không thể bừa bãi như vậy. Sachiko nghe nói người Anh thủ cựu lắm mà. Chẳng nhẽ bảo thủ thế thôi chứ trong hôn nhân họ lại thoáng? Khi Katarina nói sẽ đi kiếm chồng giàu, mọi người đều cười cô mơ mộng chẳng hiểu lẽ đời, té ra cô lại thạo đời hơn họ, cô đi khỏi nước Nhật với lòng tin tuyệt đối rằng nhan sắc sẽ giúp mình cất cánh.
So sánh một người Nga tị nạn theo phe Bạch vệ với quý cô khuê các xuất thân trong gia đình lâu đời ở Osaka là không tương xứng. Nhưng đặt cạnh Katarina, họ mới kém cỏi làm sao! Ngay đến cả Taeko táo bạo, liều lĩnh bất chấp mọi lời chỉ trích còn chưa cưới được người mình muốn lấy. Thế mà Katarina, có khi còn ít tuổi hơn Taeko, dám bỏ lại nhà cửa, mẹ và anh trai, dấn thân nửa vòng trái đất và nhanh chóng xây dựng tương lại cho mình. Dĩ nhiên, Sachiko không ghen tị với Katarina - Yukiko hơn hẳn bất kì cô Katarina nào, nhưng xem chừng chị cả, chị hai và cả hai ông anh rể nhát gan, bất lực quá nên mới không tìm nổi chồng cho Yukiko! Sachiko không muốn người em gái trầm tính của mình tấp tỉnh học đòi theo Katarina - Yukiko khả ái chính là ở chỗ người khác không thể ép con bé dạn dĩ như vậy nhưng là những người chăm nom cho Yukiko - Sachiko, Teinosuke và vợ chồng chị cả, há không xấu hổ trước Cô gái Nga này ư? Giả sử Katarina cười cợt chê họ vô dụng, thì họ biết trả lời ra sao? Sachiko nhớ lại lúc Tsuruko lên Tokyo năm ngoái đã thở dài thườn thượt và nói riêng với chị: “Chỉ mong ai đó rước dùm con nhỏ. Giờ thì ai cũng không quan trọng. Miễn có người chịu rước nó đi, về sau ly hôn cũng mặc.”
Vừa hay chuông cửa reo lên, Yukiko bước vào. Mặt đã đỏ ửng vì nóng, Sachiko cúi gần hơn xuống bếp lò và lau đi những giọt lệ trên mắt.