Mong Manh Hoa Tuyết

Lượt đọc: 1874 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
QUYỂN HẠ – 18

Ngày hôm sau, Itani đến gặp Sachiko tường thuật chi tiết.

Itani biết Hashidera đã gọi điện cho chị Niu, và gọi cả chị ta nữa. Itani cảm thấy Hashidera thiếu điều muốn lao tới mắng chị ta một trận, song ông vẫn là người lịch thiệp, và chị ta đã đoán được chuyện này hẳn không bình thường, nên mới ngay lập tức sửa soạn đi Osaka để gặp cả Hashidera lẫn chị Niu. Nghe rõ đầu đuôi, Itani đồng tình rằng Hashidera nổi giận là có lý. Mà cơn tam bành của ông không phải chỉ là kết quả của việc xảy ra hôm qua mà là từ hôm kia lận, lúc Hashidera và con gái đi Kobe với nhà Makioka ấy. Trong lúc đi bộ về ga tàu, Hashidera và Yukiko bị cắt khỏi đoàn trong vài phút bởi đoàn diễu hành biểu dương lực lượng viễn chinh. Nhìn qua cửa kính tủ trưng bày của tiệm thời trang nam giới, Hashidera bảo muốn mua vài đôi tất, không biết tiểu thư Yukiko có muốn giúp tôi chăng? Yukiko ấp a ấp úng, nhìn Sachiko đúng cách đó hơn bốn chục mét cầu cứu. Rốt cuộc Hashidera đành bực bội vào tiệm tự mua lấy cho mình. Chuyện chỉ xảy ra chừng mười lăm, hai mươi phút không ai để ý, nhưng với Hashidera thì không chấp nhận được. Ông đã cố nghĩ thoáng ra, tự thuyết phục mình đó là tính khí bẩm sinh của Yukiko chứ không phải tiểu thư chán ghét mình. Hashidera vẫn suy nghĩ về chuyện đó và vì thời tiết dễ chịu cũng như đang có thời gian rảnh, ông chợt nghĩ hay là hôm sau thử gọi điện xem có thật cô ấy không ưa mình không. Đúng là đổ thêm dầu vào lửa. Lần đầu ông những tưởng Yukiko chỉ e thẹn ngại ngùng. Nhưng đến lần thứ hai bị đối xử với thái độ coi thường như vậy, ông chỉ có thể kết luận rằng Yukiko thậm ghét mình. Cô ta đã phũ phàng đến thế thì khác nào hỏi rằng, bộ anh ngớ ngẩn hay sao mà không hiểu ý tôi? Cô có thể tìm cách từ chối khéo léo hơn cơ mà. Cô ta đã cố ý phá hoại những nỗ lực vun vén của mọi người. Hashidera rất trân quý tấm lòng của chị Niu, Itani, và cả của vợ chồng Sachiko-Teinosuke nữa - nhưng có muốn làm đẹp lòng họ đến đâu ông cũng không thể gắng thêm được. Tôi thấy tiểu thư Yukiko mới là người chấm dứt mối quan hệ này chứ chẳng phải tôi.

Rồi Itani bảo, nhưng chính ra chị Niu mới là người thực sự phẫn nộ. Chị ta không thể chấp nhận nổi thái độ của Yukiko với đàn ông. Bởi chị ta nghĩ khéo Yukiko đã để lại ấn tượng là người đàn bà u sầu nên mới đặc biệt khuyên can cô là phải thay thái độ ấy bằng sự ấm áp, nhiệt tình, song Yukiko cứ bỏ ngoài tai. Chị Niu thấy Sachiko còn khó hiểu hơn, làm chị kiểu gì mà lại để em gái như vậy. Đến như công chúa hay tiểu thư dòng dõi quý tộc còn chẳng được phép ngạo mạn đến thế, bộ Sachiko tưởng em mình là ai? Chị Niu nói thế đấy. Sachiko nghi ngờ Itani đã gán thêm cả sự tức tối của cá nhân mình vào miệng chị Niu kia. Dù bị trách cứ nặng nề, chị vẫn im lặng. Nhưng tính khí Itani có nét đàn ông, sau khi xả hết những điều bức bối thì chị ta lại thoải mái, nói những chuyện dễ chịu hơn. Nhận thấy vẻ tuyệt vọng của Sachiko, Itani bảo: làm gì thảm đến mức ấy. Tôi không rõ về chị Niu lắm, nhưng bản thân tôi nhất định làm được gì thì sẽ làm để giúp tiểu thư Yukiko. Trong lúc nói chuyện, họ lại đề cập tới vết nám trên mắt Yukiko. Itani bảo gặp nhau ba lần rồi nhưng Hashidera không hề để ý, cô con gái nói thì ông ta mới nhận thấy. Nhưng nhà ta khỏi lo, vì nhận ra hay không cũng chẳng ảnh hưởng gì.

Sachiko không hé nửa lời với Teinosuke về chuyện xảy ra ở Kobe. Nói ra chỉ khiến chia rẽ anh rể với em vợ mà thôi. Về phần mình, Teinosuke lẳng lặng viết thư cho Hashidera mà không cho vợ biết.

Anh trình bày: Tôi nào dám biện hộ, tôi tự biết bức thư này đọc lên sẽ quái dị lắm nhưng ít ra có một chuyện ông hãy để tôi giải thích. Có lẽ ông Hashidera nghĩ rằng hai vợ chồng tôi đã tự tiện gán ghép mà không hỏi ý Yukiko. Nhưng hoàn toàn không có chuyện đó. Yukiko không hề ghét bỏ, thậm chí vợ chồng tôi còn tin rằng con bé có thiện cảm với ông. Nếu ông muốn được cắt nghĩa thái độ kỳ quặc của Yukiko mấy hôm trước hoặc khi em ấy nghe điện, thì đó là do tính nhút nhát của em ấy trước đàn ông, giải thích vậy đã đủ rồi. Đó không phải bằng chứng cho thấy Yukiko ghét ông. Người ngoài thấy đàn bà ngoài ba mươi còn bên lẽn có thể cho là lố lăng, nhưng gia đình và người quen biết Yukiko thì thấy chuyện ấy chẳng có gì đáng ngạc nhiên. Lúc nào Yukiko cũng cư xử như thế, gần đây thôi sợ sệt người lạ bắt đầu rời bỏ Yukiko rồi. Chúng tôi cũng biết mình không nên kỳ vọng người khác thông cảm, cũng không thể bao biện gì cho cuộc điện thoại ấy. Nhưng Yukiko không phải người u sầu, tôi xin nhấn mạnh bản chất em nó là người phụ nữ hoạt bát, vui tươi, bây giờ tôi vẫn thấy mình nhìn không lầm đầu. Nhưng một người đàn bà ngoài ba mươi như thế mà không mở được một lời chào đơn giản thì đúng là kém cỏi. Ông Hashidera giận là rất phải. Nếu ông đã đi tới kết luận không tránh khỏi rằng người đàn bà này không xứng làm vợ mình, thì phía gia đình tôi không dám có ý kiến gì nữa. Tôi công nhận em gái tôi không xứng đáng. Tôi chẳng dám trơ tráo yêu cầu ông nghĩ lại. Hoàn cảnh giáo dục không đảm bảo đã khiến Yukiko trở nên lỗi thời như vậy đấy: em ấy mất mẹ từ nhỏ, ở tuổi thiếu nữ đến lượt cha cũng qua đời , nên dĩ nhiên vợ chồng tôi phải gánh vác phần lớn trách nhiệm. Rất có thể tôi đánh giá em vợ quá cao nhưng vẫn mong ông Hashidera biết rằng bản thân tôi chưa từng bóp méo hay thêu dệt gì trong quá trình thương lượng hôn nhân. Tôi cũng chúc ông Hashidera sớm tìm được người vợ xứng đôi, và phần Yukiko cũng sẽ có nơi có chốn để cả hai bên quên chuyện không hay này đi, và hy vọng ngày sau tất cả có thể làm bạn bè. Được quen biết ông Hashidara là một vinh dự, nếu chỉ vì chuyện không đầu này mà chẳng nhìn mặt nhau thì quả là mất mát không bù đắp nổi.

Nội dung thư là như thế. Gần như ngay lập tức Hashidera gửi hồi âm rất lịch sự: Tôi vô cùng cảm kích trước bức thư đáng ngưỡng mộ của ông Makioka. Ông nói em vợ mình lớn lên trong nề nếp lỗi thời như vậy là khiêm tốn rồi. Bất kể tuổi tác thế nào, việc cô ấy giữ trọn vẻ đẹp thuần khiết thiếu nữ của mình cũng là một phẩm chất đáng quý. Điều cô cần là một người chồng trân trọng đúng mực đức tính của cô, xem việc yêu thương bảo vệ những cái đức ấy là bổn phận của mình, mà chẳng may tôi, một kẻ quê mùa, lại không có được sự thấu hiểu và nhạy cảm cần thiết để gánh vác việc ấy. Vì vậy, tôi tin rằng, tác hợp cho tôi và tiểu thư không thể đem lại hạnh phúc cho cả hai. Nếu chẳng may có lỡ lời khiến tiểu thư cảm thấy bị xúc phạm thì tôi sẽ rất buồn phiền, và tôi cảm tạ sự hiếu khách của gia đình. Hạnh phúc êm đềm của nhà Makioka quả là khiến thế gian ghen tị. Có diễm phúc được là thành viên của nhà ta nên Yukiko mới trở thành một viên ngọc quý như thế.

Giống như thư của Teinosuke, bức thư này cũng được viết nắn nót bằng bút lông trên giấy kiểu Nhật. Mặc dù ngôn từ không quá trang trọng, nhưng không ai không nhận ra câu từ đều được lựa chọn tỉ mỉ, trau chuốt.

Khi đi chơi với gia đình Hashidera ở Kobe, Sachiko đã chọn mua một chiếc áo cánh cho con gái Hashidera và yêu cầu thêu thêm chữ viết tắt của bé lên đó. Mấy ngày sau khi vụ mai mối thất bại, chiếc áo được gửi về nhà. Sachiko nghĩ nếu mình chẳng thèm gửi quà nữa thì Hashidera sẽ thấy kì, nên chị bèn gửi món quà qua Itani. Hai tuần sau khi ghé tiệm làm đẹp của Itani, chị nhận được một gói quà bọc bìa giấy do Hashidera gửi, về nhà mở ra chị thấy bên trong là một chiếc áo mặc lót bằng lụa Crepe của tiệm Eriman ở Kyoto. Chiếc áo vừa chị như in - chắc là do chị Niu chọn. Hẳn đây là món quà đáp lại chiếc áo cánh kia, lại càng chứng tỏ Hashidera là người suy nghĩ rất chu toàn.

Khó mà biết được cảm xúc của Yukiko, nhưng bề ngoài cô không tỏ ra thất vọng hay hối lỗi. Có thể bảo rằng thâm tâm cô có chút cắn rứt nhưng không muốn bộc lộ ra, cô trân trọng Sachiko và mọi người đã giúp đỡ mình nhưng cô không có gì để luyến tiếc người đàn ông chỉ vì chuyện nhỏ nhặt ấy mà từ chối cô. Sachiko thấy mình đã bỏ lỡ cơ hội để trút giận, nên chị và Yukiko lại cư xử như trước mặc dầu Sachiko vẫn còn thấy hơi gờn gợn. Chị muốn tâm sự tất cả với Taeko. Nhưng không may, từ lần cuối Taeko sang đến nay đã hơn hai chục ngày. Con bé đến vào một ngày thứ Ba đầu tháng Ba, buổi sáng ngay sau cuộc điện thoại định mệnh ấy, Taeko chỉ ở đủ lâu để lại nghe tin “hôn sự không thành”, và ra đi với vẻ mặt thất vọng tràn trề. Sợ Itani và chị Niu kia đã biết nhiều chuyện về Taeko và tò mò muốn tìm hiểu thêm, mỗi lần họ hỏi thăm cô Út thế nào, Sachiko chỉ đáp lại bâng quơ. Chị không muốn để ai biết Taeko đã ra ngoài ở, nhưng chị vẫn chưa chuẩn bị cho tình huống quan hệ giữa Taeko và Okubata bị để ý, hay tuyên bố rằng Taeko không còn sống ở nhà này nữa. Bây giờ những nỗ lực của chị dành cho Yukiko đều công Cốc, chị càng thấy mình muốn gặp Taeko khủng khiếp. Cô Út sao rồi - có nên gọi cho con bé không? Một sáng nọ Sachiko và Yukiko bàn chuyện ấy trong bữa ăn, lúc đó O-Haru đưa Etsuko đi học mất ba tiếng mới về đến nhà.

Trong phòng khách chỉ có Sachiko và Yukiko.

“Cô Út ngã bệnh rồi ạ.” O-Haru nói khẽ.

“Ngã bệnh? Bị làm sao?”

“Hình như là nhiễm khuẩn đường ruột, hay kiết lị gì đó.”

“Có người gọi điện báo à?”

“Dạ đúng.”

“Em qua đằng ấy rồi chứ?”

“Em có...”

“Cô Út có ở trong phòng không?” Yukiko hỏi.

“Dạ không ạ.” O-Haru đáp, mắt nhìn xuống sàn Chuyện là thế này: Sáng hôm ấy O-Haru ra khỏi giường nghe điện thoại. Người gọi là cậu Okubata, cậu ta nói hai hôm trước cô Út sang nhà cậu thì chợt lăn ra ốm. Tầm 10 giờ tối cô sốt hơn bốn mươi độ, rùng mình ớn lạnh. Lúc cô cố về thì cậu giữ lại, khuyến cô nằm nghỉ. Bệnh nặng hơn nên hôm sau cậu ta đã gọi cho ông bác sĩ ở địa phương. Ông này gặp rắc rối khi chẩn đoán. Ông ta nói trông có vẻ giống bệnh cúm hoặc thương hàn, nhưng nửa đêm Taeko bụng đau quặn dữ dội và tiêu chảy, vì vậy ông ta khẳng định cô bị nhiễm khuẩn đường ruột hoặc kiết lị. Nếu chẳng may là kiết lị thì phải đưa đi bệnh viện. Nhưng hiện tại cô Út đang tá túc bên nhà cậu Okubata vì họ không thể để cô về phòng trọ một mình được. Okubata chỉ nói cho O-Haru biết mà thôi. Cô Út tuy đang rất đau nhưng trước mắt chưa nguy hiểm, chẳng có lý do gì phía Okubata lại không thể chăm sóc cô tại nhà được. Tình hình cô Út có biến gì, Okubata sẽ báo về nhà Makioka ngay, dĩ nhiên Okubata cũng không mong có biến. O-Haru quyết định đến xem tận mắt, nên sau khi đưa Etsuko đi học thì đi tới Nishinomiya luôn. Tình hình Taeko tệ hơn những gì Okubata nói qua điện thoại rất nhiều. Một đêm cô bị đi ngoài đến hai, ba chục lần. Cô đang bám víu lấy cái ghế, cứ phải ra bô liên tục. Bác sĩ bảo như thế này không được, phải nằm yên, rồi kế bô Cố định dưới giường, sau khi O-Haru đến mọi người mới bắt Taeko nằm xuống được. Lúc O-Haru tới Taeko cũng phải đi vài lần, cô Co giật dữ dội, càng lúc càng quằn quại. Cô vẫn sốt cao, lần cuối đo lên tới 39 độ. Mẫu phân được gửi đến xét nghiệm ở đại học Osaka, một, hai ngày nữa mới có kết quả. Lúc O-Haru gợi ý gọi bác sĩ Kushida là hơn, Taeko bảo không muốn bác sĩ Kushida thấy mình ở một nơi thế này. Vả lại cô cũng không muốn làm các chị phải lo, O-Haru đừng có kể với Sachiko. O-Haru chỉ đáp rằng bữa nào trong ngày em lại qua.

“Có y tá nào ở đấy không?”

“Thưa không, họ nói nếu cô chủ phải nằm giường lâu thì mới gọi.”

“Vậy ai chăm cô Út?”

“Cậu chủ thay túi chườm đá.” Không biết lẽ gì O-Haru bắt đầu gọi Okubata là “cậu chủ”. “Còn em khử trùng bộ và vệ sinh cho cô chủ.”

“Thế lúc em không có ở đấy thì ai làm?”

“Em không biết nữa. Chắc là bà cụ đó, cậu chủ có một bà giúp việc, bả rất thạo.”

“Bà ta cũng nấu nướng nữa hả?”

“Vâng ạ.”

“Chắc là kiết lị rồi. Nếu bà ấy lại còn rửa bộ nữa thì nguy hiểm lắm.”

“Chị nghĩ em nên qua giúp không?” Yukiko hỏi.

“Cứ chờ một thời gian đã.”

Nếu là bệnh kiết lị thì phải làm gì đó, nhưng chẳng hạn chỉ nhiễm trùng đường ruột hai, ba hôm là khỏi thì không cần phải rối lên. Sachiko nói tạm thời cứ để O-Haru đến giúp. Có nên nói với Teinosuke và Etsuko rằng O-Haru bị gọi về nhà vì việc gấp nên sẽ vắng mặt hai, ba bữa không nhỉ?

“Ông bác sĩ họ gọi tới thế nào?”

“Em không biết ạ. Nghe bảo là thầy thuốc trong xóm, trước đấy chưa gọi ông bác sĩ này bao giờ.”

“Để bác sĩ Kushida khám vẫn hơn chứ.” Yukiko nói.

“Thì thế, nhưng giá mà con bé ở phòng trọ riêng. Chứ còn ở với cậu Kei thì...” Sachiko bảo.

Taeko đã năn nỉ O-Haru đừng nói với gia đình, nhưng Sachiko đồ rằng chính Taeko cũng hy vọng O-Haru sẽ phớt lờ mệnh lệnh đó. Vào những lúc ốm nặng, Taeko nghĩ đến cảm giác đầm ấm khi có một gia đình. Hẳn cô rất cô độc khi không có Sachiko hay Yukiko bên cạnh.

Nam Tử (dịch)
Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 19 tháng 11 năm 2025

« Lùi
Tiến »