Mong Manh Hoa Tuyết

Lượt đọc: 1866 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
QUYỂN HẠ – 14

Được thông báo rằng Yukiko và Itani sẽ chủ động đi riêng và có mặt tại văn phòng của mình trước 5 giờ rưỡi chiều, Teinosuke không nhắc thêm điều gì cụ thể mặc dù anh biết Itani sốt sắng thế nào và hẳn sẽ thúc Yukiko đến đúng giờ - hoặc sớm hơn, khoảng hai mươi phút hay nửa giờ đồng hồ. Nhưng đến 5 giờ 15 vẫn không thấy bóng dáng Yukiko đâu, anh đâm lo ngay ngáy. Anh biết cả vợ và Yukiko đều không quan tâm giờ giấc, cũng biết nhất định Itani mất kiên nhẫn sẽ hành động. Lúc này hẳn Yukiko đã ra khỏi nhà rồi, nhưng để chắc ăn anh cứ gọi điện về Ashiya.

Điện thoại chưa đổ chuông thì Itani đã đến cùng Yukiko đứng sau lung.

“Tốt, tốt rồi. Hai người đến cùng lúc. Tôi đang định gọi đấy.”

“Thực ra là tôi qua đón tiểu thư Yukiko đấy ạ. Đi luôn nhớ thưa ông? Mình không có thời gian, tôi đã dặn tài xế taxi đợi.”

Teinosuke đã biết chi tiết buổi coi mắt nhưng chỉ là qua điện thoại. Tên của chị Niu thì biết rồi, nhưng anh không dám chắc mình đã gặp chị ta hay chưa. Teinosuke thấy như bốn bề đều là sương mù. Trên đường tới nhà hàng, anh hỏi thăm về người đàn ông và quan hệ của Itani với ông ta. Itani bảo, e những chuyện ấy phải chị Niu mới rõ. Thế còn chị và chị Niu kia là thế nào? Itani mới gặp chị Niu có một lần, vừa mới đây thôi. Teinosuke thấy bối rối như lạc vào cõi nào.

Niu và Hashidera đang đợi tại nhà hàng.

“Chà chà, các vị đến rồi. Chúng tôi có khiến các vị phải đợi không?” Cử chỉ của Itani cứ như quen biết lắm rồi trong khi mới gặp người đàn bà kia một lần.

“Chúng tôi mới đến thôi” Niu trả lời nhẹ nhàng. “Các vị tài thật chứ, vừa đúng 6 giờ.”

“Tôi thì lúc nào chẳng đúng giờ, tôi lo tiểu thư Yukiko nên đến đón cô ấy luôn.”

“Các vị tìm chỗ này có khó không?”

“Không hề ạ, ông Makioka biết chỗ này.”

“Chị khỏe không? Hình như tôi với chị đã gặp nhau rồi.” Teinosuke nhớ là đã thấy khuôn mặt này ở phòng khách nhà mình.

“E là dạo này tôi không được thân thiết với chị nhà. Lâu lắm rồi tôi không gặp chị Sachiko, mãi từ cái lần chị ấy bị vàng mắt, phải nằm nghỉ trên giường.”

“Phải, đúng thật. Bẵng đi đến ba, bốn năm còn gì.”

“Ít cũng phải chừng đó. Ba người chúng tôi xông tới ép chị ấy phải ra khỏi giường. Hẳn chúng tôi trông du côn lắm nhỉ?”

“Gọi là du côn không oan đâu nhé.” Hashidera, người đàn ông mặc bộ vest màu nâu đang đợi được giới thiệu bảo, liếc xéo Niu và mỉm cười. Ông ta quay sang Teinosuke. “Tôi tên là Hashidera. Chị ấy nói mình là du côn không hề ngoa, đúng ra chị ấy là xã hội đen. Bảo tôi phải đến bằng được, rồi cứ thế lôi xềnh xệch đi, tôi còn chưa kịp biết ất giáp gì.”

“Thôi nào ông Hashidera. Quân tử lên một tí. Đã ở đây thì không nên nói vậy.”

“Phải đó,” Itani đồng tình. “Đừng có mà bao biện. Bề gì cũng phải ra dáng trang nam tử. Anh nói thế là có phần hơi khiếm nhã nghe!”

“Đấy, hai chị đại hiệp sức đồng lòng ăn hiếp tôi.”

“Nào có. Chúng tôi chỉ muốn tốt cho ông. Cứ ngồi ở nhà cả ngày nhìn lăm lăm vào di ảnh vợ hại sức khỏe đấy. Thỉnh thoảng ông nên ra ngoài. Để biết là ngoài kia còn bao nhiêu là phụ nữ đẹp có kém gì chị ấy.”

Teinosuke sợ phải nhìn Yukiko. Nhưng Yukiko đã lão luyện rồi, cô chỉ cười mỉm.

“Thôi không cãi nhau nữa, ngồi xuống đi. Anh Hashidera ra đằng kia, còn tôi sẽ ngồi đây.”

“Hai chị đại hộ tống thế này thì không nên kháng cự.”

Teinosuke ngờ ngợ rằng giống như Yukiko, ông Hashidera miễn cưỡng bị lôi đến đây. Không cần biết Hashidera có muốn tục huyền hay không, chị Niu mà ông ta vốn chẳng thân thiết lắm cứ lôi xềnh xệch đến, rồi ép phải đóng kịch mà chưa hiểu đầu cua tai nheo gì. Lúc nói chuyện ông ta toàn dùng những cụm từ như “ơ hay với lại không hiểu gì cả”. Nhưng vẻ ngơ ngác ấy không hề gây phản cảm. Teinosuke thấy ông ta là người biết cách cư xử đúng mực trong một xã hội văn minh. Đưa tờ danh thiếp đề nghề nghiệp bác sĩ kiêm giám đốc Công ty Dược Đông Á, Hashidera cười mỉm: “Tôi thì bác sĩ gì đâu, chỉ là anh cửa hàng trưởng của hiệu thuốc mà thôi.” Tác phong ông cũng chẳng giống bác sĩ cho cam. Nhìn như một doanh nhân thành đạt vậy. Nghe bảo ông ta chừng bốn tự, bốn nhăm những làn da trên gương mặt và từ bàn tay đến ngón tay đều mịn màng, trẻ trung. Nét mặt hài hòa, hai má căng, dáng người phương phi khiến ông càng thêm phong độ. Trong số những ứng viên từng được gia đình đồng ý cho coi mặt Yukiko, thì ông ta là người có ngoại hình đẹp nhất. Mời ly sake nào Hashidera đều uống cạn, tửu lượng xem chừng rất khá mặc dù chưa bì được với Teinosuke. Thường thì ai vừa mới quen biết cũng khách sáo. Nhưng phần nhờ hai chị đại hùng hổ, phần vì người đàn ông tâm trạng hoàn toàn thoải mái, nên các bên nói chuyện rất ăn ý.

“Đáng nhẽ tôi phải năng đến đây hơn. Xem đồ ăn kìa. Tìm chỗ ăn uống càng ngày càng khó. Ở đây đồ ăn lúc nào cũng ngon thế này à?” Teinosuke bắt đầu ngấm rượu, má đỏ hồng lên.

“Chắc gì” Hashidera nói. “Có khi nhà hàng bị chị Niu đe dọa dùng vũ lực đấy.”

“Không phải nhé. Chồng tôi là khách quen, nên bếp họ chiều mình đấy. Với lại, tôi nghĩ cái tên Kitchö 25 biết đâu lại đem đến vận may.”

Tên nhà hàng, chị Niu phát âm là “Kitchö”.

“Chứ không phải đọc là Kikkyö 26 à chị Niu?” Teinosuke hỏi. “Không phải viết thế nào là cứ rập đúng âm Hán Nhật đọc thế ấy đâu. Người miền Đông như anh Hashidera khéo chưa nghe thấy từ này, nhưng ở Osaka chúng tôi có thứ gọi là kikkyö. Chị Itani có biết cái kikkyö không?”

“E là không ạ.”

“Kikkyö?” Hashidera cũng ngơ ngác. “Là gì thế?”

“Biết, biết.” Chị Niu nói. “Kikkyö là cái bùa đó, thứ mà mọi người mua ở hội chợ Ebisu, ở Nishinomiya hoặc Imamiya. Cành trúc có treo đồng xu và một lá bùa may mắn ấy mà.”

“Đúng rồi.”

“Quý khách đi hội chợ Ebisu mại dô, mại dô...” Chị Niu cất giọng nhại tiếng người rao hàng ở hội chợ Ebisu. “Ai mua bát đĩa, hazebukuro , sổ tay... Sổ tay, vàng mã, chập chõa mại dô...”

“Người ta treo chúng lủng lẳng trên cành trúc. Nói cái Kitchõ dân Osaka không biết đâu, họ gọi là kikkyö. Phải vậy không ông Makioka?”

“Đúng rồi. Sao chị biết?”

“Tôi trông thế này, chứ cũng là dân Osaka đấy ạ.”

“Thật à?”

“Nên tôi cũng là biết. Mà bây giờ vẫn có người đọc là kikkyö như hồi xưa à? Trong nhà hàng này hình như họ cũng đọc là Kitchö mà.”

“Để hỏi thêm câu nữa nhé. Ban nãy chị nhại tiếng rao hàng nhắc tới hazebukuro , nó là cái gì thế?”

Chị Niu lúc đó đọc là kazebukuro (túi gió), cứ tưởng là “bóng bay”

“Không, hazebukuro là cách đọc đúng.”

“Có từ nào như vậy sao?”

“Là cái túi (bukuro) đựng bỏng haze ,” Hashidera chen vào. “Haze là một loại bỏng gạo. Ở Tokyo bọn trẻ con ăn bỏng haze vào ngày Lễ Búp bế đấy.”

“Anh Hashidera uyên bác hơn hẳn mọi người.”

Câu chuyện xoay quanh những tập quán và phương ngữ của miền Đông so với miền Tây và chị Niu, người sinh ra ở Osaka, lớn lên ở Tokyo rồi lại trở về Osaka - là người hiểu biết hơn cả. Chị ta tự nhận mình là loài “lưỡng cư, điều đó giải thích tại sao chị cứ đổi sang giọng Tokyo khi nói chuyện với Itani rồi lại nói giọngOsaka khi quay sang Teinosuke. Itani có đi Mỹ đâu chừng một năm để học nghề, kể chuyện “ở bển” ra làm sao, và Hashidera mô tả lại chuyến đi nhà máy dược Bayer bên Đức: nhà máy đó rộng thênh thang, trong khuôn viên ngoài nhà xưởng còn có hẳn một rạp chiếu bóng ít cũng cỡ rạp Shöchiku ở Osaka. Rồi Itani lái câu chuyện về mục đích chính, chị ta hỏi thăm Hashidera về cô con gái và gia đình ông ở Shizuoka, tạo điều kiện để Hashidera trao đổi với Yukiko. Vấn đề tái giá được đưa ra.

“Chẳng hay con gái anh nghĩ sao?”

“Tôi chưa hỏi con bé. Nhưng quan trọng là chính tôi còn chưa quyết nữa kìa.”

“Thế nên tôi mới nhắc anh phải quyết định cho sớm. Kiểu gì cũng nên tục huyền đi.”

“Chị nói tôi nghĩ cũng phải. Nhưng chị cũng biết là tâm trạng tôi chưa muốn vội lấy vợ như thế.”

“Tại sao?”

“Không có lý do gì đặc biệt. Chẳng qua tôi chưa thể đi bước nữa mà thôi. Nhưng nếu có ai đó như chị thúc giục, biết đâu tôi lại lấy vợ lúc nào không biết ấy chứ.”

“Vậy là anh để chúng tôi lo liệu hết đúng không?”

“E là không đơn giản như vậy.”

“Anh đừng láu cá. Chị nhà có thiêng, tôi dám chắc chị ấy cũng vui lòng thấy anh tục huyền.”

“Chị tưởng thế nào ấy chứ, tôi đâu có nặng lòng đến mức như chị nghĩ.”

“Chị Niu này,” Itani để vào. “Quý ông đây thì cứ phải có người dâng tận bàn, bón tận miệng mới chịu. Chúng mình không đôi co với anh ấy nữa. Cứ việc ta ta làm.”

“Khi nào sắp xếp xong, anh có viện cớ gì chúng tôi cũng không chấp nhận nhé.”

Teinosuke và Yukiko chỉ biết nhìn hai bà chị tấn công Hashidera mà tủm tỉm. Bữa ăn tối đúng là thân mật như họ hứa, hầu như không có không khí của buổi coi mắt. Kéo một người đàn ông còn chưa quyết định có đi bước nữa hay không đến đây diễn một vở kịch nho nhỏ mua vui cho Teinosuke và Yukiko thì chỉ mấy chị đại xã hội đen này mới làm được mà thôi. Teinosuke không thể không thấy cả nhà đang ở trong một tình huống cực kì quái đản, song điều khiến anh ngạc nhiên hơn cả là Yukiko tự bao giờ đã học được cách thư thái mỉm cười. Yukiko hồi xưa khó lòng chịu được cảnh này, khéo còn ngượng đỏ mặt chực khóc, có khi ứng bật dậy bỏ ra khỏi phòng. Những phụ nữ như Yukiko dường như sau bao nhiêu năm tháng vẫn giữ được sự thuần khiết và trong sáng. Nhưng lẽ nào đi coi mắt nhiều quá nên con bé đã trở nên dạn dĩ, thậm chí mặt dày? Không phải đâu,một người phụ nữ ba mươi ba tuổi hẳn đã điềm đạm và trầm tĩnh đi nhiều. Tại Teinosuke chỉ nhận thấy nét trẻ trung và trang phục tươi tắn của Yukiko như mọi khi nên mới không để ý được sự thay đổi đó.

Ngoài ra, không biết Hashidera nghĩ gì nhỉ? Kể cả khi ông ta cảm thấy đi xem mặt cô gái chị Niu giới thiệu cũng chẳng mất gì, vẫn có thể giả định một cách hợp lí là trong chừng mực nào đó, ông “có tâm trạng tái hôn mà chưa hoàn toàn thừa nhận. Nếu quá miễn cưỡng thì đâu cần phải đến làm gì. Vẻ ngơ ngác của ông ta cũng có chút làm quá, hẳn nhiên nếu Yukiko vừa ý thì ông ta vẫn có thể sẽ cân nhắc cưới cô. Dù sao đi nữa, xem chừng khả năng Hashidera đến đây để cợt nhả là rất thấp. Nhưng ông ta cũng đủ khôn khéo để cho thấy bà Niu dùng từ “láu cá” không hề trật, và cử chỉ của ông không tiết lộ chút gì về ấn tượng của ông với Yukiko. Bốn người thoải mái tung hứng trong khi Yukiko đứng ngoài cuộc, hơi ngại ngùng. Như thường lệ, khi người khác gợi chuyện để cô lên tiếng, cô không buồn đón ý họ. Về phần Hashidera còn đang chóng cả mặt với hai chị đại nên chỉ có thể nói đôi ba lời cho phái phép với Yukiko trong suốt bữa ăn. Gia đình Makioka chiếu lệ cáo từ, không biết về sau có còn gặp Hashidera hay không, nhưng Itani, người đã đồng hành cùng cả nhà trên tàu thì tự tin lắm. Chị ta ghé miệng vào tai Teinosuke, thì thà thì thầm nhắc lại rằng cứ để mọi chuyện cho chị Niu và tối, kiểu gì vụ này cũng xong, nhất định không cho ông ta thoái thác, ông ta đã đến, mà lại còn rất ưng tiểu thư Yukiko nữa chứ. Itani đã chứng kiến tất cả.

Nam Tử (dịch)
Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 19 tháng 11 năm 2025

« Lùi
Tiến »