Nghe tin chồng thành công mỹ mãn, Sachiko bật cười. Chị nói độ này anh trợ quá, nhưng lại mừng thầm trong bụng. Hồi nào chị còn cáu giận anh như vậy là thiếu ý tứ, chính Teinosuke còn ngỡ ngàng trước những thay đổi do công cuộc tìm chồng cho Yukiko mang lại vì chỉ gần đây anh mới dám thẳng thừng như vậy. Song như vậy là đủ rồi. Anh sẽ chờ đợi xem buổi gặp mặt Chủ nhật này thế nào. Đồng thời phía chị Niu cũng gọi tới. Chị ta đã nghe tin Teinosuke đi gặp cô con gái, và không thể diễn tả bằng lời niềm vui của mình trước viễn cảnh tươi sáng trước mắt. Hashidera và con gái ông sẽ đến làm khách của họ. Chị Niu hy vọng mọi việc sẽ được sắp đặt để hai cha con thấy mình được đón tiếp chu đáo. Đặc biệt, chị kỳ vọng Yukiko sẽ cố gắng hết mình để loại bỏ ấn tượng u ám ban đầu, đây mới là điều khiến chị ta trăn trở. Hình như Có gì mới là Hashidera lại kể ngay cho chị. Ông hoàn toàn không thờ ơ trước mối này.
Chủ nhật, bố con Hashidera tới thăm nhà Ashiya chừng một, hai tiếng rồi nhóm sáu người lên taxi đi Kobe. Nhà Makioka trước đó đã tranh luận nên ăn gì: món Tàu,món Tây, đồ nướng hay ẩm thực Nagasaki - và quyết định đặt nhà hàng lẩu tên là Kikusui chuyên các món Kobe. Bữa trưa đến 4 giờ mới xong. Sau khi tản bộ quanh thành phố và uống trà ở tiệm Juchheims, nhà Hashidera về Osaka. Nhà Makioka đi xem phim Condor của Mỹ ở rạp Hankyu. Cuộc gặp gỡ đó không tạo ra sự thân mật thực sự nào giữa hai gia đình, trên thực tế họ còn chưa nhớ hết được mặt nhau.
Chiều hôm sau, Yukiko ngồi trên gác luyện thư pháp.
“Cô Yukiko, có điện thoại ạ.” O-Haru chạy lên lầu bảo.
“Hỏi bà Makioka à?”
“Bên kia bảo muốn nói chuyện với cô Yukiko ạ.”
“Ai thế?”
“Ông Hashidera ạ.”
Yukiko rụng rời gác chiếc bút lông. Mặt cô đỏ lựng lên, cô chần chừ chân cầu thang chứ không tiến đến gần chiếc điện thoại.
“Bà Makioka đâu?”
“Bà chủ ra ngoài một lát ạ.”
“Đi đâu?”
“Em nghĩ là đi gửi thư. Bà vừa mới ra khỏi nhà thôi. Hay là để em gọi nhé?”
“Nhanh, đi gọi chị ấy về nhanh lên!”
O-Haru vội vàng ra cửa. Sachiko ra ngoài nửa để gửi thư, nửa để tập thể dục, đang định dạo chơi bên bờ sông. Vừa chỗ ngã rẽ đầu tiên thì O-Haru gặp được chị.
Cô thở hổn hển: “Bà Makioka ơi, cô Yukiko gọi bà ạ.”
“Có việc gì?”
“Ông Hashidera gọi điện ạ.”
“Ông Hashidera à?” Sachiko bất ngờ. “Gọi chị à?”
“Không, hỏi cô Yukiko Cơ. Nhưng cô Yukiko sai em gọi bà.”
“Yukiko nghe điện chưa?”
“Lúc em đi thì Cô vẫn đứng cạnh cầu thang ạ.”
“Yukiko quái gở thật, sao không tự mình nghe điện thoại cơ chứ.”
Xui quá là xui, Sachiko nghĩ bụng. Việc Yukiko ghét điện thoại chẳng phải bí mật gì, và họa hoằn lúc nào có điện thoại gọi đến cho Yukiko thì con bé thường nhờ người khác nghe hộ chứ bản thân nó phải việc gì đặc biệt lắm mới chịu tự nghe điện. Cho đến giờ không ai phản đối việc ấy cả, nhưng lúc này thì đúng là việc đặc biệt đấy. Ông Hashidera gọi bất kể vì lý do gì thì hẳn cũng là chuyện hệ trọng nên mới yêu cầu nói chuyện thẳng với Yukiko. Giả sử Sachiko nghe điện, hẳn ông ta sẽ có ấn tượng không tốt. Bề gì Yukiko cũng chẳng phải là thiếu nữ mười sáu. Chị em trong nhà hiểu tính rụt rè của cô chứ khó lòngkỳ vọng người ngoài thông cảm. Hashidera không cảm thấy bị xúc phạm đã là may. Có thể Yukiko đã nghe điện, đang ú ớ phân bua chăng? Nhưng miễn cưỡng nghe máy sau khi để ông ta chờ lâu rồi lại chẳng nói được ra câu ra chữ, thì thà rằng cứ để ông ta đợi còn hơn - Yukiko nói chuyện điện thoại còn tệ hơn cả nói chuyện lúc gặp mặt trực tiếp, khéo ông ta sẽ dẹp bỏ vụ này mất. Bản chất Yukiko lúc nào cũngira, có khi không chịu nghe máy mà nhất quyết đợi chị về giải cứu cũng nên. Nhưng Sachiko Có về đến nơi chăng nữa, thì khéo ông Hashidera cũng gác máy rồi, mà nếu chưa thì chị biết ăn nói với ông ta ra sao? Đây là lúc Yukiko phải tự mình dứt khoát nghe máy. Điều gì đó mách bảo Sachiko rằng sự việc không đâu này có thể sẽ kết liễu việc điều đình mà cho đến lúc này gia đình đã cố gắng hết sức. Nhưng chắc chắn ông Hashidera, một quý ông đáng nể, lịch thiệp như vậy, sẽ không làm to chuyện đầu. Giá mà Sachiko có nhà, chị hẳn quyết sống chết lôi Yukiko ra nghe điện. Ma xui quỷ khiến thế nào, ông Hashidera lại gọi đúng lúc chị vừa mới ra khỏi nhà năm, sáu phút.
Ống nghe đã được gác lên, Yukiko thì không thấy đâu.
“Cô Yukiko đâu?” Chị hỏi O-Aki bấy giờ đang làm bánh để uống trà.
“Có lẽ ở trên lầu ạ. Cô không ở trong phòng hả bà chủ?”
“Yukiko có nghe máy không?”
“Dạ có ạ.”
“Nghe ngay lập tức không?”
“Cô chờ mãi, rồi rốt cuộc cũng…”
“Có nói chuyện lâu không?”
“Chắc khoảng một phút là cùng ạ.”
“Gác máy lâu chưa?”
“Vừa nãy thôi ạ.”
Trên lầu, Yukiko đang mải xem sách luyện chữ.
“Ông Hashidera hỏi gì thế?”
“Ông ấy nói sẽ đợi ở ga Osaka lúc 4 giờ rưỡi chiều, bảo là muốn gặp em."
“Chắc ông ấy muốn đi dạo cùng em.”
“Ông ấy nói là đang định đi loanh quanh Shinsaibashi rồi ăn tối ở đâu đó, và rủ em đi cùng.”
“Em bảo sao?”
Yukiko không đáp.
“Em có đi không?”
Yukiko ậm ờ gì đó như tiếng “không”.
“Sao thế?”
Cô lại im lặng.
“Này Yukiko, đi dạo như vậy cũng là một ý hay đó chứ?”
Sachiko đi guốc trong bụng cô em nên chẳng cần Yukiko phải đáp lại nữa, làm gì có chuyện Yukiko dám một mình dạo chơi với vị hôn phu tiềm năng mới chỉ gặp hai, ba lần. Nhưng Sachiko vẫn tức điên. Yukiko không thích ăn tối với người không thân quen đã đành, nhưng con bé chẳng nhẽ không nể mặt Sachiko, và quan trọng hơn là nể mặt anh rể Teinosuke sao? Giá mà nó biết nghĩ cho những nỗi ê chề, nhục nhã mà vợ chồng mình phải chịu đựng, thì nó đã tính đến việc phải tự thân làm gì đó. Ông Hashidera đã chủ động gọi đến thì hẳn là thất vọng vô cùng khi bị từ chối sỗ sàng như vậy.
“Em không nhận lời à?”
“Em bảo là em rất tiếc.”
Nếu phải từ chối, Yukiko nhẽ ra nên từ chối một cách lịch thiệp, nhưng nghệ thuật từ chối lịch thiệp quá xa lạ với Yukiko. Những giọt nước mắt phẫn nộ trào lên trong mắt Sachiko khi chị nghĩ tới câu trả lời ấp úng, kém cỏi mà Yukiko hẳn đã thốt ra. Càng nhìn em gái, Sachiko càng giận sôi máu, chị đột ngột quay lưng đi xuống lầu, ra ngoài hàng hiên rồi vào khu vườn.
Yukiko vẫn còn đường gỡ gạc nếu gọi lại cho Hashidera ngay lập tức, xin lỗi vì đã thất lễ và đề nghị gặp ông ta ở Osaka tối nay, nhưng làm gì có chuyện Sachiko khuyên bảo được em gái làm vậy. Sachiko ép buộc thì chỉ khiến chị em cãi nhau mà thôi. Hay Sachiko gọi vậy? Liệu chị có thể giải thích khéo léo thế nào đó đủ để thuyết phục ông ta rằng Yukiko có lý do chính đáng để hoãn việc gặp mặt hôm nay lại? Chẳng hạn ông ta lùi lại đến ngày mai thì chị sẽ trả lời thế nào? Kiểu gì Yukiko cũng không chịu gặp chừng nào còn cảm thấy chưa hiểu rõ người đàn ông này. Sachiko từ bỏ ý định chữa cháy, chị không biết nếu ngày mai qua chỗ chị Niu làm rõ cảm nhận và tính tình của Yukiko thật cặn kẽ, thì chị ta có chịu chuyển lời hay không? Chị có thể giải thích rằng Yukiko không hề cố ý kênh kiệu với Hashidera và sẵn lòng dạo chơi với ông. Chẳng qua em ấy trước nay sống quá khép kín nên mất bình tĩnh trước đàn ông lạ mà thôi. Như thế không phải cũng chứng tỏ em ấy bản chất rất thanh khiết, trong sáng ư?
Đang đi dạo ngoài vườn với những viễn cảnh mông lung trong đầu, Sachiko chợt như nghe thấy tiếng điện thoại reo.
“Bà Makioka có điện thoại” O-Haru từ trên bao lơn gọi với xuống. “Bà Niu ạ.”
Giật mình, Sachiko quay vào nhà. Cô quyết định nhấc điện thoại đặt trong thư phòng của Teinosuke thay vì vào nhà chính.
“Sachiko. Anh Hashidara vừa gọi tôi xong. Anh ấy rất giận.”
Giọng điệu Niu đầy ức chế. Khi bị kích động, giọng Tokyo của chị ta lại càng rõ ràng, đanh thép. Chị ta nói không biết chính xác thế nào nhưng Hashidera nổi nóng. Ông không ưa những người đàn bà khép nép, sợ sệt và cổ hủ. Chị Niu nói Yukiko là cô gái hoạt bát vui tươi, thế cô ta giấu cái hoạt bát chị bảo ấy ở chỗ quái quỷ nào? Ông ta không muốn nhắc đến chuyện cưới xin người đàn bà này nữa, hy vọng chị Niu báo ngay cho nhà Makioka. Chị Niu không rõ chính xác điều gì làm ông ta nổi cáu, nhưng rõ ràng ông ta đã muốn được tâm sự riêng với Yukiko và đã mời cô đi dạo vào buổi tối. Cô giúp việc nghe điện bảo cô Yukiko có nhà, rồi mãi không thấy Yukiko đâu. Ông đợi, đợi mãi. Đến lúc Yukiko chịu nghe máy, ông mới hỏi tiểu thư tối nay rảnh không. “À, ờ,” Yukiko bảo, chả hiểu thế là có rảnh hay không rảnh. Ông cứ hỏi đi hỏi lại mong nhận được câu trả lời rõ ràng, rốt cuộc cô mới lí nhí, ông nghe chữ được chữ mất, là có những lý do khiến cô không thể đến gặp ông được. Rồi Yukiko chẳng nói gì thêm. Ông gác máy, bực tức khôn tả.
Chị Niu bảo, ông ta đã nói thế đấy. Còn hỏi là cô ta nghĩ cái gì không biết, định bỡn cợt với tôi chăng? Ông ta tức giận thực sự. Chị Niu nói một tràng không kịp thở để thuật lại cuộc nói chuyện giữa chị ta và Hashidera.
“Thành ra tôi sợ thế này thì hết cách rồi.”
“Xin lỗi chị, xin lỗi chị vô cùng - vất vả cho chị quá. Phải chi tôi ở nhà. Lúc ấy tôi vừa ra ngoài thôi.”
“Chị không có nhà chứ Yukiko thì có mà.”
“Đúng thế ạ. Tôi rất rất xin lỗi chị. Bát nước hắt đi chẳng lấy lại được.”
“Hỏng hẳn rồi.”
Sachiko thiếu điều muốn chui xuống lỗ nẻ nào đó mà trốn. Chị chỉ lắng nghe rồi thỉnh thoảng ngập ngừng đáp lại những lời lủng củng.
“Tôi biết mình không nên nói thế này qua điện thoại, chị Sachiko ạ, Cơ mà tôi thấy chị kể lể chẳng ra đầu cua tai nheo gì hết. Chị bỏ qua cho tôi.” Chị Niu xem ra đã sẵng sàng dừng cuộc nói chuyện tại đây.
“Vâng, thật tình. Tôi sẽ qua xin lỗi. Chị giận là phải.” Sachiko không biết mình đang nói gì nữa.
“Chị Sachiko không cần xin lỗi đâu. Chị cũng không có lý do gì để đến gặp tôi cả.” Chị Niu không muốn nghe thêm. Chị ta ngắt lời Sachiko và chào tạm biệt.
Tay chống cằm, Sachiko ngồi một lúc bên bàn làm việc của chồng. Chị phải báo tin xấu cho Teinosuke ngay khi anh đi làm về. Hay là đợi đến mai khi bình tĩnh lại hẵng hay? Chị biết kiểu gì anh cũng rất thất vọng, và điều khiến chị lo sợ hơn cả là sự việc sẽ khiến anh ác cảm với Yukiko. Teinosuke vốn không ưa gì Taeko và luôn thông cảm cho Yukiko. Nhưng lần này có khi nào anh ấy sẽ ghét luôn cả hai đứa không? Taeko còn có người chăm nom, chứ Teinosuke mà quay lưng với Yukiko thì Yukiko sẽ thế nào? Sachiko có thói quen tham vấn Yukiko về chuyện của Taeko và hỏi ý kiến Taeko về chuyện của Yukiko. Chợt chị thấy mình đơn độc quá. Không có Taeko ở đây, chị bối rối nhường nào!
“Mẹ ơi.” Ngoài ngưỡng cửa, Etsuko tò mò nhìn chị. Con bé vừa đi học về, thấy nhà cửa lặng như tờ đã cảm nhận được chuyện gì đó. “Mẹ đang làm gì vậy?” Con bé bước vào phòng, ghé qua vai Sachiko. “Mẹ sao thế? Cho con biết đi mà.”
“Chị Yukiko đâu?”
“Chị ấy đọc sách trên lầu. Có chuyện gì hả mẹ?” đi.”
“Không có gì. Con lên nói chuyện với Yukiko “Mẹ đi với con nha.” Etsuko kéo tay mẹ.
“Được.” Sachiko đứng dậy. Chị quay vào nhà chính, rồi bảo Etsuko lên gác tập dương cầm.
Khoảng một tiếng sau, Teinosuke về đến nhà. Sachiko vẫn còn đứng bên cây đàn dương cầm lúc nghe chuông cửa. Chị theo anh vào thư phòng.
“Hỏng chuyện rồi. Anh vất vả như thế rốt cuộc lại thành công cốc.”
Không biết nên nói cho chồng hôm nay hay đợi đến mai nhưng vừa gặp anh, chị chợt thấy mình không thể giữ được trong lòng. Anh thoáng biến sắc, chị nghĩ mình đã nghe thấy anh thở dài. Anh ngồi nghe phần sau câu chuyện trong im lặng, không tỏ vẻ bất bình. Thấy chồng điềm tĩnh như thế Sachiko lại càng tức giận với chính mình vì đã không quyết liệt với Yukiko. Chị căm hận nghĩ: “Ai là kẻ gây ra cơ sự này?” Chị biết, đay nghiến nữa cũng chẳng ích lợi gì, nhưng rõ ràng Hashidera muốn tục huyền mà. Không nói thẳng những hiển nhiên ông ta cũng thích Yukiko. Chứ không thì hôm nay gọi điện rủ con bé đi chơi làm gì? Vụ điện thoại này quả là đen đủi quá, Sachiko muốn giậm chân bành bạch và khóc lóc như một đứa trẻ giận dữ. Nhưng phỏng có ích gì. Cơ hội đã mất mãi mãi rồi. Sao chị lại không có nhà cơ chứ? Dẫu không thể làm Yukiko nhận lời thì chí ít chị có thể hỗ trợ Yukiko đối đáp ông ta cho phải phép. Và mối này rồi sẽ êm đẹp. Biết đâu một lời cầu hôn nghiêm túc đã hiện ra trước mắt họ. Sachiko nghĩ mình không hão huyền khi nói thế. Mười phần thì đã chắc ăn đến tám, chín. Và rồi cuộc điện thoại đó đến, khi Sachiko ra khỏi nhà không quá năm hay sáu phút. Tương lai của một người lại bị quyết định bởi một việc nhỏ nhặt đến vậy ư? Sachiko thật chẳng thể nguôi ngoai! Chị tự đổ lỗi cho mình vì đã ra khỏi nhà. Và rõ là do số phận bất hạnh của Yukiko sắp đặt nên cuộc gọi mới đến nhằm đúng lúc ấy chứ không phải là lúc nào khác.
“Dĩ nhiên là em bực lắm. Nhưng cũng tội Yukiko.”
“Chuyện ra nông nỗi này cũng vì bản chất của Yukiko thôi. Theo anh, em có nghe máy thì cũng không tránh khỏi đâu.”
Teinosuke thành ra lại an ủi vợ. Sachiko có ở cạnh Yukiko đi nữa cũng chưa chắc con bé biết đường đối đáp với Hashidera. Vả lại, Yukiko có đồng ý và đi dạo với ông ta, chưa chắc ông ta đã hài lòng với nó. Xét cho cùng tất cả là tại bản tính của Yukiko, chứ đâu phải đơn giản là Sachiko kè kè bên Yukiko nghe điện là xong. Dẫu chuyện này có giải quyết êm xuôi, thì vẫn sẽ nảy sinh những chuyện khác. Ngay từ đầu đã chẳng có hy vọng gì rồi. Yukiko vẫn chưa thay đổi được chính mình.
“Ý anh là con bé sẽ mãi mãi không lấy được chồng ư?”
“Không hề. Người con gái khép nép đến mức không nghe điện thoại cũng có ưu điểm riêng mà. Sẽ có những người đàn ông không bao giờ cho rằng người con gái như vậy là sợ sệt, cổ hủ đâu, mà đôi khi họ còn thấy khép nép như vậy là rất dễ thương nữa. Chỉ người nào nhận thấy ưu điểm của con bé mới có thể làm chồng nó thôi.”
Sachiko nguôi giận. Thấy mình đã chẳng an được chồng mà trái lại còn để chồng phải dỗ dành, chị càng thấy tội lỗi hơn. Chị cũng cố gắng thường lấy Yukiko, lúc này đã đi xuống cầu thang và đang ngồi trong phòng khách với mèo Bell nằm trong lòng. Nhưng cơn giận của chị lại nổi lên - Yukiko thực sự quá thờ ơ.
“Yukiko.” Sachiko mặt đỏ gay vì phải nín nhịn. “Chị Niu điện cho chị. Chị ấy nói ông Hashidera giận lắm và không muốn giao du với nhà ta nữa.”
“Vậy ạ?” Yukiko chẳng có vẻ quan tâm. Có lẽ cô đang ra vẻ bàng quan mà trong lòng thì không phải vậy. Cô gãi cổ cho con mèo đang rên gừ gừ.
“Không phải mỗi ông Hashidera giận đâu. Chị Niu, anh Teinosuke, và cả chị nữa.” Sachiko muốn nói thêm vào. Không hiểu sao chị lại nín nhịn không nói. Phải chăng Yukiko đã công nhận mình sai? Nếu thế, chí ít con bé cũng phải có lời xin lỗi Teinosuke. Song Sachiko biết rằng Yukiko tự biết như vậy thì cũng chẳng đời nào xin lỗi. Chị lại phẫn nộ như ban nãy.