Taeko nhập viện mấy hôm là đã khá lên trông thấy. Lạ lùng thay, khuôn mặt chết chóc chỉ tồn tại trong một ngày. Ngày thứ hai ở bệnh viện, vẻ u ám đã biến mất. Sachiko như chợt bừng tỉnh khỏi cơn ác mộng khi nhớ lại thái độ tự tin của bác sĩ Kushida, chị lại thêm một lần bái phục tài chẩn bệnh của ông. Nghĩ đến việc hẳn mình đã hù dọa Tsuruko quá đáng, chị lập tức gửi bức thư thứ hai. Tsuruko rất mừng. Lần này chị cả không chần chừ như thường lệ, hồi âm được gửi hỏa tốc đúng hai hôm sau.
Ngày 6 tháng Tư
Sachiko thương mến,
Bức thư không mong đợi của em đã gây một cú sốc lớn, chị không biết phải trả lời như thế nào. Bây giờ khi em gửi bức thư thứ nhì, chị đúng là trút được gánh nặng không thể diễn tả. Chị thật vô cùng mừng rỡ, dĩ nhiên là cho con út và cho cả chúng ta.
Nói thật với em, là chị tưởng con út sẽ không qua khỏi. Nhẽ ra không nên nói như thế, nhưng chị chẳng thể gột bỏ được ý nghĩ rằng, cái chết của con bé chính là hình phạt cho những tai ương mà nó gây ra suốt mấy năm trời. Nếu con bé chết, ai sẽ lo hậu sự? Làm đám tang cho nó ở đâu? Chị dám chắc Tatsuo sẽ không chịu trách nhiệm, mà đòi hỏi em làm việc ấy thì lại càng quá quắt, cũng không thể tổ chức tang lễ ở chỗ bác sĩ Kambara được. Chị cứ như kiến bò trong chảo, trộm nghĩ sao con út đến cùng vẫn cứ gây rắc rối là thế nào.
Nhưng nay chị em ta đã thoát khỏi thế tiến thoái lưỡng nan, hầu hết nhờ công em và Yukiko. Theo em, con út sẽ hiểu được nỗi khổ tâm hai chị em chứ? Nếu có, thì nó nên tận dụng dịp này mà cắt đứt hẳn với cậu Kei oà xem như đây là cơ hội bắt đầu cuộc đời mới. Như vậy thì tốt xiết bao.
Bác sĩ Kushida và bác sĩ Kanbara đã giúp đỡ chúng ta rất nhiều. Thật là áy náy vì không thể công khai cám ơn các vị.
Luôn nghĩ về em,
Tsuruko
Sachiko cất công đi gặp Yukiko để cho em gái xem ngay bức thư.
“Chị có thư trả lời rồi,” chị lặng lẽ lấy lá thư trong túi xách ra khi Yukiko tiễn chị ra cửa. “Đọc ở đây luôn nhé.”
“Đúng là chị cả mà.” Yukiko nói khi đọc xong bức thư.
Sachiko không biết chính xác điều đó có nghĩa là gì, nhưng sự thật là bức thư khiến Sachiko phản cảm. Tsuruko đã vô tình tiết lộ rằng chị có rất ít tình cảm tỷ muội với Taeko. Mối quan tâm hàng đầu của Tsuruko là bảo vệ dòng họ khỏi bị liên lụy, mặc dầu chị có cái lý của mình nhưng Sachiko vẫn thấy tội cho Taeko. Nhẽ nào Taeko bị trời phạt. Nhưng Taeko chịu phạt thế là đủ rồi, cô sinh ra đã gặp sóng gió, chết hụt trong trận lũ, đến người đàn ông mà Taeko yêu đến độ sẵn sàng vứt bỏ thanh danh cũng qua đời, và cô còn gặp phải bao nhiêu bất hạnh mà những người chị đoan trang hơn của cô khó lòng tưởng tượng được. Sachiko không tin mình hay Yukiko có thể chịu đựng được nhiều như thế. Sachiko có thể mường tượng rõ mồn một giây phút nhất thời bàng hoàng, và khoảnh khắc nhẹ nhõm to lớn của Tsuruko đúng như mô tả trong thư. Cảnh tượng ấy vô tình khiến chị thấy buồn cười.
Okubata gọi điện đến Ashiya một ngày sau khi Taeko nhập viện. Sachiko thuật lại chi tiết chẩn đoán của bác sĩ Kushida và nói thêm rằng hy vọng là có cơ sở. Hai, ba ngày sau không có động tĩnh gì. Vào tối ngày thứ tư, sau khi Sachiko rời khỏi, Yukiko và Mito ngồi bên giường bệnh còn O-Haru đang hâm lại đồ ăn trên bếp ở phòng kế bên thì ông cụ trông coi gian cách ly báo rằng có một cậu đến thăm, chắc là người nhà. Vị khách này không nói tên, có khi là người nhà Makioka. “Làm gì có chuyện là anh Teinosuke nhỉ?” Yukiko nhìn O-Haru bảo. Vừa hay bên ngoài có tiếng bước chân, từ sau bụi cây xuất hiện một bóng người mặc bộ suit xanh da trời nổi bật, áo hai hàng khuy, đeo kính râm gọng vàng (Okubata không có tật về mắt, cậu ta có thói quen đeo kính râm làm điệu thôi) với cây ba-toong vung vẩy như mọi lần. Gian nhà này có lối vào riêng nhưng những người đến lần đầu thường đi theo lối từ tòa nhà bệnh viện sang. Không biết tại sao Okubata lại nắm được đường dẫn tới cửa chính và đi từ đó ra, trong lúc ông già kia chuyển lời của Okubata thì cậu chàng đã tự ý vòng ra lối vườn. (Sau đó gia đình mới được biết Okubata đường đột hỏi cô Makioka Taeko nằm phòng nào, bị ông gác cửa hỏi lại thì kênh kiệu gạt đi: “Cứ bảo người nhà là tôi đến rồi!” Sao Okubata lại biết Taeko nằm ở gian cách ly, và sao cậu chàng có thể tìm được đường đến lối vào thứ hai kia chứ? Ban đầu mọi người nghi ngờ O-Haru nhưng rồi có vẻ như Okubata không có tay trong nào mà tự mình nghe ngóng và khám phá. Từ sau vụ Itakura, Okubata bắt đầu có sự thích thú quái đản với việc rình rập Taeko, ắt là cậu ta đã dò la quanh đây cho đến khi có được thông tin mình cần.)
Khu vườn chạy theo hình chữ L xung quanh hàng hiên phía đông và phía nam. Rẽ mấy khóm hoa mơ trân châu đang nở rộ, Okubata bước lên hàng hiên mặt tiền và đẩy cửa kính vốn đã mở hờ, nhờ đó mà trông thấy khuôn mặt của Taeko. Cậu chàng tháo kính, mỉm cười và tuyên bố hiên ngang rằng vô tình đi ngang qua khu này, chợt nảy ra ý nghĩ ghé chơi. Yukiko đang đọc báo và uống trà. Nhận thấy Mito sợ sệt trước kẻ đột nhập kì quái, cô ra ngoài nói chuyện với Okubata như thể không có gì phải ngạc nhiên cả. Đứng trên bậc cửa vẻ khó chịu, thái độ của Okubata cho thấy cậu ta muốn vào trong nhà. Yukiko vội vàng đẩy một cái đệm ra cho anh chàng. Tảng là những nỗ lực kiếm chuyện làm quà của Okubata, Yukiko lui vào phòng trong rồi thay một cái ấm nước vào chỗ bếp O-Haru đang hâm cháo để pha trà mời Okubata. Yukiko định sai O-Haru pha trà nhưng nghĩ lại, sợ tính xởi lời của O-Haru sẽ gây chuyện. “Có việc thì em cứ về đi, chị tự mình làm được.” Yukiko bảo, rồi quay lại căn phòng nhỏ nơi cô vừa bưng trà ra.
Đó là một ngày ấm áp nhiều mây thường thấy vào mùa hoa anh đào. Các cánh cửa ở bên trong hiện đã mở. Nằm quay mặt về phía vườn, Taeko nhìn thấy Okubata. Cô chăm chú theo dõi anh chàng. Bị Yukiko bỏ lại, Okubata hơi ngượng nghịu châm điếu thuốc. Phần thuốc cháy thành tro dài ra, anh chàng bèn gõ xuống dưới chân rồi lưỡng lự dòm vào phòng, hỏi đổng là có gạt tàn không. Mito mang cho anh chàng một chiếc đĩa.
“Anh nghe nói em đỡ rồi.” Okubata bước một chân lên hiên và đặt gót chân lên khung cửa mở. Có thể thấy mồn một chiếc giày hợp mốt. “Giờ anh mới dám nói là đã có lúc em nguy kịch thực sự đấy.”
“Em biết, em biết rồi. Mới kịp bước một chân sang âm phủ thôi.” Giọng cô rành rọt hơn hẳn.
“Khi nào thì dậy được? Em sẽ lỡ mùa hoa anh đào đấy.”
“Không xem cũng chẳng sao. Em chỉ lo bỏ lỡ Kikugorõ.”
“Nếu em đủ khỏe để bận tâm đến kép Kikugorõ thì tụi anh có thể thôi không lo cho em nữa.” Cậu chàng quay sang Mito. “Cuối tháng này cô Út ngồi dậy được chưa?”
“Em không rõ ạ.” Mito ý chừng không muốn tiếp chuyện . “Tối qua anh đi ăn với kép Kikugorõ đấy.”
“Vậy hả? Ai mở tiệc thế?”
"Shibamoto."
“À, Shibamoto. Ảnh mê Kikugorõ đó giờ.”
“Anh ấy từ lâu đã nói, là sẽ mời kép Kikugorõ ăn tối và muốn anh cũng đi cùng. Mời được Kikugorõ đâu có dễ hả em.”
Với bản tính nóng vội, sao lãng nên không thể tập trung vào bất cứ việc gì, Okubata có xem phim nhưng kịch nghệ thì khó nhằn với anh chàng. Vậy chứ Okubata lại thích chơi với diễn viên, hồi tiền bạc rủng rỉnh cậu chàng thường mời tài tử này, diễn viên nọ đến các trà thất. Chẳng hạn, Okubata quen Mizutani Yaeko, Natsukawa Shizue và Hanayagi Shötarõ, nên dẫu không xem tuồng nhưng Okubata vẫn ghé phòng thay đồ mỗi khi họ đến Osaka lưu diễn. Cậu chàng muốn gặp Kikugorõ vì hâm mộ thì ít, mà vì ham vui muốn làm quen với kép hát nổi danh này thì nhiều.
Cậu chàng kể về bữa tiệc tối, tô điểm thêm cho câu chuyện bằng cách bắt chước giọng điệu Kikugorõ. Xem ra Okubata đến chỉ để khoe mẽ về cuộc phiêu lưu mới này. Ở phòng bên cạnh, O-Haru đang thích thú hóng hớt, Yukiko giục về Ashiya cho nhanh, O-Haru gật đầu nhưng vẫn dòng tai nghe. Phải đến lúc cô chủ Yukiko chỉ ra đã 5 giờ chiều, CÔ nàng mới chịu làm việc phải làm, đứng dậy ra về. O-Haru thường đến vào buổi chiều, nấu nướng giặt giũ và quay lại Ashiya vào giờ ăn tối. Cậu Okubata còn định ba hoa đến bao giờ? Cô tự hỏi trong lúc đi bộ về hướng quốc lộ. Nhẽ ra cậu ta không được đến bệnh viện. Bà Makioka sẽ rất, rất bất ngờ cho coi. Còn cô Yukiko thì sẽ làm gì nếu cậu ta cứ ì ra đó? Cô Yukiko khó lòng mắng mỏ cậu ta nói mà không giữ lời. Trong lúc O-Haru đang chờ xe điện thì một tài xế taxi mà cô quen biết vô tình lướt qua, đi về hướng Osaka. Xe trống, nếu anh ta đang trên đường về thì phiền anh cho cô đi nhờ được không nhỉ? Anh quay đầu để đưa O-Haru đến góc đường dưới ngôi nhà của gia đình Makioka, rồi O-Haru thở hổn hển ra cửa lỗi phòng bếp. “Bà Makioka đâu rồi? Ông Makioka về chưa?” Cô chạy qua bếp nơi O-Aki đang làm món trứng ốp la. “Có chuyện kinh khủng lắm,” cô nói giọng cường điệu. “Cậu Okubata đến bệnh viện.” Cô thấy Sachiko đương một mình nghỉ ngơi trong phòng khách.
“Bà Makioka ơi,” O-Haru khẽ lên tiếng."Cậu chủ đến bệnh viện ạ.”
“Cái gì?” Sachiko giật nảy người. Chuyện chẳng có gì mà O-Haru nói nghe rõ trầm trọng.
“Cậu ta đến lúc nào?”
“Ngay sau khi bà về ấy.”
“Cậu ta vẫn ở đó à?”
“Lúc em về thì cậu vẫn ở đó.”
“Cậu ta nghĩ cái gì vậy trời!”
“Cậu ấy bảo vô tình đi qua khu này. Rồi cậu vào qua lối vườn, không đợi ông gác cổng chỉ đường cho. Cô Yukiko bỏ đi để cậu ta lại, cậu ta ở lại nói chuyện với cô Út ạ.”
“Cô Út thái độ ra sao?”
“Cô có vẻ thoải mái ạ.”
Sachiko ra thư phòng gọi điện. (Yukiko thoạt đầu bảo Mito nghe máy rồi mới miễn cưỡng ra nghe. Sachiko yêu cầu phải nói chuyện với Yukiko, đến khổ cho Sachiko phải năn nỉ mãi). Cậu Kei vẫn ngồi lù lù. Khi ngoài trời bắt đầu se lạnh, cậu chàng đi thẳng từ hiên vào trong nhà không cần ai mời và đóng cánh cửa sau lưng. Lúc này cậu ta đang ngồi cạnh giường, cô Út xem chừng không bực bội gì cả, Yukiko rốt cuộc cũng quay trở lại buồng chính và ngồi đó nghe nói chuyện - Cô không thể cứ đợi ở buồng kế bên mãi được. Hy vọng đuổi khéo được Okubata, cô bèn châm thêm trà vào chén nhưng cố tình không mở đèn sau khi mặt trời lặn. Okubata chẳng buồn để ý, cứ lải nhải mãi. Sachiko bảo, đúng là mặt dày. Không nói thẳng có khi cậu ta lại đến nữa cho mà xem. Sachiko có nên đích thân tới xem thế nào mà xử lí không? Yukiko nói đừng, lúc này đã giờ ăn tối, vả lại biết chị Sachiko gọi, chắc cậu chàng sẽ ra về thôi. Sachiko không cần đích thân tới. Mà anh Teinosuke cũng sắp về rồi, Etsuko khéo lại chạy theo hỏi, giờ này mẹ còn đi đâu. Sachiko nói, thôi được rồi, mọi sự nhờ em, mong là em đuổi được cậu ta. Sachiko dám chắc là Yukiko sẽ chẳng nói gì đâu, nên băn khoăn tiếp theo sẽ thế nào. Buổi tối trôi đi, chị không tìm được cơ hội để gọi điện nữa. Lúc Sachiko lên lầu theo Teinosuke, O-Haru đuổi theo.
“Hình như cậu ấy về sau cuộc điện thoại của bà một tiếng ạ.”
“Em gọi về đó à?”
“Ban nãy em ra ngoài gọi từ bốt điện thoại công cộng ạ.”