Mong Manh Hoa Tuyết

Lượt đọc: 1887 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
QUYỂN HẠ – 26

Tháng Chín, Teinosuke đã thực hiện được lời hứa trong tuần trăng mật tập hai”. Anh gặp Taeko lần đầu tiên kể từ khi cô ra khỏi nhà. Teinosuke vẫn tránh mặt cô dù cho phép cô đi lại thoải mái đến Ashiya. Giờ thì cả nhà mở tiệc tối ăn uống vui vẻ với năm người: hai vợ chồng, hai em vợ và bé gái. Sachiko và Yukiko vẫn còn lấn cấn với câu chuyện nghe được từ O-Haru nên ý chừng gượng gạo với Taeko. Dù sao họ đã quyết tâm gạt mối ưu phiền đi để gần gũi với em gái ít nhất trong một buổi tối. Không được cho Teinosuke biết, cũng không tự mở miệng quở mắng Taeko. Vì phần lớn trách nhiệm nằm ở hai cô chị, nên dù bàn tính gì với nhau nhưng cả Sachiko lẫn Yukiko đều có chung quyết định: họ phải thật vỗ về, tình cảm thì mới hòng thu phục được cô em ngỗ nghịch này. Phòng ăn đến là náo nhiệt, mọi người tự cho phép uống nhiều hơn mức ngày thường. Sao chị Út không ở lại đêm này? Etsuko gợi ý, cả Teinosuke lẫn hai người kia đều lập tức hưởng ứng. Quyết rồi nhé, Taeko lại đêm nay. Etsuko mừng lắm, cô bé, Yukiko và chị Út sẽ ngủ cùng nhau. Dễ bị kích động nên vào những dịp thế này bé rất phấn khích.

Cái duyên xưa của Taeko đã trở lại. Khi Sachiko nhìn thấy khuôn mặt phờ phạc và làn da loang lổ như người có bệnh phong tình, chị tự hỏi liệu vẻ trẻ trung còn có cơ may quay về, nhưng Taeko đã tái xuất trong vai người con gái xinh đẹp tân thời, hoạt bát với khuôn mặt tròn trịa. Teinosuke bảo: “Nể mặt nhà chính, em nên chịu khó sống ở bên ngoài, ban ngày cứ lại đằng Ashiya thoải mái, tối về nhà trọ.” Căn phòng trên gác ngày trước đã được trả lại cho Taeko, cô sẽ ngồi bên khung cửa Sổ ngập nắng mà đắm mình trong công việc may vá, phần lớn là may theo đặt hàng của Sachiko. Thỉnh thoảng có ăn vội bữa tối rồi lại quay trở về phòng. Với hy vọng khiến Taeko khỏi nhận tiền từ Okubata, Sachiko lặng lẽ ra ngoài tìm thêm đơn hàng cho em. Ngắm Taeko làm việc, tình cảm của chị dành cho em gái lại trào dâng. Cô Út thích làm việc thật. Đúng là con bé háo thắng nên đã làm đường lạc lối. Nhưng chỉ cần các chị trông chừng, biết đâu tố chất của Taeko lại biến chuyển thành điều gì đó phát triển tốt đẹp. Taeko mới khéo tay làm sao, con bé rất nhanh thạo những kỹ năng mới. Đi học múa chưa bao lâu Taeko đã múa giỏi rồi, làm búp bê, Taeko nhanh chóng làm được những con búp bê tinh xảo, giờ thì nhìn con bé may vá mà xem! Bói đâu ra những cô chưa đầy ba mươi mà đa tài đa nghệ như nó chứ.

“Cô Út chăm chỉ quá, nhưng dùng đi thôi kẻo bé Etsuko mất giấc ngủ, với lại sáng mai đau nhức cứng cả người ra đấy.”

“Em tính làm xong đêm nay luôn.”

“Thôi, mai xong cũng được. Có cần phải lao lực kiếm từng ấy tiền không?”

Taeko khẽ cười. “Em thực sự cần tiền đấy.”

“Cần gì nói với chị nhé Út. Chị lúc nào cũng có tiền cho em tiêu xài mà."

Hiện Teinosuke đang làm sổ sách cho một hãng sản xuất vũ khí nên ví tiền của Sachiko chật căng, vả lại chị cũng khéo chi tiêu vun vén, Teinosuke cũng chỉ ra rằng nhà nhánh hầu như không cần sự giúp đỡ nào từ nhà chính mà vẫn chăm lo cho Yukiko được, thì cũng nên chăm lo cho cả Taeko nữa. Vì vậy mỗi khi có cơ hội, Sachiko lại nhắc đến tiền chu cấp, nhưng Taeko luôn nhẹ nhàng khước từ, như thể cô quá kiêu hãnh để chấp nhận đề nghị của chị gái - dường như quẫn bách lắm Taeko mới chịu dựa dẫm vào người khác.

Sachiko lẫn Yukiko đều không thể đoán được Teako còn qua lại với Okubata gần đây hay không. Mặc dù đến Ashiya mỗi ngày nhưng Taeko luôn dành thời gian đi đâu đó. Cô thường đến vào chiều muộn và ở lại vào buổi tối, hay sáng đến thì chiều về. Có thể Taeko gặp cậu Kei, có thể không. Hai cô chị lo ngay ngáy nhưng không ai muốn truy hỏi Taeko cả. Họ đồng tình với bà cụ: giải pháp duy nhất là tác thành cho Taeko và Okubata. Song nếu nói trắng ra như thế thì quá hấp tấp, hai cô chị chỉ mong sao thời gian làm Taeko hồi tâm chuyển ý. Rồi một ngày đầu tháng Mười - cô về nhà báo tin rằng Okubata sẽ đi Mãn Châu 28 .

“Đi Mãn Châu?” Sachiko và Yukiko đồng thanh hỏi.

“Chuyện này hài lắm.” Taeko cười và kể lại câu chuyện của mình:

Cô không kể tường tận chi tiết, nhưng hình như một vị chức tước nào đó đang tuyển mộ chừng hai, ba chục thanh niên Nhật làm tùy tùng cho Hoàng thất Mãn Châu. Tuyển mộ làm tùy tùng đấy, nhưng phẩm cấp thì xoàng thôi. Đúng ra là đi làm nô tài, chăm sóc nhu cầu sinh hoạt của Hoàng đế bệ hạ, nên không đòi hỏi trí tuệ hay đào tạo gì cả. Miễn xuất thân con nhà dòng dõi, mặt mũi sáng sủa, tác phong lịch sự - đại khái là mấy cậu ấm con nhà giàu, ngu xuẩn một tí cũng được. Đúng là đo ni đóng giày cho cậu Kei rồi. Mấy ông anh cậu Kei nhiệt tình hơn cả. Hầu hạ Hoàng Đế Mãn Châu thì lo gì thiên hạ đàm tiếu, công việc ấy ắt cũng chẳng mấy khó khăn, quá hợp với cậu Kei. Nếu cậu Kei chịu đi Mãn Châu, có thể gia đình sẽ chào đón cậu quay về. Người nhà ai chẳng muốn điều tốt cho cậu.

“Hay nhỉ. Nhưng Okubata ưng thuận thì cũng lạ.”

“Ôi dào, vẫn chưa quyết định đâu. Ai nấy đều giục giã, nhưng anh ta cứ phân vân.”

“Điều đó không có gì đáng ngạc nhiên cả Út ạ. Nghĩ mà xem, cậu ấm Semba sang Mãn Châu!”

“Nhưng anh ấy cần tiền. Cậu Kei sắp phải dọn ra khỏi nhà thuê rồi, có ai ở Osaka này thèm muốn anh ta, anh ta phải kiếm việc làm chứ. Đây là cơ hội của cậu Kei đấy.”

“Có lẽ vậy. Việc này đâu phải ai cũng làm được.”

“Chính xác. Thành thử thu nhập mới béo bở như thế. Đó cũng là lý do em thúc bách anh chàng, em nói, anh chỉ phải ở đó một, hai năm thôi. Trong quãng thời gian ấy, ông anh cả cũng sẽ nguôi giận, mọi người lại hồi phục niềm tin với anh ấy. Em bảo Okubata nên quyết tâm mà lên đường.”

“Nhưng cậu ấy sẽ đơn độc lắm. Bà vú có đi cùng không?”

“Bà ấy bảo muốn, nhưng vướng hai người con trai với mấy đứa cháu.”

“Vậy thì em nên theo cậu ấy, Út ạ.” Yukiko bảo. “Chắc em cũng sẵn lòng nếu đây là cơ hội để Okubata làm lại cuộc đời.”

Taeko khịt mũi và cau mày.

“Nếu em hứa đi cùng dù chỉ trong một khoảng thời gian ngắn như sáu tháng chẳng hạn, để giúp Okubata ổn định bên ấy, thì kiểu gì cậu ta cũng đi. Út này, nếu giúp được cậu ta, thì em nhất định phải làm.”

“Đúng rồi Út a, có khi anh trai Okubata còn mang ơn em đấy.” Sachiko phụ họa.

“Đây là thời cơ để em cắt đứt với anh ta.” Taeko hạ giọng, nhưng từng chữ đều rành mạch rõ ràng. “Bằng không, anh ta sẽ cứ nhì nhằng níu kéo. Tốt nhất là cho anh ta đi một mình. Đấy, nên tụi em cứ cãi nhau suốt.”

“Này Út, các chị nào ép em lấy Okubata. Chỉ là khuyên em nên ở với cậu ấy chừng đâu sáu tháng hay một năm. Khi nào thấy mọi sự đã hòm hòm, thì em tự mình quay về.”

“Em mà sang tận Mãn Châu, thì càng khó bỏ anh ta hơn bao giờ hết.”

“Có thể. Nhưng chắc chắn em sẽ làm cho Okubota hiểu được vấn đề. Nếu cậu ta không chịu, thì em tự về là xong thôi mà.”

“Thế có ai tính rằng Okubata sẽ vứt lại mọi thứ để đuổi theo em không?”

“Chị đương nhiên hiểu ý em. Nhưng nói gì thì nói, em đã mắc nợ cậu ấy rồi, nếu muốn bỏ người ta, em nên trả ơn trước cái đã.”

“Em sẽ không vì Okubata mà đi Mãn Châu. Em chẳng nợ nần gì anh ta cả.”

Sachiko không nói nữa. Nhưng Yukiko nặng nề:

“Có thật là em không nợ nần cậu ta không? Ai mà chẳng biết hai đứa bấy nhiêu năm qua lại với nhau.”

“Em có ý định chia tay Okubata từ lâu rồi, tại anh ta cứ lẽo đẽo theo em. Em nợ anh ta cái gì! Anh ta làm phiền em thì có.”

“Không phải em nhận chu cấp từ Okubata rất nhiều sao? Chị không muốn làm em cáu, nhưng em có lấy tiền của cậu ta không?”

“Hỏi thế mà cũng hỏi. Tuyệt nhiên không.”

“Thật à?”

“Chưa bao giờ em cần tiền của anh ta. Chị thừa biết em tự lo được cho mình, còn dư gửi nhà bằng kia mà.”

“Đấy là em nói thế. Nhưng có người không đồng tình với em đâu. Chị chưa bao giờ trông thấy sổ tiết kiệm của em, cũng không biết em có bao nhiêu tiền.”

“Chị tưởng cậu Kei làm ra tiền à, nhầm to nhé. Em còn phải cho tiền anh ta thì có.”

“Vậy chị hỏi em cái này.” Yukiko đang nghịch mấy bông cúc trong bình hoa thủy tinh. Mặc dầu né tránh ánh mắt của em gái, giọng nói cô vẫn bình thản, bàn tay thư thái, trông cô không có dấu hiệu xúc động nào. “Cái áo khoác lông lạc đà mùa thu năm ngoái ấy, có phải cậu Kei mua cho em không?”

“Em đã bảo rồi, cái áo giá ba trăm rưỡi yên, em bán hai bộ kimono và một cái áo khoác để mua. Bán bộ kimono nào em có thể kể ra được kia mà."

“Nhưng bà cụ nói cậu Kei mới là người trả tiền, bà ấy có hóa đơn.”

Taeko không đáp.

“Cả cái đầm tiệc bằng voan nữa. Bà ấy còn giữ hóa đơn đấy.”

“Loại người đó nói gì chị cũng tin sao?”

“Chị nào có muốn. Nhưng người ta nói có bằng chứng rành rành. Nếu bà cụ dối trá thì em có thể cho các chị xem tài khoản của em.”

Taeko vẫn bình tĩnh như thường. Cô đăm đăm nhìn Yukiko, không đáp nửa lời.

“Bà cụ cũng bảo, chuyện này kéo dài mấy năm nay, mà cậu Kei chu cấp cho em không chỉ quần áo. Cả nhẫn, son phấn, trâm cài. Bà ấy nhớ rõ từng món, còn nói rằng cậu Kei bị ông anh từ mặt vì ăn trộm đồ trang sức của tiệm đem cho em.”

Taeko không đáp.

“Với lại, em có nhiều cơ hội để chia tay Okubata mà. Như lúc em cặp kè với Itakura chẳng hạn.”

“Chẳng phải lúc đó các chị cũng không muốn em bỏ Okubata sao?” “Phải, tụi chị muốn em lấy cậu ta. Nhưng nếu tụi chị biết được em vừa vụng trộm với Itakura vừa lợi dụng tiền bạc của cậu Kei, có khi tụi chị đã nghĩ lại.”

Sachiko đồng tình với Yukiko. Phải mắng cho cô Út một trận. Nhưng bản thân chị không dám, nên chỉ dõi theo với sự ngạc nhiên và ngưỡng mộ. Đây là lần thứ hai chị thấy Yukiko ra mặt thể hiện. Trận công kích đầu tiên vào khoảng năm năm trước, đối tượng là Tatsuo. Điều gì đã khiến Yukiko lột xác như thế? Sachiko chứng kiến một Yukiko cam chịu bất đồ trở nên hiên ngang và uy lực, cuối cùng chính Tatsuo phải cầu xin em vợ rủ lòng thương.

“Dĩ nhiên cậu ta không làm ra tiền, nhưng em có thể mở miệng nói mình không nợ nần kẻ đã vì mình mà ăn cắp chỗ trang sức kia không? Kẻ không có phương kế nào khác để làm ra tiền ấy! Nếu em định suy diễn chệch hướng, thì chị nói cho mà biết, bà cụ không hề kể lể vì căm phẫn. Bà ấy chỉ nói rằng, cậu nhà đã nhọc lòng vì cô Út đến thế, thì mong các chị khuyên giải cô, để cô chịu lấy cậu. Các chị đã biết cả rồi, nên các chị mới đồng tình với bà cụ đấy.”

Taeko vẫn không nói gì.

“Em bòn rút của Okubata chán chê, rồi bảo rằng biết một nơi phù hợp với đám thanh niên ăn hại, rắp tâm đẩy cậu ta đi Mãn Châu. Sao em có thể làm như vậy hả Út?”

Taeko lặng thinh, có thể vì không có câu trả lời, hoặc cho rằng trả lời cũng chỉ phí thời gian. Yukiko thuyết một thôi một hồi đến khi bắt đầu nói lặp ý. Lúc này Taeko đang khóc, dù khuôn mặt cô vẫn vô cảm như mọi khi. Cô cơ hồ không nhận thấy nước mắt đang tuôn dài trên má. Sau đó đột nhiên cô đứng phắt dậy rời khỏi phòng, đóng cửa đánh sầm làm cả căn nhà rung chuyển. Một lúc sau, họ nghe cả tiếng của chính đóng sầm lại.

Nam Tử (dịch)
Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 19 tháng 11 năm 2025

« Lùi
Tiến »