Sau bữa trưa sớm O-Haru hối hả đi ngay, thận trọng làm bộ cám ơn bà chủ Sachiko đã cho hai, ba ngày nghỉ. Đang dợm bước ra cửa thì cô bị gọi vào phòng khách để dặn dò chi li: Không được phép bất cẩn như ngày thường, chạm tay vào người bệnh xong phải rửa ngay, mỗi lần đổ bô xong phải rải thuốc sát trùng lysol. Ngoài ra còn thêm mấy điều: bà chủ Sachiko muốn nắm được thông tin tường tận nhưng nếu Teinosuke và Etsuko có nhà thì khó xử, thành ra O-Haru ít nhất mỗi sáng phải gọi về một lần, cậu Okubata không có điện thoại nên phải gọi điện thoại bên ngoài, ngay cả khi tiện việc cũng chớ có gọi nhờ điện thoại ở cửa tiệm nào gần đó mà phải ra bốt điện thoại công cộng.
Đã về chiều nên cả nhà không đợi điện thoại. Dường như chờ mãi mới đến sáng mai, cuộc gọi đầu tiên đến vào lúc 10 giờ. Sachiko nghe máy trong thư phòng của Teinosuke. Tín hiệu rất tệ, thỉnh thoảng bị cắt ngang. Tốn lắm công sức mà không truyền được bao nhiêu thông tin. Hình như chưa có thay đổi gì đáng kể, trừ việc đến đêm Taeko bị đi ngoài nhiều hơn, một tiếng có khi tới mười lần. Thân nhiệt chưa có dấu hiệu giảm. Có chắc là kiết lị không? Không biết nữa. Thế kết quả xét nghiệm trên bệnh viện Đại học Osaka có chưa? Chưa thấy báo về. Phân trông thế nào, có lẫn máu không? Thưa có lẫn ít máu, ngoài máu còn có mủ dày màu trắng. O-Haru, em ở đâu gọi về thế? Dạ ở bốt điện thoại công cộng. Gần nhà cậu Okubata không có điện thoại công cộng, bất tiện lắm, em gọi về trễ vì còn phải chờ hai, ba người xếp hàng trước. Để em cố gọi lại sau xem sao. Muộn nhất là sáng mai em gọi về.
“Có máu thì ắt là kiết lị.” Yukiko đứng bên cạnh điện thoại bảo.
“Chắc vậy rồi.”
“Nhiễm trùng đường ruột có đi ngoài ra máu không nhỉ?”
“Không đâu.”
“Thôi đúng kiết lị rồi. Một tiếng đi ngoài chục lần.”
“Không biết bác sĩ có tử tế không nữa.”
Tin rằng em gái bị kiết lị, Sachiko phân vân chẳng biết làm gì. Hôm ấy, O-Haru không gọi lại, sáng hôm sau cũng không thấy có ai gọi. Đến trưa, O-Haru xuất hiện ngoài cửa phòng bếp.
“Có chuyện gì thế?”
Hai chị em kéo O-Haru vào phòng khách khi để ý thấy vẻ căng thẳng đặc biệt trong dáng vẻ cô.
“Có vẻ là kiết lị thật ạ.”
Tin từ bệnh viện Đại học Osaka vẫn chưa về nhưng ông bác sĩ được gọi tới hôm trước và sáng nay nói hình như là kiết lị. Bệnh viện Kimura trên đường quốc lộ có một khu cách ly. Có nên gửi Taeko lên đó nằm viện không? Mọi người đang định bảo bác sĩ gửi Taeko lên đó thì người bán rau bảo O-Haru nên chọn bệnh viện khác, và sau khi hỏi thăm bà con trong xóm, O-Haru mới biết bệnh viện Kimura lắm tai tiếng. Ông bác sĩ Kimura gần như điếc đặc, không có chuyên môn chẩn đoán tử tế, lại còn hay chẩn bệnh sai. Bản thân tốt nghiệp Đại học Osaka nhưng lý lịch hành nghề không ra gì, nghe nói luận án tốt nghiệp còn do bạn học viết. Ông bạn học hành nghề cách đó không xa, thỉnh thoảng khoe mình viết tận hai cái luận án. Nghe O-Haru kể lại những chuyện này, Okubata hoảng quá phải tìm bệnh viện khác. Nhưng không may là trong vùng chẳng còn bệnh viện nào có khu cách ly. Okubata bảo, hay mình cứ nói Taeko bị nhiễm khuẩn đường ruột rồi tự chữa tại nhà? Làm sao thuyết phục bác sĩ được, kiết lị là bệnh truyền nhiễm. Okubara lại nói: Đâu phải cứ kiết lị là phải đi bệnh viện, nhiều người tự chữa ở nhà mà. Bác sĩ phán sao cũng mặc, cứ tự chữa ở nhà, tự khắc bác sĩ phải chịu. Nhưng cứ hỏi ý chị Makioka xem sao. O-Haru đáp, thôi được rồi. Nhưng cô biết không thể hỏi qua điện thoại, nên vội chạy về Ashiya.
Sachiko muốn tìm hiểu thêm về ông bác sĩ. Như O-Haru nói, ông ta tốt nghiệp đại học Osaka, hình như trẻ hơn bác sĩ Kushida chừng hai, ba tuổi. Ông thân sinh bác sĩ đó vẫn còn sống, hành nghề trong xóm từ lâu. Cả hai cha con đều có tiếng tốt, nhưng theo O-Haru thì ông này thiếu sự cương quyết nhanh nhẹn của bác sĩ Kushida. Lúc chẩn bệnh, ông này rất chần chừ phân vân, chẳng dễ ép ông ta đưa ra một câu trả lời chắc chắn. Một lý do khiến cho việc chẩn bệnh mãi không xong là vì ông này lề mề quá, với lại so với kiết lị thì Taeko sốt quá cao, ngoài ra các cơn tiêu chảy đã bắt đầu từ một ngày trước khi các triệu chứng xuất hiện. Còn có khả năng là bệnh thương hàn. Nếu kết luận vội, thì hóa ra các dấu hiệu bệnh kiết lị lại trầm trọng hơn so với thực tế.
“Nhưng có biết làm sao mà nhiễm bệnh không? Taeko ăn phải cái gì à?"
“Cô nói là tại món cá thu thì phải.”
“Taeko ăn cá thu ở đâu?”
“Một buổi tối cô chủ, cậu chủ đi dạo ở Kobe, họ ăn cá thu ở nhà hàng sushi có tên là Kisuke ạ.”
“Chưa nghe tên nhà hàng ấy bao giờ. Em biết chỗ đó không Yukiko?”
“Em cũng chưa.”
“Cô Út bảo nhà hàng nằm trong xóm geisha. Cô nghe người ta bảo là ngon lắm, nên từ lâu đã muốn qua thử. Cô với cậu vừa xem phim xong thì rẽ vào ăn trên đường về nhà.”
“Thế cậu Kei không sao à?”
“Cậu Kei không ăn cá thu bao giờ ạ. Cô Út thì ăn, nên cả hai đều tin chắc là tại món cá thu. Nhưng cô chỉ ăn chút ít, mà cá thì không hề có dấu hiệu ôi thiu nào cả.”
“Chị sợ cá thu lắm. Tươi cỡ nào cũng chẳng biết được.”
“Nghe báo cá thu màu càng thâm lại càng nguy hiểm, mà cô thì ăn hai, ba miếng thịt thâm gì đó.”
“Yukiko và chị không ăn cá thu bao giờ. Chỉ có Út là ăn.” “Mà con Út thì cứ cơm hàng cháo chợ luôn.”
“Đúng vậy đấy. Nó hãn hữu mới ăn cơm nhà, đi đêm lắm có ngày gặp ma.”
Mà Okubata nghĩ gì thế nhỉ? Có bình tĩnh cỡ nào, cũng không thể bình chân như vại mà chứa chấp người mang bệnh truyền nhiễm trong nhà được. Giả sử cậu ta hiểu ra đây không phải nhiễm khuẩn đường ruột như mình tưởng, chuyện này vượt ngoài khả năng của mình thì cậu ta có định gửi Taeko về Ashiya hay không? Sachiko nhớ lại cách cư xử của Okubata trong cơn lũ hai năm về trước. Song O-Haru đáp rằng cậu ấy không nề hà gì. Điệu đà bảnh chọe nên Okubata ngại lũ lụt làm bẩn quần, song với bệnh truyền nhiễm thì cậu Có vẻ chẳng sợ hãi mấy. Có thể vì trận lụt khiến Taeko thành ra ác cảm với mình nên lần này cậu Kei quyết tâm chứng tỏ thành ý, dù thế nào O-Haru cũng không tin rằng việc Okubata khẩn thiết giữ cô Út ở lại chỉ là nói cho có. Cậu cũng để ý cả những chi tiết nhỏ. Thỉnh thoảng cậu còn hướng dẫn O-Haru với cô y tá, hoặc tự tay đổ bộ, chườm lạnh cho cô Út.
“Để em đi cùng M-Haru. Em không sợ lây đâu.” Yukiko nói.
Kiết lị không thể chết được. Với lại Okubota chính là người đầu tiên xin giữ Taeko, gia đình cũng chẳng biết chuyển cô Út đi đâu. Để Taeko lại Nishinomiya tạm thời không hại gì, nhưng cũng không thể rũ bỏ mọi trách nhiệm. Dẫu Teinosuke với nhà chính nghĩ thế nào đi nữa, chị em Sachiko, Yukiko không thể đành lòng bỏ mặc cô Út. Yukiko tự ý lên đó thì ai dám phản đối. Yukiko nói, nếu Okubata mời bác sĩ Kushida thì cô sẽ yên tâm, song vì bác sĩ lẫn y tá đều là người lạ nên cô phải giúp một tay. Cô sẽ thay O-Haru chăm sóc Taeko còn O-Haru thì làm người liên lạc. Nói chuyện điện thoại khó mà truyền đạt được ngọn ngành mà có khi còn thêm lo, vả lại ngôi nhà của một người đàn ông độc thân chắc sẽ thiếu nhiều vật dụng nên O-Haru sẽ phải đi qua đi lại nhiều. Yukiko sửa soạn ngay lập tức. Sau khi ăn bữa trưa nhẹ, cô tự đi không hỏi ý Sachiko. Hẳn Yukiko không muốn phiền chị gái. Sachiko hoàn toàn ủng hộ em, chẳng hề ngăn cản.
Như không có chuyện gì xảy ra, Sachiko bảo Etsuko rằng Yukiko đi tiêm, sau đó sẽ lên Kobe mua sắm. Nhưng câu chuyện đó không thuyết phục được Teinosuke nên Sachiko đã kể cho anh nghe tất cả, đến đoạn Yukiko tự quyết định đi Nishinomiya mà không xin phép Sachiko. Teinosuke cau mày làm thinh. Anh chỉ có thể chấp nhận quyết định của em vợ trong im lặng. Vào bữa tối, sự thật được hé lộ chút ít cho Etsuko: Chị Yukiko chăm sóc chị Út đang ốm - thế là cô bé ngay lập tức gặng hỏi thêm: chị Út đâu rồi, chị ấy ốm thế nào? Chị Út bị ốm ở phòng trọ của chị ấy, chị Yukiko đến chăm vì chị Út ở một mình. Không có gì nghiêm trọng cả, trẻ con đừng có lo. Thái độ của Sachiko trở nên thiếu kiên nhẫn. Etsuko không nói nữa. Không dám chắc con gái tin mình, Teinosuke và Sachiko cố gắng lái bé sang chuyện khác. Con bé hững hờ đáp lại cha mẹ, thỉnh thoảng thận trọng liếc nhìn một trong hai người. Trước đó người nhà bảo tsuko rằng chị Út từ năm ngoái không về vì rất bận nhưng bé đã biết kha khá sự thật từ O-Haru, không che đậy mọi chuyện với Etsuko có khi còn tốt hơn. Hai, ba hôm sau, thấy O-Haru đi đi về về mà chị Yukiko vẫn bặt vô âm tín, bé bắt đầu năn nỉ O-Haru tiết lộ chị Út bị sao. Sau cùng, Etsuko lên án mẹ.
“Sao chị Út lại không ở nhà? Mẹ bảo chị ấy về ngay đi.”
Sachiko bỗng dưng bị con gái gắt gỏng. Chị cố gắng dỗ con bé. “Chị Yukiko và mẹ đều đang chăm sóc chị Út, con lo lắng làm gì. Trẻ con không nên nói những việc như vậy nghe chưa.”
Nhưng Etsuko nổi cáu. Bé hét lên: “Sao mẹ lại bỏ mặc chị ấy? Nhỡ chị ấy chết thì sao? Mẹ nỡ lòng bỏ mặc chị ấy à?”
Quả thực tình trạng của Taeko không tiến triển mấy. Cô còn ốm nặng thêm là đằng khác. Với Yukiko bên cạnh cô không muốn có thêm y tá, song theo O-Haru thì cô yếu đi mỗi ngày. Kết quả chẩn đoán từ bệnh viện Đại học Osaka đã được gửi về. Trong số các vi khuẩn tìm thấy, không những là khuẩn kiết lị mà còn là những loại ác tính nhất. Và vì lý do nào đó, thân nhiệt Taeko cứ lên xuống vài lần trong ngày. Khi chạm đỉnh, Taeko sốt đến 40 độ, kèm ớn lạnh. Một phần bởi cô đã được kế thuốc chống tiêu chảy và đau bụng. Tiêu chảy đỡ đi thì sốt lại cao thêm, đến khi đỡ sốt thì tiêu chảy trở lại và bụng đau hơn, Taeko nghiến răng mà chỉ có một thứ chất lỏng mờ đục chảy ra. Khi nghe nói rằng tim cũng bị ảnh hưởng, Yukiko ngỡ ngàng. Liệu Taeko có qua khỏi không? Dường như không đơn giản là kiết lị, có biến chứng gì chăng? Yukiko đề nghị bác sĩ truyền dung dịch Ringer hoặc thuốc Vita Camphor, nhưng ông chỉ nói bệnh tình chưa trầm trọng đến thế. Nếu là bác sĩ Kushida thì hẳn đã truyền được vài liều rồi, Yukiko hỏi ý kiến cô y tá thì cô này bảo, bác sĩ Saito bị ảnh hưởng bởi ông thân sinh nên không tán thành việc tiêm truyền, chỉ nguy cấp lắm mới làm. O-Haru bảo, Cô Yukiko này, bây giờ ai nghĩ gì cũng chẳng quan trọng nữa, mình phải gọi bác sĩ Kushida luôn, nhưng em muốn bà Makioka qua để biết. O-Haru cũng nói thêm rằng cô Út năm, sáu ngày qua đã gầy rộc đi. Bà Makioka sẽ sốc lắm.
Sachiko còn đang phân vân vì sợ lây nhiễm và không muốn làm Teinosuke lo lắng, nhưng bây giờ, chị quyết định sáng hôm sau đi với O-Haruluôn và không nói gì với chồng cả. Trước khi đi, chị nghĩ nên gọi bác sĩ Kushida xin ý kiến. Chị giải thích ngắn gọn là Taeko đang dưỡng bệnh ở nhà người quen, phải để em nó ở đó là có lý do, gia đình đã gọi một ông bác sĩ tên Saitô trong xóm, tình trạng con bé chắc còn lâu mới khỏi. Vào những lúc thế này, bác sĩ Kushida trả lời với giọng gấp gáp như mọi ngày: phải truyền dịch Ringer với Vita Camphor liên tục. Nếu không bệnh nhân chỉ càng lả đi. Chị Sachiko phải bảo ông bác sĩ tiêm ngay trước khi quá muộn. Sachiko đáp, thế thì phải nhờ bác sĩ Kushida đến đó. Bác sĩ Kushida trả lời: Tôi biết anh Saitõ, nếu anh Saitô không phản đối, tôi sẽ đến nếu gia đình cần.
Cách cầu Narihira vài trăm mét, một cây anh đào bên kia bức tường đất nung về phía bắc đường quốc lộ đang trổ hoa.
“Đẹp làm sao,” O-Haru lẩm bẩm.
“Cái cây này lúc nào cũng ra hoa sớm nhất.” Sachiko nói. Chị nhìn xuống vỉa hè, từ trên đó ánh sáng như sóng lung linh đang trào lên như độ giữa hè. Cả nhà hầu như không để ý giữa lúc bộn bề những tháng Tư đã đến, còn mười ngày nữa là anh đào sẽ mãn khai. Rồi liệu tất cả có còn đi Kyoto như trước không nhỉ? Giá mà đi được, nhưng biết đâu đấy, nghĩ cho lạc quan khéo cô Út lại kịp khỏi bệnh thì sao? Có lẽ em nó sẽ kịp khỏe lại để xem hoa nở muộn ở Omuro. Năm ngoái Etsuko còn bị sốt phát ban mà, Sachiko nhớ lại. Tuy là phải đợi đến sau dịp thưởng hoa, trận ốm ấy không cản trở thú vui này mà chỉ ngăn Sachiko đi xem kép Kikugoro thôi. Tháng này, Kikugoro lại đến Osaka. Anh sẽ múa bài Sagi Musume , Sachiko đã quyết tâm đi xem bất kể chuyện gì xảy ra. Lẽ nào năm nay chị lại bỏ lỡ?
Chiếc taxi chạy men theo bờ đê. Từ xa, ngọn núi Kabuto trồi lên phía sau sương mù mùa xuân.