Mong Manh Hoa Tuyết

Lượt đọc: 1880 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
QUYỂN HẠ – 23

Ở bệnh viện ngày hôm sau, Sachiko được biết rằng sau khi chị gọi điện Okubata vẫn chây ì, Yukiko lại phải thối lui vào buồng kế bên. Trời đã tối hẳn, cô đành phải bật đèn. Trong lúc đó, Taeko đã quá giờ Cơm tối, Yukiko sai Mito bưng một bát cháo ra. Okubata xem chừng thoải mái như ở nhà. Taeko, em ăn uống tốt không? Bao giờ thì em ăn được đồ cứng? Anh hơi đói rồi, hay là mọi người gọi cho anh món gì đi? Ăn gì thì ngon nhỉ? Okubata hỏi. Mito cũng bỏ sang phòng bên, được một lúc thì Okubata đói cồn cào, bấy giờ mới xin lỗi đã đường đột sang đây làm phiền cả nhà. Yukiko chỉ mở cửa he hé ra một đoạn, cố ý không tiễn cậu chàng ra cổng. Cô đoán Okubata ngồi với cô Út đến hai tiếng, từ 4 giờ đến 6 giờ, lâu như thế mà cô Út không nói nổi một lời để cậu ta biết rằng mình chẳng được hoan nghênh à? Okubata từ vườn bước vào với dáng vẻ kênh kiệu (trước đó Yukiko đã nói rằng khi không có mặt Sachiko, Okubata hóa ra con người khác, hôm ấy cậu chàng đặc biệt ngang ngược) - chắc Mito thấy quái gở lắm. Đáng nhẽ cô Út thấy cậu ta làm cả nhà xấu hổ thì phải nói gì đó. Chẳng phải bình thường cô Út vốn ưa nói thẳng sao? Yukiko thấy như vậy. Cô không trực tiếp đối đầu Taeko, nhưng phàn nàn với Sachiko.

Sợ Okubata chẳng chóng thì chày lại đến, Sachiko nghĩ tốt hơn là đến gặp cậu ta yêu cầu đừng có vác mặt tới, với lại chị cũng có nghĩa vụ gặp cậu ta. Okubata hẳn là đã trả phí khám bệnh của bác sĩ Saitô và các chi phí khác như thuốc thang, ăn uống, y tá, vv... sau mười ngày Taeko ở nhà cậu, tổng cộng cũng tốn kém nhiều. Ngoài ra còn các khoản lặt vặt như là tiền taxi cho bác sĩ, tiền boa cho tài xế, tiền nước đá. Tóm lại, Okubata hẳn đã phí tổn số tiền khá lớn, mà Sachiko lại chưa đến cám ơn cậu ta. Hẳn Okubata sẽ không lấy tiền. Dĩ nhiên Sachiko sẽ để cậu ta trả hóa đơn khám bệnh, những chỗ còn lại phải bù bằngquà cáp. Không biết là bao nhiêu? Một hôm chị hỏi Taeko, cô đáp sẽ tự mình trả hết, chị Sachiko đừng lo. Rồi cô nói tiếp, để cô tự liệu những chi phí phát sinh ở nhà Okubata và tại bệnh viện lúc này là phải đạo, chẳng qua vì đang bệnh nên không thể ra nhà băng rút tiền nên mới để Okubata và Sachiko trả thay. Bao giờ hồi phục, em sẽ thanh toán hết nợ nần, chị Sachiko yên chí.

Nhưng Yukiko lại chỉ ra: sáu tháng nay Taeko phải tự thân lo liệu, có lẽ đã dùng gần hết món tiền tiết kiệm, con bé mạnh miệng hứa hẹn chứ chắc gì đã giữ được lời. Mặc dù chị em mình không cần phải lo đến việc riêng giữa Taeko và Okubata, nhưng cũng không thể đứng ngoài cuộc. Tất cả mọi thứ, từ tiền nong đến quà cáp đều có vay có trả sớm lúc nào hay lúc đó. Yukiko cũng nói thêm: chị Sachiko có thể nghĩ rằng cậu Kei kia rủng rỉnh, nhưng em ở nhà cậu ta mấy hôm, thấy có nhiều dấu hiệu cậu ta cũng phải thắt lưng buộc bụng. Chẳng hạn như đồ ăn thì rất đạm bạc: Ngoài cơm chỉ có canh với rau cho cậu Kei, Yukiko và cô y tá. Thỉnh thoảng O-Haru đi chợ Nishinomiya mua thứ gì tươm tất hơn một chút cậu Kei mới được ăn ngon. Khi Yukiko cố ý để cho cậu Kei thấy cô boa thêm tiền cho tài xế của bác sĩ Saitô, cậu ta lờ đi. Đàn ông có thể giả tảng không quan tâm đến những chuyện nhỏ nhặt. Nhưng theo Yukiko, nhà ta phải cẩn thận với bà lão giúp việc. Bà cụ hiền hòa, bảo gì nghe nấy, phục tùng Okubata, cực kỳ chu đáo với cô Út và không bỏ phí một cốc nào trong bếp. Yukiko lại nhận thấy tuy bà cụ tận tụy vậy chứ rất ác cảm với gia đình Makioka, đặc biệt là tiểu thư Koi-san. Bà không để lộ một tí bất mãn nào, chỉ là trực giác của Yukiko mách bảo thôi. Nếu Sachiko muốn nghe kỹ hơn nữa thì có thể hỏi O-Haru. O-Haru và bà lão lúc nào cũng nói chuyện với nhau. Nói gì thì nói, bà lão đó là một vấn đề, và nhà mình chớ có nợ nần Okubata.

Sachiko thoáng chột dạ, gọi O-Haru vào phòng khách, hỏi bà cụ có thể hiện thái độ gì với nhà ta không, O-Haru có nghe ngóng được gì không? Có thì không nên giấu nhé. Với bộ mặt nghiêm túc, O-Haru ngước nhìn Sachiko vẻ bất an. Em kể hết cho bà chủ nghe được chứ? Sachiko trấn an xong con bé mới mở lời.

“Chả là em vẫn áy náy mãi có nên kể cho bà Makioka hay không. Một tháng trước lúc còn qua lại nhà Okubata như con thoi, em đã làm thân với bà cụ. Mải chăm người ốm nên hai bà cháu hiếm khi có thời gian trò chuyện. Nhưng sau khi cô Taeko nhập viện, cậu Okubata ra ngoài, em đến thu dọn nốt chỗ tư trang còn lại thì bấy giờ chỉ còn bà cụ, bà mới bảo, O-Haru ngồi lại uống trà. Cụ tấm tắc khen bà chủ với cô Yukiko rằng là tiểu thư Koi-san đúng là tốt phước mới có những người chị như vậy. Thế rồi chủ đề chuyển sang “cậu chủ”. Cậu chủ rõ ràng là có khuyết điểm, nhưng sau khi bà chủ qua đời, cậu bị anh trai đuổi khỏi nhà như thế thật đáng thương. Đời cậu chỉ còn có tiểu thư Koi-san để bám víu thôi, bà cụ vừa nói vừa khóc nghẹn. Phải chi mà tiểu thư chịu làm vợ cậu, nếu mà giúp được phần mình thì cháu O-Haru phải góp sức tác thành cho cô cậu. Rồi bà cụ ngần ngại nói tiếp, mười năm nay cậu chủ đã phải hi sinh cho tiểu thư rất nhiều. Thậm chí bà cụ xa gần ám chỉ Taeko chính là nguyên nhân gốc rễ khiến cậu Okubata bị tước quyền thừa kế. Điều khiến em ngạc nhiên hơn cả là bà cụ xa gần ám chỉ Taeko đã được Okubata giúp đỡ về tiền bạc từ nhiều năm nay. Hầu như mỗi ngày kể từ khi rời khỏi nhà Ashiya, cô đều đến nhà Okubata vào buổi sáng trước khi ăn sáng, ăn đủ ba bữa và trở về vào đêm muộn để ngủ ở nhà trọ tự thuê. Taeko bảo tự nuôi thân và nấu nướng chứ thực ra cô chỉ ăn chực, thậm chí còn mang quần áo đến cho bà cụ giặt hoặc gửi đi giặt khô cùng quần áo của Okubata. Lúc họ ra ngoài chơi thì bà cụ không biết ai trả tiền nhưng bà có bằng chứng là Okubata thường có thói quen để một, hai trăm yên trong ví nhưng mỗi lần đi chơi với tiểu thư Koi-san về là hết nhẵn. Thế thì tiểu thư Koi-san chỉ trả tiền trọ với vài chi phí lẻ tẻ khác bằng tiền tiết kiệm thôi. Thấy em còn nửa tin nửa ngờ, bà bèn vào trong buồng, lấy ra một xấp hóa đơn, biên lai có vẻ từ năm ngoái đến nay. “Nói có sách mách có chứng” bà bảo, rồi chỉ ra tiền hóa đơn tăng thế nào kể từ khi cô Taeko ở ké. Nào tiền ga, tiền điện, tiền taxi, tiền rau quả, tiền cá đều vọt lên từ tháng Mười một, như vậy cho thấy Taeko hoang phí tiền của Okubata cỡ nào. Hóa đơn của trung tâm bách hóa, tiệm quần áo nhìn chóng cả mặt, toàn đồ của cô Taeko.

O-Haru đến choáng khi thấy hóa đơn một chiếc áo khoác lông lạc đà cô Út mua ở một tiệm xa xỉ tại Kobe tháng trước, và một chiếc váy voan dạo phố được may đo ở cùng tiệm ấy vào tháng Ba. Chiếc áo làm bằng chất liệu rất cao cấp, vừa nhẹ vừa ấm lại có thể mặc hai mặt, một mặt nâu mặt kia đỏ tươi. Khi Taeko đem khoe cái áo ở Ashiya, cô nói nó giá 350 yên, để có tiền mua, cô đã bán hai, ba bộ kimono màu sắc quá sặc sỡ đi. O-Haru cũng nhớ là cô có thắc mắc sao tiểu thư Koi-san có thể tự xoay sở mà có được những món đồ xa xỉ này, bây giờ thì cô đã biết chuyện gì thực sự xảy ra rồi.

Bà cụ khăng khăng là không cố ý buộc tội tiểu thư Koi-san, mà chỉ muốn cho O-Haru hiểu rằng cậu chủ đã nhọc lòng chinh phục tiểu thư thế nào. Bà cụ nói tiếp rằng đã đả động tới những việc khiến O-Haru phải ngượng ngùng, nhưng cậu ấm Okubata chỉ là cậu ba trong nhà, cho nên đâu có dư giả để hoang phí cho mình. Hồi bà chủ tại thế thì cậu còn tương đối phong lưu, chứ bây giờ tiền trợ cấp bị cắt hẳn rồi. Ông chủ trên Osaka (anh cả của Okubata), sau khi truất quyền thừa tự của cậu em thì chỉ cho một số tiền nhỏ gọi là, nên Okubata đành lấy chỗ vốn liếng còn lại ra tiêu. Miệng ăn núi lở, mà cậu chủ mù quáng chiều lòng tiểu thư Koi-san chẳng biết nghĩ gì đến mai sau. Cậu chủ vẫn hy vọng ai đó sẽ ra tay tương trợ. Cậu chủ mà không chịu quay đầu, tụ chí làm ăn thì còn lâu mới mong được gia đình rủ lòng thương.

Bà cụ đã giục Okubata tìm việc, dẫu lương tháng không được đến một trăm yên cũng phải làm. Nhưng đầu óc cậu chỉ có tiểu thư Koi-san mà thôi. May ra lấy được tiểu thư Koi-san thì cậu sẽ cải tà quy chính chăng. Từ khi bị bêu lên báo, ông bà chủ quá cố đã phản đối hôn sự của hai người, bản thân bà cụ cũng vậy, nhưng năm tháng trôi đi, bà không khỏi nghĩ họ đã lầm. Nếu lấy được tiểu thư, chắc cậu chủ đã không sa ngã thế này. Có khi bây giờ cậu đã có gia đình riêng hạnh phúc, hết mình nỗ lực vì vợ con. Mặc dù ông chủ trên Osaka chưa bao giờ tôn trọng tiểu thư Koi-san nhưng đến lúc này đã từ mặt nhau rồi, cũng chẳng cần quan tâm đến nữa. Họ không thể phản đối mãi được. Cưới vợ rồi sẽ có con đường mới mở ra cho cậu chủ. Nhưng ngặt nỗi, vấn đề chẳng phải ở ông chủ đằng Osaka mà ở chính tiểu thư Koi-san, theo quan điểm của bà cụ, thì tiểu thư thực sự không có ý định lấy cậu chủ.

Bà cụ cứ nhấn mạnh mãi, là nói thế chứ không có ý chỉ trích tiểu thư Koi-san đâu. Cuối cùng bà hỏi, gia đình Makioka nghĩ sao về cậu chủ. Cậu chàng quen được chiều chuộng, không hiểu lẽ đời, thích bắt lỗi cậu thì chẳng thiếu gì, nhưng bà cụ thể lên thề xuống rằng tình cảm của cậu dành cho tiểu thư Koi-san vốn trước sau như một. Đúng là cậu biết mùi đi chơi nhà cô đầu từ tuổi mười sáu, mười bảy, lối sống của cậu không mẫu mực gì. Lúc bị chia cắt với tiểu thư Koi-san, cậu đã buông thả quá độ. Song bà cụ muốn gia đình Makioka hiểu rằng, cậu chủ có làm gì chăng nữa âu cũng bởi bất lực trước việc không thể lấy người phụ nữ mình lựa chọn. Tiểu thư Koi-san thông minh hơn hẳn cậu chủ, có óc đánh giá, tư chất vượt trội so với nhi nữ thường tình. Có lẽ tiểu thư đã mất kiên nhẫn với anh chàng vô dụng này. Cũng dễ hiểu thôi, nhưng cô cậu đã lằng nhằng hơn chục năm rồi, dễ thường lại tuyệt tình như thế. Tiểu thư Koi-san phải hiểu rằng thiếu cô thì cậu không còn chỗ dựa, cậu đối với cô một lòng một dạ kia mà. Nếu tiểu thư thực tình không có ý định lấy cậu, thì nhẽ ra nên dứt tình từ khi bỏ cậu theo Yonekichi (bà cụ gọi Itakura là Yonekichi), nhưng thay vào đó, cô lại làm như nửa muốn nửa không muốn lấy Yonekichi, nửa yêu nửa ghét với Okubata. Bây giờ Yonekichi mất rồi, thái độ của tiểu thư vẫn thế, vừa ra vẻ không đoạn tuyệt với cậu chủ lại vừa không muốn lấy cậu là thế nào? Hỏi sao người ta không nghĩ cô định đào mỏ cậu kia chứ?

Vẫn chưa thỏa mãn với những gì bà cụ tóm lược, O-Haru liền bảo rằng, cậu chủ tâm sự với bà thế thôi chứ bên nhà Makioka thì thấy rõ là cô Út muốn kết hôn với Itakura, cậu Kei mới là kẻ ngáng đường. O-Haru bảo: Cô Út nhà con nói, cô chỉ đợi cô ba Yukiko lấy chồng nữa thôi. Bà cụ nói: Chuyện tiểu thư Yukiko để sang một bên đi, quái nhỉ, sao cậu chủ lại là kẻ ngáng đường được. Ờ thì tiểu thư Koi-san qua lại lén lút với Yonekichi, nhưng tiểu thư cũng dấm dúi hẹn hò với Okubata mà không nói gì với Yonekichi cả. Bà biết rõ sự thực là tiểu thư lúc nào cũng gọi điện cho cậu chủ. Tiểu thư đã dùng thủ đoạn lợi dụng cả hai. Chắc trong lòng tiểu thư ưng Yonekichi hơn. Nhưng xem ra tiểu thư cũng có lý do để duy trì quan hệ với cậu chủ càng lâu càng tốt. Như vậy, bà cụ buộc tội Taeko dụ dỗ Okubata để trục lợi. O-Haru cãi lại. Nhưng bà này, cô Út làm búp bê, kiếm được đủ tiền để sống tự lập, còn có khoản tiết kiệm trong nhà bằng kia mà, cô đâu cần phải lợi dụng cậu Kei? Bà cụ nói: Thì tiểu thư Koi-san kể thế nên O-Haru, tiểu thư Yukiko với bà Makioka tin vậy, nhưng đàn bà con gái một thân một mình với nguồn thu nhập chỉ đến từ thú vui con nít mà có thể thoải mái ăn ngon mặc đẹp rồi vẫn còn dư tiền để gửi nhà bằng à? Đương nhiên là nhà Makioka đã đánh giá quá cao tính tự lập của tiểu thư Koi-san dựa vào xưởng may đẹp đẽ mà người ta bảo rằng là của cô, đám học trò có cả người ngoại quốc, và những tấm hình quảng cáo hào nhoáng mà Yonekichi chụp cho - trông thế chứ làm gì có chuyện cô kiếm được nhiều tiền. Bà chưa nhìn thấy sổ tiết kiệm của tiểu thư Koi-san, nhưng đoán chừng số dư chẳng đáng bao nhiêu. Nếu thực sự dư dả mà tiết kiệm, thì nhất định là bòn rút của cậu chủ. Giả sử Yonekichi là đứa chủ mưu xúi giục tiểu thư, thì bà cũng không ngạc nhiên đầu. Tiểu thư Koi-san được cậu chủ đỡ cho khoản tiền bạc thì Yonekichi càng nhẹ gánh. Có khi cậu ta biết tỏng tiểu thư vẫn qua lại với cậu chủ nhưng cố tình nhắm mắt cho qua.

Bà cụ càng kể,O-Haru càng thấy nhục, muốn lên tiếng bảo vệ Taeko, nhưng bà có chứng cứ không thể chối cãi. Bà liệt kê hết chuyện này chuyện kia, đưa ra hàng loạt bằng chứng. O-Haru không đủ can đảm thuật lại những điều ghê gớm nhất cho Sachiko. Cô nói, thối ghê lắm, em không nói thì hơn, nhưng vẫn hé lộ một, hai điều. Bà cụ biết rõ Taeko có bao nhiêu món trang sức, những loại nào (từ sự kiện Lư Câu Kiều, không ai đeo nữ trang nữa nên Taeko cất hết vào trong một chiếc hòm mà cô quý như mạng sống. Cô phó thác chiếc hòm ấy cho Sachiko thay vì liều lĩnh để nó trong phòng trọ của mình. Bà cụ bảo, món nào cũng là từ cửa hiệu của gia đình Okubata ra. Là cậu chủ ăn trộm cho cô Út.

Bản thân bà không biết bao nhiêu lần chứng kiến cảnh bà chủ phải ra tay giải vây cho cậu chủ khi cậu trộm nhân bị phát hiện. Đôi khi cậu đem tặng tiểu thư Koi-san, có lúc cậu đem bán để dúi tiền cho cô, thỉnh thoảng cô lén bán một chiếc nhẫn đi để rồi nó lại xuất hiện trong cửa hàng. Không phải món trang sức nào cũng đến tay tiểu thư, thỉnh thoảng cậu chủ bán lấy tiền tiêu xài cho bản thân, nhưng đồ rằng phần lớn chảy vào túi tiểu thư Koi-san. Mà hình như tiểu thư biết rõ cậu chủ làm gì và còn xúi giục cậu nữa, miêu tả rất rõ cô thích cái nhẫn nào. (Ngoài nhẫn ra thì còn có đồng hồ đeo tay, gương bỏ túi, trâm cài, vòng cổ. Bà cụ làm việc cho gia đình Okubata từ bao giờ không nhớ nữa, nhưng bà làm vú em của cậu Kei từ hồi cậu còn là đứa bé sơ sinh nên biết tất tật về cậu. Bà mà kể ra mọi chứng cứ thì biết bao giờ mới xong. Nhưng xem ra bà không hề kể lể để trút giận, ấy là chỉ muốn cho thấy cậu chủ hết lòng vì tiểu thư mà thôi. Bà nói gia đình ta ác cảm với cậu chủ vì không biết chân tướng sự việc, thành ra mới không chịu cho cưới. Giả sử mọi người biết được lý do thực sự khiến cậu bê bối như vậy, có khi lại đổi ý. Bà cũng không nói tiểu thư Koi-san là tốt hay xấu. Nếu tiểu thư là người quan trọng với cậu chủ thì cũng là người quan trọng với bà. Chỉ mong mọi người tác thành cho cô cậu, để tiểu thư chịu lấy cậu. Nhưng có vẻ tiểu thư đã thích người khác, nên sẽ chuẩn bị gạt cậu chủ sang một bên. Chắc tiểu thư nhận thấy ví tiền của cậu đã mỏng đi rồi.

O-Haru giật mình. Câu chuyện đột ngột chuyển hướng không ngờ. Bà cụ làm sao mà biết được cô Út “đã thích người khác”? Bà cụ không nói cứng được, nhưng dạo này tiểu thư Koi-san và cậu chủ hay cãi nhau, giữa những trận đấu khẩu bà thường thấy cậu bực tức nhắc đến cái tên “Miyoshi”. Hình như tay Miyoshi này sống ở Kobe, cụ thể khu nào hay làm gì thì không rõ. Còn cậu chủ thì nhắc tới “thằng phục vụ bar. Bà cụ hỏi, thế “phục vụ bar” là cái gì? Ắt hẳn người đàn ông này làm việc tại một quán bar ở Kobe. Bà không biết thêm điều gì nữa, O-Haru cũng chẳng khai thác thêm.

Ba Câu chuyện của O-Haru thật quá sức chịu đựng. Cô còn nói thêm rằng, lúc trò chuyện với bà cụ cô mới biết cô Út là đệ tử lưu linh có hạng. Trước mặt Sachiko, Taeko uống nhiều lắm cũng không hơn nửa lít. Bà cụ nói, lúc ngồi với Okubata tiểu thư Koi-san uống một lít như bỡn, mà dạo gần đây còn đến mức Okubata phải công về. Bà cụ cũng không biết họ đi nhậu ở đâu.

Nam Tử (dịch)
Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 19 tháng 11 năm 2025

« Lùi
Tiến »