Mong Manh Hoa Tuyết

Lượt đọc: 1876 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
QUYỂN HẠ – 20

Taeko đang nằm trên gác. Yukiko và Okubata đã nghe tiếng taxi, hai người đang đợi ngay dưới chân cầu thang.

Okubata ra hiệu với Sachiko và dẫn chị ra sau nhà.

“Chị thứ lỗi em đường đột, nhưng có việc này em cần nói với chị.”

Bác sĩ Saitô vừa qua khám, lúc Okubota dẫn ông ra cửa, ông nói tim Taeko đã yếu đi. Các triệu chứng vẫn chưa rõ ràng, có thể ông đang tưởng tượng, nhưng dường như gan Taeko đang sưng to - ông nói. Rất có thể cô ấy bị nhiệt thán. Nhiệt thán là bệnh gì? Okubata hỏi.

Bệnh này gây ra các ổ áp xe trong gan. Bác sĩ Saitô nói, thân nhiệt thay đổi thất thường cùng những cơn ớn lạnh và đau đớn như thế chỉ có thể được giải thích là do nhiệt thán. Tuy nhiên, ông không thấy tự tin lắm, đang cân nhắc Có nên mời bác sĩ chuyên khoa từ Đại học Osaka hay không. Okubata biết thêm về bệnh nhiệt thán: vi khuẩn tạo nên các nang mủ này thường do khuẩn lị gây ra, chúng thường bám vào các Cơ quan nội tạng thành những cục mủ; nếu chỉ có một nang mủ thì có thể dễ dàng điều trị, nhưng xui xẻo là các nang mủ sẽ lan ra và căn bệnh có thể rất trầm trọng nếu các nang mủ lan ra khắp gan. Khá là rắc rối. Nếu nang mủ vỡ ở đường ruột thì dễ xử lí nhưng vỡ ở màng phổi, khí quản, phúc mạc thì coi như không thể cứu được bệnh nhân nữa. Bác sĩ Saitô tuy không dám nói mạnh nhưng rõ ràng ông xem như chắc chắn vào kết luận của mình.

“Để chị gặp con bé.” Lần lượt nghe Yukiko và Okubata nói xong, Sachiko bước lên cầu thang. Căn buồng sáu chiếu hướng về phía nam, có một bao lơn nhỏ và cửa mở ra ngoài kiểu Tây. Mặc dù sàn được trải chiếu kiểu Nhật, căn phòng vẫn có kiểu cách Tây phương trừ tủ áo mở bằng cửa kéo. Không có hốc tường trang trí, cả tường lẫn trần tuyền màu trắng. Đồ đạc thì có một cái tủ tam giác kê trong góc, trên đó để một chân nến lem nhem những giọt sáp có lẽ là đồ cổ ngoại quốc, hai hay ba món đồ trang trí hình như được mua từ cửa hàng đồ cũ và con búp bê vải kiểu Pháp đã bạc màu mà Taeko làm trước đó. Vật treo tường thì chỉ có một bức tranh kính. Hẳn là một căn buồng đặc biệt xấu xí nếu không có cái chăn vải crepe ca-rô trắng đỏ chần bông như những bông hoa lửa trong ánh nắng đang tràn qua từ khung cửa kéo rộng gần hai mét. Xem ra Taeko đã hạ sốt. Cô nằm nghiêng bên phải, nhìn đăm đăm vào cánh cửa đợi Sachiko. Sachiko đã sợ cuộc gặp mặt này, nhưng có lẽ nhờ O-Haru tận tình mà trông Taeko không thảm hại như chị tưởng. Tuy nhiên, Taeko đúng là khác hẳn. Khuôn mặt đầy đặn giờ vừa dài vừa hóp, nước da bánh mật của cô sạm lại. Đôi mắt Taeko lồi ra trong khi những vùng khác trên mặt trăng xuống.

Có một thứ khác khiến Sachiko để ý. Taeko không được tắm rửa nên bẩn thỉu là chuyện bình thường, nhưng con bé còn có vẻ gì đặc biệt ô uế. Bình thường Taeko có thể che giấu hậu quả sự phóng túng của mình bằng son phấn, nhưng khi không còn lớp hóa trang, thì cái nét tối tăm mà người ta có thể gọi là sự chai sạn đã phủ lên khuôn mặt, cổ và cổ tay cô. Sachiko không phải ngay lập tức đã nhận ra, nhưng chị thấy em mình nằm buông tay không sức sống trên giường như một con bệnh trong trại tế bần, xem ra không chỉ kiệt quệ vì kiết lị mà còn vì lối sống buông thả sau nhiều năm. Người đàn bà ở tuổi Taeko khi nằm trên giường có cái vẻ gì như quay về thời thiếu nữ mười hai, mười ba xinh xắn với dáng vẻ sạch sẽ gần như không vướng bụi trần. Còn Taeko thì ngược lại: cô đã đánh mất nét trẻ trung, và trông còn già hơn tuổi. Lạ nữa là cái dáng hiện đại thời thượng cũng mất đi. Taeko khiến người ta nghĩ đến hạng đàn bà phục vụ ở những phòng trà, quán ăn mại dâm trá hình. Taeko tuy ngổ ngáo khác hẳn các chị nhưng không ai có thể phủ nhận được khí chất tiểu thư khuê các của cô, thế mà giờ với nước da sạm đen chùng xuống ẩn giấu một căn bệnh đáng sợ, Cô giống như một gái giang hồ. Tấm chăn màu sáng càng khiến vẻ bệnh hoạn nổi lên rõ rệt. Sachiko nhận thấy hẳn Yukiko đã để ý vẻ bệnh hoạn này bộc lộ thế nào. Khi Taeko ngâm mình trong bồn xong, Yukiko nhất định không chịu vào dùng bồn tắm tiếp. Yukiko có thể thoải mái mượn đồ lót của chị nhưng không bao giờ thử mượn thứ gì từ Taeko. Sachiko đã lờ mờ nhận ra nhưng còn Taeko thì không rõ thế nào, bên cạnh đó chị nhớ lại thái độ ghê sợ của Yukiko bắt đầu thể hiện vào thời điểm có tin đồn Okubata mắc bệnh lậu mãn tính. Taeko hay nói quan hệ của cô với Itakura và Okubata đều “trong sáng” và Sachiko cũng không vặn vẹo gì thêm. Nhưng chị vẫn không sao chấp nhận được những lời thanh minh của Taeko, và xem ra Yukiko dù không nói gì nhưng từ lâu đã chê trách và thậm chí là khinh bỉ em gái mình.

“Cô Út thế nào rồi?” Sachiko nhẹ nhàng hỏi. “Trông khá hơn chị tưởng, chị nghe nói em phờ phạc lắm cơ. Hôm nay đi ngoài nhiều không?”

“Sáng nay thì ba lần.” Vẫn vẻ mặt lạnh tanh, Taeko đáp khẽ nhưng rõ tiếng. “Bụng đau lắm mà chẳng ra gì.”

“Kiết lị nó vậy. Chứng này y học gọi là Tenesmus.”

“Vậy hả?” Taeko im lặng rồi nói tiếp. “Từ nay em không thèm nhìn miếng sushi cá thu nào nữa.” Cô lần đầu mỉm cười, dù chỉ thoáng qua.

“Nhất trí. Không bao giờ ăn cá thu nữa nhé.” Thái độ Sachiko thay đổi một chút. “Em đừng lo, nhưng bác sĩ Saitõ bảo mọi người phải cẩn thận, ông ấy nói nên mời thêm bác sĩ nữa. Chị định gọi bác sĩ Kushida.”

Lúc ở dưới nhà cả ba đã quyết định rằng, vì Taeko không biết tình trạng của mình nghiêm trọng ra sao nên thà cứ nói thẳng còn hơn giải thích dài dòng, vả lại bác sĩ Saitô đã đề nghị mời bác sĩ chuyên khoa của bệnh viện Đại học Osaka, nhưng làm vậy phải cân nhắc kẻo khiến Taeko hoảng. Cứ để xem bác sĩ Kushida nói gì rồi gọi bác sĩ chuyên khoa cũng được. Taeko hờ hững nghe, mắt dán xuống sàn.

“Có được không hả Út?”

“Không thể để bác sĩ Kushida thấy em ở đây.” Chợt cô nói với giọng cương quyết, hai mắt ngấn lệ. “Để ông ấy thấy em ở đây, nhục lắm.”

Người y tá biết ý rời đi. Okubata, Sachiko và Yukiko ngỡ ngàng nhìn những giọt nước mắt chảy dài trên mặt Taeko.

“Để em nói chuyện riêng với cô ấy.” Giữa lúc khó xử, Okubata nhìn Sachiko vẻ van lơn. Đôi mắt cậu đã sưng húp vì thức lâu ngày, cậu ta khoác kimono ngủ ra ngoài cái áo choàng tắm bằng lụa màu xanh xám, ngồi đối diện Sachiko.

“Không sao đâu Út, không gọi bác sĩ Kushida cũng được.” Sachiko nói. Quan trọng là không được kích động Taeko. Sachiko không thể không cảm thấy mình lỡ làm Taeko tự ái, hẳn Okubata đã biết tại sao Taeko phản ứng như vậy, nhưng Sachiko thì hoàn toàn mù tịt.

Đã gần đến trưa, Sachiko qua đây không hỏi ý Teinosuke. Khoảng một tiếng sau, khi Taeko yên ổn trở lại, chị mới nhằm lúc ấy ra về. Sachiko định về bằng xe buýt hoặc xe điện nên chị đi về hướng nam qua cái mambố mà O-Haru nhắc tới. Yukiko đi cùng chị, O-Haru cách đó một đoạn phía sau, hai người họ đi tiễn Sachiko.

"Đêm qua có sự lạ.”

Yukiko bắt đầu kể. Chuyện xảy ra vào khoảng 2 giờ sáng. Yukiko với cô y tá nằm ngủ bên kia hành lang. (Hai người họ thay phiên trông Taeko. Cô y tá vừa đi ngủ lúc 12 giờ, đang là phiên của Yukiko nhưng Okubata khuyên cả hai hôm nay nên ngủ cho đủ giấc, cứ để cậu trông cô Út. Vậy là Yukiko phó mặc cho cậu ta, nhưng hình như cậu cũng ngủ quên ở bên giường bệnh luôn.) Chợt họ nghe thấy tiếng rên rỉ ầmí từ phòng bệnh. Cô Út bị đau hay đang gặp ác mộng thế? Nhưng cậu Kei đang trông cô ấy kia mà. Yukiko nhảy ra khỏi giường, mở cửa căn phòng bên kia hành lang, nghe tiếng Okubata đang cố đánh thức Taeko và nghe thấy Taeko gọi Itakura bằng biệt danh âu yếm “Yone-yan”. Rồi Taeko không kêu lên nữa, chắc hẳn giấc mơ đã trôi qua. Yukiko đóng cửa, quay lại giường, một lúc sau mọi sự yên ắng trở lại. Lúc đó Yukiko đã mệt rã rời nên ngủ được thêm đến 4 giờ sáng thì Taeko lại bị đi ngoài rất đau đớn và Okubata không thể một mình xử lí được đành tới cầu cứu cô. Từ lúc đó Yukiko không ngủ lại nữa. Cô càng lúc càng tin chắc“Yoneyan” chính là Itakura, và Taeko đang bấn loạn tinh thần vì nằm mơ thấy người chết. Sắp đến giỗ đầu của Itakura - anh ta mất vào tháng Năm. Cứ xem cách Taeko hàng tháng vẫn đến tảo mộ Itakura ở Okayama là biết cô hãy còn quyến luyến anh ta, có lẽ vì cái chết của anh quá bi thảm và do đó không thể không nghi ngại rằng, khi sắp tròn một năm ngày anh qua đời, Taeko dằn vặt đến độ ngã bệnh ở nhà tình địch của Itakura. Cô Út là người suy nghĩ rất sâu xa. Không dễ đoán biết được cõi lòng cô. Nhưng dường như có thể tương đối chắc chắn là Taeko vẫn day dứt nên mới gặp ác mộng liên quan đến Itakura. Hoặc cũng có thể Yukiko đang tưởng tượng, cô không dám nói mạnh. Cơn đau thể xác từ sáng đã khiến cô Út không còn quan tâm đến đau đớn tinh thần, và cuối cùng, sau khi đỡ đau, cô chỉ nằm ngây dại. Cậu Kei đóng kịch lại còn giỏi hơn, cứ nhìn cậu ta cư xử nào ai đoán được đã có chuyện quái gở gì xảy ra. Nhưng nếu Yukiko đã để ý, lẽ nào cậu Kei không biết? Thế cái vụ sáng nay thì sao, Yukiko nói có thể chỉ là phỏng đoán thuần túy của riêng có nhưng có vẻ như cô Út đang bị vong của Itakura ám, nên mới sợ ở với Okubata? Có khi nào con bé nghĩ nếu nó ở đó thì sẽ không qua khỏi mà chỉ ngày càng kiệt quệ đến chết không? Nếu thế thì có phải ý nó nói không muốn gặp bác sĩ Kushida ở đây, tức là muốn người nhà đưa nó đi chỗ khác không?

“Có lẽ em nói đúng.”

“Để em điều tra thêm. Ngặt nỗi cậu Kei cứ kè kè bên cạnh.”

“Chị tự dưng tính thế này, nếu đưa con bé đi thì cho nó vào bệnh viện của bác sĩ Kambara nhé? Nếu chúng mình giải thích chắc bác sĩ sẽ nhận con bé.”

“Chắc chắn ông ấy sẽ nhận Út thôi, nhưng bác sĩ Kambara có chữa kiết lị được không?”

“Làm ra vẻ thôi, chỉ cần ông ấy sắp xếp cho Taeko được ở phòng riêng, chị em mình có thể mời bác sĩ Kushida đến.”

Bác sĩ Kambara có một bệnh viện ngoại khoa nằm giữa Osaka và Kobe. Ngày xưa khi mấy chị em còn là các bé gái và bác sĩ còn là sinh viên ở đại học Osaka, bác sĩ thường ghé thăm gia đình ở Osaka cũng như cửa tiệm ở Semba. Ông thân sinh của các chị em được biết Kambara là một sinh viên xuất chúng nhưng không có điều kiện, đã thông qua trung gian đề nghị giúp đỡ. Khi bác sĩ Kambara từ Đức về mở viện tử, gia đình Makioka có góp một phần vốn. Với đủ những phẩm chất của một bác sĩ ngoại khoa giỏi giang và niềm tin tuyệt đối vào bản thân, Kambara nhanh chóng phất lên. Ông trả hết món nợ sớm vài năm, về sau nếu có ai là người họ Makioka hay nhân viên cửa tiệm đến chữa bệnh, ông chỉ lấy một phần nhỏ chi phí điều trị. Dĩ nhiên bác sĩ Kambara vẫn đang trả món nợ ân tình cũ, nhưng ở ông có sự rộng lượng của một người cha và sự ấm áp đặc trưng của dân miền Đông. Nếu Sachiko giải thích sự tình và nhờ Kambara tìm một lý do thích hợp tiếp nhận Taeko, hẳn ông sẽ không từ chối. Nhưng thỉnh thoảng gia đình vẫn phải nhờ bác sĩ Kushida tới khám vì nhân viên của bác sĩ Kambara chỉ toàn chuyên khoa ngoại. May mắn thay, bác sĩ Kushida và bác sĩ Kambara là bạn cùng lớp, và có quan hệ tốt.

Trong lúc Yukiko và O-Haru tiễn Sachiko qua mambõ, Sachiko lên kế hoạch gọi bác sĩ Kushida và bác sĩ Kambara vì Taeko ngày một yếu đi và vì bác sĩ Saitô thậm chí đã đề nghị gia đình nên lường trước tình huống xấu nhất - Taeko có muốn cũng không thể để con bé ở nhà Okubata nữa, cẩn tắc vô áy náy, Yukiko sẽ phải bảo bác sĩ Saitô tiêm thuốc, nếu Yukiko không tự mình thuyết phục được bác sĩ thì phải nhờ Okubata. Về nhà, Sachiko gọi cho bác sĩ Kambara, đúng như chị dự tính, bác sĩ nói sẽ chuẩn bị phòng và gia đình hãy đưa bệnh nhân nhập viện ngay. Nhưng bác sĩ Kushida thì khác, ông bạn suốt nên rất khó gọi. Sau khi theo dấu bác sĩ hết từ bệnh nhân này tới bệnh nhân kia, Sachiko cũng liên hệ được với ông lúc 6 giờ tối. Chị chỉ muốn đưa Taeko đi ngay lập tức. Song còn có nhiều việc phải sắp xếp nên chị lại về giải thích với chồng đồng thời thuyết phục anh trả mọi chi phí; Teinosuke tuy im lặng nhưng xem chừng cũng lo không kém, việc nhập viện cuối cùng bị hoãn lại đến sáng hôm sau. Sachiko đến Nishinomiya tầm 7 giờ sáng ngày tiếp theo. Buổi trưa O-Haru về lại báo cáo diễn biến mới và chuyển lời của Yukiko. Thứ nhất về bệnh của Taeko: sau khi Sachiko rời khỏi, Cô Út lại bị ớn lạnh và run rẩy, thân nhiệt có lúc vọt lên hơn 40 độ. Đến tối Taeko vẫn còn sốt hơn 38 độ. Okubata gọi điện khẩn khoản đề nghị truyền thuốc, bác sĩ Saitô nói sẽ thử xem sao nhưng không phải ông ta mà ông bố xuất hiện, sau khi khám và xem xét ông này lại phán chưa phải lúc tiêm truyền gì cả và nhét cái kim tiêm dưới da (mà cô y tá đã chuẩn bị vào túi. Tin rằng phải đổi bác sĩ, Yukiko đợi đến khi Taeko Có vẻ bớt mệt mới lại đề xuất gọi bác sĩ Kushida. Sự nghi ngờ của Yukiko đã được khẳng định: Taeko không muốn ở nhà Okubata, mặc dù không nói lý do tại sao. Cô muốn được nhập viện, hoặc quay trở về phòng trọ của mình. Taeko không ngại giáp mặt với bác sĩ Kushida nhưng cô không muốn gặp ông đây. Okubata đang căng thẳng ngồi kế giường bệnh nên Taeko đành miễn cưỡng nói ra. Okubata bực mình, mấy lần cố gắng nài người yêu nghĩ lại: em đừng bảo thế, cứ ở lại nhà anh, chớ lo lắng gì cả. Taeko mặc kệ, chỉ nói chuyện với Yukiko, rốt cuộc Okubata nổi cáu. Cậu ta gắt gỏng: sao em không muốn ở lại nhà anh? Nghi ngờ rằng cơn ác mộng của Taeko ến tâm trạng cô trở nên phức tạp, Yukiko không đả động tới nguyên nhân chính khiến Okubata nổi giận mà chỉ cố gắng hạ hỏa cho cậu ta. Yukiko nói cô rất biết ơn tấm lòng của Okubata nhưng gia đình không thể cứ gửi gắm Taeko nơi cậu mãi được. Ngoài ra, chị Sachiko cũng bảo rồi, là đã sắp xếp lịch với bác sĩ Kambara. Cuối cùng Okubata cũng bình tĩnh phần nào.

Nam Tử (dịch)
Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 19 tháng 11 năm 2025

« Lùi
Tiến »