Hai, ba tuần nữa trôi qua. Yukiko và Sachiko vẫn là khách quen của tiệm làm đẹp Itani, và Itani vẫn lo lắng về Yukiko. Một hôm, chị ta hỏi không biết Sachiko có quen một cô này người Osaka tên Niu không. Sachiko hỏi lại: sao chị Itani lại biết chị Niu? Itani mới chỉ gặp chị ta hôm nọ. Hai người tình cờ gặp nhau trong buổi tiệc chia tay một quân nhân lên đường xuất dương, Itani biết được chị Niu kia quen Sachiko nên mới trao đổi với chị ta. Chị Niu bảo, hồi xưa thân với chị Makioka lắm, nhưng vì lý do này khác mà gần đây không gặp nhau. Chị ta với hai, ba chị bạn khác có lần đến nhà Ashiya thăm thì chị Makioka đang bị vàng da, nhưng chuyện đó lâu lắm rồi, phải ba, bốn năm trước.
Sachiko nhớ rất rõ vụ ấy. Có chị Niu, chị Shimozuma và chị nào nữa cô đã quên tên, cái chị đó sành điệu phát sợ vừa ở Mỹ về, nói giọng nghe quái quái. Lúc ấy ốm quá chẳng muốn gặp họ nên Sachiko không được lịch sự cho lắm, chị tiễn khách luôn mà không mời ăn tối. Chắc chị Niu để bụng. Chị ta không đến nữa.
“Tôi đã rất thô lỗ với chị ấy. Thế chị ấy có nói gì không?”
“Không, chị ấy có vẻ lo lắng về cô Yukiko hơn. Chị ấy băn khoăn không biết tiểu thư Yukiko đã lấy chồng chưa, rồi nói mình có đối tượng tiềm năng. Nhắc đến tên của tiểu thư Yukiko là chị ấy nhớ ra ông này. Chị Niu bảo, chắc chắn chị sẽ thích ông ấy.”
Itani nói thao thao. Mới gặp chị Niu lần đầu, chị ta đâu biết đối tượng chị Niu kia cho là “tiềm năng là thế nào đâu. Nhưng bạn của chị Makioka thì phải đáng tin chứ, nên Itani đánh bạo nhờ vả chị Niu kia việc của tiểu thư Yukiko. Itani được biết rằng người đàn ông này vốn là bác sĩ góa vợ. Ngoại trừ một cô con gái mười hai, mười ba tuổi gì đó thì ông ta không sống cùng người thân nào cả. Hiện ông không hành nghề y, mà làm giám đốc một công ty dược phẩm. Itani bảo: mới nghe ngóng được chừng ấy, tôi nói xem ra không tồi tí nào, nên đã giục chị Niu khẩn trương xúc tiến, không thể chần chừ một khắc. Bản thân Itani rất vui lòng làm bất cứ điều gì có thể, chẳng rõ nhà Makioka có còn giữ mấy tiêu chuẩn ngày trước không. Chị Niu nói sẽ xem ý người đàn ông thế nào. Itani bảo, được thế thì tốt quá, nhưng nên chẳng chúng mình sắp xếp để đôi bên gặp nhau lần đầu nhỉ. Chị Niu đáp: tôi đảm bảo sẽ đem được người đàn ông ra trình diện, chắc ông ta không cự nự gì đâu, nếu có thì cũng phải dùng biện pháp mạnh lôi ông ta đi, thế thì chị Itani có trách nhiệm kéo nhà Makioka tới bằng được. Có thể sắp xếp một buổi tiệc tối đơn giản, yên tĩnh đâu đó ở Osaka. Chị Niu nói có hai, ba hôm tới rảnh buổi tối. Trong mọi trường hợp, chị ta sẽ gọi điện. Itani đồng tình, bảo ý này được lắm, chị Makioka hẳn sẽ rất hài lòng. Lúc ra về, Itani lại giục chị Niu kia phải nhanh lên. Itani hứa chắc mình sẽ gọi điện thoại ngay. Tới lúc đó chị Itani sẽ đến báo cho Sachiko.
Cả Niu lẫn Itani đều là những người đàn bà sốt sắng, Sachiko dám chắc mình sẽ sớm nghe được thêm thông tin. Ba ngày sau, vào khoảng 10 giờ sáng, Itani gọi tới. Chị Niu vừa gọi điện để hỏi liệu Itani có thể mời tiểu thư Yukiko đến nhà hàng Kitchõ kiểu Nhật này vào tối hôm nay lúc 6 giờ không. Không phải coi mắt trịnh trọng đâu. Tiểu thư Yukiko không cần quá trang trọng, cứ xem như được mời ăn tối thôi. Chị Niu hy vọng Yukiko sẽ đồng ý đi một mình, nhưng nếu cần ai đi cùng thì nên là Teinosuke chứ không phải Sachiko. Đặt cạnh người chị gái tươi tắn thể nào Yukiko cũng để lại ấn tượng nhạt nhòa. Itami đồng ý và hy vọng Yukiko sẽ đi một mình. Chị ta nói, đề nghị một việc quan trọng như thế qua điện thoại là bất nhã nhưng bổ sung rằng họ đã sắp đặt xong xuôi, nhà ta xin hãy dứt khoát. Itani muốn có câu trả lời ngay. Sachiko bảo chị ta chờ một, hai tiếng nữa.
Sachiko hỏi Yukiko nghĩ sao. Quả thực vội vàng dàn xếp một bữa tiệc như thế là không chu đáo lắm. Song mọi người không được phép phũ phàng với Itani, người đã lo lắng cho Yukiko bấy lâu. Và chị Niu kia nữa, nào phải bạn bè sơ giao, chị ấy hiểu chuyện gia đình mình nên sẽ chẳng giới thiệu một người đàn ông quá không môn đương hộ đối.
Yukiko đáp: “Nhưng mà bọn họ có biết gì mấy đâu. Chị Sachiko, chị không thể nói chuyện với chị Niu kia dẫu chỉ qua điện thoại à?”
Sachiko ngay lập tức gọi điện hỏi chị Niu và biết được rằng thân thế người đàn ông tốt đến ngạc nhiên: tên ông là Hashidera, quê ở tỉnh Shizuoka, có hai người anh trai đều là bác sĩ, ông này từng du học Đức, thuê một ngôi nhà ở khu Tennoji sống với con gái và một người giúp việc lớn tuổi. Cô con gái đang học ở Chủng viện Đồi Sekiyo, thừa hưởng trọn vẹn sự đài các, duyên dáng của mẹ. Ông ta sống phong lưu, hẳn một phần vì gia sản được thừa kế (hai người anh của ông đều rất thành đạt, dòng họ thuộc hàng danh giá ở tỉnh Shizuoka) và phần vì ông cũng có nguồn thu nhập cao từ chức giám đốc Công ty Dược Đông Á; đã thế ông ta còn tao nhã, phong độ nữa chứ - khen ông ta đẹp trai là không trật tí nào. Thế ông Hashidera bao tuổi? Khoảng bốn tự, bốn nhắm. Cô con gái thì sao? Hiện đang học lớp đệ nhị ở Chủng viện. Dưới ông ta còn em gái, em trai không thì chị Niu không biết. Song thân ông ta sao? Chị Niu bảo, không biết còn hay mất. Dần dần chuyên sáng tỏ ra, là chị Niu và bà vợ quá cố của người đàn ông kia có chung sở thích, quen nhau vì đều là thành viên một nhóm nghiên cứu kĩ thuật nhuộm batik. Chị Niu nói chị không mấy khi thăm nhà họ, hồi người vợ còn sống thì nhớ là mới gặp ông chồng đúng một lần thôi, thêm một lần vào lễ truy điệu trong đám tang người vợ, rồi vào hôm giỗ đầu, tổng cộng bốn bận tính cả lần đến gặp để bàn chuyện xem mặt Yukiko. Chị ta nói với ông ấy rằng ôm nỗi đau thương với người vợ trước lâu quá là không nên, tôi biết một cô này rất tốt muốn ông gặp. Ông ta đáp là trăm sự nhờ chị, bây giờ nhà Makioka mà từ chối thì...
Chị Niu thạo cả giọng Tokyo lẫn thổ âm Osaka, tùy dịp mà đổi, nhưng vì lý do nào đó (chẳng nhẽ bây giờ chị ta chỉ dùng giọng phổ thông? - Sachiko nhớ lại lần gặp gỡ vừa rồi), một tràng tiếng Tokyo liên thoắng bất thường dội vào Sachiko qua điện thoại.
Sachiko cũng bị chị ta chỉnh, bắt nói giọng phổ thông. Sachiko nói, chị Niu quá đáng thật, không phải chị khăng khăng bảo tôi đừng tham dự bữa tiệc đó à? Niu nói đâu có, là ý của chị Itani đấy chứ. Tôi cũng thấy thế là hợp lý, nhưng vì đó là ý của chị Itani, Sachiko nếu phải nổi giận với ai đó thì nên giận chị Itani mới đúng.
“À tôi cũng sực nhớ ra chuyện này.” Chị Niu nói. “Hôm nọ tôi gặp chị Jimba, một người trong nhóm tội vô tình nhắc đến chị, chị ta bảo đã từng thử mai mối cho nhà ta một lần đấy.”
Sachiko giật mình. “Thế chị Jimba nói gì?”
Chị Niu phân vân. “Ừ thì, chị ta nói bị nhà ta cho một gáo nước lạnh.”
“Chắc hẳn chị ấy giận lắm.” Sachiko bảo.
“Hẳn rồi.” Chị Niu nói. “Nhưng không hợp nhau thì bỏ đi, làm bà mối mà thất bại một tí đã giận dỗi thì không bao giờ làm được. Về phần tôi, tôi sẽ không bao giờ vô lý như thế đâu, nếu chị không ưng người đàn ông đó thì cứ nói thẳng. Với lại, bảo Yukiko là con bé phải gặp ông ta đấy. Nó mà không chịu là tôi không vui đâu.”
Niu nói thêm là chị ta đã đặt chỗ, đúng giờ Có mặt cùng người đàn ông nọ. Không cần gọi lại nữa. Chị ta sẽ đợi.
Sachiko nghĩ bụng: chấp nhận lời mời ngày tối nay có hơi mất giá, mời gì mà đường đột bất thình lình, cảm giác như bầy chim đậu dưới chân tự dưng bay vụt lên. Nếu không bận giữ giá thì cũng chẳng có lý do gì để không cho Yukiko đi. Yukiko không muốn đi một mình, Teinosuke trước kia từng thay mặt Sachiko đi với con bé, nên lần này nếu rảnh đi cũng được. Vấn đề là gia đình không muốn người ta thấy mình xoắn xuýt lên, phải viện cớ lui buổi coi mắt hai, ba hôm nữa để làm kiêu. Nhưng họ cũng ngại chị Niu, nếu thờ ơ trước công sức chị ta nhiệt tình giới thiệu nhất định chị sẽ nghĩ không hay. Chị ta có nhắc tới việc bà Jimba giận dữ, điều này làm Sachiko rất buồn. Chị càng e ngại không dám từ chối. Hai năm trước họ đã từ chối Nomura một cách hết sức tế nhị, viện cớ nhà chính chưa hài lòng lắm nhưng họ biết đâu phía kia lại hiểu theo ngụ ý tiêu cực ngoài dự đoán. Sachiko đã có thời gian thắc mắc không biết Jimba có giận không, và còn cảm thấy rằng chị ta giận là có lý. Thành thử chị Niu kia nhận xét đúng. Mà sao chị ta lại khơi chuyện ấy ra nhi? Chị ta là người lắm chuyện đã hẳn, nhưng tự dưng nhắc đến một người ngoài cuộc rồi thông báo một việc mà chị ta đáng lẽ phải giữ cho riêng mình thì có hơi thừa. Hay là chị ta đang dằn mặt Sachiko?
“Làm gì đây, Yukiko?”
Yukiko không đáp.
“Em đi được chứ?”
“Còn chị?”
“Chị muốn đi cùng em nhưng người ta bảo chị nên ở nhà. Em đi cùng Itani nhé?”
“Cùng Itani?”
“Vậy để anh Teinosuke đi cùng em vậy.” Sachiko thăm dò nét mặt Yukiko. “Chị biết là nếu không vướng bận gì anh ấy sẽ đi. Chị gọi anh ấy nhé?”
Yukiko gật đầu rất khẽ, và Sachiko gọi gấp lên Osaka.