Hôm sau, chị Niu gọi cho Sachiko bảo rằng Teinosuke đã đến gặp ông Hashidera, anh ấy chủ động tìm đến như vậy rất hay. Chị ta hy vọng Teinosuke sẽ phát huy để làm thân với Hashidera. Gia đình Makioka xưa nay quen để mặc cho người khác lo liệu từ đầu chí cuối nên mới bị mang tiếng ngạo mạn. Cả chị Niu lẫn chị Itani đã đồng lòng góp sức, giờ là lúc để nhà ta đáp lại sự nhiệt tình của hai người. Việc của hai chị đến đây xong xuôi. Tạm thời họ sẽ rút êm. Chị Niu bảo, nhất định mọi chuyện sẽ thuận buồm xuôi gió. Nhà Makioka phải cố gắng triệt để mà dàn xếp đến nơi đến chốn. Tôi sẽ đợi nghe tin vui. Chị Niu lại còn chúc mừng nữa chứ. Sachiko và Teinosuke thấy vẫn chưa đâu vào đâu mà đã chúc mừng.
Vừa hay bác sĩ Kushida trên đường thăm bệnh nhân ghé qua. Ông đã lấy được thông tin Sachiko yêu cầu. Trước đây Sachiko nhớ mang máng bác sĩ Kushida và ông Hashidera đều là cựu sinh viên trường Đại học Osaka nhưng khác khóa, và đã định hỏi về Hashidera. Bác sĩ Kushida bận rộn tối mắt, ông không buồn cởi áo khoác, chỉ đưa Sachiko mảnh giấy. Tôi biết được gì để nói cho chị thì có hết ở trong này, ông nói dứt lời là đi. May mắn bác sĩ Kushida lại quen một người từng là bạn rất thân với Hashidera nên ông đã hỏi cặn kẽ về đương sự, về gia đình ông ta ở Shizuoka và cả cô con gái ngoan hiền, ít nói, không có một chút điều tiếng gì ở trường học nữa. Nhìn chung, những thông tin này đều nhất quán với thông tin mà Teinosuke thu thập được. Lúc đi, bác sĩ Kushida có nói thêm, là đánh giá rất cao người đàn ông này.
Teinosuke bảo vợ: Yukiko thế là khổ tận cam lại rồi. Chúng mình phải hành động để mang đến đoạn kết có hậu cho cuộc mai mối này. Nhận thức được mình có thể đang tỏ ra quá hấp tấp so với lẽ thường, Teinosuke ngồi viết cho Hashidera một bức thư dài như sở trên giấy cuộn: Xin lỗi ông vì tôi thật bất nhã khi viết thư bàn bạc một vấn đề tế nhị nhường này, song tôi buộc lòng phải chia sẻ với ông về cô em vợ. Hôm trước tôi đã dợm nói ra nhưng bây giờ không bị lễ nghi câu thúc thì mới dám trút bầu tâm sự. Câu hỏi đặt ra là sao em vợ tôi đến tuổi này mà vẫn chưa có nơi có chốn. Có lẽ ông hoài nghi em ấy có quá khứ mờ ám, hoặc sức khỏe có vấn đề. Chuyện chẳng phức tạp như vậy đâu. Lý do giải thích cho việc con bé lỡ dở thế này chỉ có một mà thôi, chắc ông đã nghe chị Niu hay chị Itani nói rồi những người thân thuộc xung quanh Yukiko dẫu bây giờ chỉ là hậu duệ của một dòng họ ít tiếng tăm nhưng vẫn cứ hạch sách đối tượng phải có địa vị này gốc gác kia, thành thử tự chuốc lấy tiếng xấu sau khi gạt đi nhiều ứng viên tử tế. Kết quả thế nào tôi cũng chẳng giấu ông: người ta không thèm giới thiệu mối nào tiềm năng nữa. Sẽ thật tốt nếu ông có thể tự điều tra để xóa sạch những nghi ngờ của mình. Là tại những người xung quanh. Chứ bản thân Yukiko nào Có khiếm khuyết, lương tâm em ấy hoàn toàn trong sạch. Tôi biết mình nói thế nghe như khoe mẽ người nhà, nhưng tôi chấm em Yukiko được cả về trí tuệ, học thức, cung cách lẫn năng lực nghệ thuật. Và điều em ấy làm tôi cảm động hơn cả là em rất thương con nít. Bé nhà tôi năm nay lên mười, nói thật là nó thân với dì Yukiko hơn cả mẹ đẻ. Mà chuyện đó là lẽ đương nhiên. Yukiko kèm con bé từ bài vở trường học đến giờ tập dương cầm, khi con bé ốm, em ấy còn là cô y tá tận tụy. Một lần nữa, tôi hy vọng ông ghé chơi để chứng kiến, trăm nghe không bằng một thấy. Về chuyện Yukiko u sầu hay không, như hôm trước tôi đã nói, Yukiko không phải người như vậy. Ông chớ bận lòng chuyện ấy.
Teinosuke viết tiếp: Xin phép ông cho tôi nói thẳng, theo quan điểm của tôi, em Yukiko sẽ không làm ông thất vọng ở bất cứ mặt nào. Hiển nhiên, em ấy tối thiểu có thể làm con gái ông hạnh phúc. Tôi biết viết những lời tán dương em vợ có thể làm ông đọc mà phát ngại, nhưng tôi rất mong em Yukiko lấy được tấm chồng nên mới viết thế này. Một lần nữa, tôi hy vọng ông bỏ qua cho sự hành xử trái khoáy của tôi.
Đó là bức thư mà Teinosuke đã nhọc lòng thảo bằng những từ ngữ lâm ly trang trọng tối đa. Từ ngày đi học đã luôn tự tin vào khiếu viết lách của mình nên Teinosuke không ngại phải lớp lang rườm rà để đi đến những vấn đề tế nhị nhất. Nhưng lần này anh lại sợ mình hơi lố bịch. Teinosuke ráng vừa phải tránh lên gân vừa phải cố không bóng gió vòng vo thái quá. Thảo thư lần đầu tiên quá quyết đoán, lần thứ hai quá ủy mị, và sau khi gửi đi bản thứ ba Teinosuke lại băn khoăn không biết mình có lầm lỗi gì không. Hashidera không muốn tục huyền thì bức thư chẳng thể suy suyển ông ta được, nhưng nếu ông ta có quan tâm thì khéo bức thư lại gây phản cảm. Thôi tốt nhất là chờ xem thế nào.
Không thực sự hy vọng được hồi đáp, Teinosuke lại trăn trở sau hai, ba hôm không nghe động tĩnh gì. Chủ nhật tuần sau đó, anh rời khỏi nhà sau khi nói với vợ là ra ngoài đi dạo. Anh bất đồ gọi taxi tại ga Osaka, đi lên quận Tennoji. Tuy không thực sự có ý định đến nhà Hashidera, Teinosuke vẫn nhớ địa chỉ và thoạt đầu chỉ tính đi quanh đó cho biết. Xuống xe tại khu dân cư, anh vừa đi dạo vừa đọc những cái tên ngoài cổng, và có lẽ vì không khí chợt như vào xuân, anh vô tình bước nhanh hơn, thấy triển vọng thật là sáng sủa. Ngôi nhà của Hashidera khá mới, mặt tiền về hướng nam, tràn trề ánh nắng. Nó nằm trong một dãy quay ba, bốn ngôi nhà hai tầng, nhà nào cũng có hàng rào ván gỗ và cây tùng, khác hẳn loại nhà xây qua quýt để cho thuê, còn có chút gợi ý rằng nên chọn ngôi nhà này nếu muốn đón thêm một bà chủ. Ngôi nhà tuy nhỏ nhưng vẫn quá rộng cho người đàn ông trung niên góa vợ ở cùng con gái. Teinosuke đứng một lúc nhìn qua những chiếc lá kim của cây tùng với từng mũi kim lung linh trong cái nắng buổi sáng, vào ô cửa sổ mở hờ trên tầng hai. Đến tận đây rồi, nhẽ lại chẳng làm nên Cơm cháo gì thì uổng. Anh đẩy cổng và bấm chuông.
Bà giúp việc độ ngũ tuần dẫn anh lên gác. “Xin chào!”
Teinosuke quay đầu, trông thấy Hashidera dưới chân cầu thang, khoác áo kimono lịch sự ra ngoài đồ ngủ. “Ông chờ vài phút có được không? Bữa nay hình như tôi ngủ quá giấc rồi.”
“Vâng, vâng. Tại tôi đến không báo trước mà.”
Hashidera hòa nhã cúi đầu, lui về phía sau nhà. Teinosuke nhẹ cả người, cứ lo là không gặp được Hashidera nữa. Bức thư hiển nhiên không tác động gì tới Hashidera cả.
Teinosuke đợi trong gian ngoài của tầng hai, có lẽ là gian đón khách. Trong hốc âm tường không có hoa nhưng treo tranh và bày đồ sứ bên dưới, ngoài cửa có hoành phi, bình phong gấp, bàn gỗ đàn hương. Bộ tẩu thuốc được bày ngay ngắn rất có gu, đến cửa giấy bồi lấn chiếu cói trên sàn nhà đều sạch như chùi, không hề có một tíluộm thuộm nào gắn với nơi ở của một người đàn ông góa vợ như Hashidera cả, điều này thể hiện được con người ông ta và cả bà Hashidera quá cố. Nhìn từ ngoài cổng đó là một ngôi nhà sáng sủa và tươi tắn, vào trong mới biết là còn hơn cả những gì Teinosuke mường tượng. Giấy bồi cửa, đúng ra là những tấm mica trắng in họa tiết chiếc lá, phản chiếu ánh nắng rực rỡ. Không khí trong nhà sạch tinh, nhìn rõ được đến từng góc cạnh xa nhất của căn phòng và làn khói hình xoáy ốc từ điếu thuốc của Teinosuke hiện ra sắc nét, lửng lơ bất động. Lúc trao danh thiếp cho bà giúp việc, Teinosuke thấy mình hơi sỗ sàng, nhưng bây giờ anh mừng vì mình đã tới đây. Thật hân hạnh được làm khách ở ngôi nhà với người chủ chỉn chu như vậy.
“Xin thứ lỗi vì đã để ông chờ.”
Khoảng mười phút sau, Hashidera trở ra trong bộ đồ vải serge xanh lục, li quần thẳng tắp. Ông thấy ngoài hiên trời ấm hơn nên dẫn Teinosuke ra chỗ mấy chiếc ghế mây nhìn ra ngoài phố. Không muốn gây ấn tượng rằng mình đến đây để tìm câu trả lời cho bức thư, Teinosuke định về ngay nhưng nắng xuyên qua cửa kính rất ấm áp cùng không khí thoải mái Hashidera tạo ra đã giữ chân anh nên thoắt cái một tiếng đã trôi qua. Rốt cuộc Teinosuke cũng nhắc đến lá thư để cáo lỗi. Trái lại, Hashidera đáp rằng ông cảm ơn anh rất nhiều. Phần còn lại của buổi trò chuyện diễn ra trôi chảy thoải mái, tránh đả động đến vấn đề hệ trọng. Teinosuke đã lên tinh thần, đứng dậy định về để Hashidera chuẩn bị đi xem phim với con gái, nhưng Hashidara lại hỏi Teinosuke có bận gì không, nếu không thì đi với cha con tôi một đoạn. Teinosuke cũng nóng lòng muốn gặp cô bé kia xem sao nên nhận lời.
Khó bắt được taxi trống nên Hashidera gọi một chiếc Packard từ một ga-ra quen biết và Teinosuke đồng hành với ông đến tận tòa nhà Asahi. Hashidera mời Teinosuke dùng bữa cùng cha con ông nếu anh chẳng gấp gáp gì và đương nhiên sẵn lòng tiễn Teinosuke đến tận trạm tàu điện. Teinosuke ngại mình lại nợ Hashidera thêm một bữa cơm, nhưng đồng thời cũng muốn làm quen với cô con gái, vả lại đây là dịp tốt để bắt thân với Hashidera.
Họ nói chuyện thêm khoảng một tiếng vào bữa tối. Lần này có con gái Hashidera tham gia nên họ chỉ bàn những chủ đề vô thưởng vô phạt như phim ảnh, tuồng Kabuki, diễn viên Mỹ, diễn viên Nhật, trường lớp. Cô con gái mười ba tuổi, hơn Etsuko ba tuổi mà đã rất chín chắn. Cô bé mặc đồng phục, trên mặt không có dấu hiệu của son phấn nhưng đã trổ mã chứ không còn nét trẻ thơ nữa. Đó là khuôn mặt thanh tú hình trái xoan của một người trưởng thành với chiếc mũi cao và kiêu kỳ. Cô bé nhìn không giống bố mấy nên Teinosuke nghĩ cô giống mẹ, hẳn mẹ cô là một mỹ nhân. Có lẽ Hashidera nhìn thấy ở con gái hình ảnh người vợ quá cố của mình.
Teinosuke giành trả tiền. Hashidera bảo ở kìa, tôi mời thì tôi trả chứ. Vậy được, Teinosuke đáp, bữa sau đến lượt tôi. Tôi sẽ dẫn cho con thăm thú Kobe. Anh chia tay họ tại thang máy cùng lời hứa sẽ gặp nhau Chủ nhật tuần tới. Cô con gái cũng sẽ đi theo. Lời hứa này chính là chiến lợi phẩm mang về sau hành trình của Teinosuke.