Mấy ngày sau, Okubata lại đến bệnh viện, và O-Haru đương ngồi với Mito bèn gọi về Ashiya để xin chỉ thị. “Đừng lạnh nhạt như lần trước nhé. Cứ tươi cười mời cậu ấy vào.” Sachiko trả lời. Trở về nhà vào buổi tối hôm đó, O-Haru báo rằng cậu Kei ngồi khoảng ba tiếng. Ba ngày sau, cậu ta lại đến, 6 giờ tối vẫn chưa có dấu hiệu về,O-Haru gọi đồ ăn và một chai sake từ một nhà hàng trên quốc lộ. Okubata hớn hở lắm, nói mãi đến tận 9 giờ. Nhưng Taeko tỏ ra khó chịu. Cô bảo, tử tế nhường ấy là không đúng lúc. Đối xử tốt đẹp với Okubata thì cậu ta lợi dụng có ngày. O-Haru lấy làm khó hiểu sao cô chủ lại mắng mình - bề gì thì cô Út với cậu Kei ban nãy còn giòn chuyện lắm kia mà.
Đúng như Taeko đã dự đoán, được đối tốt ngoài mong đợi là Okubata phát huy. Mấy bữa sau anh chàng vác mặt lên bệnh viện, gọi đồ ăn ở cùng một nhà hàng, đến tầm 10 giờ thì bảo sẽ ở lại qua đêm. Sau khi gọi gấp về Ashiya, O-Haru trải tấm nệm Yukiko từng dùng trước đó ra bên cạnh chỗ của bệnh nhân và y tá trong buồng lớn - vừa trải vừa nói là may mà đệm vừa đủ to cho cậu - vì bản thân cô nàng cũng được ra lệnh phải ở lại nên O-Haru tìm vài cái gối tựa ghép vào để nằm ngủ ở buồng kế bên. Nhớ lại hôm nọ bị mắng, O-Haru sáng hôm sau cáo lỗi vì tìm khắp nơi không có lấy một lát bánh mì, mời cậu uống trà với ăn trái cây. Okubata thong thả ăn sáng.
Vài ngày sau Taeko được xuất viện và trở về phòng trọ. Cô vẫn phải nghỉ ngơi, mỗi ngày O-Haru sẽ ở bên cô từ sáng đến tận khuya để lo việc nấu nướng và dọn dẹp. Những bông anh đào cuối cùng, hoa nở sớm lẫn nở muộn rụng hết cả rồi và Kikugorö thì đã rời khỏi Osaka. Đó là cuối tháng Năm, Taeko còn chưa thực sự có thể ra ngoài. Không công khai “tha thứ cho cô Út, nhưng anh rể đã nói rõ rằng không phản đối việc để người ngoài trông thấy Taeko ghé Ashiya. Taeko hầu như ngày nào cũng sang ăn trưa để nhanh chóng phục hồi sức khỏe.
Trong khi đó, thế giới rúng động trước những diễn biến mới ở Châu Âu. Vào tháng Năm, Đức xâm lược các nước Vùng Trũng 27 và thảm kịch Dunkirk; tháng Sáu, người Pháp đầu hàng, Hiệp định đình chiến được ký kết tại Compiègne. Giữa phong ba ấy nhà Stolz có chuyện gì không? Bà Stolz dự đoán Hitler sẽ tránh được chiến tranh, không biết bây giờ bà nghĩ gì? Peter có lẽ đã đủ tuổi gia nhập Đoàn thanh niên Hitler. Ông Stolz hẳn đã nhập ngũ rồi chăng? Nhưng có lẽ tất cả bọn họ, bà Stolz lẫn Rosemarie, đều đương say sưa trong chiến thắng đến mức không để phiền toái trong gia đình ảnh hưởng tới mình. Những suy đoán như thế cứ luẩn quẩn trong đầu Sachiko. Và rồi người ta không bao giờ có thể biết được khi nào thì nước Anh vốn biệt lập với lục địa châu Âu sẽ bị không kích, và khả năng xảy ra các cuộc không kích sẽ là vấn đề của Katarina, cô ấy giờ đang sống ở ngoại thành London. Số mệnh con người thật không nói trước được gì! Tất thảy mọi người đều ghen tị với cô gái Nga tị nạn sống ở ngôi nhà bé xíu như nhà búp bê, vì cô lấy được anh chồng giám đốc và dọn vào tòa nhà to như lâu đài, song chẳng bao lâu thì cả dân Anh đã phải đối mặt với tai họa chưa từng có. Quân Đức sẽ tập trung lực lượng tấn công vào khu vực London nên lâu đài của Katarina có thể thành tro bụi chỉ sau một đêm. Nhưng tương lai còn có thể thảm khốc hơn nhiều, khéo Katarina không còn đến miếng ăn hay áo mặc. Có khi nào cô nghĩ về khoảng trời xa xôi nơi Nhật Bản không? Có khi nào cô nhớ về ngôi nhà nhỏ tồi tàn, tự nhủ phải chi mình ở đó thì đã không nên nỗi này?
“Em viết thư cho Katarina đi Út.”
“Lần sau gặp ông anh, em phải hỏi địa chỉ cô ấy mới được.”
“Chị cũng nên viết thư cho nhà Stolz. Không biết kiếm ai dịch ra bây giờ.”
“Sao chị không nhờ bà Hening lần nữa?”
Sachiko đã viết một bức thư dài cho bà Stolz, bức thư đầu tiên sau một năm rưỡi. Chị đã viết về nhiều điều: Nào là rất mừng khi nước đồng minh giành được thắng lợi quân sự, mỗi khi đọc tin tức về chiến tranh ở Châu Âu họ lại nghĩ đến và nói về gia đình Stolz, ở đằng này, nhà Makioka vẫn ổn mặc dù sự kiện Lư Câu Kiều kéo dài, khéo chẳng mấy chốc cũng bị cuốn vào một cuộc chiến thực sự, từ cái ngày còn có gia đình Stolz làm hàng xóm đến nay, thế giới đã có bao biến cố làm họ không thể không ngơ ngác, băn khoăn mơ tưởng có bao giờ những tháng ngày hạnh phúc xưa lại quay về, trận lụt đáng sợ hẳn đã để lại những kỉ niệm buồn trong lòng người nhà Stolz về nước Nhật, nhưng ở nước nào thì những thiên tai như thế cũng hiếm gặp thôi, nên gia đình chớ âu lo quá mà không quay lại Nhật Bản một khi chiến tranh kết thúc, còn nhà Makioka thì muốn được ngắm châu Âu ít nhất một lần, biết đâu ngày nào đó, cả nhà chúng tôi lại xuất hiện ở Hamburg, vì chúng tôi vẫn hy vọng bé Etsuko được học về âm nhạc một cách bài bản nhất có thể, nên đã quyết chí cho con bé du học Đức. Sachiko thêm vào rằng sẽ gửi bé Rosemary khăn lụa và quạt trong một thư khác. Hôm sau chị đến gặp bà Hening, nhờ bà dịch lá thư ra, rồi vài hôm sau nữa nhân có việc lên Osaka, chị mua một chiếc quạt múa ở tiệm Minoya và gửi đi Hamburg kèm một vuông lụa.
Vào một ngày thứ Bảy đầu tháng Sáu, Teinosuke và Sachiko đi ngắm cây xanh ở Nara. Sachiko từ năm ngoái đã tất bật với hai cô em gái, Teinosuke muốn vợ được nghỉ ngơi. Anh cũng cho rằng đã từ lâu lắm họ mới lần đầu có được giây phút riêng tư chỉ hai vợ chồng. Sachiko và Teinosuke đã dành đêm thứ Bảy tại khách sạn Nara, ngày hôm sau họ đi từ đền Kasuga đến Tam Nguyệt Đường, tượng Phật lớn và các ngôi đền phía tây thành phố. Đến tầm trưa, Sachiko bị quấy rầy bởi một nốt sưng ngứa sau tai. Chị càng lúc càng khó chịu khi tóc CỌ vào chỗ ấy. Cảm giác ngứa ngáy càng lúc càng tăng khi tóc chị cứ cọ vào chỗ bị kích thích. Có vẻ là dị ứng nhưng Sachiko nghĩ rằng trong lúc đi qua những tán lá ở đền Kasuga để làm dáng cho Teinosuke chụp vài kiểu ảnh bằng chiếc Leica chị đã bị ruồi cát đốt. Đáng ra chị phải lấy gì đó cho đầu, Sachiko hối hận đã không mang cái khăn quàng theo. Về khách sạn tối hôm ấy, chị nhờ cậu nhân viên giao hành lý ra ngoài mua thuốc mỡ carbolic. Cậu bé nói không có thuốc nào như vậy, nên chị bôi tạm Mosquiton nhưng không mấy hiệu quả. Sachiko ngứa quá không ngủ được, sáng hôm sau lại nhờ mua thuốc kẽm. Teinosuke đi thẳng lên văn phòng từ trạm Uehonmachi còn Sachiko về Ashiya. Đến tối nốt ngứa đã dịu đi. Từ cơ quan về nhà, Teinosuke gọi vợ ra hiên để xem tại chị cho rõ dưới ánh đèn mạnh. Không phải ruồi cát đâu, Teinosuke khịt mũi. Rệp đấy. Hả! Sao Sachiko lại có rệp được? Teinosuke đáp là ở khách sạn Nara. Bản thân anh sáng hôm ấy cũng thấy ngứa ran, nhìn này, anh xắn một bên tay áo lên. Rõ là rệp đấy mà, Teinosuke nói. Nếu em nhìn được sẽ thấy sau tai có tận hai vết cắn gần nhau. Sachiko cầm gương soi phía sau tai - chồng chị đã đúng.
“Anh nói đúng thật. Khách sạn hạng sang mà như thế đấy, hầu phòng với bồi bàn thì bất lịch sự, dịch vụ chả ra gì, lại còn có rệp.”
Sachiko tức điên vì khách sạn Nara. Làm hỏng cả hai ngày cuối tuần.
Teinosuke bảo, chúng mình nhất định phải đi bù chuyện khác. Tháng Sáu và tháng Bảy trôi qua. Cuối tháng Tám, anh có công chuyện trên Tokyo nên đề xuất hai vợ chồng sẽ đi chơi đâu đó dọc tuyến đường sắt Tokyo-Osaka. Sachiko đã ấp ủ ý định đi một vòng quanh vùng hồ chân núi Phú Sĩ. Lúc ấy họ định rằng Teinosuke có lẽ lên trước, hai hôm sau Sachiko lên theo, vợ chồng hẹn nhau ở nhà trọ Hamaya rồi về Osaka theo đường đi qua vùng hồ. Teinosuke khuyên nên mua vé nằm hạng ba, anh bảo mùa nóng ngủ ở toa hạng ba thì không còn gì bằng. Toa đó không có rèm chắn, gió lùa mát rười rượi. Toa hạng ba tốt hơn nhiều so với hạng hai. Nhưng có lẽ Sachiko quá mệt vì hôm ấy diễn ra một cuộc tập trận trên không còn bản thân chị bị kéo đi diễn tập phòng cháy. Bất kể thế nào, mỗi khi chợp mắt chị lại mơ thấy cuộc tập trận trên không bừng tỉnh rồi thiếp đi với cùng một giấc mơ. Hình như là ở trong căn bếp nhà Ashiya, nhưng lại kiểu cách rất tân thời theo lối Hoa Kỳ, sơn trắng, gạch men trắng, đồ sứ, đồ thủy tinh sáng choang. Tiếng còi báo độnginh ỏi, những món đồ thủy tinh và đồ sứ rung lên, nứt ra và vỡ vụn. “Yukiko, Etsuko, O-Haru, nguy hiểm quá” chị nói, trốn vào phòng ăn, né xa những mảnh sáng chói trong không khí. Cốc cà phê, vại bia, ly rượu vang, chai whisky cũng rung lên, vỡ tan trong phòng ăn. Khủng khiếp quá, chị lại dẫn tất cả lên gác, ở đó họ thấy bóng đèn đồng loạt phát nổ. Rồi họ chạy vào một căn phòng chỉ toàn đồ đạc bằng gỗ - Sachiko choàng tỉnh. Chị đã mơ cùng một giấc mơ không biết bao nhiêu lần. Cuối cùng thì trời sáng. Ai đó đã mở cửa sổ và chị bị tro than bay vào mắt. Nước mắt chảy dài trên khuôn mặt chị. Chị đến Hamaya lúc 9 giờ, thì Teinosuke đã ra ngoài. Chị nghĩ đến việc ngủ bù, nhưng tro vẫn vướng trong mắt chị. Mỗi lần chớp mắt là nước mắt lại chảy ra. Nước rửa mắt cũng không ăn thua. Cuối cùng, chị yêu cầu bà chủ nhà gọi một bác sĩ nhãn khoa giỏi để gắp mảnh tro ra. Bác sĩ yêu cầu chị phải đeo băng trong quãng thời gian còn lại trong ngày, hôm sau ông sẽ quay lại. Có chuyện gì vậy em, Teinosuke hỏi khi quay lại ăn trưa. Tại anh mà em khổ sở thế này đây. Em sẽ không bao giờ ngủ ở toa hạng ba nữa. Hình như có cái gì đó cứ phá tuần trăng mật tập hai của vợ chồng mình ấy, Teinosuke cười. Anh sẽ làm xong việc thật nhanh để mai về sớm vậy. Em còn phải đeo băng trong bao lâu? Chỉ có ngày hôm nay thôi, nhưng nếu em không cẩn thận thì có thể tổn thương nhãn cầu, mai em còn phải gặp bác sĩ. Bỏ về sớm thì em biết làm thế nào. Bụi bay vào mắt thôi mà, Teinosuke cười. Ông bác sĩ khéo về chuyện để làm tiền, tối là mắt em sẽ ổn thôi.
Sachiko gọi điện thoại tới nhà chị cả ở Shibuya trong lúc Teinosuke ra ngoài. Chị giải thích với Tsuruko, là chúng em vừa đến đây buổi sáng, tối lại về. Ngại vì con mắt đang băng bó của mình, Sachiko hỏi liệu chị cả có phiền nếu qua nhà trọ của chúng em không? Tsuruko trả lời rằng có những lý do khiến chị không thể rời khỏi nhà, mặc dù rất muốn gặp Sachiko. Sau đó Tsuruko hỏi tin tức về Cô Út. Cô Út hồi phục rồi, Sachiko nói. Cảm thấy rằng không nên quá gay gắt về việc “trục xuất” cô Út, vợ chồng em đã cho phép nó quay về Ashiya, mặc dù không công khai. Sachiko thực sự không thể bàn bạc vấn đề này qua điện thoại. Chị sẽ sớm phải quay lại Tokyo. Buồn chán quá đỗi, chị đợi cho đến khi đường hạ nhiệt và ra Ginza dạo chơi. Bộ phim Lịch sử được làm nên trong đêm đang Công chiếu. Chị đã từng xem một lần, và đột nhiên muốn xem thêm một lần nữa. Vì chỉ nhìn được một mắt nên chị thấy Charles Boyer không giống Charles Boyer. Đôi mắt đẹp kia không còn nét quyến rũ thường thấy. Chị quyết định tháo bằng. Mắt chị có vẻ đã lành - không còn thấy nước mắt chực ứa ra. Tối hôm ấy chị bảo Teinosuke rằng anh nói đúng. Ông bác sĩ chỉ giỏi về chuyện. Đúng là bác sĩ đâu cũng thế, kéo dài thêm một ngày để ăn tiền mà cũng làm.
Hai vợ chồng dành hai đêm sau đó ở hồ Kawaguchi. Chuyến“trăng mật tập hai” này đã bù đắp cho thất bại ở Nara. Gác lại cái nóng của Tokyo, họ tận hưởng làn gió thu trong lành dưới chân núi Phú Sĩ, và chỉ cần đi dạo ven hồ hoặc nằm nhìn ngọn núi từ cửa sổ tầng hai là đủ. Dân Tokyo gốc không thể tưởng tượng được sức hấp dẫn của ngọn Phú Sĩ đối với một người như Sachiko, hầu như không biết gì về miền Kanto - một sự mê hoặc lạ lùng như cái cách “khát khao Phú Sĩ” hấp dẫn người ngoại quốc. Họ đã chọn khách sạn Fuji View này vì Sachiko bị thu hút bởi cái tên. Và ngọn núi Phú Sĩ kia,ngay trước mặt khách sạn, như treo trên đầu họ. Lần đầu tiên Sachiko có thể nhìn lên từ chân núi và quan sát mọi sự thay đổi từ sáng đến tối như ý muốn. Cả khách sạn Fuji View và khách sạn Nara đều được hoàn thiện bằng gỗ mộc theo phong cách của dinh thự Nhật Bản truyền thống, nhưng chỉ giống nhau ở điểm ấy thôi. Khách sạn Nara đã cũ, nước gỗ tối sầm và ảm đạm. Ở đây, những bức tường và cột trụ, kể cả ở những góc xa nhất trong phòng đều tinh tươm sạch sẽ, một phần vì khách sạn còn mới, nhưng cũng một phần vì không khí miền núi trong lành không đâu bằng. Sau bữa trưa ngày thứ hai ở đây, Sachiko nằm nhìn đăm đăm lên trần nhà. Chị có thể nhìn thấy đỉnh Phú Sĩ ở một bên, bên kia là những dãy núi uốn lượn quanh hồ Kawaguchi. Vì lý do nào đó, chị nghĩ về một cái hồ chưa từng trông thấy, và về bài thơ Tên tù nhân ở Chillion. Không phải là những ngọn núi và màu sắc của bầu trời, mà cảm nhận về không khí nơi này khiến chị thấy như thể đang đặt chân lên một đất nước xa xôi. Và chị cũng cảm thấy như mình đang dưới đáy một hồ nước mát lạnh, không khí trên núi từa tựa thứ nước có ga sủi lên bọt khí. Những đám mây nhỏ lướt qua mặt trời. Ánh sáng chợt tắt rồi lại đột ngột bùng lên, và vào những lúc như vậy, màu trắng của những bức tường cơ hồ xuyên qua mắt khiến tâm trí chị cũng trong lành như không khí ở đây. Hồ Kawaguchi dạo trước luôn ồn ào với những người đi tránh nóng. Từ những năm 20 lượng khách sụt giảm mạnh, bây giờ khách sạn rộng rãi này trống trải và yên ắng. Có cố căng tai ra cũng không nghe được âm thanh nào. Nhìn ánh sáng đi rồi lại đến trong im lặng, Sachiko đánh mất ý thức về thời gian.
Teinosuke cũng đương nhìn chằm chằm lên trần nhà và thưởng thức sự im lặng. Anh đứng dậy, bước tới để nhìn ra ngọn Phú Sĩ.
“Thú vị quá anh ạ.” Sachiko nói.
“Cái gì thế?”
Sachiko đang nhìn cái bình thủy mạ ni-ken trên chiếc bàn bên gối.
“Lại đây xem. Xem chúng mình đang ở đâu này.”
Bề mặt bóng nhẫn của bình đun nước là một mặt gương cầu lồi phản chiếu những chi tiết nhỏ nhất của căn phòng sáng sủa. Tuy nhiên, tất cả đều bị bóp méo so với tỷ lệ thông thường, khiến căn phòng trở thành một đại lễ đường với trần nhà cao vô tận. Sachiko, lúc này đang ngồi dậy trên giường, lại ở tít xa.
“Nhìn em đi anh,” chị lúc lắc đầu, giơ một cánh tay lên, và trên tấm gương lồi, dáng người đằng xa lúc lắc đầu và giơ cánh tay lên - như nàng tiên tí hon trong viên pha lê, thần nữ trong long cung dưới đáy đại dương hay phi tử nơi hậu cung.
Anh tự hỏi bao lâu đã trôi qua anh mới lại thấy vợ mình trẻ trung hồn nhiên như vậy? Họ như quay trở lại mười năm trước, thậm chí xa hơn, về lại chuyến trăng mật ngày nào. Sau một đêm ở khách sạn Phú Sĩ trên cùng dãy núi này, họ lái xe quanh hồ Ashi với núi Phú Sĩ làm nền, hiển nhiên cảnh quan xung quanh đã đưa họ trở lại chuyến đi thuở nào.
“Chúng mình phải đến đây thường xuyên mới được” - đêm hôm ấy, Sachiko thì thầm trên giường. Teinosuke đồng ý. Vợ chồng thủ thỉ ban đêm nhưng cũng nhắc đến cả những vấn đề nghiêm túc. Chồng đang tâm trạng thoải mái như vậy mà bỏ lỡ cơ hội thì thật là tiếc. Sachiko khẽ nhắc đến chuyện của Taeko. Teinosuke, anh nên đến gặp em nó. Anh biết chứ, Teinosuke nói. Anh quá nghiêm khắc với con bé, đối với kiểu người như bé Út, nghiêm khắc chỉ càng gây thêm rối ren, ê chề. Từ nay anh sẽ không thiên vị cô em vợ nào cả.