Đêm đó Teinosuke đã cho Sachiko biết ấn tượng của anh: về ngoại hình mà nói thì người đàn ông hoàn toàn không chê vào đâu được, xem ra rất lí tưởng với Yukiko, nhưng chúng ta chỉ có thể chờ xem thế nào vì ông ta hãy còn đang do dự không biết có nên đi bước nữa không, và triển vọng quả thực không sáng sủa được như chị Niu và chị Itani tưởng. Từ năm ngoái, Teinosuke và vợ đã rất e dè với những buổi coi mắt, gửi gắm quá nhiều niềm tin ở hai bà chị kia khéo lại ôm hận lần nữa. Nhưng sáng hôm sau Itani đã đến luôn. Chị ta mới được chị Niu gọi điện, hỏi thăm không rõ tiểu thư Yukiko nghĩ gì về người đàn ông. Nghe lời khuyên của Teinosuke, Sachiko chỉ nói rằng ông ta đã tạo ấn tượng rất tốt, nhưng hình như ông ta chưa thực sự quyết tâm tái hôn, với lại... Itani bảo: “Lo gì chuyện ấy, chỉ khó một điều là sáng hôm nay, ông Hashidera mới gọi điện cho chị Niu, ông ta bảo nhìn tiểu thư Yukiko thấy như hơi u sầu. Ông ta thích những người con gái hoạt bát, nhanh nhẹn, tươi tắn. Cơ mà tôi đã giải thích tất cả: chả là tiểu thư Yukiko ban đầu có e thẹn một chút, nhưng tiểu thư không phải người nhăn nhó khó ở đâu. Thành thử chị Niu ắt đã giải thích với Hashidera như thế: tiểu thư Yukiko hơi giữ ý nhưng không u sầu tí nào. Tiểu thư là người dịu dàng, ít nói, nhiều khi khiến người lạ hiểu nhầm. Nhưng mà quen biết lâu ấy, thì mới nhận ra cô ấy nhí nhảnh, tân thời đến bất ngờ và còn tinh tế nữa chứ - Itani bảo có lẽ chọn từ bất ngờ là chưa khéo lắm. Tiểu thư chính là mẫu người ông Hashidera mong muốn đấy ạ. Không tin, ông cứ thử gặp tiểu thư thường xuyên đi. Về âm nhạc cô ấy thích đàn dương cầm, ăn uống thì ưa chuộng ẩm thực ngoại quốc, và rất thích xem phim Tây nữa cơ. Tiểu thư còn biết cả tiếng Anh, tiếng Pháp, Itani còn có thể nói thêm những gì để chứng tỏ tiểu thư Yukiko là người hoạt bát, vui tươi nhỉ? Ờ, cô ấy mặc quần áo Nhật, nhưng mà màu sắc rất tươi tắn, chứng tỏ tính cách cũng phải có chút nhí nhảnh? Nếu ông chịu khó tìm hiểu nhất định sẽ nhận thấy điều đó. Chẳng qua là con gái nhà gia giáo, gặp đàn ông lạ thì không nói gì thôi!” Itani kiến thoắng liên hồi, nhét hết đồng xu nọ đến đồng xu kia vào máy điện thoại công cộng. “Nhưng mà nói thật tiểu thư Yukiko quá kiệm lời, dễ thường sẽ bị người ta hiểu lầm, tiểu thư phải mạnh dạn lên, nói nhiều một tí. Tôi sẽ sắp xếp đưa ông Hashidera qua sớm. Tôi mong tiểu thư Yukiko lần này phải để lại ấn tượng thật vui tươi, rạng rỡ.”
Sachiko đã thấp tha thấp thỏm sợ vết nám trở lại, mặc dù hôm nọ nó không hiện rõ. Nhưng thực tình có nhiều hy vọng không? Những điều Itani nói chị nghĩ chẳng qua chỉ là kiếm chuyện làm quà mà thôi. Ngày hôm sau, khoảng 3 giờ, chị nhận được một cuộc điện thoại: Itani đang ở Osaka, và trong một giờ nữa, chị ta và bà Niu sẽ rủ ông Hashidera qua nhà Sachiko. Mọi người định qua đây hả? Sachiko ngơ ngác hỏi. Itani đáp: Đúng đấy. Ông Hashidera có rất ít thời gian, không thể ghé lại quá hai mươi phút hoặc nửa tiếng, mà cũng không có nơi nào thuận tiện để gặp nhau. Với lại ông Hashidera muốn gặp gỡ đằng gái, xem nhà cửa thế nào. Sachiko nói dĩ nhiên là quý hóa lắm, nhưng liệu chị có thể ? Itani ngắt lời luôn: Chúng tôi ghé qua bất quá hai mươi phút, nửa tiếng gì đó thôi, đâu có mong chị phải tiếp đãi gì. Ông Hashidara xem chừng có ý quan tâm, giờ mà thay đổi kế hoạch thể nào ông ấy cũng chưng hửng.
Song Sachiko phải xem Yukiko cảm nhận ra sao đã. Nên làm gì đây? Bé Etsuko thì cứ gửi cho O-Haru đưa đi Kobe chơi. Nhưng Yukiko bữa này lại dễ bảo đến ngạc nhiên. Sachiko dám chắc Etsuko và O-Haru đã đoán ra được đầu đuôi rồi. Sachiko bảo Itani, nếu vậy chúng tôi sẽ đợi, rồi chị ngay lập tức gọi lên Osaka hỏi chồng có kịp về nhà không.
Trở về nhà trước khi các vị khách đến nơi, Teinosuke bảo Itani cũng gọi cho cả anh nữa. Chị ta nói ông Hashidera rất thèm bầu không khí gia đình, muốn gặp chị Sachiko và mọi người ở Ashiya chiều hôm nay. Nhưng điều làm Teinosuke ngạc nhiên và hài lòng nhất chính là sự thay đổi của Yukiko. Con bé chịu gặp người ta, không phải là kì tích lắm sao?
Chẳng mấy chốc ba vị khách đã vào nhà. Itani gọi Sachiko ra hành lang. “Tiểu thư Koi-san có nhà không?” Sachiko giật mình, bảo chẳng may con bé lại đi vắng mất rồi. Itani bảo: “Thôi thì ít nhất có bé Etsuko cũng được. Ông Hashidara muốn đem cả con gái đi cùng, nhưng lên kế hoạch gấp quá, thôi lần sau nhất định ông ấy sẽ đem con gái theo. Cô bé với Etsuko chắc sẽ hợp nhau. Hai đứa trẻ con trở thành bạn bè thì ông Hashidera càng thích.” Itani tự tin ra mặt.
Yukiko thuận ý nên Teinosuke cũng đồng tình gọi cả con gái Etsuko, để con bé được tham gia. Bốn người họ: Teinosuke, Sachiko, Etsuko và Yukiko đứng đối mặt với các vị khách. Lại một lần nữa, thái độ của Hashidera cho thấy ông ta miễn cưỡng bị kéo tới đây. Ông vốn không đồng ý qua chơi, nghĩ rằng đùng một cái không mời mà lù lù đến rồi phút chốc kéo nhau đi là bất nhã nhưng lý lẽ của ông lại bị hai chị đại xã hội đen lấn át. Ông cũng nói rằng (không biết nên hiểu ý Hashidera là gì), một anh nhân viên quèn như ông ta nào có xứng với người vợ thế này.
Yukiko không còn khó đăm đăm như trước, nhưng cũng khó lòng chỉ qua một đêm mà rũ bỏ được tính dè dặt của mình. Dường như cô chẳng thèm quan tâm đến mệnh lệnh của Itani. Yukiko không buồn tỏ ra hồ hởi, người khác hỏi cũng chẳng bao giờ trả lời được ra hồn. Teinosuke chợt nảy ra ý định đem tập album ảnh ngắm hoa anh đào ở Kyoto năm ngoáira khoe. Sachikobuộc lòng thuyết minh từ đầu đến cuối, còn Yukiko và Etsuko thi thoảng mới bẽn lẽn chêm vào một, hai chi tiết. Sachiko trộm nghĩ, phải chi có Taeko ở đây nói tếu, pha trò. Cô ngầm đoán ba người kia cũng đang chia sẻ suy nghĩ ấy. Hai mươi phút trôi qua, rồi ba mươi phút, sau một giờ Hashidera nhìn đồng hồ đeo tay và bảo ông phải đi rồi. Niu và Itani cũng đứng dậy. Sachiko mời mọc: Hay là hai chị nán lại đây thêm tí nữa? Itani lúc nào cũng bận nhưng chị Niu thì lâu lắm mới đến chơi, nhà cũng chẳng có gì nhưng... Chị Niu bảo, có lẽ tôi nên ở lại, nhà ta có gì đãi khách nào? Sachiko đáp, nếu chị không chê thì xin phép có gì mới nấy. Chị Niu nói, vậy là được lắm rồi và ở lại tối hôm đó.
Yukiko và Etsuko để ba người kia nói chuyện với nhau. Sachiko cũng rất ưng ông Hashidera, hai vợ chồng chị không hẹn mà cũng khen ông ta nức nở rồi đảm bảo với chị Niu rằng, tuy chưa biết quan điểm Yukiko thế nào nhưng họ nghĩ con bé không còn phòng thủ nữa, họ cảm thấy bề gì con bé cũng sẽ không từ chối người đàn ông như thế này. Sau khi biết được kết quả dò la của chị Niu thì hai vợ chồng càng vững da, thấy mối này không nên để lọt, nhưng vẫn còn thấp thỏm chuyện bản thân ông Hashidera dường như chưa mấy nhiệt tình. Nhưng chị Niu lại cảm nhận rằng Hashidera thực sự chỉ đang làm bộ hững hờ để giữ giá trước sự bủa vây của hai người đàn bà lắm chuyện. Thành thật mà nói, ông với vợ quá cố trước kia vì yêu nhau mà kết hôn nên giờ cũng hơi ngại tai tiếng, và cũng rất lo lắng cho đứa con gái riêng. Nên có khi ông ta còn mong bị đẩy vào tình thế cực chẳng đã, không còn đường lui ấy chứ. Ông ta muốn ai đó dồn mình đi những bước ông không thể tự đi được. Ông Hashidera mà không màng tái hôn thì sao lại để người khác lôi kéo tận hai lần. Mồm miệng cứ chối đây đẩy là đường đột đến nhà người phụ nữ mình mới gặp một lần thì không ra sao cả, nhưng rốt cuộc ông ta lại để mình bị kéo đến đây, như thế chưa đủ chứng tỏ là ông Hashidera cũng có thiện cảm với Yukiko à? Sachiko và Teinosuke đều gật gù cho là có lý. Chị Niu tiếp lời: Bởi ông chỉ lo cô con gái, nên miễn là cô bé chấp nhận Yukiko thì không còn gì cản trở nữa. Lần sau chị ta sẽ sắp xếp cho Yukiko gặp cô bé, có thêm cả bé Etsuko nữa nếu được - hai đứa biết đâu lại thành bạn thân. Hết chuyện, chị Niu ra về. Rồi Sachiko bảo chồng rằng trong số rất nhiều ứng viên họ đã nghiên cứu cho Yukiko thì người này xem ra xuất sắc nhất. Mọi điều kiện đều thỏa mãn, về gia đình, về địa vị, về lối sống, người đàn ông này đều không quá cao hay quá thấp so với tiêu chuẩn của họ Makioka. Một ứng viên như thế không thể xuất hiện lần thứ hai đầu. Với lại, chị Niu có nói, là ông ta còn đang Cố ý khách sáo, ngầm hy vọng gia đình mình chủ động với ông ta, vậy chúng mình nên sốt sắng lên. Có vẻ như Sachiko đang xin diệu kế nào đó từ chồng, nhưng Teinosuke dẫu đồng ý với vợ vẫn chỉ có thể băn khoăn tìm cách mà thôi. Cái khó thực sự là ở chỗ Yukiko bản tính quá thụ động, không thể trông chờ sự hỗ trợ của con bé. Chẳng hạn như chiều nay, đáng nhẽ Yukiko nên tỏ ra cởi mở hơn. Nhưng hai vợ chồng phải nghĩ ra bước tiếp theo.
Hôm sau, ở Osaka, Teinosuke tìm lý do nào đó để ghé qua và làm thân với Hashidera, văn phòng của ông ta không xa chỗ Teinosuke cho lắm. Anh nhớ rằng hôm nọ lúc ba người nói chuyện, Sachiko nói rằng nhà đang thiếu vitamin và sulfamine của Đức vì chiến tranh, mà Sachiko lại rất thích trữ những thuốc ấy, thế là Hashidera giới thiệu Sachiko dùng loại sulfamine được sản xuất bởi công ty của ông ta. Hashidera bảo, thuốc Công ty ông không gây phản ứng phụ như các loại thuốc Nhật khác, chắc chắn hiệu quả không thua gì của Đức. Công ty ông sản xuất cả vitamin B, Sachiko cũng nên dùng thử xem thế nào, ông sẽ gửi ngay một gói. Teinosuke phản đối, anh ở Osaka mỗi ngày, cứ để anh đến lấy thuốc. Hashidera nói, thế thì cứ gọi trước, lúc nào ông ta cũng sẵn sàng. Bấy giờ Teinosuke không hẳn là nói nghiêm túc, nhưng anh nhận thấy thay vì đặt vấn đề thẳng, mình có thể đến chỗ ông ta, nói là vợ gửi lời cám ơn và xin ít thuốc. Teinosuke rời Cơ quan sớm, đi xuống đại lộ Sakai, anh nhận ra tòa nhà ngay khi rẽ về hướng tây - đó là công trình bê tông cốt thép duy nhất trong cả dãy cửa hiệu lợp ngói. Hashidera nhanh nhẹn sai một cậu nhân viên đi lấy thuốc, nhắc thuốc này bỏ hộp này, thuốc kia gói vào hộp kia. Ông ta bảo ở đây là công ty không hợp tiếp khách, nếu ông Makioka chờ được mấy phút thì hai chúng ta có thể ra ngoài. Hình như ông ta ra lệnh cho hai hay ba người nhân viên rồi bước ra, không mặc áo khoác hay đội mũ. Đứng chờ trước cửa trong khoảng năm phút, Teinosuke đã quan sát cách Hashidera cư xử với cấp dưới: trên lý thuyết, ban giám đốc có mấy người nhưng ông là người thực tế điều hành doanh nghiệp. Ông dặn dò nếu cần gì thì nhớ đến tìm ông, và đưa cho Teinosuke gói thuốc. Teinosuke ngại quá vì đưa tiền không được, bèn xin phép về luôn, nhưng khi Hashidera đề nghị nói chuyện một lúc anh lại thấy mình bị cuốn theo vì sợ bỏ lỡ cơ hội nghe được điều gì đó quan trọng. Ông ta rủ đi uống cà phê phỏng? Nhưng rồi họ lại rẽ vào một hẻm nọ, lên gác hại của một tiệm ăn nhỏ dễ thường bị lầm tưởng là nhà riêng. Teinosuke nghĩ mình thạo Osaka như lòng bàn tay, sao lại không biết con hẻm hay tiệm ăn này. Gác hai chỉ có một phòng be bé nhìn ra những mái ngói thỉnh thoảng xen lẫn vài tòa nhà cao tầng, gợi nhớ về trung tâm quận Semba ngày nào. Nơi này hẳn là địa điểm ưa thích để các thương gia bàn chuyện làm ăn vào bữa trưa, nhất là các sếp và ông chủ của những hãng dược trong quận này. Hashidera nói tiếp khách ở chỗ này thật quá sơ sài, nhưng ngặt nỗi trước khi về nhà, ông còn bận công chuyện nên không thể đi đâu xa cơ quan được. Teinosuke định mời Hashidera đi ăn tối, nghe thế lại càng áy náy.
Đồ ăn được sửa soạn tươm tất mặc dù không đặc biệt ngon - chừng năm món chính, và hai, ba chai sake. Hai người ngồi ăn lúc hãy còn sớm, Teinosuke nhận thấy ông Hashidera là người vô cùng bận bịu nên đã biết ý về ngay. Những tia nắng còn sót lại của mảnh trời đầu xuân vẫn còn đó khi hai người rời khỏi nhà hàng. Bữa ăn kéo dài chưa đến hai tiếng. Mặc dù Hashidera chỉ mời trả lễ và cuộc trò chuyện ở mức xã giao hết mực, không đả động tới những vấn đề Teinosuke hy vọng đề cập nhưng anh vẫn biết được thêm ít nhiều về Hashidera: chuyên môn của ông là khoa nội, cụ thể là nội soi dạ dày, ông ta chớp cơ hội làm thân với một doanh nghiệp dược phẩm sau khi ở Đức về và những điều kiện đó đã lôi kéo khiến ông chuyển nghề. Hãng này có một ông tổng giám đốc nhưng chưa ló mặt bao giờ, Hashidera mới là người quán xuyến hầu hết Công việc. Những khi ông đi công tác ở ngoại tỉnh để chào bán thuốc, khách hàng cứ tưởng ông chỉ là một doanh nhân chứ không phải bác sĩ nên đến lúc trao đổi, biết được sự thật thì cứ ngẩn tò te đến buồn cười. Hashidera không dò hỏi một lần nào về gia đình Makioka và Teinosuke cũng thấy không tiện đề cập đến Yukiko, song khi nhà hàng bưng trái cây lên, anh dồn can đảm, lựa lời xa xôi để không thể hiện ra mình đang cáo lỗi, rằng em vợ tôi thực sự khác xa với người con gái u sầu trong ấn tượng ban đầu của ông.