Taeko được đưa đi bằng xe cấp cứu thì hôm sau, lúc 8 giờ sáng có một sự cố nhỏ. Okubata khăng khăng đòi đi cùng người yêu. Cậu chàng bảo trách nhiệm của mình là chăm sóc Taeko nên sẽ phải đưa cô vào tận bệnh viện. Sachiko và Yukiko thay nhau khuyên bảo thiếu điều cầu xin anh chàng. Các chị rất hiểu, nhưng mong cậu để mọi việc cho các chị lo. Các chị không ngăn cản cậu Kei đến thăm cô Út sau dịp này nhưng quan hệ giữa hai người còn chưa được dư luận chấp nhận, bản thân cô Út cũng lo đến thể diện, nên các chị hy vọng cậu để yên cho con bé một thời gian và cố gắng kín tiếng đi. Có biến gì các chị sẽ cho cậu biết, hằng ngày cậu cứ gọi điện tới hỏi thăm thoải mái. Vất vả một lúc, hai chị em mới thuyết phục được Okubata hứa chỉ gọi điện vào buổi sáng và chỉ nói chuyện với Sachiko hoặc O-Haru chứ không nói thẳng với bệnh viện. Sachiko giải thích mọi chuyện với bác sĩ Saitô và cám ơn ông đã bỏ công bỏ sức. Bác sĩ rất thiện chí, đề nghị đi cùng Taeko đến bệnh viện nơi bác sĩ Kushida đợi.
Yukiko ngồi trên xe cứu thương cùng với bác sĩ Saitô, trong khi ấy Sachiko ở lại để dọn dẹp nhà cửa. Tầm một tiếng trôi qua, sau khi trả tiền cho y tá và hoa thêm cho bà cụ kia, Sachiko theo sau bằng taxi. Cảm giác căng thẳng không diễn tả nổi khi người thân đi bệnh viện, Sachiko từng trải qua cái cảm giác khủng khiếp ấy, giờ chị đang sợ hãi một lần nữa, chị không chống đỡ được gánh nặng tinh thần ngày một lớn khi nhìn ra khung cảnh mà bình thường sẽ khiến chị vui vẻ phấn chấn: nắng xuân còn rực rỡ hơn cả ngày hôm qua, rặng núi Rokko vẫn phủ đầy sương mù và đây đó những khóm mộc lan, liên kiều đang nở rộ. Mới vỏn vẹn một ngày mà Taeko đã thay đổi ghê gớm. Hôm qua Sachiko còn tự thuyết phục được mình rằng bác sĩ Saitô chỉ đang dọa. Hôm nay chị bắt đầu tự hỏi lẽ nào lại ra nông nỗi ấy - đôi mắt trân trân bất động kia thật không giống hôm qua. Khuôn mặt Taeko ít bộc lộ cảm xúc những sáng hôm ấy trông cô thẫn thờ ngây dại. Con mắt mở trừng trừng kì lạ như chỉ dán vào một điểm trong không trung như con mắt của kẻ nhìn về cái chết. Sachiko không thể nhìn chúng mà trong lòng không dấy lên một nỗi sợ hãi. Hôm qua Taeko còn khóc và bày tỏ ý kiến, nhưng sáng nay khi mọi người bàn bạc việc nên để Okubata đi cùng hay ở lại, cô chỉ nhìn vô định về phía trước như thể đấy chẳng phải việc liên quan đến mình.
Qua điện thoại, bác sĩ Kambara nói sẽ sửa soạn cho Taeko một buồng đặc biệt, trên thực tế là loại buồng đắt tiền đúng kiểu Nhật, là phòng trung tâm của một ngôi nhà phụ được nối liền với tòa nhà bệnh viện bởi hành lang có mái che. Ban đầu được xây làm nhà ở cho bác sĩ Kambara nhưng gian nhà này đã trở thành một nơi để nghỉ ngơi khi bác sĩ mua một căn biệt thự cách đấy chừng hai dặm; giờ gian nhà có thể dễ dàng được đổi mục đích sử dụng thành khu cách ly nên Taeko được hưởng cả một khu khép kín sang trọng: một phòng tắm chiếu, phòng sau chiếu liền kề được bao quanh bởi hàng hiên rộng rãi, có cả bếp và phòng tắm. Sachiko liền gọi cho môi giới hỏi thuê cô y tá Mito lần trước trông nom lúc Etsuko sốt phát ban có được không, và câu trả lời là được. Sáng hôm ấy Mito đến luôn. Nhưng ông bác sĩ Kushida nổi danh lại là vấn đề khác, Sachiko đã cẩn thận báo rõ thời gian nhưng ông mấy lần không đến nên gia đình đánh mất công dò xem ông thăm bệnh ai với ai rồi gọi điện hai, ba lần để hối thúc. Dù thỉnh thoảng bác sĩ Saitô có nhìn đồng hồ, ông vẫn chờ đợi một cách lịch sự và rút lui sau khi gửi Taeko cho bác sĩ Kushida khám. Hai ông bác sĩ trao đổi với nhau chêm vào toàn những từ tiếng Đức chuyên môn mà người khác nghe chữ được chữ chăng. Xem ra chẩn đoán của bác sĩ Kushida khác biệt nhiều so với bác sĩ Saitô. Ông nói gan không bị sưng và ông cũng không tin là Taeko bị nhiệt thán. Thân nhiệt lên xuống thất thường và những cơn ớn lạnh đều là triệu chứng bệnh lý amip, và không phải là quá bất thường. Ông cũng nói thêm rằng Taeko đang hồi phục tốt, chẳng qua là người bệnh đang ở tình trạng sức khỏe suy kiệt. Ông truyền dung dịch Vita Camphor, dung dịch Ringer rồi Mito sẽ cho Taeko uống thuốc. Mai bác sĩ Kushida lại tới khám. Không có gì phải lo lắng cả. Sachiko vẫn bán tín bán nghi, lúc tiến bác sĩ ra cổng, chị mếu máo hỏi liệu mọi chuyện có thuận lợi được như bác sĩ nói không? Bác sĩ Kushida bảo đương nhiên rồi, khẩu khí đầy tự tin. Sachiko nói, có nên gọi bác sĩ chuyên khoa trên Đại học Osaka không? Bác sĩ Kushida bảo không cần, ông Saitô cẩn thận thái quá đó thôi. Nếu cần, tự tôi sẽ gọi bác sĩ chuyên khoa cho. Giờ mọi việc cứ để tôi. Nhưng Sachiko vẫn khẳng khăng: Người ngoài nhìn vào cũng thấy Taeko suy sụp hẳn đi. Mới hôm qua con bé trông khác lắm, giờ không phải nhìn như đang nằm chờ chết sao? Bác sĩ Kushida nhất định không chấp nhận ý đó. Ốm đau quặt quẹo đến mức này thì thỉnh thoảng đúng là trông sẽ ra nông nỗi ấy đấy.
Sachiko tỏ lòng cảm kích với bácsiKushida và trở vềAshiya. Teinosuke, Etsuko, Yukiko và O-Haru đã ra khỏi nhà, chị ngồi một mình trong phòng khách kiểu phương Tây im lìm mà thấy lòng bất an. Bác sĩ Kushida đã chăm sóc cả nhà trong nhiều năm và chưa phạm sai lầm. Chị nên tin tưởng ông và có nhiều lý do khiến chị nên đánh giá ý kiến của bác sĩ Kushida là có trọng lượng hơn của bác sĩ Saitô. Nhưng lần này, có cái gì đó trong mắt Taeko cứ dằn vặt Sachiko, và khiến chị nghĩ tới toàn những điềm xui rủi theo cách mà chỉ những người cùng huyết thống mới hiểu được. Chị đã về nhà, nghĩ chẳng ngại gì mà không viết một lá thư, trong đó kể hết mọi dự cảm của mình cùng tất cả mọi tình huống cho Tsuruko nghe. Nhưng chỉ cần có hai, ba tiếng đồng hồ, nên ăn cơm trưa xong Sachiko mới đủ dũng khí lê bước lên lầu: viết để vừa giải thích, vừa thêu dệt hợp lý những gì đã xảy ra kể từ khi đuổi Taeko khỏi nhà, và vì lẽ gì khi nghe cô Út bị ốm mọi người lại thấy phải chăm sóc nó. Là nhà thư pháp tài hoa nhất trong cả bốn chị em và thành thạo với lối hành văn cầu kỳ, Sachiko chưa bao giờ ngại viết thư. Cây bút lông của chị lướt đi trên giấy, để lại nét mực đậm rõ, rắn rỏi. Khác với Tsuruko, chị chưa bao giờ phải viết nháp dù chỉ một lần. Nhưng lần này, chị nháp hai, ba lần mới ra bức thư thành phẩm:
Ngày 4 tháng Tư,
Chị Tsuruko thương mến,
Lâu lắm rồi em mới biết thư cho chị. Giờ đã cào xuân, ở miền này đâu là thời gian dễ chịu nhất trong năm. Mỗi ngày trên núi Rokko đều có sương mù, em thấy khó lòng ở trong nhà. Nhìn chung, cả nhà khỏe và hy vọng chị cũng thế.
Em phải báo cho chị một tin buồn. Bé Út nhà ta đang bị kiết lị, tình trạng rất nghiêm trọng.
Có lẽ em đã kể chị nghe việc sau khi nhận thư chị, em đã trục xuất con LH bé ra khỏi nhà và cấm cửa không cho quay lại. Hình như em cũng kể là đúng ng như chị em ta lo ngại, nó đã đi luôn không về để sống với cậu Kei, nhưng và hai đứa thuê hai nhà khác nhau, bé Út sống một mình. Vợ chồng em lo mất ăn mất ngủ nhưng không ai dám hỏi thăm con bé, mà con bé cũng không hỏi han chúng em. Hình như con O-Haru bí mật đến thăm bé Út, biết được con bé vẫn ở trọ một mình và qua lại với cậu Kei kia nhưng không bao giờ qua E đêm ở nhà cậu ta. Nghe tin ấy chúng em cũng nhẹ lòng đi ít nhiều. Sau đó, cuối tháng trước, cậu Kei gọi O-Haru tới, báo rằng cô Út ốm. Con bé nhiễm bệnh ở nhà cậu Kei, không thể đem nó đi đâu được. Ban đầu cợ chồng em không mấy quan tâm, nhưng dần dần các triệu chứng bệnh lý rõ ràng hơn. Cơ mà bấy giờ tụi em cũng không biết làm thế nào, bề gì thì cũng đã từ con bé, không biết có nên đem nó từ nhà cậu Kei về hay không nữa. O-Haru khổ sở báo cáo nhiều chuyện, trong đó có việc bệnh kiết lị mà cô Út gặp phải là loại nghiêm trọng nhất mà cậu Kei kia lại đi mời một tay lang băm trong xóm nên chữa mãi chưa đâu vào đâu, thế là cô Út sốt hầm hập, tiêu chảy kéo dài rất đau đớn, và bây giờ đã gầy sọp đi thành ra con người khác rồi. Trong một thời gian em mặc kệ. Yukiko phớt lờ em, sang phụ chăm sóc con út nên rốt cuộc em cũng đành sang. Nhìn thấy nó mà em bàng hoàng. Bác sĩ bảo, có vẻ như út còn bị một bệnh gọi là nhiệt thán ngoài bệnh lị, và khuyến cáo nên mời bác sĩ chuyên khoa. Ông ấy nói nếu là nhiệt thán thì có thể con bé sẽ chết. Bé Út lúc trông thấy em thì bắt đầu khóc òa, thỉnh cầu xin được đưa đi nơi nào khác. Em chỉ có thể hiểu theo một ý, là nó không muốn chết ở nhà cậu Kei. Yukiko đồ rằng sắp tới là giỗ đầu của cậu Itakura, cô Ba bảo khéo tay nhiếp ảnh gia đã thành công bám theo cô Út, hình như cô Út gặp ác mộng thấy Itakura nữa cơ. E rằng Yukiko đã đúng, có thể bé Út nghĩ rằng nếu nó chết ở nhà cậu Kei thì quá nan giải cho gia đình. Nói gì thì nói, ốm đau cắt rãnh không thể khiến người như bé Út trở nên buông xuôi như vậy. Kể từ hôm qua con nhỏ cứ nằm nhìn trân trên vào không trung, không có một sợi cơ mặt nào cử động, bảo là như nằm chờ chết là không hề nói quá. Vẻ mặt ấy khiến em hoảng sợ khi thấy bé Út sáng nay. Em cảm thấy mình buộc phải làm theo ý nó. Em đành gánh hết mọi trách nhiệm rồi yêu cầu cậu Kei giữ khoảng cách, chuyển con bé đến bệnh viện của bác sĩ Kambara bằng xe cấp cứu hôm nay. Các buồng cách ly đều đã kín, bác sĩ Kambara đồng ý bí mật cho Taeko nhập viện. Chắc chị cũng biết bác sĩ Kushida, ông ấy sẽ chạy chữa cho con bé.
Tình hình nói chung như vậy. Anh Tatsuo nghĩ sao thì nghĩ, chứ chắc chị cũng công nhận rằng vợ chồng em không thể làm gì hơn được. Teinosuke có vẻ đồng tình với em, anh ấy chưa đi thăm bé Út nhưng rất lo. Chẳng may con bé có mệnh hệ gì, em sẽ đánh điện ngay cho chị (nhưng em tin mình sẽ không phải làm vậy), em muốn chị hiểu rằng tiên lượng xấu nhất không phải không có khả năng xảy ra. Mặc dù bác sĩ Kushida chẩn đoán bé Út không bị nhiệt thán, bệnh tình trước mắt không có gì nguy hiểm mà đang Có dấu hiệu phục hồi. Nhưng em luôn sợ rằng lần này bác sĩ Kushida đã chẩn đoán sai. Vẻ mặt cũng như dáng điệu chung của con bé đều cho thấy dấu hiệu của điều gì đó thật kinh khủng đang đến gần. Hy vọng em lầm.
Ắt hẳn đây là một bức thư lủng củng, nhưng em thấy mình phải kể cho chị toàn bộ câu chuyện cho tới lúc này. Em sắp lên bệnh viện đây. Đầu óc em cứ rối bời chẳng nghĩ được gì nhưng Yukiko thì bình tĩnh hơn rất nhiều. Vào những thời điểm như thế này, cô Ba quả là một thành trì vững chãi. Con bé thức đã mấy đêm liền, hầu như không chợp mắt.
Em sẽ biết thêm sau.
Luôn nhớ chị,
Sachiko
Sachiko có băn khoăn nhất định, sợ mình đang hù dọa Tsuruko hiền lành, nhưng chị phóng đại bệnh tật của Taeko như thế âu để chị cả thông cảm với cô Út hơn mà thôi. Với lại, chị viết như thế phần lớn từ nội tâm của bản thân mà ra. Viết xong, Sachiko lên bệnh viện, chị muốn mình vắng mặt khi Etsuko đi học về.