Mong Manh Hoa Tuyết

Lượt đọc: 1882 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
QUYỂN HẠ – 24

Sachiko đã phải hết sức kiềm chế mới nghe được từ đầu đến cuối. Thỉnh thoảng chị ngượng chín mặt, muốn bịt tai lại và nói: “Thôi đi, O-Haru.” Nếu muốn, chị còn có thể nghe thêm được nhiều điều nữa, nhưng chị đã thấy điểm dừng thích hợp.

“Thế là đủ rồi, O-Haru. Em đi được rồi.” Chị đứng dựa vào bàn, đợi Cơn bối rối qua đi.

Nhẽ nào sự thật là như vậy? Những điều chị lo sợ đều đúng? Ai mà chẳng đứng về phía người thân, với bà cụ cậu Kei lúc nào cũng là cậu ấm trong sạch cả. Làm gì có chuyện cậu ta một lòng một dạ với cô Út. Cô Út và Teinosuke gọi cậu ta là kẻ trăng hoa dĩ nhiên có lý do. Song Sachiko không thể làm ngơ khi bà cụ gọi Taeko là “phường đào mỏ”. Bà cụ bao biện cho cậu Kei bao nhiêu, nhà Makioka cũng dễ dãi với Taeko bấy nhiêu. Mỗi lần trông thấy một cái nhẫn mới trên ngón tay em gái, Sachiko ũng cảm thấy bất an nghi ngại, nhưng mọi ngờ vực đều tan biến mỗi khi chị trông thấy cô Út vui vẻ như thế nào khi mua được một chiếc nhẫn bằng đồng tiền mình kiếm được. Cô Út có hẳn xưởng may, Sachiko cũng đã thấy những con búp bê do em gái làm bán với giá cao ngất ngưởng thế nào, và sau khi tính toán sổ sách sau những cuộc triển lãm, tự Sachiko cảm thấy tin tưởng những điều cô Út nói. Đến khi cô Út chuyển sang may vá, thu nhập từ búp bê bị cắt hẳn, cô vẫn nói với các chị rằng có đủ tiền tiết kiệm để sang châu Âu hoặc mở một tiệm thời trang mà không hề gặp trở ngại nào trong chi tiêu. Sợ em gái phải dùng hết số vốn phòng thân, Sachiko đặt Taeko may quần áo cho Etsuko và cũng giới thiệu người quen trong xóm tới đặt may chỗ cô Út, nói chung cô Út có đồng ra đồng vào. Sachiko mù quáng tin tưởng Taeko, Taeko còn khoác lác rằng không cần gia đình hỗ trợ vẫn có đủ tiền sống tốt. Phải chăng Sachiko đã quá nhiều lần dung túng cho Taeko, nhắm mắt phớt lờ sự thật vì Taeko là em gái chị? Nhưng cô Út đã nói thế nào về Okubata? Không phải con bé từng bảo, không trông chờ dựa dẫm được vào anh chàng vô tích sự đó, chính Taeko mà cưới Okubata thì sẽ phải nuôi chồng đấy ư? Rồi thì chẳng nhận được gì từ anh chàng, một xu cũng không có, lại còn phải ngăn không cho cậu ta vung tay quá trán nữa? Những lời tử tế ấy hóa ra toàn là lừa dối thiên hạ và các chị sao?

Nhưng có lẽ không phải chỉ Taeko có lỗi. Còn các chị của cô nữa, người đâu mà cả tin, ngây thơ, viển vông, dễ dãi, khờ khạo đến vậy. Ngẫm lại mọi thứ trước mắt, Sachiko buộc phải thừa nhận lý lẽ của bà cụ là chuẩn xác: nguồn thu nhập đến từ sở thích của một cô gái không thể cho phép sống xa hoa như vậy. Sachiko nghi ngờ nhưng không chịu truy cứu cho ra nhẽ, thì ắt hẳn có kẻ cho rằng chị cũng ma mãnh chứ nào ngốc nghếch gì. Chị không tin được mình lại có Cô em như vậy, bởi không tin nên mới thành lắm chuyện. Sachiko nghĩ tới thiên hạ, nhất là đằng nhà Okubata, hẳn sẽ suy diễn động cơ của chị theo cách khác mà nóng ran cả má. Chị đã không giấu nổi bực tức khi mẹ và anh trai Okubata kịch liệt phản đối hôn sự. Giờ Sachiko mới hiểu cái lí của họ. Taeko đúng là phường đào mỏ, vậy cả nhà cô ả nhẽ nào không cùng một giuộc. Để em gái cư xử như thế, trách nhiệm của các chị và anh rể ở đâu? Sachiko đành công nhận Tatsuo đuổi Taeko ra khỏi nhà là đúng. Chị nhớ lại Teinosuke lúc nào cũng tránh né không muốn dính dáng đến việc của Taeko. Anh chỉ nói rằng cô Út phức tạp lắm không hiểu nổi, hẳn anh đã đoán ra được những góc khuất này. Có lẽ anh đã ít nhiều hé lộ với Sachiko bằng những lời vòng vo chăng, thế thì sao không nói thẳng cho rồi.

Sachiko quyết định không đi gặp Okubata hôm ấy nữa. Chị than đau đầu, uống một viên pyramidon rồi vào giường nằm nghỉ. Cả ngày chị tránh mặt Teinosuke và Etsuko. Hôm sau, tiễn chồng đi làm xong chị lại vào giường nằm. Kể từ lúc Taeko nhập viện, chị đến thăm em gái ít nhất mỗi ngày một lần, chị đang tính ghé qua vài phút chiều nay. Vì lẽ nào đó con người có tên gọi là “Taeko” đã thay hình đổi dạng, trở nên xa cách và thoáng vẻ gian tà. Sachiko nghĩ đến lúc đi gặp em gái mà phát sợ. Khoảng 2 giờ chiều, O-Haru lên lầu. “Bà Makioka có lên viện không ạ? Cô Yukiko vừa gọi, nhờ bà Makioka cầm theo quyển Rebecca đấy ạ.” Hãy còn nằm trên giường, Sachiko đáp rằng chị không đi, sai O-Haru cầm theo quyển sách, nó ở trên giá trong buồng sáu chiếu. Chị gọi O-Haru giật lại: Giờ cô Út không cần chăm sóc kỹ như trước, em bảo cô Yukiko về nhà mà nghỉ ngơi.

Yukiko ở viện đã hơn mười ngày. Trước đó, vào cuối tháng cô qua nhà Okubata rồi lại từ nhà Okubata đi thẳng lên viện. Cô nghe lời Sachiko ngay, tối cùng ngày về đúng giờ ăn cơm. Sachiko ra vẻ như không có chuyện gì, chị dậy vào cuối giờ chiều. Để thưởng công Yukiko vất vả, Teinosuke đã lựa một chai rượu Burgundy trắng hàng hiếm bấy giờ từ cái hầm rượu lèo tèo của mình, tự tay lau bụi và mở nút bấc nghe tiếng “bụp” vui tai.

“Cô Út thế nào rồi?” Anh hỏi.

“Không phải lo lắng gì đâu ạ. Nhưng em nó hãy còn yếu, chắc còn chán mới hồi phục về như trước.”

“Con bé gầy đi à?”

“Gầy lắm luôn. Mặt Taeko giờ vừa dài vừa hóp, trong khi ngày trước Con bé mặt tròn vành vạnh, anh nhớ không? Hai gò má nhô cao thế này này.”

“Em phải đi gặp chị Út mới được. Bố ơi, cho con thăm chị Út nhé?” Teinosuke lầm bầm nhíu mày. Thoáng chốc mặt anh giãn ra. “Con đi thì cũng được thôi. Nhưng bệnh lị là bệnh truyền nhiễm đấy nhé. Bác sĩ không cho, thì không đi thăm được đâu.”

Tinh thần đang phấn chấn nên Teinosuke để mọi người nói chuyện Taeko trước mặt Etsuko, thậm chí còn làm ra vẻ không cấm đoán con bé đi gặp dì. Song Sachiko vẫn giật mình trong lúc không khí đang thoải mái. Chị ngờ ngợ thái độ của Teinosuke với em vợ đã đổi khác.

“Như anh được biết thì bác sĩ Kushida đang chăm sóc con bé.” Anh lại quay sang Yukiko.

“Lúc trước thôi, chứ giờ bọn em không gặp bác sĩ nữa rồi. Ông ấy bảo không phải lo lắng. Bệnh nhân bắt đầu khá lên thì bác sĩ Kushida cũng mất dạng luôn.”

“Vậy thì thôi, em không cần đích thân lên viện đâu.”

“Phải, cần gì. Đã có Mito, còn cả O-Haru ngày nào chẳng lên phụ một tay.” Sachiko đồng tình.

“Bố ơi, bao giờ thì nhà mình xem kép Kikugorõ?”

“Bao giờ chẳng được. Chờ mỗi chị Yukiko về thôi mà.”

“Thứ Bảy tới nha bố?”

“Trước tiên nhà mình đi ngắm hoa anh đào cái đã. Kikugorõ diễn cả tháng Cơ mà.”

“Thế thì thứ Bảy tuần sau nhà mình đi xem hoa anh đào, bố hứa nha?”

“Ừ, hứa rồi. Cứ chần chừ là hoa rụng hết đấy.”

“Mẹ cũng đi, chị Yukiko cũng đi phải không? Chị hứa nha?”

“Ừ, hứa.”

Sachiko hơi buồn khi nghĩ rằng năm nay thiếu mất Taeko. Giả sử Teinosuke coi mời ủng hộ một chút, thì chị đã đề nghị cả nhà đợi đến cuối tháng khi Taeko có thể ra khỏi giường để đi ngắm anh đào nở muộn Omuro.

“Mẹ đang nghĩ gì vậy mẹ? Mẹ cũng muốn đi ngắm hoa anh đào phải không?”

Teinosuke biết vợ đang nghĩ gì. “Liệu chúng mình đợi thì cô Út có thể đi cùng không? Giả sử Út khỏi hẳn, thì vẫn có thể ngắm anh đào nở muộn với cả nhà.”

“Nhưng cuối tháng này chắc gì con bé đã đi lại được.” Yukiko nói.

Yukiko để ý thấy tinh thần chị gái không vui vẻ như mọi người. Sáng hôm sau khi chỉ còn hai chị em, Yukiko hỏi:

“Chị đã qua gặp cậu Kei chưa?”

“Chưa, quả thực chị muốn bàn chuyện ấy với em.” Dẫn Yukiko lên gác, Sachiko mới kể lại toàn bộ câu chuyện của O-Haru.

“Em nghĩ thế nào, Yukiko? Liệu bà cụ có nói thật không?”

“Chị nghĩ thế nào?”

“Chị nghĩ bà ấy nói thật.”

“Em cũng vậy.”

“Tại chị hết cả. Chị quá tin tưởng con Út.”

“Đó cũng là lẽ thường mà.”

Mắt Yukiko nhòe đi, còn Sachiko đã khóc rồi.

“Có phải lỗi của chị đâu nào.”

“Chị biết ăn nói thế nào với anh Tatsuo, với chị Tsuruko?”

“Chị đã nói chuyện với anh Teinosuke chưa?”

“Làm sao mà nói với anh ấy được? Nhơ nhuốc lắm.”

“Em tưởng anh ấy bắt đầu nghĩ rằng nên bao dung hơn với con bé chứ.”

“Tối qua thì có vẻ như vậy.”

“Với lại, em nghĩ anh ấy thừa biết tội lỗi của cô Út. Hẳn là biết, nên anh ấy nghĩ chúng mình mà để mặc con bé thì càng mất hết thể diện.”

“Giá mà con Út chịu sửa đổi, anh ấy bắt đầu thay đổi suy nghĩ về nó rồi mà.”

“Em nhớ ngày xưa con bé ra sao thì giờ vẫn chứng nào tật ấy.”

“Vậy chúng mình có nói rát cổ nó cũng không thèm nghe ư?”

“Con Út không nghe đâu. Chị nghĩ coi đã bao nhiêu lần mình chỉnh đốn nó rồi.”

“Bà cụ nói đúng. Hai đứa nó lấy nhau là tốt cho cả hai.”

“Chắc vẫn còn phương án nào khác chứ.”

“Vậy em nghĩ con Út thực sự không ưa Okubata à?”

Cả hai chị em đều đang nghĩ về gã phục vụ bar tên “Miyoshi” nhưng nhắc đến cái tên ấy chỉ càng gây khó xử mà thôi.

“Em chịu thôi. Nó không chịu ở nhà Okubata, đến lúc Okubata đến viện thăm lại nói mãi không dứt. Nào có dấu hiệu xua đuổi đâu.”

“Hay con bé thực sự thích Okubata nhưng lại làm bộ ghét.”

“Suýt tí nữa em đã hy vọng như thế đấy. Nhưng chắc Taeko mặc cảm chịu ơn Okubata thôi. Nên có muốn đuổi cũng chẳng dám nói.”

Yukiko quay lại bệnh viện để cầm cuốn Rebecca về, hai, ba hôm sau Cô nghỉ ngơi, đọc sách và đi xem phim ở Kobe. Dịp cuối tuần, bốn người Teinosuke, Sachiko, Etsuko và Yukiko thực hiện chuyến hành hương hàng năm đến Kyoto để ngắm hoa anh đào. Đất nước gặp khó khăn nên chỉ loe hoe vài kẻ say rượu ngắm hoa, những cây anh đào được để dành cho người thực sự muốn chiêm ngưỡng chúng. Gia đình Makioka chưa bao giờ biết những cây anh đào rủ ở đền Heian lại tuyệt mỹ như vậy. Đó là một buổi ngắm hoa tự tại, yên tĩnh, hoàn toàn không chút phô trương.

Mấy hôm sau, Sachiko sai O-Haru trả lại Okubata số tiền chữa bệnh cho Taeko.

Nam Tử (dịch)
Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 19 tháng 11 năm 2025

« Lùi
Tiến »